Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 23: Tịch Dương có vấn đề gì à
Tiếng cười trong mic suýt nữa làm thủng màng nhĩ của Vu Dư Hạnh.
"Ôi má, sao cậu lại thành cái kiểu Tịch Dương như thế này chứ!" Ngô Huy hét toáng lên.
Ngay cả em họ cũng nói hắn cũng nói như vậy, chứng tỏ hành động này của Tịch Dương thật sự quá khác thường.
Vu Dư Hạnh nhân cơ hội hùa thêm: "Cậu ấy lúc nào cũng đối xử với tôi thế này, phiền chết đi được."
Tịch Dương vẫn giữ cái giọng điệu đó: "Chê tôi phiền."
Ngô Huy lại phá ra cười: "Hà Hữu Hữu, chuyện này bình thường không?"
À, thì ra bạn học lớp 3 kia tên là Hà Hữu Hữu.
Hà Hữu Hữu: "Không bình thường, quá không bình thường luôn."
Ngô Huy: "Vu Dư Hạnh, cậu chịu được hả?"
Vu Dư Hạnh: "Chịu thì chịu chứ biết làm sao?"
Ngô Huy: "Thì trêu lại đi chứ."
Vu Dư Hạnh tủi thân: "Tôi không biết cách."
Đoạn trò chuyện này kết thúc khi Tịch Dương ấn nút bắt đầu game, cắt ngang một cách cưỡng ép.
Vu Dư Hạnh vẫn xui như cũ, bốc phải lá bài như shit. Nhưng lần này ra ngoài, cậu chỉ thấy có bốn người.
Nhìn là biết ngay, Tịch Dương không đi ra.
"Vu Dư Hạnh, cậu nói thật đi," quân cờ hạt đậu nành của Ngô Huy bước đến trước mặt cậu: "Cậu thật sự ghét Tịch Dương à?"
Trong game, người ở trong thì không nghe thấy người ngoài nói gì, vì vậy lần này phải nói thật.
Vu Dư Hạnh: "Tất nhiên là không rồi, sao tôi lại ghét cậu ấy được?"
Ngô Huy: "Chứ hồi cấp 3, chẳng phải... à."
Ngô Huy chỉ gợi mở đến đó, để lại khoảng trống, trả lời cũng được, không trả lời cũng chẳng sao.
Vu Dư Hạnh chẳng có gì không thể nói: "Ý cậu là Tử Đồng?"
Ngô Huy: "Ừ, đúng rồi."
Vu Dư Hạnh: "Tôi với Tử Đồng có gì đâu, với mọi người cũng vậy thôi, đều là bạn học bình thường." Vu Dư Hạnh nuốt một ngụm nước bọt, cuối cùng vẫn nói tiếp câu phía sau: "Chỉ là nếu Tịch Dương thích thì..."
"Tôi không thích." Lời của Vu Dư Hạnh bị cắt ngang.
Tịch Dương đi ra, nhảy thẳng đến trước mặt cậu.
Tịch Dương: "Tôi chẳng thân với cô ấy."
Hà Hữu Hữu cười: "Cũng đâu cần chối sạch sẽ thế chứ."
Tiểu Nghệ "oa" một tiếng: "Thế là bí ẩn thế kỷ được giải rồi hả?"
Vu Dư Hạnh: "Ừ."
Tịch Dương: "Ừ."
Vốn dĩ chỉ là mấy câu nói vớ vẩn do đám học sinh cấp 3 rảnh rỗi chém gió, chẳng có gì quan trọng, cũng chẳng cần giải thích. Huống chi những người ở đây đều là bạn bè của cả hai, nên cũng không lấy làm bất ngờ.
Thế nên ngay giây sau.
"Rồi nào, phạt Tịch Dương cái gì đi." Tiểu Nghệ nói.
Ngô Huy lập tức: "Vu Dư Hạnh, cậu có ý tưởng gì không?"
Vu Dư Hạnh hơi ngại: "À... cái này tôi được nói à?"
Hà Hữu Hữu: "Cậu thật sự có ý tưởng à? Đừng khách sáo, nói đi."
Tịch Dương hừ một tiếng: "Rộng lượng nhỉ, là đang phạt cậu à?"
Trong mic chợt im bặt, không ai lên tiếng.
Giống như tiếng đọc sách buổi sáng, đang ồn ào tự dưng im phăng phắc trong khoảnh khắc.
Tịch Dương: "Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh: "Hả?"
Tịch Dương: "Cậu nói đi."
Vu Dư Hạnh bật cười khẽ: "Cậu kể cho bọn tôi một câu chuyện cười đi."
Ngô Huy: "Chỉ thế thôi á?"
Hà Hữu Hữu: "Chỉ thế thôi á?"
Từ Kiệt: "Chỉ thế thôi á?"
Tiểu Nghệ: "Chỉ thế thôi á?"
Quả thực, Vu Dư Hạnh lưỡng lự mãi mà chỉ nói ra được yêu cầu này.
Vu Dư Hạnh: "Không được sao?"
Tịch Dương lặp lại lời cậu: "Không được sao?"
Rồi tự mình trả lời: "Được."
Vu Dư Hạnh: "Có một điều kiện, cậu phải nói với vẻ vô tình, thoải mái một chút."
Ngô Huy: "Thêm cái kiểu cười tà mị nữa."
Bị Ngô Huy chen thêm như vậy, Vu Dư Hạnh cũng thấy điều kiện mình đưa ra có chút buồn cười.
Vu Dư Hạnh: "Haha."
Tịch Dương gọi tên: "Ngô Huy."
Ngô Huy: "Ok tôi im."
Tịch Dương hỏi nghiêm túc: "Nói vô tình, thoải mái một chút là sao?"
Vu Dư Hạnh xuýt xoa: "Thôi bỏ đi, cậu cứ kể truyện cười là được, đọc cũng được."
Tịch Dương ngân giọng: "Ừm... để tôi nghĩ xem."
Hiển nhiên mọi người đều rất muốn nghe, trong mic lại yên lặng.
Nửa phút sau.
"Có một đôi tình nhân đi tàu điện ngầm." Tịch Dương bắt đầu.
Rõ ràng không phải đọc ra, mà là tự nhớ lại.
"Lúc tàu chạy, cô gái giơ tay vung vẩy vài cái, chạm lên vai chàng trai, rồi nói: 'Anh bị em điểm huyệt rồi'."
"Chàng trai cúi đầu nhìn, nói: 'Nhiều người lắm, đừng làm loạn nữa.'"
Tịch Dương ngừng nửa giây, rồi tiếp: "Mau giải huyệt cho anh đi."
Vu Dư Hạnh là người đầu tiên cười bật ra.
Rồi trong mic, mọi người lần lượt phá ra cười.
"Câu chuyện 5 phần buồn cười," Hà Hữu Hữu nói: "5 phần còn lại là nhờ Tịch Dương, thế nên tổng cộng 10 phần buồn cười."
Tịch Dương: "Cảm ơn."
Vu Dư Hạnh: "Tại sao Tịch Dương lại được 5 phần?"
Ngô Huy: "Có thể cậu không biết, đây là lần đầu tiên bọn tôi được nghe Tịch Dương kể chuyện cười."
Hà Hữu Hữu: "Không ngờ đó nha Tịch Dương, cậu còn biết kể chuyện cười nữa cơ à, nhìn không ra luôn."
Tịch Dương: "Có gì mà tôi không biết."
Tiểu Nghệ: "Sao bây giờ tôi mới nhận ra giọng Tịch Dương nghe hay phết."
Tịch Dương: "Giờ nhận ra cũng chưa muộn."
Hà Hữu Hữu than: "Sao không biết khen thẳng thắn đi?"
Tiểu Nghệ lại nói: "Giọng này rất hợp để ru ngủ, cậu từng ru ai ngủ chưa?"
Tịch Dương với giọng điệu kiểu tôi-sao-làm-mấy-chuyện-đó: "Chưa, tôi ru ai chứ?"
Tiểu Nghệ: "Thì ru người yêu chứ còn ai nữa?"
Tịch Dương: "Cũng đúng, vậy người yêu tôi đâu?"
"Cậu hỏi tôi á?" Tiểu Nghệ kêu lên: "Sao thế, muốn có bạn gái rồi à?"
Tịch Dương: "Không."
Tiểu Nghệ: "Giờ tụi mình cũng là sinh viên đại học rồi, cậu tính khi nào có bạn gái?"
"Không định có," Tịch Dương nói: "Có thầy bói bảo số tôi dạo này không được yêu con gái."
Vu Dư Hạnh phì cười thành tiếng.
Tiểu Nghệ: "Không được yêu con gái? Thế là được yêu con trai à?"
"Ha ha ha ha ha." Lần này Vu Dư Hạnh cười hẳn ra tiếng.
Ừ thì, câu đó nghe vào đúng là dễ liên tưởng vậy thật.
Xin lỗi nhé.
"Gì vậy trời," Ngô Huy: "Tịch Dương, sao cậu với Vu Dư Hạnh náo nhiệt thế này?"
Vu Dư Hạnh: "Náo nhiệt cái gì?"
Tịch Dương giải thích câu đó: "Bọn tôi trong sự náo nhiệt ấy, đem tình ý giấu kín nói ra cho thỏa."
Vu Dư Hạnh: "À."
Đương nhiên, giữa Vu Dư Hạnh và Tịch Dương chẳng có tình ý giấu kín nào cả.
Đương nhiên, Vu Dư Hạnh cũng không giải thích thêm.
Vì ai cũng thấy rõ Vu Dư Hạnh thật sự xui tận mạng, nên chế độ mới này cũng bị bỏ qua.
Chẳng bao lâu sau, ván game kết thúc.
Tắt trò chơi, Vu Dư Hạnh cảm thấy cả người ngột ngạt.
Rất giống tối hôm qua, rõ ràng không hề say, vậy mà đầu óc lại choáng váng.
A...
Nhưng may là sau khi vùi đầu vào làm bài tập, cảm giác đó dần dần biến mất.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Tiểu Nghệ lại lôi cuộc trò chuyện trong game lúc nãy ra.
Cậu ta mở đầu: "Vu Dư Hạnh, cậu thấy giọng tôi có dễ nghe không?"
Vu Dư Hạnh ậm ừ một tiếng, rồi lại "à" một tiếng: "Sao thế, tự dưng hỏi cái này."
"Được rồi, hiểu rồi," Tiểu Nghệ nói: "Mấy hôm trước Đình Đình bảo với tôi, cô ấy thích một streamer có giọng rất dễ nghe."
Vu Dư Hạnh: "Ghen à?"
Tiểu Nghệ: "Cũng không hẳn, dù sao cũng chẳng quen biết gì," Tiểu Nghệ im lặng một lúc: "Nhưng hôm nay mới cảm nhận được thế nào là giọng con trai nghe hay, vừa tùy ý vừa vô tình... chẳng phải chính là giọng Tịch Dương kể chuyện cười đó sao."
Vu Dư Hạnh nhìn trần nhà.
Tiểu Nghệ trở mình, quay sang đối diện với Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương có chuyện gì không thế?"
Vu Dư Hạnh: "Chuyện gì là sao?"
Tiểu Nghệ: "Không biết sao, tôi cứ thấy như cậu ấy có người thích vậy."
Vu Dư Hạnh ngừng lại một chút: "Cậu cảm giác kiểu gì?"
Tiểu Nghệ xoa cằm: "Cậu biết mà, nếu một người thích ai đó, thì sẽ thỉnh thoảng dịu dàng một chút, Tịch Dương cho tôi cảm giác ấy."
Trạng thái bây giờ của Tiểu Nghệ, có chút giống như đang từ từ phá án.
"Đặc biệt là Tịch Dương ấy, vốn dĩ chẳng phải người dịu dàng gì, nhưng lại có những lúc..." Tiểu Nghệ bỗng nhìn Vu Dư Hạnh: "Xì, sao tôi cứ thấy trước mặt cậu đặc biệt dịu dàng nhỉ."
Vu Dư Hạnh: "Trước mặt tôi chẳng phải cũng là trước mặt tụi mình sao."
Tiểu Nghệ lại hơi mơ hồ: "Hình như cũng đúng."
Rất nhanh, cậu ta lại nói: "Nhưng hình như cũng không hẳn."
Tiểu Nghệ như vừa gạt được lớp sương mù: "Vu Dư Hạnh, cậu có thấy Tịch Dương đối xử với cậu rất đặc biệt không?"
"Cũng đúng thôi," Vu Dư Hạnh còn chưa kịp nói gì, Tiểu Nghệ đã tự giải thích: "Thật ra mọi người cũng đối xử dịu dàng với cậu lắm, ngay cả thầy hướng dẫn nghiêm khắc thế, nói chuyện với cậu cũng hạ giọng ba tông."
Vu Dư Hạnh tiếp tục nhìn trần nhà.
Bên kia Tiểu Nghệ bỗng cười: "Ha ha, chẳng lẽ Tịch Dương thích cậu, cái kiểu không thể yêu con gái ấy."
Rất nhanh cậu ta lại nói: "Tôi đúng là có chút thần kinh rồi."
Tiểu Nghệ lăn trở lại: "Cậu nói xem giọng có luyện được không? Liệu tôi có thể tập cho giọng nghe hay không," vừa nói cậu ta vừa thử: "Xin chào, xin chào, xin chào."
Rồi thôi, Tiểu Nghệ ngáp một cái: "Sáng mai học môn gì ấy nhỉ, sách của tôi có phải cho ai mượn rồi không."
Ký túc xá dần dần yên tĩnh trở lại.
Vu Dư Hạnh vẫn nhìn lên trần nhà.
Đừng nghĩ nữa.
Chẳng qua chỉ là một câu nói đùa thôi mà.
Cả lời của Tiểu Nghệ cũng không thể nghĩ nhiều.
Quốc khánh là thứ Năm tuần sau, do lịch nghỉ bù, cả trường đều ngập tràn bầu không khí "Mau cho nghỉ, mau cho nghỉ."
Thứ Tư của Vu Dư Hạnh có hai tiết sáng, hai tiết chiều, cũng khá nhẹ nhàng.
Giờ ra chơi buổi sáng, cậu đang cầm điện thoại giết thời gian, thì một bạn học bất ngờ đi tới, đặt một túi lên bàn cậu.
Vu Dư Hạnh ngẩn ra: "Hả?"
Bạn học nói: "Tịch Dương nhờ mình đưa cho cậu."
Vu Dư Hạnh lại ngẩn người: "Cậu ấy đâu?"
Bạn học: "Đi rồi, đưa cho mình xong là đi luôn."
Vu Dư Hạnh nhìn ra phía cửa: "Không nói gì khác à?"
Bạn học lắc đầu: "Không, chỉ chặn mình lại, nhờ chuyển cho cậu thôi."
Vu Dư Hạnh vội vàng chạy ra ngoài, nhưng giờ tan học người qua kẻ lại, tất nhiên chẳng thấy gì.
Quay lại, Tiểu Nghệ đã ló đầu hóng: "Tịch Dương đưa cậu cái gì thế?"
Vu Dư Hạnh cũng muốn biết.
Mang theo nghi ngờ, cậu lấy cái hộp ra.
Tiểu Nghệ: "Cái cốc à, tặng cậu cái trong siêu thị TSo?"
Vu Dư Hạnh mặt không biểu cảm nhìn Tiểu Nghệ.
Tiểu Nghệ: "Ha ha ha."
Lại lục thêm, bên trong có hai phong bì, một cái đựng một chiếc ghim cài áo, một cái là tấm thiệp.
Trên thiệp là chữ của Tịch Dương: "Đoán xem tôi là ai."
"Ha ha ha ha," Tiểu Nghệ cười trước: "Chữ Tịch Dương xấu quá, tôi nhìn mãi mới biết cậu ấy viết cái gì."
Cậu ta lại nói: "Còn bắt đoán xem là ai nữa chứ."
Vu Dư Hạnh khẽ cười.
Trong hộp là một chiếc cốc bầu trời sao.
Nền đen, đầy sao lấp lánh, phía dưới là một quả cầu phát sáng, trên quả cầu mọc một cái cây.
Nói thật, rất xấu.
Vu Dư Hạnh đúng là thích bầu trời sao, nhưng không phải loại nào cũng thích.
Cốc kèm một chiếc thìa kim loại, cán thìa có một ngôi sao, cái này thì khá ổn.
Vu Dư Hạnh mở tiếp hộp ghim cài áo.
Cũng là loại ghim có dây xích, một mặt trời nhỏ nối với một đám mây trắng, rất đáng yêu.
Vu Dư Hạnh liền ghim ngay lên áo.
Leng keng, chuông báo vào học vang lên, Vu Dư Hạnh cất hết mấy thứ đó.
Cũng mở điện thoại.
Vu Dư Hạnh: [Nhận rồi, cảm ơn nhé!]
Tịch Dương: [Tôi có phải là người đầu tiên cậu đoán không?]
Vu Dư Hạnh suýt bật cười.
Vu Dư Hạnh: [Cậu không biết mình nổi tiếng lắm à, bạn học đưa đồ đó nhận ra cậu rồi.]
Tịch Dương: [......]
Tịch Dương: [Chán thật.]
Tịch Dương: [Tôi tưởng ít nhất cậu sẽ nhìn cái cốc mà nghĩ đến tôi chứ.]
Nếu không bị "bật mí", thì đúng là khi nhìn chiếc cốc, Vu Dư Hạnh sẽ nghĩ ngay đến Tịch Dương.
Nhưng cậu không bắt chuyện theo hướng đó, mà chỉ nói: [Thích lắm.]
Vu Dư Hạnh: [Về sẽ dùng nó uống nước.]
Tịch Dương: [Ừ.]
Vu Dư Hạnh: [Mật ong cũng ăn hết rồi.]
Tịch Dương: [Ừ.]
Cũng chính lúc này, Vu Dư Hạnh nhận ra, "xấu" và "thích" là hai chuyện chẳng hề mâu thuẫn, ngay lúc này, tâm trạng cậu đang rất vui.
Gu thẩm mỹ "thẳng nam" thì đúng là khó mà khen, nhưng dù sao từ bây giờ, Vu Dư Hạnh cũng là người có cốc uống nước rồi.
Còn có cả cái ghim cài áo mặt trời nhỏ.
Đã vậy thì...
Vu Dư Hạnh mở camera, vốn định chụp chiếc ghim đã gài trên áo gửi cho Tịch Dương, nhưng ống kính thoáng qua một chút mặt cậu.
Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ, nâng máy lên cao hơn, dưới ánh nắng, vừa để toàn bộ chiếc ghim lọt vào khung hình, vừa lộ ra miệng và cằm, còn một chút xíu xíu tai.
Mỉm cười khẽ.
Ấn gửi.
Sau đó, cậu lại mở camera, cùng góc độ ấy, lần này để cả gương mặt vào khung, rồi chụp một tấm selfie.
"Đẹp trai không?"
Vu Dư Hạnh đưa bức vừa chụp cho Tiểu Nghệ xem.
Tiểu Nghệ gật đầu: "Đẹp trai đấy, có cái vibe tiểu tiên nam rồi."
Được.
Vu Dư Hạnh gõ bàn, gõ gõ gõ gõ.
Rồi, điện thoại rung lên.
Tịch Dương: [Cậu đeo khuyên tai à?]
Khóe môi Vu Dư Hạnh khẽ cong: [Ừ.]
Tịch Dương: [Cho tôi xem nào.]
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 23: Tịch Dương có vấn đề gì à
10.0/10 từ 15 lượt.
