Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 33: Anh bị cô thu hút


Sau này nghĩ kỹ lại, Du Tân Dương cảm thấy từ nhỏ mình đã hơi dựa dẫm vào cô, cũng không nói rõ vì sao lại thế.


Chắc là bắt đầu từ lần hai đứa gặp phải Chu Tiểu Lượng phiên bản lang thang ở Cảng Điên vừa ăn bánh vừa nuốt cá vàng khiến cả hai sợ phát khiếp, vậy mà Lý Ánh Kiều không nói một lời đã bế ngang anh bỏ chạy——


Cao Điển nói anh rất giống một con mèo đã nhận chủ, cứ thế mà nhận Lý Ánh Kiều làm chủ nhân của mình.


Ban đầu anh thấy cũng bình thường thôi, vì lúc nhỏ Lý Ánh Kiều cao hơn anh, mạnh hơn anh. Cô còn bắt được cả bọn buôn người, khiến anh có cảm giác an toàn rất lớn. Có cô bên cạnh đúng là đỡ được không ít chuyện. Thế là dưới sự xúi giục của Trịnh Diệu Gia và Cao Điển, anh còn trịnh trọng viết một bài đồng dao ca ngợi anh hùng Lý Ánh Kiều “Thần tượng của tôi tên là Tiểu Phương”.


Hồi đó anh thực sự coi cô là thần tượng. Chỉ là theo thời gian trôi đi, anh dần dần bắt đầu phản cảm với sự dựa dẫm vào cô trong lòng mình—— Anh nghĩ mình đã lớn rồi nhưng Lý Ánh Kiều thì vẫn coi anh là mèo con để trêu đùa. Cái cảm xúc vi diệu đó bắt đầu lởn vởn trong lòng anh từ cấp hai, mãi đến lớp 12 thì bùng phát như cơn lũ quét.


Lớp 12 là lúc mối quan hệ giữa hai đứa tệ nhất. Lý Ánh Kiều vì việc học mà trở nên “mất hết tính người”, còn Du Tân Dương thì cho rằng mình đã bước vào tuổi dậy thì, chỉ là người mà anh chống đối không phải là ba mẹ mà là “chủ nhân” của anh – Lý Ánh Kiều.


Anh tự dưng cảm thấy cái gì của Lý Ánh Kiều cũng ngứa mắt, còn Lý Ánh Kiều thì “có qua có lại mới toại lòng nhau”, rõ ràng cảm nhận được từ sau lớp 12 Du Tân Dương có phần phản nghịch, tính khí sáng nắng chiều mưa, lại hay cãi nhau với cô, thế nên cô thường vừa vùi đầu sửa bài tập không thèm ngẩng lên mà vừa châm chọc: “Làm gì đấy Meo, cậu muốn tạo phản à?”


Càng như thế, Du Tân Dương càng cảm thấy mình như con thú cưng cô nuôi, vui thì v**t v* vài cái, không vui thì đập mạnh mấy phát.


Cô chưa bao giờ làm như vậy với người khác, đặc biệt là lớp phó học tập lớp A6 – Lư Ứng Xuyên. Lý Ánh Kiều rất nịnh nọt cậu ta, cứ đến giờ thể dục là lập tức cười toe toét, đến nỗi thấy amidan đỏ ửng.


Lư Ứng Xuyên biết chơi piano, trong một lần diễn văn nghệ, bản nhạc “Dòng sông Danube xanh” du dương uyển chuyển đã thu hút được bao trái tim thiếu nữ.



So với Du Tân Dương ngày càng sắc sảo, mày rậm mắt sáng thì Lư Ứng Xuyên giống kiểu anh trai nhà bên ôn hòa như ngọc, gương mặt hài hòa, mặt mày thư thái, miệng luôn giữ một nét cười dịu dàng. Đến đoạn nhạc dạo cao trào, cậu ta còn khẽ nghiêng đầu, nở nụ cười đắc ý với các nữ sinh dưới sân khấu.


Cô nữ sinh đó chính là Lý Ánh Kiều, cười đến nỗi cấu chặt đùi Du Tân Dương bên cạnh, cả tuần không khép được miệng, từ đó hễ mở miệng ra là “Lư Ứng Xuyên”. Du Tân Dương thật sự không muốn để ý tới cô, thậm chí còn nảy sinh ý định tuyệt giao, nhưng Lý Ánh Kiều thì chẳng hề nhận ra gì khác thường, đến lúc nhận ra thì đã gần nửa học kỳ hai người không nói gì với nhau.


Mãi đến ba tháng trước kỳ thi đại học, Lý Ánh Kiều không may mắc bệnh đau mắt đỏ, Lý Xu Lị không cho cô tiếp tục vùi đầu học hành nữa, sợ cô mù mắt luôn. Lý Ánh Kiều thật sự nghĩ không ra cách nào khác, đành mặt dày gọi điện cho Du Tân Dương bảo cậu ta lật sách đọc từng câu cho cô nghe. Du Tân Dương đương nhiên không muốn, Lý Ánh Kiều cũng không hiểu cậu ta đang giận cái gì, ở đầu dây bên kia, giọng cô đành phải mềm mỏng chịu thua: “Làm ơn mà. Meo ơi, kỳ thi đại học này mình tuyệt đối không được thất bại.”


Thế là Du Tân Dương mềm lòng, đọc bài từ ngày này qua ngày khác đến sát kỳ thi đại học cho cô nghe. Hai người không hẹn mà thành thói quen, mỗi tối đúng 9 giờ lại gọi điện ôn bài kiểm tra. Ban đầu là Du Tân Dương đọc cho cô nghe, sau đó là cô đọc lại cho Du Tân Dương. Hai người đều nhận ra kiểu ôn tập kiểm tra ngẫu nhiên này hiệu quả còn tốt hơn là mỗi đứa tự ôn riêng. Thế là hai bên ăn ý duy trì thói quen ấy đến khi thi xong.


Du Tân Dương từ ‘lạnh lùng đọc cho cô’ chuyển sang ‘lạnh lùng bắt cô đọc cho mình’. Dù sao cũng là lạnh lùng, nhưng thỉnh thoảng Lý Ánh Kiều sẽ chọc anh cười, kể vài chuyện vớ vẩn ở lớp văn. Ví như lớp cô có một đứa học siêu giỏi là fan trung thành của Lý Thanh Chiếu, nói rằng Lý Thanh Chiếu là chị đại sòng bạc, không làm được thơ thì đi đánh bạc một trận, viết cái câu “người còn mảnh mai hơn cả hoa cúc” thật ra là do chưa đủ tiền đổ xúc xắc.

(*)
Du Tân Dương không nhịn được bật cười, cô gái ở đầu dây bên kia lập tức chọc ghẹo: “Lâu lắm rồi mới nghe thiếu gia cười như vậy——”


“……”


Thế là anh lập tức “khụ” một tiếng, lại lạnh mặt trở lại. Ngoài chuyện đó ra, thời gian còn lại hai người đều nghiêm túc ôn tập đọc bài trong điện thoại, rất ít nói chuyện phiếm. Chỉ có đúng một lần, khi đang ôn giữa chừng, Du Tân Dương bỗng hỏi một câu sâu xa: “Cái thằng Lư Ứng Xuyên lớp A6 kia đâu rồi? Không chơi nữa à?”


Lý Ánh Kiều mới nói: “Được rồi, vậy để mình nói nhỏ cho cậu nghe. Cậu không được kể với ai đó nhé.”


Du Tân Dương theo phản xạ nhíu mày. Nói thật anh không quá hứng thú. Trong lòng mơ hồ nhận ra chút cảm xúc mập mờ của mình, nhưng chẳng thể xác định được gì. Điều duy nhất anh biết chắc chắn, đó là Lý Ánh Kiều chỉ xem anh là bạn, vì cô từng nói thân hình anh như ván lướt sóng, lại còn lùn có một khúc.


Trong ấn tượng của anh, gu thẩm mỹ về con trai của Lý Ánh Kiều giống kiểu anh trai cơ bắp ngoài bãi biển, bắp tay phải to như nhét hai trái dừa vào, da rám nắng bóng loáng, lâu lâu lại khoe bụng sáu múi. Kiểu đó mới là kiểu cô thích nhất. Lư Ứng Xuyên chỉ là lạ mắt nên cô mới bị thu hút chút thôi, tuyệt đối không phải gu của cô. Còn bản thân anh thì lại càng không.



Với anh mà nói, lúc đó đang là thời điểm nước rút của kỳ thi đại học, trận chiến lớn sắp đến, sức lực có hạn, chuyện nam nữ cứ để sau đi thì hơn. Huống chi đó còn là chuyện của người khác, anh cũng chẳng muốn nghe, nên chỉ thản nhiên đáp qua điện thoại: “Cậu tự lo bản thân cậu là được rồi, không cần nói với mình.”


Lý Ánh Kiều cũng nghe ra ý đó, “Được rồi, vậy không nói nữa.”


Từ đó về sau không nhắc đến người kia nữa. Cho đến khi thi đại học xong, hai người mỗi người một ngả Bắc Nam theo đuổi học hành. Năm nhất đại học, vào dịp Quốc Khánh, anh gặp chút chuyện bất ngờ nên phải ở lại Thượng Hải, kế hoạch du lịch từng bàn trước cũng không thực hiện được. Nhiều khi hứng khởi của con người chỉ cần một sự cố bất ngờ là có thể bị dập tắt ngay, sau đó chẳng ai nhắc đến chuyện đi chơi nữa.


Tết năm đó, Cao Điển về Quảng Đông thăm ba mẹ, Trịnh Diệu Gia cũng ở lại tỉnh không về, chỉ có Lý Ánh Kiều một mình ăn Tết ở Phong Đàm. Du Tân Dương thì bị ba mẹ “đóng gói” mang đi bờ biển ở Hải Nam nơi họ từng hẹn hò thuở trẻ để cùng ba anh ôn lại kỷ niệm xưa, kỷ niệm 14 năm ngày cưới. Anh trở thành một cái “bóng đèn” to tổ chảng.


Đến khi anh quay về Phong Đàm, Lý Ánh Kiều đã mua vé về Bắc Kinh từ sớm.


Lúc ấy anh bỗng hiểu ra câu “bạn bè là giai đoạn” có ý gì. Với tính cách của Lý Ánh Kiều trước đây, khi ôn bài ở nhà Lương Mai, đi vệ sinh cô còn muốn báo cáo với anh một tiếng, có lúc thân thiết đến mức như muốn mặc chung một cái quần. Vậy mà chỉ mới chia xa có một học kỳ, khi khai giảng quay lại Bắc Kinh cô lại không nói một lời nào với anh. Cũng chính lúc ấy, anh hoàn toàn hiểu được: trong lòng cô, anh xưa nay chỉ là một người bạn hết sức bình thường, dù bọn họ từng hôn nhau ở sân trượt tuyết trên núi Phong Đàm.


Khi đó cả hai vừa nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, thu dọn hành lý xong là chỉ mong nhanh đến ngày nhập học. Một hôm Du Nhân Kiệt về nhà nói rằng sân trượt tuyết trên núi Phong Đàm sắp bị tháo dỡ để quy hoạch thành địa điểm mang tính biểu tượng đô thị, hỏi cả đám có muốn tranh thủ đi trượt tuyết một lần không, nếu không đến lúc lên năm nhất rồi quay lại thì chắc cũng phá gần xong rồi.


Sân trượt tuyết nằm trong nhà, mái vòm treo đầy những ống dẫn làm lạnh công nghiệp bằng thép, chạy dài suốt trần. Vừa bước vào là có cảm giác như bước vào một kho đông khổng lồ. Cả sân trượt tuyết to thế mà kể cả nhân viên cũng chưa đến mười người, bảo sao lại phải dỡ bỏ. Thế nhưng không gian tĩnh lặng ấy khiến âm thanh “sột soạt” của ván trượt lướt trên tuyết vang vọng như âm thanh vòm lập thể, ngân dài như tiếng ồn trắng trong đường trượt tuyết trống trải.

(*)
Là dân miền Nam, thấy một đường trượt tuyết trắng xóa dài ngoằng thế này là adrenaline tăng vọt. Lý Ánh Kiều đúng kiểu con gái miền Nam. Hôm đó cô vô cùng phấn khích, đợi anh mua vé, thuê đồ, ván trượt, mũ bảo hiểm các kiểu xong là đã kéo tay anh đòi đi “ăn tuyết” rồi.


Nhưng bọn họ đều chưa từng trượt nên thuê mấy huấn luyện viên học một kèm một. Du Tân Dương cũng chưa biết trượt, đang chăm chú nghe huấn luyện viên dặn dò mấy tư thế bảo hộ cho người mới như không được chống tay khi ngã vân vân thì đúng lúc đó, một người đã từ đường trượt dành cho người mới ở phía sau lướt qua như bay: “Wú hú! Meo!”


“……”



“……”


Cứ thế mà bay qua bay lại. Huấn luyện viên cũng trợn mắt há mồm, tuy kỹ thuật hoàn toàn là kiểu “đạp mìn hoàn hảo”, nhưng dù sao cô cũng là người lên trình nhanh nhất trong sân trượt này, cũng là người gan dạ nhất, chẳng hề sợ ngã. Sau này hỏi ra mới biết, tối qua sau khi biết sẽ đi trượt tuyết, cô đã xem video dạy trượt tuyết suốt cả đêm ở nhà, từ cách chọn ván, chọn thiết bị, đến hiểu được thế nào là “phanh cày”, lại còn được huấn luyện viên chỉ dẫn đơn giản rõ ràng, thế là cô nhanh chóng học được kỹ thuật bay như lá rụng.


Còn bên cạnh, Cao Điển vẫn đang la hét như bị c.h.é.m trên đường trượt sơ cấp, vừa khóc vừa gào với huấn luyện viên: “Anh đừng đẩy tôi! Tôi sẽ chết mất! Ba mẹ tôi còn chưa mua bảo hiểm cho tôi mà!”


Lý Ánh Kiều đã ngã không biết bao nhiêu lần, có một lần ngã đau quá thì dứt khoát nằm lăn ra đất giả làm con sên trườn từng chút một ra khỏi khu vực băng chuyền. Nhưng chẳng mấy chốc, cô lại phóng như bay đứng dậy tiếp tục trượt. Cứ trầy trượt mãi thế, cô dần dần thành tay trượt lão luyện. Cô tháo xuống con rùa nhỏ mà Du Tân Dương mua cho mấy bạn nữ xuống, bắt đầu để tay ra sau lưng trượt thẳng tới khu vực băng chuyền sơ cấp, bất ngờ phanh ngang một cú, tuyết văng tung tóe, hớn hở quay lại chỉ dạy cho mọi người: “Huấn luyện viên, anh phải để cậu ta tự trượt, cứ cẩn thận mãi thế này thì bao giờ mới học được? Thời gian của anh rất quý đấy, một giờ tận ba trăm tệ lận.”


Nói xong, cô ném con rùa nhỏ sang cho anh: “Thiếu gia Meo, cậu sợ ngã thế thì tự đeo lấy đi.”


Con rùa nhỏ của Trịnh Diệu Gia cũng được đưa cho Cao Điển, còn Lý Ánh Kiều, Trịnh Diệu Gia và Phương Nguyệt đã bắt đầu đua tốc độ trong khu vực băng chuyền. Hai thằng con trai thì một người vẫn đang khóc như bị ma chê quỷ hờn, một người thì đang đôi co với huấn luyện viên về từng chi tiết nhỏ.


Tất nhiên là Lý Ánh Kiều chịu không nổi, huấn luyện viên tính phí quá đắt, một giờ tới ba trăm tệ, năm người bọn họ chỉ tính mỗi tiền huấn luyện thôi đã tốn đến một ngàn rưỡi. Quan trọng là học cũng chỉ được tí da lông bên ngoài, huấn luyện viên dạy rất hời hợt. Lý Ánh Kiều tiếc tiền, thế là ngẩng mặt nói mà chẳng biết ngượng: “Tới đây Meo, để mình dạy cậu, cứ ngã nhiều là được mà.”


……


“Bốp!”


“Bùm ——”


“Bùm —— bốp ——”



Tới lần thứ tám rút đầu ra khỏi đường tuyết, Du Tân Dương đã không thèm quan tâm đến đống tuyết vụn phủ kín kính bảo hộ làm mờ hết tầm nhìn nữa, anh lười chẳng buồn phủi, dứt khoát dùng cái đầu đội mũ bảo hiểm húc vào người đang lăn lóc cùng mình dưới tuyết: “Lý Ánh Kiều, cậu làm gì đấy, trồng củ cải trên người mình à? Đau chết đi được.”


Lý Ánh Kiều bò dậy khỏi người anh, cười khanh khách đầy phấn khích: “Tự cậu giữ trọng tâm không vững còn trách ai, không phải cậu tập breaking sao? Động tác sàn không phải đều cần sức mạnh core à? Core yếu thế này thì nhảy cái gì mà breaking chứ?”


Du Tân Dương không thèm đôi co, trong mắt cô thì cái gì của anh cũng tệ. Anh chẳng nói gì, chống tay đứng dậy, kéo cô đứng lên rồi quyết định quay lại tìm huấn luyện viên. Nhưng huấn luyện viên bảo hết giờ rồi, nếu muốn dạy thêm thì phải trả thêm một trăm tiền tăng ca. Anh thì không sao, nhưng Lý Ánh Kiều sống chết không chịu, nói huấn luyện viên này đang gài anh, rồi vỗ ngực cam đoan: “Mình đảm bảo lần này không vùi cậu xuống tuyết nữa. Nếu cậu học được kỹ thuật ‘bay lá rụng’ của mình thì hôm nay coi như dạy thành công, được chưa! Mình không lừa cậu đâu, ba trăm hay năm trăm tùy cậu.”


Cái kỹ thuật “bay lá rụng” đó chính cô cũng mới chỉ vừa học xong, có dạy được hay không còn chưa chắc. Du Tân Dương không kỳ vọng gì nhiều, nhưng không ngờ lần này cô lại dạy vô cùng nghiêm túc, vừa làm mẫu động tác cho anh xem vừa cẩn thận giảng giải từng điểm cần chú ý: “Hai chân mở rộng bằng vai, đầu gối và mắt cá chân hơi khuỵu xuống… Đúng, trọng tâm phải phân bố đều hai chân, không được ngả về sau, nếu không rất dễ té, phải dùng mũi chân để điều khiển… Kiễng mũi chân lên, muốn nghiêng về bên nào thì dùng chân bên kia làm trụ.”


Sau vài lần qua lại trên băng chuyền, thấy anh đã nắm được các bước cơ bản, Lý Ánh Kiều bắt chước nguyên xi giọng của huấn luyện viên lúc nãy: “Đúng rồi, không tệ ha, vậy là biết rồi chứ gì? Sao? Không khó lắm đúng không?”


Thật sự thì không khó. Khó là lúc trượt xong phải tính tiền, cô nói ba trăm năm trăm tùy ý, Du Tân Dương lại không biết phải tính sao. Ba trăm thì cô chắc chắn sẽ chê ít, năm trăm thì anh lại thấy tiếc tiền. Anh có cảm giác mình bị lừa, một động tác “chưa ra hồn” mà đòi năm trăm, năm xưa người dạy anh xoay đầu trong breaking cũng không dám hét giá trên trời như vậy.


Lúc ấy bên ngoài trời đã tối sẫm. Anh với Lý Ánh Kiều là hai người ở lại sân trượt lâu nhất. Sau khi huấn luyện viên rời đi, đám Cao Điển bị ngã dúi dụi mấy lần thì quyết định đi leo núi Phong Đàm, chỉ còn hai người họ và vài vị khách lác đác trong sân. Nhưng trong nhà tuyết trắng xóa, đèn trên trần sáng rực, tuyết phản chiếu ánh đèn làm cả không gian trắng lóa, không hề có cảm giác đêm đã buông mà cứ tưởng như vẫn còn ban ngày.


Đợi đến khi hai người thay đồ xong đi ra, đúng lúc đứng ở bậc thang bên cửa hông sân trượt đợi đám Cao Điển xuống núi, Du Tân Dương mới giật mình nhận ra thời gian trôi nhanh như vậy, giờ dạy hôm nay thực sự đã vượt quá giờ huấn luyện tiêu chuẩn.


Anh bỗng thấy năm trăm đó đúng là đáng trả. Nhưng chưa kịp mở miệng, Lý Ánh Kiều đã tựa người vào lan can cạnh bậc thang xuống núi, khuỷu tay lười nhác đặt lên đó, ngón tay vô mục đích đi lại trên lan can như một người tí hon. Đi được một lúc, vẻ mặt cô như đang cân nhắc gì đó, rồi bất chợt ngẩng lên cười với anh: “Tiền thì khỏi đi. Meo, cậu đồng ý với tớ một yêu cầu nhỏ là được.”


Đêm đen đặc phủ trùm cả dãy núi, gió trên núi Phong Đàm rít gào thổi qua, khiến bóng cây đung đưa ngả nghiêng, khuấy đảo cả trời đất mờ mịt. Đêm nay không trăng, chỉ có duy nhất một ngọn đèn đường màu cam quýt lặng lẽ đứng trước cửa sân trượt, để bóng hai người họ nhẹ nhàng in xuống nền đất lẫn trong bóng cây lắc lư.


Không hề có trong dự liệu, Du Tân Dương bỗng không còn nhìn thấy chút ánh sáng nào nữa, trước mắt là một mảng tối đen, ngưng đọng mà ấm áp.


Mặc cho quầng sáng cam quýt ấy làm nhòa tầm mắt, khuôn mặt anh bị đôi tay cô nâng lên, từng bước từng bước một bị cô dẫn dắt tiến vào vùng bóng tối đầy kiềm chế mà lại rung động ấy.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 33: Anh bị cô thu hút
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...