Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Chương 74
Cổ Trì quay lại, xách theo cái túi đã chuẩn bị sẵn, đưa cho y tá rồi đứng chờ ngoài phòng sinh.
Khoảng hai mươi phút sau, đèn phòng phẫu thuật tắt, cửa mở ra. Hai bác sĩ bước ra, trong tay một người còn bế một em bé sơ sinh, trên mặt mang theo nụ cười:
"Chúc mừng, là một cặp sinh đôi. Quá trình sinh nở rất thuận lợi, sản... phu đã được đưa về phòng bệnh nghỉ ngơi rồi."
Nói xong, bác sĩ đồng thời đặt hai em bé vào trong ngực Phó Duy Trạch.
Bị nhét đầy một ôm bất ngờ, cả người Phó Duy Trạch cứng đờ. Hai cục nhỏ trong lòng anh, không biết có phải ảo giác không, mà đều thoang thoảng mùi sữa non.
Mẹ Cổ đứng bên cạnh thấy dáng vẻ ngốc nghếch đó thì bật cười, đưa tay bế một nhóc qua:
"Để mẹ bế cho, con mau vào xem Hiểu Hiểu đi."
Cục cưng bé xíu, mềm oặt, được ôm khỏi tay mình, Phó Duy Trạch lúc này mới thở phào:
"Cảm ơn mẹ, con vào trước."
Giây phút này, người anh muốn gặp nhất là Dung Hiểu. Thậm chí anh còn chưa kịp hỏi một câu: con trai hay con gái.
Nhìn bóng lưng anh đi xa, mẹ Cổ lại quay sang hỏi bác sĩ mấy điều cần chú ý.
Phó Duy Trạch đẩy cửa phòng bệnh ra, Dung Hiểu liền mở mắt, nhìn sang phía anh, cười rồi ngoắc tay gọi.
"Em vất vả rồi."
Anh đi tới, đưa tay sờ trán cậu. Dung Hiểu nắm chặt tay anh, cười tươi:
"Anh có thấy không, đáng yêu lắm, là sinh đôi đó. Sao lại là sinh đôi được chứ, em cũng không hề nghĩ tới."
Trên gương mặt cậu vẫn còn nét mỏi mệt, nhưng trong mắt toàn là ý cười. Phó Duy Trạch nhìn cậu, trong mắt tràn đầy dịu dàng, trong lòng mềm nhũn:
"Ừ, đúng là bất ngờ lớn. Cảm ơn em."
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu. Anh cảm thấy, điều may mắn nhất đời mình, không gì hơn được việc gặp được Dung Hiểu.
"Em cũng thấy bất ngờ lắm." Dung Hiểu cười, choàng tay ôm cổ anh, thì thầm vài câu thân mật.
Bên ngoài, Phó Tu cùng mẹ Cổ chia ra mỗi người bế một đứa, nhìn hai em bé nhỏ xíu, trong lòng sắp bị "manh" tới tan chảy.
"Cái mũi, đôi mắt này, đúng là giống Hiểu Hiểu y chang. Lớn lên nhất định là đẹp trai." – Phó Tu cười tít mắt.
Cha Cổ cũng vui vẻ:
"Cũng giống cả Duy Trạch nữa. Thật không ngờ lại là sinh đôi, mà còn là một bé trai một bé gái."
"Không phải sao, Hiểu Hiểu đúng là phúc tinh của chúng ta. Ha ha, thôi được, qua phòng bệnh đi, chắc Duy Trạch với Hiểu Hiểu sốt ruột chờ lắm rồi."
Cả đoàn tới cửa phòng bệnh, nhẹ nhàng gõ hai tiếng thử:
"Hiểu Hiểu?"
Phó Duy Trạch đứng dậy ra mở cửa, nhường mọi người đi vào.
Dung Hiểu thấy bọn họ đẩy hai chiếc xe đẩy trẻ sơ sinh vào, ánh mắt sáng rực.
Mẹ Cổ đẩy xe tới gần giường:
"Hiểu Hiểu, xem hai đứa con của con này, một là bé trai, một là bé gái đó."
Dung Hiểu cố gắng ngồi dậy một chút, nhìn hai nhóc con trong xe đẩy, trên mặt đầy ôn nhu. Cậu nhẹ nhàng đưa tay chạm vào má hai em bé, rồi quay sang nhìn Phó Duy Trạch:
"Nhỏ thật đó."
Lúc mang thai, bụng cậu cũng không quá lớn, nên cậu chưa từng nghĩ sẽ là sinh đôi.
Có lẽ cũng vì vậy nên cân nặng hai em bé không quá nặng, nhưng bác sĩ nói cả hai đều rất khỏe mạnh.
Phó Tu và nhà họ Cổ không ở lại quá lâu, khéo léo để lại không gian riêng cho "một nhà bốn người".
Dung Hiểu ngủ một giấc. Trong lúc đó, Phó Duy Trạch theo y tá học cách pha sữa, cho con bú.
Khi Dung Hiểu mở mắt ra, vừa vặn thấy Phó Duy Trạch đang bế một em bé, nhẹ nhàng dỗ dành.
Người đàn ông cao lớn, dáng vẻ có hơi vụng về, nhưng từng động tác lại tràn đầy ôn nhu.
Chờ anh cho hai đứa ăn xong, quay đầu lại hỏi:
"Em có đói không?"
Dung Hiểu lắc đầu, nhìn anh cười:
"Duy Trạch, anh thật là dịu dàng."
"Em đang cười anh vụng về đúng không?"
"Không." – Dung Hiểu khẽ cười, vòng tay ôm anh, đầu dụi vào cổ anh, giọng mềm đi – "Em chỉ cảm thấy anh sẽ là một người cha rất tốt thôi."
Phó Duy Trạch bật cười, đưa tay xoa xoa tóc cậu.
Điện thoại đang để yên bỗng rung lên. Dung Hiểu với tay lấy:
"Là chị Nhan."
Cậu nhấn nghe, vừa bật loa lên đã nghe Nhan Thanh lo lắng:
"Hiểu Hiểu, vừa rồi Phó tiên sinh vào bệnh viện bị chụp lại, em có chuyện gì à?"
"Chị Nhan, em sinh xong rồi... là em bé ra đời đó."
Dung Hiểu ngượng ngùng nói, liếc sang Phó Duy Trạch.
Nhan Thanh vốn nhìn ảnh paparazzi chụp Phó Duy Trạch vội vã vào bệnh viện là đã đoán được đôi ba phần. Giờ nghe chính chủ xác nhận, chị mới hoàn toàn yên tâm:
"Chúc mừng em chính thức 'lên chức' ba ba! Nhưng mà này, Hiểu Hiểu, em tính lúc nào sẽ công bố tin vui này đây?"
Dung Hiểu lại nhìn sang Phó Duy Trạch:
"Nếu đã bị chụp rồi... thì công bố luôn đi chị."
Cậu vốn không định giấu, ngược lại còn rất muốn cho cả thế giới biết: bây giờ bọn họ là một nhà bốn người.
Nhan Thanh vừa nhận được ảnh Dung Hiểu gửi đến, nhìn xong giật mình suýt đánh rơi điện thoại.
Thế nào cũng không ngờ, Dung Hiểu mang thai lại là... sinh đôi.
Có những người, đúng là "nhân sinh người thắng cuộc", không phục cũng không nổi.
Trên weibo, Nhan Thanh lập tức đăng:
Người đại diện Nhan Thanh V:
"Chuyển phát Hiểu Hiểu một cái, các bạn cũng có thể trở thành 'nhân sinh người thắng cuộc' nha ~~
Chúc mừng em đã đạt thành tựu một nhà bốn người!! ẢnhẢnh~~~"
Bình luận lập tức bùng nổ:
"Ủa, ảnh này không phải là hình ghép chứ??? ??"
"Trời ơi, sao mà bất ngờ vậy, trước đó không có một tí gió nào, vậy là thiệt hả, sáng sớm sinh một cặp sinh đôi???"
"Nhan Thanh không phải kiểu người đem chuyện này ra đùa đâu, vậy lúc trước Phó tiên sinh vội vào bệnh viện là vì cái này đó hả???"
"A a a, đúng là nhân sinh người thắng cuộc! ! !"
"Tôi chỉ muốn hỏi một câu: Liễu Lâm à, mặt cô có đau không???"
"Ha ha, Liễu Lâm trước còn muốn nhận mang thai hộ cho Phó tiên sinh, người ta cần cô sao? Hiểu Hiểu sinh được sinh đôi, cô có được không???"
"Ngồi tính kỹ thời gian, lúc Liễu Lâm muốn 'hiến thân' cho Phó tiên sinh, chắc người ta sớm đã lặng lẽ mang thai rồi ấy nhỉ???"
"Không phải bảo tỉ lệ song tính mang thai thấp lắm sao, tại sao sáng sớm có thể 'bắn' ra cả sinh đôi???"
"Chuyển, chuyển, tui chuyển!! ! ! ! !"
"Chúc mừng Phó tiên sinh, chúc mừng Dung Hiểu!!!"
Lâm Thượng Vũ V cũng nhảy vào:
LâmThượngVũ V:
@PhóTiênSinh @DungHiểu1234V... Tuy không muốn thừa nhận nhưng tôi hơi ghen tị. Chúc mừng, một nhà bốn người, Phó tiên sinh là người xấu xa nhất!!! ! ! ! !"
Đào Lân V đáp:
ĐàoLân V:
"Tôi khác cậu, tôi thoát ế rồi, con cái rồi cũng sẽ có.
@PhóTiênSinh @DungHiểu1234V... Tuy không muốn thừa nhận nhưng tôi có hơi ghen tị. Chúc mừng, một nhà bốn người, Phó tiên sinh là người xấu xa nhất!!! ! !"
Dân mạng lại được dịp cười lăn:
"Ha ha ha ha, hai người có thể thôi đấu khẩu với nhau không, đã thế còn copy-paste y chang câu chúc!! ! ! !"
"Tôi cười chết, cảm giác Phó tiên sinh gây nên công phẫn rồi đó!!"
"Người ta quang minh chính đại, tôi cũng muốn nói một câu: một nhà bốn người, Phó tiên sinh là người xấu nhất!!! ! !"
"Các người nghe kỹ lại câu Đào tổng nói đi, ý là: chỉ còn mình Lâm tổng là chó độc thân đó!!!"
"Tại sao người bị thương lúc nào cũng là Lâm tổng vậy... nhưng xin lỗi, tôi thật sự muốn cười!!!"
Tối hôm đó, bảng hot search lại một lần nữa bị nhà Phó Duy Trạch chiếm trọn top 3.
Một diễn đàn nổi tiếng còn mở hẳn topic thảo luận:
[Người ta không nói chuyện mờ ám, tôi chỉ là rất ước ao Rx]
Lầu chủ: Anh trai là người thừa kế nhà C, chồng là người thừa kế nhà P, giờ lại sinh ra một cặp sinh đôi. Địa vị cơ bản có thể nói là vững như núi Thái Sơn. Dù cho không có con đi nữa thì nhìn mức độ P tiên sinh nâng niu cậu ấy, cũng đủ hiểu. Nhưng mà như thế lại càng viên mãn. Cuộc đời này, thật sự khiến người ta ước ao đến nổ tung!
Lầu 1: Tôi không giống các người, tôi ước ao... P tiên sinh.
...
Lầu 15: Tôi chua, thật sự chua! !
Lầu 16: Hai người bọn họ tôi đều ước ao, bọn họ khiến tôi tin là trên đời còn có tình yêu! ! ! !
Lầu 17: Trước đây tôi cứ nghĩ Dung Hiểu là song tính, chắc khó mà có con. Dù sao song tính tỉ lệ mang thai rất thấp. Ai ngờ vừa mang thai đã là sinh đôi, lần này đúng thật là nhân sinh người thắng cuộc!!!
...
Lầu 33: Người truyền kỳ, cuộc đời có thể viết thành sách luôn rồi.
...
Lầu 99: Hiểu Hiểu sao còn chưa lên tiếng, tôi rất muốn biết giới tính em bé!
Lầu 100: A a a, mau đi xem, Dung Hiểu đăng weibo rồi!! ! ! !
DungHiểu1234V:
"Cảm ơn mọi người đã chúc phúc và quan tâm. Chúng mình đều rất khỏe. Em bé là một bé trai và một bé gái ^-^ ẢnhẢnh..."
Ảnh là Phó Duy Trạch đang bế con cho bú, mặt hai nhóc bị che lại bằng sticker thỏ con dễ thương.
Dù vậy, chỉ nhìn cảnh Phó tiên sinh cho con bú thôi cũng đủ khiến mọi người phát cuồng:
"Trời ơi, đời này tôi lại được thấy hình Phó tiên sinh cho con bú!!!"
"Phó tiên sinh dịu dàng quá đi mất!! ! ! ! !"
"Tôi rất muốn trở thành... bình sữa trong tay anh ấy!!"
"Chỉ nhìn thôi tôi cũng thấy hạnh phúc!! ! ! !"
"Tự dưng cũng muốn kết hôn... tự dưng cũng muốn có em bé quá..."
Đào Nhạn biết tin xong lập tức gọi cho Dung Hiểu:
"Hiểu Hiểu, trời ơi, sao lại là sinh đôi vậy hả??"
"Tớ cũng không biết. Trước khi sinh kiểm tra thì lúc nào cũng chỉ nhìn thấy một đứa. Đến lúc vào phòng sinh, bác sĩ nói có hai, tớ cũng sợ muốn ngất."
Nghĩ lại cảnh lúc ấy: sinh xong một đứa, bác sĩ nói còn một nữa, cả phòng đều sững sờ. Bây giờ nhớ lại, Dung Hiểu vừa sợ vừa buồn cười.
"Vui thế còn gì. Cậu đúng là nhân sinh người thắng cuộc. Không được, chờ tớ về, phải đi chà sát tí khí may của cậu mới được. Mà nói thật, Hiểu Hiểu, lần này sinh xong rồi, cậu còn tính sinh nữa không?"
Câu hỏi bất ngờ khiến mặt Dung Hiểu nóng bừng:
"Chuyện này làm sao mà nói trước được, cứ thuận theo tự nhiên thôi."
"Phó tiên sinh đúng là có phúc quá mà, a a a, hâm mộ muốn chết. Tớ với Hứa Nghị mai bay chuyến sớm, chắc khuya đến nơi. Ngày kia tớ tới thăm cậu nha!"
"Gấp vậy sao, không nghỉ thêm vài ngày rồi hẵng đi à?"
"Không sao, tớ phải vào bệnh viện kiểm tra mà, tiện đường tới thăm cậu. Nhưng cậu chắc chưa xuất viện sớm đúng không?"
"Chưa, còn vài hôm nữa. Vậy tớ chờ cậu tới. À, này, cậu đừng mua đồ nữa, ở đây đồ nhiều lắm rồi."
"Biết rồi, ngày kia gặp."
Cúp máy xong, Dung Hiểu ngẩng lên đã thấy Phó Duy Trạch đang mở túi tã, chuẩn bị thay cho hai em bé. Vừa mới mở ra, chắc là bị không khí k*ch th*ch, một cột "nước" bắn thẳng ra ngoài. May mà Phó Duy Trạch né kịp, chứ không thì ăn trọn vào mặt.
Dung Hiểu nhìn cảnh đó cười đến suýt nghẹn, quay sang ngó vào trong xe đẩy. Tiểu quỷ gây chuyện hình như cũng biết mình vừa làm xấu, cái miệng nhỏ không răng cười toe.
Cậu đưa tay chọt chọt trán con:
"Đồ nghịch ngợm, suýt nữa là cho ba con một trận 'tắm rửa' rồi đó."
Phó Duy Trạch liếc cậu một cái:
"Muốn cười thì cười đi, đừng nhịn!"
Dung Hiểu cố chấp:
"Em đâu có cười đâu."
Nói xong, khóe môi lại cong lên:
"Thôi được, có cười chút xíu... ha ha!"
Phó Duy Trạch nhìn cậu, cưng chiều kéo cậu lại gần, cúi đầu hôn lên môi cậu một cái.
Thả ra rồi, mặt Dung Hiểu vẫn còn đỏ, lí nhí:
"Duy Trạch, chúng ta còn chưa đặt tên cho con đó..."
Tác giả có lời muốn nói:
Tên hai bé, ta tạm định là: Phó Diệu Dương và Phó Diệu Tinh, sau này nếu có một bé gái nữa thì gọi là Phó Diệu Nguyệt.
... Ừ thì, có hơi tầm thường xíu.
Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
