Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 22: Chắc chắn là do tôi có chỗ nào đó chưa đủ tốt
Ngoài cửa sổ có chút gió, bóng cây lay động.
Vu Dư Hạnh thừa nhận, cậu có chút hoảng loạn trong thoáng chốc.
Dòng máu từ sâu trong cơ thể dồn lên làm cậu cảm nhận rất rõ, từ cổ đến vành tai đều đỏ bừng. May là lúc này cậu đang đứng trong bóng tối khuất hơn, cậu nghĩ, có lẽ Tịch Dương sẽ không phát hiện ra.
Lẫn lộn giữa thật và giả, Vu Dư Hạnh tựa vào tường: "Có hơi choáng."
Thế này thì dù chưa say cũng phải coi như say, nếu không ngay cả chính cậu cũng không biết phải giải thích sao với bản thân.
Vu Dư Hạnh đưa tay chống trán.
Tịch Dương đỡ lấy khuỷu tay cậu: "Lần sau còn dám không?"
Vu Dư Hạnh, say cho tới cùng: "Còn dám."
Tịch Dương: "Nghịch ngợm."
Câu này như đào ra một trò cười bị chôn vùi trong đất, khiến Vu Dư Hạnh bật cười.
Tịch Dương: "Ký túc có ai không?"
Vu Dư Hạnh: "Chắc có, hai người kia tối nay không ra ngoài."
Tịch Dương: "Có mật ong không?"
Vu Dư Hạnh: "Không có."
Tịch Dương: "Cậu vào trước đi, tôi đi mua ít mật ong mang qua."
Vu Dư Hạnh không nói, cũng không động.
Tịch Dương cúi đầu, tìm cách bắt lấy ánh mắt cậu.
Tịch Dương: "Hửm?"
Vu Dư Hạnh cảm thấy đỏ ửng trên mặt đã nhạt đi gần hết, lúc này mới ngẩng đầu.
Có chút mạnh mẽ, mấy sợi tóc xoăn trước trán rũ xuống mi, thậm chí vướng vào mắt.
Vu Dư Hạnh nheo mắt trả lời: "Được thôi."
Tịch Dương: "Được thôi mà không động à?"
Vu Dư Hạnh: "Động, cái gì?"
Tịch Dương cười: "Chìa khóa."
Vu Dư Hạnh: "À~ trong túi," rồi bổ sung: "Túi quần bên trái."
Lại thêm một câu: "Bên trái của tôi, bên phải của cậu."
Tịch Dương đã thò tay: "Tôi biết."
Túi của Vu Dư Hạnh rất sâu.
Mà đây lại là quần mùa hè.
Khoảnh khắc bàn tay Tịch Dương đưa vào, Vu Dư Hạnh thoáng hối hận, cảm thấy mình không nên thế này.
Nhưng rất nhanh, cảm giác hối hận đó bị cuốn trôi, con người suy cho cùng vẫn là động vật cảm tính.
Cậu thấy đáng mà! Đây là điều cậu xứng đáng có được!
Lấy chìa khóa chỉ là chuyện trong chốc lát, rất nhanh Tịch Dương đã giúp cậu mở cửa ký túc.
Vu Dư Hạnh giả say đến tận cùng, bước đi có vẻ vững nhưng vẫn hơi loạng choạng, cậu bước vào.
Lâm Khải Sâm đang làm bài tập, Lưu Trạch nằm trên giường đọc sách, cả hai nghe thấy động tĩnh ở cửa thì cùng quay lại nhìn.
Dáng đứng của Vu Dư Hạnh vẫn coi như bình thường, nhưng vì Tịch Dương đang đỡ cậu nên hai bạn cùng phòng liền hỏi: "Cậu ấy sao thế?"
Tịch Dương: "Uống chút rượu."
Lâm Khải Sâm: "Không sao chứ?"
Vu Dư Hạnh vẫy tay: "Còn sống."
Lâm Khải Sâm gật đầu: "Còn biết đùa cơ mà."
Tịch Dương dìu Vu Dư Hạnh ngồi xuống ghế, suốt quá trình, hai người bạn cùng phòng đều dõi theo chăm chú.
Dù chưa giới thiệu, nhưng Vu Dư Hạnh hiểu, bọn họ chắc chắn biết đây là Tịch Dương. Trong những lần Tiểu Nghệ vô tình nhắc tới Tịch Dương: Một, Tịch Dương là tình địch của Vu Dư Hạnh; Hai, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh là "quan hệ ám sát".
Tịch Dương hỏi: "Có ấm đun nước không?"
Lâm Khải Sâm lập tức: "Có có có."
Miệng nhanh, chân cũng nhanh, bước một bước là đã đưa ấm cho Tịch Dương.
Vu Dư Hạnh suýt nữa bật cười.
Lên đại học, cậu phát hiện mọi việc liên quan đến Tịch Dương đều trở nên vô cùng thú vị.
Tịch Dương nhận lấy: "Tôi đun ít nước, cậu nằm giường nghỉ nhé?"
Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Tôi ngồi chút sẽ ổn thôi."
Tịch Dương đi lấy nước, Lâm Khải Sâm hỏi han mấy câu xã giao, rồi liền hỏi: "Tiểu Nghệ đâu?"
Vu Dư Hạnh: "Đi tìm Đình Đình rồi."
Lâm Khải Sâm gật gù hiểu ngay, lại hỏi: "Cậu ta ép cậu uống à?"
Vu Dư Hạnh bật cười: "Không có."
Lưu Trạch cũng hỏi: "Sao lại tự dưng uống thế?"
Vu Dư Hạnh: "Chẳng phải uống rượu thì là muốn uống thì uống sao?"
Hai người không phản bác được. Lúc này Tịch Dương quay lại, họ liền tiếp tục làm việc riêng.
Khi biết Tịch Dương định đi mua mật ong rồi quay lại, Lâm Khải Sâm lại hỏi: "Thật sự không phải cậu ta ép cậu uống chứ?"
Vu Dư Hạnh: "Ép rồi lương tâm cắn rứt nên chạy đi chăm sóc tôi à?"
Lâm Khải Sâm cười: "Không phải kịch bản này sao?"
Lưu Trạch lại ló đầu: "Cậu ta có gặng hỏi cậu chuyện gì không?"
Vu Dư Hạnh định nói không, nhưng lại nhớ vừa rồi đúng là nhận cuộc gọi của Trần Tử Đồng.
Tất nhiên là không, chuyện Trần Tử Đồng có bạn trai là do chính Vu Dư Hạnh cố ý nói cho Tịch Dương biết.
Cậu ngược lại còn mong Tịch Dương gặng hỏi thêm, thậm chí còn muốn tìm dịp nào đó ném thẳng bản đồng nhân văn mà Trần Tử Đồng viết vào mặt Tịch Dương.
Chuyện này không thể để một mình cậu xấu hổ được.
"Không có, chẳng có gì hết."
Vu Dư Hạnh treo chìa khóa lên móc: "Chuyện Tiểu Nghệ nói mà các cậu cũng tin à."
Trong khoảng thời gian chờ Tịch Dương quay lại, vốn chẳng làm gì được, Vu Dư Hạnh đành tiện tay lướt vòng bạn bè.
Một bạn lớp 3 cập nhật, "Tàn Khuyết" cũng đăng, còn có cả Tiểu Nghệ.
Qua vòng bạn bè của bạn lớp 3, Vu Dư Hạnh biết được cậu ta đã đỗ vào một trường đại học ở thành phố Giao, cuộc sống vẫn y nguyên: chơi, chơi và chơi.
"Tàn Khuyết" thì lại đăng những dòng văn chương bi thương ủy mị, hoàn toàn trái ngược với tính cách ngoài đời, khiến Vu Dư Hạnh lập tức nhập vai thành người yêu cũ của anh ta.
Còn Tiểu Nghệ thì chụp trăng, vừa nhìn đã biết đang ở cùng Đình Đình.
Có lẽ do cậu thả tim, "Tàn Khuyết" liền nhắn riêng cho Vu Dư Hạnh.
Nhưng giờ trong WeChat của anh ta không còn tên "Tàn Khuyết" nữa, mà đã chuyển sang tên thật là: Trịnh Đào. Vừa rồi thấy cái tên đó trong vòng bạn bè, Vu Dư Hạnh còn suýt không nhận ra.
Trịnh Đào: [Tiểu Tinh Tinh.]
Trịnh Đào: [Học kỳ mới thích nghi được không?]
Ngữ điệu vui vẻ, thật khó tưởng tượng đây lại là người đăng "Thế thì đừng nói yêu nữa."
Vu Dư Hạnh: [Cũng tạm.]
Vu Dư Hạnh: [Vẫn ổn.]
Trịnh Đào: [Dạo này bận, không thì dẫn cậu đi dạo Lam Thành.]
Trịnh Đào: [Quốc khánh có về nhà không?]
Vu Dư Hạnh: [Em không về.]
Trịnh Đào: [Vậy Quốc khánh đi cũng được, trước cậu đâu nói muốn đến số 2 đường Trình Dã, chỗ đó anh quen lắm, đi không?]
Vu Dư Hạnh: [Chỉ em với anh, hai người?]
Trịnh Đào: [Sao? Chê anh đây à?]
Vu Dư Hạnh: [Ừ.]
Trịnh Đào: [Hahahahaha.]
Trịnh Đào: [Hay anh rủ cả Tịch Dương?]
Vu Dư Hạnh: [Cậu ấy Quốc khánh về nhà rồi.]
Trịnh Đào: [Ôi chao chao.]
Trịnh Đào: [Ôi chao chao.]
Trịnh Đào: [Hiểu rõ nhau ghê ha.]
Vu Dư Hạnh thừa nhận, cậu quả thực có chút đắc ý.
Vu Dư Hạnh: "Để Quốc khánh tính, trừ mùng 5 ra thì em rảnh, đến lúc đó gọi em."
Trịnh Đào: [Trùng hợp nhỉ, trừ mùng 5, anh cũng rảnh.]
Trịnh Đào lại nói: [Mùng 5 cậu ấy cưới.]
Vu Dư Hạnh hít mạnh một hơi.
Trịnh Đào tiếp: [Anh tính đi phá đám.]
Vu Dư Hạnh: [Anh nghiêm túc đấy à?]
Trịnh Đào: [Hahaha đùa thôi, mùng 5 anh sẽ khóc trong ký túc, ai cũng đừng hòng cản.]
Vu Dư Hạnh nhìn màn hình thật lâu, không biết đáp gì.
Trịnh Đào: [Cậu cũng đừng nghĩ cách an ủi anh, chẳng có gì để an ủi, tự anh chuốc lấy thôi.]
Trịnh Đào: [Qua mùng 5, chuyện tình này coi như chấm hết, anh đây ngay lập tức tìm người mới!]
Vu Dư Hạnh: [Đồ khốn.]
Trịnh Đào: [Đúng vậy! Đồ khốn!]
Cửa phòng ký túc của Vu Dư Hạnh không khóa, khi cậu còn đắm chìm trong nỗi buồn của "Tàn Khuyết", thì Tịch Dương quay lại.
Đột nhiên xuất hiện, từ bóng tối ngoài cửa chưa bật đèn, mang theo gió, đứng trước mặt Vu Dư Hạnh.
Khoảnh khắc ấy, Vu Dư Hạnh như nghĩ rất nhiều chuyện, vài xung đột giữa sự an phận và tương lai, nhưng lại ngay sau đó, đầu óc cậu lại trống rỗng.
"Làm sao vậy?" Tịch Dương đi tới: "Sao lại nhìn tôi như thế."
Vu Dư Hạnh: "Ngắm trai đẹp."
Tịch Dương bật cười: "Cậu thật sự say rồi."
Nỗi buồn vu vơ của Vu Dư Hạnh lập tức biến mất: "Sao nào? Lúc tỉnh tôi cũng khen cậu đẹp trai mà."
Tịch Dương: "Có chuyện vậy sao?"
Vu Dư Hạnh nheo mắt, nghiêng đầu nhìn: "À~ tôi biết rồi, cậu lừa tôi khen cậu."
Tịch Dương: "Chết rồi, bị phát hiện."
"Cạch" một tiếng, Tịch Dương mở nắp lọ mật ong.
"Có cốc không?" Tịch Dương hỏi.
Vu Dư Hạnh lấy cái cốc trên tủ, bỏ bàn chải và kem đánh răng bên trong ra.
Tịch Dương: "Cốc đánh răng à?"
Vu Dư Hạnh: "Ừ, không được sao?"
Tịch Dương cầm lấy, đi ra ngoài rót nước, rồi cho mật ong vào.
Tịch Dương: "Có thìa không, khuấy chút."
Vu Dư Hạnh đưa đôi đũa dùng một lần chưa bóc.
"Cậu đúng là..." Tịch Dương ngập ngừng nửa giây, rồi thêm: "Không câu nệ tiểu tiết."
Vu Dư Hạnh: "Tôi định mua đấy, nhưng cốc trong siêu thị trường xấu quá."
Tịch Dương đổi giọng: "Cậu cũng khá kiểu cách đấy chứ."
Vu Dư Hạnh bật cười.
Tịch Dương hỏi: "Thích loại cốc nào?"
Vu Dư Hạnh: "Cậu dùng cốc gì?"
Tịch Dương: "Mua trong siêu thị trường, cái cốc màu nâu xấu xí."
Vu Dư Hạnh liếc nhìn hắn một cái.
Vu Dư Hạnh: "Không biết nữa, tùy thôi, biết đâu ngày nào tâm trạng tốt, thì ngay cả cốc trong siêu thị trường cũng trở nên đẹp."
Trong lúc Tịch Dương đang khuấy mật ong, Vu Dư Hạnh chống đầu ngắm.
Giả say lâu quá, cậu cảm thấy hình như mình thực sự say rồi, mơ màng lờ đờ.
"Vu Dư Hạnh."
Trên giường, Lưu Trạch bất ngờ ló đầu ra.
Vu Dư Hạnh: "Hả?"
"Có người ở Học viện Thông tin bảo tôi xin WeChat của cậu," Lưu Trạch cười hí hửng: "Cô ấy nói nếu tôi xin được thì sẽ mời tôi uống trà sữa."
Vu Dư Hạnh: "Tôi cũng có thể mời cậu uống mà."
Lâm Khải Sâm nghe ra ngay: "Nghe hay đấy, sau này ai nhờ cũng giúp, dù sao Vu Dư Hạnh cũng không cho, thế là bọn mình lại kiếm được một cốc trà sữa từ cậu ấy."
Lưu Trạch: "Có lý!"
Lưu Trạch chìa tay ra, đập tay với Lâm Khải Sâm.
Vu Dư Hạnh: "......"
Cậu nhìn sang Tịch Dương: "Tôi bị ngốc à?"
Tịch Dương cười: "Đúng là có hơi chút."
Vu Dư Hạnh trêu chọc một tiếng: "Cậu sao thế, nãy tôi còn khen cậu đẹp trai mà."
Tịch Dương: "Cậu là thiên hạ đệ nhất thông minh."
Vu Dư Hạnh nhíu mày, sao nghe càng giống châm chọc hơn thế nhỉ.
"Cậu sao lại không cho ai WeChat thế," giọng Lâm Khải Sâm nghe có chút tiếc nuối: "Lỡ đâu có một cô gái chính là chân ái đời cậu thì sao, bỏ lỡ chẳng tiếc à."
Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Không được, có một thầy bói từng nói với tôi, dạo này không thể yêu đương với con gái."
Câu này Vu Dư Hạnh nói theo bản năng, rất rất vô thức mà buột miệng ra.
Lưu Trạch lập tức phát hiện điểm bất thường: "Thế tức là có thể yêu con trai?"
Tim Vu Dư Hạnh khẽ run lên, như cái cánh cửa tủ đang khép hờ trên đầu cậu lúc này vậy.
"Nói sớm đi chứ," Lâm Khải Sâm cười: "Tôi còn có mấy người bạn gay độc thân thật đấy."
Nhưng ngay sau đó lại nói: "Thôi, bọn họ không xứng."
Chủ đề lưng chừng này nhanh chóng trôi qua, mọi người chỉ đùa một chút cũng chẳng để tâm.
Uống xong nước mật ong, Tịch Dương cũng về rồi.
Quả nhiên, người có tật giật mình, gặp mấy chuyện kiểu này thì một chữ cũng không dám hé.
Vừa rồi chỉ một khoảng thời gian ngắn thôi, Vu Dư Hạnh cũng thở rất cẩn thận, rõ ràng là không thể nào, nhưng vẫn sợ rằng vì tiếp xúc với Tịch Dương mà để lộ suy nghĩ trong lòng cho hắn nghe thấy.
Chủ nhật, Vu Dư Hạnh bị đàn anh lôi đi tập kịch.
Đúng vậy, chính là vị đàn anh từng tổ chức buổi team-building.
Lần này vai cậu diễn là một ma cà rồng, cũng chỉ là vai phụ, một đoạn thoại hai cảnh. Ở cảnh đầu, ngay khi mở màn, cậu ngồi trên ghế vắt chân, ra lệnh cho thuộc hạ: "Quỳ xuống."
Cảnh thứ hai thì không còn ngầu nữa, cậu bị nam chính đóng đinh lên thập giá, sống dở chết dở.
Vở kịch kể về việc nam chính diệt trừ cả tộc ma cà rồng của cậu. Đàn anh nói lúc đọc kịch bản, hình tượng ma cà rồng trong đầu anh ta chính là Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh chịu tham gia chỉ vì câu thoại "Quỳ xuống."
Quá sảng khoái, quá oai phong.
Sáng tập kịch, chiều nghe diễn thuyết, vất vả lắm mới được nghỉ, lại còn một đống bài tập phải làm.
Vu Dư Hạnh nghĩ câu "Đại học nhàn hơn cấp ba" cũng không hẳn đúng với tất cả sinh viên.
Tối đến, khi đang vùi đầu vào một đống con số trên giấy, điện thoại cậu đột nhiên rung hai cái.
Như chuông tan học, kéo tinh thần Vu Dư Hạnh ra khỏi bài vở. Cậu cầm lên xem, là lời mời chơi game của Tịch Dương.
Tịch Dương hỏi cậu có chơi "Hoàng đậu" không.
Vu Dư Hạnh lướt lại đoạn chat trước đó, quả thật như Tịch Dương nói, cậu toàn từ chối.
[Rảnh không? Hoàng đậu?]
[Xin lỗi, tôi đang bận.]
[Hoàng đậu?]
[Đang bận.]
[Hoàng?]
[Không.]
[]
[x]
Lần này, Tịch Dương gửi đến một câu thế này: [Không lẽ có người lại từ chối tôi chơi Hoàng đậu đến tận sáu lần sao?]
Vu Dư Hạnh bật cười, khép sách lại, đè lên giấy nháp.
"Bộp" một tiếng trầm, trong không gian nhỏ hẹp tung lên lớp bụi mịn khó thấy, như đang tuyên bố sự tùy hứng của chủ nhân.
Vu Dư Hạnh: [Chơi]
Cậu còn định hỏi có thiếu người không để gọi Lưu Xuyên, thì Tịch Dương đã gửi thêm tin.
[Đang thiếu hai, hỏi Tiểu Nghệ thử.]
Vu Dư Hạnh nhớ ra, đúng là Tiểu Nghệ cũng chơi game này.
"Tiểu Nghệ, Hoàng đậu không?" Cậu quay sang hỏi cậu bạn cùng phòng cũng đang làm bài.
Tiểu Nghệ: "Có những ai?"
Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương với mấy người kia."
Rõ ràng là tên này cũng chẳng muốn làm bài nữa, làm cùng động tác với Vu Dư Hạnh, cầm điện thoại lên: "Chơi."
Lần này đội hình khác lần trước một chút, ba người bọn họ cộng thêm Ngô Huy, Từ Kiệt và một bạn lớp Ba.
Thật ngại là Vu Dư Hạnh cứ không nhớ nổi tên cậu ta.
Thế là, coi như nhóm nhỏ team building đồng hương đi.
Họ chơi ba ván theo kiểu bình thường, chẳng thú vị gì, toàn thắng.
Đến ván ba, khi họ đứng trên bục quán quân, trong mic truyền ra rõ ràng một tiếng "ha" khẽ.
Là giọng của Tịch Dương.
Trong bối cảnh yên ắng, đó là một tiếng cười nhẹ, khiến người ta dễ hình dung cảnh hắn vứt điện thoại sang bên, người ngả ra ghế.
Tịch Dương vừa cười xong, mic trong đội lập tức sáng đèn, mọi người cũng cười theo.
"Sao thế, hôm nay đối thủ toàn gà vậy." Ngô Huy phụ họa theo Tịch Dương.
Từ Kiệt: "Hay là chúng ta quá mạnh rồi."
Tiểu Nghệ: "Không khi tối nay chúng ta sẽ toàn thắng luôn ấy chứ, chắc không đâu nhỉ."
Cả đám bị Tịch Dương kéo thành điệu bộ ngông cuồng.
Ra ngoài sảnh chính, Ngô Huy hỏi: "Cái chế độ mới lần này các cậu đã thử chưa? Hay lắm đó."
Vu Dư Hạnh: "Chưa."
Ngô Huy: "Chơi đi, là chế độ solo trong nhóm mình, hơi hên xui."
"Chơi may rủi à," Tiểu Nghệ cười: "Thế thì Vu Dư Hạnh chắc chắn thua."
Tịch Dương: "Sao vậy? Cậu hay gặp xui à?"
Vu Dư Hạnh: "Không thể nói là xui bình thường, mà là cực kỳ xui."
Từ Kiệt: "Vậy thì chơi đi, chơi."
Vào xem luật mới, Vu Dư Hạnh hiểu ngay.
Luật chung không khác mấy, chỉ khác ở chỗ trước khi bắt đầu và giữa game sẽ có hai lần rút thẻ. Thẻ thì bá đạo, kiểu "đi thẳng tới đích" hoặc "quay về vạch xuất phát."
Trước khi chơi, Ngô Huy hỏi: "Có cược gì không?"
Từ Kiệt: "Cậu muốn cược gì?"
Ngô Huy: "Thua thì bị phạt chứ sao."
Tiểu Nghệ: "Mấy người muốn phạt Vu Dư Hạnh cái gì thế?"
Vu Dư Hạnh: "......"
Vu Dư Hạnh: "Tôi cũng không chắc là sẽ thua nhé."
Ngô Huy tò mò: "Cậu ấy xui đến mức vậy hả?"
Tiểu Nghệ: "Cứ thử là biết."
Tịch Dương: "Chơi trước đã, tính sau."
Thế là mọi người nhấn bắt đầu.
Vu Dư Hạnh chẳng dám hi vọng, nhưng vẫn len lén mong may.
Đứng tại chỗ 30 giây
Cậu thì biết ngay mà.
Hai phút sau, lần rút thứ hai.
Quay về vạch xuất phát
Vu Dư Hạnh: "......"
Thế là khỏi cần bàn, Vu Dư Hạnh về bét.
"Ha ha ha," Tiểu Nghệ cười trước: "Tôi biết ngay mà ha ha ha."
Vu Dư Hạnh: "......"
Ngô Huy nhìn thẻ của cậu: "Trời ạ, cậu thật sự xui quá đó, hai lá tệ nhất cậu đều rút hết."
Vu Dư Hạnh: "Không ngờ chứ gì."
Ngô Huy: "Ghê thật."
Vu Dư Hạnh: "Rồi, muốn tôi làm gì thì nói đi."
Tịch Dương: "Ván sau đi, ván này coi như thử."
Rồi đến ván sau.
Vu Dư Hạnh: "......"
"Ha ha ha ha ha."
"Ha ha ha ha ha."
......
Ok, trọn gói niềm vui tối nay do Vu Dư Hạnh cung cấp.
Vu Dư Hạnh: "Thôi nào, nhanh lên."
Ngô Huy: "Tịch Dương, cậu muốn phạt Vu Dư Hạnh cái gì không?"
Tịch Dương: "Tôi sao?"
Ngô Huy cười: "Đừng giả vờ giả vịt."
Rồi lại nói: "Nhưng hình phạt của cậu chắc cũng khó mà công khai."
Tịch Dương: "Cậu nói cho tử tế."
"Ha ha, đùa thôi, đùa thôi," Ngô Huy phấn khích: "Nếu cậu chưa nghĩ ra thì để tôi hỏi một câu, đơn giản thôi."
Vu Dư Hạnh: "Hỏi đi."
Ngô Huy: "Cậu thấy Tịch Dương là người thế nào?"
Vu Dư Hạnh: "Rất tốt mà."
Ngô Huy: "Đừng trả lời nhanh thế, nghĩ kỹ xem."
Vu Dư Hạnh làm bộ suy nghĩ, rồi: "Rất tốt mà."
Nói xong, phía Tiểu Nghệ truyền đến một tiếng cười.
Vu Dư Hạnh kéo cậu ta xuống nước: "Sao không hỏi Tiểu Nghệ xem cậu ấy thấy Tịch Dương thế nào."
Tiểu Nghệ bật cười: "Hả? Hả?"
Tịch Dương lập tức ngửi thấy có gì đó: "Tiểu Nghệ sao thế?"
Tiểu Nghệ ho khan hai tiếng: "Chủ yếu là lúc trước chưa quen cậu, ha ha, có chút định kiến thôi."
Tịch Dương lặp lại: "Định kiến."
Tiểu Nghệ: "Không quen mà, quen rồi thì khác hẳn."
Tịch Dương phát ra một âm thanh giữa "ừ" và "hừ", rồi hỏi: "Còn cậu thì sao, Vu Dư Hạnh?"
Vu Dư Hạnh: "Tôi thì sao?"
Tịch Dương: "Lúc chưa quen tôi, cậu thấy tôi thế nào?"
Vu Dư Hạnh muốn nói câu này thật vô lý, chưa quen thì làm sao có cảm giác gì.
Nhưng cậu không nói ra, vì đúng là lúc chưa quen, cũng từng có nhiều chuyện rắc rối mơ hồ.
"À cái này á," giọng Vu Dư Hạnh kéo dài: "Lúc chưa quen cậu."
Cậu chậm rãi nói: "Rất, rất ghét cậu."
"Ô~~"
"Á~~"
Trong mic truyền ra tiếng hùa.
Tịch Dương vừa cười vừa hỏi: "Vì sao?"
Vu Dư Hạnh: "Ghét một người thì cần lý do sao?"
"Ừ," giọng Tịch Dương dần thay đổi: "Đúng là không cần."
Âm thanh trầm xuống: "Chắc là vì tôi không đủ tốt, nên mới khiến cậu chán ghét như thế."
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 22: Chắc chắn là do tôi có chỗ nào đó chưa đủ tốt
10.0/10 từ 15 lượt.
