Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 36: Tịch Dương thích tôi sao?


Trần Tử Đồng nói qua uống cốc trà sữa, thì đúng là chỉ uống cốc trà sữa.


Uống xong trà sữa, hai người tán gẫu đủ chuyện về thời cấp ba, rồi cô nàng với bạn trai lại tiếp tục theo lịch trình tiếp theo.


Lề mề thế nào cũng đến giờ cơm tối, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh tiện đường ghé nhà hàng bên cạnh ăn tối.


Trên đường về, Vu Dư Hạnh khó mà kìm được, lấy mấy tấm ảnh Trần Tử Đồng đưa cho ra xem.


Dĩ nhiên, trước hết phải giải thích hành vi của Trần Tử Đồng: "Nói là cho tôi bất ngờ, rõ ràng là chuẩn bị cho cậu bất ngờ thì có."


Nói đến đây, cậu dứt khoát hỏi Tịch Dương: "Cậu muốn không?"


Tịch Dương nói: "Không muốn."


Vu Dư Hạnh sững một chút, vốn dĩ còn chuẩn bị tinh thần diễn kịch cảnh Tịch Dương ép cậu không cho.


Vu Dư Hạnh: "Cậu không muốn à."


Tịch Dương: "Tôi cần ảnh của chính mình làm gì."


Vu Dư Hạnh nghĩ mấy giây: "Ờ, cũng có lý."


Tịch Dương: "Còn tấm ảnh của cậu, cho tôi đi."


Vu Dư Hạnh giật tay về: "Không được, tấm của tôi phải ghép chung với tấm của cậu," rồi lại nói: "Hồi đó cậu nhìn tôi làm gì?"


Không đợi Tịch Dương trả lời, Vu Dư Hạnh lại nói: "Thôi chắc cậu cũng không nhớ đâu."


Nói xong liếc trộm Tịch Dương, thấy hắn chẳng có phản ứng gì.


Vu Dư Hạnh tiếp tục: "Đẹp trai quá đi anh trai ơi, chụp đại cái thôi mà cũng đẹp trai thế này."


Vu Dư Hạnh giơ ảnh lên, đưa lên trời, đưa lên cây, đưa về phía Tịch Dương: "Hả? Hả? Sao lại đẹp trai thế này chứ."


Tịch Dương cười mãi: "Đẹp trai tới vậy à?"


"Đương nhiên rồi, anh tôi đẹp trai đến mức ai cũng biết," Vu Dư Hạnh lập tức lấy ví dụ: "Cái bạn Tịch Dương lớp 3 ấy."


Tịch Dương rút tấm ảnh của Vu Dư Hạnh ra: "Còn cái bạn Vu Dư Hạnh lớp 5."


Vu Dư Hạnh chìa tay phải ra: "Hân hạnh, hân hạnh."


Tịch Dương phối hợp, bắt tay với cậu.


Vu Dư Hạnh lại ngắm ảnh: "Không được, đẹp trai thế này tôi phải mua cái khung ảnh, lồng hết lại, bày một vòng bên giường, mỗi sáng thức dậy đều nhìn thấy," nói xong nhìn Tịch Dương: "Cậu thấy sao?"


Tịch Dương nửa cười nửa không: "Tôi coi là thật đó."


Vu Dư Hạnh cũng nửa cười nửa không: "Tôi nhìn như đang đùa à?"


Tịch Dương nói: "Được."


Một tiếng "được" đó, nghe như có chút hạ quyết tâm.


Quả nhiên ngay sau đó, Tịch Dương lấy điện thoại ra.


Tiếp theo, hắn rất tự nhiên, vòng tay ôm cổ Vu Dư Hạnh, kéo cậu vào lòng.


"Nhìn kỹ nha."


Tịch Dương ngay trước mắt cậu thao tác điện thoại.


Ấn vào cài đặt.


Ấn vào hình nền.


Ấn vào album, soạt một cái, tìm ra tấm ảnh "tiểu tiên nam", đặt làm màn hình khóa.


Rồi lại ấn vào album, soạt một cái, lấy ra tấm ảnh đồng phục mà Vu Dư Hạnh chưa từng thấy, đặt làm màn hình chính.


Tịch Dương tìm nhanh đến mức mắt Vu Dư Hạnh theo không kịp.


"Mỗi sáng thức dậy," Tịch Dương trượt tay ra màn hình chính, đập vào mắt là nụ cười của Vu Dư Hạnh: "Mở mắt ra đã là Vu Dư Hạnh rồi."


Nói xong, hắn buông Vu Dư Hạnh ra.


Vu Dư Hạnh thì....


M* nó, cậu sướng đến mức tan chảy.


"Chỉ mình cậu biết làm à?" Vu Dư Hạnh cũng nói: "Tôi không biết chắc?"


Tịch Dương chất vấn: "Cậu có ảnh của tôi chắc?"


Vu Dư Hạnh: "Hừ."


Học theo Tịch Dương, nhưng cũng không hẳn giống, cậu dùng ngón trỏ móc lấy cổ áo hắn, kéo hắn lại gần.


Vu Dư Hạnh không buông tay, vẫn móc giữ, một tay thao tác điện thoại: "Cậu cũng nhìn kỹ nha."



Trước đó Trần Tử Đồng gửi tấm ảnh Tịch Dương trên bảng vinh danh, giờ không phải vừa lúc dùng sao.


Nhưng Vu Dư Hạnh không đặt làm hình nền, mà trực tiếp thêm vào album, rồi ghim tấm ảnh đó ở góc trên bên phải màn hình chính.


"Mỗi sáng tỉnh dậy," Vu Dư Hạnh buông tay, vỗ nhẹ cổ áo hắn như an ủi: "Là tôi kéo anh trai về."


Lúc này "anh trai ngầu" cũng cười đến mức rạng rỡ: "Đã để thì không được đổi."


Vu Dư Hạnh: "Ai đổi người đó làm cún con."


Tịch Dương chìa ngón út ra, Vu Dư Hạnh lập tức móc vào, rồi ấn cái "dấu" chốt lời.


"Nói đi." Buông tay ra, Tịch Dương đột nhiên bảo.


Vu Dư Hạnh: "Nói gì cơ?"


Tịch Dương: "Cái tiểu thuyết Trần Tử Đồng viết."


Vu Dư Hạnh: "Xì......"


Còn chưa nghĩ cách lái qua, Tịch Dương lại hỏi: "Viết đồng nhân văn của chúng ta à?"


Vu Dư Hạnh: "!!!"


Cậu khựng nửa giây: "Sao cậu biết?"


"Thật vậy hả," Tịch Dương cười: "Tôi đoán thôi."


Vu Dư Hạnh "ơ" một tiếng, lại "à" một tiếng: "Con gái mà, mấy cái này đều thích viết."


Tịch Dương hỏi: "Đọc ở đâu được?"


Vu Dư Hạnh: "Cô ấy......"


Bàn tay to của Tịch Dương bỗng đặt lên đầu Vu Dư Hạnh: "Thôi, không làm khó cậu nữa."


Vu Dư Hạnh mím môi.


Quả thật Tịch Dương không hỏi thêm.


Rất nhanh, Vu Dư Hạnh đã nhìn thấy ký túc xá ở phía trước.


"Tôi chưa về đâu, tôi qua tìm Trịnh Đào." Vu Dư Hạnh nói.


Tịch Dương: "Anh ta sao vậy?"


Vu Dư Hạnh: "Có lẽ hơi buồn, tôi qua xem thế nào."


Tịch Dương bày vẻ mặt không mấy tình nguyện, nhưng hình như cũng chẳng cản được: "Được thôi."


Vu Dư Hạnh cười: "Sao đấy? Không cho tôi đi à."


Tịch Dương: "Đột nhiên bỏ rơi tôi."


Vu Dư Hạnh đang ngẩn người, lại nghe hắn nói: "Anh ta ở ký túc một mình?"


Vu Dư Hạnh: "Ừ, nên tôi mới lo, qua nhìn một chút."


Tịch Dương gật đầu: "Đi đi, có gì thì gọi điện cho tôi."


Vu Dư Hạnh: "Ừm."


Vu Dư Hạnh tại sao lại lo lắng, chính là vì mười phút trước, Trịnh Đào gửi cho cậu mấy tấm ảnh lễ cưới của người yêu cũ, nói là lướt thấy trên vòng bạn chung.


Cậu sợ Trịnh Đào lại phát điên.


Đến ký túc của Trịnh Đào, Vu Dư Hạnh gõ cửa mấy lần, anh ta mới mở ra.


Trong phòng ký túc khá sáng sủa, chẳng hề có cái không khí sa sút như Vu Dư Hạnh nghĩ, thậm chí Trịnh Đào còn đang soi gương chải tóc.


Vu Dư Hạnh hỏi: "Anh chuẩn bị đi đâu à?"


Trịnh Đào: "Định ra ngoài chơi thôi."


Vu Dư Hạnh: "Ăn tối chưa thế?"


Trịnh Đào nói: "Ba giờ hơn anh ăn mì gói rồi, giờ chưa đói."


Xong tóc, Trịnh Đào kéo ghế cho Vu Dư Hạnh: "Anh không sao mà, cậu còn chạy qua đây làm gì."


Vu Dư Hạnh: "Dù sao tối em cũng chẳng có việc gì."


Trịnh Đào: "Không có việc thì đi hẹn với Tịch Dương đi."


Vu Dư Hạnh: "Mới hẹn về."


Trịnh Đào cười: "Ồ, tiến triển gì chưa?"


Vu Dư Hạnh: "Bây giờ không phải chuyện của anh quan trọng hơn à?"


Trịnh Đào: "Anh thì có chuyện gì chứ, kết quả cũng thế thôi, cái thằng đàn ông cặn bã đó, giờ chỉ chờ tự mình buông bỏ, chả có gì đâu."



Vu Dư Hạnh: "Anh lúc nào cũng tỉnh táo thế à?"


Trịnh Đào: "Dĩ nhiên."


Vu Dư Hạnh: "Anh trang điểm à?"


Trịnh Đào cười với Vu Dư Hạnh: "Anh trông có đẹp trai không?"


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Rất đẹp."


Trịnh Đào lại hỏi: "Tịch Dương biết cậu qua tìm anh không?"


Vu Dư Hạnh: "Biết chứ, bọn em vừa chia tay ngay dưới ký túc của anh."


Trịnh Đào nhướng mày: "Ồ?"


Vu Dư Hạnh: "Sao thế?"


Trịnh Đào cũng kéo ghế ngồi xuống cạnh cậu: "Cậu nghĩ đi, anh bây giờ là một người thích đàn ông, vừa mới thất tình, mà có một cậu em trai đẹp trai thế này chạy đến tìm, an ủi anh."


Trịnh Đào nheo mắt, nhướng mày nhìn Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh cười: "Anh hơi bựa rồi đó, đàn anh."


Trịnh Đào: "Hahaha."


Trịnh Đào không đùa nữa: "Hai cậu dạo này thế nào rồi?"


Vu Dư Hạnh: "Cũng vẫn thế thôi."


Trịnh Đào: "Anh thấy dạo này hai cậu có gì đó rất lạ nha. Hôm qua đầu óc anh toàn nghĩ đến cái thằng khốn kia, không rảnh mà để ý. Hôm nay ngủ dậy ngẫm lại, càng nghĩ càng thấy kỳ."


Vu Dư Hạnh: "Kỳ chỗ nào cơ?"


"Phải nói sao nhỉ, anh thấy có lẽ đánh giá của anh về Tịch Dương có thể sai rồi," anh ta lại nói: "Nhưng anh lại sợ cái cảm giác này là sai."


Vu Dư Hạnh suy nghĩ một lát.


Nhưng ngay lúc cậu định nói gì đó, điện thoại của Trịnh Đào đột nhiên reo.


Tàn Khuyết liếc nhìn rồi cầm chìa khóa trên bàn bỏ vào túi: "Xin lỗi nha, anh phải ra ngoài rồi."


Vu Dư Hạnh nuốt lời xuống: "Được thôi, mà anh đi đâu thế?"


Trịnh Đào nheo mắt: "Đi kiếm tình một đêm chứ đâu," anh ta hỏi Vu Dư Hạnh: "Muốn đi chung không? Toàn trai đẹp đó."


Vu Dư Hạnh khoanh tay: "Xin phép từ chối nha."


"Ai ya, đừng lo cho anh, anh ổn lắm," biểu cảm kia của Trịnh Đào lại xuất hiện: "Cậu không biết anh thất tình rồi bao nhiêu trai đẹp đến an ủi anh luôn đó."


Vu Dư Hạnh: "Lau nước miếng đi."


Trịnh Đào: "Xì xụp xì xụp."


Nhưng Vu Dư Hạnh vẫn lo: "Anh đi đâu thế, có an toàn không đó?"


"Yên tâm đi," Trịnh Đào nói: "Toàn bạn quen lâu năm, còn có bạn cấp ba của anh nữa."


Vu Dư Hạnh: "Thế thì được."


Trịnh Đào: "Có chuyện gì nhớ báo cho anh."


Vu Dư Hạnh: "Okk."


Thế là Vu Dư Hạnh và Trịnh Đào cùng xuống lầu, rồi tách ra.


Chậc, chẳng bằng để Tịch Dương đưa về, cậu lo lắng thừa.


Thế là lại một mình về ký túc xá rồi.


Không trăng cũng chẳng sao, cô đơn chết đi được.


Vu Dư Hạnh ngẩng đầu, chỉ thấy hàng cây bên đường, ánh đèn chồng chéo, suy nghĩ bay xa.


Chẳng mấy chốc, cậu đi ngang ký túc xá của Tịch Dương.


Chỉ là ban công phòng Tịch Dương quay sang hướng khác, từ đây chẳng thấy gì.


Đi tiếp, điện thoại Vu Dư Hạnh rung hai cái, Trần Tử Đồng gửi tin nhắn tới.


Một tấm là ảnh bốn người chụp chung, một tấm là ảnh hai người Tịch Dương và Vu Dư Hạnh.


Trần Tử Đồng: [Không cần cảm ơn chị đây đâu!]


Dĩ nhiên Vu Dư Hạnh lưu lại, cũng đáp: [Cảm ơn nhé.]


Trần Tử Đồng: [Chiêu này của chị đây đỉnh không, chụp trước với bạn trai nè, rồi bốn người chụp chung, cuối cùng mới đến lượt hai người các cậu.]


Trần Tử Đồng: [Như vậy thì không bị gượng đúng không!]


Vu Dư Hạnh: [Không hổ là cậu.]



Trần Tử Đồng: [Phải rồi, nhà này không có chị đây là không xong.]


Trần Tử Đồng lại nói: [Nhưng mà tôi tò mò lắm, cứ nghĩ hai người không có liên hệ gì, sao giờ lại thân thế?]


Trần Tử Đồng: [M* nó tôi giờ vẫn còn nhớ tiếng cậu ấy gọi cậu một câu 'anh trai ơi' đó.]


Đừng nói Trần Tử Đồng, ngay cả Vu Dư Hạnh cũng nhớ lại.


Trần Tử Đồng: [Hai người thật sự không có mờ ám gì à?]


Trần Tử Đồng: [Hay là do mắt hủ của tôi nhìn đâu cũng thấy đam mỹ?]


Trần Tử Đồng: [Hơn nữa cậu nhìn tay của Tịch Dương trong ảnh kìa.]


Vu Dư Hạnh sớm đã thấy rồi, tay Tịch Dương đặt lên ghế tựa của Vu Dư Hạnh.


Nên dễ tạo cảm giác ảo giác như đang ôm lấy Vu Dư Hạnh.


Nhưng Vu Dư Hạnh chỉ trả lời: [Cậu nghĩ nhiều rồi.]


Rồi lại nói: [Chỉ là tình bạn cùng trường thôi.]


Trần Tử Đồng: [Được rồi, được rồi.]


Trần Tử Đồng: [Nhưng mà hôm nay được gặp các cậu, tôi vui lắm.]


Trần Tử Đồng: [Cảm hứng của tôi bùng nổ, tối về sẽ update!]


Vu Dư Hạnh: [Tịch Dương biết chuyện cậu viết đồng nhân về bọn tôi rồi.]


Trần Tử Đồng: [......]


Trần Tử Đồng: [Tất cả tại Trần Minh!]


Trần Tử Đồng: [Thế hai người có sao không?]


Vu Dư Hạnh: [Không sao.]


Vu Dư Hạnh: [Là cậu viết, chứ đâu phải tôi viết.]


Trần Tử Đồng: [Ừ ha, cũng đúng.]


Vu Dư Hạnh lại nói: [Tịch Dương muốn đọc.]


Trần Tử Đồng: [!!!]


Trần Tử Đồng: [Cái gì, cái gì, cái gì cơ??]


Trần Tử Đồng: [Tối nay tôi định đăng một chương rất mặn đó.]


Trần Tử Đồng: [Nếu cậu không ngại thì để cậu ấy đọc cũng được, hahaha.]


Vu Dư Hạnh: [......]


Vu Dư Hạnh: [Che giấu thân phận thật đi.]


Nói chuyện xong với Trần Tử Đồng, Vu Dư Hạnh tiện tay gửi hai tấm ảnh đó cho Tịch Dương.


Sau khi nhận, Tịch Dương chẳng bình luận gì về ảnh, mà hỏi ngay: [Về chưa?]


Vu Dư Hạnh: [Đang trên đường rồi.]


Vừa gửi xong, điện thoại reo cuộc gọi thoại.


"Gì thế." Vu Dư Hạnh bắt máy liền hỏi.


Tịch Dương: "Một mình à?"


Vu Dư Hạnh: "Chứ không thì sao?"


Tịch Dương: "Tôi tưởng cậu phải an ủi anh ta lâu lắm chứ."


Vu Dư Hạnh tiện tay ngắt một chiếc lá: "Anh ấy đi chơi rồi," nhớ tới lời Trịnh Đào, bèn bổ sung: "Còn hỏi tôi có đi không, bảo là nhiều trai đẹp lắm."


Từ "nhiều"Vu Dư Hạnh nhấn rất nặng.


Tịch Dương lập tức: "Không được đi."


Vu Dư Hạnh cười: "Cậu nói không được là không được à."


Tịch Dương: "Tôi nói không được là không được."


Vu Dư Hạnh: "Cậu là ai chứ?"


Tịch Dương: "Ba của con cậu."


Vu Dư Hạnh bật cười ngay: "Hahahaha."


Tịch Dương: "Tôi có quyền quản cậu không?"


Vu Dư Hạnh bóp nát chiếc lá: "Có, có, có," rồi nhấn mạnh: "Tôi rất nghe lời mà."



Tịch Dương: "Là nghe lời, hay nghe lời tôi?"


Vu Dư Hạnh cười khẽ: "Nghe lời cậu." rồi bổ sung lập trường: "Vốn dĩ tôi cũng không định đi."


Tịch Dương khẽ ừ một tiếng: "Muốn xem trai đẹp thì đến tìm tôi."


"Trời ạ," Vu Dư Hạnh lại cười: "Tôi vừa nghe cái gì thế, sao có người tự luyến đến vậy chứ."


Tịch Dương bên kia cũng cười, nhưng vẫn nói tiếp: "Cậu muốn xem gì, tôi đều có."


Vu Dư Hạnh mắt cong hẳn: "Thật không đấy," rồi hỏi: "Tôi muốn xem cơ bắp, cậu có không?"


Tịch Dương vô cùng tự tin: "Có."


"Cậu có cơ bắp à," Vu Dư Hạnh mím môi: "Vậy, tôi không chỉ nhìn thôi đâu nhé?"


Tịch Dương: "Muốn động tay động chân à?"


Thực ra vừa nãy trong đầu Vu Dư Hạnh đúng là nghĩ thế, nhưng bị Tịch Dương nói thẳng ra, cậu lập tức ngại.


"Phụt," tiếng cười bật ra: "Cứu tôi với, mặt tôi đỏ hết rồi."


Gì thế này, sao chủ đề lại đi xa vậy.


"Được rồi," Tịch Dương dừng đúng lúc: "Cậu tới đâu rồi?"


"Cửa ký túc rồi,"Vu Dư Hạnh sờ cổ: "Dính dính, hôm nay oi bức quá."


Tịch Dương: "Vào tắm đi."


Vu Dư Hạnh: "Okie."


Cảm ơn Tịch Dương, vừa nãy trong đầu Vu Dư Hạnh còn tưởng tượng rất trong sáng, chỉ là Tịch Dương gọi cậu một tiếng anh trai ơi.


Giờ thì xong rồi, trong đầu toàn cảnh Tịch Dương nửa trần, từng bước ép sát, chặn Vu Dư Hạnh vào tường.


Aaa phát điên mất.


Nói là đi tắm, chứ Vu Dư Hạnh về rồi cũng chẳng nhúc nhích, kéo ghế ra ngồi phịch xuống.


Sau đó mở WeChat, nhắn cho Lương Thừa Hạo.


Lương Thừa Hạo: [Lại có chuyện gì với Tịch Dương, nói đi.]


Vu Dư Hạnh: [Hahaha sao cậu biết hay vậy.]


Lương Thừa Hạo: [Cậu lướt lại lịch sử chat xem, bây giờ mỗi lần tìm tôi chẳng phải đều vì vấn đề đó à?]


Không cần lướt lại, dùng ngón chân nhớ cũng ra.


Vu Dư Hạnh: [Ê hề~]


Lương Thừa Hạo: [Thôi bớt ê hề đi, nói xem, hôm nay Tịch Dương lại dụ dỗ cậu thế nào.]


Vu Dư Hạnh: ảnh


Vu Dư Hạnh: ảnh


Lương Thừa Hạo: [Ô hô, tam giác tình yêu trên núi ha.]


Lương Thừa Hạo: [Ô hô, ảnh chung thế kỷ nha.]


Vu Dư Hạnh lại gửi tiếp hai tấm ảnh Tịch Dương nhìn cậu.


Nhưng lần này cậu không chờ Lương Thừa Hạo trả lời nữa, lập tức gọi điện.


Lương Thừa Hạo bắt máy ngay.


"Tôi còn chưa xem mà." Lương Thừa Hạo nói.


Vu Dư Hạnh: "Thế thì xem đi."


Hai giây sau.


"Wao, Tịch Dương đang nhìn cậu đó."


"Cậu cũng nhìn ra rồi à," Vu Dư Hạnh tiếp tục: "Hôm nay Trần Tử Đồng đến chơi, thật ra chẳng liên quan gì đến Tịch Dương, họ cũng không thân, đúng không? Ấy vậy mà cậu ấy vẫn muốn qua."


Vu Dư Hạnh lại nói: "Hôm nay, vì tôi lơ cậu ấy. Cậu ấy liền cố tình gọi tôi 'anh trai ơi', để thu hút sự chú ý."


Vu Dư Hạnh nói tiếp: "Tối nay có một đàn anh rủ tôi đi xem trai đẹp, tôi kể với Tịch Dương, cậu ấy nói tôi không được đi."


"Xì......"


Lương Thừa Hạo phát ra tiếng suy nghĩ kéo dài: "Cậu muốn nói gì?"


Vu Dư Hạnh im lặng vài giây.


"Tức là..."Vu Dư Hạnh rõ ràng ngại ngùng: "Cậu nói xem có khả năng nào không."


Như sợ bị nghe thấy, cậu hạ giọng thật nhỏ: "Tịch Dương... thích tôi đúng không?"


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 36: Tịch Dương thích tôi sao?
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...