Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại
Chương 2
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biên tập: Poem
Cuộc sống của tôi thực ra rất tẻ nhạt. Dĩ nhiên, nếu trong sinh mệnh chỉ tràn ngập chuyện kiếm tiền thì cuộc đời nhất định sẽ nhàm chán.
Vì thế, khi xe đến bến cuối, tôi không về nhà ngay mà mặc cho đôi chân mình đi về phía quán cà phê của anh. Tôi không muốn nghĩ xem nên trả lời người thứ ba đang hoang mang kia thế nào, cũng không muốn tiếp tục viết những kịch bản truyền hình khiến tôi buồn nôn. Trong đêm tháng ba lạnh lẽo này, tôi nhớ cà phê ấm áp của anh và cả nụ cười cũng ấm áp như thế.
Tám giờ tối, quán anh làm ăn rất đông. Tôi đứng ngoài cửa, nhìn khung cảnh hoàn toàn khác với đêm hôm ấy.
Ánh đèn sáng sủa, không u tối như những quán trà thông thường. Trong quán tổng cộng chỉ có năm chiếc bàn, tất cả đều có người ngồi. Từng cặp từng cặp hoặc đơn độc một mình, giống như bất kỳ nơi công cộng nào khác.
Trên bức tường bên trái, đối diện quầy bar chỉ treo một bức tranh sơn dầu — nền tranh đen đậm, góc phải phía dưới là bóng dáng một người cô độc, phía sau là một con chim trắng có đôi cánh khổng lồ đang bay xa.
"Con chim bay đi tên Lời hứa."
Anh đứng bên cạnh tôi, kẹp một chiếc khay dưới cánh tay.
Tôi ngẩng đầu lên, trong nụ cười của anh dường như thoáng qua một tia buồn rồi biến mất rất nhanh.
Con chim bay đi là do anh không giữ được nó, hay là anh đã cho nó tự do? Tôi muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.
"Muốn uống gì?"
Anh đã quay về quầy bar, giọng nói bình thản.
"Black coffee."
Tôi ngồi xuống trước mặt anh.
Anh lắc đầu không đồng tình.
"Em hợp với Irish coffee (Cà phê Ireland) hơn, dùng whisky điều hòa, uống cà phê nóng qua lớp kem sữa lạnh," anh nhìn tôi rất sâu, "giống như em vậy, mang theo nỗi u sầu của sự trưởng thành."
Tim tôi khẽ chấn động. Tôi chưa từng nghe lời khen nào như thế. Phụ nữ cần được khen, vì hư vinh. Tôi bật cười không nói nên lời.
"Black coffee, ông chủ."
Anh thở dài.
"Cố chấp."
Rồi bắt đầu pha cà phê.
Dàn âm thanh của anh đang phát nhạc Boyzone, đúng bài tôi thích nhất — No matter what (Dù thế nào đi nữa). Tôi chống cằm, nhìn anh bận rộn sau quầy.
"Hôm đó tôi đến, anh không bật nhạc."
Tôi nhớ lại rất kỹ, quả thật là không có.
"Khi em vào, đã gần mười hai giờ, tôi chuẩn bị đóng cửa."
Anh đặt cốc cà phê lên trên miếng lót giấy, đẩy đến trước mặt tôi.
"Hóa ra tôi là last order (người gọi món cuối) của anh."
Tôi khẽ cười, dùng chiếc thìa bạc khuấy chất lỏng đen sẫm.
"Hôm nay thì chắc là không rồi."
Anh cười, lau những chiếc cốc đã rửa sạch.
Tôi cúi đầu cười. Anh không biết tôi là một người phụ nữ cố chấp sao? Tôi lục trong cặp tài liệu lấy ra một cây bút, viết tên mình lên miếng lót cốc rồi đẩy sang cho anh.
"Chương Ngữ Mặc."
Anh đọc tên tôi. Giọng dịu dàng, trầm thấp, quả thật là có người có thể đọc tên người khác một cách tao nhã, dễ nghe đến vậy.
Khoảnh khắc này, tôi tin rằng tên gọi không còn chỉ là ký hiệu mà thực sự đại diện cho con người trong mắt anh.
Anh lấy bút, viết tên mình dưới ba chữ "Chương Ngữ Mặc" rồi đẩy lại cho tôi.
"Kiều Mặc Tiếu."
Quả nhiên giống như tôi đoán, chỉ đáng tiếc là cách tôi đọc tên anh vẫn giống như đang đọc một mật mã.
"Em có thể gọi tôi là Joe."
Từ khi chúng tôi biết tên nhau, anh luôn gọi tôi là "Ngữ Mặc", còn tôi thì giống như những vị khách khác của anh, vẫn luôn gọi anh là "Joe".
Cho đến giây phút cuối cùng, khi khúc nhạc chia tay vang lên, tôi mới nói với anh rằng tên tiếng Anh của tôi là "Joy".
"Joe, see you."
Khách của anh lần lượt chào tạm biệt, chỉ có cốc của tôi là vẫn chưa uống hết.
Anh dường như không hề ngạc nhiên trước sự cố chấp của tôi. Anh trò chuyện với tôi, hoặc nhìn tôi viết vẽ trên giấy.
Cuối cùng, sắp đến mười hai giờ. Anh đã tắt dàn âm thanh, cũng tắt gần hết đèn, chỉ để lại chiếc đèn treo màu vàng cam giống hệt đêm hôm ấy khi tôi bước vào.
"Bây giờ, cô Ngữ Mặc, em có thể gọi last order của mình rồi."
Anh đứng sau quầy bar, ngay cả nụ cười cũng giống hệt đêm đó.
Tôi cười. Mưu mẹo nhỏ của tôi không qua được mắt anh.
"Black coffee."
"Người phụ nữ cố chấp."
Tôi uống cạn ngụm cuối cùng, thanh toán rồi rời đi.
Đêm lạnh lẽo này dường như đang lưu chuyển chút ấm áp.
Sau giờ tan làm, đến quán cà phê của anh đã trở thành thói quen của tôi. Anh luôn lắng nghe tôi than phiền về khách hàng khó chịu, sếp hà khắc và luôn mỉm cười.
Tôi không thích nói chuyện, ngoại trừ khi đối diện với anh và với khách hàng. Khách hàng là nền tảng để tôi tồn tại, còn anh khiến tôi an tâm.
Anh đối với tôi cũng giống như đối với những người khác — dịu dàng. Anh là một người đàn ông rất kiên nhẫn, rất chu đáo. Tôi từng thấy anh an ủi một cô gái vừa thất tình.
Anh tắt hết đèn, đặc biệt pha cho cô ấy một ly cà phê. Ngọn lửa xanh nhạt xinh đẹp nhảy múa trước mắt tôi, giọng nói trầm thấp của anh vang lên.
"Khi tình yêu chết đi, chỉ cần nhớ đến những hạnh phúc đã từng có là đủ rồi."
Ngọn lửa tắt, trong bóng tối chỉ còn tiếng thìa khuấy cà phê khe khẽ, "Giống như cà phê hoàng gia, vẻ đẹp em từng nhìn thấy đã tan chảy vào trong cà phê."
Anh bấm nút điều khiển đèn phía sau quầy, căn phòng bừng sáng. Anh đặt cốc cà phê trước mặt cô gái, ngẩng đầu nhìn thấy tôi, mỉm cười.
Trong khoảnh khắc ngẩn ngơ, tôi cũng muốn kể cho anh nghe câu chuyện của mình hai năm trước, để anh pha cho tôi một ly cà phê đẹp như thế. Trong vị nồng của Brandy, trong hương cà phê ấm áp, có lẽ tôi sẽ quên được nỗi buồn.
Nhưng tôi vẫn cố chấp gọi Black coffee. Tôi tận hưởng hương vị nguyên bản nhất, bao gồm cả tất cả những lời dối trá trong tình yêu.
Đêm nay, chúng tôi đem tên của nhau ra đùa cợt những câu vô hại.
"Hồi nhỏ, có ai gọi anh là 'Mực', 'Gỗ' gì đó không?"
Chỗ ngồi của tôi, mãi mãi là chiếc ghế trước quầy bar của anh.
Anh lau cốc, trên gương mặt là vẻ thảnh thơi chỉ khi chìm vào hồi ức mới có.
"Tất nhiên là có."
Anh cười, nụ cười sảng khoái.
"Học sinh đúng là giàu trí tưởng tượng, chỉ cần dựa vào cách đọc phương ngữ của tên cũng có thể nghĩ ra biệt danh."
"Lúc đó anh có giận không?"
Tôi muốn biết anh khi còn nhỏ có hiền hòa như bây giờ hay không.
"Tất nhiên là có. Có thằng con trai nào cam tâm để người khác đặt biệt danh chứ?"
Anh đặt cốc xuống, làm động tác đấm thẳng.
"Đánh nhau cũng không ít."
Tôi cố gắng tưởng tượng dáng vẻ anh đánh nhau, nhưng thế nào cũng không liên hệ được với anh trước mắt.
"Tôi không tưởng tượng ra được, Joe, hồi nhỏ anh trông dữ lắm sao?"
"Nhất định phải dữ mới đánh nhau được à?"
Tôi ngốc nghếch gật đầu.
"Hồi cấp hai có một cậu con trai rất giỏi đánh nhau, mặt lúc nào cũng hung dữ. Cậu ta đặt biệt danh cho tôi, còn thích giật bím tóc tôi."
"Cậu ta làm vậy là thích em thôi."
Anh nở nụ cười hiểu rõ.
"Tôi biết."
Sau khi phân tích vô số chuyện yêu đương của nam nữ si tình, tôi sớm đã hiểu những trò nghịch ngợm của cậu bé năm đó chỉ vì một thứ gọi là thích. Chỉ tiếc là lúc còn nhỏ, tôi tưởng đó là ghét.
"Biệt danh của em là gì?"
Hiếm khi anh hỏi tôi.
"Bạch tuộc, mực ống, không thoát khỏi mấy thứ hải sản đó."
Tôi cười, nhìn những mảnh ký ức thoáng qua của ngày xưa.
Nếu phân loại biệt danh, chúng tôi đều thuộc loại "đồng âm". Tôi lén vui mừng vì sự trùng hợp này.
Anh nhìn chất lỏng nâu sẫm đang sôi trong ấm cà phê.
"Biệt danh của chúng ta đều là đồng âm."
Không ngờ anh cũng đang nghĩ đến điều đó.
Một đề tài nhỏ bé không đáng kể, trong ánh mắt nhìn nhau của chúng tôi bỗng trở nên hơi khác.
Về đến nhà, tôi cởi áo khoác, trên áo len vẫn còn vương mùi cà phê. Tôi mở máy tính, lên mạng kiểm tra thư.
Ngày nào tôi cũng nhận được rất nhiều thư. Những nam nữ chìm nổi trong biển tình, nói mãi không hết những khúc quanh trắc trở. Từ trước đến nay, tôi luôn nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, ngòi bút sắc bén châm chọc nhẹ nhàng. Có lúc, những người sa lầy trong tình yêu cần một cú đánh thẳng thắn, tôi xé toạc vết thương của họ, phơi bày phần xấu xí nhất của tình yêu đầy rẫy vết thương ra dưới ánh mặt trời. Tàn nhẫn, nhưng hiệu quả.
Một cô gái tên Annie viết thư cho tôi. Bạn trai cô ấy đã yêu người khác. Cô cầu xin anh quay lại, nhưng anh vẫn kiên quyết rời đi.
"Mỗi ngày, tôi đứng trước cửa nhà anh ấy chờ, ngây người nhìn bóng lưng anh mà nước mắt giàn giụa. Tôi hận sự tuyệt tình của anh, bao lời thề non hẹn biển chẳng lẽ đều là giả sao?"
Nhìn thư của Annie, tôi lại nghĩ đến chính mình hai năm trước — rõ ràng biết người đã đi, nhà đã trống nhưng vẫn hy vọng có một ngày anh ta sẽ xuất hiện.
Lần đầu tiên, lòng tôi mềm lại. Tôi nhớ đến ly cà phê hoàng gia anh pha cho người khác, nhớ ngọn lửa xanh nhạt anh thắp lên, nhớ anh khiến tôi tin rằng đàn ông không chỉ dành cho phụ nữ toàn là tổn thương.
"Có những người vốn dĩ không thuộc về bạn. Tự an ủi mình như vậy, có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút. Nếu thật sự không chịu nổi, hãy uống một ly cà phê hoàng gia. Tình yêu đôi khi giống như viên đường đang cháy, đẹp đẽ và mê hoặc lòng người, đến khi cháy hết tan vào cà phê, đắng hay ngọt chỉ mình biết."
Tôi dự định dùng email này làm chuyên đề kỳ này.
Tôi gửi mail cùng lời hồi đáp của mình cho người bạn học làm biên tập ở tòa soạn, rồi tắt máy. Đêm đã quá nửa, nhưng tầng sáu đối diện vẫn còn sáng đèn.
Hai ngọn đèn, lặng lẽ đối diện nhau.
Cuối tuần, ngày không phải đi làm. Tôi về nhà bố mẹ dưới danh nghĩa là sum họp gia đình, thực chất là để giải quyết chuyện ăn uống.
Căn bếp mới sửa sang, tôi nhiều nhất chỉ dùng để đun nước, nấu mì, thật lãng phí những bộ dao kéo tinh xảo kia.
Sống một mình có thể đơn giản tùy ý, nhưng nỗi cô đơn không sao xua đi cứ bám theo như hình với bóng.
Bữa tối tối Chủ nhật, bố mẹ bóng gió nhắc tôi không nên mãi nghĩ về quá khứ, sớm tìm một người đàn ông tốt để gả còn thực tế hơn là vất vả kiếm tiền.
Họ chỉ dám bóng gió rằng người đàn ông bỏ trốn khỏi hôn lễ là con trai của người họ hàng của bạn bố. Vì chuyện này, bố mẹ luôn cảm thấy mình nợ tôi rất nhiều.
Xem mắt là một trải nghiệm kỳ lạ. Những người nam nữ chẳng liên quan gì đến nhau, vì đủ loại quan hệ chồng chéo mà ngồi lại, ăn uống nói những lời xã giao, rồi hoặc là mỗi người một ngả, hoặc là nắm tay đi hết đời. Trải nghiệm của tôi, e rằng là kỳ lạ nhất trong những câu chuyện xem mắt.
Tôi khẽ thở dài, giả vờ không hiểu những ám chỉ của bố mẹ.
Mưa bay gió thổi, tôi đứng ở trạm xe do dự một lúc, cuối cùng vẫn không đi về phía quán cà phê của anh.
Nhà cửa lạnh lẽo, trong đêm mưa dường như càng âm u hơn. Tôi quấn chăn ngồi xem đĩa phim trong phòng khách nhưng vẫn không xua được cái lạnh.
Lạnh quá!
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là đi uống một ly cà phê nóng. Tôi ngẩng đầu lên, người phụ nữ mặc váy cưới trắng trên tường lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi nhìn cô ấy, thấy chính mình của hai năm trước.
Ánh mắt đau buồn tuyệt vọng ấy, đến nhiếp ảnh gia cũng không nỡ nhìn. Cô ấy ngày ngày đêm đêm từ trên tường nhìn xuống căn nhà mới này, nhắc nhở tôi đừng lặp lại vết xe đổ.
Tôi kéo chặt tấm chăn hơn, cuộn người trên ghế sofa.
Chú thích:
1. Irish Coffee (Cà phê Ireland) là một loại cocktail nóng kinh điển kết hợp giữa cà phê, rượu whisky Ireland và lớp kem tươi mịn màng. Mức giá thường dao động từ 100.000đ – 200.000đ mỗi ly, tùy vào thương hiệu rượu whiskey được sử dụng.

2. Boyzone là nhóm nhạc nam nổi tiếng thế giới đến từ Ireland, được thành lập năm 1993 với 5 thành viên: Ronan Keating, Stephen Gately, Mikey Graham, Shane Lynch và Keith Duffy. Nhạc của Boyzone gắn liền với giai đoạn hoàng kim của dòng nhạc Pop Ballad thập niên 90 và đầu những năm 2000. No Matter What (1998) là ca khúc thành công nhất của nhóm, đạt vị trí số 1 tại nhiều quốc gia.

3. Cà phê hoàng gia là cà phê chồn. Cà phê chồn (Kopi Luwak) là tinh hoa ẩm thực được mệnh danh là "vàng đen" của thế giới cà phê. Sự đắt đỏ và quý hiếm của nó bắt nguồn từ quy trình chế biến độc nhất: những quả cà phê chín mọng nhất được loài cầy hương chọn lọc ăn vào, sau đó trải qua quá trình lên men tự nhiên bởi các enzyme trong hệ tiêu hóa. Chính sự tác động kỳ diệu này đã loại bỏ vị đắng gắt, thay vào đó là một hương thơm nồng nàn quyện cùng vị ngọt bùi của chocolate và caramel. Giá thành của cà phê chồn rất đa dạng, dao động từ vài trăm nghìn đồng cho các loại cà phê hương chồn nhân tạo đến hàng chục triệu đồng cho cà phê chồn nguyên chất tự nhiên, tùy thuộc vào nguồn gốc, thương hiệu và phương pháp sản xuất.

4. Brandy là tên gọi chung cho các loại rượu mạnh được sản xuất bằng cách chưng cất rượu vang (nước nho lên men) hoặc nước ép trái cây lên men khác như táo, lê, anh đào. Nếu mua Brandy để uống thông thường, mức giá phổ biến nhất là từ 400.000 - 2.000.000 VNĐ.

5. Biệt danh của Kiều Mặc Tiếu () có chữ "" (Mặc). Trong tiếng Trung, học sinh thường trêu chọc bằng cách chơi chữ đồng âm hoặc gần âm. Vì vậy "" dễ bị nói lái thành (mực nước), (khúc gỗ, ngốc nghếch)
Biệt danh của Chương Ngữ Mặc () có chữ "" (Mặc), âm đọc gần với "" (mực). Từ đó bị liên tưởng sang (bạch tuộc): dùng chữ "" trong tên + liên tưởng hải sản; (cá mực): trực tiếp lấy chữ "" (mực).
Biên tập: Poem
Cuộc sống của tôi thực ra rất tẻ nhạt. Dĩ nhiên, nếu trong sinh mệnh chỉ tràn ngập chuyện kiếm tiền thì cuộc đời nhất định sẽ nhàm chán.
Vì thế, khi xe đến bến cuối, tôi không về nhà ngay mà mặc cho đôi chân mình đi về phía quán cà phê của anh. Tôi không muốn nghĩ xem nên trả lời người thứ ba đang hoang mang kia thế nào, cũng không muốn tiếp tục viết những kịch bản truyền hình khiến tôi buồn nôn. Trong đêm tháng ba lạnh lẽo này, tôi nhớ cà phê ấm áp của anh và cả nụ cười cũng ấm áp như thế.
Tám giờ tối, quán anh làm ăn rất đông. Tôi đứng ngoài cửa, nhìn khung cảnh hoàn toàn khác với đêm hôm ấy.
Ánh đèn sáng sủa, không u tối như những quán trà thông thường. Trong quán tổng cộng chỉ có năm chiếc bàn, tất cả đều có người ngồi. Từng cặp từng cặp hoặc đơn độc một mình, giống như bất kỳ nơi công cộng nào khác.
Trên bức tường bên trái, đối diện quầy bar chỉ treo một bức tranh sơn dầu — nền tranh đen đậm, góc phải phía dưới là bóng dáng một người cô độc, phía sau là một con chim trắng có đôi cánh khổng lồ đang bay xa.
"Con chim bay đi tên Lời hứa."
Anh đứng bên cạnh tôi, kẹp một chiếc khay dưới cánh tay.
Tôi ngẩng đầu lên, trong nụ cười của anh dường như thoáng qua một tia buồn rồi biến mất rất nhanh.
Con chim bay đi là do anh không giữ được nó, hay là anh đã cho nó tự do? Tôi muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.
"Muốn uống gì?"
Anh đã quay về quầy bar, giọng nói bình thản.
"Black coffee."
Tôi ngồi xuống trước mặt anh.
Anh lắc đầu không đồng tình.
"Em hợp với Irish coffee (Cà phê Ireland) hơn, dùng whisky điều hòa, uống cà phê nóng qua lớp kem sữa lạnh," anh nhìn tôi rất sâu, "giống như em vậy, mang theo nỗi u sầu của sự trưởng thành."
Tim tôi khẽ chấn động. Tôi chưa từng nghe lời khen nào như thế. Phụ nữ cần được khen, vì hư vinh. Tôi bật cười không nói nên lời.
"Black coffee, ông chủ."
Anh thở dài.
"Cố chấp."
Rồi bắt đầu pha cà phê.
Dàn âm thanh của anh đang phát nhạc Boyzone, đúng bài tôi thích nhất — No matter what (Dù thế nào đi nữa). Tôi chống cằm, nhìn anh bận rộn sau quầy.
"Hôm đó tôi đến, anh không bật nhạc."
Tôi nhớ lại rất kỹ, quả thật là không có.
"Khi em vào, đã gần mười hai giờ, tôi chuẩn bị đóng cửa."
Anh đặt cốc cà phê lên trên miếng lót giấy, đẩy đến trước mặt tôi.
"Hóa ra tôi là last order (người gọi món cuối) của anh."
Tôi khẽ cười, dùng chiếc thìa bạc khuấy chất lỏng đen sẫm.
"Hôm nay thì chắc là không rồi."
Anh cười, lau những chiếc cốc đã rửa sạch.
Tôi cúi đầu cười. Anh không biết tôi là một người phụ nữ cố chấp sao? Tôi lục trong cặp tài liệu lấy ra một cây bút, viết tên mình lên miếng lót cốc rồi đẩy sang cho anh.
"Chương Ngữ Mặc."
Anh đọc tên tôi. Giọng dịu dàng, trầm thấp, quả thật là có người có thể đọc tên người khác một cách tao nhã, dễ nghe đến vậy.
Khoảnh khắc này, tôi tin rằng tên gọi không còn chỉ là ký hiệu mà thực sự đại diện cho con người trong mắt anh.
Anh lấy bút, viết tên mình dưới ba chữ "Chương Ngữ Mặc" rồi đẩy lại cho tôi.
"Kiều Mặc Tiếu."
Quả nhiên giống như tôi đoán, chỉ đáng tiếc là cách tôi đọc tên anh vẫn giống như đang đọc một mật mã.
"Em có thể gọi tôi là Joe."
Từ khi chúng tôi biết tên nhau, anh luôn gọi tôi là "Ngữ Mặc", còn tôi thì giống như những vị khách khác của anh, vẫn luôn gọi anh là "Joe".
Cho đến giây phút cuối cùng, khi khúc nhạc chia tay vang lên, tôi mới nói với anh rằng tên tiếng Anh của tôi là "Joy".
"Joe, see you."
Khách của anh lần lượt chào tạm biệt, chỉ có cốc của tôi là vẫn chưa uống hết.
Anh dường như không hề ngạc nhiên trước sự cố chấp của tôi. Anh trò chuyện với tôi, hoặc nhìn tôi viết vẽ trên giấy.
Cuối cùng, sắp đến mười hai giờ. Anh đã tắt dàn âm thanh, cũng tắt gần hết đèn, chỉ để lại chiếc đèn treo màu vàng cam giống hệt đêm hôm ấy khi tôi bước vào.
"Bây giờ, cô Ngữ Mặc, em có thể gọi last order của mình rồi."
Anh đứng sau quầy bar, ngay cả nụ cười cũng giống hệt đêm đó.
Tôi cười. Mưu mẹo nhỏ của tôi không qua được mắt anh.
"Black coffee."
"Người phụ nữ cố chấp."
Tôi uống cạn ngụm cuối cùng, thanh toán rồi rời đi.
Đêm lạnh lẽo này dường như đang lưu chuyển chút ấm áp.
Sau giờ tan làm, đến quán cà phê của anh đã trở thành thói quen của tôi. Anh luôn lắng nghe tôi than phiền về khách hàng khó chịu, sếp hà khắc và luôn mỉm cười.
Tôi không thích nói chuyện, ngoại trừ khi đối diện với anh và với khách hàng. Khách hàng là nền tảng để tôi tồn tại, còn anh khiến tôi an tâm.
Anh đối với tôi cũng giống như đối với những người khác — dịu dàng. Anh là một người đàn ông rất kiên nhẫn, rất chu đáo. Tôi từng thấy anh an ủi một cô gái vừa thất tình.
Anh tắt hết đèn, đặc biệt pha cho cô ấy một ly cà phê. Ngọn lửa xanh nhạt xinh đẹp nhảy múa trước mắt tôi, giọng nói trầm thấp của anh vang lên.
"Khi tình yêu chết đi, chỉ cần nhớ đến những hạnh phúc đã từng có là đủ rồi."
Ngọn lửa tắt, trong bóng tối chỉ còn tiếng thìa khuấy cà phê khe khẽ, "Giống như cà phê hoàng gia, vẻ đẹp em từng nhìn thấy đã tan chảy vào trong cà phê."
Anh bấm nút điều khiển đèn phía sau quầy, căn phòng bừng sáng. Anh đặt cốc cà phê trước mặt cô gái, ngẩng đầu nhìn thấy tôi, mỉm cười.
Trong khoảnh khắc ngẩn ngơ, tôi cũng muốn kể cho anh nghe câu chuyện của mình hai năm trước, để anh pha cho tôi một ly cà phê đẹp như thế. Trong vị nồng của Brandy, trong hương cà phê ấm áp, có lẽ tôi sẽ quên được nỗi buồn.
Nhưng tôi vẫn cố chấp gọi Black coffee. Tôi tận hưởng hương vị nguyên bản nhất, bao gồm cả tất cả những lời dối trá trong tình yêu.
Đêm nay, chúng tôi đem tên của nhau ra đùa cợt những câu vô hại.
"Hồi nhỏ, có ai gọi anh là 'Mực', 'Gỗ' gì đó không?"
Chỗ ngồi của tôi, mãi mãi là chiếc ghế trước quầy bar của anh.
Anh lau cốc, trên gương mặt là vẻ thảnh thơi chỉ khi chìm vào hồi ức mới có.
"Tất nhiên là có."
Anh cười, nụ cười sảng khoái.
"Học sinh đúng là giàu trí tưởng tượng, chỉ cần dựa vào cách đọc phương ngữ của tên cũng có thể nghĩ ra biệt danh."
"Lúc đó anh có giận không?"
Tôi muốn biết anh khi còn nhỏ có hiền hòa như bây giờ hay không.
"Tất nhiên là có. Có thằng con trai nào cam tâm để người khác đặt biệt danh chứ?"
Anh đặt cốc xuống, làm động tác đấm thẳng.
"Đánh nhau cũng không ít."
Tôi cố gắng tưởng tượng dáng vẻ anh đánh nhau, nhưng thế nào cũng không liên hệ được với anh trước mắt.
"Tôi không tưởng tượng ra được, Joe, hồi nhỏ anh trông dữ lắm sao?"
"Nhất định phải dữ mới đánh nhau được à?"
Tôi ngốc nghếch gật đầu.
"Hồi cấp hai có một cậu con trai rất giỏi đánh nhau, mặt lúc nào cũng hung dữ. Cậu ta đặt biệt danh cho tôi, còn thích giật bím tóc tôi."
"Cậu ta làm vậy là thích em thôi."
Anh nở nụ cười hiểu rõ.
"Tôi biết."
Sau khi phân tích vô số chuyện yêu đương của nam nữ si tình, tôi sớm đã hiểu những trò nghịch ngợm của cậu bé năm đó chỉ vì một thứ gọi là thích. Chỉ tiếc là lúc còn nhỏ, tôi tưởng đó là ghét.
"Biệt danh của em là gì?"
Hiếm khi anh hỏi tôi.
"Bạch tuộc, mực ống, không thoát khỏi mấy thứ hải sản đó."
Tôi cười, nhìn những mảnh ký ức thoáng qua của ngày xưa.
Nếu phân loại biệt danh, chúng tôi đều thuộc loại "đồng âm". Tôi lén vui mừng vì sự trùng hợp này.
Anh nhìn chất lỏng nâu sẫm đang sôi trong ấm cà phê.
"Biệt danh của chúng ta đều là đồng âm."
Không ngờ anh cũng đang nghĩ đến điều đó.
Một đề tài nhỏ bé không đáng kể, trong ánh mắt nhìn nhau của chúng tôi bỗng trở nên hơi khác.
Về đến nhà, tôi cởi áo khoác, trên áo len vẫn còn vương mùi cà phê. Tôi mở máy tính, lên mạng kiểm tra thư.
Ngày nào tôi cũng nhận được rất nhiều thư. Những nam nữ chìm nổi trong biển tình, nói mãi không hết những khúc quanh trắc trở. Từ trước đến nay, tôi luôn nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, ngòi bút sắc bén châm chọc nhẹ nhàng. Có lúc, những người sa lầy trong tình yêu cần một cú đánh thẳng thắn, tôi xé toạc vết thương của họ, phơi bày phần xấu xí nhất của tình yêu đầy rẫy vết thương ra dưới ánh mặt trời. Tàn nhẫn, nhưng hiệu quả.
Một cô gái tên Annie viết thư cho tôi. Bạn trai cô ấy đã yêu người khác. Cô cầu xin anh quay lại, nhưng anh vẫn kiên quyết rời đi.
"Mỗi ngày, tôi đứng trước cửa nhà anh ấy chờ, ngây người nhìn bóng lưng anh mà nước mắt giàn giụa. Tôi hận sự tuyệt tình của anh, bao lời thề non hẹn biển chẳng lẽ đều là giả sao?"
Nhìn thư của Annie, tôi lại nghĩ đến chính mình hai năm trước — rõ ràng biết người đã đi, nhà đã trống nhưng vẫn hy vọng có một ngày anh ta sẽ xuất hiện.
Lần đầu tiên, lòng tôi mềm lại. Tôi nhớ đến ly cà phê hoàng gia anh pha cho người khác, nhớ ngọn lửa xanh nhạt anh thắp lên, nhớ anh khiến tôi tin rằng đàn ông không chỉ dành cho phụ nữ toàn là tổn thương.
"Có những người vốn dĩ không thuộc về bạn. Tự an ủi mình như vậy, có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút. Nếu thật sự không chịu nổi, hãy uống một ly cà phê hoàng gia. Tình yêu đôi khi giống như viên đường đang cháy, đẹp đẽ và mê hoặc lòng người, đến khi cháy hết tan vào cà phê, đắng hay ngọt chỉ mình biết."
Tôi dự định dùng email này làm chuyên đề kỳ này.
Tôi gửi mail cùng lời hồi đáp của mình cho người bạn học làm biên tập ở tòa soạn, rồi tắt máy. Đêm đã quá nửa, nhưng tầng sáu đối diện vẫn còn sáng đèn.
Hai ngọn đèn, lặng lẽ đối diện nhau.
Cuối tuần, ngày không phải đi làm. Tôi về nhà bố mẹ dưới danh nghĩa là sum họp gia đình, thực chất là để giải quyết chuyện ăn uống.
Căn bếp mới sửa sang, tôi nhiều nhất chỉ dùng để đun nước, nấu mì, thật lãng phí những bộ dao kéo tinh xảo kia.
Sống một mình có thể đơn giản tùy ý, nhưng nỗi cô đơn không sao xua đi cứ bám theo như hình với bóng.
Bữa tối tối Chủ nhật, bố mẹ bóng gió nhắc tôi không nên mãi nghĩ về quá khứ, sớm tìm một người đàn ông tốt để gả còn thực tế hơn là vất vả kiếm tiền.
Họ chỉ dám bóng gió rằng người đàn ông bỏ trốn khỏi hôn lễ là con trai của người họ hàng của bạn bố. Vì chuyện này, bố mẹ luôn cảm thấy mình nợ tôi rất nhiều.
Xem mắt là một trải nghiệm kỳ lạ. Những người nam nữ chẳng liên quan gì đến nhau, vì đủ loại quan hệ chồng chéo mà ngồi lại, ăn uống nói những lời xã giao, rồi hoặc là mỗi người một ngả, hoặc là nắm tay đi hết đời. Trải nghiệm của tôi, e rằng là kỳ lạ nhất trong những câu chuyện xem mắt.
Tôi khẽ thở dài, giả vờ không hiểu những ám chỉ của bố mẹ.
Mưa bay gió thổi, tôi đứng ở trạm xe do dự một lúc, cuối cùng vẫn không đi về phía quán cà phê của anh.
Nhà cửa lạnh lẽo, trong đêm mưa dường như càng âm u hơn. Tôi quấn chăn ngồi xem đĩa phim trong phòng khách nhưng vẫn không xua được cái lạnh.
Lạnh quá!
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là đi uống một ly cà phê nóng. Tôi ngẩng đầu lên, người phụ nữ mặc váy cưới trắng trên tường lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi nhìn cô ấy, thấy chính mình của hai năm trước.
Ánh mắt đau buồn tuyệt vọng ấy, đến nhiếp ảnh gia cũng không nỡ nhìn. Cô ấy ngày ngày đêm đêm từ trên tường nhìn xuống căn nhà mới này, nhắc nhở tôi đừng lặp lại vết xe đổ.
Tôi kéo chặt tấm chăn hơn, cuộn người trên ghế sofa.
Chú thích:
1. Irish Coffee (Cà phê Ireland) là một loại cocktail nóng kinh điển kết hợp giữa cà phê, rượu whisky Ireland và lớp kem tươi mịn màng. Mức giá thường dao động từ 100.000đ – 200.000đ mỗi ly, tùy vào thương hiệu rượu whiskey được sử dụng.
2. Boyzone là nhóm nhạc nam nổi tiếng thế giới đến từ Ireland, được thành lập năm 1993 với 5 thành viên: Ronan Keating, Stephen Gately, Mikey Graham, Shane Lynch và Keith Duffy. Nhạc của Boyzone gắn liền với giai đoạn hoàng kim của dòng nhạc Pop Ballad thập niên 90 và đầu những năm 2000. No Matter What (1998) là ca khúc thành công nhất của nhóm, đạt vị trí số 1 tại nhiều quốc gia.
3. Cà phê hoàng gia là cà phê chồn. Cà phê chồn (Kopi Luwak) là tinh hoa ẩm thực được mệnh danh là "vàng đen" của thế giới cà phê. Sự đắt đỏ và quý hiếm của nó bắt nguồn từ quy trình chế biến độc nhất: những quả cà phê chín mọng nhất được loài cầy hương chọn lọc ăn vào, sau đó trải qua quá trình lên men tự nhiên bởi các enzyme trong hệ tiêu hóa. Chính sự tác động kỳ diệu này đã loại bỏ vị đắng gắt, thay vào đó là một hương thơm nồng nàn quyện cùng vị ngọt bùi của chocolate và caramel. Giá thành của cà phê chồn rất đa dạng, dao động từ vài trăm nghìn đồng cho các loại cà phê hương chồn nhân tạo đến hàng chục triệu đồng cho cà phê chồn nguyên chất tự nhiên, tùy thuộc vào nguồn gốc, thương hiệu và phương pháp sản xuất.
4. Brandy là tên gọi chung cho các loại rượu mạnh được sản xuất bằng cách chưng cất rượu vang (nước nho lên men) hoặc nước ép trái cây lên men khác như táo, lê, anh đào. Nếu mua Brandy để uống thông thường, mức giá phổ biến nhất là từ 400.000 - 2.000.000 VNĐ.
5. Biệt danh của Kiều Mặc Tiếu () có chữ "" (Mặc). Trong tiếng Trung, học sinh thường trêu chọc bằng cách chơi chữ đồng âm hoặc gần âm. Vì vậy "" dễ bị nói lái thành (mực nước), (khúc gỗ, ngốc nghếch)
Biệt danh của Chương Ngữ Mặc () có chữ "" (Mặc), âm đọc gần với "" (mực). Từ đó bị liên tưởng sang (bạch tuộc): dùng chữ "" trong tên + liên tưởng hải sản; (cá mực): trực tiếp lấy chữ "" (mực).
Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại
Đánh giá:
Truyện Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại
Story
Chương 2
10.0/10 từ 48 lượt.
