Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 31: Chỉ với cái tính lanh chanh này, đôi khi thật sự khiến người ta muốn tẩn cho một trận


Lý Ánh Kiều vừa nhấc mông lên khỏi ghế, Du Tân Dương lập tức phản xạ cực nhanh giữ chặt cổ tay cô, động tác nhanh đến mức chính anh cũng ngạc nhiên vì mình đoán trúng hành động của cô, hoặc nói đúng hơn đây là phản xạ có điều kiện. Tay kia của anh buông đũa, thấp giọng hỏi: “Cậu định làm gì?”


Lý Ánh Kiều vẫn nhìn chằm chằm Lý Bá Thanh, biết giờ mình không đủ sức đấu lại cậu ấy, tay cô tượng trưng giãy giụa chút rồi đành chịu, nói: “Meo, cậu buông ra trước đi, mình hứa sẽ không bốc đồng.”


Du Tân Dương tất nhiên không nghe, trái lại anh còn siết chặt hơn. Chặt đến mức anh có thể cảm nhận rõ mạch đập của cô đang đập thình thịch trong lòng bàn tay mình, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nóng. Anh đành phải nén lại ngọn lửa trong lòng lúc thì sắp tắt, lúc lại muốn bùng lên nhưng chẳng thể cháy nổi mà nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Lý Ánh Kiều, chuyện này không liên quan đến cậu.”


Lý Ánh Kiều cuối cùng cũng quay đầu nhìn anh, ánh mắt đầy tức giận, nghiến răng nói: “Nhưng ông ta không có ý tốt, ổng đang nhắm vào cậu. Mình không muốn phải ngồi đây chịu ức chế như thế này, nghe ông ta đánh rắm liên hoàn, hai bọn mình ngồi đây làm máy lọc không khí cho người ta à!”


“Thế cậu quay về làm gì?” Du Tân Dương vẫn không buông tay, dựa người vào đó hỏi.


“Nhớ các cậu đấy.” Lý Ánh Kiều trả lời, vừa nói vừa gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng, đôi mắt còn cong cong.


Tất nhiên Du Tân Dương không tin. Từ nhỏ cô đã như thế, miệng mồm dỗ dành người ta dẻo lắm. Dù đã nhiều năm không gặp, cái miệng này vẫn lợi hại như xưa, khiến người ta khó lòng chống đỡ. Anh khẽ kéo khoé môi, quay đầu đi, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt Lý Bá Thanh đang cầm điếu xì gà, ánh mắt dai như đỉa nhìn chằm chằm hai người, miệng cười như cây củ cải thành tinh tiếp tục đùa cợt:


“Cặp đôi trẻ nói chuyện gì bí mật vậy? Tân Dương, ba mẹ con biết hai đứa thân nhau thế này không?”


Trên bàn ăn lập tức vang lên một tràng cười khẽ hiểu rõ nhưng không nói ra, mập mờ ám muội.


Ngay sau đó có người đập bàn chen lời, tay cầm đũa chọc thẳng vào bụng con cá trên bàn xoay, chọc một hồi rồi nói xiên nói xỏ: “Cho nên tôi mới nói bí thư Lý đúng là rảnh rỗi lo chuyện bao đồng, Lý Vũ Thanh với ông chủ Du sớm muộn cũng thành thông gia thôi. Còn phải phiền đến ông ra mặt hòa giải tiền bồi thường làm gì, cũng chỉ là tiền sính lễ từ túi nọ sang túi kia thôi mà.”



Người đó tên là Tiền Đông Xương, từng là tổ trưởng khối khi họ còn học ở Tiểu Họa Thành. Lúc Lý Ánh Kiều bước vào chỉ thấy mặt quen quen, đến khi nghe giọng đặc sệt kiểu thầy cô Tiểu Họa Thành thì cô mới chợt nhớ ra ông ta là ai. Cô vô thức quay đầu nhìn Du Tân Dương, chạm mắt nhau trong tích tắc, cô biết cậu ấy cũng nhớ ra rồi.


Sau khi từ chức ở Tiểu Họa Thành, Tiền Đông Xương lại bám được vào Lý Bá Thanh.


Ngọn lửa trong lòng Lý Ánh Kiều càng bùng lên dữ dội. Cô mạnh mẽ gỡ tay Du Tân Dương ra, giây tiếp theo cầm ly rượu vang trước mặt lên, ánh mắt lướt qua giữa Lý Bá Thanh và Tiền Đông Xương, mặt không đổi sắc nói: “Bí thư Lý, chuyện của người lớn bọn con làm hậu bối không tiện xen vào, mà người ngoài tốt nhất cũng đừng xen vào. Không thì cái kiểu sắp xếp cục diện không phân trắng đen của bác thế này chỉ khiến mọi chuyện càng thêm rối rắm. Ông chủ Tiền nói đúng, bác đúng là rảnh rỗi lo chuyện thiên hạ, con với Du Tân Dương mà bước ra khỏi cánh cửa này không làm bạn được nữa, đều do bác với ông chủ Tiền ăn nói bừa bãi——”


“Khụ, Ánh Kiều…” Lý Liên Phong cố gắng giải hòa, cầm ly rượu định ngăn cô lại.


Du Tân Dương không có hành động gì, biết cũng không cản nổi cô nữa, chỉ lặng lẽ tựa vào ghế, ánh mắt bình thản như đang che chắn cho cô, chỉ thỉnh thoảng liếc cô một cái. Lý Ánh Kiều không thèm để ý đến Lý Liên Phong, đặt mạnh ly rượu chân cao lên mặt bàn đá cẩm thạch, phát ra một tiếng “cạch” giòn vang rõ ràng, không vỡ nhưng như một cái tát thẳng mặt hai người kia.


Lý Ánh Kiều ra vẻ đau lòng nhìn Lý Bá Thanh, nói: “Thật ra nếu bữa cơm hôm nay bác có mục đích khác thì không nên mời con đến. Không nói đến quan hệ giữa con và Du Tân Dương thế nào, ít nhất từ nhỏ trong lòng con bác luôn là hình tượng rất vĩ đại. Con vẫn nhớ năm 1982, một mình bác tham gia Hội chợ Quảng Tiêu giành được lô hàng đầu tiên, khi về rồi mạnh dạn huy động vốn lập xưởng, dẫn mọi người làm giàu.”


“Cả Phong Đàm ai mà không biết tên bác, từ nhỏ con đã mơ ước sau này sẽ trở thành người như bác, không chỉ làm giàu cho bản thân mà còn giúp cả xung quanh cùng phát tài. Con luôn kính trọng bác, dù mấy năm qua học ở bên ngoài, con cũng thường giới thiệu với bạn bè, nói ở Phong Đàm tụi con có một vị thánh sống danh xứng với thực. Nhưng bây giờ, bác bí thư Lý à, con thấy mình đúng là một trò cười——”


Cô nói có tình có lý, quả thật dễ khiến người ta cảm động. Du Tân Dương nhìn cô, ánh mắt liếc tới liếc lui, khóe môi miễn cưỡng giữ một vòng cong dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với đường viền hàm đang siết lại của anh.


Tốt thật, hóa ra người “đánh rắm” thao túng tâm lý nhất lại là cô.


“Còn ông chủ Tiền này,” Lý Ánh Kiều xoay hướng, lật mặt sang vẻ xem thường khiến Du Tân Dương suýt bật cười, “Cái miệng của ông nên giữ sạch sẽ chút, chuyện có liên quan một xu nào đến ông không? Nghe mà hết muốn ăn.”


“…Đi thôi đi thôi, ngồi thêm nữa chắc ở trong miệng các vị con với Du Tân Dương sắp đẻ con rồi. Các ông chủ rảnh thế, chi bằng chia nhau hâm lại đồ ăn trên bàn đi, đừng để ông cụ phải ăn đồ nguội. Có bao nhiêu cơ hội lập công lớn mà không đi, lại quay sang bắt nạt bọn hậu bối như bọn con thì được gì, con chơi không nổi đâu, xin phép đi trước.”



Lý Ánh Kiều lười nhác đứng dậy, nhìn một bàn người im như hến và mâm thức ăn dư thừa càng khiến không khí trong phòng thêm nặng nề. Lúc này sắc mặt Lý Bá Thanh chẳng rõ là tốt hay xấu, vì ông ta hoàn toàn đơ người ra. Từ sau cái năm 1982 oanh oanh liệt liệt đó, ông ta đã quen tai nghe toàn lời tâng bốc, giờ nghe lời nói thật, nhất thời tiếp thu không nổi.


Lý Liên Phong cũng ngơ ra, không dám nhìn sắc mặt ông cụ, chỉ cảm thấy sau cổ như dựng hết tóc gáy, huyệt thái dương bắt đầu giật giật, máu dồn thẳng lên não. Lý Ánh Kiều nói một câu, anh ta nổi hết da gà một lần, anh ta muốn bịt miệng cô lại nhưng lại sợ bị Du Tân Dương bóp cổ.


Trời đất ơi, ai mà dám nói mấy lời nói thật như thế trước mặt ông cụ nhà anh chứ. Dù ai cũng biết tình hình ngành đồ gỗ Phong Đàm giờ rất bi đát, trong nước ngoài nước vẫn đang chiến tranh thương mại, muốn vực dậy đúng là chuyện viển vông, nhưng thấy ông cụ tuổi cao như thế rồi, đất cũng đã chôn đến tận cổ, nên ai cũng chiều theo vở kịch “tuổi già nhưng chí chưa già” của ông cụ.


……


“Nhưng mà, Tiểu Họa Thành thì con vẫn sẽ làm tiếp. Tất nhiên, nếu bác bí thư Lý thấy hôm nay con nói mấy lời không phải, bác muốn thay đổi ý kiến thì con chờ điện thoại của bác bất cứ lúc nào.” Trước khi mở cửa ra ngoài, Lý Ánh Kiều thản nhiên vứt lại một câu.


“……”


Trong phòng im lặng như tờ, điếu xì gà trong tay Lý Bá Thanh cũng tắt ngúm, ông nhất thời quên cả hút.


Một giây sau, Du Tân Dương cũng chậm rãi đứng dậy, dáng người thẳng tắp đứng đó, ánh mắt đảo một vòng quanh phòng rồi cuối cùng dừng lại trên người Lý Bá Thanh. Kỳ lạ là, anh và Lý Ánh Kiều rõ ràng là hai kiểu người khác nhau: cô thì lanh lợi nghịch ngợm, còn anh thì xưa nay luôn điềm đạm lễ phép, phong độ nho nhã. Ấy vậy mà chẳng hiểu sao, trong lời nói của anh lại toát lên sự lạnh nhạt và mỉa mai giống hệt cô—


“Chuyện của ba con không phiền bí thư Lý bận tâm. Người gây tai nạn nên ngồi tù thì ngồi tù, nên bồi thường thì bồi thường, bọn con không thể ký vào giấy bãi nại. Nếu tối nay có lời nào khiến mọi người không thoải mái, thì coi như bọn con là lũ trẻ không hiểu chuyện, mong các bậc chú bác thứ lỗi cho.”


“Dù sao thì chuyện lớn như chuyện ba con gãy một chân các vị còn có thể rộng lượng đến mức khuyên chúng con ký giấy bãi nại, thì với mấy lời mạo phạm trong bữa cơm tối nay, con nghĩ các vị chắc chắn cũng sẽ rất dễ dàng mà tha thứ cho con và Ánh Kiều.”




Lý Ánh Kiều để xe Tiểu Mạnh lại trong sơn trang, định ngày mai quay lại lấy, bây giờ đang ngồi xổm dưới lầu chờ Du Tân Dương. Quả nhiên không bao lâu sau, cô nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân thong thả, vừa quay đầu lại, quả nhiên là cậu ấy. Cô đứng ngay chỗ lúc nãy Du Tân Dương nói chuyện với Lý Liên Phong, hăng hái vẫy tay gọi. Đợi cậu đến gần, cô hào sảng vỗ vỗ con “tuấn mã” của cậu ấy, nói: “Nào, lên xe đi, mình đưa cậu về nhà.”


“Lời hay lời dở đều để cậu nói cả rồi,” Du Tân Dương bật cười, chậm rãi móc chìa khóa từ túi quần ra để mở khóa xe nhưng lại cố tình không bấm, cúi người tìm ánh mắt của cô, xác nhận lại lần nữa, “Cậu thật sự có uống à?”


Lý Ánh Kiều uống rượu rất dễ nhận ra, người khác uống là đỏ mặt, cô uống thì đỏ mắt, bất kể uống nhiều hay ít. Đuôi mắt sẽ từ trong ra ngoài loang ra một vệt hồng rất nhạt, như đánh má hồng vậy, dễ nhận ra lắm.


Anh còn nhớ năm lớp 12 có lần hai người lén uống nửa chai rượu vang lâu năm của ba anh để giải tỏa áp lực, cô còn chưa uống hết một ly, mặt đã bắt đầu hồng hồng, phần còn lại anh không cho cô uống nữa, chai rượu ấy đến giờ vẫn còn giữ, một giọt cũng chẳng uống.


Nhưng lần này anh ngắm kỹ một hồi cũng không nhìn ra đầu mối, vì cô vốn đã trang điểm, có đánh má hồng rồi.


“Có uống mà.” Lý Ánh Kiều rất thành thật, “Không thì mình đã lái xe Tiểu Mạnh về luôn rồi.”


Du Tân Dương quay đầu liếc chiếc xe gấu trúc mini của cô một cái, đưa tay mở cửa ghế phụ: “Được, lên xe đi. Mình đưa cậu về trước, mai cậu ngủ dậy thì gọi mình, mình đưa cậu quay lại lấy xe. Đường lên núi khó bắt xe lắm.”


“Woa— Meo à, xe của cậu ngầu quá đi mất!” Lý Ánh Kiều vừa lên xe đã bắt đầu màn biểu diễn lố lăng, ngón tay lướt qua ghế da, huýt sáo một tiếng nghe rất thô. Cô tâng bốc: “Là Wrangler đúng không? Ngầu y như cậu vậy đó, hai người đúng là xứng đôi vừa lứa. Cậu mua từ khi nào thế?”


Tay Du Tân Dương đang ấn nút khởi động hơi khựng lại, ánh mắt lập tức cảnh giác liếc qua cô, bỗng chốc bị gợi lại vài ký ức không mấy tốt đẹp: lần đầu tiên Lý Ánh Kiều ngồi vào xe Maybach của Du Nhân Kiệt cũng có phản ứng kiểu này, thậm chí còn khoa trương hơn, khiến ba anh bị cô chọc đến nỗi mặt đỏ au rồi lại tối sầm.


“Chú Du ơi, xe của chú đẹp quá đi, xứng đôi với chú lắm luôn đó! Quả nhiên người ta nói không sai, ngựa tốt phải có yên tốt thì hói đầu cũng có thể lên bờ được!”


“Thật đó chú Du, ghế da của xe chú còn thoải mái hơn cả ghế sô pha nhà con! Sau này xe chú bị hỏng, ghế này đưa cho con làm ghế sô pha nhé?”



Du Nhân Kiệt cũng phét lác theo cô, còn hỏi lại: “Không cần vô lăng à? Cái này độc lắm, còn có logo của Maybach nữa. Mang về làm đồng hồ treo tường cũng được.”


“Cần chứ ạ!” Cô hoàn toàn không nghe ra ba anh đang châm chọc mình.


“Gương chiếu hậu không cần à? Trọn bộ đấy.” Du Nhân Kiệt lại hỏi.


“Không cần đâu, Meo nói là chú ra đường luôn phải soi.”


Du Nhân Kiệt: “……”


Du Tân Dương: “…………”


Chỉ với cái tính lanh chanh này, đôi khi thật sự khiến người ta muốn tẩn cho một trận. Vậy nên lúc này Du Tân Dương bị cô chọc đến dở khóc dở cười, cười đến nỗi dây an toàn cũng không cài được, tay mềm nhũn dựa vào tay lái, khóe miệng giật giật nhìn cô: “Lý Ánh Kiều, cậu đừng có lên cơn.”


“Khen cũng không được, không khen cũng không được, được rồi, cậu nói xem muốn nghe gì.”


“Nghe cậu im miệng, yên lặng một chút, đừng có bình luận gì về xe của mình hết.”


Lý Ánh Kiều im lặng một lúc, quay đầu sang chỗ khác.


“Hứ.”


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 31: Chỉ với cái tính lanh chanh này, đôi khi thật sự khiến người ta muốn tẩn cho một trận
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...