Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Chương 73
Phó Duy Trạch nhìn Dung Hiểu chạy tới tủ quần áo, kéo ngăn dưới cùng ra, lấy ra một chiếc hộp màu đen. Cậu đứng dậy, đưa đến trước mặt anh, trong mắt mang theo ý cười ôn hòa, ra hiệu anh mở ra.
"Gì vậy?" – Phó Duy Trạch nhận lấy, khẽ hỏi.
Dung Hiểu lắc đầu, ý bảo: Anh mở ra trước rồi em nói.
Hộp vừa mở, đập vào mắt là một chai nước hoa màu xanh lam đậm. Phó Duy Trạch cầm lên, hơi nhíu mày nhìn cậu, ánh mắt giống như đang hỏi: Giờ có thể nói chưa?
Dung Hiểu cười, lấy chai nước hoa từ tay anh, xịt nhẹ hai cái vào không khí, sau đó dùng tay quơ quơ về phía anh:
"Ngửi thử đi. Không phải anh luôn nói rất thích mùi trên người em sao? Em nhờ Lý Mục giúp điều chế riêng cho anh đó."
Seven có đội ngũ điều hương sư hàng top thế giới, cậu đã trao đổi với bên đó rất nhiều lần, mới điều được mùi hương này.
Chỉ là bản thân cậu không ngửi được "mùi của chính mình", tất cả thông tin đều do Phó Duy Trạch miêu tả lại, cho nên Dung Hiểu cũng không chắc thành phẩm cuối cùng sẽ ra sao.
"Anh thấy giống không?"
Phó Duy Trạch khẽ hít một hơi. Trong không khí là hương thơm ngọt dịu, ban đầu phảng phất như mùi cỏ khô xen lẫn hương gỗ nhạt, dần dần chuyển thành mùi cam quýt thanh mát, cuối cùng là lớp nốt hương sữa mềm mại như có như không...
"Ừm... cảm ơn em."
Rất rõ ràng, món quà này khiến anh vô cùng xúc động, biết cậu đã tốn bao nhiêu tâm sức. Anh vươn tay ôm lấy eo cậu:
"Cho nên dạo này cứ bám theo hỏi anh 'mùi anh ngửi thấy là mùi gì', là vì chuyện này?"
Dung Hiểu đỏ mặt, cười không thành tiếng, chỉ nhẹ nhàng gật đầu:
"Em chỉ mong anh sẽ thích."
Vì món quà năm mới này, cậu đã nghĩ rất lâu. Ban đầu cậu còn nghĩ: Hay là tặng chính mình cho anh? Nhưng sau lại thấy... mình vốn đã là của anh rồi, có "gói quà lại" đưa thêm cũng chẳng có gì mới mẻ.
Nghĩ tới nghĩ lui, chợt nhớ Phó Duy Trạch luôn thích mùi hương trên người mình, thế là nảy ra ý tưởng: điều chế một mùi nước hoa gần giống vậy, để anh xịt lên người. Như vậy mỗi lần ngửi thấy, gần như là có cậu ở ngay bên cạnh.
"Anh thích." – Đối với anh, đây là món quà vô cùng đặc biệt.
Sáng mùng Một, Trình bá chuẩn bị sẵn cho hai người một bộ đồ tết đỏ tươi viền vàng, nói là quà từ một nhãn hàng gửi tặng sau khi Phó Tu livestream, thế nào cũng phải mặc thử cho có không khí năm mới.
Dung Hiểu nhìn mảng lông trắng mềm mềm trên áo, bật cười:
"Gia gia đúng là còn nhí nhảnh ghê, mà... đẹp thật đó."
Cậu quay sang bên cạnh, liền thấy mặt Phó Duy Trạch cứng đờ, đang nhìn chằm chằm bộ đồ trước mặt, như thể đang chuẩn bị "đối đầu kẻ địch".
Dung Hiểu suýt nữa cười ngất, trong lòng bắt đầu hóng: Không biết Phó tiên sinh nhà mình mà mặc bộ đồ đáng yêu thế này thì sẽ thành dáng vẻ gì.
Bên kia, Phó Tu đang bận rộn chuẩn bị livestream, chờ mãi không thấy hai người ra, bèn nhờ Trình bá sang thúc giục.
Dung Hiểu đã thay xong cho mình. Bộ đồ tết hơi ôm, mặc lên lại làm lộ bụng một chút. Bụng cậu vốn không quá to, áo lại rộng nên nhìn cũng không rõ, chỉ là cậu vẫn không yên tâm, đành ôm thêm một chiếc gối che lại.
Còn Phó Duy Trạch, tuy rất không cam lòng, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn thay đồ, mặc nguyên một bộ đỏ rực đi ra, ngồi xuống bên cạnh Dung Hiểu.
Thế là cả nhà ba người đều mặc đồ tết đỏ rực rỡ, trên vải thêu chỉ vàng hình kỳ lân oai phong, lại viền lông trắng trắng mềm mềm, vừa khí phái lại vừa... đáng yêu quá mức.
Phó Tu mở livestream, hình ảnh ba người lập tức hiện trên màn hình.
Lúc này trong phòng đã có hơn mười vạn fan trực chờ từ sớm. Thấy bọn họ xuất hiện, quà tặng và bình luận lập tức nổ tung màn hình.
"Các bảo bảo, chào mừng năm mới nhé. Trước hết phải cảm ơn thương hiệu CC đã tài trợ cho chúng ta bộ đồ tết hôm nay, mọi người thấy có đẹp không?" – Phó Tu nói, còn cố ý cho camera quay cận mặt Dung Hiểu và Phó Duy Trạch.
Dung Hiểu cười vẫy tay:
"Tết vui vẻ mọi người nha!"
Khóe môi Phó Duy Trạch giật giật:
"Tết vui vẻ."
Phó Tu cũng vẫy tay theo:
"Hôm nay mùng Một, ai cũng bận rộn, nên chúng ta không livestream lâu. Chúc mọi người năm mới vui vẻ nhé!!!"
Bình luận cuồn cuộn:
"Phó gia gia, Hiểu Hiểu, Phó tiên sinh, năm mới vui vẻ!!!"
"A a a, cả nhà này đáng yêu quá mức chịu!! Hiểu Hiểu mặc đồ đỏ đẹp quá trời luôn!!!"
"Ha ha, cảm giác Phó tiên sinh căng hết người, có phải đồ hơi chật không vậy? "
"Năm nay nhận được lời chúc của Phó tiên sinh, tui tin chắc là năm nay sẽ cực vượng!!"
"Tui nhất định sẽ thoát ế trong năm nay, nhất định sẽ có tình yêu ngọt ngào giống mấy người!!!"
"Yêu cả nhà Phó gia, năm mới thật hạnh phúc nha!!!"
Hình ảnh ba người nhà họ Phó mặc đồ tết nhanh chóng bị cắt ảnh, chỉnh lại rồi tung lên weibo ——
"Ha ha ha, tuy không xấu, nhưng kiểu 'hào môn bình dân' như này là lần đầu tui thấy. Nhà họ Phó đúng là dòng nước trong của giới nhà giàu đó!!!"
"Thiệt sự quá đáng yêu. Từ ngày Phó gia gia livestream, tui mới cảm thấy hào môn cũng không lạnh lùng xa cách như tưởng tượng nữa!"
"Hiểu Hiểu đẹp kinh khủng. Phòng livestream của Phó gia gia không bao giờ bật filter, mà nhan sắc vậy là quá đỉnh rồi!!!"
"Phòng livestream nhà Phó đúng là 'gương soi yêu quái', filter không bao giờ mở, nhớ lần trước Phó gia gia quên tắt filter chưa, cả nhà bị hù một phen chưa?!"
"Ha ha ha, nguyên cái nhà này đúng là rất biết cách làm người ta vui!"
Trong khi trên weibo vì buổi livestream tết của nhà họ Phó mà sôi trào, bên này Dung Hiểu đang dán câu đối cùng Phó Duy Trạch.
Bữa cơm tất niên trong nhà đều do các dì trong bếp chuẩn bị. Riêng sủi cảo tối mùng Một là cả nhà tự tay gói.
Đến tối, Cổ Trì dẫn Cổ phụ Cổ mẫu qua Phó gia ăn Tết chung. Năm nay nhà họ Cổ đã đoàn tụ với Dung Hiểu, dĩ nhiên sẽ không tách cậu ra ăn riêng.
Thế là mọi người tụ lại một chỗ, đón một cái Tết náo nhiệt hiếm có.
Nhà cũ nhà họ Phó đã lâu lắm rồi không vui như vậy. Ngày hôm đó trên mặt Phó Tu lúc nào cũng mang theo nụ cười, vui tới mức không khép miệng được.
Khi làm sủi cảo, mọi người ngồi vây quanh bàn, vừa gói vừa xem chương trình tết, nói cười rộn ràng.
Thấy đầu mũi Dung Hiểu dính một mảng bột trắng, Phó Duy Trạch đưa tay định lau giúp cậu, ai ngờ trên tay anh cũng đầy bột, lau một cái liền biến nửa khuôn mặt cậu trắng bệch.
"Xin lỗi, anh quên mất tay mình cũng toàn bột. Anh đi lấy khăn." – Anh cười, đứng dậy vào phòng lấy khăn ướt.
Mẹ Cổ ngồi bên cạnh nhìn cảnh đó, dịu dàng nói:
"Ai da, con trai nhà mình vốn đã trắng như cục bột, giờ thì thành một nắm mì luôn rồi."
Dung Hiểu đỏ mặt, mím môi cười ngọt:
"Mẹ..."
Đến lúc ăn sủi cảo, Phó Tu nói:
"Trong chỗ sủi cảo này chỉ có duy nhất một cái có nhét tiền xu, coi thử xem ai là người may mắn."
Vừa dứt lời, bên kia đã nghe Dung Hiểu "á" một tiếng, tiếp đó phun ra một đồng xu nhỏ.
"Được được được! Hiểu Hiểu năm nay đại cát đại lợi, vận may muốn nổ tung rồi ha ha!!" – Phó Tu cười vui như Tết.
Dung Hiểu quay đầu nhìn Phó Duy Trạch, hai người nhìn nhau cùng cười.
Qua giao thừa xong đã rất muộn, nhà họ Cổ ngủ lại luôn ở Phó gia. Dung Hiểu và Phó Duy Trạch về phòng.
"Mệt không?" – Phó Duy Trạch nhìn cậu, hơi lo.
"Không mệt đâu, cả ngày nay em có làm gì đâu." – Dung Hiểu cười. Với tình trạng hiện tại, cậu muốn làm gì cũng bị cả nhà ngăn lại, mệt thế nào được.
Phó Duy Trạch nghe vậy, vòng tay ôm cậu từ phía sau, đặt tay lên bụng cậu:
"Năm mới vui vẻ, Hiểu Hiểu."
"Năm mới vui vẻ, Phó Duy Trạch."
Đây là cái Tết đầu tiên hai người chính thức ở bên nhau. Hy vọng những năm sau nữa, mỗi cái Tết đều có thể ngọt ngào như thế.
Sang năm mới, ngày dự sinh của Dung Hiểu càng lúc càng gần, cả nhà trên dưới đều căng như dây đàn.
Chỉ có cậu là vẫn thấy... bình thường. Ngược lại, tối nào Phó Duy Trạch về nhà cũng phải hỏi:
"Hôm nay em thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?"
Dung Hiểu cười, vươn tay nhéo nhéo mặt anh:
"Phó tiên sinh, anh nhìn kỹ lịch đi, còn tận hai tháng nữa mới đến ngày dự sinh đó. Anh đừng căng thẳng sớm vậy có được không?"
Phó Duy Trạch vừa gật đầu vừa nói:
"Anh nghe nói nhiều khi em bé ra sớm, nên ngày dự sinh chưa chắc đã chuẩn..."
"Chắc cũng là số ít thôi. Cũng có khi trễ hơn nữa kìa. Mình cứ để mọi chuyện tự nhiên, gia gia sớm đã sắp xếp sẵn bác sĩ rồi. Anh không cần lo quá đâu."
Phó Duy Trạch miệng thì "ừ", mà vài hôm sau vẫn lặp lại câu hỏi ấy.
Thế là ban ngày, Dung Hiểu thường chủ động nhắn tin cho anh, kể tỉ mỉ hôm nay mình ăn gì, ngủ thế nào, tâm trạng ra sao... chỉ để anh yên tâm hơn.
Bên kia, Đào Nhạn cùng Hứa Nghị ở nước ngoài "lang thang yêu đương" nửa năm, cuối cùng cũng truyền về tin tốt.
Sáng hôm đó, vừa thức dậy, mở điện thoại ra, Dung Hiểu đã thấy tin nhắn của Đào Nhạn gửi hình ảnh. Mở ra xem, trên đó là que thử thai hiện lên hai vạch đỏ.
Dung Hiểu:
"A a a a a, cậu có rồi!!! Chúc mừng chúc mừng!!!"
Đào Nhạn:
"A a a a a a, Hiểu Hiểu ơi, tớ sắp làm ba rồi! Ha ha ha!!!"
Dung Hiểu:
"Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng. Hai cậu định khi nào về lại đây?"
Đào Nhạn:
"Ban đầu định chơi thêm một tháng nữa, nhưng giờ tớ muốn về luôn, ha ha. Hiểu Hiểu, tớ vui lắm luôn, tớ với Hứa Nghị có con rồi! Cậu không biết đâu, lúc anh ấy biết tin, vui đến mức nào luôn!!!"
Dung Hiểu:
"Tốt quá rồi. Về sớm cũng hay, đi bệnh viện kiểm tra luôn cho yên tâm, xem tình hình em bé nữa."
Nhận tin vui như vậy, Dung Hiểu cũng mừng thay cho cậu ấy.
Cậu đang chuẩn bị gửi tin báo cho Phó Duy Trạch, đột nhiên cảm giác cả người nóng lên, theo đó là một dòng nước ấm trào xuống.
Trong nháy mắt, cậu khựng lại, ngây người vài giây, rồi rất nhanh hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Dung Hiểu lập tức nhắn cho Phó Duy Trạch, cũng may Trình bá và Phó Tu đều đã được dặn trước về khả năng này, nên bình tĩnh xử lý.
Nhờ đã diễn tập tình huống trong đầu nhiều lần, nên lúc này không ai quá hoảng loạn.
Đợi đến khi Phó Duy Trạch vội vã chạy về, Dung Hiểu đã được đẩy vào phòng sinh.
Phó Tu thấy anh về, vội vàng đứng dậy đi tới:
"Hiểu Hiểu vừa mới vào, còn dặn bọn ta là không sao, bảo con đừng lo."
Phó Duy Trạch gật đầu, không nói gì thêm, đỡ Phó Tu ngồi xuống rồi đứng yên đó, ánh mắt dán chặt vào đèn báo trên cửa phòng sinh.
Sự căng thẳng trong lòng anh, viết rõ trên gương mặt.
Cổ Trì cùng cha Cổ mẹ Cổ đến nơi thì Dung Hiểu vẫn chưa ra.
Thời gian trôi qua từng chút một, cảm giác căng thẳng dần lan ra khắp hành lang.
Mãi cho đến khi cánh cửa phòng sinh đột nhiên mở ra, một bác sĩ bước ra:
"Người nhà của sản phụ là ai?"
Phó Duy Trạch bước nhanh lại:
"Tôi đây."
"Gia đình chuẩn bị thêm một bộ đồ cho em bé nữa, tình hình sinh lần này không giống lắm với kết quả khám trước, nhanh chuẩn bị."
Nói xong bác sĩ lại quay vào phòng, đóng cửa.
Mọi người bên ngoài ngẩn ra vài giây. Phó Tu là người phản ứng đầu tiên:
"Ý bác sĩ là sao? Trước đó không phải đã đưa đồ em bé vào rồi à? Giờ lại bảo chuẩn bị thêm một bộ là thế nào?"
Là người duy nhất từng sinh hai đứa con, mẹ Cổ ngẫm nghĩ một chút, dè dặt nói:
"Lúc trước khám thai, trong bụng là mấy bé?"
"Một chứ mấy, vẫn luôn là một, sao tự nhiên lại..." – Phó Tu nói đến đây, giọng đã hơi run run – "Không phải là... sinh đôi chứ?"
"Có lúc bé phía sau che khuất, siêu âm không thấy được, cũng không phải không có khả năng. Duy Trạch, Cổ Trì, hai đứa mau đi chuẩn bị thêm một bộ nữa, chắc là sinh đôi đó. Trời ơi, thật là..."
Mẹ Cổ vừa nói xong, mấy người đàn ông trong hành lang đều cứng cả người.
Cổ Trì vỗ vai Phó Duy Trạch:
"Cậu đừng đi, ở đây chờ Hiểu Hiểu. Để tôi đi, lập tức quay lại."
Tác giả có lời muốn nói:
Dung Hiểu: Rốt cuộc là em sinh cái gì vậy trời...?
Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
