Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 11: Anh ơi, em sợ
Vu Dư Hạnh giải thích cẩn thận với Tịch Dương rằng là vì Tiểu Nghệ không tìm được đường, giờ cũng không biết ở đâu, trời thì nóng như vậy, hôm qua Tiểu Nghệ còn bị ốm, đến khi Tịch Dương gật đầu rồi cậu mới rời đi.
Quả thực làm Vu Dư Hạnh trở tay không kịp.
Đi chưa đến mười mét, Vu Dư Hạnh liền lấy điện thoại ra.
Về hai câu hỏi vừa rồi mà Tịch Dương rõ ràng không muốn trả lời, Vu Dư Hạnh cũng không định hỏi thêm.
Chỉ là câu hỏi của Tịch Dương, thì cậu có thể trả lời.
Vậy nên cậu mở WeChat, lướt xuống vài trang, tìm đến cái avatar bầu trời sao kia.
Gõ hai chữ: [Không có.]
Cậu với cô ấy từng quen nhau à?
Không có.
Không hề do dự, gửi thẳng đi luôn.
Gửi xong, cậu liền quay đầu sang nhìn người đang ngồi trên chiếc ghế thấp bên kia.
Ở đó, Tịch Dương lấy điện thoại từ trong túi ra.
Nắng gắt chói mắt, anh buông đồ trên tay xuống, đưa tay che lại.
Từ góc độ của Vu Dư Hạnh chỉ có thể nhìn thấy lưng Tịch Dương, không thấy được nét mặt hắn thế nào.
Nhưng có thể nhìn thấy, Tịch Dương đẩy gọng kính, sau đó cất điện thoại đi, hai tay chống gối, chống đầu.
Chỉ mới cúi như vậy được vài giây, hắn đột nhiên quay đầu lại.
Vu Dư Hạnh giật mình, vội vàng giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục đi về phía trước, không dám quay đầu.
Đến ven đường, cậu mới gọi điện cho Tiểu Nghệ, nói vài câu thì hiểu ra, tài xế đã chở Tiểu Nghệ đến một chỗ khác của bãi biển này.
Cũng không xa lắm, chừng vài trăm mét thôi, Vu Dư Hạnh dứt khoát chọn chỗ có bóng râm ngồi đợi.
Nhưng cậu cũng không ngồi chờ suông. Cậu phải "hành hạ" người bạn cùng bàn thân yêu của mình.
Vu Dư Hạnh: "Cậu đoán xem, vừa nãy Tịch Dương hỏi tôi một câu gì?"
Lương Thừa Hạo: "Không thèm đoán."
OK.
Vu Dư Hạnh khóa màn hình.
Chưa đến nửa phút, màn hình sáng lên.
Lương Thừa Hạo: "Nói nhanh!"
Vu Dư Hạnh cười cười: "Cậu ấy hỏi tôi, rằng tôi và Tử Đồng có từng quen nhau không."
Lương Thừa Hạo: "???"
Lương Thừa Hạo: "!!!"
Lương Thừa Hạo: "Rồi sao?"
Vu Dư Hạnh: "Tôi nói không."
Lương Thừa Hạo: "Rồi sao nữa?"
Vu Dư Hạnh: "Không có rồi sao nữa, hết chuyện."
Lương Thừa Hạo: "......"
Lương Thừa Hạo: "???"
Lương Thừa Hạo: "Tại sao? Sao cậu ta lại hỏi cậu cái này?"
Vu Dư Hạnh: "Cậu ta yêu tôi."
Lương Thừa Hạo: "=_="
Lương Thừa Hạo: "Cười"
Lương Thừa Hạo: "Cậu nói xem cậu ta là hóng hớt, hay là thật sự thích Trần Tử Đồng?"
Vu Dư Hạnh: "Tôi không biết."
Lương Thừa Hạo: "Cười chết, Trần Tử Đồng còn chẳng thèm để ý tới cậu ta!"
Vu Dư Hạnh: "=_="
Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương cũng đâu có làm gì Tử Đồng đâu."
Lương Thừa Hạo: "Ừ ừ ừ."
Lương Thừa Hạo: "Không phải, rốt cuộc cậu với cậu ta là thế nào, mà lại nói chuyện riêng tư như thế?"
Vu Dư Hạnh: "Dỏng tai nghe kỹ này."
Vu Dư Hạnh: "Tôi với Tịch Dương là bạn thôi mà."
Lương Thừa Hạo: "Gió to quá, nghe không rõ."
Lương Thừa Hạo: "Tôi đi chơi game đây."
Vu Dư Hạnh: "Được."
Vu Dư Hạnh: "Lát nữa có gì mới lại báo cáo với ngài."
Lương Thừa Hạo: "Hả? Gì cơ? Điện thoại hết pin, nhận không được rồi."
"Ê!"
"Á!"
Vu Dư Hạnh còn chưa kịp cất điện thoại, liền bị một tiếng gọi dọa cho giật mình, suýt chút làm rơi máy.
Tiểu Nghệ tới rồi.
"Nhắn với ai mà cười như hoa nở thế kia." Tiểu Nghệ nhướng mày liếc qua điện thoại Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh vẫn cười không dứt: "Cậu đoán xem."
Tiểu Nghệ: "Không lẽ có tình huống gì rồi à?"
Vu Dư Hạnh: "Cậu đoán tiếp đi."
Nhìn là biết chẳng có gì, Tiểu Nghệ cũng lười đoán nữa.
"Nóng chết mất," Tiểu Nghệ quay đầu than thở: "Cái xe tôi ngồi điều hòa hỏng, chỉ có cái quạt gió rách, nóng chết đi được."
Vu Dư Hạnh: "Bụng cậu còn ổn chứ?"
Tiểu Nghệ: "Ổn, khỏe lắm, có nước lạnh không? Tôi khát chết rồi."
Vu Dư Hạnh: "Thôi đi, cậu đúng là vết thương lành rồi quên đau, còn dám uống nước lạnh."
Tiểu Nghệ: "Thật sự nóng quá, chỉ uống một ngụm thôi mà."
Vu Dư Hạnh: "Không được, lát nữa tôi kiếm ít nước ấm cho cậu, cũng giải khát."
Tiểu Nghệ lấy tay làm quạt: "Thế còn bữa trưa nướng thịt thì sao?"
Vu Dư Hạnh: "Đừng mơ, cậu tới đây là để yêu đương, ăn thịt nướng cái gì."
Tiểu Nghệ vốn định làm nũng, lại bị câu nói này chọc cười phá lên: "Tôi còn không cãi lại được luôn."
Nhưng rất nhanh, Tiểu Nghệ lại nói: "Ây da, không phải thế, tuy là có một phần vì Đình Đình, nhưng chủ yếu tôi vẫn là vì cậu mà tới đây đó."
Vu Dư Hạnh: "Ái chà, thế thì không được đâu, tôi đâu gánh nổi."
Tiểu Nghệ: "Cậu làm sao thế, cứ giọng điệu châm chọc suốt."
Vu Dư Hạnh hỏi: "Sao lại nói là vì tôi mà qua đây?"
Tiểu Nghệ: "Thì chẳng phải sợ cậu một mình sao, cậu chỉ quen mỗi đàn anh, mà hôm nay đàn anh chắc chắn bận chẳng lo cho cậu được."
Vu Dư Hạnh chỉ có thể gật đầu: cậu nói đúng.
Nhưng mà, hôm nay vẫn có người để ý tới cậu đó.
Haizz.
Cậu thật thừa thãi.
Vu Dư Hạnh: "Cậu lo yêu đương của mình đi."
Tiểu Nghệ lại xấu hổ: "Còn chưa bắt đầu nói chuyện gì mà, cậu đừng nói linh tinh."
Vu Dư Hạnh: "Lát nữa sẽ bắt đầu thôi."
"À đúng rồi, cậu với Tịch Dương," Tiểu Nghệ lại hỏi: "Hôm nay sao mà đi gần nhau thế, nghe nói còn ngồi chung nữa, làm tôi giật cả mình."
Vu Dư Hạnh: "Ngồi gần mới dễ 'hạ sát'."
Tiểu Nghệ: "Nói nghiêm túc đi."
Vu Dư Hạnh nhìn Tiểu Nghệ: "Cái tin này cậu hóng mãi không thấy chán hả."
Bị chọc đúng tâm tư, Tiểu Nghệ ngượng ngùng cười.
Vu Dư Hạnh: "Cậu bỏ rơi tôi, tôi tới một mình, tìm một đồng môn ngồi chung, chẳng được sao?"
Tiểu Nghệ nghẹn họng.
Sao mà...
Mới có một buổi sáng không gặp thôi, mà cái Vu Dư Hạnh này thay đổi thế cơ chứ!
Tiểu Nghệ vất vả đến vậy, hai người rất khó tránh khỏi nhắc đến Đình Đình.
Thế là Vu Dư Hạnh đem toàn bộ chi tiết trò chuyện buổi sáng với Đình Đình – nét mặt, bối cảnh, thậm chí gió biển thổi từ hướng nào – đều kể hết cho Tiểu Nghệ.
Về chủ đề này, Vu Dư Hạnh luôn có thể thấy trên người Tiểu Nghệ cái dáng vẻ thiếu niên ngượng ngùng, đối lập lớn, rất buồn cười.
Tiểu Nghệ nói Đình Đình cũng cùng cậu ta ôn lại quá khứ, không ngờ giờ mọi người đều học ở Đại học Lam Thành.
Tiểu Nghệ còn nói hai người nói chuyện rất hợp.
Tiểu Nghệ còn khen Đình Đình dễ thương quá.
Bên tai Vu Dư Hạnh toàn là Đình Đình, ngay trước mắt, bên kia Tịch Dương đã chuẩn bị xong hết lò nướng, lúc này đang lần lượt khiêng từng cái đặt lên bàn.
Rất khó mà không nghĩ đến câu hắn đã nói.
"Không sao, một mình tôi cũng được."
Đàn anh đã nói 11 giờ rưỡi là giờ tập trung, mọi người cũng ngoan ngoãn đi về phía này.
Lấy nước cho Tiểu Nghệ xong, Vu Dư Hạnh cùng Tiểu Nghệ cũng dọn nốt mấy cái bếp nướng còn lại lên bàn.
Đặt xong cái cuối cùng, Vu Dư Hạnh nhìn sang thì thấy Tịch Dương đã bị bạn bè kéo ngồi xuống rồi.
Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ cũng ngồi xuống chỗ gần đó.
Thật là...
Ngay cả Tiểu Nghệ, cậu đến làm gì chứ!
"Nghe nói gần đây có một nhà ma à?" Người vừa bị Vu Dư Hạnh thầm mắng trong lòng, lúc này cười hí hửng tách đũa dùng một lần.
Vu Dư Hạnh: "Cái này mà cậu cũng nghe ngóng được."
Tiểu Nghệ cười ngay: "Gì chứ, tôi đâu có nói là muốn đi với Đình Đình."
Vu Dư Hạnh trêu: "Ồ?"
Tiểu Nghệ giơ tay đầu hàng: "Được rồi, cũng có hơi muốn."
Tiểu Nghệ chống cằm: "Đình Đình nói cô ấy sợ ma, cậu nói xem trong nhà ma, liệu cô ấy có nắm tay tôi không?"
Vu Dư Hạnh đặt tay lên cổ tay Tiểu Nghệ: "Anh ơi, em sợ."
Tiểu Nghệ lập tức ra vẻ sướng rơn: "Hahaha, cậu đừng chọc tôi cười nữa."
Tiểu Nghệ còn chưa thỏa: "Thì tôi nhất định sẽ bảo vệ cô ấy rồi, cậu nói có phải không."
Vu Dư Hạnh: "Ừ ừ ừ."
Tiểu Nghệ: "Tôi sẽ chắn phía trước cô ấy, lấy bờ vai rộng lớn của mình che hết ma quỷ, đừng sợ, có tôi ở đây."
Vu Dư Hạnh: "Wow, cậu đàn ông ghê nha."
Tiểu Nghệ còn nhập vai, vỗ ngực: "Trong lòng anh trai này, mãi mãi vì em mà rộng mở."
"Xin lỗi."
Đột nhiên sau lưng vang lên một giọng nói, làm cả hai giật mình.
Chủ yếu là Tiểu Nghệ giật mình, đến đũa trên tay vì run mà rơi xuống.
Vừa rồi còn nhập vai bao nhiêu, giờ ngượng ngùng bấy nhiêu.
"Cậu sao lại qua đây." Vu Dư Hạnh hỏi Tịch Dương.
Tịch Dương thẳng thừng ngồi xuống ngay cạnh Vu Dư Hạnh: "Không hoan nghênh à?"
Vu Dư Hạnh: "Không có, cậu muốn ngồi đâu thì ngồi đó."
Tịch Dương dừng một chút, bật cười.
Dĩ nhiên hắn nghe ra ý trong lời, còn hơi nghiêng đầu nhìn Vu Dư Hạnh: "Ngược đời ghê, chẳng biết ai mới là người bỏ đi trước."
Vu Dư Hạnh: "Thì sao, không được chắc?"
Tịch Dương: "Rất được, đi hay lắm."
Bọn họ trò chuyện, Tiểu Nghệ im thin thít.
Trò chuyện xong, Tiểu Nghệ liếc mắt ra hiệu cho Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh chẳng hiểu gì...
Vu Dư Hạnh: "Hả?"
Tiểu Nghệ: "Cậu ta vừa rồi nghe được bao nhiêu?"
Tiểu Nghệ nói cũng chẳng nhỏ, Tịch Dương chắc chắn nghe thấy.
Nhưng Vu Dư Hạnh vẫn lặp lại: "Cậu nghe được bao nhiêu?"
Tịch Dương đang tách đũa, hiển nhiên định ngồi đây rồi: "Nghe được Tiểu Nghệ muốn theo đuổi Đình Đình."
Tiểu Nghệ lại run, suýt nữa làm đổ cả đĩa.
Nhưng nhanh chóng trấn tĩnh: "Ờm, thì cũng đúng là vậy."
Tịch Dương ra vẻ nắm thóp: "Đình Đình tới rồi kìa."
Vu Dư Hạnh ngẩng đầu, quả nhiên thấy Đình Đình cùng bạn cầm hai cốc nước đi tới.
Vu Dư Hạnh nghi hoặc: "Cậu quen Đình Đình à?"
Tịch Dương mơ hồ đáp: "Ừ."
Tiểu Nghệ tự chuẩn bị bánh mì sữa với trứng luộc, món phụ là nước miếng chảy vì nhìn thịt nướng.
Rất chủ động, rất tự giác, nhìn là biết ai sắp đặt.
Trong lúc ăn, đàn anh vẫn pha trò, nhiều người, nhiều chủ đề để nói.
Tiểu Nghệ ăn nhạt nhẽo, tất nhiên chẳng thú vị, lúc nói chuyện với Đình Đình thì còn đỡ, nhưng khi Đình Đình tập trung ăn thì cậu ta chỉ có thể ngẩn người nhìn miếng thịt trong tay Vu Dư Hạnh.
Nhưng cậu ta có phải kiểu người chịu ngồi yên thế đâu?
Bánh mì còn chưa nuốt xong, cậu ta đã nghiêng người lại gần.
"Cậu hỏi Tịch Dương xem, sao cậu ta cũng nhuộm màu tóc này đi." Lần này Tiểu Nghệ hạ giọng rất nhỏ.
Vu Dư Hạnh gắp ớt vào bát: "Gì? Cậu muốn hỏi Tịch Dương tại sao nhuộm màu này à?"
Tiểu Nghệ: "......"
Tịch Dương quay đầu lại.
Tiểu Nghệ: "Haha."
Vu Dư Hạnh: "Nghe thấy không, hỏi cậu đó."
Tịch Dương cũng gắp ớt: "Vu Dư Hạnh nói là tại sao?"
Tiểu Nghệ ghé sát lại: "Cậu ấy nói là nổi loạn."
"Thế tôi thì..." Tịch Dương cố ý ngừng một nhịp, rồi nói tiếp: "Là vì Vu Dư Hạnh cũng nhuộm."
Tay Vu Dư Hạnh khẽ run. Không rõ rệt, vì Tiểu Nghệ còn phản ứng khoa trương hơn cậu.
Suýt nữa nhảy dựng lên, rồi ngồi xuống, nắm chặt lấy cánh tay Vu Dư Hạnh.
Rất nhanh sau đó, cậu ta lại "xì" một tiếng.
Vu Dư Hạnh cũng phụ họa: "Ừ, là tôi giúp cậu ấy chọn màu đấy."
Tiểu Nghệ: "...Được rồi, hay lắm, vừa lòng chưa."
Một lúc sau, Vu Dư Hạnh nói với Tịch Dương: "Cậu nghiêm túc trả lời người ta đi."
Tịch Dương: "Không phải cậu muốn biết à."
Không nhưng gì cả, cậu thực sự rất muốn biết.
Dứt khoát thẳng thắn: "Đúng, cậu nói hay không nói."
Tịch Dương: "Ba câu rồi đó."
Vu Dư Hạnh: "Ít ra cũng phải trả lời tôi một câu chứ."
"Được thôi," Tịch Dương cười: "Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, vì cậu mà nhuộm tóc."
Vu Dư Hạnh: "......"
Vu Dư Hạnh: "Hừ."
Nghĩ lại, nhuộm tóc còn vì lý do gì khác, thích thì nhuộm thôi.
Mọi người lại tiếp tục ăn.
Tiểu Nghệ tiếp tục trò chuyện với Đình Đình.
Thời tiết hôm nay làm sao ấy, vừa nóng vừa dễ chịu.
No nê xong, mọi người dọn dẹp, Tiểu Nghệ liền đi tìm Đình Đình.
Ban đầu còn nói là vì Vu Dư Hạnh mà đến, buồn cười thật. Thế giờ mà lại thế này, hazz.
Vu Dư Hạnh đành "giao bản thân" cho Tịch Dương.
"Chiều cậu định làm gì?" Vu Dư Hạnh hỏi Tịch Dương.
Tịch Dương: "Còn cậu?"
Vu Dư Hạnh: "Không biết nữa, có lẽ sao cũng được."
Tịch Dương: "Đi nhà ma không?"
Vu Dư Hạnh: "Được thôi."
Nói đi là đi liền.
Nhà ma ở ven đường, sáng nay lúc họ chưa xuống xe đã thấy rồi, cổng có một tấm poster đen khổng lồ, toàn là ma.
Trên đường, Tịch Dương hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu sợ ma không?"
Vu Dư Hạnh: "Làm gì có ma, đều là người giả trang cả."
Tịch Dương: "Biết đâu lẫn thật thì sao."
Vu Dư Hạnh: "Thế thì thú vị quá còn gì."
Vé vào 25 tệ, nhìn là biết không phải chỗ chính thống.
Quả nhiên vừa bước vào, ánh sáng mặt trời lọt từ dưới chân chói lòa.
Quá cẩu thả rồi.
Đi thêm mấy bước, Vu Dư Hạnh bỗng nghĩ ra điều gì.
Đúng lúc xung quanh yên tĩnh, cậu nghiêng sang phía Tịch Dương, túm lấy vạt áo cậu ta, khẽ nói: "Anh ơi, em sợ."
Tịch Dương lập tức dừng bước, nhưng rất nhanh bật cười: "Đừng sợ, có tôi ở đây."
Đúng lúc đó, bóng ma đầu tiên xuất hiện trước mặt.
Vu Dư Hạnh làm bộ hét một tiếng, nắm chặt cánh tay Tịch Dương.
Con ma đó chỉ lóe lên một cái, rồi biến mất.
Vu Dư Hạnh ngẩng lên nhìn Tịch Dương, Tịch Dương cũng đang nhìn cậu.
Âm nhạc rùng rợn cùng con ma biến mất, xung quanh lại yên ắng.
Không quá tối, cũng chẳng sáng.
Không khí mờ ảo, hành lang chưa biết dẫn tới đâu, Tịch Dương mở miệng:
"Trong lòng anh trai này, mãi mãi vì em mà...."
Mới nói đến đó thì dừng lại.
Kịch bản đến đây là hết rồi.
Nhưng Vu Dư Hạnh không dừng.
Cậu khẽ chớp mắt, cúi đầu tránh ánh nhìn của Tịch Dương, rồi bước thêm một bước, dựa vào lòng Tịch Dương.
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 11: Anh ơi, em sợ
10.0/10 từ 15 lượt.
