Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 47: Lên lầu không


Từ nhỏ tới lớn, Du Tân Dương gần như chưa từng thấy cô rơi nước mắt.


Hồi nhỏ tháo van xe của ba anh, bị ba anh xách cổ về nhà dạy dỗ cũng không khóc. Lúc cứu người nhưng lại bị đám phóng viên vô lương tâm truy hỏi điểm lẹt đẹt ở Tiểu Họa Thành cũng không khóc. Suýt trượt nguyện vọng vào Trường Trung học Phong Đàm, mọi người đều lo cho cô, cô lại cứ tỉnh bơ, cười hì hì nói: “Meo Meo, cậu phải sớm quen với cuộc sống không có mình nha.”


Anh luôn nghĩ cô có một trái tim siêu cấp mạnh mẽ. Lần đó bị Lương Mai chọc cho khóc, nói ra thì hơi vô tâm, chứ thật ra anh cảm thấy lạ lẫm nhiều hơn là đồng cảm. Như kiểu rút trúng một tấm thẻ SSR phiên bản Lý Ánh Kiều khóc thảm thiết, chưa từng thấy bao giờ.

(*)
Từ lần gặp Chu Tiểu Lượng ở Cảng Điên, bị cô bế kiểu công chúa đi, thật ra anh đã ngầm ganh đua với cô rồi, dù bề ngoài vì sợ nắm đấm của cô nên chuyện gì cũng chiều theo.


Hồi tiểu học, anh từng lấy thành tích học hành đè bẹp cô, cô vào Nhị Trung Tiên Thành, anh vào trường Thực Nghiệm. Tưởng như cuối cùng cũng tránh xa cô, không còn phải ganh đua nữa. Ai dè Lương Mai lại bất ngờ tìm tới anh, khởi động cái gọi là “kế hoạch cá giống”, rõ ràng Lý Ánh Kiều lại là con cá đắt nhất trong đám.


Thật ra anh cũng giống Lương Mai, muốn biết rốt cuộc cô còn tạo được bao nhiêu bất ngờ. Nhưng anh từng nói với Lương Mai một câu nghe cũng khá tự vả: “Em thấy cô chắc tám chín phần là sẽ thua, Lý Ánh Kiều vốn không phải người có thiên phú học hành.”


Vậy mà Lương Mai lại cười, nói: “Vậy em cứ chờ mà xem, cô nhất định sẽ thắng.”


Lúc đó anh không hiểu nổi vì sao Lương Mai lại có thể tin tưởng cô đến thế. Giống như lần bị bắt cóc trước kỳ thi vào cấp ba, cuối cùng trong đầu anh cũng chỉ hiện lên duy nhất một người để nhắn tin cầu cứu.


Mối quan hệ giữa cô và Lương Mai, Chu Tiểu Lượng hiểu rõ nhất. Trước kỳ thi đại học, hai người cãi nhau um trời trong bếp vì chuyện chọn nguyện vọng, Chu Tiểu Lượng nói: y chang cô giáo Đàm vậy đó.


Tới tận khi nằm trên giường bệnh hai người vẫn còn cãi, chuyện đó tới giờ Lương Mai vẫn hối hận, nhưng tính cách thì vẫn vậy, không hề thay đổi.


Đêm đó, dưới mưa phùn lất phất trước cổng chợ nông sản, Lương Mai nhìn nước mắt to như hạt đậu của Lý Ánh Kiều rớt từng giọt từng giọt xuống tay mình. Chuyện này rất mới mẻ, cô ấy cũng thấy lạ, nhưng lòng dạ cô cứng như đá, hỏi Lý Ánh Kiều: “Ngay ở chỗ này, cô từng hỏi em một câu, còn nhớ không?”


“Cô hỏi em sau này muốn trở thành người như thế nào.” Cô không cắn răng nữa, chỉ nhìn cô ấy nước mắt lưng tròng mà đáp.


“Đúng. Em nói em muốn thay đổi thế giới.” Lương Mai giơ lá thư bị xé đôi ra, nói: “Vậy cái này là gì? Em nghĩ người ta sẽ cảm động hả?”


“……”


“Đây chẳng phải là kẻ yếu đang vẫy đuôi cầu xin kẻ mạnh sao? Chờ người ta thương hại, bố thí, vậy không phải cũng là một kiểu đầu hàng à? Cô dạy em vậy hả? Vậy cô thành gì rồi? Nếu em nghĩ cô và Chu Tiểu Lượng gửi mấy đứa vô đại học danh giá là vì mục đích kiểu này, thì em cũng quá sỉ nhục tụi cô rồi đó!” Lương Mai dừng lại một chút, câu khó nghe hơn nữa thì vẫn không nói ra, cuối cùng mấp máy môi, bảo: “Nếu em chỉ muốn tranh giành cho cô thì ở ngoài kia học cho đàng hoàng, làm nên chút thành tích, đừng để cô coi thường em.”


Sau khi Lương Mai rời đi, Lý Ánh Kiều trút hết cơn giận dữ lên người anh. Lau nước mắt, bước ra đứng dưới đèn đường, cô lớn tiếng nói với anh: “Nghe chưa? Ở ngoài kia phải làm nên thành tích, đừng để mình coi thường cậu.”


Mỗi lần cô cãi nhau với Lương Mai, người bị vạ lây luôn là anh. Hồi đó Du Tân Dương cũng thấy vô lý. Vốn định nói vài câu an ủi, kết quả bị câu đó của cô làm bay mất tiêu, như miếng vỏ sủi cảo bị nấu bể, chỉ còn cái vỏ méo xệch nổi lềnh bềnh trên mặt nước, còn nhân thì chìm hết xuống đáy nồi, bỗng chốc không nói nên lời.


Trong mười năm cô giằng co với Lương Mai, thật ra anh cũng luôn trong trạng thái giằng co với cô. Mặc dù hôm đó hai người cãi nhau ở quán nướng, anh hiếm hoi thừa nhận trong lòng là phục cô, nhưng cho dù là lúc này, anh vẫn không ngừng ganh đua với cô.


Cũng chỉ là muốn thấy cô nhận thua, muốn nghe cô tự miệng thừa nhận— Du Tân Dương là một người rất thu hút cô, chứ không chỉ đơn thuần muốn qua lại mập mờ, làm cặp uyên ương lang bạt, mà trong lòng cô nhốt anh ở ngoài cửa.


Gió đêm bên bờ sông cuốn theo ánh trăng bóng loáng như dầu, dưới hiệu ứng thị giác lệch tầng, đường rặng núi phía xa như đè lên mặt sông lấp lánh, trông như một chiếc thuyền nhỏ lững lờ không chịu cập bờ.


Tôn Thái Hòa nghe mà nhập tâm, còn rút ra được tinh túy, ra vẻ như lớp trưởng thay mặt cả nhóm, hỏi trước tiên: “Vậy là sao, cô trò hai người mười năm không gặp hả? Cặp lừa ương bướng à?”


“Cái đó tụi này không biết.” Cao Điển gặm xong xiên nướng, vừa m*t tay vừa nói: “Dù sao năm hai đại học, cô Lương với Chu Tiểu Lượng đi tỉnh G dạy học, sau đó Lý Ánh Kiều cũng ít liên lạc với tụi mình, chắc không có cơ hội gặp đâu.”


Tôn Thái Hòa ngả người ép lưng vào cái ghế nhựa của quán nướng, cố ý phát ra tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt”, quay sang nhìn chằm chằm Du Tân Dương, mặt đầy vẻ hóng chuyện: “Vậy cậu với Lý Ánh Kiều là cái gì?”


Du Tân Dương liếc cậu ta một cái, thản nhiên nói: “Bạn bình thường thôi, còn là gì được nữa.”


Cao Điển còn bất ngờ hơn, nhíu mày lại, mặt thể hiện rõ vẻ không hài lòng: “Cậu hỏi gì kỳ vậy? Quan hệ hai người đó chẳng phải rõ mười mươi rồi sao? Mà cái đó đâu phải trọng điểm, trọng điểm lẽ ra là— tụi mình phải thuyết phục Lý Ánh Kiều đi thăm cô Lương như thế nào chứ?”


“Đừng xen vào.” Tôn Thái Hòa giơ tay chặn cậu ta lại, ánh mắt dò hỏi lại liếc sang Du Tân Dương.


Du Tân Dương bị nhìn đến phát bực, cười khẩy: “Thật luôn, bạn bình thường.”


Cao Điển đập trán cái bốp, tròn mắt nói: “Giống Phượng Hoàng Truyền Kỳ đó, cậu hiểu không? Một đứa cứ hát hoài, một đứa thì ‘ya ya ya’ vô điều kiện hùa theo. Hai đứa nó từ nhỏ đã như vậy rồi, không có tí tia điện đâu. Kiều thích kiểu người khiến cô ấy có cảm giác chinh phục cơ.”



Du Tân Dương không nói gì. Phan Hiểu Lượng tin rồi, Ngô Quyên cũng tin rồi, chỉ có Tôn Thái Hòa là cười cười không tin, để lại một câu đầy ẩn ý kết thúc buổi tụ tập hôm đó: “Vậy cậu không hiểu rõ Meo Meo nhỏ nhà cậu rồi.”


Du Tân Dương định nói “cậu đừng xàm nữa”, vừa quay sang thì thấy Ngô Quyên đang nhìn chằm chằm mình.


Anh hơi nghiêng đầu, cầm điện thoại lên: “Giải tán.”



Cả ngày hôm đó, Lý Ánh Kiều bận rộn họp hành gấp rút với các hộ kinh doanh trong khu du lịch, đến bữa trưa cũng không ăn. Từ chỗ Lý Liên Phong trở về là lập tức triệu tập nhân viên vào phòng họp. Khu du lịch bấy lâu nay quản lý lỏng lẻo, các hộ kinh doanh kêu trời không thấu, oán khí tích tụ đã lâu, khó khăn lắm mới có người đứng ra làm chủ, thế là ai nấy đều vội vã kéo tới, dù chỉ là chuyện cỏn con như hạt mè hạt đậu cũng ríu rít kéo Lý Ánh Kiều ra nói một hồi.


“Quản lý Lý, chị xem phân xử giúp tôi với. Sao mà trước cửa tiệm của chính tôi lại không được phơi đồ? Mỗi lần mấy người bảo có lãnh đạo đến kiểm tra là lại bắt tôi cất hết đống đồ mới giặt vào trong. Kết quả là cất riết tôi quên luôn, đồ lót để trong tủ mốc hết rồi. Tôi mặc kệ, mấy người giặt sạch lại cho tôi đi.”


“Cửa tiệm chúng tôi bị đám du côn ở tiệm kế bên chắn hết khách rồi. Chúng tôi xin lắp cái biển chỉ dẫn khu du lịch mãi mà chẳng thấy làm. Quản lý Lý, tôi không phải cố tình làm khó chị, nhưng lúc kêu gọi đầu tư, mấy người không điều tra lý lịch à? Ở thành phố lớn tuyển nhân viên còn phải điều tra lý lịch mà, sao mấy người lại cho mấy tên côn đồ thế này vào chứ.”


“Mày chửi ai đấy? Ông đây làm ăn đàng hoàng, có đụng gì tới mày không? Tao có ị trước cửa tiệm mày hay ị vô bát mày không? Đồ già khốn kiếp, tao là côn đồ thì mày là gì? Ít ra tao không đánh phụ nữ, lo mà lau sạch cái mông của mày đi, coi chừng tao báo công an bắt mày đấy.”


“Bao giờ mới giảm tiền thuê đây? Nếu vẫn cao thế này thì năm sau chúng tôi hết hạn sẽ không gia hạn nữa đâu, thật sự không gánh nổi nữa rồi. Quản lý Lý, chị cũng họ Lý, chắc là bà con với bí thư Lý nhỉ? Lời chị chắc có trọng lượng đấy, chị nói giúp một tiếng đi. Giờ tình hình thật sự tệ lắm rồi, nếu hạ tiền thuê thêm chút hoặc xin chính phủ bên chỗ cậu Lý kia hỗ trợ chút trợ cấp thì tốt quá.”


“…”


Đợi đến khi Lý Ánh Kiều xử lý xong đống chuyện vặt vãnh linh tinh đó, các hộ kinh doanh mới rút đi như ong vỡ tổ, lúc ấy cô mới biết giữa trưa ở văn phòng xảy ra chuyện gì.


Ngay sau đó, phó tổng của khu du lịch gọi cô vào văn phòng, anh chàng lực điền còn đang đứng một bên mặt mày xám xịt. Khi ấy Lý Ánh Kiều bị đám hộ kinh doanh làm cho cả người mệt mỏi rã rời, bụng đói hoa cả mắt, nhìn người đối diện sắc mặt xanh lét, cô cũng chẳng còn khẩu vị gì.


“Lại là em Quyên và Tiểu Lượng gây chuyện à?” Cô cười hỏi xong, mới chợt nhớ ra trước đây Ngô Quyên và Phan Hiểu Lượng từng mập mờ tám chuyện với cô về mối quan hệ giữa phó tổng Vương Vấn Hương và anh chàng lực điền này. Trong khu du lịch của Tiểu Họa Thành, hình như đây là bí mật mà ai cũng biết.


Vương Vấn Hương bảo anh ta ra ngoài trước, rồi mỉm cười mời Lý Ánh Kiều ngồi xuống, nói: “Có chuyện muốn nói với em.”


Vương Vấn Hương ngoài bốn mươi, tóc ngắn ngang tai, gọn gàng dứt khoát, hoàn toàn không lộ tuổi. Biểu cảm của chị ta luôn khó dò, nhưng lời nói thì thẳng thắn: “Tôi hiểu là phòng em thiếu người, nhưng Ngô Quyên và Phan Hiểu Lượng cũng hơi quá đáng, công khai đánh nhau với nhân viên công ty khác, em là lãnh đạo, tôi hy vọng em quản chặt họ một chút.”


“Vậy thì đuổi hai người họ đi.” Lý Ánh Kiều cười như không cười, “Em cũng chịu đựng họ lâu rồi.”


“…”


“Chị đuổi không nổi, tuyển cũng không được người, lương họ có cao đâu? Ai tình nguyện làm mấy việc nặng nhọc bẩn thỉu với mức lương ba ngàn này chứ? Mấy chủ tiệm thì khó chiều lại hay gây chuyện, vừa rồi có người mang một đống quần áo thối rữa tới bắt bọn em giặt đấy. Trước giờ chẳng phải đều là Quyên và Tiểu Lượng mặt dày ra dàn xếp sao? Chị tưởng họ tình nguyện chắc? Hơn nữa lần này là lỗi của họ à? Hay là mình kiểm tra camera nhé, đăng lên mạng cho mọi người phân xử xem ai đúng ai sai, dù sao thì có thêm chút lượt xem cũng tốt. Bọn em không ngại đâu.”


Câu này rõ ràng là ngược lại đang uy h**p. Vẻ mặt Vương Vấn Hương không vui, chị ta hỏi: “Vậy em muốn thế nào?”


Lý Ánh Kiều bật cười: “Em có muốn gì đâu, là chị gọi em vào mà. Nhưng nếu chị đã hỏi, thì tiện thể xin thưởng thêm quý này cho Quyên được không? Dạo này em ấy làm việc rất tốt, chăm chỉ trả lời bình luận trên tài khoản công ty, cư dân mạng đều khen em ấy đáng yêu. Còn Phan Hiểu Lượng thì phạt nghỉ ba ngày không lương là được.”


“…”


Thật ra Vương Vấn Hương đã sớm muốn dứt điểm với người kia, chỉ là chưa có cơ hội nói rõ. Không ngờ hôm nay cậu ta tự tới mách lẻo, chị ta vốn cũng ngán ngẩm việc suốt ngày phải dọn đống lùm xùm giữa cậu ta và các đồng nghiệp nam khác, nên đồng ý giúp giải quyết lần cuối. Nhưng thái độ của Lý Ánh Kiều khiến chị ta cũng bó tay.


Lý Ánh Kiều mới đến công ty chưa lâu, nhưng làm việc rất hiệu quả, lại có một khí chất đặc biệt khiến người ta không nắm bắt nổi. Khi bạn tưởng cô ấy chỉ biết tính toán lợi hại, thì lại phát hiện cô cũng có chút chân thành. Khi bạn cảm động vì sự chân thành đó, thì lại phát hiện cô ấy thật ra đang chân thành mà tính toán lợi – hại.


Người như vậy, Vương Vấn Hương không muốn chọc vào. Thái độ của ông cháu nhà họ Lý với cô ấy cũng rất mập mờ. Khi Lý Ánh Kiều mới vào làm, Lý Liên Phong từng gọi điện cho chị ta dặn không được gây xung đột với cô ấy. Cô ấy không dễ đối phó, nhưng ông già lại muốn thử “ngựa chết thì ngựa cũng làm thuốc cứu mạng”.


Lý Bá Thanh không hay đến, Lý Liên Phong thì mang chức trong chính phủ, không can thiệp quá sâu, công việc trong khu du lịch phần lớn là do Vương Vấn Hương xử lý. Từ sau khi Lý Ánh Kiều đến, phong cách làm việc quyết liệt khiến Vương Vấn Hương cảm thấy như hổ thêm cánh. Giữa hai bên, chị ta quá rõ nên “lấy đầu” bên nào.


“Sao không bắt cậu ta xin lỗi bạn em?” Vương Vấn Hương tò mò hỏi.


“Vô ích thôi. Dù chị ép cậu ta xin lỗi, cậu ta cũng không thật lòng. Người như vậy thật sự cảm thấy mình sai sao? Không đâu. Hà tất phải để bạn em phải buồn nôn thêm lần nữa. Chị bồi thường cho bạn em chút tiền là được.”


Hôm sau, văn phòng Tiểu Họa Thành như nổ tung.


Anh chàng lực điền bị đuổi việc, vì bị phát hiện hóa đơn thanh toán giả mạo. Chẳng có ai ngu cả. Sớm không kiểm tra, muộn cũng không kiểm tra, lại đúng ngay lúc này. Chẳng qua là hai người phụ nữ không thương lượng được, Vương Vấn Hương cũng không muốn đắc tội với Lý Ánh Kiều, thế là anh chàng lực điền lại thành “lễ vật dâng đầu” của Vương Vấn Hương cho Lý Ánh Kiều. Bởi vậy mới nói, trèo đâu không trèo, lại đi trèo giường sếp nữ.



Những người khác trong văn phòng đều hả hê hóng chuyện. Vương Vấn Hương nhận được cuộc gọi từ Lý Liên Phong, chị ta tưởng bên kia nhanh như vậy đã nghe phong thanh, ông cháu nhà này không dễ lừa. Thế là chị ta tựa vào ghế, nghĩ ngợi rồi để chuông reo mười giây mới bắt máy.


Giọng Lý Liên Phong như con lươn trơn trượt, đột ngột luồn ra từ ống nghe: “Ông già định bán khu du lịch thật sao?”


Vương Vấn Hương khựng lại, giọng bình thản: “Chưa nghe nói.”


“Chị Vấn Hương, không phải chị cũng đang giấu em đấy chứ?” Lý Liên Phong cười khẽ.


“Nói gì vậy, chị có gì mà phải giấu em, chuyện này chị thật sự chưa nghe thấy.”


“Vậy được rồi.” Lý Liên Phong không moi được gì, khẽ thở dài một hơi, cười khẽ mập mờ: “Gần đây bận gì thế?”


Vương Vấn Hương không có thói quen tám chuyện qua điện thoại trong văn phòng: “Còn bận gì nữa, không có gì thì chị cúp trước đây.”


Lý Liên Phong vội nói: “Chị, đợi đã. Ông già thật sự chưa từng nói gì với chị à?”


Vương Vấn Hương: “Thật đấy, chị chẳng nhận được tin gì cả.”


“Bên Bắc Kinh có người tới rồi, tối nay mấy lãnh đạo cục văn hoá du lịch đều sẽ ra mặt.” Trước khi cúp máy, Lý Liên Phong hạ thấp giọng nói.


—-


Nền tảng số được phối hợp xây dựng với xưởng T cuối cùng cũng chính thức đi vào hoạt động nhờ công lao tăng ca miệt mài của chị Hồ. Từ giờ vé vào cổng có thể được đặt trước đồng bộ, hướng dẫn tham quan và cả AI thuyết minh cũng đều được nâng cấp toàn diện.


Phan Hiểu Lượng giờ cũng biến thành “Phan xưởng Lượng”, mở miệng ngậm miệng toàn là: “Tụi mình phải đối khớp độ chi tiết trước cái đã.”


Lý Ánh Kiều ghét nhất là thấy cậu ta nhảy còn không theo nổi nhịp, đã vậy còn suốt ngày “độ chi tiết, độ chi tiết”. Phan Hiểu Lượng không phục, túm lấy Tôn Thái Hòa nhảy luôn. Không nói chứ, dù Du Tân Dương không xuất hiện trong clip, hậu trường của Ngô Quyên vẫn bùng nổ—


Cư dân mạng hay cà khịa bình luận: “Trong ba người, có một người nhảy rất đẹp.”


Dân mạng hay lo nghĩ: “Gần đây tôi đâu có làm gì xấu, tại sao lại bị đẩy video này?”


Dân mạng lông xù xù: “Phan Hiểu Liên, nhảy cao lên chút, tôi không có thời gian giỡn với mấy người đâu nha!”


Dân mạng không kén ăn: “Đối mặt với cám dỗ xấu, chúng ta phải kiên quyết nói—”


Dân mạng biết đùa nhưng lại kén ăn: “Nói đi! (Phan Hiểu Liên với Điểm Điểm thì thôi, ông đẹp trai mới tới bên cạnh được đấy!)”


Ngô Quyên lập tức gắn tài khoản mạng xã hội của Tôn Thái Hòa vô bình luận.


Tôn Thái Hòa vừa mở app lên tưởng mình bị netizen công kích, ai ngờ toàn mấy comment nhảm nhí trong phần bình luận:


“Mấy chị em ơi, đẹp trai đó, xông lên!”


Xông cái đầu á. Vừa nhìn vô hộp thư riêng, không có lấy một tin nhắn.


Anh ta không nhịn được, quay qua than với Du Tân Dương: “Cậu đừng nói chứ, giờ con gái toàn mạnh miệng, lên mạng riết tôi tưởng bọn họ như chó sói vậy đó. Anh em đây mà chỉnh tề bước ra khỏi nhà, chỉ cần liếc họ một cái là họ đấm chết cậu liền.”


Khi đó Du Tân Dương vừa thay giày cho Kem Ốc Quế chuẩn bị dẫn con bé đi bơi, Kem Ốc Quế nghe anh trai ở đầu bên kia điện thoại nói vậy liền bắt chước theo: “Đấm chết cậu.”


Du Tân Dương lập tức cúp máy, bóp mặt con bé: “Đường Sơ Điền, muốn ăn đòn hả.”


Kem Ốc Quế ôm mặt: “A, không được đánh em bé đâu.”


Du Tân Dương cười, ôm con bé vào lòng để con bé chui vào hõm cổ mình, tay anh đỡ sau đầu con bé, đầu hàng nói: “Được được được.”


Chưa đầy hai tháng, danh tiếng của khu du lịch Tiểu Họa Thành dần nổi lên trên mạng xã hội địa phương. Ngoài mấy video “người vượn” phát rồ ra, còn có không ít sinh viên mỹ thuật ở học viện mỹ thuật gần đó đăng sketch họa hình bọn họ vẽ lên mạng. Nào là bản vẽ Cao Điển, Phan Hiểu Lượng,… mỗi người một kiểu, có bản trừu tượng đến nỗi không nhận ra nổi hình người, còn có cả Ngô Quyên và Diệu Gia đẹp như mộng.



Lý Ánh Kiều tiện tay chuyển mấy cái bài đăng đó cho Triệu Bình Nam đang ở Khánh Nghi gặp mặt đối tượng.


Triệu Bình Nam trả lời: “Còn hai người nữa, sắp về đội rồi.”


Bọ hung ngây thơ nhảy cha-cha: “Có ai ưng không?”


Triệu Bình Nam: “Khó nói, toàn kiểu vai phụ 1 2 3 4, chưa ai dễ nhìn bằng mấy người Tiểu Họa Thành.”


Bọ hung ngây thơ nhảy cha-cha: “Vậy về đi, Tiểu Họa Thành chào đón em.”


Triệu Bình Nam: “Du Tân Dương nhập xác à?”


Bọ hung ngây thơ nhảy cha-cha: “Lâu rồi chưa liên lạc.”


Triệu Bình Nam: “Xì, chẳng phải chỉ cần chị ngoắc tay một cái thôi sao.”


Lý Ánh Kiều nhìn lại cuộc trò chuyện với Du Tân Dương, dừng ngay tại tin nhắn cô gửi anh trước đó bảo gửi số tài khoản để Vương Vấn Hương thanh toán chi phí biên đạo cho anh. Du Tân Dương tới giờ vẫn chưa trả lời, một chữ cũng không, Lý Ánh Kiều liếc thời gian, mới đó đã gần nửa tháng.


Cô chụp màn hình gửi cho Triệu Bình Nam.


Triệu Bình Nam phản hồi ngay: “Ui, chó con nổi cáu rồi.”


Lý Ánh Kiều đột nhiên nhớ tới một chuyện, bật dậy khỏi sofa, gọi điện cho Lý Liên Phong. Đầu dây bên kia ồn ào náo nhiệt, quả nhiên đang tiếp khách, giọng anh ta đè thấp xuống: “Lý Ánh Kiều?”


Lý Ánh Kiều ừ một tiếng: “Giấy chứng nhận thương tật khi nào mới đưa cho em, tuần trước lẽ ra anh phải đưa em rồi.”


Lý Liên Phong tức điên, nghiến răng nghiến lợi mà vẫn phải đè giọng xuống: “Mai đến văn phòng tôi lấy. Lý Ánh Kiều, chuyện này em làm vượt quá giới hạn rồi, tôi còn đang định tìm em đây, em còn dám thúc giục nữa hả. Tôi nói cho em biết—”


“Lý Liên Phong, chưa tới lượt anh dạy đời tôi đâu.”


“Không giả vờ nữa rồi hả? Trước kia còn ‘anh Phong anh Phong’ gọi ngọt xớt để dọa tôi mà? Lý Ánh Kiều, con mẹ nó tôi cảnh cáo em, chuyện này tôi chỉ giúp em lần này thôi, lần sau mà còn thế nữa, đừng trách tôi trở mặt!”


Lý Ánh Kiều không buồn nghe tiếp, cúp máy, nhắn WeChat cho Du Tân Dương: “Mai mình qua studio tìm cậu.”


Lý Liên Phong nghe tiếng tút tút bên kia điện thoại, tức đến nỗi gân xanh trên thái dương giật liên hồi. Gỡ kính xuống, vớ ly rượu trắng trên bàn nốc một hơi, nhưng cơn tức vẫn không nguôi. Nghĩ tới chuyện này mà vẫn còn sợ.


Cái người Lý Ánh Kiều này lá gan quá lớn, dám vác cả thùng tiền mặt đến tận cửa hối lộ người ta. Tuy anh ta còn nghi ngờ có phải tiền thật không, đoán phần lớn đấy là cái bẫy giăng sẵn.


Nhưng ông lãnh đạo kia tức muốn chết, gọi điện cho anh ta ngay tại chỗ, giọng run bần bật, mắng anh ta một trận té tát: “Tôi sống cả đời trong sạch, giờ các người tính đổ nước bẩn lên quan tài tôi à?!”


Lý Liên Phong sợ tái mặt, vội vã nói không có không có, đây là hiểu lầm, sẽ giải thích rõ ngay.


Nhưng ông lãnh đạo kia chẳng nghe lọt tai nữa, sắp nghỉ hưu rồi, không thể để dính bất cứ vết nhơ nào. Nếu là người khác chắc đã bị ông lừa qua chuyện rồi, chỉ tiếc là gặp phải Lý Ánh Kiều. Con nhỏ này giảo hoạt thật sự, chắc chắn lúc đó còn đóng kịch kích động ông ấy, kiểu như: “Ôi, thì ra không phải vấn đề do ngài ạ.”


Chỉ một câu nhẹ như lông hồng của cô ta mà ông lãnh đạo sắp về hưu kia vì tự bảo vệ thanh danh, tất nhiên phải điều tra tận gốc. Không tới hai ngày sau, giấy chứng nhận thương tật đã được đưa tới bàn Lý Liên Phong. Đưa cho hay không cho chỉ là một câu nói. Nhưng anh ta không dám không cho, con nhỏ này quá ghê gớm, thủ đoạn bẩn thỉu đến lạnh sống lưng.


Du Nhân Kiệt thì thành thật, con trai cũng phải giữ vẻ quân tử, còn Lý Ánh Kiều từ nhỏ đã nghe nói là quỷ quái, lớn lên càng có tà khí, lại xinh đẹp nổi bật. Đổi lại người khác, anh ta đã mặc kệ từ lâu rồi.


Lý Liên Phong càng nghĩ càng tức, lại nốc thêm ly nữa, vừa đặt ly xuống, bên cạnh có người đưa một điếu thuốc tới. Trương Tông Hài nho nhã nhìn anh ta nói: “Chúng ta nói chuyện chút?”


Cảnh tượng này sao lại thấy quen thế. Hai tháng trước, hình như anh ta cũng từng đưa thuốc lá cho Du Tân Dương kiểu y chang vậy.



Lý Ánh Kiều tắm xong phát hiện Du Tân Dương gọi nhỡ cho mình, cô quấn khăn tắm, đang lấy khăn quấn tóc thì gọi lại. Bên kia bắt máy rất nhanh, giọng anh trong trẻo vang vọng trong phòng tắm: “Bận à?”


Lý Ánh Kiều bật loa ngoài: “Mới tắm xong.”



Bên kia im lặng hai giây mới nói: “Ồ. Mình chỉ muốn hỏi mai cậu tìm mình làm gì.”


Lý Ánh Kiều từ tốn vắt tóc, giọng lười biếng kéo dài: “Giờ không có việc thì không được tìm cậu à?”


Bên kia bật cười: “Vinh hạnh quá, tưởng dạo này cậu bận lắm chứ.”


Lý Ánh Kiều đội khăn lên đầu: “Cậu mới bận á, sao chưa gửi số tài khoản cho mình?”


Du Tân Dương vô tội đáp: “Mình gửi cho Phan Hiểu Lượng rồi, không phải cậu nói mấy việc công tác liên hệ với nó sao?”


Lý Ánh Kiều: “…Thế sao không nói với mình một tiếng.”


Du Tân Dương: “Lý Ánh Kiều, cậu rất để tâm chuyện mình không trả lời tin nhắn đúng không?”


Lý Ánh Kiều: “…”


Du Tân Dương vẫn cười: “Thấy chưa, lại cứng họng.”


Anh nói xong, không đợi cô đáp, lại nói thêm: “Mình đang chơi bóng ở Tiểu Họa Thành, nếu cậu tắm xong không bận gì thì xuống đây nói chuyện chút?”


Khi Lý Ánh Kiều thay đồ xuống dưới lầu mới biết anh đang chơi bóng với Tôn Thái Hòa, hai người xách bóng đi từ hẻm khác của đường Xuyên Minh tới.


Hồi nhỏ bọn họ luôn cảm thấy Tiểu Họa Thành rất rộng, chạy một buổi chiều mệt muốn chết mà vẫn chưa chơi chán.


Giờ nhìn lại, nơi này thật ra nhỏ lắm, một con đường Xuyên Minh, năm con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo xuyên suốt. Hồi nhỏ bọn họ đi thành hàng giống chùm kẹo hồ lô, chen chúc mà chẳng thấy chật. Giờ hai ông đàn ông chui vào hẻm, tự dưng thấy hẹp hẳn. Du Tân Dương càng lớn càng lộ rõ vẻ điển trai sắc nét, gương mặt nam tính góc cạnh, hồi nhỏ chưa từng nghĩ lớn lên anh sẽ thuộc kiểu này.


Lý Ánh Kiều nhìn Du Tân Dương trước, quen thuộc gọi “Meo”, rồi quay sang nhìn Tôn Thái Hòa, vui vẻ chào: “Hi~”


“Hi~” Tôn Thái Hòa rất đỉnh, thân thiện quá đáng, kéo Du Tân Dương tới, nói: “Cho lên đó ngồi chơi được không? Tụi tôi khát muốn chết rồi.”


Du Tân Dương còn chưa dám lại gần, vừa đánh bóng xong, người đầy mồ hôi, cách cô ba bước đã đứng yên. Đây là phản xạ được rèn từ nhỏ. Tôn Thái Hòa thì đâu có tinh tế vậy, đã đứng gần còn đòi lên nhà uống nước.


Du Tân Dương kéo cậu ta lại: “Tôi không khát.”


Lý Ánh Kiều cười: “Không sao đâu, mấy cậu muốn uống nước hả? Mình lên lấy cho.”


Đợi cô xoay người lên nhà. Tôn Thái Hòa quay sang nhìn Du Tân Dương, thở dài tiếc rẻ: “Không phải chứ, đây là đãi ngộ của cậu hả?”


Du Tân Dương chẳng để tâm: “Vậy còn không tốt à? Trước giờ tôi đánh bóng xong làm gì có nước uống.”


Khi Lý Ánh Kiều quay lại, Tôn Thái Hòa cầm nước uống xong còn vỗ vai Du Tân Dương như truyền kinh nghiệm, rồi xoay người rời đi. Đợi cậu ta đi xa, Lý Ánh Kiều mới cười hỏi: “Lên nhà ngồi chút không? Mình có cái này cho cậu xem.”


Du Tân Dương bị sặc nước, đang vặn nắp chai cũng khựng lại: “Thái Hòa không xem được à?”


Lý Ánh Kiều suy nghĩ: “Nếu cậu muốn cho cậu ta xem thì cũng được. Cậu muốn không?”


Du Tân Dương: “……”


Lý Ánh Kiều quay người, làm bộ gọi lớn: “Vậy mình gọi Thái Hòa—”


Còn chưa nói xong đã bị anh túm lấy cổ tay.


Lòng bàn tay ấm nóng siết lấy cổ tay cô, không cho cô giãy ra, mà cô cũng chẳng có ý giãy. Nhiệt độ từ cái nắm tay đó lan ra khiến lưng cô run nhẹ, nổi một vùng da gà nhỏ. Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thẳng vào mắt anh.


Du Tân Dương ép hơi thở xuống, cẩn thận kiềm chế, nhẹ nhàng nghiêng mặt đi, sợ hơi thở phả vào người cô, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi cô.


“Cậu muốn lên lầu không? Du Tân Dương, mình đang hỏi cậu đấy.” Lý Ánh Kiều hỏi.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 47: Lên lầu không
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...