Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 37: Tôi cũng muốn ăn


Dường như vừa nói ra điều gì kinh thiên động địa lắm, lời vừa dứt, cả người Vu Dư Hạnh liền nổi đầy da gà.


Đầu dây bên kia, Lương Thừa Hạo cũng im lặng.


Một lúc sau, khi tim của Vu Dư Hạnh đã đập "thình thịch" năm lần, hai bên lại đồng loạt cười rất ăn ý.


"Cậu cười cái gì?" Vu Dư Hạnh hỏi.


Lương Thừa Hạo cũng hỏi: "Cậu cười cái gì."


Vu Dư Hạnh thở dài một hơi: "Tôi thấy mình đúng là buồn cười."


Lương Thừa Hạo khẽ "à" một tiếng: "Nhưng tôi đâu có cười vì cậu buồn cười."


Vu Dư Hạnh: "Vậy thì vì cái gì?"


Lương Thừa Hạo nghĩ ngợi mấy giây: "Tôi vừa nghĩ, nếu như Tịch Dương thích cậu, vậy thì tất cả sự ghét bỏ của tôi đối với cậu ta chẳng phải đều không còn ý nghĩa sao."


Vu Dư Hạnh nghe hiểu, nhưng vẫn cố hỏi lại: "Hình như là thế?"


Lương Thừa Hạo: "Nếu Tịch Dương thật sự thích cậu, vậy thì, thì, thì..."


Lương Thừa Hạo ngập ngừng.


Vu Dư Hạnh gặng hỏi: "Vậy thì sao?"


Lương Thừa Hạo cười ra: "Ôi, tôi không dám nghĩ nữa," rồi hít sâu một hơi: "Không lẽ cậu ta đã thích cậu từ thời cấp ba?"


Vu Dư Hạnh cũng hít một hơi: "Không, chắc... vậy chăng?"


Lương Thừa Hạo: "Xì..."


Vu Dư Hạnh: "Xì..."


Rồi Vu Dư Hạnh bật cười: "Có hơi vô lý thật."


"Hahaha," Lương Thừa Hạo hỏi: "Sao lần trước tôi nói cậu ta có thể thích cậu, cậu lại không coi trọng lời tôi nhỉ?"


Vu Dư Hạnh cố làm giọng quái dị: "Tôi nào dám chứ."


Lương Thừa Hạo làm bộ suy nghĩ, rồi cũng nói: "Đúng là có hơi vô lý thật."


"Có hơi vô lý" của Vu Dư Hạnh là lời bình về sự thật, còn của Lương Thừa Hạo lại mang tính cảm thán.


Dù sao cũng là bạn nhiều năm, cái sự ăn ý khó tả này khiến họ sau vài giây im lặng lại bật cười cùng nhau.


"Cứu tôi với," Vu Dư Hạnh vùi trán vào cánh tay: "Cậu mau dội cho tôi gáo nước lạnh đi, không thì tối nay tôi mất ngủ mất."


Lương Thừa Hạo: "Dội sao đây?"


Vu Dư Hạnh: "Cậu chỉ cần nói, không thể nào đâu, đừng nghĩ vớ vẩn nữa, cậu chẳng hiểu gì về Tịch Dương cả, nhỡ đâu cậu ta đối xử tốt với bạn bè cũng thế thì sao?"


Bên kia Lương Thừa Hạo lại cười: "Nhưng mà, làm sao đây, ngay cả tôi cũng bắt đầu nghi ngờ rồi."


Vu Dư Hạnh ừm một tiếng suy tư: "Ừm... thật ra cậu ấy đúng là cũng khá tốt với bạn bè mình."


Lương Thừa Hạo: "Vậy thì đạo lý cậu đều hiểu cả mà."


Vu Dư Hạnh: "Tôi chẳng hiểu gì hết."


Lương Thừa Hạo cười càng to: "Thế cậu giận dỗi cái gì đây."


Vu Dư Hạnh: "Tức chết tôi rồi."


"Hahaha," Lương Thừa Hạo: " Vu Dư Hạnh, đừng làm tôi cười chết, sao cậu đáng yêu thế hả."


Vu Dư Hạnh rơm rớm: "Tịch Dương cũng hay nói tôi đáng yêu," cậu hừ một tiếng: "Cậu ấy thật sự đừng có mà yêu tôi quá mức như vậy chứ!"


Lương Thừa Hạo ngửa mặt cười một tràng dài.


Sau đó, hai người bắt đầu phân tích tấm ảnh trong tay, phân tích xem hôm chụp đó là ngày thứ mấy của đại hội thể thao, phân tích hôm ấy Tịch Dương đang làm gì.


"Tôi còn nhớ rõ, chiều ngày thứ hai, cậu bị cảm vẫn nhất quyết chạy tới, chỉ vì Tịch Dương có thi chạy ngắn." Lương Thừa Hạo nhớ lại.


Vu Dư Hạnh: "Cậu ấy được giải nhất mà."


Lương Thừa Hạo hừ một tiếng: "Cậu ta được nhất thì có liên quan gì đến cậu?"


Vu Dư Hạnh: "Dĩ nhiên là do tôi đi cổ vũ nên cậu ấy mới nhất chứ, không thì cậu ấy chẳng chạy nghiêm túc đâu."


Lương Thừa Hạo kêu trời: "Ôi trời, Vu Dư Hạnh, bây giờ cậu đúng là ghê gớm, mấy lời này mà cũng bon miệng nói được."


Vu Dư Hạnh: "Chỉ là nói sự thật thôi mà."



Cậu lại nói: "May mà Gia Gia không chụp tôi, không thì trong hình chắc toàn tôi nhìn Tịch Dương."


Lương Thừa Hạo cười: "Thật ra cậu chẳng bao giờ nhìn thẳng cậu ta."


Vu Dư Hạnh: "Ý gì?"


"Cậu không biết à?" Lương Thừa Hạo bất lực: "Cậu toàn dùng khóe mắt liếc cậu ta thôi."


Vu Dư Hạnh: "Vậy sao cậu biết tôi đang nhìn cậu ấy?"


Lương Thừa Hạo lại giở giọng trách móc: "Cậu hay lơ đãng quá trời, ánh mắt cứ bay đi chỗ khác, tôi thường phải nhắc lại một câu tới hai lần!"


Vu Dư Hạnh: "Haha, xin lỗi nhé."


Sau đó, hai người nhân dịp đại hội thể thao mà nhớ lại rất nhiều chuyện cũ, rất nhiều kỷ niệm giữa Vu Dư Hạnh và Tịch Dương dưới góc nhìn của Lương Thừa Hạo.


Chủ yếu là Lương Thừa Hạo kể, còn Vu Dư Hạnh thì phụ trách cười.


Đúng là buồn cười thật.


"Tôi có b**n th** đến thế không?" Sau khi nghe Lương Thừa Hạo tả lại chuyện Vu Dư Hạnh mê... lông chân của Tịch Dương, Vu Dư Hạnh chất vấn.


Lương Thừa Hạo: "Tôi đã nói rất kiềm chế rồi đấy, cậu còn nhớ lúc cậu bảo muốn nằm trên đùi Tịch Dương không, cậu biết trong đầu tôi hiện ra cảnh gì không?"


Vu Dư Hạnh cười không dứt: "Cảnh gì?"


Lương Thừa Hạo: "Cậu nằm trên một cái quần lông."


"Hahaha," Vu Dư Hạnh cười to hơn: "Đâu có phóng đại như thế! Cậu ấy chỉ có lông tơ thôi mà!"


Lương Thừa Hạo: "Cậu cứ phải thích cái khác biệt, người ta thì thích cậu ta đẹp trai, thích cậu ta cao ráo, thích cậu ta ngầu, còn cậu lại đi thích lông chân người ta."


Vu Dư Hạnh lắc đầu lắc cổ: "Đúng rồi đó, tôi cứ phải khác người, không được sao?"


Lương Thừa Hạo: "Tùy cậu."


Vu Dư Hạnh: "Cậu thật sự không thấy chân Tịch Dương rất gợi cảm, rất quyến rũ à?"


Lương Thừa Hạo cực kỳ bất lực: " Vu Dư Hạnh, tôi là trai thẳng."


Vu Dư Hạnh: "Hahaha, được rồi."


"Thua cậu luôn," Lương Thừa Hạo cảm khái: "Ban đầu tôi tưởng cậu lên đại học sẽ đỡ hơn, ai ngờ Tịch Dương cũng thi vào Lam Đại."


Vu Dư Hạnh: "Là vì tôi mà cậu ấy thi vào đây đấy."


Lương Thừa Hạo: "Phải phải phải, đúng đúng đúng."


Ôn lại ký ức xong thường dễ thấy trống rỗng.


Hết chuyện để nói, hai người cúp máy. Vu Dư Hạnh lại rơi vào một khoảng lặng kéo dài.


A...


Đây rốt cuộc là cái gì vậy chứ.


Cắt ngang cơn ngẩn ngơ là tiếng báo tin nhắn, là Tịch Dương gửi tới.


Tịch Dương: [Tắm xong chưa?]


Vu Dư Hạnh khua khua trong không khí: [Chưa.]


Tịch Dương: [Chưa?]


Vu Dư Hạnh: [Haha.]


Tịch Dương: [Làm gì thế?]


Vu Dư Hạnh nghĩ ngợi, rồi gửi ảnh chụp màn hình cuộc gọi với Lương Thừa Hạo.


Bên Tịch Dương im rất lâu mới hỏi: [Với ai?]


Vu Dư Hạnh: [Với Lương Thừa Hạo.]


Tịch Dương: [Đi tắm đi.]


Tịch Dương: [Vừa dính mưa biết không hả.]


Vu Dư Hạnh: [Được được được được được.]


Vu Dư Hạnh: [Biết biết biết biết.]


Đi thì đi.


Buổi tối cũng dễ giết thời gian, tắm rửa xong ra ngoài, cùng Tịch Dương và đám bạn hắn chơi vài ván "Hoàng Đậu", rồi lên giường ngủ.



Giấc mơ này rất bình thường, không hẳn là đẹp, cũng chẳng tệ, trong mơ lúc ấy, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh vẫn là bạn bè giống như bây giờ.


Vu Dư Hạnh không nhớ rõ lúc đầu hai người làm gì, chỉ biết cuối giấc mơ, Gia Gia và Trần Tử Đồng nhất quyết kéo họ lại một chỗ, ồn ào đòi chụp ảnh cưới.


Khi tỉnh dậy, Vu Dư Hạnh im lặng nằm trên giường một lúc lâu, trong lòng bật ra một tiếng cười.


Trên màn hình điện thoại hiển thị 9 giờ 16 phút.


Cùng lúc đó, còn có một tin nhắn Tịch Dương gửi tới từ hơn bốn mươi phút trước.


Tịch Dương: [Chào buổi sáng.]


Vu Dư Hạnh cũng tự nhiên đáp lại: [Chào buổi sáng nha.]


Tịch Dương liền nhắn ngay: [Thịt viên hay bánh bao?]


Vu Dư Hạnh: [Hả?]


Tịch Dương: [Chọn một cái.]


Vu Dư Hạnh: [Tôi chọn giúp cậu à?]


Tịch Dương: [Ừ.]


Vu Dư Hạnh: [Vậy... thịt viên đi.]


Sau đó thì Tịch Dương... chẳng còn sau đó nữa.


Hừ, đúng là đàn ông. Dùng xong thì biến mất.


Sau khi tinh thầnh tỉnh táo rồi, cậu dứt khoát không nằm lì giường nữa. Vu Dư Hạnh xuống giường rửa mặt, chuẩn bị ăn chút bánh mì.


Cậu thật sự không hiểu một sinh viên đại học tiêu chuẩn, sao lại có thể rảnh rỗi sáng sớm thế này chạy đến căng-tin mua đồ ăn sáng chứ.


Đang nghĩ ngợi thì có hai tiếng gõ cửa phòng ký túc.


Vu Dư Hạnh bỏ túi bánh mì còn chưa bóc, đi ra mở cửa.


Cửa vừa mở ra.


"Ơ?" Vu Dư Hạnh nhìn thấy một sinh viên đại học tiêu chuẩn đang đứng trước cửa, ngẩn ra.


Tịch Dương: "Ơ cái gì?" Hắn giơ túi trong tay lên: "Đánh răng chưa?"


Vu Dư Hạnh: "Đánh rồi."


Tịch Dương chẳng khách khí gì, đi thẳng vào, đặt bát canh thịt viên lên bàn của Vu Dư Hạnh.


Tịch Dương: "Định ăn bánh mì à?" Hắn nhìn thấy bánh mì trên bàn.


Vu Dư Hạnh: "Chưa, tôi đang định ăn đây."


Tịch Dương "ừ" một tiếng, tiếp tục mở túi, mở hộp cơm.


Vu Dư Hạnh: "Cậu qua đây ăn cái này à?"


Tịch Dương: "...Tôi bị hâm chắc?"


Vu Dư Hạnh bật cười: "Cho tôi sao?"


Tịch Dương: "Không thì còn thế nào?"


Vu Dư Hạnh bắt đầu thấy không chắc mình có tỉnh ngủ thật chưa.


Cậu ngẩn ngơ nhìn Tịch Dương.


Tịch Dương gõ lên trán cậu một cái, cười: "Ngẩn người cái gì."


Vu Dư Hạnh: "Ờm."


Tịch Dương: "Ngồi xuống ăn đi."


Vu Dư Hạnh: "Ừ."


Không đúng...


Vu Dư Hạnh: "Cậu... sao lại..."


Cậu thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Tịch Dương.


Nhưng Tịch Dương chỉ nói: "Tôi lên cửa hàng tiện lợi trên núi mua đồ."


Vu Dư Hạnh: "Ồ, tiện thể mang cho tôi bữa sáng?"


Tịch Dương không khẳng định, chỉ cười một tiếng.



Đột nhiên im lặng.


Vu Dư Hạnh cầm muỗng húp một ngụm canh. Rất giữ ý tứ, cẩn thận húp. Húp canh mà không phát ra tiếng, thật sự cũng khó phết.


Tịch Dương không nói gì, chỉ đứng bên cạnh nhìn cậu ăn.


Vu Dư Hạnh: "Ăn chút không?" Húp được hai thìa thì cậu hỏi.


Tịch Dương: "Tôi ăn rồi."


Vu Dư Hạnh: "Ồ, cậu ăn bánh bao à?"


Không hiểu có gì buồn cười, Tịch Dương khẽ cười rồi mới nói: "Ăn giống cậu."


Vu Dư Hạnh: "À."


Thêm một miếng thịt viên nữa, Vu Dư Hạnh liền nghe Tịch Dương nói: "Tôi đi đây."


Vu Dư Hạnh: "Đi đâu? Đi mua đồ à?"


Tịch Dương lắc lắc điện thoại: "Đàn anh gọi có việc."


Vu Dư Hạnh: "Vậy cậu đi đi."


Tịch Dương chỉ vào bát thịt viên: "Tôi có bỏ ớt, cậu ăn được không?"


Vu Dư Hạnh: "Ăn được, nhưng tốt nhất đừng cho, tôi không thích ăn đồ k*ch th*ch quá vào bữa sáng."


Tịch Dương xoa mái tóc vốn đã rối của cậu: "Đã biết, vậy tôi đi đây."


Tịch Dương đi rồi, Vu Dư Hạnh chậm rãi nghiêng đầu.


Ơ?


Ừm...


Thịt viên ngon thật.


Hôm nay Vu Dư Hạnh cũng có việc, ngoài một ít bài tập, buổi chiều còn có vở kịch về ma cà rồng, anh khóa trên bảo cậu đến thử đồ xem chỗ nào cần chỉnh sửa.


Thế nên ăn trưa xong với Tịch Dương ở căng-tin, hai người cùng đi đến tòa giảng đường.


Đúng vậy, lại là Tịch Dương.


Hắn nói cũng muốn đi xem.


Dính người quá đi, thật phiền.


Vu Dư Hạnh vừa đi vừa nói đơn giản cho Tịch Dương biết về vở diễn: "Phân cảnh của tôi rất ít, coi như không có, giống hồi cấp ba, chỉ là vai phụ, nên đôi khi tập họ cũng không cần gọi tôi."


Tịch Dương: "Cậu rất thích diễn kịch sân khấu à?"


Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Không hẳn, chỉ là thử cho biết vui thôi."


Tịch Dương: "Ra là thích thử nghiệm."


Vu Dư Hạnh: "Ừm, tôi thích thử."


Giảng đường cũng không xa, khi đến nơi đã có khá nhiều người rồi.


Vu Dư Hạnh tìm đến phòng thay đồ nam, gõ cửa rồi cùng Tịch Dương đi vào.


Đàn anh: "Tiểu tiên nam tới rồi hả," vừa thấy cậu liền chào: "Ê, Tịch Dương cậu cũng đến à."


Tịch Dương cười đáp lại.


Đàn anh còn bận, ném cho Vu Dư Hạnh bộ đồ rồi đi gọi người khác.


Đó là đồ thu đông, Vu Dư Hạnh mặc trực tiếp ra ngoài.


Vu Dư Hạnh: "Ổn không?"


Tịch Dương véo một chút ở chỗ eo: "Rộng quá."


Vu Dư Hạnh vén áo khoác cho hắn xem quần: "Cạp cũng rộng."


Tịch Dương: "...Cậu cứ thế vạch ra?"


Vu Dư Hạnh vội vàng kéo xuống: "Không ổn lắm nhỉ."


Tịch Dương kéo áo cậu xuống: "Trước mặt người khác không được vậy."


Vu Dư Hạnh nghiêng đầu: "Sao thế?"


Tịch Dương gõ một cái: "Còn hỏi nữa à?"



Đàn anh vẫn bận, Vu Dư Hạnh đưa Tịch Dương đi xem đạo cụ.


Có cái ghế mà lúc mở màn cậu phải ngồi, và đoạn thoại cậu ngồi đó đọc.


Vu Dư Hạnh: "Cái này là đạo cụ cảnh hai của tôi."


Đổi chỗ khác, cậu chỉ vào tấm bảng trắng: "Lúc đó trên này sẽ vẽ vài hình, rồi tôi sẽ..."


Nói rồi cậu dựa lên, dang tay ra: "Bị đóng đinh ở đây, rồi phơi nắng."


Tịch Dương cau mày: "Đau lắm."


Vu Dư Hạnh: "Chứ sao, ma cà rồng phơi nắng mà."


Lúc này họ đang đứng ở hành lang trống trong giảng đường, nói chuyện còn có tiếng vọng.


Xung quanh ồn ào, nhưng trong tầm mắt thì chẳng có ai.


Vu Dư Hạnh chớp mắt: "Cậu diễn đoạn này với tôi đi."


Tịch Dương: "Diễn sao?"


Vu Dư Hạnh bịa: "Người diệt tộc tôi cuối cùng bóp cổ tôi."


Tịch Dương dường như nghĩ một chút, rồi đi tới đặt tay lên cổ cậu.


Tịch Dương: "Như vậy?"


Vu Dư Hạnh khựng lại.


Má ơi, cảm giác này...


Vu Dư Hạnh: "Đúng."


Tịch Dương: "Cậu nuốt nước bọt rồi."


Vu Dư Hạnh bị k*ch th*ch nuốt thêm cái nữa, rồi nói: "Cậu cũng nuốt mà."


Tịch Dương khẽ cười, dường như nhập vai, hơi cúi đầu, lại ngẩng mắt lên.


Tay hắn vốn chỉ đặt nhẹ dưới cổ cậu, mà ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh, chậm rãi siết lên, ngón giữa và ngón cái kẹp lấy đường quai hàm của Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh tất nhiên, lại nuốt một cái nữa.


Đệt, sao mà sướng thế.


Vu Dư Hạnh: "Giết tôi đi." Cậu ngẩng đầu, ánh mắt chết lặng, lại xen chút bất cam.


Tịch Dương nhếch môi cười lạnh: "Muốn chết?" Hắn lại siết thêm: "Hả?"


Vu Dư Hạnh phát ra một tiếng "ừm" từ cổ họng.


Tịch Dương: "Tôi sao nỡ để cậu chết chứ."


Đàn anh: "Hai đứa làm gì thế?"


Anh trai khóa trên đột nhiên xuất hiện, lại hỏi: "Quần áo thế nào?"


Tịch Dương buông Vu Dư Hạnh ra, lùi lại mấy bước: "Có hơi rộng."


Đàn anh gật gù: "Lát nữa Phương Phương tới chỉnh," anh ta cầm que bánh Pocky trong tay: "Này."


Vu Dư Hạnh đứng gần, cầm hai que, tiện lấy giúp Tịch Dương một cái: "Cảm ơn anh."


Đàn anh: "Anh đi tìm Phương Phương," nhét một que vào miệng, thuận miệng nói: "Không hổ là tiểu tiên nam, hợp phong cách này thật, mắt nhìn của anh quả nhiên chuẩn."


Nói xong liền đi, như thể chỉ đến để phát bánh.


Vu Dư Hạnh: "Nè." Cậu đưa bánh cho Tịch Dương.


Tịch Dương không đưa tay nhận, nhìn cậu một cái, bất ngờ cúi xuống, dùng miệng cắn lấy.


Vu Dư Hạnh ngẩn ra.


Cậu nhìn đôi môi hắn, cùng nửa thanh bánh mới bị hắn lúc nãy, suy nghĩ rối tung cả lên.


Vu Dư Hạnh: "Vị trà xanh."


Tịch Dương: "Ừm."


Vu Dư Hạnh chớp mắt: "Tôi cũng muốn ăn."


Nói rồi cậu trực tiếp ghé lại, cắn nửa thanh bánh còn thò ra từ miệng Tịch Dương.


"Rắc."


Tiếng bánh gãy giòn tan vang lên trong không khí.


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 37: Tôi cũng muốn ăn
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...