Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 29: “Chào anh Liên Phong.”
Sau khi Lý Ánh Kiều tốt nghiệp thì vào làm ở công ty đầu tiên là công ty công nghệ sinh học Thịnh Chi Mỹ. Thật ra trước khi công ty tiến đến giai đoạn thanh lý, cô đã bị “giảm biên chế” rồi. Mấy năm đó hiệu quả kinh doanh của công ty càng ngày càng tệ, cô hiểu rõ việc công ty phải tinh giản là chuyện tất yếu, chỉ là không ngờ nhanh như vậy đã tới lượt mình. Dù sao năm đó cô cũng từng có giao tình với boss là từng ngồi ăn xiên nướng lề đường với nhau.
Sau này cô mới biết, thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà*. Mấy người từng ăn xiên nướng với sếp đều không ngoại lệ, lần lượt bị tinh giản. Trong nhóm của cô có một chị nhạy bén nhìn thấu chân tướng sự việc, lập tức hiểu rõ ngọn nguồn.
Hai người ôm thùng đồ chuẩn bị rút lui, vừa bước vào thang máy, Triệu Bình Nam còn chưa đợi cửa thang máy đóng lại đã tựa vào vách thang máy, ngửa mặt lên than thở, tám chuyện với cô: “Chị mới là người bị tai bay vạ gió đấy, hôm đó chị nhận cuộc gọi của khách hàng rồi đi sớm, không biết chuyện xảy ra sau đó đâu.”(*)
Lý Ánh Kiều nghiêng đầu nhìn cô ấy, tò mò hỏi: “Trong chuyện này có gì khuất tất à?”
Triệu Bình Nam nói: “Hôm đó sếp uống say phát điên, làm vài chuyện ngu ngốc, bị người trong nhóm quay video lại. Ổng say tới mức chẳng nhớ gì cả, em đoán có người lan truyền video ra ngoài rồi người của nhóm khác biết được. Ai bảo sản phẩm mặt nạ dưỡng da gần đây của tụi mình vừa đúng lúc bị dính phốt lớn, Lucas lại thêm dầu vào lửa, nhóm tụi mình thế là bị rớt đài luôn.”
Chuyện này thì Lý Ánh Kiều thật sự không biết, cô chỉ biết việc cô bị giảm biên chế không phải vì chuyện này, mà là vì thật sự cô và sếp không thương lượng được. Mấy tay tư bản này thủ đoạn muôn hình vạn trạng, chuyện giảm biên chế này ông ta đã âm thầm giở trò từ tháng trước, ngay cả thẻ ra vào cũng bị khử từ, mấy người không quẹt được thẻ đúng giờ liền bị ghi nhận là vắng mặt không phép.
Sau đó ông ta lại tìm trưởng bộ phận nói chuyện đủ kiểu, đề xuất giảm lương toàn bộ nhân viên. Giảm thì giảm, giờ công việc khó kiếm mà, ai đồng ý làm thì ở lại, ai không muốn thì tự động nghỉ việc.
Nhưng cái vô nhân tính của ông sếp này là ở chỗ, ông ta liên kết với các trưởng bộ phận ký thỏa thuận giảm lương toàn diện 30%, chỉ cần trưởng bộ phận phối hợp tinh giản nhân sự trong nhóm, cho dù dùng vài tiểu xảo không ra gì khiến nhân viên tự nguyện nghỉ việc, thì sau khi tinh giản xong sẽ trả lại 30% tiền lương đó dưới dạng thưởng.
Vì ông ta không muốn chi tiền đền bù sa thải theo chế độ N+1.(*)
Sau khi Lý Ánh Kiều nói chuyện riêng với sếp xong, cô không muốn làm khó đồng nghiệp trong nhóm, chủ yếu nhóm cô có mấy người thôi, Triệu Bình Nam là kiểu người vô lo vô nghĩ, dù có chỉ mặt mắng cô ấy thì cô ấy cũng phản ứng chậm nửa nhịp rồi chỉ vào mình ngơ ngác: “Hả? Là em à?”
Còn lại chỉ có Tiểu Quan, Lâm Tiểu Bắc, chị Hà, ai cũng khó xử. Mẹ chị Hà còn đang nằm trong phòng ICU, mỗi tháng vừa trả nợ nhà vừa trả viện phí đã khó khăn lắm rồi, tiền thuốc men còn là cô và Tiểu Quan góp vào.
Lý Ánh Kiều không ký hợp đồng, tháo bảng tên trên cổ giao trả lại, quyết định tự mình rút lui.
Chỉ là cô không ngờ, cái tay tư bản vừa xảo quyệt vừa keo kiệt kia lại thẹn quá hoá giận đến mức thẳng tay c.h.é.m luôn cả nhóm dự án của họ. May mắn hơn dự tính là ít nhất họ vẫn nhận được khoản đền bù N+1, Triệu Bình Nam nói đó là phí bịt miệng, mua lại video trong tay Tiểu Bắc. Tiểu Bắc sợ ông ta không chịu trả N+1 nên đã gửi video cho tụi mình rồi.
Lý Ánh Kiều không thể hiểu nổi, vẻ mặt không thể tin được. Nếu không phải đang ôm thùng đồ, cô thật sự muốn bóр сổ Triệu Bình Nam lắc cho chóng mặt: “Tại sao Tiểu Bắc không gửi cho chị? Một thứ bằng chứng quan trọng vậy mà nó lại không! gửi! cho! chị!”
Triệu Bình Nam ngượng ngùng: “…Tiểu Bắc nghĩ chị chắc không bị đuổi đâu. Chị Ánh Kiều, chị tính tiếp theo làm gì?”
Thật ra lúc đó có không ít headhunter liên hệ mời chào Lý Ánh Kiều, cô không vội, định ở lại Bắc Kinh từ từ tìm việc.
“Em thì sao?” Cô hỏi lại Triệu Bình Nam.
“Em hả.” Triệu Bình Nam sớm đã có tính toán nên lần này đi cũng dứt khoát, “Em về quê, mẹ em mới nhận thầu một ngọn đồi trồng chè, em chuẩn bị về bán trà.”
Nói ra cũng xấu hổ, hai người làm đồng nghiệp gần hai năm, cô cũng không biết quê Triệu Bình Nam ở đâu, lúc này cũng không tiện hỏi thêm, chỉ đành nói: “Vậy chúc em thuận buồm xuôi gió.”
Triệu Bình Nam lại tựa vào vách thang máy, cười như không cười nhìn cô.
Lý Ánh Kiều bị ánh mắt đó làm nổi da gà, biểu cảm gì vậy, không phải định bán trà cho cô đấy chứ, đừng nha.
Lý Ánh Kiều ôm thùng đồ, cũng sớm nở nụ cười xin lỗi với cô ấy——
Xin lỗi nha, lát nữa lên tàu điện ngầm là xóa kết bạn liền.
Hai người ôm thùng đồ bước ra khỏi tòa nhà công ty. Lúc đang im lặng đi về hướng ga tàu điện ngầm thì Triệu Bình Nam lại đột nhiên mở miệng: “Chị Ánh Kiều. Thật ra em cũng là người tỉnh S, em biết chị là người Phong Đàm.”
“……”
Tỉnh S cũng vô ích thôi, WeChat vẫn phải xoá. Nhưng mấy năm nay Lý Ánh Kiều đã rất ít tiếp xúc với những chuyện hay con người liên quan đến Phong Đàm, hai chữ đó đối với cô giờ nghe cũng hơi xa lạ, vừa nghe thấy còn hơi ngẩn ra, hơi bất ngờ: “Em cũng ở tỉnh S à? Em ở khúc nào?”
“Em là người Khánh Nghi.” Triệu Bình Nam vẫn giữ nụ cười thần thần bí bí đó: “Chị không biết đâu, em vừa vào công ty đã biết chị cũng là người tỉnh S giống em, nhưng em ít khi nhắc đến, sợ chị nghĩ em muốn bắt chuyện lấy lòng.”
Lúc nhóm dự án của Lý Ánh Kiều vừa được thành lập, để kéo gần khoảng cách, cô cũng không ít lần dẫn mọi người đi ăn uống. Mỗi khi rượu vào ba lượt, mấy đồng nghiệp mắt lấp lánh ánh sáng là bắt đầu nhắc đến quê nhà mình, nhưng cô thì thường im lặng. Lâu dần, mọi người cũng ít nói chuyện quê quán với cô, tưởng rằng cô không có tình cảm gì với quê hương.
Triệu Bình Nam đi theo cô hoà vào dòng người về phía ga tàu điện, dừng lại ở ngã tư đèn đỏ, cô ấy nhìn Lý Ánh Kiều nói: “Chị Ánh Kiều, thật ra chị cũng rất muốn về quê đúng không? Chị có còn nhớ cái lần tụi mình đi ăn chung không? Hôm đó chị cũng uống không ít, không biết gọi điện cho ai xong cứ thế khóc mãi. Tiểu Quan hỏi chị sao vậy, chị nói chị muốn về Phong Đàm, rất muốn về Phong Đàm.”
Làm đồng nghiệp hai năm, thật ra Triệu Bình Nam với cô cũng không tính là thân lắm, Lý Ánh Kiều hình như chẳng có bạn bè gì, ở công ty cũng toàn đi một mình, nhưng tính cách là người rất cởi mở, chỉ là mọi người không muốn quá thân với cô, chủ yếu vì cô là cấp trên nên luôn giữ khoảng cách vừa phải.
Nhưng trong lòng Triệu Bình Nam vẫn luôn rất khâm phục cô, sinh viên giỏi từ đại học B, bất kể dự án nào giao vào tay cô, trong khi bọn họ còn đang vật lộn với mớ ý tưởng rối tung thì cô đã có thể ung dung, gọn gàng viết ra bản phương án chỉn chu rồi. Hồi mới vào công ty, cô còn là người hướng dẫn cho Triệu Bình Nam.
Lúc đó Lý Ánh Kiều cũng đang ôm thùng đứng đợi đèn đỏ, ánh mắt có phần thất thần, cho đến khi một chiếc Koenigsegg rú ga lao vút qua đường trước mặt, cô mới như nhớ ra chuyện gì nực cười hết sức, bật cười thành tiếng: “Chị thật sự quên rồi.”
“Vậy chị còn nhớ, hồi em mới vào công ty, chị dẫn em làm dự án tế bào gốc NYI không. Nửa đêm mười hai giờ, sếp đột nhiên báo phương án của tụi mình được vào vòng trong, nhưng chỉ là phương án dự bị. Vì có một công ty đột ngột xảy ra sự cố nửa đêm, tụi mình mới có được suất này. Lúc đó em là thực tập sinh, tăng ca xong chưa ngủ được nửa tiếng, chị đã gọi điện thoại tới. Bên kia yêu cầu tụi mình phải có mặt ở trụ sở NYI trước bảy giờ sáng, mà trụ sở của họ ở Thạch Gia Trang.”
Nghe tới đây, Lý Ánh Kiều mới dời ánh nhìn sang cô, chậm rãi gật đầu: “Nhớ chứ, hôm đó tuyết rơi.”
“Đúng vậy, sếp còn nói thôi bỏ đi, bọn họ cố tình làm khó mình,” Triệu Bình Nam nói, “Nhưng chị lại quyết định rất điên rồ, lái xe suốt đêm đến Thạch Gia Trang. Tụi mình xuất phát lúc một rưỡi, tới dưới toà nhà công ty vừa đúng sáu giờ sáng, còn ngồi xổm trong nhà vệ sinh công cộng kế bên rửa mặt trang điểm. Cô lao công thấy tụi mình tội quá còn cố tình để lại thêm một cuộn giấy. Nhưng có một gã đàn ông cứ lảng vảng ngoài cửa nhìn tụi mình chằm chằm, chị còn nhớ không?”
“Nhớ, em nói em ngủ trong xe không ngon, sợ ảnh hưởng đến phần thuyết trình sắp tới, đến lúc xử lý tên đó xong chị mới hoàn toàn yên tâm, chị thấy đầu óc em rất tỉnh táo.”
“Đúng rồi, em còn định báo cảnh sát nữa.”
“Không phải, là lúc tụi mình đang ở trong đống đồ trang điểm lộn xộn, em chuẩn xác cầm ngay hộp phấn của chị để làm vũ khí, lúc đó chị đã nghĩ, hôm nay phương án NYI chắc chắn thuộc về tụi mình.”
Triệu Bình Nam: “……”
Lý Ánh Kiều đột nhiên trở nên linh hoạt hẳn lên, Triệu Bình Nam thấy hơi lạ. Trong công ty, cô thường quá lý trí và bình tĩnh, còn lúc đi tụ họp thì lại tuỳ tiện, hoặc có thể nói là rất dễ gần. Mặc kệ tụi họ ồn ào náo nhiệt, còn cô chỉ co mình lại ở góc ghế sô pha, nhìn bọn họ chơi tới mức không biết trời trăng gì nữa, nhìn họ cười đến náo động cả trời đất rồi lặng lẽ trả tiền rời đi. Đây là một cấp trên khiến người ta cảm thấy rất an toàn, nhưng cũng không ai muốn thân thiết quá mức.
Lý Ánh Kiều thấy cô ấy im lặng thì lại bật cười, hất cằm chỉ về phía bảng đèn: “Đèn xanh rồi, đi thôi.”
Cho đến khi hai người bước vào ga tàu điện, gót giày của Triệu Bình Nam giẫm trên bậc thang vang lên tiếng cốp cốp, cô ấy tiếp tục nói: “Lúc mình giành được phương án, chị có nói một câu, chị còn nhớ không?”
“Câu nào?”
“Wow, chị Ánh Kiều.” Triệu Bình Nam thấy buồn lòng, liếc cô một cái nói, “Tụi mình làm đồng nghiệp bao lâu, tổng cộng cũng chẳng nói với nhau mấy câu thật lòng, chị lại không nhớ, chẳng lẽ chị là người toàn nói bậy bạ?”
Lý Ánh Kiều chậm rãi bước xuống bậc thang, điềm nhiên cười nói: “Là do em không hiểu người Phong Đàm bọn chị rồi, người Phong Đàm bọn chị nói chuyện là thích bốc phét, khi nhàn rỗi là lại thích làm thơ vè cho người ta—”
“Sau khi giành được phương án, tụi mình báo cảnh sát, bắt được tên đàn ông lảng vảng ở WC. Chị nói sau này gặp chuyện như vậy, chị nhất định là người thứ hai đứng ra ủng hộ em. Em hỏi tại sao không phải là người đầu tiên, chị nói, người đầu tiên luôn luôn là chính bản thân mình. Em nói vậy có nghĩa là, bây giờ em định về quê bán trà rồi, chị có ủng hộ em không?”
Lý Ánh Kiều: “……”
Biết ngay là cô đang chờ ở chỗ này mà.
Triệu Bình Nam cười ha ha, cười đến mức tay cầm hộp cũng mỏi nhừ, cô ấy xoay người đi về phía sân ga của mình, quay lưng lại với Lý Ánh Kiều vẫy tay thật mạnh nói: “Đừng xóa WeChat của em đó nha! Em biết chị nghỉ việc thể nào cũng sẽ xóa em, nhưng mình là đồng hương mà, có rảnh thì tới Khánh Nghi chơi với em nhé.”
Lý Ánh Kiều đến giờ vẫn chưa xóa WeChat của Triệu Bình Nam, thậm chí còn bị cô ấy năn nỉ kết bạn thêm cái nick WeChat cá nhân tên “bọ hung ngây thơ nhảy cha-cha”.
Vừa về đến tiệm cạo gió, Lý Xu Lị hỏi cô đã ăn chưa, Lý Ánh Kiều gật đầu máy móc nói ăn rồi ăn rồi. Điện thoại trong túi rung lên, WeChat của Triệu Bình Nam đúng lúc bật ra, hỏi cô có phải đang ở Phong Đàm không.
Lý Ánh Kiều vừa trả lời xong cô ấy thì có một tin nhắn khác bật ra, là Du Tân Dương.
D321: “Địa chỉ.”
Bọ hung ngây thơ nhảy cha-cha: “Gửi một vị trí.”
Bọ hung ngây thơ nhảy cha-cha: “Meo, đây nè.”
Một giây sau, D321: “Về nhà rồi?”
Bọ hung ngây thơ nhảy cha-cha: “yes”
Lại một giây nữa, D321: “Mình cũng yes”
Lý Ánh Kiều bật cười. Bọ hung ngây thơ nhảy cha-cha: “Mai gặp nhé.”
Lần này phải rất lâu sau, Lý Ánh Kiều đã vào phòng tắm tắm xong, Du Tân Dương mới trả lời lại.
D321: “Mai gặp.”
***
Nơi Lý Bá Thanh chọn nằm trong một sơn trang trên núi Phong Đàm, những năm gần đây vùng núi Phong Đàm hầu như chẳng thay đổi gì, núi vẫn cao, sao vẫn sáng trong, tiếng gà gáy vẫn vang vọng rõ ràng, cánh đồng lúa mạch vẫn im lìm như cũ.
Con đường đất vàng lầy lội kia vẫn ẩm ướt và dính nhớp như cũ, cho đến khi từng vệt bánh xe to rộng đè lên dấu chân cũ của con người, kéo dài vào sâu trong núi xanh sẫm kia. Hai chiếc xe nối đuôi nhau chạy vào cổng sơn trang, lúc này, trước cửa nhà hàng có một bóng người cao lớn bước ra, vừa sải bước dài đi tới vừa lớn tiếng gọi: “Tân Dương!”
Du Tân Dương cho xe tấp vào lề, hạ cửa kính xuống, cười chào lại: “Anh Liên Phong.”
Người đến tên là Lý Liên Phong, cháu trai lớn của Lý Bá Thanh, hơn ba mươi tuổi, khuôn mặt đoan chính nho nhã, đeo kính không gọng, hiện đang làm việc ở cơ quan hành chính thành phố, là đàn anh trước hai khóa của Lý Ánh Kiều và Du Tân Dương ở trường trung học Phong Đàm. Anh ấy không quen với Lý Ánh Kiều, hôm nay là lần đầu gặp, với Du Tân Dương thì còn quen biết chút. Phong Đàm ít người trẻ, hai người họ từng hẹn nhau đánh vài trận bóng.
Lý Liên Phong vừa gặp mặt đã cười trêu chọc: “Khách quý ít đến, Tân Dương. Trước gọi thế nào cũng không chịu tới, hôm nay lại sẵn lòng đi theo bạn gái đến à?”
Du Tân Dương liếc thấy bóng dáng Lý Ánh Kiều xuống xe qua kính chiếu hậu thì cũng liền mở cửa bước xuống theo, nhưng anh không đáp lại lời trêu đó. Đợi Lý Ánh Kiều đi tới trước mặt hai người, anh tựa vào cửa xe, giới thiệu với cô: “Cháu trai Bí thư Lý, anh Liên Phong.”
Lý Liên Phong tuy chưa từng gặp Lý Ánh Kiều, nhưng từng nghe ông nội nói cô là một cô gái hơi dữ dằn, không ngờ lại là một người hoàn toàn không ăn nhập gì với vùng đất này, cao ráo lạnh lùng. Mắt anh ấy sáng lên, thành thục đưa tay ra: “Ánh Kiều, nghe danh đã lâu. Thường nghe ông nội nhắc đến em.”
Lần đầu gặp mặt mà có thể tự nhiên lược bỏ họ, chỉ gọi tên người ta một cách thành thạo mà không khiến người ta thấy suồng sã— đó là một kiểu bản lĩnh bẩm sinh.
Du Tân Dương trời sinh không có cái bản lĩnh đó, trong danh bạ WeChat của anh, ai cũng có tên họ đầy đủ, nghiêm túc như quản lý hộ khẩu của đồn công an vậy.
Lý Ánh Kiều cũng đưa tay bắt lại rồi nhanh chóng buông ra, theo Du Tân Dương cười gọi một tiếng: “Anh Liên Phong.”
Tự nhiên thoải mái, nói năng đĩnh đạc. Nụ cười của Lý Liên Phong càng sâu hơn, nếp nhăn trên mặt như từng gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ lạnh, cười mãi không dứt.
Sau màn chào hỏi, Lý Liên Phong để Lý Ánh Kiều vào trước, sau đó đưa cho Du Tân Dương một điếu thuốc, ánh mắt đầy hàm ý chỉ về bồn hoa bên cạnh: “Hai ta trò chuyện chút rồi vào sau?”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 29: “Chào anh Liên Phong.”
10.0/10 từ 45 lượt.
