Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 10: Dù Tịch Dương đã nói là không phải, nhưng vẫn có người bàn tán. Không ngờ Tịch Dương lại biết ghen. Nhìn không
Chuyện tình tay ba ở trên núi rốt cuộc bắt đầu từ khi nào?
Học kỳ đầu năm lớp 12, quan hệ giữa Tịch Dương và Vu Dư Hạnh vẫn chỉ là bạn học bình thường, một người ở lớp 1, một người ở lớp 3, hoàn toàn không có giao tiếp gì. Liên hệ duy nhất giữa hai người có lẽ chỉ xuất hiện trên bảng vàng vinh danh thành tích.
Mọi sự thay đổi đều bắt đầu từ đêm trước kỳ thi giữa kỳ.
Hôm đó trời đổ mưa.
Một trận mưa to bất ngờ đã nhốt một nhóm học sinh cấp 3 trong một cửa hàng văn phòng phẩm ngoài trường.
Trong đó có Trần Tử Đồng đang đứng ở cửa nhìn mưa, không mang ô.
Trần Tử Đồng không đi một mình, bên cạnh cô còn có một người bạn thân.
Hai người đã mua tập vở và trả tiền xong, lúc đó mưa vẫn chưa ngớt, họ rất muốn về nhà.
Theo lời người ngoài kể lại, hôm đó Trần Tử Đồng có vẻ sốt ruột, nhíu chặt mày, trông rất đáng thương.
Cuối cùng, vì chờ mãi không được, cô lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi điện.
Trần Tử Đồng nói: "Tôi gọi người mang ô tới cho."
Bạn cô hỏi: "Gọi ai? Vu Dư Hạnh à?"
Lần đầu tiên nghe đến tên mình trong câu chuyện này, Vu Dư Hạnh cũng sững người không ít.
Phản ứng đầu tiên của cậu là: Hả? Liên quan gì tới tôi?
Điểm đặc sắc nằm ở phía sau.
Trong cửa hàng, ngay quầy thanh toán, có một nam sinh.
Nam sinh đó có ô.
Đúng vậy, chính là Tịch Dương.
Sau khi thanh toán xong, Tịch Dương đi thẳng về phía cửa, tức là hướng của Trần Tử Đồng, rồi trong ánh nhìn của mọi người, đưa thẳng cây ô trong tay cho Trần Tử Đồng.
Đưa xong hắn liền đi ra ngoài, dưới cơn mưa to, động tác duy nhất thêm vào chỉ là hơi cúi đầu để che mặt.
Cực kỳ, cực kỳ ngầu.
Và thế là "chuyện tam giác tình yêu trên núi" ra đời.
Vài ngày sau, Vu Dư Hạnh còn đặc biệt đi hỏi Trần Tử Đồng về việc này, muốn xác nhận thật giả.
Trần Tử Đồng cũng bất đắc dĩ, đầu tiên xin lỗi Vu Dư Hạnh, bởi khi đó bạn thân cô nàng chỉ buột miệng trêu đùa, mà lúc đó đúng lúc cô và Vu Dư Hạnh đang học kèm riêng ở nhà thầy dạy Hóa.
Trần Tử Đồng cũng đã mắng bạn mình, bảo rảnh quá sinh chuyện.
Sau đó cô nói thật với Vu Dư Hạnh, đoạn đối thoại ấy quả thực có, chỉ là câu cô thêm sau đó "làm sao có thể chứ" thì chẳng ai để ý.
Nhưng mấy chuyện này thì ai mà biết được, hơn nữa, đến kỳ thi giữa kỳ một tuần sau, trên bảng vàng thành tích cả Vu Dư Hạnh lẫn Tịch Dương đều không có tên, khiến chuyện tam giác tình yêu càng bị đẩy lên cao trào.
Người ta đồn rằng vì Trần Tử Đồng mà cả hai đều buồn bã, vì yêu mà rớt bảng.
Vu Dư Hạnh thì làm sao mà có thể với Trần Tử Đồng chứ.
Người đưa ô là Tịch Dương.
"Bốp."
Đống than củi bất ngờ nổ lên một tiếng.
Tịch Dương và Vu Dư Hạnh đồng thời ngả người ra sau.
Lửa chỉ bùng nhỏ, sau đó lách tách thêm một tiếng rồi yên lại.
Không khí lúc trước cũng bị cắt ngang.
"Được rồi, Tịch Dương, nói về cậu đi."
Đàn anh lại dời ánh mắt lên Tịch Dương.
Tịch Dương tiếp tục xoay sang bếp nướng bên cạnh: "Nói gì chứ, em chẳng có gì đáng nói cả."
Vu Dư Hạnh bên này cũng châm lửa.
Câu hỏi về Tịch Dương, cậu vẫn chưa trả lời.
"Haha, sao lại chẳng có gì để nói," đàn anh vừa làm vừa nói: "Cậu có khối chuyện đáng nói ấy."
Đàn anh gợi ý một đề tài: "Ví dụ chuyện cậu phát biểu trước toàn trường chẳng hạn."
Tịch Dương cười nhẹ: "Chuyện đó càng không có gì để nói, chỉ là tuổi trẻ bồng bột thôi."
Đàn anh trêu: "Bồng bột cơ à, thế bây giờ nếu là cậu, cậu còn nói vậy không?"
Tịch Dương lắc đầu: "Không, bây giờ em sống rất khiêm tốn."
Ngô Huy không đồng ý: "Tôi cười chết mất, cậu khiêm tốn cái rắm ấy. Giờ mà bảo cậu, cậu chắc chắn vẫn nói vậy thôi."
"Không đâu," Tịch Dương vẫn phủ nhận: "Ít nhất tôi sẽ giải thích rõ ràng, rằng có được thành tích ấy là vì tôi thật sự rất thông minh."
"Phụt!"
Vu Dư Hạnh không nhịn được bật cười.
Trời ạ, cậu còn tưởng Tịch Dương thật sự khiêm tốn cơ.
Ngô Huy: "Đấy thấy chưa, thấy chưa."
Tịch Dương: "Hiệu trưởng kêu tôi trình bày sự thật."
Ngô Huy: "Rồi rồi, sự thật sự thật."
Đàn anh tò mò: "Vậy sao cậu lại đột nhiên chăm học thế, trước đó bận gì vậy?"
Tịch Dương: "Trước đó không thích học thôi."
Đàn anh: "Thế sao tự dưng lại giác ngộ?"
Ngô Huy vung tay, như định nói gì đó.
Nhưng nhanh chóng lại bỏ xuống: "Thôi cậu nói đi, tự cậu kể đi."
Tịch Dương bỏ than đã cháy vào bếp của Vu Dư Hạnh: "Đột nhiên phát hiện đầu óc mình cũng dùng được, nên đem ra dùng thử."
Ngô Huy: "Ha, ha ha."
Tịch Dương: "Cậu có ý kiến gì à?"
Ngô Huy lắc đầu: "Không không, tôi thừa nhận đầu óc cậu đúng là lợi hại thật."
Đàn anh: "Người ta còn bảo sau khi cậu tiến bộ nhanh, cậu không thích chơi với bọn họ nữa?"
Tịch Dương: "Có chuyện đó sao?"
Ngô Huy: "Chẳng phải à? Gọi đi đánh bóng rổ mà cậu cũng không đi."
Tịch Dương: "Sau đó tôi không đi sao?"
Ngô Huy: "Nhắc tới bóng rổ, để tôi kể cho mọi người chuyện buồn cười này."
Còn chưa kể, cậu ta đã tự cười trước: "Mùa hè năm lớp 11, Tịch Dương đột nhiên nói muốn học hành, bọn tôi tưởng cậu ấy điên rồi. Mấy hôm sau gọi đi chơi bóng, đi câu cá cậu ấy đều không đi, bọn tôi nghĩ, chẳng lẽ thật sự nghiêm túc đấy à."
"Sau đó thì sao," Ngô Huy ra vẻ bắt được điểm yếu hiếm hoi: "Chưa được mấy ngày, cậu ấy lại tự mình cầu xin bọn tôi chơi cùng, còn nói 'cái thứ chó má học hành ấy, ai thích thì đi mà học.'"
Tịch Dương: "Nói thì nói đàng hoàng, đừng thêm mắm dặm muối."
Ngô Huy: "Câu 'chó má' đó là tôi nói, Tịch Dương không chửi bậy, đúng không Vu Dư Hạnh?"
Bất ngờ bị gọi tên, Vu Dư Hạnh "hả?" một tiếng, ngẩng đầu lên.
Tịch Dương: "Đừng để ý cậu ta."
Ngô Huy lại bắt đầu than thở: "Các cậu không biết đâu, lúc cậu ấy mới có thành tích, bọn tôi đã khổ sở thế nào."
Đàn anh tò mò: "Khổ sở thế nào?"
Ngô Huy xòe tay: "Đấy không phải sao, trong đám đông lại xuất hiện một kẻ phản bội, cả bọn đều lăn lộn ở nhóm đếm ngược, chỉ có một mình cậu ấy vọt lên hạng nhất, ai mà chịu nổi chứ."
"Sau đó thì sao," Ngô Huy tự mình cũng thấy buồn cười: "Sau đó bọn tôi lập hẳn một nhóm học tập."
"Ha ha ha ha ha."
Cả sân đều cười ầm lên.
Ngô Huy lại hăng hái: "Hơn nữa cái thằng đó, còn đổi chữ ký WeChat thành cái gì mà 'hạng nhất không phải cố, nhẹ nhàng lấy nhất', mẹ kiếp, mọi người nói xem quá đáng hay không quá đáng."
Đàn anh cười: "Thằng nhóc này cũng khá đấy."
Tịch Dương: "Chuyện qua lâu rồi."
Tịch Dương lại nói: "Cũng chỉ để được mấy ngày."
"Cái đó mà gọi là mấy ngày?" Ngô Huy lên án: "Ít nhất cậu để đó một tháng!"
Đàn anh hỏi: "Sau đó vì sao lại đổi?"
Tịch Dương: "Thi không tốt, lấy hạng nhì nên đổi."
Ngô Huy bắt chước giọng Tịch Dương: "'Thi không tốt, lấy hạng nhì nên đổi.'"
Ngô Huy liền hỏi đàn anh: "Anh có biết lần Tịch Dương lấy nhì, người nhất là ai không?"
Đàn anh quay đầu: "Là Vu Dư Hạnh?"
"Chuẩn rồi," Ngô Huy vỗ tay: "Năm lớp 12 bọn họ như nước với lửa, không phải cậu nhất thì tôi nhất."
Đàn anh gật đầu: "Có nghe qua."
Ngô Huy tiếp: "Quay lại chuyện nhóm học tập."
"Hồi đó Tịch Dương làm nhóm trưởng," Ngô Huy than một tiếng: "Vài tuần đó bọn tôi thật sự chịu đủ dày vò, học mãi không hiểu, bài vở thì khó, về nhà còn bị mẹ mắng. Trong khi chơi với nhau, nhìn Tịch Dương đi."
Ngô Huy hét lớn: "Mọi người nói có tức không cơ chứ."
Tịch Dương: "Liên quan gì tôi."
Ngô Huy vẫn tiếp tục tố: "Cậu ấy ngày nào cũng nói không liên quan gì, mọi người không biết hồi đó bọn tôi áp lực lớn thế nào đâu."
Tịch Dương: "Tôi không dạy các cậu chắc?"
Nói tới đây Ngô Huy càng ấm ức.
Dạy thì đúng là có dạy.
Ngô Huy: "Vấn đề là cùng một bài toán, bọn tôi phải nghĩ cả nửa ngày, Tịch Dương vài phút đã giải xong. Với bọn tôi đấy là đả kích lớn thế nào, tôi chưa bao giờ thấy mình lại ngu ngốc đến vậy."
Tịch Dương cười: "Cái này trách tôi được?"
Ngô Huy: "Được rồi! Trách tôi ngu đi."
Nói xong, Ngô Huy cũng nói đỡ cho Tịch Dương: "Nhưng mà nhóm học tập của bọn tôi cũng không vô ích, thi đại học điểm đều khá ổn, người khác thì tôi không biết, nhưng bố mẹ tôi rất vui."
Đàn anh: "Thế thì tốt rồi, ai cũng có kết cục viên mãn."
Ngô Huy: "Bọn tôi viên mãn, còn Tịch Dương thì không."
Đàn anh: "Tịch Dương mà không viên mãn sao? Chẳng lẽ không muốn vào Đại học Lam Thành?"
Ngô Huy: "Đâu có, ai lại không muốn vào Lam Đại."
Tịch Dương cắt lời cậu ta: "Cậu nói nhiều quá rồi."
Ngô Huy từ từ ngậm miệng lại.
Đàn anh nhướng mày: "Sao anh lại ngửi thấy mùi bát quái nhỉ."
Ngô Huy vội bịt miệng: "Ưm ưm ưm."
Vu Dư Hạnh vừa nghe chuyện, vừa loay hoay với than củi.
Dù là chuyện của Tịch Dương, nhưng cậu lại phát hiện mình làm việc hiệu quả hẳn, còn nhanh hơn Tịch Dương.
Đàn anh không truy hỏi, chuyện này coi như xong, rồi lại đi tìm người khác để trêu chọc.
Vừa nãy Tịch Dương đưa cho Vu Dư Hạnh một cục than, giờ Vu Dư Hạnh trả lại cho hắn.
Thuận tiện hỏi luôn: "Sao cậu lại không viên mãn?"
Nghe vậy, Tịch Dương ngẩng đầu.
Rồi hắn cười, còn lặp lại lời Vu Dư Hạnh: "Tại sao tôi không viên mãn."
Vu Dư Hạnh: "Không nói được à?"
Tịch Dương: "Ừ."
Ừ?
Tịch Dương vậy mà lại nói "ừ".
Vu Dư Hạnh trong lòng siết chặt nắm đấm.
Bản tính tò mò nhưng lại ngại hỏi tiếp của cậu đúng là...
Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ, rồi hỏi sang chuyện khác: "Thế sao cậu lại đột nhiên quyết tâm học hành?"
Tịch Dương cười: "Cậu hỏi hay thật."
Vu Dư Hạnh: "Hả? Sao thế?"
Tịch Dương nhìn vào mắt Vu Dư Hạnh: "Thế cậu đã trả lời câu hỏi của tôi chưa?"
Vu Dư Hạnh "ồ" một tiếng: "Đáng ra phải trả lời, chỉ là bị đàn anh cắt ngang thôi." Nhưng thấy Tịch Dương nói vậy: "Thế thế này nhé, tôi trả lời cậu, cậu cũng trả lời tôi."
Tịch Dương: "Cậu hỏi tôi hai câu."
Vu Dư Hạnh nghiêng đầu: "Thì sao nào, tôi trả lời cậu một, cậu trả lời tôi hai, thế mới công bằng chứ?"
Tịch Dương cười, đẩy kính mắt, chỉ ra sau lưng Vu Dư Hạnh: "Kìa, diều kìa."
Vu Dư Hạnh quay đầu nhìn.
Sau đó: "......"
Tịch Dương: "Sao lại có người bị trò vặt của chính mình lừa thế."
Vu Dư Hạnh khoanh tay trước ngực.
Tịch Dương cũng bắt chước khoanh tay.
Vu Dư Hạnh buông tay xuống.
Tịch Dương cũng buông theo.
Vu Dư Hạnh: "......"
Vu Dư Hạnh: "Không chơi với cậu nữa, tôi đã làm xong ba cái rồi, nhìn cậu xem."
Tịch Dương kéo dài giọng "oa": "Cậu giỏi thật."
Vu Dư Hạnh hừ một tiếng.
Tịch Dương lại nói: "Cậu biết năm nay ở Hạc Thành có cuộc thi đốt than, quán quân là ai không?"
Vu Dư Hạnh: "Còn có cả cuộc thi này nữa à, ai thế?"
Tịch Dương: "Tôi cũng chỉ nghe nói thôi, nghe bảo quán quân tên là Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh bật cười một tiếng, rồi lại làm mặt không cảm xúc nhìn Tịch Dương.
Tịch Dương lại không nhìn cậu, cúi đầu ra vẻ bận rộn.
Vu Dư Hạnh cuối cùng vẫn không nhịn được cười tiếp: "Cậu buồn cười thật đấy."
"Đinh đinh......"
Tiếng chuông vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Vu Dư Hạnh cầm lên nhìn, màn hình hiện là Tiểu Nghệ.
"Chắc Tiểu Nghệ đến rồi." Vu Dư Hạnh đặt bật lửa xuống.
Tịch Dương cũng liếc nhìn điện thoại của cậu: "Cậu ta sao lại đến."
Vu Dư Hạnh: "Muốn đến thì đến thôi."
"Alô." Vu Dư Hạnh nghe máy.
"Tôi đến rồi, các cậu ở đâu vậy?"
Vu Dư Hạnh nhìn về phía họ xuống xe, nhưng không thấy người.
Vu Dư Hạnh: "Xuống xe sẽ thấy một cái lều lớn, bọn tôi ở phía sau lều, một nhóm người ấy."
Tiểu Nghệ: "Lều gì? Ở đây chẳng có lều nào cả."
Vu Dư Hạnh: "Lều màu xanh, rất dễ nhận."
Tiểu Nghệ: "Được, để tôi tìm, chắc cũng không xa."
Vu Dư Hạnh nghĩ một chút: "Thôi để tôi ra đón cậu."
Cúp máy, Vu Dư Hạnh phủi phủi bụi trên tay.
Chỉ còn lại vài cái bếp nướng, Vu Dư Hạnh bảo Tịch Dương: "Cậu làm tiếp nhé, tôi đi đón Tiểu Nghệ."
Tịch Dương gắp một cục than ra.
"Cậu đi đi, không sao đâu," Tịch Dương chậm rãi nói: "Bạn bè quan trọng hơn, bỏ lại tôi cũng chẳng sao, còn lại cũng không nhiều."
Vu Dư Hạnh sững một chút, rồi bật cười: "Nói gì vậy trời."
Tịch Dương vẫn tiếp tục làm: "Đừng để ý tôi, đốt than cũng không khó thế đâu, mình tôi làm được."
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 10: Dù Tịch Dương đã nói là không phải, nhưng vẫn có người bàn tán. Không ngờ Tịch Dương lại biết ghen. Nhìn không
10.0/10 từ 15 lượt.
