Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 30: Tại sao lại lừa tôi?


Thật ra nếu muốn lừa thì cũng có thể lừa qua được.


Ai nói tửu lượng kém thì không thể uống như vậy, ly rượu này rõ ràng chính là "tôi giận anh, Trịnh Đào, anh là cái đồ không có tiền đồ".


Nhưng trong lòng thì Vu Dư Hạnh lại chột dạ.


Cậu lắp ba lắp bắp uống nốt mấy ngụm cuối, uống xong thì không dám nhìn Tịch Dương, đặt ngay ngắn chai rỗng xuống, rồi lại không dám nhìn Tịch Dương mà kéo ghế đối diện Trịnh Đào ngồi xuống.


Tàn Khuyết tất nhiên một cái liếc là nhìn ra có vấn đề.


Anh ta nhìn Vu Dư Hạnh đang ngồi, rồi lại nhìn Tịch Dương đang đứng:


"Có chuyện gì vậy?"


Vu Dư Hạnh l**m môi, trên đó vẫn còn vị rượu chưa tan: "Không có gì mà."


Trịnh Đào lại nhìn Vu Dư Hạnh, rồi lại nhìn Tịch Dương cũng kéo ghế ngồi cạnh cậu.


Trịnh Đào cười: "Thật sự không có chuyện gì hả?"


Ánh mắt anh ta có cảm giác như tiếng chuông tan học vang lên, nghỉ mười phút, ăn dưa hóng chuyện người khác, còn chuyện của mình thì để sau.


"Thật không có chuyện gì?" Bên cạnh, Tịch Dương nhìn Vu Dư Hạnh, lặp lại câu ấy.


Vu Dư Hạnh thử dò xét bằng ánh mắt: "Thế, có chuyện à?"


Tịch Dương chuẩn xác chọn đúng chai rượu Vu Dư Hạnh vừa uống sạch, đặt trước mặt cậu, ánh mắt như đang nói "giải thích đi".


Vu Dư Hạnh hít hít mũi.


Thật ra bây giờ cậu giả vờ cũng kịp, chỉ là cậu không muốn lừa nữa.


Không muốn lừa Tịch Dương.


Vu Dư Hạnh nhíu mày với Tịch Dương, khẽ "suỵt": "Về rồi nói."


Việc cấp bách bây giờ là lo cho người đang say bét nhè trước mắt.


Hôm nay Tịch Dương cũng đeo kính, hắn đẩy gọng kính, ra vẻ "tạm tha cho cậu", rồi ấn một cái vào đầu Vu Dư Hạnh.


Quay đầu lại, Trịnh Đào đang ngây ngô nhìn hai người bọn họ, miệng gặm một miếng gà rán, rôm rốp rôm rốp.


Quay lại chính sự.


"Sao đột nhiên lại tới đây uống rượu vậy?" Vu Dư Hạnh hỏi.


Trịnh Đào biểu diễn tiết mục tan học mười phút kết thúc, lập tức vẻ mặt trở nên buồn bã: "Hắn lại gửi cho anh một bài văn đêm qua."


Vu Dư Hạnh cố nhịn không trợn trắng mắt: "Cảm động chết anh hả?"


"Không phải không phải," Trịnh Đào tự mình cười: "Ây da, đúng là, haha, cũng hơi cảm động thật."


Vu Dư Hạnh: "Viết gì?"


Ánh mắt Trịnh Đào do dự.


"Hay tôi ra ngoài, để hai người nói chuyện." Tịch Dương nói.


Lúc này Vu Dư Hạnh mới nhận ra ánh mắt Trịnh Đào vừa rồi liếc Tịch Dương là có ý gì.


Cậu cũng chợt hiểu ra, bản thân quá coi Tịch Dương như người nhà.


Nhưng Trịnh Đào lại nói: "Không sao đâu," anh ta lại nhập trạng thái bi thương: "Cũng chẳng có gì, Tịch Dương biết cũng không sao."


Anh ta lấy điện thoại, mở đến WeChat của "đồ khốn kia".


Đập vào mắt là một khung trắng dài, chữ dày đặc chi chít.


Trịnh Đào lướt rất nhanh, nhưng xui cho anh ta, Vu Dư Hạnh lại có tài đọc lướt mười hàng một lúc. Đồ khốn kia tuy viết nhiều, nhưng xoay quanh cũng chỉ chừng ấy nội dung, văn phong lại trắng phớ, rất dễ đọc xong.


Nói mình kết hôn là bị ép buộc, thật có lỗi với em, chỉ cầu em đừng xóa bỏ anh, để lại chút kỷ niệm, em là chấp niệm của anh, anh mãi yêu em.


"Buồn cười chết mất."


Đọc xong, Vu Dư Hạnh chỉ đánh giá vậy.


Trịnh Đào nhướn mày: "Cậu đọc xong rồi á?"


Chưa kịp để Vu Dư Hạnh trả lời, anh ta cũng hỏi Tịch Dương: "Cậu cũng đọc xong rồi à?"


Tịch Dương: "Ừ, đọc xong rồi."


Trịnh Đào: "Hai đứa bây đọc nhanh thế."


Tịch Dương: "Anh đang giả vờ coi như không sao à?"


Trịnh Đào như bị nói trúng chỗ đau, òa một tiếng khóc ra: "Thấy rõ rồi thì đừng nói ra chứ."


Vu Dư Hạnh: "..."


Vu Dư Hạnh: "Không phải anh nói chỉ buồn vì hắn năm phút thôi sao?"



Trịnh Đào bất ngờ ngẩng đầu: "Chuẩn, hôm nay quá năm phút rồi," anh ta lại cười phá lên: "Được rồi, hôm nay tới đây thôi, tan ca!"


Vu Dư Hạnh: "..."


Khuyên thì khuyên không nổi, mấy phút sau, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh lặng lẽ cùng Trịnh Đào uống thêm vài chai nữa.


Đúng vậy, Vu Dư Hạnh cũng uống từng chai từng chai, Tịch Dương chỉ nhìn cậu uống từng chai từng chai như vậy.


Rồi họ nghe Trịnh Đào kể, đồ khốn kia ngày kia sẽ cưới, vậy mà hôm qua còn nói mấy lời vớ vẩn ấy.


Có lẽ Trịnh Đào cũng yên tâm hơn khi có Tịch Dương ở đây, nên khi nhắc đến đối phương, thay vào bằng nữ thì cũng chẳng có chút cảm giác gượng gạo.


Trai thẳng nghe thì có cách hiểu riêng của mình, chắc sẽ không bị sốc.


Chỉ là vui chẳng được bao lâu, còn chưa kịp khuyên Trịnh Đào về trường, trong quán bar đã xuất hiện một người.


Vu Dư Hạnh chưa từng gặp người yêu cũ của Trịnh Đào, nhưng chỉ từ ánh mắt anh ta nhìn người vừa đi tới, liền nhận ra chính là người đó.


Rõ ràng Trịnh Đào cũng không biết vì sao người đó lại có mặt ở đây, lúc người kia vừa ở cửa, Trịnh Đào đã kinh ngạc bật ra một tiếng "má ơi".


Tịch Dương và Vu Dư Hạnh cũng nhìn theo, rồi dõi theo người đàn ông ấy bước lại.


Lúc này trong quán không còn nhiều khách, góc này càng yên tĩnh, bầu không khí quái dị cực kỳ.


Người đàn ông kia nhìn chai rượu trên bàn, lại nhìn người ngồi bên bàn, rồi bất ngờ "phịch" một tiếng, quỳ xuống trước mặt Trịnh Đào.


Má nó, Vu Dư Hạnh giật bắn cả người.


Lần này cậu thật sự không kìm được, trực tiếp rúc vào lòng Tịch Dương.


Tịch Dương ôm lấy tay cậu, đỡ cậu, kéo cậu ra phía sau mình.


"Mày làm gì vậy?" Trịnh Đào đứng lên: "Mày giỡn trò gì đấy?"


Người kia nói: "Xin lỗi."


Trịnh Đào: "Xin lỗi cái con mẹ mày, cút đi."


Người kia nói: "Xin lỗi."


Trịnh Đào: "Nghe không hiểu tiếng người hả?"


Người kia nói: "Xin lỗi."


Trịnh Đào: "Mày có bệnh à?"


Người kia: "Xin lỗi."


Trịnh Đào im lặng, nhìn trái nhìn phải, cầm chai rượu chưa uống hết trên bàn, dốc thẳng lên đầu người kia.


Vu Dư Hạnh hít mạnh một hơi, đứng sau bên cạnh Tịch Dương, nắm chặt cánh tay hắn.


Người đàn ông bị dội rượu vẫn lặng thinh, vẫn quỳ, vẫn lặp lại: "Xin lỗi."


"Cạch" một tiếng, Trịnh Đào đặt mạnh chai xuống, quay sang Tịch Dương và Vu Dư Hạnh: "Đi thôi."


Nghe Trịnh Đào bảo đi, người đàn ông kia lập tức đứng lên, nói một câu "Đừng đi" rồi đưa tay ra, như định làm gì đó với Trịnh Đào.


Nhưng tay hắn còn chưa chạm tới Trịnh Đào, đã bị Tịch Dương giữ chặt.


Tay kia của Tịch Dương vẫn trong tay Vu Dư Hạnh, nhưng người đã chắn trước mặt gã đàn ông ấy.


"Định làm gì?" Tịch Dương hỏi.


Nói xong, Tịch Dương đẩy mạnh một cái, đẩy người đàn ông kia lùi mấy bước.


"Đi đi đi." Trịnh Đào vội vàng nhặt điện thoại trên bàn, trông đầy chán ghét.


Anh ta còn ném lại một câu: "Đừng tới tìm tao nữa, mày thật ghê tởm."


Rời khỏi quán bar "23", Vu Dư Hạnh lén quay đầu nhìn lại, người đàn ông kia đã đứng dậy, đang lấy giấy ăn trên bàn lau tóc.


Làm ra vẻ si tình sâu nặng, không biết là ai vừa yêu đương vừa đồng ý để gia đình định hôn sự.


Trên đường về, nửa chặng xe im phăng phắc.


Ngay cả bác tài cũng thấy không khí khác lạ, liền vặn nhỏ đài.


Vu Dư Hạnh thật ra muốn hỏi thăm Trịnh Đào, nhưng cũng đột nhiên nhận ra câu "anh có ổn không" đã nói tới nát, vô dụng hết mức, thà không nói còn hơn.


Thấy chưa!


Đây chính là kết cục của việc nhất định phải "bẻ cong" trai thẳng!


Đồ khốn kia trước đó còn thao túng tâm lý Trịnh Đào, nói nếu hắn không bẻ cong được gã, thì đã chẳng có chuyện sau này.


Trịnh Đào suýt mắc mưu, may mà bị Vu Dư Hạnh mắng tỉnh.


"Ồ," Trịnh Đào chợt kêu lên ngạc nhiên, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Cái cầu này cuối cùng cũng sửa xong rồi."


Tài xế nghe vậy liền đáp: "Tuần trước là xong rồi."


Trịnh Đào: "Sửa mấy tháng liền nhỉ."



Đoạn đối thoại này dường như phá vỡ điều gì đó, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh bất giác nhìn nhau.


"Má ơi," phía trước Trịnh Đào bất ngờ quay lại: "Tịch Dương, cậu làm sao vậy?"


Tịch Dương khó hiểu: "Em sao cơ?"


Tàn Khuyết: "Cậu vừa rồi ngầu quá, sao cậu lại đẹp trai thế hả?"


Tịch Dương: "Cũng bình thường thôi."


Nói xong, hắn đẩy kính, giấu nụ cười trong lòng bàn tay.


Trịnh Đào bắt chước anh kéo cổ tay, rồi cũng đẩy một cái: "Định làm gì? Chà chà chà."


Tịch Dương cười khẽ, quay sang hỏi Vu Dư Hạnh: "Có đẹp trai không?"


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Đẹp trai lắm."


Cả đoạn đường, ngoài việc hồi tưởng lại vẻ "ngầu lòi" vừa rồi của Tịch Dương, bọn họ không hề nhắc tới chuyện người yêu cũ kia nữa.


Dù sao Trịnh Đào cũng uống nhiều rượu, nhìn thì có vẻ ổn, nhưng Tịch Dương và Vu Dư Hạnh vẫn đưa anh ta về tận cổng ký túc.


Những gì cần nói đã nói, cuối cùng Vu Dư Hạnh chỉ dặn anh ta ngủ dậy đừng quên ăn cơm.


Trịnh Đào gật đầu đồng ý.


Vừa rời đi, điện thoại Vu Dư Hạnh đã nhận được tin nhắn của anh ta.


Trịnh Đào: "Xong rồi, bị Tịch Dương phát hiện cậu chơi chung với gay rồi."


Đúng vậy, lúc nãy Vu Dư Hạnh cũng nghĩ tới vấn đề này.


Từ lúc người yêu cũ bất ngờ xuất hiện, xét ở góc nào thì mọi chuyện cũng rối tung cả lên.


Nhưng chuyện đã xảy ra rồi.


Vu Dư Hạnh trả lời: "Không sao, em cũng là gay."


Trịnh Đào: "Đừng chọc anh cười."


Đương nhiên, trên đường về, Vu Dư Hạnh đã nghĩ ra hàng trăm khả năng và lý do khác nhau.


Cậu mơ hồ nhớ lại, lần trước trong buổi team-building, khi đàn anh trêu chọc bạn về đồng tính, Tịch Dương không có phản ứng gì đặc biệt.


Cậu cố gắng nhớ lại, lúc người yêu cũ của Trịnh Đào quỳ xuống, nét mặt Tịch Dương cũng không có gì quá bất ngờ.


Cậu tiếp tục nghĩ, trên đường về, thái độ của hắn đối với Trịnh Đào dường như cũng không hề thay đổi.


Tịch Dương còn giúp Trịnh Đào đẩy tên tra nam kia ra.


Vu Dư Hạnh mím môi suy ngẫm.


Phía trước chính là ký túc xá của Tịch Dương.


Vậy thì để xem thử, vị bạn học Tịch Dương đã nói sẽ không để Vu Dư Hạnh nhóc con bị lẻ loi này...


Ừ, hắn quả thật chưa về trước.


Trong lòng Vu Dư Hạnh len lén vui mừng.


Okok.


Căng thẳng cái gì chứ!


Cậu tự thấy cạn lời với chính mình.


Rất nhanh, hai người đã đến dưới tòa ký túc xá của Vu Dư Hạnh.


Một vài ký ức lại tràn về.


Không phải gì khác, chính là lần trước Vu Dư Hạnh giả say ngay tại đây, nói là đi không nổi nữa.


Răng hàm nghiến chặt, Vu Dư Hạnh làm như không có chuyện gì tiếp tục bước lên cầu thang.


Nhưng mới đi được hai tầng, giọng Tịch Dương đã lững thững vang lên phía sau:


"Giờ đi nổi rồi à?"


Vu Dư Hạnh càng nghiến răng chặt hơn.


"Hihi." Cậu không quay đầu lại.


Tịch Dương: "Muốn tôi cõng không?"


Vu Dư Hạnh nhìn con đường phía trước: "Nếu... nếu cậu muốn thì cũng được."


Tuy nói vậy, nhưng cậu vẫn ngại mà tự leo lên.


Không bao lâu đã đến nơi, trước cửa phòng yên tĩnh lạ thường.


Vu Dư Hạnh cam đoan, yên tĩnh hơn ngày thường nhiều lắm, lúc này mà ngoài kia có một chiếc lá bay vào thôi cũng có thể tạo thành một cơn lốc xoáy trong không khí, rồi cuốn cả Tịch Dương vào trong đó.


Cậu không hề phóng đại đâu!



"Tôi mở cửa nhé." Vu Dư Hạnh đứng trước cửa.


Tịch Dương: "Ừ."


Vu Dư Hạnh lén liếc lại một cái: "Cậu cũng muốn vào à?"


Tịch Dương hiển nhiên: "Không hoan nghênh sao?"


Vu Dư Hạnh: "Hoan nghênh chứ, tất nhiên là hoan nghênh rồi."


Giờ đây, Vu Dư Hạnh chẳng khác nào không chỉ là đứa nhóc cuối cùng được đưa về, mà còn như học sinh trong trường nói dối bị thầy giáo báo cho phụ huynh vậy.


Không biết "phụ huynh" Tịch Dương này định xử lý cậu thế nào.


Tịch Dương theo Vu Dư Hạnh vào ký túc.


Cửa vừa đóng lại, tốt rồi, giờ thì chỉ còn lại hai người họ.


Trong đầu Vu Dư Hạnh xoay nhanh như chong chóng.


Cũng không hẳn là căng thẳng, nhưng cũng chẳng phải là không căng thẳng.


Trong lòng có một thứ vui sướng xa lạ, bí ẩn, chẳng hề giống kiểu vô tư không sợ hãi, mà lại giống như là được nuông chiều nên sinh kiêu.


Cậu đi đến bàn mình, cầm lấy chiếc cốc sao trời màu xanh trên đó.


"Cậu tặng đấy." Vu Dư Hạnh như trưng ra bảo bối, nâng cốc lên.


Nhưng Tịch Dương chỉ liếc cốc một cái, rồi chậm rãi bước về phía Vu Dư Hạnh.


Từng bước.


Từng bước.


Từng bước.


Đến trước mặt rồi mà cũng không dừng lại, như thể biết Vu Dư Hạnh sẽ né tránh, vẫn tiếp tục tiến lên.


Vu Dư Hạnh quả thật đã lùi lại một bước.


Rồi lùi thêm một bước.


Rồi lại một bước nữa.


Sắp bị dồn đến ban công, Vu Dư Hạnh đưa ngón trỏ chạm vai Tịch Dương, "ha" một tiếng.


Tịch Dương cúi đầu nhìn tay cậu, chẳng có phản ứng.


Thôi rồi, vô dụng.


Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ, đặt cốc xuống, sau đó bỗng nói: "Đau."


Đúng, chính là bịa đại một câu đau.


"Đau?"


Nghe cậu nói thế, Tịch Dương dừng bước.


"Đau chỗ nào?"


Vu Dư Hạnh nói: "Tai đau."


Ánh mắt Tịch Dương liếc sang tai cậu.


Vu Dư Hạnh không hề nói dối, tai cậu thật sự đang đau.


Mấy ngày nay mới phát hiện, cậu bị dị ứng khuyên tai.


Nhưng lại cứ nhất quyết đeo, nên lúc nào cũng đau.


Tịch Dương còn nhìn chăm chú, Vu Dư Hạnh tưởng hắn chưa phát hiện ra gì, thì Tịch Dương đã nói: "Sưng rồi."


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Ừm."


Tịch Dương: "Sao vậy?"


Vu Dư Hạnh: "Không biết nữa, chắc do đeo khuyên tai."


Tịch Dương lại nhìn khuyên tai: "Chờ chút."


Nói rồi hắn lấy điện thoại ra, ngay trước mặt Vu Dư Hạnh tìm kiếm "Đeo khuyên tai bị sưng đỏ phải làm sao?".


Bên dưới có rất nhiều kết quả, gần như đều nhấn mạnh hai điểm: một là không nên đeo nữa, hai là dùng dung dịch i-ốt.


Tịch Dương cất điện thoại: "Có i-ốt không?"


Vu Dư Hạnh: "Có."


Hôm qua vừa mới mua, chính là cho tai.


Tịch Dương lại nói: "Đừng đeo nữa."


Vu Dư Hạnh: "Ừm."



Nhưng bàn tay ấy, lúc thì vươn trái, lúc thì vươn phải, người còn nghiêng nghiêng, làm ra vẻ, cứ lắc lư trước tai cậu.


"Thôi cậu tự làm đi." Tịch Dương bỏ cuộc.


Vu Dư Hạnh: "Ừ."


Cậu nhanh chóng chạm vào tai, nhanh chóng tháo khuyên xuống, vừa lúc thấy trên mặt Tịch Dương thoáng hiện vẻ kinh ngạc.


Khi gặp lại bạn trai cũ của Trịnh Đào, Tịch Dương cũng chẳng có biểu cảm như vậy.


"Không đau à?" Tịch Dương hỏi.


Vu Dư Hạnh cười: "Trông cậu còn đau hơn tôi ấy."


Nhanh chóng tháo cả hai chiếc, Vu Dư Hạnh cũng lấy i-ốt trong ngăn kéo ra.


Tịch Dương tiện tay nhận lấy, trông như muốn bôi cho cậu.


Không giúp cũng phải giúp.


Hehe.


Cả hai cùng ngồi xuống, Tịch Dương cầm tăm bông, ngay lập tức lại gần.


Vu Dư Hạnh nghiêng đầu, nhìn chằm chằm miếng dán con thỏ nhỏ dán trên tủ cạnh giường, đầu óc trống rỗng.


Thực ra cũng không cần phải kiểu "nhìn kìa, có chú chim bay qua", Tịch Dương cũng rất dễ bị phân tâm.


"Đau thì nói nhé."


Một lúc sau, Tịch Dương lên tiếng.


Vu Dư Hạnh cảm thấy tai mát lạnh, vô cảm mà buông ra: "Á, đau."


Tịch Dương: "Cho đau chết luôn."


Vu Dư Hạnh: "Cậu thật nhẫn tâm."


"Rồi nào, đổi bên."


Nói xong, Tịch Dương khẽ thổi một cái.


Lần này không chỉ là mát lạnh, mà là lạnh buốt.


Và Tịch Dương à, cậu biết không, cậu vừa thổi gió... vào trong tai Vu Dư Hạnh rồi đó!


Cơ thể cậu còn nhạy cảm hơn tai, khẽ rùng mình, hít mạnh một hơi, rồi dè dặt nhìn Tịch Dương.


Tịch Dương cũng đang nhìn cậu.


Một ánh nhìn cực kỳ nguy hiểm.


Một ánh nhìn cực kỳ không ổn.


Nguy hiểm là Vu Dư Hạnh.


Không ổn cũng là Vu Dư Hạnh.


Tim cậu đập loạn lên.


"Tai." Tịch Dương mở miệng.


Vu Dư Hạnh khô khốc đáp "Ò" một tiếng, quay sang.


Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại chạm vào d** tai.


Bình tĩnh.


"Cậu quen Trịnh Đào thế nào?"


Ngay bên tai, Tịch Dương hỏi.


Lần thứ hai rồi.


Vu Dư Hạnh chớp mắt, hồi lâu không biết trả lời sao.


Chưa đợi cậu mở miệng, Tịch Dương lại tiếp: "Chuyện uống rượu, sao cậu phải lừa tôi?"


Lúc này Vu Dư Hạnh mới nhận ra cổ họng mình khô khốc.


Giọng Tịch Dương rất nhẹ, không có chút chất vấn nào, như thể đang nói chuyện bình thường.


Ngay trước mắt là chiếc cốc sao trời Tịch Dương tặng, cậu đã dùng để uống không biết bao nhiêu lần nước mật ong.


Cảm giác lạnh nơi tai vẫn còn tiếp diễn.


Vu Dư Hạnh vẫn không biết nên trả lời thế nào, tiếp tục im lặng.


Như hiểu ra ý nghĩa của sự im lặng ấy, Tịch Dương lại hỏi: "Vậy lần này tại sao không lừa?"


Vu Dư Hạnh mím môi, cuối cùng cũng mở miệng: "Nếu lần này tôi vẫn lừa, cậu có tin không?"


Tịch Dương nói: "Tin."


Gần như không chút do dự.


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 30: Tại sao lại lừa tôi?
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...