Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu

Chương 72

Đào Nhạn chọn địa điểm tụ tập ở căn biệt thự ven biển. Lần nữa đến đây, Dung Hiểu vẫn có cảm giác như chuyện lần trước cậu cầu hôn với Phó Duy Trạch mới chỉ xảy ra hôm qua.

Bây giờ trời đã trở lạnh, không thể nướng ngoài trời, may mà trong biệt thự có một phòng kính, cực kỳ thích hợp để tụ họp ăn uống.

Dung Hiểu giờ là đối tượng "bảo vệ trọng điểm", mọi người nhất loạt không cho cậu động tay động chân, chỉ được ngoan ngoãn ngồi trên đệm ấm nhìn bọn họ bận rộn.

Thỉnh thoảng còn bị Phó Duy Trạch với Cổ Trì thay phiên... ép ăn.

Đào Nhạn nhìn mà không nhịn được, đi lại gần trêu:

"Cậu ăn thế này, sao không thấy béo lên tí nào vậy, bụng cũng chẳng to mấy."

"Chính tớ cũng không hiểu. Nhưng bác sĩ khám rồi, bảo em bé rất khỏe mạnh." – Dung Hiểu cười.

"Là bé trai, bé gái hay là... sinh đôi?"

Đào Nhạn tò mò nhìn chằm chằm bụng cậu.

"Không biết nữa, là gì cũng được." Dung Hiểu thật sự không nghĩ quá nhiều, chỉ cần là con của cậu với Phó Duy Trạch, là cậu đã vui rồi.

Đào Nhạn ngồi xổm xuống với vẻ đầy ngưỡng mộ, đưa tay sờ bụng cậu. Tuy nhìn ngoài chưa to lắm, nhưng khi tay đặt lên thì cảm giác rất khác bình thường. Không biết có phải trùng hợp hay không, trong bụng đứa nhỏ bỗng đá một cái.

"Á!"

Đào Nhạn tròn mắt nhìn Dung Hiểu:

"Nó mới vừa đá tớ đúng không?!"

Dung Hiểu cong mắt gật đầu, cười:

"Ừ."

"Thần kỳ ghê luôn á..."

Đào Nhạn còn chưa nói xong thì đã bị Đào Lân đi tới đá nhẹ một cước vào mông:

"Sờ linh tinh cái gì đó?"

"Tại sao em lại không được sờ? Anh ghen thì nói thẳng." – Đào Nhạn đứng dậy, lườm anh trai một cái rồi quay đi.

Đến lúc vào bàn ăn, Đào Nhạn nâng ly nước trái cây, hắng giọng:

"Khụ. Hôm nay gọi mọi người đến đây, thứ nhất là để chúc mừng Hiểu Hiểu nhà chúng ta nhận Ảnh đế. Chúc mừng cậu!"

Cậu nói xong, giơ ly cụng với Dung Hiểu.

Dung Hiểu cười:

"Cảm ơn."

"Còn chuyện thứ hai..." – Đào Nhạn nhìn mọi người một vòng – "Là em với Hứa Nghị đã quyết định đi đăng ký kết hôn. Sở dĩ nói với mọi người sớm như vậy là vì sau khi lĩnh chứng bọn em sẽ đi du lịch hưởng tuần trăng mật luôn. Cho nên bữa cơm hôm nay coi như tụi em mời, mời mọi người trước nha!"

Vừa nói xong, theo phản xạ cậu đã nhìn sang Đào Lân, chưa kịp mở miệng thì Hứa Nghị đã nâng ly, nhìn thẳng về phía Đào Lân:

"Đào tổng, tôi biết trước đó không bàn bạc với anh và bác trai bác gái mà đã quyết định như vậy là rất thất lễ. Nhưng tôi thật lòng với Đào Nhạn. Nếu không có cậu ấy, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng biết yêu một người là cảm giác thế nào. Tôi rất trân trọng cậu ấy, sẽ cố gắng hết sức đối xử tốt với cậu ấy. Hi vọng anh có thể yên tâm giao cậu ấy cho tôi."

Đào Lân giữ nét mặt lạnh, nhìn anh ta. Đào Nhạn thấy Hứa Nghị uống rượu thì hoảng, vội vàng định giật ly:

"Anh, chuyện này..."

"Sao? Uống tí rượu cũng không được hả?" – Đào Lân liếc cậu – "Cưng chiều bảo bối nhà Đào gia đến mức, uống chút rượu cũng là phạm tội à?"

Anh khó chịu uống cạn ly rượu, rồi mới chậm rãi nói:

"Hứa Nghị, Đào Nhạn nhà chúng tôi là như vậy đó. Vì thích cậu nên mới dám làm liều như vậy. Dựa vào điều đó, bọn anh sẽ không nói gì thêm. Nhưng nếu có một ngày, cậu không cần nó nữa, phiền cậu trả nó lại cho bọn anh cho đàng hoàng."

"Sẽ không có ngày đó đâu. Em sẽ không 'không cần' cậu ấy." – Hứa Nghị cười. Anh vốn rất ít cười, nhưng mỗi khi cười thì lại bất ngờ ấm áp.

Biết hai người đã trải qua những gì, Dung Hiểu nâng ly:

"Chúc mừng hai cậu."

Viền mắt Đào Nhạn hơi đỏ lên, cậu cười với Dung Hiểu:

"Cảm ơn."

Ăn xong, Dung Hiểu và Phó Duy Trạch về trước. Lên xe rồi, Dung Hiểu không nhịn được cười:

"Em đoán đúng thật."

Phó Duy Trạch đưa tay xoa đầu cậu:

"Ừ, rất thông minh."

Dung Hiểu cười một lúc rồi nói:

"Hứa Nghị dám bước ra như vậy, thật sự không dễ. Hy vọng sau này họ sẽ luôn hạnh phúc như thế."

"Rồi sẽ như vậy. Ánh mắt Hứa Nghị nhìn Đào Nhạn rất thật. Bọn họ sẽ đi được lâu dài." – Giọng Phó Duy Trạch bình thản, lại cho Dung Hiểu thêm phần yên tâm.

Đào Nhạn là kiểu nói làm là làm. Ngày hôm sau, sau khi tụ họp xong, cậu đã dắt Hứa Nghị đi đăng ký kết hôn.

Rồi lập tức không nhịn được mà lên weibo công bố tin vui ——

@LàĐàoNhạnKhôngPhảiChánGhét V:

"Đùng đùng đùng đùng~ Từ nay về sau, người đàn ông này là của tôi nha~
@DiễnViênHứaNghị
Các bảo bối, câu chuyện này muốn nói cho mọi người: thích ai thì phải dốc sức theo đuổi, chỉ cần người đó còn độc thân, tức là bạn vẫn còn cơ hội, hừ hừ~ ảnh ảnh~"

Bình luận bên dưới nổ tung:

"A a a a a a, tui vừa thấy cái gì đây! Chúc mừng Đào Nhạn nhạn tâm tưởng sự thành, tân hôn hạnh phúc!!!"
"Tui luôn cảm thấy cuối cùng Hứa Nghị sẽ là của Đào Nhạn, không ngờ pháo đài thật sự bị công phá! Nhất định phải hạnh phúc đó nha!!!"


"Đây là bát canh gà ngon nhất tui từng uống! Tui cũng phải cố gắng, nam thần còn độc thân, tui cũng phải hạ gục anh ấy!!!"
"Nhìn thấy Đào Nhạn được đền đáp, thật sự mừng giùm luôn. Nhất định phải hạnh phúc đó nha!"

@DiễnViênHứaNghị V:

"Yêu em, từ tận đáy lòng. @LàĐàoNhạnKhôngPhảiChánGhét
Cảm ơn mọi người đã chúc phúc, bọn tôi sẽ trân trọng điều này. ảnh"

"Ha ha ha, Hứa Nghị, hồi đó anh giãy giụa cái gì chứ, cuối cùng chẳng phải cũng bị rơi vào Ngũ Chỉ Sơn mang tên Đào Nhạn đó à!!!"
"Tuy không nỡ để anh kết hôn, nhưng lại rất hy vọng anh hạnh phúc. Cố lên nha!"


"Anh kết hôn rồi chúng em vẫn ủng hộ, chỉ mong sau này anh đăng bài nhiều nhiều chút!!!"

Lúc Dung Hiểu ngủ dậy, weibo đã náo loạn. Cậu chuyển tiếp bài của Đào Nhạn:

@DungHiểu1234 V:

"@LàĐàoNhạnKhôngPhảiChánGhét V @DiễnViênHứaNghị V
Chúc mừng nha ^ - ^"

"Tui biết ngay là sẽ đợi được Dung Hiểu xuất hiện mà, nhìn tui vừa quét thấy gì này!!!"
"Nói thiệt, có phải vì là bạn của cậu nên Đào Nhạn mới dám yêu đương mạnh mẽ như vậy không? Cho nên tui chỉ muốn hỏi, Hiểu Hiểu còn thiếu bạn thân không???"
"Muốn làm bạn với cậu!!!"


"Đúng là bội thu luôn, không chỉ được ăn thức ăn cho chó nhà Dung Hiểu & Phó tiên sinh, sau này còn có cặp Đào Nhạn & Hứa Nghị nữa. Anh trai độc thân xin được rắc thêm nhiều nữa!!"

Đào Nhạn thấy Dung Hiểu chia sẻ bài, lập tức nhắn tin riêng:

Đào Nhạn:

"Chào buổi sáng Hiểu Hiểu~ Tớ với Hứa Nghị mua vé máy bay xong rồi, mai bay. Vài tháng không gặp, cậu không được quên tớ nha. Đợi tớ về còn phải kiểm tra kết quả đó, khà khà!"

Nguyện vọng này làm Dung Hiểu hơi hoảng, nhưng nghĩ lại thì Đào Nhạn vốn là người thẳng như ruột ngựa, muốn gì nói đó, từ trước đến giờ chẳng giấu ai bao giờ.

Dung Hiểu:

"Vậy tớ sẽ ngoan ngoãn chờ tin vui đó nha ^ - ^"

Đào Nhạn:

"Vậy tớ tranh thủ 'hít ké' trước, hấp thụ thêm chút âu khí của cậu, ha ha ha!"

Cận Tết, trời ngày càng rét. Dung Hiểu ít ra ngoài hơn, hầu như chỉ quanh quẩn trong nhà. Cuối năm, Phó Duy Trạch bận rộn hơn hẳn, có lúc về nhà người vẫn còn mùi rượu. Anh sợ làm cậu khó chịu nên đều tắm ở phòng bên cạnh rồi mới vào phòng ngủ.

Dung Hiểu lo cho sức khỏe anh, nhiều hôm cố ý chờ anh về mới chịu ngủ. Nhưng lại sợ anh biết mình thức đợi sẽ đau lòng, nên mỗi lần nghe tiếng động là vội vàng... giả vờ ngủ.

Chỉ là giả vờ nhiều, sớm muộn cũng bị bắt bài.

Phó Duy Trạch đưa tay ôm cậu bé đang nằm nghiêng vào ngực, cúi đầu hít nhẹ chỗ cổ vai, mùi sữa thơm ngọt thoang thoảng. Bất kể mệt đến đâu, chỉ cần ngửi thấy mùi hương của đứa nhỏ là anh lập tức thấy yên tâm.

Bị cọ vào cổ hơi ngứa, cơ thể Dung Hiểu khẽ run, anh liền nghe người phía sau nói:

"Biết ngay là em chưa ngủ mà."

Dung Hiểu mở mắt, ngước nhìn anh:

"Anh không về, em ngủ không được."

Phó Duy Trạch thở dài khẽ, cúi đầu hôn lên trán cậu:

"Xin lỗi, dạo này hơi bận, nhưng rất nhanh là xong rồi."

"Em biết mà. Cuối năm công ty chắc nhiều việc lắm. Em chỉ lo anh mệt quá với uống nhiều rượu thôi."

"Anh sẽ chú ý, đừng lo cho anh quá. Em ở nhà mãi có thấy buồn không? Ngày mai có muốn ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa không?"

"Ngày mai á?" – Dung Hiểu hơi bất ngờ – "Anh rảnh à?"

"Hầu như xong hết rồi. Mấy chuyện còn lại giao cho bên dưới xử lý là được. Anh có thể 'nghỉ đông' một hôm."

"Vậy thì tốt quá. Mà... tụi mình đi đâu?" – Bây giờ bên ngoài đầy tuyết, với tình trạng hiện tại của cậu, nhiều chỗ thật sự không tiện.

"Em muốn đi đâu?" – Giọng anh rất dịu.

"Hay là tụi mình đi sắm Tết đi? Đón năm mới ấy." – Đây là cái Tết đầu tiên cậu và Phó Duy Trạch chính thức ở bên nhau. Nghĩ đến là thấy vui.

"Được."

Thật ra đồ Tết trong nhà đều có Trình bá lo hết, không thiếu thứ gì.

Nhưng Dung Hiểu muốn tự tay mua quà cho mọi người. Năm vừa rồi cậu kiếm được không ít tiền, tất nhiên muốn bỏ ra một chút, coi như cảm ơn cả nhà đã thương mình.

Với cậu, Tết được tặng quà rất vui, mà tự tay đi tặng lại cho người khác cũng vui chẳng kém.

Sáng sớm, nghe Dung Hiểu muốn ra ngoài, Phó Tu đặc biệt dặn cậu mặc ấm rồi quay sang nhắn kỹ với Phó Duy Trạch: nhất định phải chăm sóc hai ba con cẩn thận.

Chờ hai người đồng thanh bảo đảm xong, ông mới yên tâm.

Xét tình trạng của Dung Hiểu, nơi có thể đi không quá nhiều. Cậu lại muốn mua đồ cho cả nhà, thế là hai người đến trung tâm thương mại.

Ai ngờ vừa bước vào mới phát hiện... trung tâm thương mại rộng vậy mà lại không có một bóng người.

"Anh đã nói trước với họ, bảo họ tạm... dọn khách đi à?" – Cuối năm là thời điểm mua sắm nhộn nhịp nhất, làm gì có chuyện trung tâm thương mại không một bóng khách?

Phó Duy Trạch vốn cũng không định giấu:

"Chúng ta mua xong sẽ đi ngay, bọn họ vẫn kinh doanh lại như bình thường."

Dung Hiểu nhìn anh:

"Thế giới của người có tiền các anh... đều chơi lớn như vậy à?"

Phó Duy Trạch khẽ cười gật đầu:

"Ừ, mà như vậy vẫn còn... chưa tính là 'lớn' đâu. Em muốn xem thế nào mới gọi là 'hung hăng' thật không?"

"Không cần, không cần, thế này là được rồi!" – Dung Hiểu lập tức giơ tay đầu hàng, rồi nhìn anh nghiêm túc nói – "Nhưng mà hôm nay đi mua đồ, em phải tự quẹt thẻ. Anh không được trả giúp em. Em muốn dùng tiền của mình mua quà cho mọi người. Bây giờ em có tiền rồi."

Phó Duy Trạch đưa tay xoa đầu cậu:

"Được rồi, bà xã. Hôm nay anh chỉ phụ trách xách đồ, không ý kiến gì hết, được chưa?"

"Được, Phó tiên sinh."

Hai người nhìn nhau cười, nhân viên bán hàng hiểu chuyện nên cũng không đi theo quá sát, chỉ đứng cách đó một khoảng, ánh mắt đầy... ngưỡng mộ.

Hai người ra vào trung tâm thương mại đều không che mặt, lập tức bị người đi đường chụp hình, post lên mạng ——

"Phó tiên sinh và Dung Hiểu nắm tay đi dạo phố!"
"Trung tâm thương mại XX hôm nay đóng cửa sớm, không phải vì chuyện này chứ??"
"Phó tiên sinh đúng là ra tay rộng rãi. Để hai người đi dạo phố không bị quấy rầy, trực tiếp cho... tạm ngưng kinh doanh luôn. Ngoài chữ 'ngầu', tui không biết nói gì nữa!!!"
"Sợ cái gì, Phó tiên sinh có tiền. XX vốn cũng là dưới trướng Phó gia mà!!!"
"Tui ngoài ghen tị thì thật sự không biết nói sao luôn!!!"

Khi hai người về đến nhà, tay xách nách mang đủ kiểu túi lớn túi nhỏ, Phó Tu nhìn mà há hốc:

"Chẳng lẽ hai đứa đem cả trung tâm thương mại dọn về đây luôn rồi?"

Miệng thì nói vậy, nhưng trên mặt ông toàn là nụ cười – vì Dung Hiểu đã lấy trong đống túi ra một túi giấy đưa cho ông:

"Gia gia, trong này là một bộ thiết bị chuyên dùng cho livestream, chúc gia gia Tết vui vẻ ạ!"

"Được được được, đây là lần đầu ta được tặng món quà như thế này. Tốt, rất tốt!" – Phó Tu cười tít mắt, vui không để đâu cho hết.

Dung Hiểu lại đưa một túi khác cho Trình bá:

"Trình bá, đây là một bộ đèn trị liệu vật lý. Chân bác hay đau, chiếu ấm một chút sẽ dễ chịu hơn."

Trình bá nhận lấy:

"Cảm ơn Dung thiếu, cậu thật có lòng."

Phó Tu liếc sang túi quà của Trình bá, trong lòng càng vui. Rõ ràng là Dung Hiểu chọn quà rất có tâm.

Sau khi chia quà cho tất cả người trong nhà, chỉ còn lại phòng của hai người.

Dọc đường, cậu mua quà cho từng người, chỉ duy nhất... chưa mua cho Phó Duy Trạch.

Cậu còn tưởng anh sẽ nhắc, ai ngờ anh chẳng nói gì.

Về đến phòng, Dung Hiểu xoay người nhìn anh:

"Anh không cảm thấy hình như thiếu thiếu gì sao?"

Phó Duy Trạch làm bộ vô tội:

"Giờ đến lượt anh à?"

Dung Hiểu mím môi:

"Làm sao bây giờ, hình như em... quên chuẩn bị quà cho anh mất rồi."

"Thật không?" – Phó Duy Trạch nhướng mày, rõ ràng không tin.

Dung Hiểu cười đi tới, giọng ngọt ngào:

"Ừ, làm sao bây giờ đây, Phó tiên sinh. Hình như em thật sự chưa chuẩn bị quà cho anh."

"Không sao, dù sao em cũng là của anh rồi." – Giọng anh bình tĩnh mà lại đầy khí thế bá đạo.

Câu này làm Dung Hiểu bật cười, cậu xoay người:

"Em sao có thể quên anh được. Đợi em một chút."

Tác giả có lời muốn nói:

Phó Duy Trạch: Quà sẽ là cái gì đây?



Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu Truyện Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu Story Chương 72
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...