Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại

Chương 9

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Biên tập: Poem


Mọi tai họa rồi cũng sẽ qua, SARS cũng không ngoại lệ. Đến giữa tháng Năm, tôi đã không còn đeo khẩu trang đi làm, dĩ nhiên cũng không còn uống Redoxon nữa.


Tiếng pháo ầm ầm ở Trung Đông cũng đã lắng xuống. Dù vẫn còn những cuộc kháng cự lẻ tẻ, nhưng rốt cuộc người Mỹ vẫn thắng trong cuộc chiến Iraq. Thành vương bại khấu, từ xưa đến nay vẫn thế. Những quốc gia từng hả hê chờ đợi người Mỹ sa lầy thêm một "Việt Nam thứ hai", cuối cùng lại một lần nữa trở thành đồng minh trung thành của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.


Vì thế, chính trị cũng giống như làm ăn, chỉ cần dùng một từ tiếng Anh là có thể khái quát: Shit.


Đơn hàng bắt đầu bay tới, sếp cũng quét sạch vẻ u sầu trước đó, phấn chấn tinh thần lao vào chạy doanh số.


Tôi trở nên bận rộn, số lần nghĩ đến anh ngày càng ít đi. Tôi tin rằng sẽ có một ngày tôi quên được.


Một người đàn ông vốn dĩ không thuộc về mình, nghĩ nhiều cũng vô ích.


Ngài Ái Cư Lý giữ chữ tín bay đến Thượng Hải. Sự xuất hiện của anh ấy khiến sếp vui mừng khôn xiết, dặn đi dặn lại tôi phải tiếp đón chu đáo.


Đồng nghiệp mê bóng đá nói anh ấy trông giống một cầu thủ Croatia tên là Šuker. Tôi không biết, nhưng ngài Curie này rất nhanh đã ghi điểm trong mắt tôi. Trai đẹp đi đến đâu cũng là lợi thế.


Không biết là người Pháp bẩm sinh lãng mạn, thích gieo tình khắp nơi hay là anh ấy thật sự yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Dù sao thì ai có mắt cũng nhìn ra được anh ấy đối với tôi rất si tình.


Tôi có chút lúng túng, cũng có một chút hư vinh. Dẫu sao anh ấy cũng là một chàng trai Pháp vừa giàu vừa đẹp. Phụ nữ cần sự lãng mạn, cần được chiều chuộng, nhất là những người liên tiếp vấp ngã trên con đường tình cảm.


Tôi có yêu anh ấy không? Không biết. Có lẽ là không yêu thì nhiều hơn. Ít nhất, khi anh ấy trở về Paris, người lưu luyến không nỡ chia tay không phải là tôi.


Tôi lại gặp anh ở quầy thanh toán của siêu thị. Anh xếp hàng ở làn bên cạnh tôi.


Chiều thứ Bảy, siêu thị đông như họp chợ, người chen người. Ngay cả những kẻ mua sắm nhanh gọn như anh và tôi cũng bị buộc phải kiên nhẫn đứng đợi dòng người dài dằng dặc chậm rãi tiến lên. Bảo sao những siêu thị lớn ở Thượng Hải mọc lên như nấm sau mưa.


"Dạo này bận lắm à?"


Trên gương mặt anh vẫn là nụ cười quen thuộc.


"Ừ."


Sau thoáng rung động ban đầu, tôi dùng nụ cười để che giấu.


Ngàn lời vạn ý không biết bắt đầu từ đâu, tôi liếc nhìn xe đẩy của anh.


"Vẫn ăn nhãn hiệu này à?"


Chỉ liếc mắt một cái, tôi đã thấy ngay gói sủi cảo năm xưa — thứ đã se duyên cho anh và tôi.


"Quen rồi."


Anh nhìn xe đẩy của tôi, thấy cà phê hòa tan Nestlé.


"Thói quen... rất khó thay đổi."


"Ừ, quen rồi."


Hàng của anh di chuyển nhanh hơn.


"Chào nhé."


"Chào."


Anh nhìn tôi một cái, rồi đẩy xe đi lên phía trước.


Tôi dõi theo bóng lưng anh.


Thời gian rốt cuộc cũng không thay đổi được điều gì.


Tôi vẫn chưa học được cách quên.


Pierre Curie trước khi rời Thượng Hải đã từng thề thốt chắc nịch rằng hai tuần sau sẽ quay lại. Tôi cứ nghĩ đó chỉ là lời nói xã giao, không ngờ anh ấy thật sự trở về.



Lần trước rời đi, anh ấy mang theo hợp đồng. Rất rõ ràng, lần này rời đi, thứ anh ấy muốn mang theo là tôi.


Tặng hoa, ăn tối, xem phim cùng những món quà nhỏ bất ngờ — tôi nhìn ra được sự chân thành của anh ấy.


Anh là một người đàn ông tốt, nhưng không phải là người đàn ông cuối cùng trên đời này. Tôi dao động, tôi muốn tin anh ấy.


Anh rất giỏi pha cà phê. Mỗi sáng, cà phê là thứ không thể thiếu. Tôi thích ngồi bên bàn ăn, nhìn anh mỗi tay cầm một bình — một bình sữa, một bình cà phê để hai dòng chất lỏng có màu sắc hoàn toàn khác nhau cùng lúc chảy vào tách cà phê. Màu nâu của cà phê, màu trắng của sữa, quấn quýt hòa vào nhau.


Anh ấy vậy mà còn giúp tôi bỏ được thói quen uống sữa chua.


"Anh có pha được Irish coffee không?"


Trong bữa sáng, tôi hỏi anh.


"Đương nhiên."


Trên gương mặt anh thoáng chút đắc ý.


"Trước đây anh từng mở quán cà phê."


Tôi cúi đầu cười. Số phận đúng là thứ kỳ lạ — xem ra định mệnh sẽ khiến tôi dây dưa với một người đàn ông biết pha cà phê.


Anh ấy đi đi về về giữa Paris và Thượng Hải. Những tấm vé máy bay chứng kiến tình cảm giữa anh ấy và tôi ngày một đậm sâu.


Giống như anh thuộc về Cố Hiểu Giai vậy — liệu anh ấy có thể trở thành Joe của riêng tôi không?


Tựa bên bậu cửa sổ, tay cầm ly Black coffee do anh ấy pha, tôi phóng tầm mắt về phía anh.


Chỉ có Black coffee — anh ấy giống anh, không thể thay đổi.


Tháng Bảy đến, trời nóng lên, nóng một cách bất thường.


Tan làm, tôi vội vàng đến nhà hàng Maxim's cạnh Nhà hát Lớn. Nói thật lòng, nếu không phải anh ấy hẹn, tôi tuyệt đối sẽ không bước chân vào một nơi cao cấp đến mức khiến người ta thấy gò bó như vậy.


Lộng lẫy rực rỡ, bài trí tinh xảo. Khoảnh khắc người phục vụ kéo cửa cho tôi, tôi hít mạnh một hơi. KFC vẫn dễ chịu hơn nhiều.


Bữa tối kiểu Pháp này khiến tôi ăn mà run rẩy. Không chỉ lo cầm nhầm thứ tự dao nĩa, ngay cả lúc đặt xuống tôi cũng cố gắng nhẹ tay để không gây tiếng động. Trước mặt anh ấy, lần đầu tiên tôi cẩn trọng đến mức không giống chính mình.


Anh ấy vậy mà còn dám cười. Tôi lườm anh ấy một cái. Gã Tây này hóa ra là một "tay chơi Trung Quốc" chính hiệu — thứ mà người nước ngoài thường thấy khó sử dụng như đũa, anh ấy lại dùng rất thành thạo.


Thật quá đáng!


Tôi thầm nghĩ phải tìm cách nào đó khiến anh ấy lúng túng.


"Xin lỗi, cho tôi ra ngoài một chút."


Anh ấy đặt khăn ăn xuống, đứng dậy.


Anh ấy vào nhà vệ sinh, tôi ngồi lại một mình. Bình thường ở nhà hàng tôi sẽ nhìn quanh ngó nghiêng, nhưng đây là Maxim's. Tôi chỉ mong Pierre quay lại sớm để có thể nhanh chóng thanh toán rời đi.


"Thưa cô, cà phê của cô."


Người phục vụ bưng khay đứng phía sau bên phải tôi.


"Tôi không..."


Lời tôi nghẹn lại ngay khoảnh khắc tách cà phê được đặt xuống bàn.


Một chiếc tách tinh xảo, tự thân đã là một niềm thưởng thức. Trong tách là lớp kem sữa trắng muốt, trên đó nổi lên một đóa hồng đỏ rực. Sắc trắng và đỏ đối lập, đẹp đến choáng ngợp.


Trên đóa hồng, một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh ánh sáng rực rỡ.


Tôi ngẩng đầu, anh ấy đang đứng trước mặt tôi.


"Cà phê... là anh pha sao?"


Tim tôi đập dữ dội, giọng nói run rẩy trong không khí.



"Phải."


Giữa ánh nhìn của mọi người, anh ấy quỳ một gối xuống.


"Joy, will you marry me?"


Tại Maxim's, trước một tách cà phê hoa hồng đỏ, dưới ánh nhìn thiết tha của đôi mắt xanh ấy, tôi quên mất cách phát âm của từ "từ chối".


"Yes, I will."


Tôi lại một lần nữa tin vào lời hứa mà đàn ông dành cho tôi.


Mùa hè năm nay nóng đến bất thường, châu Âu cũng chìm trong những đợt nắng gay gắt. Công ty bên kia đột nhiên có việc, anh ấy buộc phải kết thúc kỳ nghỉ để quay về.


Đêm oi bức, không một làn gió. Khi tôi đến quán cà phê của anh, người đã đẫm mồ hôi.


Gần nửa đêm, anh vẫn chưa đóng cửa. Nhìn thấy tôi, trên gương mặt anh thoáng hiện một chút vui mừng.


"Lâu rồi không gặp."


Anh đặt chiếc cốc còn đang lau dở xuống, mỉm cười với tôi.


Luồng khí lạnh xua tan cái nóng trên người, tôi chợt nhớ đến đêm đầu tiên bước vào đây. Ngoài kia gió xuân còn se lạnh, bên trong lại ấm áp lạ thường.


Thế giới anh tạo ra luôn khác với bên ngoài. Tôi bật cười.


"Black coffee?"


Anh quay người lấy hũ cà phê.


"Khoan đã."


Tôi không ngồi xuống, đứng ngoài quầy bar nhìn anh.


"Lần này, để em pha cho anh một ly cà phê."


Tay tôi đặt lên mặt bàn, chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay lóe sáng dưới ánh đèn. Anh nhìn bàn tay tôi rồi nhìn lên tôi.


"Được."


Anh cúi đầu tìm những dụng cụ tôi cần.


"Irish coffee, được chứ?"


"Sure."


Tôi ngẩng đầu cười. Giữa anh và tôi, không cần quá nhiều lời.


Chúng tôi đổi chỗ. Tôi bước vào phía trong quầy bar.


Tôi nâng cao chiếc ly chuyên dùng cho Irish coffee, bắt đầu rót whisky. Nheo mắt nhìn vạch vàng phía dưới, chăm chú như hồi trung học làm thí nghiệm chuẩn độ axit–bazơ.


Mặt lõm của rượu vừa khít chạm vào vạch vàng. Tôi thở phào.


Anh ngồi ở vị trí tôi thường ngồi, mỉm cười nhìn từng động tác của tôi.


Tôi đặt ly nghiêng bốn mươi lăm độ trên giá, cho hai thìa đường nâu vào, châm đèn cồn.


Tôi xoay nhẹ chiếc ly để nhiệt lan đều. Những tinh thể nâu dần tan ra. Pierre từng nói, nhiệt độ khi hâm ly rất quan trọng — phải rút ly ra ngay trước khi rượu bắt đầu bốc cháy.


Tôi tắt đèn cồn, rót vào ly cà phê Mandheling nóng vừa pha xong.


Cà phê không được vượt quá vạch vàng thứ hai trên ly. Một lần nữa, tôi căng thẳng như đang thi thực hành.


Ổn rồi.


Tôi đặt ly xuống, thở nhẹ ra.



"Trong tủ lạnh còn kem sữa."


Anh nhắc tôi bước cuối cùng.


Tôi cười, gật đầu.


"Em không quên đâu."


Mở tủ lạnh, tôi lấy kem sữa đánh bông rồi chậm rãi đổ lên trên mặt cà phê.


Xuyên qua lớp kem lạnh dày, cà phê nóng sẽ không làm bỏng môi. Tôi tìm miếng lót cốc, đặt ly cà phê lên đó, đẩy về phía anh.


"Thưa ngài, First order của ngài."


Tôi mỉm cười thu tay lại.


"Irish coffee."


"Cảm ơn."


Anh nâng ly, nhấp một ngụm.


"Rất ngon. Cà phê và whisky hòa vào nhau hoàn hảo."


Tôi rút một tờ khăn giấy, cúi người lau lớp kem dính nơi khóe môi anh.


"Joe, em đợi Last order của anh ở Paris."


"Paris?"


Anh không nhúc nhích, nhìn tôi, trong ánh mắt thoáng nét buồn.


"Xa quá."


"Không phải lúc nào cũng có một chàng trai Pháp vừa lãng mạn vừa giàu có cầu hôn em."


Tôi cười.


"Cho nên em đã không từ chối."


"Ừ."


Anh cũng cười.


"Nếu là anh, anh cũng sẽ không từ chối."


Chúng tôi đã quá quen với những câu tự giễu như thế. Suốt bao đêm dài trước đây, ngày nào cũng có.


"Có một bài hát tên là Till We Meet Again."


Tôi khe khẽ ngân nga vài câu.


"Nhạc chủ đề của một bộ phim Anh em từng xem hồi còn đi học."


"Bản tiếng Trung dịch là Đợi đến ngày gặp lại."


Nói chuyện với anh thật vui. Mỗi đề tài đều có sự đồng điệu.


"Gặp lại là một từ rất đẹp, tượng trưng cho hy vọng vô hạn."


Tôi thì thầm, nhìn sâu vào mắt anh.


"Nếu một ngày nào đó anh đến Paris, nhìn thấy một quán cà phê tên là Ảo Ảnh, nhất định phải đẩy cửa bước vào."


"Anh sẽ nhớ."


Anh nhìn tôi, nụ cười buồn bã.



"Em đợi anh."


Tôi dừng lại một chút.


"Cùng với Cố Hiểu Giai."


"Được. Chúng tôi sẽ cùng đến."


Anh gật đầu thật chậm, thật chắc.


Nếu đêm nay anh mở lời bảo tôi đừng đi Pháp, có lẽ tôi sẽ ở lại.


Đáng tiếc, đến cuối cùng, anh vẫn không cho tôi một cơ hội để do dự.


Tôi bước ra khỏi quầy bar, đứng trước mặt anh.


"Tên tiếng Anh của em là Joy."


Tôi nói khẽ.


"Chỉ khác tên anh một chữ cái."


"Thật trùng hợp."


Trên gương mặt anh thoáng hiện sự tiếc nuối, bất lực.


Tôi biết anh cũng nghĩ giống tôi.


Sự trùng hợp đâu chỉ có thế.


Từ ngày gặp gỡ đến đêm nay, ông trời đã cho chúng tôi vô số cơ duyên.


"Gặp được anh, chỉ là để ông trời chứng minh rằng trên đời vẫn có những người đàn ông giữ lời hứa."


Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống.


"Kiều Mặc Tiếu, kiếp sau chúng ta có thể đừng chỉ lướt qua nhau như thế này không?"


Anh ôm lấy tôi. Tôi hít sâu mùi hương Kenzo trên người anh.


"Joy, bảo trọng."


Anh nói lời từ biệt.


Chúng tôi tách ra. Tôi lùi dần về phía cửa, ánh mắt vẫn dừng lại trên người anh, không nỡ rời đi.


Người ta nói, kiếp trước ngoái đầu nhìn lại năm trăm lần, mới đổi được một lần lướt qua nhau trong kiếp này. Kiếp này, tôi muốn khắc ghi dáng vẻ của anh thật sâu trong mắt mình.


"Goodbye, Joe."


Tôi không dùng từ Farewell.


Tôi muốn nói là: hẹn gặp lại.


Nếu không phải kiếp này, thì xin để dành cho kiếp sau.


Chú thích:


1. Davor Šuker, (sinh ngày 1 tháng 1 năm 1968) là cựu tiền đạo bóng đá người Croatia, được coi là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất thập niên 1990. Ông hiện tại là chủ tịch Liên đoàn bóng đá Croatia.


Đỉnh cao sự nghiệp của ông là World Cup 1998 tại Pháp, ông giành được danh hiệu Vua phá lưới với 6 bàn trong 7 trận, giúp đội tuyển Croatia giành hạng 3 chung cuộc ngay lần tham dự World Cup đầu tiên. Ông còn là chân sút xuất sắc nhất trong lịch sử đội tuyển quốc gia Croatia với 45 bàn thắng.



2. Maxim's nguyên là một nhà hàng nổi tiếng ở Paris, Pháp, được sáng lập từ năm 1893 và trở thành biểu tượng của ẩm thực sang trọng theo phong cách Belle Époque. Qua nhiều thập kỷ, nó thu hút giới tinh hoa quốc tế và mở rộng ra nhiều thành phố lớn. Ở Thượng Hải, Maxim's được biết đến như một nhà hàng/bar thanh lịch bên dưới Shanghai Grand Theatre, trang trí theo phong cách Pháp cổ điển, là nơi lý tưởng cho những buổi tối sau khi xem hòa nhạc hay biểu diễn — tượng trưng cho sự sang trọng và không gian lãng mạn kiểu Tây phương trong đời sống đô thị. Mình không tìm được ảnh ở chi nhánh Thượng Hải nên mọi người xem ạm ảnh chi nhánh Bắc Kinh nhé, cũng không rõ ảnh từ năm nào nữa. 



3.  Mình có thử tìm thông tin một bộ phim Anh có nhạc phim là Till We Meet Again nhưng mình không tìm thấy bộ phim nào có thông tin như vậy nên mọi người thông cảm nhé. Bài hát có tên là Till We Meet Again thì nhiều lắm, nếu mọi người thích thì có thể tìm kiếm trên Spotify để nghe ạ.


Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại Truyện Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại Story Chương 9
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...