Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 31: Có muốn đi xem phim cùng tôi không?


Cùng một thao tác, Tịch Dương bôi xong bên tai kia cho Vu Dư Hạnh, rồi cũng thổi một hơi.


Chỉ là lần này gió không thổi vào tai Vu Dư Hạnh, cậu cũng không co rúm lại.


"Xong rồi."


Tịch Dương đứng dậy, ném bông tăm vào thùng rác, vặn nắp lọ cồn i-ốt đặt về chỗ cũ, cuối cùng như muốn quan sát thành quả mà liếc nhìn tai Vu Dư Hạnh: "Tạm thời đừng đeo khuyên tai."


Vu Dư Hạnh còn chưa kịp đáp, Tịch Dương lại nói: "Loại chất liệu khuyên tai này không hợp với cậu."


Hắn không trả lời câu "tại sao" của Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh cúi đầu nhìn mấy cái khuyên tai trên bàn – "loại chất liệu" trong miệng Tịch Dương.


Vu Dư Hạnh: "Vậy phải làm sao, tôi lỡ mua nhiều lắm rồi."


Tịch Dương: "Cho tôi."


Nói cực kỳ đương nhiên, mà Vu Dư Hạnh cũng chẳng có gì để phản bác, cậu ngẩng đầu nhìn Tịch Dương: "Nhưng cậu đâu có lỗ tai."


Tịch Dương: "Tôi sẽ đi bấm."


Vu Dư Hạnh nhìn hắn hồi lâu, có chút kinh ngạc, nhưng cảm xúc trong lòng lại nói cho cậu biết rằng, bản thân lúc này bình tĩnh khác thường.


Có chút hỗn loạn, bọn họ đang nói cái gì thế này?


Vu Dư Hạnh còn chưa thoát ra khỏi chuyện kỳ lạ liên quan đến Trịnh Đào, cũng chưa thoát khỏi chuyện giả vờ tửu lượng kém, chưa thoát khỏi cái cảm giác lành lạnh nơi vành tai, thì đã bị thông báo: người đàn ông này, vì mấy cái khuyên tai mà cậu không đeo được, cũng muốn đi bấm lỗ tai sao?


Vu Dư Hạnh cố gắng nhập vào tình huống này, nghĩ thật lâu mới thốt ra được một câu: "Đau lắm đó."


Tịch Dương như cười một cái, nhưng không rõ ràng, hắn khẽ xoa đầu Vu Dư Hạnh, không lập tức rút tay về, mà thuận theo mái tóc cậu trượt xuống. Chẳng biết là ngón tay nào, bụng ngón tay men theo vành tai cậu mà vẽ một vòng, cuối cùng dừng lại ở d** tai.


"Tôi không sợ đau."


Tay Tịch Dương thu về, trên ngón trỏ dính một chút cồn i-ốt.


Hắn tất nhiên cũng nhìn thấy, nhưng không lấy giấy lau đi, mà dùng ngón cái quệt vài cái.


Đồ ngốc, càng quệt càng lan nhiều hơn.


"Vậy cũng được."


Vu Dư Hạnh gật đầu, chẳng buồn bận tâm đến chuyện cồn i-ốt, mở ngăn kéo, lấy ra mấy đôi khuyên tai mới mua mấy hôm trước: "Đây này, đều ở đây, cấu lấy hết đi."


Tịch Dương: "Cậu trông có vẻ không muốn cho tôi lắm thì phải."


Vu Dư Hạnh lại đưa sang: "Không có mà, tôi có thế sao?"


Mấy túi nhựa trong suốt, Tịch Dương nhận hết. Hắn như đang kiểm tra bài tập, nhìn từng túi một.


Xem xong, Tịch Dương rút ra một đôi.


"Mặt trời và ngôi sao."


Vu Dư Hạnh cúi mắt nhìn khuyên tai: "Ừm."


Tịch Dương: "Cậu định..."


Hắn chỉ nói hai chữ.


Nhưng trong đầu Vu Dư Hạnh lại tự động bổ sung phần còn lại – định đeo cho tôi xem sao?


"Định gì cơ?" Vu Dư Hạnh bèn hỏi: "Cậu muốn nói gì?"


Tịch Dương lắc đầu, bỏ túi lại chỗ cũ: "Không có gì," rồi lại nói: "Tịch thu."


Vừa mới bảo cho cậu đeo, giờ lại nói tịch thu. Nhưng Vu Dư Hạnh có thể nói gì nữa chứ?


Sau khi Tịch Dương rời đi, Vu Dư Hạnh cứ nhìn theo hướng Tịch Dương đi ra. Chính là cửa ký túc xá và ngẩn người rất lâu, rất lâu, rất lâu.


Một khoảng thời gian không thể tính nổi, cậu phát ra một tiếng "xì..." kéo dài.


Xì...?


Vậy thì Tịch Dương có nhận ra Trịnh Đào là gay không?


Vậy Trịnh Đào là gay, đối với Tịch Dương mà nói...


Sao hắn lại chẳng hề tò mò gì hết thế? Nếu là Tiểu Nghệ, giờ chắc chắn đã kéo Vu Dư Hạnh ra hỏi đông hỏi tây rồi, quán bar hôm đó còn là cả một màn kịch to tướng thế cơ mà!


Tịch Dương sao lại chẳng có phản ứng gì hết vậy?


So với chuyện Trịnh Đào bị bạn trai cũ bỏ thì có đáng là gì, tai của Vu Dư Hạnh còn bị viêm cơ mà!


Vu Dư Hạnh nghĩ vậy rồi bật cười.



Toàn những chuyện vớ vẩn.


Lúc này cậu không nhìn chằm chằm vào cửa nữa, mà xoay người, chống tay đỡ đầu, tì lên bàn. Rồi cũng lấy điện thoại ra, mở phần mềm hẹn hò kia.


Lần trước cậu hỏi làm sao bẻ cong trai thẳng, đã có vài người trả lời. Đại khái vì tài khoản ít dùng nên không có nhiều người vào, cơ bản đều là hôm đó nhắn.


Bình luận tầng đầu tiên, cũng là cái duy nhất có lượt like, vô cùng ngắn gọn: "Câu dẫn hắn."


Trong chuỗi bình luận phụ: "Lên là làm luôn!"


Lướt xuống nữa thì thấy Tàn Khuyết (Trịnh Đào).


Người duy nhất khác biệt: "Hãy nghĩ kỹ nhé, nhưng cậu làm gì thì anh cũng ủng hộ."


Vu Dư Hạnh cũng nhận ra, thái độ của cậu với Tịch Dương khá chập chờn.


Dũng cũng là cậu, nhát cũng là cậu.


Vài hôm trước còn hùng hổ muốn bẻ cong, hôm nay chỉ vì có một người bạn gay mà hoảng loạn không biết suy nghĩ ra sao.


Nói cho đúng, có một người bạn gay thì bình thường thôi mà, Lâm Khải Sâm chẳng phải cũng có một người bạn gay sao.


Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Vu Dư Hạnh vẫn mở tìm kiếm, gõ vào "Bị bạn là trai thẳng phát hiện mình là gay thì làm sao?"


Các tìm kiếm liên quan không hoành tráng như lần trước, Vu Dư Hạnh bấm vào cái hot nhất, thấy bình luận đầu tiên viết: "Phát hiện thì phát hiện thôi, nếu anh ta chê cậu là gay thì thôi bỏ người bạn này đi."


Bình luận thứ hai: "Gay cũng đâu phải nhìn thấy đàn ông là thích, bạn cậu sợ cái gì chứ."


Trùng hợp thật.


Vu Dư Hạnh bèn thêm vài chữ, tiếp tục tìm: "Bị trai thẳng mình thích phát hiện là gay thì làm sao?"


Lần này kết quả ít hơn, cậu mở cái đầu tiên ra xem.


"Xem cậu có muốn tỏ tình không thôi, thành công thì thêm một người bạn trai, thất bại thì mất một người bạn, hoặc xem cậu có chịu được mà coi như không có gì, tiếp tục làm bạn không."


Vu Dư Hạnh nhíu mày thật chặt.


Thật sự nhíu rất chặt.


Câu 'xem cậu có chịu được không' này, tuyệt diệu quá.


Đang suy nghĩ thì điện thoại rung hai cái.


Mở khóa ra, là tin nhắn của Tàn Khuyết.


Tàn Khuyết: [pipixiuxiugagaga]


Vu Dư Hạnh: [Cậu ấy không có ở đây]


Tàn Khuyết: [Hahahahaha sao cậu biết anh đang nói gì?]


Vu Dư Hạnh: [Nghĩ bằng ngón chân cũng ra]


Điện thoại vang lên ngay cuộc gọi thoại từ Tàn Khuyết.


Vu Dư Hạnh nhận.


"Vãi," mở miệng Trịnh Đào đã cảm thán: "Anh cmn mất mặt quá, Trần Hạo là cái đồ ngu, xấu hổ chết tôi rồi."


Vu Dư Hạnh cười: "Không sao đâu, không ván đề gì cả."


"Phải nói sao giờ?" Trịnh Đào hỏi.


Vu Dư Hạnh cười: "Nói gì cơ?"


Tàn Khuyết: "Cậu với cậu ta thế nào rồi?"


"Bọn em không có vấn đề gì đâu," Vu Dư Hạnh nói: "Có vẻ chuyện của anh quan trọng hơn đó."


Trịnh Đào kêu một tiếng aida: "Chuyện của anh cứ vậy thôi, anh vừa mới chặn hắn ta rồi."


Vu Dư Hạnh bĩu môi mỉa một tiếng: "Không phải lại nửa đêm gỡ ra nữa chứ?"


Trịnh Đào: "Không đâu, lần này thật sự không đâu."


Vu Dư Hạnh phát ra một tiếng "hừ" kiểu tin mới lạ.


Trịnh Đào: "Cậu với cậu ta sao rồi, Tịch Dương có hỏi gì về anh không, cậu nói sao? Cậu ta có hỏi cậu sao quen anh không? Cậu ta biết anh là gay có nói gì không? Má ơi anh vốn là một đàn anh đẹp trai tỏa nắng, hôm nay hình tượng sụp đổ hết rồi!"


Vu Dư Hạnh: "Anh còn biết nữa à."


Trịnh Đào: "Tịch Dương có nói gì không?"


Vu Dư Hạnh: "Không, một câu cũng không."


Trịnh Đào: "Một câu cũng không là sao?"



Trịnh Đào phát ra tiếng suy tư.


Phải nói, lúc này vị đàn anh này lại khá hưng phấn, chẳng giống vừa mới trải qua cảnh bạn trai cũ quỳ trước mặt, uống đến bừa bãi cả bàn.


"Sao vậy chứ," Trịnh Đào cười cười: "Sao cậu ta như thể từng trải sóng to gió lớn thế?."


Vu Dư Hạnh: "Ừ đó."


Trịnh Đào: "Cậu ta chẳng lẽ cũng là gay?"


Vu Dư Hạnh: "Em tin được không đây."


Trịnh Đào: "Ấy đừng đừng, anh nói bừa thôi."


Trịnh Đào: "À đúng rồi, lúc ở quán bar, hai cậu trao đổi ánh mắt cái gì vậy, cậu đang cầu xin gì à?"


Vu Dư Hạnh: "Em cầu xin á?"


"Cậu còn bảo không?" Tàn Khuyết cười: "Cậu xem lúc đó vẻ mặt Tịch Dương tội nghiệp biết bao."


Vu Dư Hạnh trầm ngâm: "Em, có sao?"


Trịnh Đào: "Là chuyện gì thế?"


Vu Dư Hạnh: "Em trước đó lừa cậu ấy rằng em tửu lượng kém."


Trịnh Đào ồ một tiếng dài: "Cậu định uống với cậu ta, giả vờ say rồi làm cái gì đó chứ gì?"


Vu Dư Hạnh: "......"


Anh đoán giỏi ghê, sau này đừng đoán nữa.


Vu Dư Hạnh: "Dù sao thì bây giờ cậu ấy cũng biết rồi."


Trịnh Đào: "Cậu nói thế nào?"


"Ừm..." Vu Dư Hạnh nhớ lại chuyện vừa xảy ra trong ký túc xá, hình như: "Em chẳng nói gì cả."


Trịnh Đào: "Thế cậu ta cũng không hỏi à?"


Vu Dư Hạnh: "Có hỏi, nhưng em không trả lời."


Trịnh Đào: "Rồi cậu ta liền bỏ qua cho cậu?"


Vu Dư Hạnh: "Ừm."


Trịnh Đào nghĩ một lúc lâu, mới nghẹn ra một câu: "Tịch Dương là đàn ông thẳng sao?"


Vu Dư Hạnh: "Chứ không thì sao?"


Trịnh Đào: "Hay là cậu ta căn bản chẳng quan tâm mấy chuyện này."


Vừa nói ra, Trịnh Đào đã hối hận: "Không không, tất nhiên không phải, nhìn là biết Tịch Dương rất để ý đến cậu."


Vu Dư Hạnh: "Chữa cháy vô ích rồi, em buồn rồi đó."


Trịnh Đào cười vài tiếng, đột nhiên khựng lại, thở dài một tiếng: "Haiz..."


Vu Dư Hạnh cũng: "Haiz..."


Vu Dư Hạnh hỏi: "Hắn ta có tìm anh tiếp không?"


Trịnh Đào: "Vừa mới gọi điện cho anh."


Vu Dư Hạnh: "Anh nghe không?"


Trịnh Đào: "Không, anh chặn rồi."


Vu Dư Hạnh: "Kệ hắn đi."


Trịnh Đào cười: "Biết rồi mà."


Rồi nói tiếp: "Dù sao thì anh cũng như vậy rồi, còn cậu thì sao? Định thế nào?"


Vu Dư Hạnh: "Hả? Em làm sao?"


Trịnh Đào: "Cậu đang theo đuổi cậu ta à?"


Vu Dư Hạnh lại im lặng.


Việc đàn chị hỏi Vu Dư Hạnh có theo đuổi hay không và việc Trịnh Đào hỏi Vu Dư Hạnh có theo đuổi hay không hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.


Bên kia thì có thể qua loa cho xong, bên này thì không, bên này phải thật lòng.


"Em không biết." Vu Dư Hạnh nghĩ một hồi mới đáp.


Trịnh Đào lại hỏi: "Là không biết hay là không dám?"



Trịnh Đào: "Hahaha, cậu cảm thấy bây giờ hai người cứ như thế này là rất tốt đúng không?"


Vu Dư Hạnh cười: "Sao anh hiểu em thế nhỉ."


Trịnh Đào: "Anh đây làm gay hơn mười năm rồi, có gì mà không hiểu."


Vu Dư Hạnh: "Thôi vậy, cứ như bây giờ cũng tốt rồi, hehe."


Trịnh Đào: "Nhưng đừng lún quá sâu."


Vu Dư Hạnh: "Biết rồi biết rồi."


Cúp máy,Vu Dư Hạnh liền ngã lăn xuống giường.


Chuyện của Trịnh Đào với bạn trai cũ đúng là có chút kịch tính, giờ nhắm mắt mở mắt đều toàn hiện lên cảnh tên bạn trai cũ kia quỳ xuống.


Không muốn nghĩ mấy cái đó nữa thì hình ảnh lại biến thành Tịch Dương.


Không phải gì đặc biệt, chỉ là cảnh Tịch Dương rời khỏi ký túc xá lúc nãy thôi.


Nằm một lúc, Vu Dư Hạnh mở WeChat của Tịch Dương, gửi cho hắn một cái sticker mèo con dễ thương đang lăn lộn trên sofa.


Một chút quấy rầy nho nhỏ.


Mười giây trôi qua.


Hai mươi giây.


Ba mươi giây.


Một phút.


......


Yên tĩnh như gà.


Vu Dư Hạnh khóa màn hình, ném điện thoại sang một bên, điên cuồng đá chăn mấy cái.


Hai phút trôi qua rồi, cũng không thể thu hồi được nữa.


Có hơi mệt, thôi kệ.


Không lẽ cứ thế này luôn à.


Aaaa, phiền chết đi được.


Vu Dư Hạnh nhìn chằm chằm trần nhà, nhìn một hồi thì nhắm mắt, rồi ngủ lúc nào không hay.


Lần này thật khó để không mơ thấy Tịch Dương, trong mơ Tịch Dương đóng vai hôm nay của Trịnh Đào — một chàng trai rất đẹp, rất bảnh, quỳ xuống trước mặt hắn cầu xin tha thứ.


Tỉnh dậy, suy nghĩ đầu tiên của Vu Dư Hạnh là: tại sao trong mơ mình lại sắp xếp cho Tịch Dương một người bạn trai đẹp trai đến thế.


Suy nghĩ thứ hai là: sao Tịch Dương cũng phải chịu loại khổ này cơ chứ.


Suy nghĩ thứ ba là: biết đâu Tịch Dương thật sự cũng là gay nhỉ?


Khi dần tỉnh hẳn, Vu Dư Hạnh chửi mình một câu: đồ ngu ngốc.


Rồi mở điện thoại.


Ban đầu chỉ định xem giờ, nhưng lại cười ra tiếng vì nội dung hiện trên màn hình.


Tịch Dương gửi cho cậu rất nhiều tin nhắn.


Nói đúng hơn là.


Tịch Dương gửi cho cậu rất nhiều tin nhắn luôn ấy.


Nửa tiếng trước.


Tịch Dương: [Vừa ngủ dậy.]


Cách năm phút.


Tịch Dương: Mèo.jpg


Cách năm phút.


Tịch Dương vỗ vỗ bạn, bắn pháo hoa cho bạn.


Cách mười phút.


Tịch Dương: [Đang làm gì thế?]


Cách mười phút.


Tịch Dương: Gõ gõ gõ.jpg



Bạn vỗ vỗ Tịch Dương, bắn pháo hoa cho bạn.


Người này cũng buồn cười thật, sticker toàn dùng của Vu Dư Hạnh, đến cả vụ vỗ vỗ bắn pháo hoa cũng phải bắt chước cậu.


Vu Dư Hạnh trở mình, mở bàn phím, nhưng nghĩ ngợi một chút lại chuyển sang ghi âm, nhấn giữ nút nói chuyện.


Vu Dư Hạnh: [Anh trai à, em vừa mới ngủ dậy.]


Gần như ngay lập tức, phía bên kia hiện lên "đang nhập...".


Rất nhanh, màn hình nhảy thêm một dòng.


Tịch Dương: [Đoán được rồi.]


Vu Dư Hạnh: [Tưởng cậu không để ý đến tôi nữa cơ.]


Tịch Dương: [Sao tôi lại thế được.]


Vu Dư Hạnh dụi mắt gõ chữ: [Ừ nhỉ, nên tôi cũng thấy lạ thật.]


Vu Dư Hạnh: [Có người đàn ông miệng thì nói sợ tôi buồn chán dịp Quốc khánh, nên đến bầu bạn với tôi.]


Vu Dư Hạnh: [Kết quả quay đầu liền chạy mất.]


Tịch Dương bắt được từ khóa: [Tôi quay đầu chạy mất?]


Vu Dư Hạnh: [Không phải sao?]


Tịch Dương: [Ai là người mặt mày đầy vẻ đuổi khách?]


Vu Dư Hạnh: [Tôi?]


Tịch Dương: [Toàn thân cậu đều toát ra một cảm xúc đó.]


Tịch Dương: [Để tôi đi một mình.]


Vu Dư Hạnh ngơ ngác.


Tịch Dương: [Tôi nào dám ở lại chứ, tiểu tổ tông.]


Vu Dư Hạnh bật cười.


Cậu ôm điện thoại lại lăn qua một vòng.


Tịch Dương lại gửi tin: [Đi rồi mà cậu cũng không giữ lại.]


Vu Dư Hạnh bật cười thành tiếng.


Vu Dư Hạnh: [Thôi được rồi.]


Vu Dư Hạnh: [Miễn cưỡng chấp nhận.]


Tịch Dương: [Nào, hỏi tôi đang làm gì đi.]


Vu Dư Hạnh: [Cậu muốn tôi hỏi thì tôi phải hỏi chắc?]


Vu Dư Hạnh: [Tôi không hỏi đâu.]


Tịch Dương: [Cậu không hỏi thì tôi cũng nói.]


Tịch Dương: Ảnh


Vu Dư Hạnh mở tấm ảnh chụp màn hình mà Tịch Dương gửi, thấy trên đó là kết quả tìm kiếm "những bộ phim mới chiếu gần đây".


"Xì."


Vu Dư Hạnh ôm điện thoại, mắt cong cong.


Thế thì...


Vu Dư Hạnh: [Cậu muốn đi xem phim à?]


Tịch Dương: [Tôi xem một mình sao?]


Vu Dư Hạnh: [Cậu hỏi tôi?]


Tịch Dương: [Ừ, hỏi cậu.]


Vu Dư Hạnh cười càng lúc càng đậm: [Hỏi tôi cái gì?]


Tịch Dương: [Hỏi cậu...]


Không biết là cố tình dừng lại hay gì, mà dòng tiếp theo mãi chưa hiện ra.


Rõ ràng người này gõ chữ rất nhanh cơ mà.


Vu Dư Hạnh chăm chú nhìn màn hình, ngay lúc nó sắp tối đen thì cuối cùng cũng lóe lên một dòng chữ mới.


Tịch Dương nhắn: [Có muốn đi xem phim cùng tôi không?]


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 31: Có muốn đi xem phim cùng tôi không?
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...