Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 32: Làm chút chuyện xấu


Kỳ nghỉ Quốc khánh có chiếu một bộ phim rất hot, còn suốt ngày xuất hiện trong vòng bạn bè của Tịch Dương nữa.


Chỉ là Vu Dư Hạnh chợt nhớ ra, Trịnh Đào cũng từng thuận miệng nhắc một câu, nếu cậu rảnh thì có thể cùng nhau đi xem.


Vu Dư Hạnh bèn đáp: [Nhưng mấy hôm trước Trịnh Đào có nhắc, anh ấy muốn xem bộ phim này.]


Câu này của Vu Dư Hạnh thật ra chẳng có ý gì, chỉ là nói chuyện phiếm thôi. Trịnh Đào bên kia cũng rất dễ nói chuyện, nếu cậu bảo là đi với Tịch Dương, chắc chắn Trịnh Đào sẽ nhường.


Thế nhưng Tịch Dương lại trả lời như sau.


Ngắn gọn ba chữ: [Đi với tôi.]


Vu Dư Hạnh: [Được được được.]


Đã nói vậy thì cậu đành nghe theo thôi.


Vu Dư Hạnh bèn hỏi: [Vậy Trịnh Đào thì sao?]


Ngay khi tin nhắn gửi đi, Vu Dư Hạnh liền hối hận, nếu Tịch Dương bảo "đi cùng nhau" thì biết làm sao bây giờ.


Cậu lập tức ấn giữ tin nhắn, còn chưa kịp bấm "thu hồi" thì Tịch Dương đã gửi đến một tin: [Anh ta bảo không đi.]


Vu Dư Hạnh dừng động tác thu hồi.


Vu Dư Hạnh: [Cậu hỏi anh ấy rồi à?]


Tịch Dương: [Chưa.]


Vu Dư Hạnh: [Thế sao cậu biết anh ấy không đi?]


Tịch Dương: [Anh ta sẽ không đi đâu.]


Vu Dư Hạnh: "Cậu buồn cười ghê."


Tịch Dương: [Tôi mua vé rồi, chiều mai hai giờ.]


Tịch Dương: [Chỉ mua hai vé.]


Vu Dư Hạnh: [Được thôi.]


Tịch Dương: [Trưa mai muốn ăn gì?]


Vu Dư Hạnh nhướn mày, ơ thế bữa trưa cũng đi cùng nhau à.


Vậy thì càng hay chứ sao.


Vu Dư Hạnh: [Tôi muốn ăn đồ nướng.]


Tịch Dương: [Được.]


Vu Dư Hạnh: [Có phải cậu thích kiểu người như tôi, hỏi ăn gì là trả lời ngay được không?]


Tịch Dương: [Đúng.]


Vu Dư Hạnh: [Không gửi thêm chữ nào thì chết à?]


Tịch Dương: [Được được được.]


Tịch Dương: [Đúng đúng đúng.]


Tịch Dương: [Có thể có thể có thể.]


Trời ơi cứu mạng.


Soái ca nói gì nghe nấy thế này, làm sao mà chịu nổi chứ.


Vu Dư Hạnh: [Thế bữa tối mai để cậu quyết đi.]


Tịch Dương: [Nếu tôi nói ăn gì cũng được, cậu sẽ giết tôi à?]


Vu Dư Hạnh: [Ngay lập tức cầm dao tới ký túc xá cậu.]


Tịch Dương: [Ăn gì cũng được.]


Tịch Dương: [Cậu tới đi.]


Vu Dư Hạnh: [Nhanh lên.]


Tịch Dương: [Tôi biết có quán bún ngon lắm.]


Vu Dư Hạnh: [Được được được.]


Vu Dư Hạnh: [Tôi cực kỳ thích ăn bún.]


Tịch Dương: ok.jpg


Vu Dư Hạnh: [Cậu không có sticker của riêng à?]


Tịch Dương: [Của cậu chính là của tôi.]


Vu Dư Hạnh ôm chặt điện thoại, lại lăn từ bên này sang bên kia.


Thật k*ch th*ch quá, không biết nói gì luôn.


Tối đó Vu Dư Hạnh lại đi "hành" Lương Thừa Hạo.


Nhưng lần này Vu Dư Hạnh thề là Lương Thừa Hạo tự dâng tới cửa.


Nguyên nhân là em trai của Lương Thừa Hạo có một bài toán vật lý không làm được, nên họ gọi video.



Mười mấy phút đầu Vu Dư Hạnh ngoan ngoãn giảng bài cho em trai, đợi đến khi Lương Thừa Hạo cầm lại được điện thoại và về phòng mình, Vu Dư Hạnh mới bắt đầu.


"Ngày mai tôi đi xem phim với chồng tôi."


Trong giọng nói của Vu Dư Hạnh có một sự háo hức muốn chia sẻ.


Bên kia, Lương Thừa Hạo: "Chồng cậu là ai?" Nhưng rất nhanh anh đã chửi: "M* nó, Tịch Dương."


Vu Dư Hạnh: "Hahahaha."


Lương Thừa Hạo: "Lần đầu nghe cậu gọi chồng, tôi còn chưa kịp phản ứng."


Vu Dư Hạnh: "Tôi cũng hơi ngại mà."


Lương Thừa Hạo: "Thôi đi ông cố."


Vu Dư Hạnh bật cười: "Hahaha."


Lương Thừa Hạo: "Tôi thấy cậu chỉ mong được treo chữ đó bên miệng mãi thôi."


Vu Dư Hạnh: "Chồng chồng chồng."


Lương Thừa Hạo phì cười: "Đừng có dễ thương quá thế," rồi hỏi tiếp: "Xem phim gì thế?"


Gần đây nhờ bị Vu Dư Hạnh "tẩy não", Lương Thừa Hạo đã thay đổi khá nhiều ấn tượng về Tịch Dương.


Nên giờ gọi là "hành" cũng chưa chắc chính xác nữa.


"Cúi đầu xuống," Vu Dư Hạnh nói tên phim: "Cậu đi xem chưa?"


Lương Thừa Hạo: "Chưa, nghe bảo hay lắm."


Vu Dư Hạnh: "Ngày mai xem xong tôi kể cho cậu."


"Chậc chậc," giọng Lương Thừa Hạo đầy chán ghét: "Cậu biết bây giờ cả người cậu tỏa ra cái gì không?"


Vu Dư Hạnh: "Hạnh phúc và vui sướng."


Lương Thừa Hạo: "Cậu cũng biết quá nhỉ," rồi hỏi: "Xin hỏi hai người các cậu đang yêu nhau rồi à?"


Vu Dư Hạnh: "Đã đăng ký kết hôn rồi, mai gửi thiệp cưới cho cậu nhé."


Lương Thừa Hạo cười: "Chuyện liên quan tới Tịch Dương, sao cậu giỏi nói nhăng nói cuội thế."


Nhắc đến nói nhăng nói cuội.


Vu Dư Hạnh: "Để tôi cho cậu xem cái này."


Lương Thừa Hạo: "Cái gì?"


Vu Dư Hạnh chuyển tiếp đoạn chat với Tịch Dương hôm nay cho cậu ta.


Vu Dư Hạnh: "Xem tin nhắn đi."


Lương Thừa Hạo khẽ "ừ".


Vu Dư Hạnh ngồi chờ.


Chờ một lúc, bên kia truyền đến một tiếng "hú..."


Lại chờ, rồi nghe một tiếng "a..."


Lại chờ, rồi nghe một tiếng cười ngây ngô "haha..."


Lương Thừa Hạo: "......"


Vu Dư Hạnh: "Hihi."


Lương Thừa Hạo: "Sao thế hả Vu Dư Hạnh."


Vu Dư Hạnh đắc ý: "Mời cậu phát biểu cảm nghĩ sau khi xem."


Lương Thừa Hạo nhịn mãi: "Tôi không dám."


Vu Dư Hạnh: "Cứ nói thoải mái đi!"


Lương Thừa Hạo nhỏ giọng: "Có phải cậu ta thích cậu không?"


Vu Dư Hạnh sững người.


Thật sự sững cả một lúc lâu.


Tim Vu Dư Hạnh bỗng đập nhanh hơn: "Hả?"


Cậu vốn nghĩ Lương Thừa Hạo chỉ sẽ nói mấy câu kiểu "Tịch Dương giỏi ghê", "Cậu ta biết cách nói chuyện thật" mà thôi.


Vu Dư Hạnh hoảng: "Tại... tại sao lại nói vậy?"


Lương Thừa Hạo rõ ràng cũng ngẩn ra: "Không phải cậu muốn tôi nói thế à?"


Vu Dư Hạnh: "Không phải đâu."


"Vậy tôi rút lại," cậu ta nói xong còn bổ sung: "Thực ra ý tôi là, Tịch Dương nói chuyện cũng khá lắm."


Vu Dư Hạnh: "......"


"Anh ơi!"


Trong tai nghe, lại vang lên tiếng gọi đó.


Câu chuyện bị cắt ngang, Vu Dư Hạnh lại tiếp tục dạy vật lý cho em trai.



Ngày hôm sau, thời tiết rất đẹp.


Nhưng cái kẻ "không có tiền đồ" là Vu Dư Hạnh, muốn để hôm nay có trạng thái thật tốt nên hôm qua đã tính đi ngủ sớm, kết quả lại mất ngủ.


Thành ra đến gần mười một giờ mới tỉnh dậy.


Trong điện thoại, Tịch Dương đã tìm cậu hai lần.


Một lần lúc chín giờ, hỏi đã dậy chưa.


Lần thứ hai chính là vừa nãy, ba chữ: [Vu Trư Trư]


Vu Dư Hạnh vừa thức giấc còn chưa tỉnh táo, nhưng miệng thì đã tỉnh rồi.


Cậu gửi tin nhắn thoại mắng lại: "Cậu mới là heo ấy."


Tịch Dương trả lời rất nhanh: [Tỉnh rồi à.]


Vu Dư Hạnh: [Ừ.]


Tịch Dương: [Mấy giờ ra ngoài?]


Vu Dư Hạnh: [Cho tôi hai mươi phút nhé?]


Tịch Dương: [Được.]


Chữ "được" này vốn chẳng có vấn đề gì, nhưng rất nhanh, Tịch Dương lại gửi thêm ba chữ: [Được được được.]


Vu Dư Hạnh bật cười tỉnh hẳn.


Theo lý thì Vu Dư Hạnh chỉ cần năm phút là có thể ra ngoài, năm phút đó còn bao gồm cả rửa mặt đánh răng.


Nhưng hôm nay thì khác, hôm nay là đi xem phim ở trung tâm thành phố.


Này.


Nói cho rõ.


Hôm nay không giống bình thường, hôm nay là đi xem phim riêng với Tịch Dương đó!!!!


Vu Dư Hạnh nghiêm túc chọn quần áo, nghiêm túc chọn giày, vuốt lại tóc, chỉnh trang kỹ xong tất cả mới nhắn cho Tịch Dương là mình ra ngoài.


Xuống đến dưới ký túc xá, qua cánh cửa, Vu Dư Hạnh đã thấy Tịch Dương đang đứng ngoài.


Hắn đang đá viên đá, trông có vẻ nhàn nhã.


Chính nhờ sự chờ đợi của Tịch Dương, Vu Dư Hạnh có thêm tâm trạng tốt thứ hai trong ngày hôm nay.


Cậu liền bước nhanh hơn, vội vã chạy ra.


Cửa vừa mở, Tịch Dương đã nhìn sang, Vu Dư Hạnh chạy bước nhỏ qua, vừa tới liền nói: "Chào buổi sáng."


Rồi cậu nhìn thấy ngay trên áo Tịch Dương, cài ghim cài áo do chính cậu tặng.


"Không còn sớm nữa." Tịch Dương rất tự nhiên nắm lấy cằm cậu.


Vu Dư Hạnh còn chưa kịp hỏi làm gì, Tịch Dương đã xoay đầu cậu qua lại.


"Khá hơn nhiều rồi." Hắn buông cậu ra.


Vu Dư Hạnh sờ tai: "Hôm qua đã khỏi rồi," sau đó chỉ vào cái ghim cài áo của Tịch Dương: "Tôi quên đeo mất."


"Không sao," Tịch Dương ngẩng đầu nhìn cây bên cạnh: "Tôi tự mình đeo là được."


Vu Dư Hạnh khoanh tay, nửa cười nửa không nhìn hắn.


Tịch Dương bật cười: "Đi thôi."


Vu Dư Hạnh hỏi: "Sao cậu lại lên đây?"


Tịch Dương: "Nhàn rỗi."


Vu Dư Hạnh gật đầu tỏ ý hiểu: "Chuẩn thật, trưa có việc thì buổi sáng chỉ còn chờ đợi thôi."


"Ừ đấy," Tịch Dương kéo dài giọng quái quái: "Không giống ai kia, ngủ cả buổi sáng."


Mắt Vu Dư Hạnh cong cong: "Ai kia là ai?"


Tịch Dương không nói, chỉ mấp máy môi thành chữ "heo".


Vu Dư Hạnh lập tức lấy tay bịt miệng hắn: "Nói đi chứ, sao không nói."


Tịch Dương: "Vu... ư...ư..."


Không hiểu sao, trong đầu Vu Dư Hạnh bỗng vang lên câu: "Chồng ơi, sao anh không nói"


Vu Dư Hạnh: "......"


Gì mà liên tưởng vớ vẩn vậy.


Trên đường xuống dốc, cậu kể cho Tịch Dương giấc mơ tối qua.


"Tôi thật ra đã đến ga tàu cao tốc từ sớm, nhưng có đứa nhỏ cứ níu tôi nói chuyện, còn hỏi mấy câu về định luật bảo toàn năng lượng," giọng Vu Dư Hạnh trong trẻo như khí trời hôm nay: "Tôi tức lắm, tàu của tôi sắp xuất phát rồi mà nó cứ kéo tôi lại."


Giọng cậu kể như thể thật sự đã lỡ chuyến: "Sau đó tôi chạy qua, cổng soát vé đã đóng rồi, tôi tuyệt vọng lắm," Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Chắc tại tối qua em trai Lương Thừa Hạo hỏi tôi bài tập vật lý nên tôi mới mơ như vậy."


Tịch Dương: "Còn làm thầy giáo cơ à?"


Vu Dư Hạnh: "Dạy ké thôi."


Tịch Dương: "Chào thầy Vu."



Cậu hỏi: "Nếu cậu lỡ chuyến tàu thì làm sao?"


Tịch Dương: "Đổi vé."


Vu Dư Hạnh giơ ngón cái: "Có lý ghê, sao tôi không nghĩ ra nhỉ."


Tịch Dương nhéo mặt cậu.


Vu Dư Hạnh: "Làm gì đó!"


Tịch Dương: "Không đúng à?"


Vu Dư Hạnh: "Tôi tự cười mình không được chắc?"


Tịch Dương: "Không được."


Vu Dư Hạnh: "Sao lại không?"


Tịch Dương: "Vu Dư Hạnh thông minh nhất thiên hạ, sao có thể để người khác cười."


Vu Dư Hạnh: "Ha ha ha, lêu lêu."


"Ồ, hai người."


Khi đi ngang ký túc xá Tịch Dương, có tiếng chào vọng ra.


Từ Kiệt và bạn đi tới.


Từ Kiệt hỏi: "Đi đâu thế?"


Vu Dư Hạnh: "Xem phim."


Từ Kiệt liếc nhìn Tịch Dương: "Chỉ hai người thôi à?"


Vu Dư Hạnh chợt có dự cảm xấu.


Quả nhiên giây sau Từ Kiệt nói: "Tôi đi cùng nhé, vừa hay đang rảnh."


Vu Dư Hạnh quay sang nhìn Tịch Dương.


Tịch Dương: "Chưa mua vé cho cậu."


Từ Kiệt lấy điện thoại ra: "Không sao, tôi tự mua," cậu ta đứng cạnh Tịch Dương, khoác vai hắn: "Nói tôi nghe đi, xem ở đâu, mấy giờ?"


Tịch Dương biểu hiện hoàn hảo mấy chữ: "Cậu thấy tôi thèm để ý cậu sao?"


Từ Kiệt gật gù: "Được thôi, cậu không nói thì tôi hỏi Vu Dư Hạnh vậy."


Nói xong liền bước về phía Vu Dư Hạnh, nhưng đi nửa đường đã bị Tịch Dương túm cổ áo kéo lại.


Hắn bấm mấy cái trên điện thoại Từ Kiệt: "Mua đi."


Vu Dư Hạnh rướn đầu nhìn, còn chưa kịp thấy rõ, Từ Kiệt đã "xì" một tiếng: "Lừa ai thế, chỗ này còn chẳng ở Lam Thành."


Tịch Dương nhìn đồng hồ: "Giờ bắt xe đi vẫn kịp."


Từ Kiệt cất điện thoại: "Thôi thôi, tôi không đi nữa."


Tịch Dương: "Chúng tôi cũng chẳng muốn cậu đi."


"Hê, Vu Dư Hạnh."


Từ Kiệt lại gọi.


Vu Dư Hạnh: "Hả?"


Từ Kiệt: "Thế mai cậu đi xem phim với tôi nhé."


Tịch Dương: "Cậu ấy mai bận rồi."


Từ Kiệt cười: "Tôi hỏi cậu à?"


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Ngày mai tôi thật sự bận."


Từ Kiệt: "Không phải chứ, mai cũng bị Tịch Dương chiếm mất rồi à?"


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Không, mai có bạn cấp ba đến."


Từ Kiệt: "Ồ."


Tịch Dương: "Tôi cũng sẽ đi."


"Hả, cậu cũng đi?"


"Hả, cậu cũng đi?"


Từ Kiệt và Vu Dư Hạnh đồng thanh.


Từ Kiệt lại cười: "Chuyện cậu đi hay không đi, sao Vu Dư Hạnh không biết?"


Tịch Dương: "Giờ thì biết rồi."


Vu Dư Hạnh nghi hoặc: "Cậu cũng đi à?"


Tịch Dương: "Được không?"


Vu Dư Hạnh ngớ ra.


Xấu hổ thật, lúc này trong đầu toàn vang câu: "Tam giác tình yêu trên núi hợp thể rồi."


Vẫn là giọng của Tiểu Nghệ.



Không phải được, mà là quá được ấy chứ, Trần Tử Đồng mà biết Tịch Dương cũng đi, còn biết bây giờ quan hệ giữa Tịch Dương và Vu Dư Hạnh tốt thế này, cô ấy không phát điên mới lạ.


Từ Kiệt chỉ tình cờ gặp, vào đến căn tin thì đi với bạn mất.


Nhưng Vu Dư Hạnh lại rất thấy lạ.


Và thật sự khó mà không nhận ra.


"Cậu với Từ Kiệt thật sự không có chuyện gì à?" Lên xe buýt trường, cậu hỏi Tịch Dương.


Tịch Dương gật: "Thật ra có chuyện."


Vu Dư Hạnh ngẩn ra: "Tưởng cậu sẽ chối cơ."


Cậu còn đang chuẩn bị sẵn câu sau.


"Cậu hỏi câu này lần thứ hai rồi," Tịch Dương nói: "Lần đầu lừa gạt có thể coi là đùa, lần thứ hai thì không thể trách người khác tin nữa."


Vu Dư Hạnh ồ một tiếng: "Đột nhiên, tổng kết."


Tịch Dương nghiêm túc ừ một tiếng: "Ví dụ như tửu lượng của ai đó."


Vu Dư Hạnh: "......"


Trời ạ, thì ra đợi ở đây.


Vu Dư Hạnh: "Thì tôi, tôi chẳng phải..."


"Hửm?" Tịch Dương quay đầu nhìn cậu: "Chẳng phải gì?"


Vu Dư Hạnh láo liên né ánh mắt hắn: "Lần thứ hai tôi đâu có lừa cậu."


Tịch Dương: "Vậy lần đầu tại sao lừa tôi?"


Vu Dư Hạnh bắt đầu suy nghĩ.


Tịch Dương: "Đang nghĩ cách để bịa chuyện à?"


Vu Dư Hạnh bật cười: "Sao cậu biết," cậu ngoan ngoãn thú nhận: "Vừa nãy tôi định giải thích, nếu tôi nói mình tửu lượng kém, có phải sẽ uống ít rượu hơn không."


Tịch Dương cười: "Tôi nên nói cậu thật thà, hay nên nói cậu thành thật nhỉ."


Vu Dư Hạnh: "Vậy tôi chẳng phải đã nói thật sao."


Tịch Dương: "Thế thì cậu đâu phải vì muốn uống ít hơn."


Vu Dư Hạnh nghẹn lời.


Sao lại bị vòng ngược về đây rồi.


Sao logic của Tịch Dương lại nhanh chóng thông suốt thế chứ.


Tịch Dương bất chợt ép đầu cậu xuống: "Được rồi, không muốn nói thì thôi."


Vu Dư Hạnh: "...Ừ."


Tịch Dương bất ngờ bật cười, nhéo má cậu.


Vu Dư Hạnh né tránh: "Làm gì thế."


Tịch Dương: "Cậu còn tỏ ra ấm ức nữa."


Vu Dư Hạnh: "Tôi có đâu."


Hắn dùng tay xoa chỗ vừa nhéo: "Không sao, tôi thay cậu giải thích rồi."


Vu Dư Hạnh: "Hả? Cậu thay tôi, giải thích với ai?"


Tịch Dương: "Với chính tôi."


Vu Dư Hạnh phì cười, cũng gật đầu: "Được đấy," rồi hỏi: "Vậy là giải thích thế nào?"


Tịch Dương nhìn thẳng vào mắt cậu, rõ ràng từng chữ: "Không nói cho cậu biết."


Vu Dư Hạnh lập tức quay mặt đi: "Xì, tôi cũng chẳng thèm biết."


Tịch Dương thở dài: "Sao lại có người nói xạo mà còn đường hoàng thế này nhỉ."


Vu Dư Hạnh mím môi cười: "Đúng thế."


Tịch Dương: "Cậu nói ai?"


Vu Dư Hạnh: "Tôi, tiểu tổ tông của cậu."


Tịch Dương gật đầu: "Đúng là tổ tông của tôi."


Ánh nắng ban trưa không chiếu thẳng, hai người ngồi nghiêng bên cạnh, Vu Dư Hạnh trong nắng, Tịch Dương bên cạnh cậu.


"Lần sau uống rượu với tôi, còn giả say nữa không?" Một lúc sau, Tịch Dương hỏi.


Vu Dư Hạnh nghĩ ngợi: "Cậu muốn tôi say hay không muốn?"


Ghế phía trước trống, lúc này tay Tịch Dương đặt lên lưng ghế, khi cậu hỏi câu đó, ngón tay hắn gõ gõ không theo nhịp, như thể thật sự đang cân nhắc.


Tịch Dương: "Nếu say mà vẫn tỉnh táo, thì say đi."


Say mà vẫn tỉnh táo.


Câu này hay thật.


Vu Dư Hạnh nghiêng đầu, nhìn hắn: "Cậu muốn làm gì tôi?"


Tịch Dương cười: "Làm chút chuyện xấu," hắn hỏi cậu: "Sợ không?"


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 32: Làm chút chuyện xấu
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...