Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 35: Cạn lời, hai người ngọt ngào quá đấy


Câu "bạn trai" này làm cho Vu Dư Hạn choáng váng ngay tại chỗ.


Cậu sợ tiếp theo Trần Tử Đồng sẽ nói linh tinh, liền vội nói: "Bên cạnh tôi có người."


Trần Tử Đồng phát ra ba tiếng "ồ ồ ồ" đầy ăn ý: "Cậu đang bật loa ngoài à?"


Vu Dư Hạnh: "Ừ."


Trần Tử Đồng lập tức tỏ ra hiểu chuyện: "Thế thì thôi, mai gặp nha."


Cúp điện thoại, Vu Dư Hạnh tiếp tục ăn bún.


Ăn được một lúc, liền nghe bên phía Tịch Dương vang qua một câu: "Tại sao lại là bạn trai?"


Vu Dư Hạnh trước "ồ" một tiếng, sau lại "à" một tiếng: "Không hiểu nữa, hình như con gái bọn họ rất thích nói kiểu này?"


Tịch Dương gật gù, tỏ vẻ đã hiểu: "Quan hệ giữa cậu với cô ấy tốt hơn tôi tưởng."


Vu Dư Hạnh hỏi: "Cậu tưởng thế nào?"


Tịch Dương khẽ cười: "Không tưởng tượng gì cả."


Vu Dư Hạnh: "Cậu nghĩ tôi với cô ấy không thân à?"


"Cũng không hẳn," Tịch Dương lắc đầu: "Các cậu còn từng học thêm Hóa cùng nhau."


Vu Dư Hạnh nhướn mày: "Cái này cậu cũng biết," cậu đặt đũa xuống, nói tiếp:
"Cậu hình như rất hiểu tôi đấy."


Tịch Dương: "Bỏ chữ 'hình như' đi."


Đã vậy, Vu Dư Hạnh tiện lời giải thích: "Dì tôi với mẹ cô ấy là bạn, học thêm Hóa chính là mẹ cô ấy giới thiệu."


Cậu nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Có lẽ do hồi đó tan học về cùng nhau, bị mấy bạn cùng lớp thấy, nên mới bắt đầu có mấy tin đồn linh tinh."


Tịch Dương liền thêm mắm thêm muối: "Vu Dư Hạnh học Hóa giỏi thế mà còn đi học thêm, chắc chắn là vì Trần Tử Đồng."


Vu Dư Hạnh cười bất lực: "Chuyện này tôi cũng từng nghe rồi..."


Tịch Dương: "Thế rốt cuộc là sao?"


"Thì là dì tôi ấy, chẳng hiểu bị gì, chưa kịp tìm hiểu rõ đã tự ý giúp tôi đóng tiền học thêm rồi, nói là quà tặng năm cuối cấp. Tử Đồng có thì 'Tinh Tinh' của chúng ta cũng phải có." Vu Dư Hạnh nói thêm: "Thầy dạy thêm đó cũng là bạn của họ, tính là giá hòa nhã. Nhưng thật ra cũng học được khá nhiều, thầy ấy cũng giỏi lắm."


Nghe xong, Tịch Dương lại chộp được một chi tiết hoàn toàn không quan trọng:
"'Tinh Tinh'?"


Vu Dư Hạnh ừ một tiếng: "Là tên gọi ở nhà của tôi."


Tịch Dương: "Vu Tinh Tinh." (*)


(*) Tinh Tinh từ gốc là (Xīngxing): nghĩa là "ngôi sao nhỏ", chỉ sự sáng sủa, đáng yêu.


"Đúng vậy," Vu Dư Hạnh gật đầu: "Trước khi lên tiểu học, kể cả thầy cô và mọi người xung quanh đều gọi tôi là Vu Tinh Tinh."


Cậu cười rồi nói tiếp: "Hồi đó điền tên, ở mấy chỗ không quan trọng lắm, mẹ tôi thường vẽ một ngôi sao vào ô 'họ tên'. Sau này tôi học theo, một thời gian dài tên tôi chính là một ngôi sao."


Vu Dư Hạnh giơ tay lên, vẽ một ngôi sao năm cánh một nét: "Để tôi nói cậu nghe, tôi là đứa trẻ đầu tiên trong cả trường mẫu giáo biết vẽ ngôi sao kiểu này đấy."


Tịch Dương cố ý nói giọng như đang nói chuyện với trẻ con: "Thế cô giáo có phát giấy khen cho cậu không? Giải 'Vẽ sao đẹp nhất' ấy."


Vu Dư Hạnh làm mặt giận: "Không có!"


Tịch Dương: "Thật chẳng có mắt nhìn."


Vu Dư Hạnh: "Đúng thế!"


Ăn bún xong quay lại trường thì trời đã tối.


Ngày hôm nay, chuyện mà trong lòng Vu Dư Hạnh gọi là "cuộc hẹn hò", kết thúc vào khoảnh khắc cuối cùng khi Tịch Dương đưa cậu về ký túc xá.


Có lẽ vì vui mừng hơi quá, nên sau khi về ký túc, Vu Dư Hạnh liền ngân nga hát suốt hơn một tiếng.


Chơi điện thoại cũng hát, tắm cũng hát, giặt đồ cũng hát, sấy tóc cũng hát.


Cảm thấy chưa đủ, làm xong mấy việc lặt vặt, cậu lại ôm đàn guitar, vừa đàn vừa hát bài "Lãng mạn hơn cả trăng". Thậm chí hát một hồi, lại mê mẩn tưởng tượng Tịch Dương đang ngồi đối diện mình.



Nếu Tịch Dương thực sự ngồi đối diện thì sao nhỉ?


Chắc chắn sẽ yên lặng nghe hết cả bài hát, sau đó dịu dàng khen cậu tới tấp.


A...


Thôi được rồi, dừng lại ở đây.


Một tháng trước Vu Dư Hạnh nào dám nghĩ đến chuyện này.


Một tháng trước, trong ấn tượng của cậu, Tịch Dương vẫn là một đại ca kiêu ngạo chính hiệu.


Bây giờ thì vẫn kiêu ngạo, chỉ là không kiêu ngạo trước mặt Vu Dư Hạnh mà thôi.


Cái bệnh "si mê" này kéo dài hơn một tiếng thì biến mất, nguyên nhân chủ yếu là vì tay của Vu Dư Hạnh mỏi.


Cậu cầm điện thoại lên, "đại ca kiêu ngạo" gửi tin nhắn tới rồi.


Là từ mười phút trước.


Tịch Dương: [Đang làm gì thế?]


Vu Dư Hạnh gửi cho Tịch Dương một tấm ảnh chụp cây đàn guitar: [Chuẩn bị mở concert.]


Tịch Dương: [Mở ở đâu?]


Vu Dư Hạnh: [Trường Đại học Lam Thành, ký túc xá nam khu B, tòa 9, phòng 304.]


Vu Dư Hạnh: [Thời gian còn chưa định.]


Tịch Dương: [Tôi sẽ là người đầu tiên giành vé.]


Thấy chưa, bước khởi động để khen ngợi đã có rồi.


Thế là Vu Dư Hạnh liền gửi đoạn chat này cho Lương Thừa Hạo.


Vu Dư Hạnh: [Cậu ấy đến nghe concert của tôi.]


Lương Thừa Hạo: [Cạn lời, hai cậu ngọt quá rồi đấy.]


Vu Dư Hạnh: [Cậu đột ngột nói vậy, tôi không quen nổi.]


Lương Thừa Hạo lập tức rút lại, đổi lời: [Nhìn Tịch Dương thế nào lại giống chó l**m vậy trời.] (*)


(*) ý nói đang nịnh nọt, lấy lòng người khác.


Lương Thừa Hạo: [Tôi không hiểu nổi.]


Lương Thừa Hạo: [Quan hệ hai cậu vốn nên như thế này à?]


Vu Dư Hạnh: [Không thì vốn nên như thế nào?]


Lương Thừa Hạo: [Giờ nên là đã bắt đầu bàn chi tiết đám cưới rồi ấy.]


Vu Dư Hạnh bị lời nói chọc phá này làm buồn cười.


Vu Dư Hạnh: [Đang bàn rồi, đang bàn rồi, đừng gấp.]


Ngày mai không chỉ có Trần Tử Đồng đến, còn một việc nữa. Chính là người yêu cũ của Trịnh Đào kết hôn.


Nên vào đêm nhạy cảm này, Vu Dư Hạnh có quan tâm đôi câu.


Bên kia, Tàn Khuyết đang chơi game, mãi mới trả lời Vu Dư Hạnh một câu, nói bản thân không sao, chỉ là mùa giải mới gặp phải toàn mấy thứ quái gở, rồi gửi một đoạn voice dài, oán thán với Vu Dư Hạnh về mấy đồng đội ngốc vừa rồi.


Nghe thì có vẻ chẳng để tâm, Vu Dư Hạnh cũng mong rằng anh ta thật sự không để tâm nữa.


Mà có giả vờ cũng được, cảm xúc mà, cứ giả vờ mãi rồi hệ thống trong người sẽ quen, cuối cùng cũng thành thật thôi.


Sáng hôm sau, Vu Dư Hạnh lại đi tìm Trịnh Đào, đến hơn mười một giờ mới được trả lời, nói là hôm qua chơi game khuya quá.


Hai người lại nói mấy chuyện vặt, cuối cùng Trịnh Đào nghe nói hôm qua Vu Dư Hạnh với Tịch Dương đi xem phim kia, liền "yo yo yo" mấy tiếng, rồi kết thúc trò chuyện.


Có vẻ đúng là không sao thật?


Đến hơn ba giờ chiều, Trần Tử Đồng đến.



Lúc ấy Vu Dư Hạnh đang ở ký túc xá của Tịch Dương, mấy người ngồi nghe chuyện cãi nhau mới nhất giữa bạn cùng phòng với bạn gái của cậu ta.


Đó là một chuyện chẳng phân được ai đúng ai sai, nên Vu Dư Hạnh và Tịch Dương chẳng nêu ý kiến gì mà bỏ đi luôn.


Trên đường, Tịch Dương hỏi Vu Dư Hạnh: "Trần Tử Đồng có biết là tôi không?"


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Không biết."


Tịch Dương: "Sau đó cậu không nói cho cô ấy à?"


"Không," Vu Dư Hạnh cười: "Để dọa cô ấy một trận."


Hai người hẹn thẳng ở dãy phố cạnh nhà hàng. Khi họ đến nơi, Trần Tử Đồng và bạn trai đã có mặt.


Mấy tháng không gặp, cô nàng này đã nhuộm một mái tóc hồng. Lúc này không biết nhìn thấy gì trên điện thoại mà đang cười, tay khoác chặt lấy bạn trai.


"Nếu tôi nhuộm tóc hồng thì sao?" Khi còn cách một đoạn, Vu Dư Hạnh hỏi.


Tịch Dương: "Giống cô ấy à?"


Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Cũng gần vậy."


Tịch Dương: "Không đẹp."


Đây là lần đầu Vu Dư Hạnh nghe Tịch Dương khẳng định mình không đẹp, cậu hơi ngẩn ra: "Cậu còn chưa nhìn mà."


Tịch Dương lại đổi cách nói: "Hại tóc, đừng nhuộm nữa."


"Hey!"


Đi tới gần, Trần Tử Đồng đã nhìn thấy Vu Dư Hạnh.


Sau đó, như dự đoán, ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc: "Tịch Dương?"


Trần Tử Đồng nắm chặt tay bạn trai hơn: "Người cậu dẫn đến chính là cậu ấy à?"


Vu Dư Hạnh có chút đắc ý: "Không ngờ tới đúng không?"


Trần Tử Đồng liền buông một câu: "Vãi chưởng."


Tiếp đó, ánh mắt cô rơi xuống chiếc ghim cài áo trên ngực Tịch Dương và Vu Dư Hạnh.


Đúng vậy, hôm nay cả hai người bọn họ đều đeo ghim cài áo.


Trần Tử Đồng bỗng nhiên bật cười ngốc nghếch, nhưng vẫn sững người ra: "Hai cậu...?"


Vu Dư Hạnh vội vàng: "Cậu ấy cũng ở Lam Thành dịp Quốc khánh."


Trần Tử Đồng "ồ ồ" mấy tiếng, coi như đã hiểu, nhưng cô vẫn chỉ vào chiếc ghim cài trên ngực Vu Dư Hạnh: "Cái này là?"


Vu Dư Hạnh tươi tắn: "Tôi mua đó, đẹp không?"


Trần Tử Đồng như đang cố nén một bụng lời, gật đầu: "Đẹp, ừm, rất hợp," rồi kéo bạn trai mình lên: "Anh ấy tên là Trần Minh."


"Bảo bối," Trần Tử Đồng giới thiệu: "Đây là Vu Dư Hạnh, em kể với anh rồi đó. Còn đây nữa, cũng là bạn cùng cấp ba với em, tên Tịch Dương."


Vu Dư Hạnh còn chưa thoát ra khỏi cái "bảo bối" đầy sến súa kia, thì đã nghe Trần Minh nói: "Ồ! Nhân vật nam chính còn lại trong tiểu thuyết của em."


Trần Tử Đồng sững sờ, huých khuỷu tay vào Trần Minh một cái: "Ha ha, à, trường cậu có trà sữa gì không?"


Vu Dư Hạnh giả vờ như nghe không hiểu: "Đi thôi, trong kia có ba tiệm, xem hai người thích cái nào."


Trần Tử Đồng: "Đi đi đi."


Hôm nay trời đã tạnh mưa, nhưng vẫn mang cảm giác âm u, nặng nề.


Trần Tử Đồng và Trần Minh đi phía trước, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh đi phía sau.


Vừa bước vào con phố, Trần Tử Đồng đã không nhịn được cười, dụi đầu vào cánh tay bạn trai.


"Tiểu thuyết gì thế?" Trên đường, Tịch Dương khẽ hỏi Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh: "Hả? Tiểu thuyết gì cơ."


Tịch Dương bật cười rất khẽ: "Lại giả vờ."



Tịch Dương: "Hóa ra cậu biết là gì thật."


Vu Dư Hạnh: "Suỵt."


Trần Tử Đồng chọn một tiệm trà sữa trang trí hơi mang phong cách cổ điển.


Vào trong, bốn người đứng cạnh quầy gọi món. Vì bên kia là khách nên Vu Dư Hạnh tự nhiên hỏi họ muốn uống gì trước.


Trần Tử Đồng gọi khoai môn trân châu, bạn trai cô gọi chanh dây.


Vừa gọi xong, Vu Dư Hạnh liền nghe thấy Tịch Dương phía sau thong thả nói: "Anh trai ơi, em muốn một ly Dương Chi Cam Lộ."


"Khụ khụ khụ."


Trần Tử Đồng bị sặc nước bọt, ho sặc sụa.


Vu Dư Hạnh cũng vô cùng bất ngờ, nhưng ngoài mặt vẫn làm như chuyện rất bình thường: "Được rồi."


Được được được, được mà.


Gọi món xong, bọn họ ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ.


Hôm nay khách trong tiệm không nhiều, ít nhất mấy bàn xung quanh họ đều trống.


Ngoài cửa sổ là một con sông nhỏ trong khuôn viên Lam Đại. Vừa ngồi xuống, Trần Tử Đồng đã lấy khung cửa sổ làm nền để chụp vài tấm selfie với bạn trai.


Chụp xong cô kéo dài gậy selfie, chụp chung cả bốn người, rồi lại lật máy chụp riêng Tịch Dương và Vu Dư Hạnh một tấm.


Thực ra có hơi bất ngờ, nhưng cả hai đều rất tự nhiên phối hợp.


"Các cậu nói xem," Trần Tử Đồng đặt điện thoại xuống, "nếu tôi đăng một tấm ảnh ba chúng ta lên vòng bạn bè, có nổ tung không?"


Vu Dư Hạnh: "Thêm cái hashtag."


Trần Tử Đồng: "Tình tay ba trên núi cao."


Cô bật cười, rồi nghiêng người dụi vào bạn trai: "Hôm nay còn một mục đích nữa, Trần Minh anh ấy khá tò mò." cô khách khí hướng về phía Tịch Dương: "Vừa hay Tịch Dương cũng ở đây, chúng ta làm rõ một chút."


Vu Dư Hạnh cười: "Làm rõ thế nào?"


Trần Tử Đồng: "Hỏi hay lắm!"


"Thực ra cũng chẳng cần làm rõ," cô quay sang Trần Minh, xòe tay: "Anh xem, rất rõ ràng, chỉ cần nhìn là biết, ba chúng em chẳng ai thích ai cả."


Nói xong cô còn bổ sung: "Ý là, quan hệ nam nữ giữa ba chúng em, đều không ai thích ai."


Vu Dư Hạnh: "......"


Trần Tử Đồng: "......"


Cũng chẳng cần thiết phải cố tình thêm câu đó.


Thế là cô lại nhanh chóng nói tiếp: "Em với Tịch Dương thì khỏi cần bàn, vốn không quen. Còn Vu Dư Hạnh, càng không thể nào rồi."


"Ừm... đúng thế," Trần Tử Đồng chống thái dương, cười gượng, luống cuống không dám nhìn Vu Dư Hạnh, chỉ hỏi Trần Minh: "Anh hiểu chứ?"


Trần Minh tất nhiên nhìn ra sự ngượng ngùng của cô nàng, bật cười: "Hiểu mà."


Trần Tử Đồng vỗ tay: "Rồi, buổi họp báo hôm nay đến đây kết thúc."


Vu Dư Hạnh tiếp tục giả vờ không hiểu, quay sang hỏi Tịch Dương: "Cậu với Tử Đồng từng có qua lại gì sao?"


"Không có."


"Hoàn toàn không có."


Hai người đồng thanh.


"Ồ!" Trần Tử Đồng lại nói: "Cũng không hẳn là không, lần đó cậu có cho tôi mượn ô," rồi khách khí cười: "Vẫn chưa kịp cảm ơn cậu."


Tịch Dương thản nhiên: "Không có gì, tiện tay làm việc tốt thôi."


Trần Tử Đồng nhướng mày, có vẻ không mấy tin, khẽ "woa" một tiếng, quay sang hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu ấy luôn tốt như vậy à?"


Nếu câu này hỏi Ngô Huy, chắc chắn sẽ nhận được một tràng cười lớn "làm gì có chuyện đó".



Nhưng người cô hỏi lại là Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh: "Đúng vậy."


Trần Tử Đồng: "Sau đó tôi có nhờ bạn cùng lớp cậu trả ô cho cậu, nhận được rồi chứ?"


Tịch Dương: "Nhận được rồi."


Trần Tử Đồng: "Ban đầu tôi định nhờ Vu Dư Hạnh mang trả, mà cậu ấy không chịu đi."


Thế là Tịch Dương quay sang hỏi Vu Dư Hạnh: "Sao cậu không đi?"


Vu Dư Hạnh khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng lấy góc nhìn người ngoài để đáp: "Lúc đó chúng ta thân đến thế à? Sao tôi phải mang ô trả hộ cậu."


Tịch Dương: "Ừ, cũng đúng."


Trần Tử Đồng hút một hơi trà sữa thật mạnh.


"Tịch Dương," cô hỏi: "c** nh* tuổi hơn Vu Dư Hạnh à?"


Tịch Dương: "Tôi lớn hơn."


Trần Tử Đồng: "Vậy sao cậu gọi cậu ấy là anh trai ơi?"


Tịch Dương mỉm cười: "Muốn thì gọi một tiếng thôi."


Vu Dư Hạnh: "Vậy cậu gọi thêm lần nữa đi."


Tịch Dương buông ra một tiếng đơn giản: "Không."


Vu Dư Hạnh biết ngay: "Cậu ấy thế đấy, chẳng có việc gì cũng chọc tôi một chút."


Trần Tử Đồng ôm chặt bạn trai: "Ồ, ồ, chọc cậu một chút."


Vu Dư Hạnh trừng mắt cảnh cáo, ra hiệu cô nàng nên tém tém lại.


"À đúng rồi," Vu Dư Hạnh hỏi Trần Tử Đồng: "Cậu không phải có cái gì muốn đưa cho tôi sao?"


Trần Tử Đồng lộ rõ vẻ sững người, chứ không phải kiểu nhớ ra sau khi được nhắc. Cô liếc Tịch Dương một cái: "Gia Gia có đưa tôi mấy tấm ảnh, chụp hồi hội thao năm lớp 12."


Vu Dư Hạnh: "Ảnh gì thế? Xem được không?"


"Xem được, xem được," Trần Tử Đồng lấy ra từ trong túi: "Chụp bằng máy phim, nên tôi chỉ có ảnh giấy thôi."


Vu Dư Hạnh nhận lấy, vừa nhìn liền hiểu vì sao Trần Tử Đồng lại ngập ngừng.


Tổng cộng bảy tấm, trong đó sáu tấm là của Tịch Dương.


Trần Tử Đồng cắn móng tay.


Thế thì giải thích sao đây? Cái "bất ngờ" cô chuẩn bị cho Vu Dư Hạnh, lại là ảnh của Tịch Dương.


Ai ngờ hôm nay người thật cũng bị mang ra luôn.


"Khá đẹp trai đấy, anh trai."


Vu Dư Hạnh tỏ ra điềm tĩnh, thản nhiên.


Tịch Dương ghé sát lại xem.


Vu Dư Hạnh lần lượt nhìn từng tấm, nhiều góc độ khác nhau, ở nhiều chỗ khác nhau.


Cuối cùng, cậu cầm lên một tấm Tịch Dương đang chăm chú nhìn về một hướng nào đó: "Cậu đang nhìn gì thế? Tập trung quá, còn cười nữa."


Tịch Dương không nhớ ra: "Không biết."


"Tôi... tôi biết đó."


Đối diện, Trần Tử Đồng rụt rè giơ tay.


Rồi cô lấy ra tấm ảnh duy nhất của Vu Dư Hạnh từ dưới cùng.


Đây cũng là lý do Trần Tử Đồng nhất định giữ lại để làm bất ngờ hôm nay.


Cô chỉ vào thời gian chụp trên hai tấm ảnh, rồi chồng phần trùng khớp lên nhau.


"Tịch Dương đang nhìn cậu đó, Vu Dư Hạnh."


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 35: Cạn lời, hai người ngọt ngào quá đấy
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...