Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 21: Tôi rất ngoan mà


"Sợ cậu uống nhiều rồi không về nổi." Tịch Dương lại nói thêm câu này.


Lúc này Vu Dư Hạnh mới nhớ ra, mình vốn đang dựng hình tượng là tửu lượng kém.


Vu Dư Hạnh: "Chắc là vẫn ổn."


Trên đường về, Vu Dư Hạnh giải thích đơn giản với Tịch Dương rằng Quốc khánh này Trần Tử Đồng sẽ cùng bạn trai đến Lam Thành, cũng sẽ ghé qua Lam Đại, gọi điện là để hỏi Vu Dư Hạnh làm thế nào đi chơi cho tiết kiệm thời gian và công sức.


Dĩ nhiên, chuyện đồng nhân văn thì không kể cho hắn.


"Bảo tàng sau cổng Bắc đáng để đi xem." Tịch Dương nghe xong thì nói.


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Tôi có nói rồi."


Tịch Dương lại hỏi: "Cậu có đi cùng không?"


Vu Dư Hạnh: "Xem tình hình đã, mùng năm mới đến, hơn nữa tôi đi thì chẳng khác gì cái bóng đèn điện chói lóa."


Việc làm "bóng đèn" cho Trần Tử Đồng, với Vu Dư Hạnh không phải lần đầu.


Thời cấp ba, Trần Tử Đồng yêu đương không giống bây giờ, không hề công khai trên vòng bạn bè, ba mối tình đều lén lút. Mối thứ hai lại đúng lúc cả hai cùng đi học thêm Hóa.


Bạn trai cô đến đón một lần, Vu Dư Hạnh liền bị thành cái bóng đèn một lần, mà vì chỉ có con đường đó mới có thể về nhà, Vu Dư Hạnh căn bản không trốn được.


Thật sự là rất khổ sở.


May mà tình trạng này chỉ kéo dài nửa tháng, rồi hai người chia tay.


Ha ha.


Vu Dư Hạnh lại nói: "Vừa nãy Tử Đồng có hỏi cậu có rảnh đi cùng không."


Tịch Dương: "Tôi sao?"


Vu Dư Hạnh cười: "Ừ cậu đó," rồi nói tiếp: "Cũng chỉ thuận miệng nói thôi, đồng hương mà."


"Tam giác tình yêu trên núi cao" chỉ là trong miệng người khác đấu đá căng thẳng, còn ba người bọn họ thì hoàn toàn hòa bình, Tử Đồng với Tịch Dương còn chẳng quen biết gì nhau.


Chỉ là Vu Dư Hạnh bỗng nhớ ra một chuyện: "Sao lần trước cậu lại hỏi tôi với Tử Đồng có từng quen nhau không?"


Tịch Dương: "Hè vừa rồi hai người cùng đi Ngũ Cốt Sơn."


Vu Dư Hạnh bật cười: "Không phải đâu, bọn tôi chỉ tình cờ gặp ở đó thôi," rồi ngờ vực: "Sao cậu biết vụ này?"


Tịch Dương: "Vô tình biết được."


Vu Dư Hạnh: "Cậu đúng là quá nhiều 'vô tình' rồi."


Tịch Dương khẽ cười.


Vu Dư Hạnh cũng cười.


Lúc này lẩu đã ăn xong, mọi người bắt đầu dọn dẹp.


Ngô Huy: "Uống nốt rượu đi, xong rồi về."


Bên này Vu Dư Hạnh còn hai chai rượu hoa quả đã mở. Cậu uống hết chai vị đào, lại cầm lên chai dâu.


Mới uống hai ngụm, cổ tay cậu đã bị đè xuống.


"Uống nhanh vậy." Tịch Dương nói.


Nghe hắn nhắc, cậu quả thật thấy hơi gấp, vừa dừng lại thì hơi men bắt đầu dồn lên.


Tịch Dương: "Ổn chứ?"



Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Không ổn lắm."


Tịch Dương liền giật chai rượu khỏi tay cậu, ngửa đầu uống.


"Vị dâu đó."


Tịch Dương như chẳng nghe thấy.


Cổ tay Vu Dư Hạnh vẫn bị giữ chặt, cậu cứ thế nhìn yết hầu Tịch Dương trượt lên xuống, rồi uống cạn sạch.


"Khục" một tiếng, chai đặt xuống bàn.


Vu Dư Hạnh hỏi: "Ngon không?"


Tịch Dương buông tay cậu, rút một tờ giấy chặm miệng: "Dở."


Vu Dư Hạnh chậm rãi cười, đôi mắt cong cong.


Tịch Dương: "Sao thế?"


Vu Dư Hạnh: "Cậu ngầu quá."


Tịch Dương rõ ràng khựng lại một chút, sau đó khẽ cười vào không khí, nâng tay lên.


Từ sau gáy, hắn bóp khẽ lấy cổ Vu Dư Hạnh, ngón cái đặt ở cằm dưới.


Vu Dư Hạnh: "Sao trông cậu như say vậy."


Tịch Dương: "Là say rồi," nói xong thì buông tay: "Đi thôi."


Về vẫn chia hai xe, nhưng lần này Tiểu Nghệ đi cùng Vu Dư Hạnh.


Xe dừng ở trường Công nghệ thả Ngô Huy xuống, trên xe còn lại ba người.


Tiểu Nghệ quay đầu lại từ ghế phụ: "Cậu ổn chứ?"


Vu Dư Hạnh dựa vào ghế nhắm mắt: "Ổn."


Tiểu Nghệ: "Chai cuối cậu uống gấp quá, ai lại uống kiểu đó."


Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương cũng uống vậy mà."


Tiểu Nghệ: "Nhưng cậu ta có sao đâu."


Vu Dư Hạnh: "Ừ, ừ."


Cậu vẫn nhắm mắt, làm ra vẻ nghiêm túc, chờ Tiểu Nghệ thôi lải nhải, thì cảm thấy tóc mình bị ai đó khẽ vuốt.


Vu Dư Hạnh mở một con mắt, rồi lại nhắm, đưa tay chụp lấy tay Tịch Dương kéo xuống, nhưng không buông ra, vẫn nắm lấy, đặt lên ghế.


"Chóng mặt quá."


Vu Dư Hạnh hạ giọng chỉ để Tịch Dương nghe thấy.


Tịch Dương nghiêng lại gần, vì dùng sức nên nắm tay Vu Dư Hạnh chặt hơn.


Hắn dùng mu bàn tay khẽ chạm lên má Vu Dư Hạnh: "Sắp đến rồi."


Vu Dư Hạnh khẽ đáp: "Ừm."


Nói chóng mặt cũng không hẳn là bịa, vì tài xế lái rất tệ, phanh gấp rồi lại vọt đi, Vu Dư Hạnh chẳng dám mở điện thoại xem.


Câu "sắp đến" của Tịch Dương quả thật là đúng, chỉ một ngã rẽ nữa, xe dừng trước cổng trường.


Tịch Dương rất nghiêm túc đỡ Vu Dư Hạnh xuống xe như thể cậu đang say khướt. Vu Dư Hạnh thật ra hơi ngượng, nhưng đã đến mức này thì chỉ có thể giả bộ đến cùng.


"Tôi đâu có nặng đến vậy." Thấy Tiểu Nghệ cũng định tới đỡ, Vu Dư Hạnh vội nói.



Tiểu Nghệ liền thu tay về.


Tịch Dương: "Hôm nay là cuối tuần, các cậu không có hẹn à?"


Tiểu Nghệ "a" một tiếng: "Tối nay cô ấy có buổi tập, chắc cũng sắp xong rồi."


Tịch Dương: "Đi đón đi."


Tiểu Nghệ bừng tỉnh "ồ" một tiếng: "Được, vậy tôi đi đây."


Tiểu Nghệ đi rồi, Vu Dư Hạnh cười: "Cũng có kinh nghiệm nhỉ."


Tịch Dương: "Không có."


Vu Dư Hạnh hít mũi: "Đã từng yêu chưa?"


Tịch Dương: "Chưa."


Câu trả lời này hơi ngoài dự đoán của Vu Dư Hạnh. Nhưng cũng không đến mức kinh ngạc.


Vu Dư Hạnh: "Chưa yêu mà lại ghen làm gì?"


Tịch Dương: "Ai ghen cơ?"


Vu Dư Hạnh: "Không tin là cậu không hiểu mình nói gì."


Tịch Dương quay sang nhìn cậu nửa giây, đột nhiên đưa tay bóp mặt.


"Làm gì đó!" Vu Dư Hạnh kêu lên.


Tịch Dương cười cười, buông tay: "Tôi không ghen."


Vu Dư Hạnh: "Vậy tôi sẽ đi hỏi Ngô Huy."


Tịch Dương: "Cứ đi."


Vu Dư Hạnh hừ một tiếng: "Cậu ấy chắc gì đã nói cho mình biết."


Xe buýt trường đến, chở hai người về trước ký túc xá nam.


Xuống xe, cả hai cùng đi theo dốc lên, rất nhanh đã đến khu ký túc của Tịch Dương.


Cũng rất nhanh đã đi ngang qua khu đó.


Vu Dư Hạnh buột miệng hỏi: "Cậu đưa tôi về à?"


Tịch Dương: "Không muốn sao?"


Vu Dư Hạnh mím môi cười: "Muốn."


Thực ra thời gian bọn họ được ở riêng với nhau như thế này cực kỳ hiếm, rất hiếm.


Vu Dư Hạnh vốn không phải là người hay nói, hiển nhiên Tịch Dương cũng vậy, hơn nữa hai người họ cũng không thân lắm, nhưng khi cùng nhau đi thế này Vu Dư Hạnh lại chẳng thấy chút gượng gạo nào.


Không cần phải nghĩ xem dáng đi của mình có kỳ cục không, cũng không cần nghĩ có nên mở miệng nói gì đó hay không.


Lần đầu tiên Vu Dư Hạnh cảm thấy con dốc này thật dễ đi, lần đầu tiên thấy may mắn vì ký túc xá của mình ở tòa xa nhất, thậm chí còn cảm thấy đường đi quá ngắn.


Rồi cũng có điểm dừng. Càng đi lên, người càng ít, đến lúc Vu Dư Hạnh quẹt thẻ vào cổng thì xung quanh gần như chẳng còn ai.


Hai người tiếp tục im lặng đi vào trong.


"Tầng mấy?" Tịch Dương hỏi.


"Ba." Vu Dư Hạnh đáp.


Nói xong, cậu dừng lại.



Vu Dư Hạnh nhìn lên tường: "Đi không nổi nữa."


Trong không khí vang lên một tiếng cười rất khẽ của Tịch Dương.


Rồi hắn xoay người lại, đưa lưng về phía Vu Dư Hạnh.


"Lên đi."


"Cái này... ngại lắm đó."


Chưa nói dứt câu, Vu Dư Hạnh đã nhảy lên lưng hắn.


Tịch Dương khẽ hừ một tiếng.


"Sao thế, tôi nặng lắm à?"


"Như heo con."


Vu Dư Hạnh liền véo tai hắn: "Cậu mới là heo, đồ lòng già thối."


Tịch Dương lập tức khựng lại.


Vu Dư Hạnh vội che miệng: "Xin lỗi."


"Hừ."


Vu Dư Hạnh thò đầu nhìn hắn, thấy cũng đâu có giận.


Cậu bèn lấn tới: "Vậy tôi gọi cậu là Tịch Tràng được không?"


"Đương nhiên là không được."


Vu Dư Hạnh bật cười vì chữ "đương nhiên" mà Tịch Dương nghiến răng nói.


"Nếu tôi cứ gọi thì sao?"


"Thì tôi chỉ có thể..."


"Hử? Chỉ có thể gì?"


"Cầu xin cậu đừng gọi."


Vu Dư Hạnh thích chí: "Hahaha, được thôi," rồi còn bổ sung: "Tôi rất nghe lời đó."


Tịch Dương cười: "Nghe lời thì tốt."


Đi thêm vài bước, Vu Dư Hạnh khen: "Đi cũng nhẹ nhàng phết nhỉ."


Tịch Dương không đáp, nhưng cơ thể lại trả lời bằng cách bước hai bậc một lúc.


Vu Dư Hạnh bật cười nhỏ, tiếp tục khen: "Wow, anh trai giỏi quá."


"Cảm ơn ngài."


"Phải là tôi cảm ơn ngài mới đúng."


"Còn choáng không?"


"Tôi đâu có yếu thế."


"Ai biết được."


Vu Dư Hạnh lại nhéo tai hắn.


"Lợi dụng lúc tôi không rảnh tay mà đánh úp hả."


"Đúng đó thì sao... á!"



Tịch Dương bất ngờ lùi mấy bước, ép cậu vào tường.


Vu Dư Hạnh kêu loạn: "Tôi sai rồi tôi sai rồi."


Tịch Dương còn cố sức hơn.


"Á mông mông mông..."


Chọc đủ rồi, hắn mới tha cho cậu.


Sau trận đó, tim Vu Dư Hạnh đập thình thịch.


Đập thình thịch, không chỉ vì trò đùa vừa rồi.


Rất nhanh, họ đã lên tới lầu ba.


Nhanh thật.


Vu Dư Hạnh chẳng có ý muốn xuống, thế là Tịch Dương cứ cõng cậu tới tận cửa phòng ký túc.


Theo lời Tịch Dương, thật ra Vu Dư Hạnh có rất nhiều cơ hội để đánh úp hắn, thậm chí lặng lẽ không ai hay.


Ví dụ như khẽ tựa vào, chạm một cái, hay hít hà một chút.


Chỉ là Vu Dư Hạnh quá nhát gan. Hơn nữa như vậy rất dễ để bản thân rơi vào tình cảnh không cách nào thoát ra, cậu chẳng muốn như vậy.


Tới cửa, Vu Dư Hạnh được thả xuống, mũi chân chạm đất mang lại một cảm giác không thật.


Nên suýt nữa cậu loạng choạng ngã ra sau.


Tịch Dương nhanh tay giữ lấy cậu.


"Cậu đạp lên chân tôi rồi." Vu Dư Hạnh cúi đầu.


Tịch Dương ung dung, trước rút chân lại, rồi chìa ra: "Vậy cậu đạp lại đi."


Không ai bật đèn, ánh trăng ngoài cửa sổ phủ bóng Tịch Dương lên người Vu Dư Hạnh, gần như bao trọn.


Có ai đóng khung lại cảnh này không nhỉ.


Đương nhiên là không rồi. Thôi, bớt mơ mộng đi.


Cứ đạp trước đã.


Vu Dư Hạnh nhón mũi chân, khẽ ấn xuống giày Tịch Dương.


"Vui chưa?"


"Tất nhiên rồi."


"Vào đi, ngủ ngon một giấc."


"Không muốn."


"Sao thế?"


Vu Dư Hạnh đưa tay chạm chiếc ghim áo hình mèo trên ngực hắn: "Dễ thương quá."


Tịch Dương cúi đầu nhìn.


Vu Dư Hạnh lại đạp hắn một cái.


Rồi đưa giày của mình ra, ý bảo Tịch Dương đạp lại: "Nè."


Nhưng Tịch Dương không đạp.


Ánh mắt dừng lại trên giày cậu một thoáng, rồi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Vu Dư Hạnh.


"Không muốn để tôi đi à?"


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 21: Tôi rất ngoan mà
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...