Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 46: Lần đầu tiên Lý Ánh Kiều tức giận phát khóc


Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn sang phía Ngô Quyên. Nếu như trưởng phòng của nhóm tạm bợ này là Lý Ánh Kiều trông có vẻ không dễ qua mặt, thì Ngô Quyên chính là thái cực còn lại, mềm như kẹo bông, ai nói gì cũng gật. Lần trước vì một câu trả lời trên trang khu du lịch mà bất ngờ nổi tiếng, có người bình luận “chắc biên tập đã muốn ra tay từ lâu rồi”, cô ấy tức đến mức định nghỉ việc luôn, phải nhờ Lý Ánh Kiều dỗ dành mãi mới chịu ở lại.


Cái gã lực điền kia cũng chẳng phải dạng vừa, lần này bị hắt nước ướt sũng cả người, càng thêm tức giận, hét lên: “Ngô Quyên cô làm gì vậy!”


Ngô Quyên đứng tại chỗ, mặt lúc đỏ lúc trắng, lắp bắp nói: “… Xin… xin lỗi, canh nóng quá, tôi cầm không chắc…”


“Giả vờ gì chứ, ai chẳng biết cô cố ý—”


Chưa nói hết câu, chỉ nghe “xoảng” một tiếng, lại một bát nước mì đổ ụp xuống đầu.


Lần này là Phan Hiểu Lượng, cậu ta không cho đối phương cơ hội mở miệng, thẳng tay b*n r* một tràng: “Cố ý thì sao? Coi tụi tôi dễ bị bắt nạt hả? Không thể yên ổn ngậm miệng mà ăn à? Cứ phải líu ríu mãi, thật sự chịu không nổi luôn đấy. Nhảy vũ đạo nhóm nữ cậu thích thì nhảy, không thích thì tự đi nói với Lý Ánh Kiều, để Du Tân Dương dạy cậu nhảy còn khó hơn dạy cá chạy xe đạp, chuyện nghịch lý như thế trong lòng cậu không rõ à?”


Phía đối diện tức điên lên, thấy bọn họ chỉ có vài mống mà vẫn đoàn kết như chùm đậu phộng, khịt mũi khinh bỉ: “Phan Hiểu Lượng, cậu làm bộ làm tịch cái gì. Cậu thích nhảy vũ đạo nữ thì tự mà nhảy đi, hay đổi tên luôn thành Phan Hiểu Liên đi cho hợp, nhìn chẳng giống đàn ông tí nào.”


“Phan Hiểu Liên thì sao? Cần cậu đến đây phun ra mớ tào lao cay xè! Mẹ cậu không có tên chắc? Nhớ cho kỹ, từ nay ông mày tên Phan Hiểu Liên!”


“Cậu!”


“Cậu cái gì mà cậu, lúc ba cậu sinh cậu, trong nhà không có bô hả, vặn nắp đỉnh đầu cậu ra mà nhổ đờm vô à? Ngậm mồm lại đi, mở miệng là tôi ngửi được mùi đờm của ba cậu rồi đó!”


Phan Hiểu Lượng chửi rủa đến mức huyết áp tăng vọt, như đang càn quét cả chiến trường. Người tới người đỡ ai cũng bị vả, ngay cả Cao Điển đang định nhào ra cổ vũ cũng không tránh khỏi bị trúng đạn: “Anh cũng cút đi, một lũ ngu dốt thúi hoắc!”


Cao Điển sững người, dậm chân một cái lý lẽ hùng hồn: “Không đâu Hiểu Liên, tôi không phải Cao Điển, tôi là Cao Điểm Điểm!”


Trừ anh chàng bị chửi đến mức đập bàn bỏ đi, những người còn lại trong văn phòng đều không nhịn được cười.


Chỉ có dì lao công phụ trách quét dọn hôm nay là không cười nổi, bà trừng mắt nhìn đống canh vương vãi dưới đất, vừa định mở miệng mắng thì bỗng thấy có người đứng dậy, dọn ghế vào chỗ rồi nói với bà: “Sắp xong rồi ạ, dì có thể sang dọn phòng bên cạnh trước.”


Dì nhìn người đàn ông cao ráo, nho nhã lại tuấn tú kia, lập tức tắt lửa, cổ họng như bị nhét pháo câm.


Đến giờ vào làm buổi chiều, vừa mới gặp mặt, tiếng chuông báo thức đã như còi báo động. Phan Hiểu Lượng lập tức hỏi Ngô Quyên: “Văn phòng đã dọn chưa?”


Ngô Quyên cũng đột nhiên nhớ ra, lắc đầu một cách máy móc, ánh mắt bỗng trở nên hoảng sợ: “Xong đời rồi. Hôm nay là… bà Bao Cho Thuê trực đúng không?”


Đọc tên đoán nghĩa. Bà ấy có năm căn hộ ở Tiểu Họa Thành, đều là nhà tái định cư ngày xưa nên người ta gọi bà là “bà Bao cho thuê”. Họ Bao, tính khí cũng chẳng tốt lành gì, nhưng dọn vệ sinh thì cực kỳ nghiêm túc. Ai mà dám chọc giận bà, bà sẽ không chút nể nang mà chửi ầm lên ngay tại văn phòng, chẳng kiêng nể ai. Kể cả Lý Bá Thanh cũng từng bị bà phang cây lau nhà vào mặt mà không dám hé răng, bởi con trai bà làm ở tỉnh ủy.


Phan Hiểu Lượng vừa định lao về văn phòng buổi trưa thì bị Cao Điển chặn lại, đưa hai cốc cà phê: “Có người dọn rồi, còn bảo tôi thay mặt cảm ơn hai người.”


Phan Hiểu Lượng thở phào, không cầm cà phê, chỉ nhìn sang Ngô Quyên đang mặt đỏ bừng, nói: “Cảm ơn mà không dám ra mặt à? Thiếu thành ý thế.”


Ngô Quyên thì không ngần ngại, cười cười nhận lấy: “Thật ra không cần khách sáo vậy đâu.”


Cao Điển nói: “Em gái Quyên, ít ra cũng ngại một giây đấy.”



Ngô Quyên càng ngượng ngùng hơn, Phan Hiểu Lượng hừ lạnh: “Anh ta đâu? Chiều còn luyện nữa không?”


Cao Điển cười: “Hiểu Liên, gấp gì, gã lực điền rút khỏi nhóm rồi, chỗ trống phải bù vào chứ, Meo đang đi kiếm bạn cũ của cậu ta thế chỗ.”


“Bốp—” một tiếng, quả cầu lông bay lên cao, vẽ ra một đường cong hoàn hảo, rơi xuống bên kia sân. Du Tân Dương căn cứ theo độ cao mà lùi lại vài bước, phản tay đập mạnh rồi dịu dàng nói với người đối diện: “Sao hả, Thái Hòa, giúp một tay đi?”


Đối phương bật người, lại là một cú đập mạnh, chỉ vào người phía đối diện nói: “Du Tân Dương, ông nội cậu đấy, có đánh cho nghiêm túc không! Gọi cậu ra sân chơi bao nhiêu lần không chịu. Bây giờ chủ động tìm tôi lại là để nhờ đi nhảy nhóm nhạc nữ, cậu có bệnh hả. Có bản lĩnh thì đánh thắng tôi cái đã—”


Chưa nói hết, một cú đập trời giáng lại tiếp tục khiến cầu rơi xuống trước.


“……”


Mềm không ăn thì phải cứng thôi.


“Được chưa?” Du Tân Dương điềm tĩnh hỏi.


Tôn Thái Hòa đến giờ vẫn không đỡ nổi cú smash của Du Tân Dương, là một người yêu thích cầu lông chuyên nghiệp (nghiệp dư), cậu ta cảm thấy bị chơi khăm: “Đánh lén đúng không?”


“Cậu không có mắt à, phản ứng không kịp lại đổ tại tôi?” Du Tân Dương cười nhạt, liếc mắt bảo nhặt cầu: “Rồi, tiếp đi.”


Tôn Thái Hòa nhặt cầu lên, cảnh giác liếc anh: “Tôi không đánh cầu lông chính trị đâu à nha. Lần trước cậu đánh với mấy lãnh đạo, tôi còn nhớ đấy. Nhẹ tay tới mức tòa nhà Ánh Sao suýt chìm trong nước.”


“Lắm lời, đánh không?”


Tôn Thái Hòa thấy sắc mặt anh trầm xuống mới sực nhớ lại — lúc đó Du Tân Dương làm vậy là để lấy chứng nhận thương tật của ba mình trước khi ra tòa. Dì Đường lúc đó chạy qua lại giữa bệnh viện và trung tâm giám định suốt ngày, mà không hiểu sao hồ sơ cứ thiếu thứ này, thiếu thứ kia. Rõ ràng anh Một Tháng Tư nằm đó là chuyện ai cũng thấy, mà không có con dấu đỏ thì cũng vô ích.


Tôn Thái Hòa phát cầu qua: “Vụ đó sắp xử rồi hả? Kết quả giám định thương tật vẫn chưa có à? Có phải là kéo dài càng lâu càng bất lợi cho kết quả không.”


Du Tân Dương phản tay đánh trả: “Ừ.”


Chuyện này khó nói, nếu sau này lắp chân giả, hồi phục tốt thì đừng nói đến tòa xử thế nào, đến cả người nhà cũng sẽ hạ thấp kỳ vọng, vì giai đoạn khó khăn nhất đã qua rồi.


“Không chừng là Lý Bá Thanh gây áp lực.” Tôn Thái Hòa giơ cao vợt, đập mạnh một cú, vừa thở vừa nói: “Không thì không thể nào mà đến một tờ chứng nhận thương tật cũng không có được, mấy người đó thật sự quá khốn nạn.”


Trước đó, Du Tân Dương cũng chạy đi nhiều lần nhưng vô ích. Giờ thúc giục cũng không ra kết quả. Cuối tuần này anh đã hẹn đánh cầu với Lý Liên Phong, định thăm dò từ miệng anh ta, nếu Lý Bá Thanh thật sự có thể che trời một tay, anh đành đi bằng cách khác.



Năm giờ, đúng giờ cao điểm tan ca, Tiểu Họa Thành cũng có xe ra vào lác đác. Hai người buổi trưa còn oai phong lẫm liệt, giờ lại như cà tím bị sương đánh, héo rũ. Phan Hiểu Lượng ngồi xổm hút thuốc, chửi xong mới nhớ lương tháng sau vẫn còn trong tay tên lực điền.


Ngô Quyên cũng lặng lẽ lùi ra một bước: “Chúng ta vẫn quá bốc đồng, Na Na bên tài vụ nói tên lực điền đã đi mách với phó tổng rồi, không biết ngày mai sẽ xử tụi mình sao. Biết vậy hồi đó tôi không nghe chị Ánh Kiều ở lại nữa.”


Phan Hiểu Lượng “chậc” một tiếng, rít thuốc rồi nói: “Tự lừa mình thôi, cô không biết tại sao cô ở lại à?”


Chưa kịp để Ngô Quyên đáp, Cao Điển từ trên lầu chạy xuống, khoác tay Phan Hiểu Lượng: “Đi nào, Meo xử lý xong rồi, còn mời hai người đi ăn cơm luôn, nể mặt đi chứ?”



Phan Hiểu Lượng không trả lời, chỉ liếc Ngô Quyên đầy giễu cợt.


Ngô Quyên hỏi: “Đi đâu ăn?”


Cao Điển đáp: “Có quán vỉa hè ven sông, hai người ai có xe?”


Phan Hiểu Lượng lắc chìa khóa xe điện: “Chỉ chở được một người, ai ngồi?”


Cao Điển lập tức phản ứng: “Dĩ nhiên là tôi ngồi, hai người mà đi chung thì kỳ lắm. Em gái Quyên, em quét mã xe đạp công cộng đi ha.”



Gió sông lướt theo dòng nước mà thổi nhẹ qua, hạt thì là nổ tí tách trong lò than đỏ lửa, dần dần lan mùi dầu thơm ngậy. Dọc bờ sông, đèn đuốc dần bật sáng, những chùm ánh sáng neon như vụn sáng vỡ ra rơi xuống mặt sông, khiến dòng nước lặng lẽ cũng trở nên sinh động, lấp lánh gợn sóng hắt lên gương mặt người đang thất thần bên bờ.


“Hai người đánh nhau thế nào rồi?” Cao Điển vừa ngồi xuống đã sốt ruột hỏi.


Tôn Thái Hòa vẫy tay gọi một két bia, tức tối nói: “Nó chơi không đẹp, cạo trọc đầu tôi, nên tôi phải l*t s*ch túi nó. Hai người cứ gọi món thoải mái.” Nói xong liếc thấy Ngô Quyên đi phía sau, liền giở giọng tán tỉnh: “Sao nhân viên khu du lịch của mấy người ai cũng như tiên nữ thế nhỉ, mấy hôm trước còn thấy Diệu Gia trong sân cầu lông, giờ cô ấy đẹp quá chừng.”


Tôn Thái Hòa quen Du Tân Dương từ hồi liên hoan văn nghệ các trường cấp ba, sau đó cùng vào một đội nhảy, cũng biết đám bạn thân của Du Tân Dương. Anh ta thân với Cao Điển nhất, còn hai cô gái kia thì ít tiếp xúc.


Nói về nhan sắc, Tôn Thái Hòa có thể đấu ngang tay với Chung Túc, nhưng khí chất lại khác nhau. Chung Túc giống Du Tân Dương, đều là kiểu lạnh lùng cao ngạo, còn Tôn Thái Hòa thì là kiểu đẹp trai lêu lổng, chuyên môn dụ người ta lên rồi quay ngoắt bảo: mơ à. Khó trách hai gã độc thân này chơi thân với nhau.


Về phần Cao Điển, với anh ta mà nói thì nhan sắc đã không còn quan trọng nữa, đầu óc mới là điểm trừ lớn.


Thế là Ngô Quyên đỏ mặt ngồi xuống, Phan Hiểu Lượng thì mặt đen sì cũng ngồi xuống, hỏi Du Tân Dương: “Bạn của anh là người đàng hoàng đấy chứ?”


Du Tân Dương liếc cậu ta một cái, tiếp tục cúi đầu quét mã gọi món, nói: “Không thân lắm, lượm được ở sân bóng.”


Tôn Thái Hòa liếc xéo anh một cái, đứng dậy bảo: “Vậy thì tôi đi?”


Du Tân Dương cười kéo cậu ta lại, ném điện thoại cho cậu ta: “Gọi món đi, không để cậu chém tôi một bữa thì sao giải được mối hận trong lòng cậu hôm nay?”


Tôn Thái Hòa: “Vậy còn tạm được.”


Anh ta gọi rầm rầm gần 500 tệ tiền xiên nướng, Cao Điển cũng không chịu thua kém, gọi ào ào gần 500 tệ nữa, còn không quên trêu Tôn Thái Hòa một câu: “Tôn Thái Hòa, cậu có chút liêm sỉ đi. Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, cậu thì toàn nhè người bên cạnh Meo mà gặm.”


Tôn Thái Hòa nói: “Nói nhăng nói cuội. Tôi từng nhắm người bên cạnh Du Tân Dương lúc nào chứ.”


Cao Điển thật ra cũng nhớ không nổi, Tôn Thái Hòa mỗi lần chỉ trêu đùa vài câu, chẳng bao giờ có kết quả gì. Ông chủ nhanh chóng mang xiên nướng lên, Cao Điển đang vui vẻ gặm xiên thì đột nhiên nhớ ra: “Kiều đâu? Hình như cả ngày hôm nay không thấy cô ấy ở khu du lịch. Cậu không gọi cô ấy à?”


Du Tân Dương tựa vào ghế nhựa ở quán nướng, không biết là quá thư giãn hay sao mà ghế kêu cọt kẹt, anh cầm lon bia trước mặt lên uống một ngụm, hôm nay không lái xe, dự định sẽ đi bộ về, trong miệng từ từ xoay một vòng: “Tôi không gọi cô ấy.”


Cao Điển đang gặm xiên thì tay khựng lại, mép còn dính bột ớt đỏ au, kinh ngạc nói: “Hả? Cậu gan quá đấy, sao lại dám không gọi cô ấy.”


Nhắc đến cái tên này, Tôn Thái Hòa lại nhớ ra một chuyện. Thật ra hồi thi vào cấp ba, anh ta đang dựa vào bức tường ngoài cổng trường với mấy tên bạn xấu học đòi hút thuốc. Lúc ấy không có tiền mua thuốc xịn, hút loại Đại Tiền Môn, mùi thuốc lá kém chất lượng cay đến mức anh ta ho sặc sụa. Đúng vào lúc đó, anh ta và mấy thằng bạn bỗng nghe thấy ba đứa ngốc nào đó đột ngột ở cổng trường cấp ba hô to từng câu một——



“Lưu Vũ Tích! Tự Mộng Đắc!”


“Tư thị lậu thất, duy ngô đức hinh!”


“Chiết kích trầm sa thiết vị tiêu, tự tương ma tẩy nhận tiền triều!”


“Lý Ánh Kiều! Gặp ở Phong Đàm!”


“Gặp ở Phong Đàm!”


Tôn Thái Hòa nhớ rất rõ, lúc đó anh ta bị sốc không nhẹ, vốn đã bị Đại Tiền Môn làm cho khó chịu khắp người, suýt nữa ho đến rớt cả phổi ra. Anh ta lắc cái đầu đầy dư âm, mặt mũi phức tạp nói: “Lúc đó tôi đã nghĩ, đời này nhất định đừng học hành nhiều quá!”


Cao Điển nghe mà ngớ người, hoàn toàn mù tịt, sau đó cũng chẳng ai kể lại cho anh ta nghe. Anh ta không nuốt nổi xiên nướng nữa, mắt đầy vẻ chấn động: “Không phải chứ, sao ba người các cậu lúc đó lại trẻ con đến vậy? Trời ạ, từng ấy năm rồi, vậy mà các cậu chẳng nói với tôi một lời nào cả.”


Tôn Thái Hòa nói: “Lúc đó hình như cậu ta bị người ta đánh, mặt sưng như đầu heo. Sau đó tôi với cậu ta đi nhảy trong hội diễn liên trường, còn chẳng nhận ra là cùng một người nữa, hồi đó cậu ta đẹp trai đến thế sao.”


Chuyện này thì Cao Điển rất có quyền lên tiếng. Anh ta hừ một tiếng, uống ngụm bia tráng cổ họng, nói: “Chuyện đó thì cậu không biết rồi! Để tôi kể! Vài ngày trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, cậu ta bị bắt cóc, mất tích mấy ngày liền. Trong đám tụi tôi khi đó chẳng ai biết cả. Mãi đến tối trước ngày thi, Kiều Kiều dựa vào tin nhắn cậu ta gửi mà suy đoán ra, rồi nhờ thầy cô gọi điện xác nhận. Mẹ ơi đúng là bị bắt cóc thật, sau đó Kiều Kiều của tụi tôi giải mã dãy số trong tin nhắn rồi cứu được cậu ta. Giống y như phim luôn, k*ch th*ch cực kỳ.”


Phan Hiểu Lượng nghe mà trừng trừng mắt, bỗng nhiên vứt chai bia xuống nói: “Chờ đã, tôi có một câu hỏi.”


Cao Điển đang cắn xiên hẹ giòn, nói: “Cậu hỏi đi.”


“Lý Ánh Kiều tốt nghiệp trường nào?”


“……”


Ngô Quyên theo phản xạ lườm cậu ta một cái: “Phan Hiểu Lượng, ngoài trường Phong Đàm các cậu ra thì trường khác không được sinh ra nhân tài à?”


Cao Điển cười toe: “Trùng hợp ghê, Kiều là tốt nghiệp từ trường Phong Đàm các cậu đấy.”


Phan Hiểu Lượng sững sờ, cây nấm trong tay “bộp” rơi xuống đất: “Vãi! Cô ấy là học sinh trường Phong Đàm chúng tôi sao, mà hành xử của cô ấy chẳng giống chút nào, làm gì có người trường Phong Đàm nào điên thế này.”


“Cậu lấy đâu ra cái định kiến đó?” Du Tân Dương hiếm khi xen vào một câu.


Phan Hiểu Lượng đếm ngón tay nói: “Dù sao thì khoá chúng tôi toàn vào cơ quan nhà nước hoặc là doanh nghiệp quốc doanh, hoặc công an kiểm sát toà án. Ngân hàng là thấp nhất rồi đấy. À, còn vài kế toán đang ở tù nữa.”


Tôn Thái Hòa hỏi: “……Là kiểu gì cũng phải ăn cơm nhà nước đúng không? Vậy chẳng phải cậu là ngoại lệ à?”


Phan Hiểu Lượng: “Cho nên tôi là kẻ kém nhất đấy, họp lớp cũng không dám đi.”


Rõ ràng không hoàn toàn đúng, Ngô Quyên biết điều đó, cô nói: “Lúc nào cậu ta cũng thích so với những người giỏi nhất, người kém hơn cũng quá trời, nhưng cậu ta lại không thấy được. Cậu ta là người rất mâu thuẫn, lúc thì cực kỳ tự tin, lúc thì lại vô cùng tự ti.”


Cao Điển cười, khoác vai cậu nói: “Hiểu Lượng, cậu không hiểu rồi. Tôi, Meo, Diệu Gia, mấy đứa tụi tôi đều là tốt nghiệp từ trường Phong Đàm các cậu đấy. Sao hả?”


Phan Hiểu Lượng thật sự không thể tin nổi: “……Cổng trường Phong Đàm dễ vào thế cơ à. Cao Điển, đến anh cũng là học sinh Phong Đàm?”



Cao Điển càng cười thần bí: “Chuyện này thì phải bắt đầu kể từ một người phụ nữ tên Lương Mai.”


Nói đến đây, Cao Điển đột nhiên nhớ ra điều gì, nhìn Du Tân Dương, bỗng nhiên nảy ra ý tưởng: “Đúng rồi Meo, cô giáo Lương và Chu Tiểu Lượng vẫn đang dạy ở tỉnh G đúng không? Hay là tụi mình tìm thời gian lập đoàn đi thăm họ đi?”


“Chuyện này cậu phải hỏi thần tượng của cậu rồi.” Du Tân Dương tựa vào ghế thản nhiên nói.


Năm đó Lý Ánh Kiều không chỉ từng nói lời tàn nhẫn với anh, rằng nếu không thành công thì nhất định không quay về quê, cô cũng từng nói lời tương tự với Lương Mai.


Khi đó, cả bọn đều nhận được giấy báo nhập học, mọi thứ coi như đã an bài. Lý Ánh Kiều nghĩ rằng, bọn họ đã liều mạng để thi đậu đại học, chắc có thể cho Lương Mai thêm chút niềm tin để quay lại dạy học. Dù trường Tiểu học Họa Thành không được, thì thử thêm vài nơi khác, luôn có trường nào đó sau khi hiểu chuyện sẽ chấp nhận cô ấy quay lại làm giáo viên.


Chỉ là lúc đó bọn họ còn trẻ, chưa hiểu rằng chuyện Lương Mai kiện trường và kiện Tiền Đông Xương – ở trong một thị trấn chằng chịt quan hệ như vậy thì ảnh hưởng lớn đến mức nào. Hơn nữa năm đó còn có người vì chuyện này mà bị mất chức.


Thế nên cái tên Lương Mai từ đó trở thành một chủ đề cấm kỵ trong hệ thống giáo dục ở Phong Đàm, không ai dám đụng đến củ khoai nóng này. Chu Tiểu Lượng nhờ Hồ Chính chạy vạy tới cả sở giáo dục, cũng toàn bị từ chối.


Nhưng Lý Ánh Kiều và Du Tân Dương khi đó không biết nội tình, cũng chẳng hiểu thế giới này không phải trắng đen rõ ràng, không phải ai cũng có thể rạch ròi đứng đúng hàng. Thượng Đế cũng chẳng phát át chủ bài cho ai, ai là sói, ai là người tốt, mở bài ra là biết ngay. Người bị oan chết nhiều vô kể, một người như Lương Mai, dù có một trăm người như cô, cũng chẳng ai quan tâm.


Nhưng họ vẫn còn những kỳ vọng ngây thơ với thế giới này, thế là tính cả Phương Nguyệt, năm người bọn họ mỗi người đều viết tay một bức thư dài bốn trang giấy cho Lương Mai, tổng cộng hai mươi trang, còn sao y giấy báo nhập học của từng người, cẩn thận đóng tập lại, chuẩn bị gửi đến sở giáo dục.


Trong thời gian đó, bọn họ sửa tới sửa lui, chắc do vội nên liên tục viết sai, mắc lỗi chính tả mà bình thường không bao giờ gặp. Họ bàn bạc hay là đánh máy đi, nhưng đánh máy thì không có thành ý, lãnh đạo sở giáo dục liệu có chịu đọc kỹ không?


Cả nhóm nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định nghiêm túc viết tay từng chữ một, sửa xong lại chép lại bằng chữ ngay ngắn để đảm bảo lãnh đạo nhìn rõ từng nét.


Trịnh Diệu Gia còn đặc biệt vẽ riêng một bức thư truyện tranh, ghi lại từng chút chuyện giữa họ: Trên lớp thích chơi dế, có thể lớn tiếng nói “Trung Hoa Đại đao Đường”, cũng có thể tự tin đọc được tên đầy đủ của Ostrovsky, là “vị thần hộ mệnh của Họa Thành” Lý Ánh Kiều. Là Du Tân Dương, người luôn thay mặt Lương Mai tịch thu truyện tranh của Lý Ánh Kiều, cũng là “kẻ địch của nhân dân”. Là Cao Điển luôn vụng về nhưng không tiếc lời vỗ tay kiểu hải cẩu cho bạn bè. Là chính cô ấy, dễ thương dễ mến. Và là Chu Tiểu Lượng, người vừa sợ tụi nó ghét toán, vừa sợ tụi nó thật sự yêu toán mà thành ra giống hệt như thầy; còn có cô Lương Mai, người làm gì cũng giỏi, chỉ mỗi nấu ăn là gây cháy nổ nhà bếp…


Bọn họ thậm chí còn viết trên phong bì một câu rất nổi bật: Nếu lãnh đạo không có thời gian đọc thư, vậy cũng xin dành một chút thời gian đọc bức truyện tranh này, đảm bảo tuyệt đối tiết kiệm thời gian hơn đọc thư. Chúng cháu cam đoan!


Bọn họ dành cả tuần cho việc này, ngoài lúc ăn cơm thì dồn toàn bộ thời gian vào viết thư, sau khi chuẩn bị đầy đủ thành ý, không nói với Lương Mai, mà chỉ lén nói với Chu Tiểu Lượng. Ai ngờ Chu Tiểu Lượng không biết đứng về phía ai, lại trực tiếp kể hết với Lương Mai.


Lương Mai lập tức đội mưa chạy trên con đường đầy bùn đất văng tung toé đến chợ nông sản tìm Lý Ánh Kiều. Cô ấy biết người đứng sau nhất định là cô bé này. Vừa gặp mặt, không nói không rằng đã yêu cầu đưa hết đồ ra, thậm chí không thèm nhìn, xé hết thư ngay trước mặt cô bé.


Thật ra Lý Ánh Kiều không nghĩ cô ấy sẽ cảm động, vì bản thân Lương Mai vốn là người lạnh nhạt, nhưng không ngờ phản ứng của cô giáo lại dữ dội đến mức điên cuồng như vậy.


Cô hoàn toàn đứng chết trân tại chỗ, không kịp phản ứng, trơ mắt nhìn cô bóp chặt từng tờ thư đến mức khớp tay trắng bệch, hung hăng như thể muốn bẻ gãy cả xương, dưới ánh đèn đường đêm mưa, đôi tay người phụ nữ lạnh băng, sắc bén như cỏ khô bị người ta dẫm nát trên vỉa hè.


Lý Ánh Kiều hoàn toàn không hiểu vì sao cô ấy lại như thế, cô nhìn những bức thư bị xé tan tành, toàn thân run lên vì tức giận, nghiến răng ken két để không run quá dữ, cô rất hiếm khi tức đến mức không thốt nên lời.


Lương Mai lạnh lùng nhìn cô, lần đầu tiên gào lên như xé cổ họng:


“Ai bảo em lo chuyện bao đồng! Ai bảo em xen vào chuyện của tôi! Em lo chuyện của mình đi! Lý Ánh Kiều, em tự coi trọng mình quá rồi! Em tưởng em giúp được tôi sao? Mấy thứ ủy mị này chỉ khiến mọi người càng khó xử hơn thôi!”


Lý Ánh Kiều lần đầu tiên bị người ta mắng đến bật khóc tại chỗ.


Du Tân Dương lúc đó mang cho cô trọn bộ Conan mà anh đã dành dụm ba năm để mua.


Anh đứng dưới ánh đèn đường mưa mờ phía sau hai người nhìn cô trò cãi nhau, nhìn Lý Ánh Kiều tức đến khóc òa, sau đó trực tiếp nhào tới cắn mạnh lên tay Lương Mai.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 46: Lần đầu tiên Lý Ánh Kiều tức giận phát khóc
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...