Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 9: Từ đầu, Từ Kiệt vốn định trêu chọc hai người kia nên mới nói câu đó, nhưng nói xong thì phát hiện chẳng ai để ý
Dù Tịch Dương đã nói là không phải, nhưng vẫn có người bàn tán.
"Không ngờ Tịch Dương lại biết ghen."
"Nhìn không ra luôn đấy."
Phủ nhận cũng vô ích.
Người nói chuyện ngồi ngay sau lưng Vu Dư Hạnh, là hai cô gái, giọng rất nhỏ, nhưng Vu Dư Hạnh nghe rõ mồn một.
Tiếp đó họ lại nói:
"Tịch Dương còn độc thân không nhỉ?"
"Không biết nữa."
"Cậu ấy với ai đó đang quen nhau à?"
"Ai? Trần Tử Đồng?"
"Suỵt..."
Hai người họ bỗng im bặt.
Vu Dư Hạnh đã quen với mấy chuyện này rồi, có "suỵt" hay không cũng chẳng sao, cậu coi như không nghe thấy.
Ọc ọc, uống ngụm nước thôi.
Quả thật chủ đề về Tịch Dương khá nóng, bầu không khí rõ ràng đã không còn xa lạ, im lặng như ban đầu nữa.
Số thứ hai do Tịch Dương chọn, hắn nhập vào điện thoại của đàn anh xong liền quay về.
"Vu Dư Hạnh, tới lượt cậu."
Học trưởng nhìn con số: "Cậu chọn số đầu tiên, cũng trong khoảng 0 đến 100, sau đó sẽ vòng ngược từ chỗ cậu."
Vu Dư Hạnh nghĩ một lát: "17."
"Vãi thật," đàn anh kinh ngạc: "Thật hả trời."
Anh ta suýt nhảy dựng lên, kích động nói: "Anh thề, cái này thật sự không phải kịch bản đâu."
Nói rồi liền đưa điện thoại cho mọi người xem.
Trên màn hình máy tính, hiện con số trắng tinh: 17.
"Ô!!!"
Mọi người không chỉ hò hét mà còn vỗ tay rần rần.
Vu Dư Hạnh: "......"
Vu Dư Hạnh: "???"
Tịch Dương còn chưa kịp về chỗ, mà vòng thứ hai đã "nổ tung" rồi sao?
Đàn anh cất điện thoại đi: "Hai cậu làm sao mà ăn ý vậy, cười chết mất, đúng là biết khuấy động bầu không khí mà."
Vu Dư Hạnh bất đắc dĩ đứng lên.
Cậu cũng đâu tùy tiện chọn số 17, chẳng qua vì Tịch Dương vừa rồi chọn bừa số 25, đúng bằng tổng nét trong tên của Vu Dư Hạnh.
Thế nên cậu cũng chọn theo nét tên Tịch Dương.
Ai mà ngờ được chứ.
Ai mà biết lại trùng hợp thế này.
"Chọn cái nào?"
Đến gần, đàn anh đưa bài: "Đỏ là Thật lòng, xanh là Thách thức."
Vu Dư Hạnh đưa tay về phía màu đỏ: "Thật lòng."
Rút một lá, đàn anh còn kích động hơn, đọc to: "Kể lại lần đầu tiên gặp đối phương."
Vu Dư Hạnh nghi hoặc: "Đối phương là ai?"
Đàn anh: "Trong đầu cậu xuất hiện ai thì chính là người đó."
Vu Dư Hạnh cười: "Câu hỏi này tâm linh ghê vậy."
Đàn anh làm bộ nhướn mày: "Bộ bài anh mua không phải rất hay sao."
Vu Dư Hạnh: "Nếu không có thì sao? Trong đầu em trống rỗng."
Đàn anh nheo mắt: "Cậu nhìn thẳng vào mắt anh đi, anh đây không tin đầu cậu trống rỗng."
Vu Dư Hạnh bèn nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Được rồi," học trưởng thu lại lá bài: "Không làm khó cậu nữa, không có thì thôi."
Anh ta quay sang khoe với mọi người: "Câu Thật lòng này hay không, Thách thức cũng thú vị lắm, nào nào, tiếp tục thôi."
Vu Dư Hạnh báo xong con số liền trở lại chỗ ngồi.
Trước khi ngồi xuống, cậu bất ngờ chạm ánh mắt Tịch Dương, nhưng cả hai đều không nói gì.
Vu Dư Hạnh không biết Tịch Dương đang nghĩ gì.
Nhưng cậu biết mình đang nghĩ gì.
Nghĩ đến sự trùng hợp vừa rồi.
Nghĩ đến tiếng hò reo hơi lố của mọi người.
Còn nghĩ đến câu hỏi chưa trả lời kia – lần đầu gặp đối phương.
Cũng lâu rồi, là năm lớp 10, ngày thứ hai sau khi nhập học.
Vu Dư Hạnh ngồi trên băng đá dưới tán cây trước dãy nhà tầng một, hóng mát, nhìn "đối phương" kia treo túi đựng thẻ học sinh trên ngón trỏ xoay vòng vòng, đi cùng bạn bè ngang qua trước mặt cậu.
Đó chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn phương, đối phương không hề nhìn thấy cậu.
Vu Dư Hạnh liền quay đầu nhìn Tịch Dương.
"Sao vậy?" Tịch Dương bắt gặp ánh mắt cậu.
Vu Dư Hạnh cúi đầu lục lọi, tháo con cá nhỏ treo trên khóa kéo cặp.
Vu Dư Hạnh: "Đưa ngón trỏ ra."
Tịch Dương không hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Vu Dư Hạnh xỏ vòng chìa khóa con cá vào ngón tay hắn, làm động tác minh họa: "Cậu xoay thế này."
Tịch Dương vẫn không hiểu, nhưng vẫn làm.
Xoay vài vòng, Tịch Dương: "Hả?"
Vu Dư Hạnh cười mắt cong cong, cũng đưa ngón tay chạm vào con cá, làm nó ngừng lại.
"Được rồi, cảm ơn nhé." Vu Dư Hạnh lấy lại con cá, treo lên cặp.
Rồi nói giải thích qua loa: "Không có gì, tôi hơi kỳ quặc thôi, cậu không cần để ý."
Tịch Dương vẫn nhìn cậu đầy thắc mắc.
Vu Dư Hạnh chỉ ra sau lưng hắn: "Kìa, máy bay."
Tịch Dương quay lại.
Rồi rất nhanh quay về.
Vu Dư Hạnh bật cười.
Tịch Dương theo phản xạ đẩy kính, cũng cười.
Tịch Dương: "Sao lại có người bị lừa hai lần thế này chứ."
Trong lời nói vừa bất lực vừa mang theo ý cười.
Vu Dư Hạnh thì thầm: "Thật sự có máy bay mà."
Tịch Dương khẽ hừ, có lẽ là cười nhạt.
Vu Dư Hạnh nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, sao lại có người bị lừa hai lần nhỉ."
Tịch Dương: "Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh: "Hửm?"
Tịch Dương không nói, chỉ nhìn nghiêng gương mặt cậu.
Vu Dư Hạnh chỉ về phía giữa căn lều, cau mày: "Mau nhìn đi, số sắp nổ rồi."
Tịch Dương nhìn thêm hai giây, cuối cùng chỉ khẽ gõ ngón tay vào đầu Vu Dư Hạnh rồi bỏ qua.
Quả thật "bom số" sắp nổ, lúc này đang ở khoảng "70 ~ 78".
Học trưởng rất biết tạo không khí, từng tiếng hô to lên, khiến cả trò chơi thêm phần k*ch th*ch, náo nhiệt.
"Tại sao cậu lại chọn 17?"
Trong một khoảng lặng ngắn, Tịch Dương bỗng hỏi.
Vu Dư Hạnh chớp mắt nhẹ: "Nói đại thôi mà."
Tịch Dương: "Số nét trong tên tôi là 17."
Vu Dư Hạnh hơi nhướn mày: "Thật hả, trùng hợp ghê."
Nói rồi, cậu vẽ tên Tịch Dương trong không khí.
Ra dáng hẳn hoi.
Thật ra mặt cậu hơi nóng, may mà Tịch Dương không nhìn cậu.
"Ô...!...!"
"Bom số" nổ, là một cô gái.
Sự chú ý của Vu Dư Hạnh lại bị hút về phía trước, thấy một nữ sinh đặt túi xuống, nhận tấm thẻ "đại mạo hiểm" từ tay đàn anh.
"Coi cây chổi như là anh/cô ấy, rồi nói với nó một câu." Đàn anh đọc to.
Nữ sinh: "Ý gì thế? Anh/cô ấy là ai?"
Đàn anh: "Tuỳ em thôi, em muốn là ai thì là người đó."
Cô gái lập tức hiểu, cười một cái, bước đến trước cây chổi, nói:
"Anh nhìn đám mây trên trời kia đi, có giống 200 tệ anh còn nợ em không?"
Nói xong, phía dưới liền bật cười rộ lên.
Nữ sinh: "Đừng cười, thật sự có người nợ tôi 200 tệ đấy."
Mọi người đều rất thoải mái, trò chơi này cũng hợp ý đàn anh, thêm chút tương tác nhỏ phía sau, nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa các bạn học.
Không khí náo nhiệt, thời gian trôi rất nhanh, đàn anh cũng biết điểm dừng, ngay khi mọi người bắt đầu thấy chán thì lập tức kết thúc.
"Được rồi được rồi," sau khi ván cuối kết thúc, đàn anh lại cầm loa:
"Một lát nữa chuẩn bị nướng thịt rồi, bây giờ còn chút thời gian, anh cần vài người sang phụ một tay. Còn lại các bạn muốn chơi gì thì chơi, 11 giờ rưỡi chúng ta tập trung ăn cơm."
"À đúng rồi, còn một chuyện nữa," đàn anh tiếp tục: "Ờm, những ai có người yêu rồi thì giơ tay lên cho anh biết nhé, kẻo lát mấy trò tương tác lại gây tổn thương người vô tội thì không hay."
Lời vừa dứt, trong lều lác đác có người giơ tay.
Không có Tịch Dương.
Đương nhiên cũng không có Vu Dư Hạnh.
"Được," đàn anh nói: "Trong lòng anh đã rõ rồi."
Nói xong, anh ta bỗng kéo bạn mình lại: "Cuối cùng làm phiền mọi người thêm một chút, bạn anh đây cũng còn độc thân..."
"Ê nhá!" Người bạn lập tức đẩy đàn anh ra.
Phía dưới lại rộ lên tiếng cười.
"Các em gái ở đây đừng ngại nhé, tranh thủ cơ hội đi. Vị đàn anh này không chỉ đẹp trai mà còn biết chăm sóc người khác," đàn anh tiếp tục đùa, vừa tránh cái đập của bạn: "À đúng, cũng không giới hạn em gái, em trai mà để ý cũng được, cậu ấy rất cởi mở."
Người bạn giả vờ đá đàn anh: "Cởi mở cái đầu cậu, tôi thẳng mà."
Đàn anh cười ha hả: "Nói gì vậy, có xu hướng tính dục nào là không bình thường sao?"
Người bạn vội vã: "Không phải ý tôi thế, ý tôi là tôi chỉ thích con gái thôi," rồi bất chợt hét lớn: "Cậu tránh xa tôi ra, đừng có giỡn với tôi."
Bên dưới có cô gái hô to: "Đàn anh, em thấy hai người rất hợp đấy."
Người bạn: "Không được, tôi không thích cậu ta đâu."
Đàn anh: "Tôi cũng chẳng thèm thích cậu."
"Ha ha ha ha ha!"
Trong tiếng cười đùa rộn ràng, mọi người dần tản ra.
Những người học trưởng gọi đi phụ giúp, dĩ nhiên có cả Tịch Dương.
Tất nhiên, Vu Dư Hạnh cũng đi theo.
Không có gì to tát, chỉ là khiêng vài cái bếp nướng, mấy bao than, ít thịt, ít rau, với chút gia vị.
Chưa đến 11 rưỡi, nhưng đám con trai con gái qua giúp đã bắt tay làm việc, rau phải rửa, gia vị phải chia, còn có cả chén đũa dùng một lần.
Tịch Dương và Vu Dư Hạnh được phân công nhóm than.
Mọi người cúi đầu bận rộn vài phút, rõ ràng có chút khô khan, thế là đàn anh lại xuất hiện.
"Mọi người nói chuyện chút đi nào," đàn anh xoay xoay cổ: "Im ắng thế này."
Có người nói: "Anh mở đầu đi chứ."
Đàn anh: "Nếu để anh mở đầu thì anh sẽ lôi chuyện tám của mấy người ra đấy nhé."
Có người thích thú: "Ê, thế thì hay quá, em chẳng có gì để tám, em ủng hộ."
Đàn anh đứng thẳng nhìn quanh: "Ai mà mắt cứ láo liên, không dám nhìn thầy giáo thế kia."
Đàn anh: "Tịch Dương! Là cậu đó!"
Tịch Dương bình thản: "Em cũng chẳng có chuyện gì để tám."
Đàn anh: "Ồ?"
Tịch Dương vẫn thản nhiên loay hoay với đống than.
Đàn anh: "Để anh xem, ai sẽ là khán giả may mắn tiếp theo."
"Cậu đang căng thẳng sao?"
Trong tiếng đùa giỡn của đàn anh, bên tai Vu Dư Hạnh vang lên câu này.
Rất nhỏ, chỉ mình cậu nghe thấy.
"Tôi có sao?" Vu Dư Hạnh hỏi ngược lại Tịch Dương.
Tịch Dương cúi mắt: "Lửa tắt hết rồi, cậu còn chọc tới bao giờ."
Vu Dư Hạnh lúc này mới tập trung lại vào đống than.
Vu Dư Hạnh: "......"
Tịch Dương: "Sợ bị đàn anh gọi tên à?"
Vu Dư Hạnh hừ nhẹ: "Tôi cũng không có chuyện gì để tám cả."
Tịch Dương: "Chịu được việc bị hỏi chứ?"
Vu Dư Hạnh chẳng chút chột dạ: "Hoàn toàn chịu được."
Lửa trong bếp than đã được Tịch Dương nhóm lên, kêu tí tách vài tiếng.
Nắng trưa càng lúc càng gay gắt, lửa bốc khói, Vu Dư Hạnh cảm thấy mình bắt đầu đổ mồ hôi.
"Vậy thì để tôi hỏi cậu nhé." Vài giây sau, Tịch Dương nói.
Vu Dư Hạnh khựng lại một chút, rồi mới đáp: "Cậu hỏi đi."
Tịch Dương: "Hai người từng ở bên nhau chưa?"
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 9: Từ đầu, Từ Kiệt vốn định trêu chọc hai người kia nên mới nói câu đó, nhưng nói xong thì phát hiện chẳng ai để ý
10.0/10 từ 15 lượt.
