Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 48: Tám trăm mưu kế
Vu Dư Hạnh thật sự không hiểu sao lại có kiểu người như vậy, chỉ vì thấy cậu ăn kem ngon lành, không muốn cậu ăn nữa, đỏ mắt ghen tị liền lôi người ta vào trong tòa giảng đường để hôn.
Tịch Dương sao lại làm như thế chứ!
Ở cuối hành lang giảng đường, Vu Dư Hạnh nhìn que kem dính dính nhớp nháp trên tay, lườm Tịch Dương một cái.
"Lần sau báo trước một tiếng được không?" Vu Dư Hạnh nhịn không được bật thốt ra.
Tịch Dương mỉm cười: "Được."
Cuối hành lang chính là nhà vệ sinh, Vu Dư Hạnh rửa tay xong bước ra, thì phát hiện chỗ kem còn sót lại đã toàn bộ chui hết vào miệng Tịch Dương.
Thế là anh bạn Tịch Dương này lại lần nữa bị Vu Dư Hạnh lườm cho một cái.
Tịch Dương: "Anh mua cho em cái khác."
Vu Dư Hạnh hắt nước trên tay chưa khô lên mặt hắn: "Thôi thôi không cần."
Tịch Dương: "Em cần."
"Rõ ràng là anh muốn ăn thì có," Vu Dư Hạnh bất lực: "Anh thích ăn kem lắm à?"
Tịch Dương: "Không ngon sao?"
Vu Dư Hạnh: "Ngon, ngon, ngon."
Cuối cùng Tịch Dương vẫn mua cho Vu Dư Hạnh cây kem mới, vị dâu tây, là Vu Dư Hạnh tự chọn.
Vừa ăn Vu Dư Hạnh vừa hỏi: "Lần sau em ăn đồ vị dâu tây, anh còn hôn em không?"
Tịch Dương không nghĩ ngợi: "Anh chưa từng ăn đồ vị dâu từ miệng em sao?"
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Cũng đúng."
Tịch Dương bật cười: "Vu Dư Hạnh, đã có gan hỏi thì đừng đỏ mặt."
Vu Dư Hạnh chỉ tay ra xa: "Tại cái đèn kia chiếu đấy, anh thì biết gì."
Tịch Dương nhìn theo tay cậu, có đèn gì đâu.
Tịch Dương: "Đèn ở đâu?"
Vu Dư Hạnh nghiêm túc: "Người nhìn thấy đèn là người thông minh, nhìn không thấy là đại ngốc."
Tịch Dương ra vẻ hiểu: "Đèn đỏ của hoàng đế."
Hai người dạo quanh trường, rồi lại đi ăn đêm ở phố ăn vặt sau cổng sau, buổi hẹn tối nay coi như kết thúc.
Xuống dưới ký túc xá thì vừa gặpTiểu Nghệ và Đình Đình từ tiệm tạp hóa trên núi về.
Tiểu Nghệ: "Yo."
Vu Dư Hạnh cũng: "Yo."
Tiểu Nghệ: "Tạm biệt."
Vu Dư Hạnh: "Tạm biệt."
Thế là Vu Dư Hạnh cùng Tịch Dương đứng nhìn Tiểu Nghệ và Đình Đình xuống dốc.
Đứng một lúc lâu, Tịch Dương mở miệng: "Anh tưởng em sẽ hỏi vì sao anh không đi xuống chung với họ."
Vu Dư Hạnh xua tay: "Cảm giác làm bóng đèn em hiểu mà." cậu quay sang cười với Tịch Dương: "Có phải em rất tinh tế không?"
Tịch Dương: "Quá tinh tế rồi."
Vu Dư Hạnh: "Thôi được, thế là đủ rồi, anh cũng tạm biệt đi."
Tịch Dương: "Ừ, ngủ sớm nhé."
Vu Dư Hạnh: "Anh mới phải vậy."
Vu Dư Hạnh giơ tay lên, vốn định xua nhẹ chào tạm biệt, nhưng tay mới giơ nửa chừng, Tịch Dương đột nhiên ghé lại, hôn một cái vào lòng bàn tay cậu.
Hôn xong hắn liền quay lưng đi, để lại bóng lưng cùng một câu: "Đi đây."
Vu Dư Hạnh: "......"
M* nó, thật đẹp trai.
Vu Dư Hạnh siết tay buông xuống, khoanh tay đứng im tại chỗ.
Cậu muốn xem thử.
Chưa kịp đếm đến mấy chục, Tịch Dương đã quay đầu lại.
Có lẽ vì thấy Vu Dư Hạnh vẫn đứng im, nên hắn cũng dừng bước.
Một cái nghiêng đầu rất nhẹ, Vu Dư Hạnh dường như nghe thấy từ miệng hắn bật ra một tiếng "Hửm?"
Vu Dư Hạnh giơ tay, vẫy một cái thật mạnh.
Tịch Dương bật cười, giơ tay vẫy lại một cách có ý tứ.
Lần này mới thật sự là tạm biệt.
Về tới ký túc, mở cửa đã nghe thấy tiếng hai cậu bạn cùng phòng hăng máu chơi game.
Thế nên, có người yêu hay không, với người khác chẳng có gì khác biệt.
Có phải con trai hay không, với người khác cũng chẳng khác biệt.
Chỉ vì thái độ nho nhỏ này, Vu Dư Hạnh đột nhiên thấy yêu đời hơn một chút.
Tắm rửa xong bước ra, cậu thấy Tiểu Nghệ gửi đến một tin nhắn.
Không có gì trước sau, chỉ một câu: [Mời tôi uống trà sữa.]
Vu Dư Hạnh nhíu mày, gửi lại một dấu hỏi to tướng: [?]
Tiểu Nghệ trả lời rất nhanh: [Một lát nữa tôi kể cho cậu một quả dưa, đảm bảo đáng giá một cốc trà sữa.]
Vu Dư Hạnh: [Có liên quan đến tôi hay liên quan đến Tịch Dương?]
Tiểu Nghệ: [Liên quan đến cậu! Cũng liên quan đến Tịch Dương!]
Vu Dư Hạnh: chuyển khoản 15 tệ
Tiểu Nghệ: [Thoáng tay ghê!]
Tiểu Nghệ: [Không đúng, đã liên quan đến cả hai thì chẳng phải nên là hai cốc sao?]
Vu Dư Hạnh: [Trả tiền lại đây.]
Tiểu Nghệ: [Một cốc một cốc cũng được, đợi tôi về!]
Khoảnh khắc ấy,Vu Dư Hạnh bỗng hiểu tâm trạng hôm đó của Lương Thừa Hạo. Cảm giác bị hứa cho "quả dưa" mà mãi chưa được kể, làm cái gì cũng chẳng còn hứng thú.
May mà Tiểu Nghệ về rất nhanh, thậm chí còn sốt ruột hơn Vu Dư Hạnh, kéo ngay ghế ngồi đối diện.
Ngược lại Vu Dư Hạnh thì điềm tĩnh vô cùng.
"Cậu biết không?" Tiểu Nghệ mở màn như thường lệ, rồi nói: "Từ Kiệt từng thích cậu đấy."
Vu Dư Hạnh sững người: "Hả?"
Tiểu Nghệ rất hài lòng với vẻ mặt kinh ngạc củaVu Dư Hạnh: "Thần kỳ chưa!"
Lâm Khải Sâm và Lưu Trạch cũng ló đầu qua: "Từ Kiệt là ai?"
Tiểu Nghệ: "Cũng là người trong tỉnh chúng ta, học cùng khoa của Tịch Dương."
Lâm Khải Sâm và Lưu Trạch đồng loạt tháo tai nghe xuống: "Cậu biết bằng cách nào?"
Chuẩn, hỏi đúng điều Vu Dư Hạnh muốn hỏi.
Tiểu Nghệ: "Trên đường về gặp cậu ta."
Lưu Trạch tò mò: "Cậu ta tự nói à?"
Tiểu Nghệ: "Ừ, vốn dĩ bọn tôi đang thử xem có biết việc Vu Dư Hạnh và Tịch Dương ở bên nhau không, thử qua thử lại, cuối cùng cậu ta lỡ miệng khai ra."
Tiểu Nghệ ra hiệu cho mọi người bình tĩnh: "Nghe tôi nói đã."
Tiểu Nghệ cười, trước tiên hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu biết vì sao ngày mùng 3 Quốc khánh Tịch Dương đã quay lại trường không?"
Vu Dư Hạnh khẽ nhướn mày.
Lúc đó Tịch Dương bịa bừa nói là về để ở bên cậu.
Nhưng sao có thể tiện miệng nói ra.
Vu Dư Hạnh: "Vì sao?"
Tiểu Nghệ nheo mắt, cười mập mờ: "Từ Kiệt nói, hôm đó chơi game với cậu xong, cậu có việc đi trước, còn lại cậu ta, Ngô Huy và Tịch Dương."
Ký ức này rất rõ, Vu Dư Hạnh lập tức nhớ ra.
Tiểu Nghệ tiếp: "Cậu đi rồi, Từ Kiệt bày tỏ thiện cảm với cậu."
Lưu Trạch hiếu kỳ: "Bày tỏ kiểu gì?"
Tiểu Nghệ: "Cậu ta nói mơ thấy mình kết hôn với nhân vật nữ mà cậu đóng trong game kịch bản, tỉnh dậy thì hơi rối loạn, cảm thấy có gì đó sai sai, lúc ấy mơ hồ nên muốn hỏi thử Tịch Dương, cùng trò chuyện chút."
Tiểu Nghệ vỗ mạnh mu bàn tay: "Đụng ngay họng súng rồi!"
Lâm Khải Sâm cười: "Đỉnh thế, rồi sao nữa?"
Tiểu Nghệ: "Lúc đó cậu ta cũng chẳng chắc chắn, nên nghĩ dù gì cũng là dịp Quốc khánh, tìm cậu thử xem sao, thăm dò tình hình. Nhưng Tịch Dương lập tức nói..."
Tiểu Nghệ giả giọng trầm của Tịch Dương: "Không được."
Lưu Trạch: "Haha, anh chàng Từ Kiệt này gan thật."
Vu Dư Hạnh cười: "Tịch Dương nói 'không được' á?"
Tiểu Nghệ nhướng mày: "Đúng vậy, Từ Kiệt kể lúc ấy bị giật mình, vốn dĩ đã không tự tin, lại thấy Tịch Dương kiên quyết quá, nên anh ta hỏi tiếp, tại sao."
Lâm Khải Sâm: "Tịch Dương nói gì?"
Tiểu Nghệ cười: "Cậu ta nói thẳng: 'Cậu đừng dọa cậu ấy.'"
"Vãi." Lâm Khải Sâm kinh ngạc thốt ra.
Lưu Trạch cũng: "Ôi, không ngờ Tịch Dương lại chốt theo hướng đó."
Lâm Khải Sâm: "Tôi còn tưởng sẽ là kiểu 'Tôi đang theo đuổi cậu ấy, cậu đừng theo' cơ."
Tiểu Nghệ vỗ vai Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương thật sự rất yêu cậu."
Vu Dư Hạnh cố giữ bình tĩnh: "Tôi biết."
Tiểu Nghệ: "Ôi chao ôi chao."
"Sau đó thì..." Tiểu Nghệ quay sang cười vớiLâm Khải Sâm vàLưu Trạch: "Từ Kiệt nói hôm ngày nghỉ thứ 2 thì bày tỏ, ngày 3 Tịch Dương đã về trường rồi, còn ngồi chuyến bay sớm nhất."
Lâm Khải Sâm,Lưu Trạch: "Hahahahahahaha."
Lâm Khải Sâm: "Bạn trai cậu yêu quá rồi đấy."
Vu Dư Hạnh vẫn gắng giữ bình tĩnh.
Tiểu Nghệ: "Lúc đó Từ Kiệt còn tưởng Tịch Dương rất điềm tĩnh, không ngờ hôm sau cậu ta đã đến rồi."
"Sau đó..." Tiểu Nghệ nói tiếp: "Khi ấy Từ Kiệt đã nghĩ thông suốt, cậu ta liền hỏi Tịch Dương, nếu lúc đó cậu ta cứ khăng khăng đi tìm Vu Dư Hạnh thì sao, Tịch Dương nói: 'Cẩn thận cái mạng chó của cậu.'"
Vu Dư Hạnh phì cười: "Chuẩn là câu cậu ấy sẽ nói."
Tiểu Nghệ: "Còn câu 'Cậu đừng dọa cậu ấy' của Tịch Dương, Từ Kiệt bảo, lúc đó cậu ta liền biết mình thua rồi."
Vu Dư Hạnh gật đầu.
Tiểu Nghệ: "Cậu muốn cười thì cứ cười đi."
Vu Dư Hạnh nghiêng đầu, bật cười thành tiếng, nhưng lại nói: "Tôi không cười đâu."
Tiểu Nghệ: "Từ Kiệt cũng bảo với tôi, ý nghĩ thoáng qua lúc đó thật có lỗi với cậu."
Vu Dư Hạnh bật cười: "Tôi thì chẳng biết gì hết mà."
Tiểu Nghệ gật đầu: "Dù sao chuyện cũng vậy rồi, bây giờ cậu có thể xem như chẳng biết gì, đã qua thì cho qua. Cậu ta nói với tôi mấy điều này, chủ yếu là muốn tôi kể lại chuyện của Tịch Dương cho cậu nghe."
Nói xong, Tiểu Nghệ đột nhiên "ồ" một tiếng, rồi dùng cùi chỏ huých Vu Dư Hạnh: "Tôi còn kể thêm cho cậu nghe một chuyện nữa, wow, ly trà sữa này của cậu thật sự đáng giá đó."
Vu Dư Hạnh hỏi: "Chuyện gì?"
Tiểu Nghệ: "Còn nhớ lần đầu chúng ta đi team building không, lúc đi, sao cậu và Tịch Dương lại ngồi cạnh nhau vậy?"
Vu Dư Hạnh nhớ lại: "Tôi thấy bên cạnh cậu ấy không ai ngồi, nên mới ngồi xuống thôi."
Tiểu Nghệ lắc ngón tay: "Không phải, không phải."
Vu Dư Hạnh: "Hả? Chứ không thì sao?"
Tiểu Nghệ lại làm cái biểu cảm nửa cười nửa không: "Tịch Dương đã thông đồng với Từ Kiệt, cùng một số người nữa." Tiểu Nghệ hỏi: "Cậu nghĩ xem, hôm đó trên xe đã xảy ra chuyện gì?"
Vu Dư Hạnh dần dần lộ vẻ bừng tỉnh.
Tiểu Nghệ: "Nghĩ ra rồi à?"
Vu Dư Hạnh cười một cái: "Lúc tôi định đi ngang qua chỗ Tịch Dương, thì phía trước có người bất ngờ đứng lên lấy đồ, trong lúc người đó lấy đồ, phía sau lại có hai nam sinh vừa đùa vừa chen lên muốn đi qua." Hình ảnh dần hiện rõ trong đầu Vu Dư Hạnh, suy nghĩ cũng ngày càng mạch lạc: "Trong đó có một người chính là Từ Kiệt."
Tiểu Nghệ đập tay: "Phá án rồi phải không!"
"Đỉnh ghê, đỉnh ghê," Lâm Khải Sâm tặc lưỡi: "Không ngờ Tịch Dương nhiều mưu kế như vậy."
Tiểu Nghệ: "Xem ra Từ Kiệt cũng ngốc thật, thế mà còn không nhận ra, cậu ta còn bảo với tôi là tưởng Tịch Dương chỉ muốn kết bạn với cậu thôi."
Vu Dư Hạnh cười: "Cậu cũng có tư cách cười người ta à?"
Tiểu Nghệ: "Tại sao không được, tôi đi một trăm bước thì không được cười người đi năm mươi bước sao?"
Lưu Trạch kêu lên: "Nếu thế thì... rốt cuộc Tịch Dương thích cậu từ khi nào vậy? Team building đó cũng sớm lắm rồi, chẳng lẽ từ cấp ba đã thích rồi à?" Cậu ta hít nhẹ một hơi: "Không lẽ cậu ấy chọn trường này vì cậu sao?"
Vu Dư Hạnh không cần nghĩ: "Làm gì có chuyện đó."
Ba người bạn cùng phòng đồng thanh: "Làm sao cậu biết."
Vu Dư Hạnh khựng lại.
Cái này...
Vu Dư Hạnh: "Các cậu hỏi khó tôi rồi."
Lâm Khải Sâm: "Biết đâu lại là thật thì sao?"
Tiểu Nghệ: "Đúng đó, sao cậu chắc là không phải?"
Lưu Trạch: "Không có gì là không thể."
Vu Dư Hạnh nhíu mày: "Không thể nào chứ?"
Ba người bạn cùng phòng: "Có thể!"
Tiểu Nghệ: "Không nói ra thì thôi, giờ nói rồi thấy có lý thật đó."
Lâm Khải Sâm: "Ừ, đúng là có lý thật."
Lưu Trạch: "+1."
Vu Dư Hạnh lại nhíu mày.
Vì thế, đêm nay Vu Dư Hạnh khó mà không tìm Tịch Dương tán gẫu vài câu.
Ví dụ như: [Em biết vì sao anh mùng ba Quốc khánh đã về trường rồi.]
Bên kia Tịch Dương gõ rất lâu: [Anh lại bị bán đứng rồi à?]
Vu Dư Hạnh: [Hahaha.]
Tịch Dương: [Từ Kiệt nói với em à?]
Vu Dư Hạnh: [Từ Kiệt nói với Tiểu Nghệ.]
Tịch Dương: [Liên hoàn bán đứng.]
Vu Dư Hạnh ôm điện thoại cười không ngừng.
Cậu rất thích những lần Tịch Dương nói kiểu này, cũng chẳng phải lần đầu, hắn luôn bất chợt thả cho cậu một câu, vừa ngoài dự đoán, lại vừa rất đúng ý hợp tình.
Vu Dư Hạnh: [Nãy bạn cùng phòng hỏi em một câu.]
Vu Dư Hạnh: [Em thấy buồn cười lắm!]
Tịch Dương: [Câu gì?]
Vu Dư Hạnh: [Họ nói anh chọn trường này vì em.]
Vu Dư Hạnh: [Làm gì có chuyện đó chứ!]
Vu Dư Hạnh: [Anh nói xem đúng không.]
Vu Dư Hạnh: [Cười chết em rồi.]
Gửi xong, Vu Dư Hạnh nằm úp trên giường, háo hức chờ tin nhắn của Tịch Dương.
Nhưng câu trả lời hơi bất ngờ, Tịch Dương gọi điện trực tiếp đến.
Vu Dư Hạnh ngẩn ra, mới bắt máy.
"Đợi đợi đợi..." Vu Dư Hạnh nói: "Em ra ban công đã."
Tịch Dương: "Không sao, không gấp."
Vu Dư Hạnh lập tức nhảy xuống giường, chạy nhanh ra ban công, nhưng mà, Tiểu Nghệ đang gọi điện với Đình Đình.
"Lại đợi chút, giờ em ra ngoài."
Tịch Dương cười: "Đi đi."
Vu Dư Hạnh cầm chìa khóa, nhanh chóng ra khỏi phòng, chạy đến cuối hành lang.
"Được rồi," Vu Dư Hạnh đứng dựa vào cửa sổ: "Anh nói đi."
Tịch Dương: "Em nói."
Vu Dư Hạnh: "Em nói gì? Không phải anh gọi sao?"
Tịch Dương: "Em đọc lại tin nhắn vừa gửi cho anh."
Vu Dư Hạnh: "Gì cơ."
Tịch Dương: "Em đọc thì anh mới trả lời."
Vu Dư Hạnh suy nghĩ nửa giây, rồi thỏa hiệp: "Được thôi."
Cậu còn không biết Tịch Dương định làm gì sao?
"Nãy bạn cùng phòng em hỏi một câu," giọng Vu Dư Hạnh cố tình làm ra vẻ: "Em thấy buồn cười lắm."
Tịch Dương phối hợp: "Câu gì thế?"
"Họ nói anh chọn trường này vì em." Vu Dư Hạnh còn cố tình hít ngược một hơi: "Làm gì có chuyện đó, anh nói xem."
Tịch Dương cười khẽ: "Anh nói không phải."
Vu Dư Hạnh sững sờ, bỗng thấy rối tung quan hệ nhân quả: "Không phải cái gì?"
Tịch Dương: "Vu Dư Hạnh, hôm cuối cùng điền nguyện vọng, có phải có một bạn học đến hỏi em điền trường nào không?"
Vu Dư Hạnh đáp lại rất to: "Hình như có?"
Là một nam sinh lớp bên, vốn dĩ không thân với Vu Dư Hạnh, chỉ là lúc đó trưởng khối tổ chức một hoạt động, phân công hai người họ tham gia, nên mới kết bạn.
Lúc cậu ta đến hỏi, Vu Dư Hạnh còn hơi bất ngờ.
"Anh nhờ cậu ta hỏi."
Đầu dây bên kia, Tịch Dương nói.
Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Hả?"
Tịch Dương: "Chứ em tưởng sao."
"Em, em..." Vu Dư Hạnh lắp bắp vài giây: "Em tưởng chỉ là trùng hợp thôi."
"Vu Dư Hạnh."
Giọng Tịch Dương mang theo chút bất đắc dĩ: "Thật ra, rất nhiều lần em nghĩ là trùng hợp, đều là anh cố ý chủ động đến gần em."
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 48: Tám trăm mưu kế
10.0/10 từ 15 lượt.
