Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 32: Lý Ánh Kiều, ngoài mình ra cậu đã từng trượt tuyết với ai chưa?


Trong xe thoáng chốc chìm vào im lặng, Lý Ánh Kiều nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mấy giọt mưa bắn lên mặt kính rồi loang ra rồi chảy dọc theo cửa sổ như những con bò sát nhỏ trườn ngoằn ngoèo, thấm vào khe cửa kính, mà cảnh núi lúc này ngập trong màn mưa lại trở nên vô cùng trong trẻo.


Những ngày này trở về, cô vẫn chưa thật sự ra ngoài chơi lần nào, ngoài hôm đó đến phòng xả stress tìm cậu ấy và Cao Điển. Trong thành phố thay da đổi thịt này, chỉ có cảnh sắc nơi núi rừng là vẫn còn chút quen thuộc.


Lý Ánh Kiều nhìn vào vách núi bên đường đèo uốn lượn, những tảng đá chồng chất lởm chởm, bóng núi cao thấp trùng điệp, bất chợt nhớ đến năm lớp mười hai  bọn họ đến quê tìm Phương Nguyệt, cũng là một vùng quê yên tĩnh như vậy. Trăng treo cao, tiếng ếch kêu tiếng chim hót vang lên du dương, còn chiếc áo thun trắng của Du Tân Dương lúc ấy vẫn còn vệt mồ hôi lấm tấm, như sắc trăng loang nước, mãi mãi thong thả đi trước mấy đứa họ, vững vàng trấn an lòng người.


Thật ra năm lớp mười hai cậu ấy vẫn không bỏ tập nhảy, khi đó đang tập Breaking, áp lực học hành càng khiến cậu ấy càng tập chăm.


Đôi khi Du Tân Dương ở phòng tập nhảy cả ngày, áo thun một ngày phải thay mấy cái, vì mỗi lần Lý Ánh Kiều gặp cậu thì áo đều ướt đẫm mồ hôi khiến cô chê, nói chuyện với cậu là đầu phải ngửa ra tận hai dặm.


Nghĩ đến đây, Lý Ánh Kiều quay đầu nhìn cậu ấy, phát hiện khi  Du Tân Dương đang lái xe cũng liếc nhìn cô một cái rất kín đáo, ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, hai người gần như bật cười cùng lúc, xua tan bầu không khí bí bách vừa rồi.


“Meo, giờ cậu còn nhảy nữa không?” Lý Ánh Kiều nhìn anh hỏi.


“Thỉnh thoảng thôi.” Du Tân Dương liếc gương chiếu hậu, quẹo xe xuống đường núi, “Ra trường rồi bận lắm, cũng ít nhảy, ở nước ngoài thì bận, về nước càng bận hơn. Kem Ốc Quế sắp bốn tuổi rồi, ba mình muốn hoàn thành khu vui chơi trẻ em trước sinh nhật năm sau của con bé.”


Nói xong sợ cô không biết, lúc quẹo xe còn bổ sung một câu: “Cao Điển chắc có nói với cậu rồi, Kem Ốc Quế là em gái mình, thuộc thế hệ sau 2020.”


“Bảo là cậu sinh ra nó thì mình cũng chẳng thấy kỳ đâu, hai người chênh nhau tuổi cũng hơi bị nhiều ha?” Lý Ánh Kiều nghĩ một lát, lại tìm một góc độ hiểm hóc để khen cậu ấy: “Mà như vậy cũng tốt, sau này vợ cậu sinh con thì cậu đã có kinh nghiệm. Cậu là anh trai chăm em thứ hai thì chắc chắn còn giỏi hơn cả mấy ông ba mới lên chức luôn đấy.”


Du Tân Dương không đáp lại câu chọc ghẹo đó mà cho xe lên đường chính, nhập vào dòng xe chờ đèn đỏ. Lúc này anh mới quay lại chuyện chính, nhìn cô nói: “Nói chuyện nghiêm túc này, tối nay cậu gần như đắc tội hết mọi người rồi, còn định tiếp tục làm việc ở Tiểu Họa Thành không?”


“Làm chớ, sao không làm.” Lý Ánh Kiều cúi đầu trả lời tin nhắn, “Chỉ là mấy người trong phòng riêng đó thôi mà? Không sao cả.”


“Cậu biết Lý Bá Thanh đại diện cho điều gì ở Phong Đàm không?” Anh ngẫm nghĩ rồi nói.



“Mình mặc kệ ông ta đại diện cho cái gì, nói chuyện kiểu đó là mình không ưa nghe.” Cô không cần nghĩ đã đáp.


Phải rồi, đây mới là Lý Ánh Kiều. Anh nghĩ, nếu tối nay cô thật sự nhịn xuống thì đã không còn là cô nữa rồi, anh sẽ nghi ngờ mấy năm nay cô sống ở bên ngoài có phải đã quá uất ức hay không. Nhưng không, cô vẫn như xưa, lúc cô rời đi thậm chí còn nói trước mặt mọi người khiến cho Lý Bá Thanh mất mặt không vớt vát được gì, càng khiến ông ta không thể giữ thể diện.


Khu đất Tiểu Họa Thành trước kia từng gây xôn xao vì quyền kinh doanh, sau khi ngành đồ chơi gỗ dần suy thoái, các doanh nhân kỳ cựu ở Phong Đàm lần lượt chuyển hướng sang kinh tế internet, ngành văn hóa du lịch cũng là một miếng bánh nóng hổi. Du Nhân Kiệt từng tham gia đấu thầu Tiểu Họa Thành, nhưng cuối cùng bị Lý Bá Thanh chi tiền khủng giành được, ở Phong Đàm, thứ gì Lý Bá Thanh muốn thì không ai giành nổi.


Thế nhưng mấy năm gần đây kinh tế mạng bùng nổ, Tiểu Họa Thành chiếm cứ mảnh đất phong thủy trong thị trấn mà vẫn không thể vận hành nên cơm cháo gì, rõ ràng có bề dày lịch sử vận chuyển bằng thuyền nhưng bị ông ta làm thành ra chẳng giống gì cả. Vùng sông nước thủy trấn Giang Nam thì không ra vùng sông nước Giang Nam, khu du lịch thương mại cũng không đủ chuyên nghiệp, nói chung một ngày lượng khách còn không bằng số người đi làm. Đôi khi anh đưa mẹ qua đó đi dạo, thấy số lượng du khách hiển thị ở cửa kiểm soát vé thì thấy nhẹ nhõm thay cho ba mình, nếu không thì rất có thể anh phải ra nước ngoài nhảy thoát y trả nợ rồi.


Nên dù Lý Ánh Kiều có nói một câu như vậy trước mặt bao người, Lý Bá Thanh cũng không có đường lui, ông ta biết bản thân không phù hợp làm du lịch văn hóa, giờ lại muốn quay về vực dậy ngành đồ chơi gỗ. Hiện giờ Tiểu Họa Thành trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay, Lý Ánh Kiều chịu quay về tiếp nhận, Lý Bá Thanh cầu còn không được, chỉ là ông ta không ngờ mình cậy già lên mặt, mà người trẻ như Lý Ánh Kiều lại là người đầu tiên không nể mặt.


Xe cuối cùng cũng dừng lại ở ngã tư gần tiệm cạo gió, trước khi xuống xe Lý Ánh Kiều nói một tiếng tạm biệt rồi duỗi tay đẩy cửa xe nhưng đẩy mãi không được, nghi hoặc quay đầu lại nhìn thì thấy Du Tân Dương đang nghiêng người lấy một cây dù từ ghế sau đưa cho cô: “Cầm dù đi, lần sau gặp thì trả mình.”


“Không cần đâu, mình chạy mấy bước là tới rồi, mà mình hay quên lắm. Lần sau gặp chắc chắn lại quên đem trả cậu cho coi.”


“Không sao, nhớ ra thì trả cũng được.” Du Tân Dương kiên trì, lại đưa cây dù về phía trước, “Uống rượu rồi đừng để dính mưa, không thì mình xuống xe che cho cậu nhé?”


“Thật sự là không cần mà, sao mỗi lần gặp cậu một cái là lại mắc nợ cậu một cây dù vậy. Cây lần trước mình còn không biết quăng đâu mất rồi,” Lý Ánh Kiều bất lực, người lại nghiêng về ghế phụ, bỗng nhiên cũng không vội xuống xe nữa, cô nhìn mưa bên ngoài rơi lất phất dày đặc, nói đùa, “Vậy thì mình chờ mưa tạnh rồi xuống.”


Du Tân Dương bật cười, ném cây dù trở lại ghế sau, “Cũng được.”


Lý Ánh Kiều lại ném điện thoại vào hộc đựng đồ ở tay vịn giữa xe, nghiêng đầu nhìn cậu ấy gọi một tiếng không nhẹ không nặng: “Meo.”


“Ừ?” Anh vừa ném dù xong, quay đầu lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt cô, “Gì vậy?”


“Mấy năm nay cậu có liên lạc với Diệu Gia không? Cậu có biết chuyện của cậu ấy ở tỉnh thành không?” Cô tò mò hỏi, “Cậu biết rồi chứ? Hiện giờ Diệu Gia giỏi lắm luôn đó.”


Du Tân Dương dứt khoát nghiêng người, một bên vai tựa lên cửa kính xe, bình tĩnh nhìn thẳng cô nói: “Biết.”



Lý Ánh Kiều theo phản xạ đập cậu ấy một cái, nói: “Trời má, hóa ra cậu chỉ không liên lạc với mình thôi đúng không?”


Anh nghiêng lưng tựa vào cửa xe chợt cười ra tiếng, khoanh tay lại bất lực nói: “Nói chuyện có lương tâm đi, Lý Ánh Kiều, là ai chặn ai trước hả, mình tưởng cậu… Thôi, giờ nói những chuyện này cũng vô ích.”


Nói tới đây anh hít sâu một hơi, lồng ngực khẽ phập phồng, tạm ngưng một lát rồi thở dài quay mặt đi chỗ khác, ánh mắt rơi vào màn mưa bên ngoài như chuỗi hạt đang rơi xuống, cố kìm nén nhịp thở cho đến khi cảm xúc ổn định lại, nhàn nhạt hỏi: “Mấy năm nay cậu sống sao rồi?”


Cô cười cười: “Cũng ổn. Còn cậu thì sao? Cậu sống tốt không?”


“Mình cũng ổn.” Anh quay sang nhìn cô nói.


“Nói xạo,” Cô lại cười, bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, muốn tìm chút manh mối từ ánh mắt cậu ấy, nói: “Cao Điển kể hết với mình rồi, cậu suýt bị câu lạc bộ lừa đi múa thoát y cho mấy bà chị nhà giàu, ngay cả học phí cũng là tự đi làm để kiếm. Chú Du thành ra như vậy, dì Đường chắc cũng cực khổ lắm, tất nhiên rồi mà. Dù sao thì nhà cậu cũng còn của cải hơn mình, chỉ là trước đây chú Du làm ăn suôn sẻ, cậu với dì Đường chưa từng khổ bao giờ, trải qua mấy chuyện như vậy chắc chắn thấy bức bối lắm. Còn mình thì khác, mình có bà chị Lý Xu Lị tuyệt vời như vậy luôn ủng hộ mình, mình có tệ cũng không tệ tới mức nào. Vậy nên mình không hề trả lời qua loa với cậu, còn cậu thì lại đang qua loa với mình đấy. Meo, tụi mình vẫn là bạn đúng không?”


Mưa cứ rơi mãi không dứt, Lý Ánh Kiều nói xong, trong xe lặng đi, chỉ còn tiếng gạt nước trên kính chắn gió trước “soạt soạt soạt” qua lại như miếng khăn lau bảng trong ký ức, đang cố xóa đi những bí mật của một thời thanh xuân.


Du Tân Dương vẫn im lặng nhìn cô, anh không biết nên nói thế nào mới khiến cô vừa lòng, mưa ngoài cửa sổ vẫn không có dấu hiệu ngừng lại, anh mò lấy điện thoại của mình ở hộc tay vịn ra xem giờ, thấy Kem Ốc Quế gửi hai tin nhắn thoại, nói: “Anh còn không về là em ngủ mất tiêu luôn đó.”


“Cậu nhớ tụi mình đúng không?” Anh ném điện thoại trở lại, lại lấy cây dù ở ghế sau, dứt khoát mở cửa xe ra: “Cậu nhớ thì là nhớ, không nhớ thì thôi, dù sao trước giờ cậu cũng chưa từng cho mình cơ hội lựa chọn. Xuống xe đi, mình đưa cậu vào.”



Du Tân Dương lại ăn một tô mì dưới lầu rồi mới lên nhà. Hóa ra căn biệt thự trong nội thành đã bị ba anh bán ngay sau kỳ thi đại học. Vài năm trước, khi việc kinh doanh không xoay xở được nữa, Du Nhân Kiệt gần như bán hết tất cả nhà cửa có thể bán, chỉ chừa lại hai căn ở Thượng Hải và Tiểu Họa Thành. Khi đó Du Tân Dương đang ở Chicago, không thể quay về xử lý chuyện bất động sản. Sau này khi anh về nước muốn bán căn ở Thượng Hải thì giá nhà đã tụt xuống dưới mức ba anh có thể chấp nhận, thế là cứ để đó mãi.


Vài năm trước, Du Nhân Kiệt và Đường Tương vẫn sống ở trung tâm thành phố Nam Lai, vì trụ sở công ty ở trong thành phố, con trai lại đang ở nước ngoài nên họ dọn thẳng vào thành phố ở luôn. Ở Phong Đàm chỉ giữ lại một căn nhà ở Tiểu Họa Thành. Sau sự cố gần đây, để tiện chăm sóc nên Du Tân Dương đã đón ba mẹ từ trung tâm về sống chung trong căn hộ lớn anh mua sau khi về nước, nằm ở ranh giới giữa khu cũ và khu mới, hiện là khu dân cư và dịch vụ tốt nhất Phong Đàm, có thể nhìn thấy rõ tòa nhà biểu tượng của Phong Đàm — Tháp Ánh Sao, cách hai con phố là tiệm cạo gió của Lý Xu Lị, anh thường xuyên thấy quảng cáo của tiệm đó trong khu.


Sau lớp 12, anh không còn thói quen ăn khuya nữa, không phải vì cố ý giữ dáng mà lời của Lý Ánh Kiều vẫn còn văng vẳng bên tai. Hồi đó hai người thường xuyên học đêm ở nhà Lương Mai, đói bụng thì Lương Mai với Chu Tiểu Lượng nấu đồ ăn khuya cho, sau này là Lý Xu Lị nấu vì thấy đồ Lương Mai nấu dở quá. Lên lớp 12, anh rõ ràng mập lên vài ký, lúc nhảy thở gấp gáp hơn trước. Có lần Lý Ánh Kiều xem anh nhảy, nói muốn vén áo anh lên coi thử mỡ bụng có kêu “đoàng đoàng đoàng” không làm anh tức đến mức bỏ luôn đồ ăn khuya.


Du Tân Dương mua hai phần hoành thánh mang lên lầu, vừa bước vào cửa thì thấy Đường Tương đang bôi thuốc cho Du Nhân Kiệt trên ghế sô pha, ông đang chống nạng, đau đến mức nghiến răng trợn mắt kêu gào: “Quỷ ma cái…”



“Chân mất tiêu rồi, không có chân nữa.” Du Nhân Kiệt nghĩ một lát, lại nghiến răng nghiến lợi mắng: “Quỷ ma cái nạng!”


Thoáng nghe thấy tiếng động ở cửa, Đường Tương chỉ nghe tiếng ai đó ném chìa khóa lên kệ, mang dép lẹp xẹp đi vào bèn vỗ nhẹ Du Nhân Kiệt, bảo ông đừng ồn ào nữa: “Con trai về rồi kìa.” Ngay sau đó, bà nhìn về phía dáng người cao ráo ngoài cửa, “Tân Dương, con ăn cơm chưa?”


“Ăn rồi ạ.” Du Tân Dương đặt hoành thánh lên bàn trà, ngồi xuống ghế đơn bên cạnh hai người, “Kem Ốc Quế đâu rồi?”


“Ngủ rồi,” Đường Tương nói, “Chờ con hoài không thấy, ôm gà con ngủ luôn rồi.”


“Mẹ có rửa cho nó không? Cái con gà đó.” Anh vừa hờ hững nhìn điện thoại vừa hỏi.


“Không có rửa.”


“Vậy nó không làm ầm lên à?”


“Có chứ, bị mẹ đánh một trận rồi ngủ luôn, mẹ bận muốn chết, ai mà rảnh cả ngày đi rửa cái con gà dơ đó cho nó.”


Du Tân Dương cười: “Mai con rửa, ba mẹ ngủ sớm đi, con về phòng trước, mai còn phải gặp một đội thiết kế.”


Đường Tương nhìn Du Nhân Kiệt, đột nhiên gọi anh lại: “Khoan đã, có chuyện này.”


Anh dừng lại, ánh mắt ra hiệu mẹ nói tiếp.


Đường Tương nhìn con trai, ngực như bị kim chỉ khâu cuối cùng siết chặt từng chút một. Con trai bà về chưa tới nửa năm trông thấy nó ốm hẳn đi, ngũ quan thì càng thêm sắc sảo cứng cỏi, chiếc áo thun này trước đây thấy mặc không lỏng lẻo thế này.


Đường Tương im lặng hồi lâu, nhìn anh từ đầu đến chân đầy xót xa. Du Tân Dương cũng theo ánh mắt của mẹ, vô thức nhìn từ ngực mình xuống dưới rồi hỏi: “Mẹ nói đi.”


“Mẹ nghĩ rồi,” Đường Tương nói, “Con trai à, hay là con về Thượng Hải làm việc đi, giờ ở nhà mẹ lo được rồi, Kem Ốc Quế bị đánh thì cũng ngoan ngoãn được nửa ngày. Cao Điển nói với mẹ rồi, Thượng Hải có nhiều công ty săn đầu người muốn mời con, ở Phong Đàm con không có nhiều chỗ để phát huy năng lực.”



“Mẹ đừng đánh nó thật, Kem Ốc Quế dễ thương vậy mà, hơn nữa giờ là tuổi dễ ghi hận nhất đó.” Du Tân Dương bật cười, cảm thấy mẹ mình không có ý định thật sự là vì chuyện công việc, ánh mắt lướt qua Du Nhân Kiệt đang im lặng bên cạnh, “Ở đâu cũng như nhau, ba mẹ muốn nói chuyện này? Không đúng đâu nhỉ, con thấy mẹ còn định nói chuyện khác.”


Đường Tương thở dài, Tân Dương lớn rồi thật sự không dễ dụ như hồi nhỏ nữa.


Bà thật sự không biết nên mở lời thế nào. Du Nhân Kiệt về kể với bà, mấy hôm trước cái xe lăn Du Tân Dương đặt mua đã giao đến, Du Nhân Kiệt ngồi xe lăn đi dạo một vòng, kết quả thấy con trai mình đang ngồi xếp bằng dưới đất ở quảng trường, dùng điện thoại kết nối bluetooth phát nhạc, làm DJ cho mấy bà già nhảy quảng trường.


Đường Tương nói: chuyện này có sao.


Du Nhân Kiệt nói ra nỗi lo: “Em mau kiếm cho nó một cô bạn gái đi, anh nói thật, cứ như vầy hoài anh lo sau này nó dắt một phụ nữ về nhà, biết đâu hồi nhỏ người ấy còn từng bế hai chúng ta.”


Khi đó Đường Tương mắng ông xối xả, nhưng một khi hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống——


Du Tân Dương ra ban công nghe điện thoại.


Lý Ánh Kiều ở đầu bên kia hỏi cây dù lần trước là màu gì, cô đang cầm điện thoại lục tung cả nhà tìm dù.


Du Tân Dương cầm điện thoại thong thả đáp: “Màu đen, không gấp, không tìm được thì thôi.”


Anh cầm hờ hờ điện thoại bên tai, ánh mắt lại xuyên qua thành phố náo nhiệt ánh đèn neon, dừng tại tòa nhà cô độc sừng sững trên đỉnh núi Phong Đàm — tòa Tháp Ánh Sao giống như được xây nên chỉ bằng cú lừa đảo qua điện thoại. Trước khi bị cải tạo, nơi đó từng là sân trượt tuyết nhân tạo duy nhất của toàn thành phố Nam Lai.


Bọn họ từng hôn nhau ở đó.


Anh hơi nghĩ xấu xa, chỉ cần bây giờ anh hỏi một câu: Lý Ánh Kiều, ngoài mình ra cậu đã từng trượt tuyết với ai chưa?


Đảm bảo cô sẽ nổi đóa lên. Anh gần như tưởng tượng được dáng vẻ cô nhảy dựng lên phía bên kia điện thoại, cô còn tìm dù làm gì nữa, chắc chắn sẽ bẻ luôn cây dù đó cho coi.


Vì thật ra anh cũng không nhớ cây dù đó màu gì.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 32: Lý Ánh Kiều, ngoài mình ra cậu đã từng trượt tuyết với ai chưa?
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...