Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại

Chương 7

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Biên tập: Poem


Uống cà phê thành nghiện, giống như tôi lại bị mùi nước hoa Kenzo cuốn hút, giống như tôi bắt đầu mê đắm nụ cười của anh.


Chúng tôi tiêu hao những đêm dài trong âm nhạc và cà phê. Gần mà xa, đó là thái độ do dự của anh.


Tôi có thể ở trong chuyên mục của mình mà gay gắt chỉ trích những người đàn ông do dự không quyết, còn trong đời thực, tôi lại nhẫn nhịn sự dịu dàng tàn nhẫn của anh.


Nếu vô tâm, vì sao ngày nào anh cũng đợi tôi đến?


Nếu không để ý, vì sao ngày nào anh cũng pha cho tôi một ly Redoxon?


Nếu anh có thể quên được Hiểu Giai đã rời đi, vì sao anh vẫn thường đứng nhìn bức tranh sơn dầu trên tường mà trầm ngâm?


Lời hứa dành cho cô ấy, chính cô ấy cũng đã từ bỏ rồi — vì sao anh vẫn cố chấp giữ lấy?


Anh nói tôi là một người phụ nữ tốt, vậy tại sao anh không trở thành người trân trọng tôi?


Có phải vì cũng từng chịu tổn thương, nên anh mãi không bước qua được bước đầu tiên?


Anh biết tôi về nhà còn phải viết kịch bản phim truyền hình nên hào phóng cho tôi mượn Notebook, để tôi vừa uống cà phê vừa không chậm trễ công việc.


Tự nhận mình chưa bao giờ xem phim truyền hình, anh vẫn nhẫn nại nghe tôi mỗi tối lật tới lật lui, liên tục đập bỏ rồi dựng lại cốt truyện. Tôi từng nhận được thư độc giả than phiền rằng bạn trai họ chưa bao giờ chịu nghe mình nói cho trọn câu. So với những người đàn ông ấy, sự chu đáo và bao dung của anh gần như hoàn hảo.


Người phụ nữ được anh yêu sâu đậm, hẳn là rất hạnh phúc.


Sao cô ấy nỡ rời bỏ anh?


Trong không gian quán vang lên bản piano Right Here Waiting. Anh ngồi bên cạnh tôi, nhìn tôi dùng Notebook của anh gõ chữ.


"Hai nhân vật chính đều đeo kính à?"


Anh nhìn thấy bản lý lịch nhân vật tôi đang viết.


"Ừ."


Tôi đang tham khảo tính cách cung hoàng đạo của nữ chính, suy nghĩ xem tiếp theo cô ấy sẽ ứng phó ra sao.


"Công ty kính tài trợ mà."


"Hai người đều đeo kính, lúc hôn nhau... có vướng không?"


Tôi bưng ly cà phê nóng anh vừa đặt lên bàn. Hơi nóng bốc lên, làm mờ tròng kính. Tôi tháo kính xuống, vô thức tiếp lời anh:


"Chỉ cần một người tháo kính là được rồi."


Câu nói tuột miệng thốt ra, lại khớp một cách đáng ngại với hoàn cảnh lúc này. Mập mờ, một lần nữa dâng lên giữa anh và tôi.


Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh. Anh nghĩ tôi đang ám chỉ điều gì sao? Nếu đúng vậy, liệu anh có thuận nước đẩy thuyền mà trao tôi một nụ hôn?


Anh đứng dậy, đi về phía quầy bar. Ngay khoảnh khắc anh rời ghế, tôi dường như nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.


"À... hoặc là đi cắt kính áp tròng, dù sao công ty tài trợ cũng có bán."


Tôi che giấu sự cố ý vừa rồi, vòng lời trở lại sự vô tâm ban đầu.


"Ừ. Kiểu gì cũng có cách giải quyết."


Anh quay người lại, nửa cười nửa không.


À... là vì tôi không đeo kính, nên không nhìn rõ anh đang cười hay không.


Buổi sáng đánh răng rửa mặt xong, tôi lục trong tủ sách lấy ra chiếc hộp kính áp tròng phủ đầy bụi. Mở ra, cặp kính mềm đã co rúm lại thành một cục. Trong nhà không có dung dịch bảo quản, chắc chắn là không dùng được nữa rồi.



Suốt cả ngày, tôi ngồi trước máy tính ngẩn ngơ, cân nhắc xem tan làm có nên đi cắt kính áp tròng hay không.


Có tin nhắn tới. Là khách hàng người Pháp của tôi liên lạc qua MSN. Anh ấy lại trùng tên với chồng của nhà khoa học vĩ đại Marie Curie.


Tên tiếng Trung anh ấy tự đặt là Ái Cư Lý. Mỗi lần thấy thông báo MSN hiện lên dòng "Ái Cư Lý online", tôi đều có cảm giác như đang trò chuyện với một dì tổ trưởng khu phố nào đó trong con hẻm Thượng Hải.


Theo nguyên tắc khách hàng là thượng đế, tôi trái lòng khen tên anh ấy rất "đậm chất Trung Hoa", ít nhất cũng coi như có "đặc sắc địa phương".


Ngài Ái Cư Lý lịch sự xin lỗi vì hiện tại không thể đến Thượng Hải. Tôi qua loa đáp lại vài câu. SARS đã cho tôi một cái cớ chính đáng để lười biếng.


Mỗi ngày sếp đều quan tâm khi nào dịch SARS mới qua, doanh số năm nay đến một phần ba cũng chưa đạt được.


Lúc này, điều duy nhất tôi bận tâm là: có nên đi cắt kính áp tròng hay không?


Tan làm, tôi rẽ vào một cửa hàng kính kiểu Mỹ. Nhân viên bán hàng niềm nở bước tới, giới thiệu cho tôi đủ loại kính áp tròng.


Sau khi đo mắt, cô nhân viên cầm hai lọ thủy tinh, dẫn tôi đến trước gương, bảo tôi rửa tay sạch sẽ.


"Chị từng đeo rồi, tôi không cần giúp nữa."


Cô ấy dùng nhíp gắp ra một miếng kính mỏng mềm, đặt vào lòng bàn tay tôi.


Ngón trỏ tay phải nâng miếng kính. Hai năm rồi, vậy mà tôi vẫn nhớ cách đeo. Tôi mỉm cười, đặt nó lên tròng mắt phải.


Không có cảm giác dị vật, vừa khít hoàn hảo. Tôi chờ đợi, chờ nước mắt của mình trào ra.


"Chị có thấy khó chịu không?"


Nhân viên bán hàng thấy tôi đứng yên, có chút ngạc nhiên.


"Không... không có."


Không có nước mắt, chỉ có một thế giới rõ ràng đến lạ.


Tôi đeo kính áp tròng mới mua về nhà. Hai năm rồi, tôi lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác lần đầu đeo kính áp tròng — như được sống lại.


Kính gọng không thể bao quát được những gì lọt vào khóe mắt, dễ tạo ra sai lệch; không đeo kính thì trước mắt vĩnh viễn mờ mịt. Một trong những phát minh vĩ đại nhất của loài người — tôi sẽ chọn kính áp tròng, vì nó giúp tôi nhìn rõ lại thế giới.


Và điều may mắn nhất trong đời tôi — tôi sẽ chọn việc gặp được anh. Anh khiến tôi đeo lại kính áp tròng.


Tôi bước vào quán cà phê của anh, lần đầu tiên không còn bất kỳ vật cản nào mà nhìn thẳng vào mắt anh.


Anh vậy mà cũng không đeo kính!


Chúng tôi nhìn nhau, trong ánh mắt đều đã hiểu. Không cần nói thêm gì nữa, giữa anh và tôi chỉ còn cách nhau một quầy bar.


Ánh mắt anh chợt buồn bã, nụ cười cũng trở nên nhợt nhạt. Kính áp tròng 360 độ toàn diện khiến anh dù đang nhìn tôi, vẫn có thể dễ dàng nhìn rõ bức tranh trên tường.


"Kính áp tròng thật sự rất tiện."


Anh cười, giải thích một cách vô ích.


"Lúc rót cà phê thì không cần lo..."


"Ừ, lại còn hoàn toàn không ép sống mũi."


Tôi cắt ngang lời anh. Che giấu sự chột dạ — ai mà chẳng biết làm?


Mấy ngày liền tôi không đến chỗ anh. Bố tôi nhập viện làm phẫu thuật đục thủy tinh thể. Ban đầu ông không chịu nhập viện vào thời điểm nhạy cảm thế này, nhưng sau một lần suýt gặp tai nạn giao thông, tôi và mẹ thống nhất để ông mổ sớm.


Dù chỉ là một ca tiểu phẫu, tôi vẫn bận rộn đến bất thường. Con người càng lớn tuổi, tính tình lại càng giống trẻ con. Bố bắt đầu than phiền với tôi và mẹ rằng đồ ăn bệnh viện dở tệ, nhất quyết đòi chúng tôi mang cơm nhà đến thăm.


Sáng thứ Hai, tôi mang theo nồi cháo gạo lứt đã nấu xong đến bệnh viện. Thứ Hai là ngày bác sĩ đi thăm buồng bệnh nên tôi buộc phải rời khỏi phòng bệnh trước tám rưỡi.


Ra khỏi tòa nhà điều trị nội trú, ở bãi đỗ xe bên ngoài có một chiếc POLO — màu đỏ rực rỡ.



Anh nhập viện rồi sao? Tôi hoảng hốt, lúc này mới nhận ra mình hoàn toàn không có số điện thoại của anh. Chúng tôi thậm chí chưa từng nghĩ đến việc trao đổi thông tin liên lạc.


Tôi chạy vội xuống quầy tư vấn ở tầng trệt.


"Cô ơi, có thể giúp tôi tra hồ sơ nhập viện không?"


Tôi lo lắng hỏi cô y tá.


"Khoa nào?"


Tôi chần chừ. Xe anh không hề hư hỏng, chắc không phải tai nạn giao thông.


"Tôi... không rõ."


Cô ấy nghi ngờ nhìn tôi một cái, tôi vội vàng giải thích:


"Là một người bạn của tôi, trong điện thoại nói không rõ."


"Tên là gì?"


"Kiều... Kiều Mặc Tiếu."


Tôi thầm cầu nguyện, mong anh đừng xảy ra chuyện gì.


Y tá nhập tên anh vào hệ thống tra cứu. Ba mươi giây chờ đợi, đối với tôi dài như ba mươi phút.


"Không có."


Tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cảm ơn.


Khi rời đi, tôi quay đầu nhìn lại chiếc xe của anh. Trong tòa nhà mười tám tầng này, người anh đến thăm là ai?


Bảy giờ tối, tôi lại xuất hiện trước mặt anh. Nhìn thấy anh, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.


"Dạo này bận lắm à?"


Theo thói quen, anh đưa cho tôi một ly Redoxon trước.


"Bố em nhập viện."


Tôi ực một hơi uống cạn.


"Có nghiêm trọng không?"


Vẻ lo lắng của anh khiến tôi không còn để tâm đến cảm giác khó chịu khi rời đi mấy hôm trước.


"Đục thủy tinh thể, tiểu phẫu thôi."


Tôi cười.


"Hôm nay em thấy xe anh đỗ ở bệnh viện."


Nụ cười anh hơi gượng.


"Trùng hợp thật."


Anh quay người, lấy từ tủ kính ra một hộp cà phê dán nhãn Mandheling.


Anh cho bột cà phê vào bình French press. Hương thơm đậm đà lan tỏa, tôi hít sâu một hơi.


Anh chăm chú rót nước nóng. Biểu cảm nghiêm túc ấy lại khiến tim tôi đập nhanh hơn.


"Lúc đó em cứ tưởng là anh nhập viện, sợ chết khiếp."


Tôi tiếp tục đề tài ban nãy.



Anh ấn cần lọc, rót cà phê ra cốc.


"Cà phê của em, Ngữ Mặc."


"Joe, anh đi thăm người bệnh à?"


Tôi nhận lấy cốc cà phê.


"Nghiêm trọng không?"


"Chương Ngữ Mặc."


Giọng anh lạnh hẳn đi.


"Em không thấy mình quá nhiều chuyện sao?"


Cà phê nóng bỏng làm rát lưỡi tôi, còn lời anh nói thì làm đau tim tôi. Tôi ngẩng đầu, bị vẻ xa cách lạnh nhạt của anh làm tổn thương.


"Em cứ nghĩ chúng ta là bạn."


Tôi cười chua chát.


"Hóa ra... là em tự đa tình."


"Không phải vậy! Em rõ ràng biết không phải như thế!"


Nước mắt tôi khiến anh hoảng loạn. Anh lúng túng, cầm khăn giấy đứng sau quầy bar, trông vô cùng vụng về.


"Em chẳng biết gì cả!"


Tôi không tìm thấy khăn giấy trong túi xách, liền giật lấy từ tay anh.


"Ngữ Mặc, là anh không có tư cách."


Giọng anh trầm thấp, chứa đầy đau đớn.


"Anh không làm được chuyện phản bội lời hứa."


"Cố Hiểu Giai đã rời bỏ anh rồi, Kiều Mặc Tiếu! Lời hứa của anh, cô ấy đã không cần nữa!"


Tôi hét lên, muốn đánh thức anh khỏi sự cố chấp mù quáng ấy.


Bị phản bội nên trốn tránh tình yêu — đó là phản ứng bình thường của con người. Nhưng còn anh, vì sao lại chung tình đến không hối hận với người đã rời bỏ mình?


"Cô ấy không có."


Giọng anh bình tĩnh, đủ để xoa dịu sự kích động của tôi.


"Cô ấy không phản bội anh. Chưa từng."


Tôi nhìn vào mắt anh, nó ánh lên thứ ánh sáng u tối, vững vàng và trấn định, cho dù anh sắp phải xé toạc vết thương cũ của mình.


"Hai năm trước, khi chúng tôi chuẩn bị kết hôn, trong não cô ấy phát hiện có một khối u."


Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.


"Anh đã thuyết phục cô ấy phẫu thuật."


Hơi thở tôi dần nặng nề. Tôi đã đoán được kết cục.


"Ca phẫu thuật thất bại. Đó là một tai nạn y khoa."


Quả nhiên.


Ánh mắt anh quay về bức tranh sơn dầu trên tường.



"Xin lỗi, Joe."


Giờ thì tôi đã hiểu, vì sao mỗi lần chạm đến chuyện này, anh đều lúng túng khó xử.


Trái tim tôi, sau một lần bị tổn thương đã trở nên chi chít vết rách; còn trái tim anh thì mỗi tuần đều phải chịu một lần lăng trì.


"Em đâu phải là bác sĩ điều trị, xin lỗi làm gì?"


Anh mỉm cười — đó là nụ cười anh đã hứa với Cố Hiểu Giai.


"Sau khi Hiểu Giai hôn mê, bố mẹ cô ấy đã đưa cho anh bức tranh này cùng lá thư cô ấy viết sẵn từ trước."


"Để lời hứa được tự do sao?"


Tôi thở dài, cho câu chuyện của anh và cô ấy.


"Cho dù chính cô ấy đã từ bỏ, anh vẫn không thể từ bỏ."


Ngón tay anh run nhẹ.


"Anh mua chiếc xe màu đỏ mà cô ấy thích, mở quán cà phê mà cô ấy mơ ước. Anh hy vọng, đến một ngày cô ấy tỉnh lại sẽ nhìn thấy anh đã cho cô ấy tất cả những gì cô ấy từng mong muốn."


"Có đáng không, Joe?"


Tôi đau lòng cho sự cố chấp của anh.


"Anh yêu cô ấy. Chỉ đơn giản vậy thôi."


Anh nhìn tôi, trong ánh mắt có sự áy náy.


Tôi còn có thể nói gì nữa?


Trên đời này có người đàn ông giữ lời hứa hay không? Có. Người đó đang đứng trước mặt tôi. Nhưng người đàn ông ấy lại thuộc về một người khác.


Năm 2001, chúng tôi mỗi người trải qua những buồn vui ly hợp của riêng mình. Trong cùng một phút giây, có lẽ ở khắp nơi trên trái đất đều đang diễn ra những cuộc sinh ly tử biệt giống nhau. Sinh – lão – bệnh – tử, cùng những tai ương bất ngờ, khiến con người buộc phải học cách chấp nhận trong đau đớn.


Chỉ là đến năm 2003, tôi và anh — hai con người bị bỏ lại trong hai câu chuyện tình yêu khác nhau đã gặp nhau.


Cốc cà phê đêm nay, đắng đến mức tôi không thể nuốt nổi.


Chú thích:


1. "Right Here Waiting" là bản tình ca bất hủ do nam ca sĩ Richard Marx sáng tác và trình bày vào năm 1989.


Bài hát ra đời như một lá thư tình đầy xúc động mà ông dành tặng vợ mình khi cả hai đang phải xa cách hàng nghìn dặm. Với giai điệu piano da diết và ca từ chân thành, ca khúc đã nhanh chóng vươn lên vị trí Số 1 trên Billboard Hot 100 và trở thành biểu tượng toàn cầu cho lòng thủy chung và tình yêu xa. Cho đến năm 2026, đây vẫn là tác phẩm thành công nhất trong sự nghiệp của Richard Marx, luôn nằm trong danh sách những bản ballad hay nhất mọi thời đại.



2. Cái tên "Ái Cư Lý" () khiến nữ chính liên tưởng như vậy vì:


= yêu


= cư trú, khu dân cư


= trong, tổ dân phố


Ba chữ này ghép lại rất giống cách đặt tên hành chính – khẩu hiệu (kiểu "yêu khu dân cư", "vì khu phố"), thường thấy trong ngôn ngữ của tổ dân phố / ủy ban khu phố chứ không giống tên riêng của một người đàn ông.


3. Cà phê Mandheling là loại cà phê Arabica nổi tiếng từ phía bắc Sumatra (Indonesia), được đặt tên theo người Mandailing, có đặc trưng hương vị đậm đà, phức hợp với body đầy đặn (syrup), độ chua thấp và hương đất nồng nàn, thường pha lẫn mùi sô cô la ngọt ngào, cam thảo, thảo mộc, quế. Phương pháp chế biến ướt (Giling Basah) đặc trưng giúp tạo nên hương vị độc đáo, phong phú cho loại cà phê specialty hàng đầu này.



4. Bình French Press (hay còn gọi là ấm pha cà phê kiểu Pháp hoặc "coffee plunger") là một dụng cụ pha chế thủ công đơn giản, cho phép bạn tạo ra những ly cà phê hoặc trà đậm đà một cách dễ dàng ngay tại nhà.



5. Lăng trì (hay còn gọi là tùng xẻo) là một trong những hình phạt tử hình tàn khốc nhất trong lịch sử phong kiến Đông Á, đặc biệt là tại Trung Quốc và Việt Nam. Đao phủ sẽ dùng dao sắc xẻo từng miếng thịt trên cơ thể phạm nhân trong một thời gian kéo dài, khiến nạn nhân chịu đau đớn tột cùng trước khi tử vong. Số nhát cắt có thể từ vài chục đến hàng ngàn nhát tùy theo mức độ phạm tội.


Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại Truyện Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại Story Chương 7
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...