Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 28: Cậu ở bên ngoài gặp chuyện gì sao
Du Tân Dương nói xong thì dời bàn ra cho cô, cạnh bàn phát ra tiếng két két ngắn ngủi. Anh nghiêng người nhường ra một lối đi cho cô ra ngoài nhưng Lý Ánh Kiều vẫn không nhúc nhích, ngược lại còn nghiêng người về phía trước, ngẩng mặt tìm ánh mắt dưới vành mũ của anh muốn phân biệt câu nói đó là thật hay giả, cuối câu cô còn tò mò kéo cao giọng: “Thật đó hả—— Vậy sau này cậu không chơi với mình nữa á?”
Du Tân Dương chỉ quay đầu đi chỗ khác, khẽ nói: “Đi chưa?”
“Đi đi đi.” Lý Ánh Kiều lúc này mới đứng dậy, lững thững lướt qua khỏi người anh đi ra ngoài, còn đưa tay ra như vô ý so chiều cao giữa hai người, “Nhưng mà sao cậu lại cao thế? Cắt bớt chân thật đấy à?”
Cô cúi đầu nhìn xuống.
Anh không lên tiếng, quay người lấy ra một cây dù từ trong quầy bar, vừa đứng thẳng dậy thì Lý Ánh Kiều lại đứng phía sau anh: “Không cần dù đâu, mình lái xe rồi, từ bãi xe ngầm khách sạn đi thẳng tới trung tâm thương mại là được.”
Du Tân Dương nhìn cô một cái, vẫn đưa dù cho cô, cằm hất về phía vết đỏ nơi cổ cô: “Bị cảm nắng đừng để dính mưa, để sẵn trong xe đi, lần sau trả mình.”
Lý Ánh Kiều sững người một chút mới nhận lấy, “Thật ra, Meo này, mình muốn nhờ cậu giúp một chuyện.”
Du Tân Dương tựa nghiêng vào quầy bar, cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt không hề bất ngờ mà ngược lại còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Ngần ấy năm không liên lạc, vừa về đã đến tìm anh, Lý Ánh Kiều chủ động như vậy hơn phân nửa là thật sự có việc cần nhờ.
Nếu không thì từng ấy năm không gặp, cô chẳng cần phải đối xử với anh như vậy.
Anh gật đầu: “Nói đi.”
Ánh mắt Lý Ánh Kiều lướt qua mặt cậu ấy một lúc nhưng cánh môi như bị một cây kim khâu chặt lấy, hiển nhiên là hơi khó mở lời.
Du Tân Dương không giục cô, một tay đút túi, người tựa vào quầy bar nhìn cô kiên nhẫn đợi cô nói tiếp.
“Bây giờ cậu không có bạn gái chứ?”
“Không.” Anh trả lời ngắn gọn, nhưng không kể chuyện mấy người họ hàng đang xúi ba mẹ anh đi xem mắt: “Cậu muốn nói gì?”
Ánh mắt anh như mặt hồ trong vắt hiền hoà, nhìn vào mắt cô thật bình thản và dịu dàng.
Lý Ánh Kiều chợt thấy mình không thể nói nổi mấy lời đó với cậu ấy, dù hôm nay cô đến chính là vì chuyện này, nhưng ngần ấy năm không gặp, nếu bắt đầu thế này, Du Tân Dương e là sẽ thật sự giận.
Thế nên cô liền đổi giọng, tùy tiện tìm cái cớ, cười nói: “Không có gì, mình hỏi bâng quơ thôi, vậy ngày mai cậu đi ăn với mình được không? Bí thư Lý bảo muốn đãi mình một bữa, mình không muốn đi một mình.”
Năm đó bọn họ vừa có điểm thi đại học, Lý Bá Thanh làm rình rang tổ chức tiệc mừng lên đại học cho bọn họ ở thị trấn. Tác phong của Lý Bá Thanh rất cổ hủ, từ sau khi chuyển hướng từ thương nhân sang chính trị thành công thì bắt đầu áp dụng mấy kiểu quan liêu đó, bữa tiệc hôm đó Lý Ánh Kiều ăn mà trong người thấy khó chịu rần rần.
Dù đã lăn lộn bên ngoài mấy năm, ứng phó với người như Lý Bá Thanh vẫn cần không ít kiên nhẫn – điều mà Lý Ánh Kiều hiển nhiên là không có. Cô và Lương Mai ở một số khía cạnh thật sự rất giống nhau, đến giờ bọn họ rất hiểu tại sao hồi đó Lương Mai lại tìm cô.
Vậy cũng không chịu à? Lý Ánh Kiều đành nói: “Meo, cậu cứ coi như mình chưa nói gì.”
Du Tân Dương rủ mắt xuống, nói: “Được, lát nữa gửi địa chỉ qua WeChat cho mình.”
“Woa, Du Meo Meo, nhiều năm trôi qua mà cậu vẫn dễ nói chuyện như thế ha!” Lý Ánh Kiều tươi cười vỗ lên vai cậu ấy một cái, lại bắt đầu hối hận là có khi mình đã lo xa. Đáng lẽ lúc nãy nên nói thẳng với cậu ấy rằng: cậu có thể cho mình nhờ hộ khẩu Thượng Hải của cậu được không, mình muốn mua trả góp một căn hộ nhỏ ở Thượng Hải cho Xu Lị.
Anh đi trước đẩy cửa ra, đưa tay bấm thang máy, không nói gì.
“Cậu sao thế, khen cậu mà cậu cũng không vui à?”
“Sao lại không vui?” Anh nhìn cô một cái.
“Nếu cậu cũng thấy bí thư Lý phiền thì khỏi đi với mình cũng được, mình có thể tự đi.” Dù đây không phải là ý của cô.
“Không sao.” Anh nói: “Mai mình rảnh.”
Lý Ánh Kiều cười hì hì với cậu ấy: “Meo, vẫn câu đó, gặp lại cậu mình thật vui lắm.”
Chung quanh im phăng phắc, cho đến khi cửa thang máy từ từ khép lại, chỉ nghe Du Tân Dương giọng hững hờ nói thêm một câu: “Cậu bớt dỗ mình lại đi.”
Thật ra Lý Ánh Kiều cũng cao lên không ít. Từ nhỏ cô đã xinh đẹp nổi bật, hồi học cấp hai thì rất gầy, trông hơi thiếu dinh dưỡng, nhưng vì lưng cô lúc nào cũng thẳng tắp nên dù mặc bộ đồng phục học sinh xám xịt vẫn nổi bật giữa đám đông. Đường Tương từng nói với anh rất nhiều lần, hồi nhỏ đi đón bọn họ tan học, Lý Ánh Kiều lúc nào cũng dễ tìm thấy nhất.
Giờ thì cô đã không còn buộc kiểu đuôi ngựa bóng loáng kéo căng da đầu nữa, tóc buông thả tự nhiên trên vai, chỉ có mấy lọn tóc xoăn lưa thưa trước trán vẫn mang chút tinh nghịch thời thơ bé. Nhất là khi cô cười, thật ra chẳng khác hồi nhỏ là bao. Chỉ là trước kia cả người cô luôn cứng cỏi như cây cột cờ, ánh mắt mang theo vẻ sắc bén không chịu thua, còn bây giờ thì thong thả, mềm mại và dịu dàng hơn nhiều, như chiếc lá mùa xuân đong đầy tình ý. Trên người cô có sự tinh tế và trưởng thành tươi tắn, cũng có cả khí chất kiên cường không chịu thua thời niên thiếu.
Lý Ánh Kiều vịn cửa xe, thấy cậu ấy không phản ứng gì, bèn giơ tay vẫy vẫy trước mặt: “Hi~ Du Meo Meo, nói tạm biệt nào.”
“Lý Ánh Kiều,” Anh gọi cô lại, giọng không lớn nhưng bãi đỗ xe trống trải, nghe như viên sỏi rơi vào hồ nước sâu phát ra âm vang trầm đục. Du Tân Dương đút hai tay vào túi quần, đứng tại chỗ nhìn cô, “Cậu ở ngoài không gặp chuyện gì chứ?”
“Yên tâm, 120% là chẳng có chuyện gì hết.” Cô đóng cửa xe, hạ kính xuống vẫy tay chào: “Mai gặp.”
Du Tân Dương ngồi ngửa ra trên ghế lái một lúc lâu mà vẫn chưa khởi động xe, cầm điện thoại lướt tới lướt lui trong WeChat rồi chán nản ném vào tay vịn.
Hồi nãy anh hỏi câu đấy, thật ra nếu hỏi rằng “mấy năm nay cậu sống thế nào” cũng chẳng sao.
Dù câu trả lời của cô chắc chắn sẽ là “mình rất tốt, cực kỳ tốt, tốt vô cùng”.
Thật ra năm thi đậu đại học, hai người họ rời khỏi Phong Đàm vào cùng một ngày. Anh đi chuyến tàu 12 giờ 15 đến Thượng Hải, còn cô đi chuyến 12 giờ đến thẳng Bắc Kinh. Hai người họ ở ga tàu ồn ào náo nhiệt ấy nhìn nhau rất lâu.
Bên Du Tân Dương rất sôi nổi, trừ bà cố và ông nội không đến, còn lại ai ở trong nhà thở được là đến đủ cả. Ngay cả con chó Labrador nuôi từ hồi cấp ba cũng lon ton chạy theo tiễn anh. Du Tân Dương ôm nó hôn mãi, dỗ dành một hồi mới đưa nó về xe được.
Vì bà ngoại lén nhét phong bì vào túi quần anh bị Đường Tương tinh mắt phát hiện ra, lập tức tịch thu rồi nói bà ngoại một trận:
“Tân Dương đã lớn như vậy rồi, mẹ đừng có hở tí là nhét phong bì cho nó. Nó bị mẹ chiều hư rồi đấy. Với lại tụi con đã cho nó tiền sinh hoạt đủ nửa năm rồi, mẹ đừng có lén lút cho nó thêm nữa. Nếu để con bắt gặp thêm lần nào nữa, thì tiền sinh hoạt của nó bị cắt một nửa…”
Bà ngoại giật lại phong bì từ tay mẹ anh, rõ ràng bình thường trông bà yếu ớt là thế, nhưng lúc đó sức mạnh lại bất ngờ đến kỳ lạ, anh không đẩy ra nổi. Bàn tay khô gầy ấy giữ chặt cổ tay anh, nhất định phải nhét phong bì vào túi anh, vừa nhét vừa lẩm bẩm đảm bảo: “Lần cuối cùng mà, một lần cuối cùng, sau này tuyệt đối không cho nữa. Từ nhỏ đến lớn nó chưa từng rời khỏi nơi này, vất vả lắm mới thi đậu đại học, một mình ở bên ngoài có chút tiền mới phòng thân được…”
“Mẹ lần nào cũng nói là một lần cuối cùng.”
“Thôi thôi, chuyện này để con quyết. Mẹ à, con nghe lời Tương Tương, thương con không phải thương kiểu đó.” Du Nhân Kiệt cũng chỉ nhân lúc đó chen vào một câu vu vơ.
Du Tân Dương cứ thế nghe bà ngoại và mẹ anh mỗi người góp một lời tranh cãi. Cách đó không xa, cô Cả và cô Út vội vã chạy từ cổng soát vé vào, dúi cho anh hai hộp bánh bắp mang lên tàu, còn có cả một túi lớn đồ ăn vặt. Cô Út không nói được, dùng tay ra hiệu dặn anh trên đường phải tự chăm sóc bản thân. Du Tân Dương còn chưa kịp cảm ơn, cô Cả đã vội vã dúi thêm một phong bì vào túi quần anh. Anh dở khóc dở cười, thế là mẹ anh lại mắng cô Cả một trận, nguyên văn y chang như lúc nãy, không khác một chữ.
Lúc đó anh cũng sắp phải soát vé, trong bầu không khí ồn ào như vậy, anh lặng lẽ nhìn Lý Ánh Kiều bên sân ga đối diện, một mình kéo vali dứt khoát bước lên chuyến tàu đi học ở phương Bắc.
Ở một góc không ai để ý, hai người họ cách nhau cả biển người trên sân ga, trao nhau ánh nhìn cuối cùng. Khi đó Phong Đàm vẫn chưa có tàu cao tốc, Lý Ánh Kiều ngồi trong khoang tàu màu xanh, nhìn anh mỉm cười. Ánh mắt cô rất kiên nghị, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta thấy chua xót.
Thật ra anh biết cô muốn nói gì, không phải hẹn gặp lại, cũng chẳng phải tạm biệt.
Khi đó, chắc chắn cô đã nói——
Du Meo Meo, mình đi thay đổi thế giới đây, cậu đừng nhớ mình quá nha.
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 28: Cậu ở bên ngoài gặp chuyện gì sao
10.0/10 từ 45 lượt.
