Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 27: Là chính cậu không muốn


“Gì cơ, cậu định đi làm ở Tiểu Họa Thành á?”


Cao Điển kích động đến nỗi hét lên, đũa còn dừng giữa không trung, ngẩng đầu lên nhìn Lý Ánh Kiều đầy khó tin, theo phản xạ lại liếc nhìn Du Tân Dương. Người kia thì chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chỉ tựa người vào lưng ghế sofa, thong thả gắp một miếng cá vào chén, đầu hơi nghiêng như thể đang nghe, lại như thể không nghe.


“Mình nói trước nhé, mình cực kỳ hoan nghênh cậu về đây.” Vẻ mặt Cao Điển như bị quá tải thông tin, dứt khoát đặt đũa xuống, “Nhưng mà vì sao chứ? Nếu cậu đi làm ở công ty cũ không vui thì nghỉ là đúng rồi, với năng lực của cậu, ở Bắc Kinh chẳng thiếu chỗ tuyển dụng. Sao lại phải quay về Phong Đàm làm gì?”


Lý Ánh Kiều đang gặm cái chân vịt, “Rất bất ngờ sao? Meo cũng từ bỏ thế giới hoa lệ bên ngoài mà quay về còn gì?”


“Không giống nhau mà, Meo là sớm muộn gì cũng phải về, anh Một Tháng Tư có sản nghiệp lớn như thế, cậu ấy phải về tiếp quản thôi. Hơn nữa, Meo là vì—”


“Có phải bí thư Lý gọi điện cho cậu không?” Du Tân Dương cắt lời, đặt đũa xuống quay đầu nhìn cô rồi tiện tay rút tờ khăn giấy đưa cho Cao Điển, ý bảo cậu ta im mồm.


Cao Điển vẫn chưa phản ứng kịp: “Bí thư Lý là ai thế?”


“Lý Bá Thanh đấy,” Lý Ánh Kiều ngẩng mắt lên, “Chính là người năm xưa đi một mình đến hội chợ đồ chơi Quảng Đông, kết quả giúp Phong Đàm giành được đơn hàng đồ chơi gỗ đầu tiên ấy. Lúc có điểm thi đại học còn gửi lời chúc mừng cho tụi mình nữa.”


Lý Bá Thanh cũng xem như là một nhân vật truyền kỳ. Năm xưa chính ông dùng món đồ chơi gỗ đầu tiên do một ông cụ trong thị trấn làm ra để thăm dò tình hình, không ngờ lại mở ra được thị trường đồ chơi gỗ Phong Đàm ở Quảng Đông. Sau đó ông về chiêu mộ nhân tài, hô hào mọi người góp vốn lập xưởng, thật sự giúp không ít người trong trấn phát tài, ba của Du Tân Dương cũng là một trong số đó.


Thời đó một hộ kiếm được chục nghìn tệ đã là hiếm, vậy mà dưới sự dẫn dắt của Lý Bá Thanh, cả thị trấn một năm doanh số gần triệu. Sau này nhờ sự phát triển của thương mại điện tử, hàng hoá còn được xuất khẩu ra nước ngoài.


Lý Bá Thanh luôn cho rằng mình sinh ra là để gánh vác sứ mệnh, ông yêu mảnh đất này sâu sắc, không chỉ muốn tự mình làm giàu mà còn muốn kéo mọi người cùng làm giàu.


Khi ấy, ai trong trấn biết làm mộc đều mở được vài xưởng đồ chơi gỗ. Nhưng thời thế đã khác xưa, ngành đồ chơi gỗ Phong Đàm hiện giờ giống như con rết trăm chân đã chết nhưng còn cử động, từ lâu đã là ngành công nghiệp suy thoái.


Ngay cả Du Nhân Kiệt cũng vậy, mỗi năm số tiền kiếm được thật ra còn không bằng cổ tức của một khách sạn. Nhưng vì nể mặt Lý Bá Thanh, đừng nói là Du Nhân Kiệt, đến cả chính quyền thị trấn cũng phải nể ông mấy phần.



Năm bọn họ thi đại học xong, Lý Bá Thanh khi thấy điểm thì sững sờ, dù sau này họ chuyển tới Tiểu Họa Thành nhưng ông vẫn coi họ là hậu bối. Dù sao thì cái thị trấn nhỏ như vậy, mấy khi có được nhiều sinh viên đại học danh giá đến thế.


Năm 2016 một phát có tận bốn người. Mấy đứa trẻ năm ấy đúng là khiến Lý Bá Thanh nở mày nở mặt một phen, quá đỗi tự hào, vậy nên ông luôn quan tâm đặc biệt đến động thái của đám Lý Ánh Kiều.


Khi dịch bệnh bùng nổ, ông từng cho người gọi điện mỗi đứa hỏi tình hình phát triển bên ngoài thế nào, nếu không tốt thì có muốn cân nhắc về quê phát triển không.


Khi đó điều kiện ông đưa ra rất hậu hĩnh, vì lúc ấy ông vẫn còn tiếng nói trong Phong Đàm. Nhưng hai năm gần đây ông dần rút về tuyến hai. Khi Lý Ánh Kiều quyết định quay về, phía ông đã không còn đưa ra được điều kiện ưu đãi gì, nhưng vẫn đầy thành ý: con muốn về thì bác ra tận hẻm nghênh đón con, chắc chắn sẽ hết sức bảo vệ con.


Lý Bá Thanh thực sự yêu vùng đất này, nhưng phong cách thì hơi cổ lỗ sĩ, hay đăng thơ lên vòng bạn bè để thể hiện tình yêu với quê hương.


“Đúng đúng đúng,” Cao Điển cũng nhớ ra, “Ông ấy toàn đăng thơ, Meo like từng bài thơ luôn đấy.”


Lý Ánh Kiều đang ngậm cái chân vịt, bất ngờ liếc nhìn Du Tân Dương, “Không ngờ đấy Meo, cậu mà cũng biết nịnh thế cơ à?”


Du Tân Dương không buồn đáp, tiếp tục gắp miếng cá, cúi đầu dán sát bàn để nhè xương cá ra, một lúc sau mới mở miệng: “Ông ấy bảo cậu đến Tiểu Họa Thành làm việc á? Làm gì, quản lý khu thắng cảnh à?”


Lý Ánh Kiều nghiêm túc quay lại chủ đề chính: “Cũng gần như thế, ông ấy bảo cứ để mình tùy ý, Tiểu Họa Thành mà, nơi quen thuộc nhất còn gì.”


Du Tân Dương cười nhạt: “Cậu chuyển đi từ hồi tiểu học rồi, Tiểu Họa Thành đã được cải tạo mấy lần, cậu chắc chắn cậu còn quen sao? Khi nào cậu nhận việc?”


“Tuần sau, đợi tổng giám đốc vận hành hiện tại rút lui là mình vào điểm danh.” Lý Ánh Kiều hỏi ngược lại, “Cậu mở studio từ khi nào?”


“Năm ngoái thì phải,” Anh ngả người ra sau, rút giấy lau tay rồi với lấy điện thoại, “WeChat, mình quét cậu.”


“Ờ ờ.” Lý Ánh Kiều cầm đũa ngẩn ra một lúc, phản xạ mới móc điện thoại, còn lẩm bẩm, “Sao hai tụi mình lại chưa kết bạn WeChat nhỉ?”


Anh quét xong, nhếch khoé miệng, giọng hiếm khi châm chọc: “Hỏi cậu đó, tại sao?”



Lý Ánh Kiều chấp nhận lời mời kết bạn của hai người: “Tất nhiên là không rồi, công việc mình dùng tài khoản khác, cái này là WeChat cá nhân.”


Du Tân Dương nhìn khung chat mới nhảy ra, bỗng nhớ đến một chuyện, quay sang hỏi cô: “Trước đây cậu từng thêm mình rồi phải không?”


“Chắc là không?” Lý Ánh Kiều cũng không nhớ rõ, “Cũng có thể từng tìm theo số QQ, cậu lúc đó chắc không chấp nhận.”


Du Tân Dương ném điện thoại lên bàn, quay đầu lại nhìn cô chằm chằm hai giây đầy bất lực, thấy cô vẫn đang vô tội nhìn lại mình, cuối cùng không nhịn được cười: “Cậu không để lại ghi chú, địa chỉ còn để là Andorra—”


Lý Ánh Kiều ăn cũng gần no rồi, đặt đũa xuống, nhìn cậu với ánh mắt lạnh lùng: “Được rồi, không trách cậu, trách mình được chưa.”


“Sao dám chứ.” Cậu cúi đầu gửi lời mời kết bạn, cười khẽ.


Lần này Lý Ánh Kiều trở về mới nhận ra sau khi Du Tân Dương cao lên thì ngũ quan càng hài hòa và xuất sắc hơn, trước kia luôn cảm thấy mắt cậu ta quá to — thật ra mắt của cậu ta không phải kiểu mắt phượng một mí tiêu chuẩn, lúc nhỏ đôi mắt đó trên gương mặt trông có vẻ quá chiếm chỗ.


Giờ thì tỉ lệ rất vừa phải, đuôi mắt hơi xếch lên, nhưng không phải kiểu dài hẹp, lúc nhỏ nhìn thanh tú hơn, bây giờ hết nét trẻ con, đường nét khuôn mặt rõ ràng và sắc sảo, lông cậu rậm thẳng càng làm nổi bật đôi mắt trầm tĩnh có thần.


Trước đây cậu còn từng nói đùa mình là Transformers, vì nhiều đèn xe hơi được thiết kế dựa theo dáng mắt phượng, cô với Cao Điển hỏi cậu là Ferrari hay Porsche, cậu bảo mình là Koenigsegg. Sau này Lý Ánh Kiều thật sự thấy một chiếc Koenigsegg ở Bắc Kinh mới biết cậu đúng là nói nhảm, mẫu đó đâu phải mắt phượng.


Không thể không thừa nhận, khuôn mặt lạnh lùng điển trai dưới vành mũ bóng chày lúc này thật sự rất thu hút.


Ánh sáng trong quán bar riêng tư mờ ảo nửa sáng nửa tối. Du Tân Dương vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn công khai trắng trợn của Lý Ánh Kiều. Thật ra anh đã sớm để ý rồi, ban đầu còn định coi như không thấy, nhưng cô cứ nhìn chằm chằm mãi, hoàn toàn không có ý rời đi. Ánh mắt nhìn lâu như vậy, nếu anh cứ tiếp tục giả vờ không biết lại giống như trong lòng có gì mờ ám. Thế là anh cũng hơi nghiêng đầu, thản nhiên đón lấy ánh mắt cô. Cô cũng không nói gì, chỉ thản nhiên nhìn anh, hai người không còn sự ngượng ngùng muốn né tránh như lúc đầu ánh mắt vừa chạm đã quay đi.


Không biết có phải là ảo giác của anh hay không, ánh mắt Lý Ánh Kiều nhìn anh giống như đang nhìn một cái áo thun cũ vô tình lôi ra từ tủ quần áo lúc chuyển mùa, mang theo chút tiếc nuối vì đã bị thời gian mài mòn, lại tò mò không biết còn mặc vừa không.


“Ăn no chưa?” Anh hỏi.


“Rồi.”



Lời vừa dứt, Cao Điển không ngẩng đầu, cầm điện thoại nói: “Trong tiệm có hai khách đến, mình phải về đóng vai trai tồi đây, hai người cứ từ từ ôn chuyện. À mà thần tượng này, nếu cậu thật sự quyết định ở lại, sau này nhớ ủng hộ việc làm ăn của mình nhé. Khu du lịch ở Tiểu Họa Thành bây giờ toàn dân không ra gì, cậu chắc chắn sẽ cần tới mình đấy.”


Nói xong, cậu ta vụt một cái chạy mất.


Lý Ánh Kiều giữ vẻ mặt hoàn hảo đoan trang cả ngày, cuối cùng khoảnh khắc này cũng sụp đổ, quay đầu la lớn về phía bóng cậu ta: “Đồ Cao Điển chết tiệt, cậu đừng có nguyền rủa mình chứ!”


La xong vừa quay đầu lại, khóe mắt liếc thấy người bên cạnh đang cố mím môi nhịn cười, đuôi mắt cong cong.


“Du Meo Meo!”


“Đây.”


“Đừng có cười nữa.”


“Mình có cười đâu.” Anh không những không né tránh mà còn thẳng thắn giống như ánh nhìn trắng trợn lúc nãy của cô, thậm chí có phần khiêu khích mà đối diện ánh mắt giận dữ của cô.


Anh còn dám đưa cái gáy luôn được xem như báu vật của mình cho cô xem: “Cái này là gì, Lý Ánh Kiều?”


Lý Ánh Kiều: “… Cậu thiếu đòn dữ vậy hả?”


Lúc này Du Tân Dương mới thu lại nét cười nơi khóe miệng, giọng cũng lạnh đi: “Chỉ là không quen cái cảnh cậu chấp nhận số phận quá mức, vừa rồi nói mấy chuyện tâm linh với Cao Điển, còn cam chịu hơn cả bà cố mình. Thỉnh thoảng bà còn dùng mạng giải trí, lâu lâu còn biết tung hứng chọc cười người ta.”


Anh chợt nhớ đến mấy hôm trước bà cố kể chuyện với mình: “Lý Ánh Kiều, mình đố cậu, giờ mà khen thân hình đàn ông đẹp thì thường nói sao?”


Lý Ánh Kiều: “…”


Du Tân Dương nói xong cũng không thấy có gì bất ổn, nhưng nhìn thấy vẻ mặt trố mắt há mồm của Lý Ánh Kiều mới nhận ra mình vừa nói gì. Tai anh lập tức đỏ bừng, đỏ lan đến cả cổ rõ ràng có thể thấy bằng mắt thường.



Anh vội ho một tiếng: “——Không phải, mình không có ý gì khác.”


Lý Ánh Kiều thì lại bật cười: “Cậu muốn nói gì?”


Đợi cô cười đủ rồi, anh mới liếc cô qua vành mũ, giọng không nhanh không chậm: “Thật sự không có ý gì khác, chỉ muốn nói là vừa nãy cậu chửi Cao Điển như vậy mới giống cậu.”


Lý Ánh Kiều ngẩn người, liền ngoắc tay về phía cậu, lớn tiếng: “Vậy đưa cái gáy cậu tới đây, ngứa đòn thì nói sớm!”


Anh như nhìn thấu cô, vẫn ngồi yên không nhúc nhích: “Đừng diễn nữa, càng diễn càng không giống.”


“Vậy hả?” Lý Ánh Kiều nhướng mày, trêu anh: “Du Meo Meo, theo cậu thì bây giờ mình xuất hiện mà không biểu diễn đập đá bằng ngực hoặc dùng tay không chặt gạch thì không phải là Lý Ánh Kiều đúng không?”


“Dù sao cậu cũng không phải.” Anh cũng chọc lại cô.


“Vậy cậu nói đi, Lý Ánh Kiều đó là sao?”


“Lý Ánh Kiều đó chắc vẫn còn ghét mình.”


“Nói bậy.”


“Vậy cậu không phải Lý Ánh Kiều đó.”


“Vậy cậu cũng không phải Du Tân Dương, dù gì hồi đó Du Meo Meo từng nói muốn làm chó cho mình mà.”


Anh không nhìn cô nữa, cầm điện thoại đứng dậy, dưới vành mũ nhìn không ra cảm xúc là gì, chỉ thấy anh hơi nghiêng mặt, thấp giọng nói: “Là chính cậu không cần.”


“Hiện giờ mình đã quay về rồi.” Cô vẫn ngồi yên không động đậy, nhìn Du Tân Dương nói.


“Quá hạn thì không chờ.”


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 27: Là chính cậu không muốn
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...