Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 26: Trẻ người non dạ


Bão tới, gió dữ dội như một con mãnh thú vừa thoát khỏi lồng giam, mặc sức va đập khắp phố xá. Cây cối hai bên đường bị móng vuốt vô hình xé toạc, lá cây xoáy tít giữa không trung, thùng rác bay là là trên mặt đất. Dù của người đi đường bị gió lật ngược, mặt dù thì bị cuốn đi mất, chỉ còn trơ lại khung dù trụi lủi.


Năm phút sau, trong hành lang quán bar tầng cao nhất của khách sạn năm sao, có người cầm cái khung dù trụi lủi ấy xông vào góc quán như thể lính Nhật đánh vào làng đùng đùng xả đ.ạ.n. Mãi cho đến khi xông đến trước mặt hai người kia, cả hai nhìn nhau một cái rồi đồng loạt dùng vẻ mặt yêu thương trẻ thiểu năng mà vỗ tay “bốp bốp bốp” chào đón.


Cao Điển đắc ý ngồi phịch xuống, giây tiếp theo lập tức không thể tin vào mắt mình: “Đây là ai vậy?”


“Kiều của mấy cậu đó, không phải gặp rồi à?” Du Tân Dương nhìn cậu ta cười trêu, tiện tay ném cái thực đơn lấy từ dưới lầu lên, “Cậu ấy mới gọi hai món, cậu gọi thêm hai món nữa đi.”


“Không phải, tôi biết Kiều mà. Tôi hỏi cậu cơ, cậu là ai thế? Kiểu tóc gì vậy trời?” Cao Điển chộp lấy thực đơn, ghét bỏ đổi chỗ ngồi sang đối diện với Lý Ánh Kiều: “Linda không có ở đó à? Chẳng phải tôi nói rồi sao— Linda không có thì cậu đi đi chứ.”


Du Tân Dương nửa ngồi nửa dựa vào lưng ghế sofa, đưa lưng về phía hai người kia. Đôi chân dài tùy ý đặt dưới đất, nhô cao hơn hẳn hai người, anh đợi Cao Điển gọi món xong xuống dưới tìm bếp trưởng dặn kiêng món nào nên vẫn chưa ngồi vào bàn hẳn hoi.


“Xấu vậy mà cậu còn chịu đi mua mũ với cậu ta hả?” Cao Điển không thể tin được, ngẩng đầu lên khỏi thực đơn nhìn Lý Ánh Kiều đã ngồi vào chỗ: “Đúng là trưởng thành rồi, hiểu cách đối nhân xử thế hơn rồi ha? Hồi thi tốt nghiệp lên cấp ba mặt nó sưng như cái đầu heo, cậu với Trịnh Diệu Gia còn chẳng thèm đi chung đường với nó.”


Du Tân Dương lười đáp lời, lấy cái mũ mới mua bên cạnh đội lên che đầu, cúi đầu im lặng trả lời tin nhắn, là Tôn Thái Hòa hỏi anh tối có đi đánh cầu lông không.


“Dù gì cũng rảnh mà.” Lý Ánh Kiều ngồi dựa hẳn vào trong sofa, uống một ngụm rượu trong ly, từ tốn lắc đá rồi nghiêng đầu nhìn kỹ Du Tân Dương đang dựa bên cạnh, “Cũng được mà, không đến mức xấu lắm đâu, chỉ hơi bù xù thôi. Giống như Steven Universe ấy.”

(*)
“Đó là vì hai người lâu quá không gặp nhau, có gì tương phản thì cậu sẽ biết liền.” Cao Điển lật thực đơn chép miệng, “Mấy năm trước cậu ta đẹp trai cực kỳ, vào đại học rồi thì cuộc sống phải gọi là rực rỡ luôn—”


Du Tân Dương cuối cùng cũng không nhịn được, lạnh lùng liếc cậu bạn một cái: “Cậu có gọi món không thì bảo? Dưới kia người ta còn đang đợi.”


Lý Ánh Kiều cũng không kìm được tò mò hỏi: “Thật hả?”


“Rất rực rỡ luôn đó, có một cô gái còn vì cậu ta mà nhảy thẳng xuống khỏi tàu lửa xanh—” Cao Điển khoa tay múa chân kể lại.


Càng nói càng đi xa.



Du Tân Dương ngửa đầu hết nói nổi, nghiêng người giật lại thực đơn trong tay cậu ta: “Thôi khỏi gọi luôn đi.”


“Cô gái kia không sao chứ?” Lý Ánh Kiều sững sờ hỏi.


“Không sao.” Du Tân Dương vừa lật thực đơn vừa nói, “Không như cậu nghĩ đâu, lời Cao Điển nói cậu chỉ nghe một nửa thôi.”


Cao Điển cũng nhận ra mình lỡ miệng, Du Tân Dương đã cảnh cáo không biết bao nhiêu lần là không được đem chuyện đó ra tán dóc. Thế là cậu ta cũng liếc nhìn quanh rồi đánh trống lảng: “Tôi không ăn đồ ăn, uống chút rượu là được rồi chứ.”


Tầng cao nhất là quán bar tư nhân do Du Nhân Kiệt mở, hầu như không mở cửa cho người ngoài. Giờ thì chính ông cũng ít đến, phần lớn là mấy người trẻ như Du Tân Dương và Cao Điển lâu lâu tới uống rượu tán gẫu.


“Không ai pha rượu cho cậu đâu.” Du Tân Dương chẳng buồn nhấc mí mắt lên.


“Trong ly cậu ấy là gì?” Cao Điển không tin.


“Rio, mua dưới lầu.”

(*)
Cao Điển: “Còn chai thủy tinh bên ngoài đâu?”


Du Tân Dương: “Tôi ăn rồi.”


“……”


Lý Ánh Kiều lúc này mới cười, chỉ tay về phía tủ rượu sát tường sáng đèn rực rỡ: “Bên đó, có chai rượu trái cây sắp hết hạn.”


Cao Điển vừa đứng dậy vừa nói: “Meo biết pha chế đó, để nó pha đi.”


Du Tân Dương không thèm để ý đến cậu ta, nghiêm túc nhìn thực đơn, hỏi Lý Ánh Kiều: “…Gọi thêm món vịt nấu bia nhé?”


“…Có gan ngỗng không?” Lý Ánh Kiều hỏi.



Du Tân Dương liếc cô một cái: “Sao mà kén ăn dữ vậy? Không có, đầu bếp món Tây mấy bữa nay xin nghỉ rồi.”


Lúc này Lý Ánh Kiều cũng bắt đầu liếc nhìn Du Tân Dương từ trên xuống dưới: “Meo, nhìn cậu vậy cũng còn có chút nhan sắc đó, kiểu tóc thì xấu thiệt, đội mũ lên nhìn thuận mắt hơn nhiều.”


Du Tân Dương “bốp” một tiếng, không nói tiếng nào ném thực đơn lên bàn rồi đứng dậy bước xuống lầu gọi món.


Lý Ánh Kiều tặc lưỡi một cái, thu lại ánh mắt, nói đùa với Cao Điển: “Nhìn ra rồi, sau khi Meo lớn đúng là có hình tượng trai đẹp đó.”


Cao Điển nhấp từng ngụm rượu trái cây, dõi theo bóng lưng Du Tân Dương bước đi như gió, thong thả lên tiếng: “Cũng có thể là ngại đó, không tin lát nữa cậu nhìn thử xem, tai nó nhất định đỏ lên.”


“Không đến mức đó chứ,” Lý Ánh Kiều ngạc nhiên quay đầu lại nhìn một cái, người đã biến mất, chỉ nghe thấy tiếng “đinh” của thang máy, chắc là đã vào trong rồi, “Chẳng lẽ nó chưa từng yêu đương hả?”


“Cái này thì mình chưa hỏi,” Cao Điển nghĩ nghĩ rồi nói, “Chẳng phải mấy năm trước Meo đi học ở Chicago sao, mình với nó cũng không liên lạc gì mấy, cũng phải tới năm nay mình về đây mới biết thằng nhóc này lại ở Phong Đàm, mình cứ tưởng nó vẫn ở nước ngoài. Nhưng mình cảm thấy nó chắc vẫn còn zin.”


“Phụt——” Lý Ánh Kiều suýt nữa phun ra ngoài.


“Thật đó, mình về cũng gần hai tháng rồi, Meo ngoài đi làm thì hoặc là đi chơi bóng với mình, hoặc là về quê thăm bà cố, cuộc sống rất đơn điệu. Đừng thấy nó tính tình dễ chịu, nhìn như kiểu chỉ cần con gái chủ động là theo đuổi được, thật ra nó khó lắm——”


Trước giờ Cao Điển nói chuyện không biết giữ miệng, Lý Ánh Kiều không muốn nghe chuyện 18+ về Du Tân Dương, vội đổi chủ đề: “Giờ nó đang làm ở công ty của chú Du phải không?”


“Chưa đâu, anh Một Tháng Tư vẫn còn ôm quyền lực trong tay, nhưng công ty sớm muộn gì cũng giao lại cho nó thôi. Có điều bây giờ đồ chơi gỗ Phong Đàm không còn nổi trong lẫn ngoài nước như hồi tụi mình đi học nữa rồi, lúc đó sự nghiệp của anh Một Tháng Tư mới thật sự rực rỡ. Hiện giờ mỗi năm chắc còn không bằng chia cổ tức từ khách sạn này. Vậy nên năm ngoái Meo đã tự mở một studio thiết kế, chuyên làm thiết kế đồ chơi, ngay bên cạnh tiệm của mình đấy.”


“Không phải nó học quản trị kinh doanh à?”


“Qua Chicago học thiết kế đó, ban đầu là học thiết kế đồng hồ cơ, nó không kể cậu nghe hả?”


Lý Ánh Kiều lắc đầu, trong tiệm làm tóc tiếng máy sấy tóc vang lên không ngớt, hai đứa cũng đâu nói được mấy câu. Lúc ra khỏi tiệm thì gió to như muốn thổi bay người, lúc đi mua mũ hai người cũng không nói gì, chỉ lo chọn mũ không à. Nhân viên còn tặng hai miếng cạo gió, giờ vẫn còn trong túi Lý Ánh Kiều.


Cao Điển thở dài: “Cậu biết có một năm anh Một Tháng Tư suýt phá sản không?”



“Không phải lần đó, lần đó là do anh Một Tháng Tư tự gây chuyện, cụ thể mình cũng không rõ, ổng cũng không nói kỹ. Là lần sau này cơ.” Cao Điển đặt ly rượu xuống: “Là lúc Meo ở Chicago, lần đó mới gọi là suýt phá sản thật, tất cả tài khoản đứng tên anh Một Tháng Tư đều bị đóng băng. Chắc thằng Meo có một năm không nhận được tiền sinh hoạt, vừa học vừa làm suốt một năm. Lúc đó ở Chicago nó chơi với một nhóm nhảy đường phố tên SWG, ban ngày thì diễn dưới cầu đường Michigan kiếm tiền boa. Mới đầu còn bình thường, kết quả buổi tối bị dụ đi câu lạc bộ nhảy múa thоát y cho mấy phú bà lắm tiền nhiều của.”


“Wow, cậu ấy…” Biểu cảm Lý Ánh Kiều đầy ẩn ý.


“Meo không chịu nên cũng không có tiền, lại còn suýt đắc tội người ta, lúc đó nó cũng muốn về nước lắm, lại gặp ngay đợt dịch.”


“…Vậy sau đó chú Du giải quyết khủng hoảng thế nào?”


“Anh Một Tháng Tư làm ăn đàng hoàng chính trực mà, không có gì phải sợ. Nhưng chuyện này cậu cứ giả bộ không biết đi, anh Một Tháng Tư luôn cảm thấy là cậu của cậu giở trò sau lưng đấy.” Cao Điển chợt nhớ ra: “À đúng rồi, Meo có một đứa em gái, là lúc nó ở Chicago, mấy năm dịch đó sinh ra. Giờ chắc ba bốn tuổi rồi, tên là Kem Ốc Quế, dễ thương lắm. Thế nên anh Một Tháng Tư mới mua một mảnh đất gần Tiểu Hoạ Thành, muốn xây một công viên trẻ em tặng cho Kem Ốc Quế, Meo thì tự mình đi tìm nhóm kiến trúc sư thiết kế, tính tự tay thiết kế luôn.”


Lý Ánh Kiều cảm thấy xấu hổ vì mới nãy bản thân cô có một giây đau lòng cho Du Tân Dương. Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, gia sản Du Nhân Kiệt to lớn, dù có rớt miếng thịt trên bụng cũng không đến nỗi chết đói cả nhà.


***


Khi Du Tân Dương quay lại, Lý Ánh Kiều đang nói mấy chuyện linh ta linh tinh với Cao Điển.


“Con người vẫn nên học cách tránh điềm xấu, không phải lời gì cũng có thể nói ra. Ví dụ cậu có biết vì sao thắp hương phải thắp ba nén không? Thật ra đây cũng là một bài toán học. Giống như Đạo gia đã nói: một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật. Còn Thiên Chúa giáo thì có Chúa Ba Ngôi. Hy Lạp cổ cũng có học phái cho rằng số ba là con số hoàn mỹ. Nếu đào sâu thêm, cậu sẽ phát hiện ra rất nhiều thứ trong thần học đều có liên quan đến ba, sáu, chín. Thật ra tất cả cũng là toán học đó——”


“Đã hiểu chưa, đời này kỳ quái lắm.” Lý Ánh Kiều kết luận.


Cao Điển dĩ nhiên là không hiểu gì, vẻ mặt y hệt biểu cảm của Triệu Bản Sơn gãi đầu trong meme, “Sao tự dưng cậu nghiên cứu mấy cái này vậy? Mình nhớ thi đại học xong, cậu với Meo còn giận nhau vì mấy chuyện này mà.”


Lý Ánh Kiều liếc nhìn Du Tân Dương vừa mới ngồi xuống bên cạnh, cậu ta mang theo một dĩa đậu phộng, cô nhón một hạt bỏ vào miệng: “Vậy à? Mình quên rồi.”


“Thật mà, anh Một Tháng Tư chẳng phải mê tín mấy cái đó sao, mỗi lần đến kỳ thi quan trọng là lại dắt Meo đi núi Ngũ Đài khấn vái. Cậu thì thấy phí thời gian, thà dành thời gian làm thêm mấy đề còn hơn, thế là hai người cãi nhau một trận.” Cao Điển kể.


Du Tân Dương liếc cậu ta một cái, mặt không biểu cảm nói: “Cậu say rồi. Tôi chưa bao giờ vì mấy chuyện nhàm chán vậy mà cãi nhau với cậu ấy. Hay là cậu đứng lên đi vài bước xem, có đi đường thẳng nổi không?”


Cao Điển đập đầu một cái như nhớ ra: “Có mà, mình nhớ Meo còn nói muốn đổi nguyện vọng về đại học R ở Bắc Kinh, cậu không chịu, bảo nó là cái đuôi nhất định phải bám lấy cậu! Hai người lại cãi nhau một trận. Meo tức đến mức bọn mình nói đi du lịch dịp Quốc khánh mà cũng bể kèo luôn. Dù gì năm lớp 12 hai người suốt ngày cãi nhau như hai cây pháo vậy. Giờ hai người đừng có giả vờ mất trí nhớ, không thì mình gọi cho Diệu Gia ngay, đảm bảo cậu ấy nhớ hết.”



“…Trẻ người non dạ, trẻ người non dạ.” Lý Ánh Kiều cười cười, cụng ly với cốc nước của Du Tân Dương, cũng không quan tâm cậu ta có uống hay không, còn mình thì uống cạn: “Đều tan vào rượu hết rồi.”


Không hiểu sao, sau bao năm không gặp, Du Tân Dương cảm thấy Lý Ánh Kiều bây giờ “hiền hòa” hơn nhiều.


Dù cái từ này chẳng hợp với tuổi cô chút nào, hoặc nói đúng hơn là dịu dàng hơn rất nhiều. Trước kia cô với hai chữ “dịu dàng” đến cả bộ thủ còn chẳng dính dáng.


Theo như Du Tân Dương hiểu về cô hồi nhỏ, dù Lý Ánh Kiều có vẻ bám Lý Xu Lị nhưng thật ra trong lòng luôn có một chiếc thuyền nhỏ đang ngọ nguậy, mơ tưởng đến phương xa. Cô bốc đồng và liều lĩnh, thậm chí chưa kịp để người ta chuẩn bị sẵn lương khô cho cô thì cô đã tự cầm vài cái bánh bao con con và một mái chèo ọp ẹp, chọn một buổi sáng nắng đẹp là lên đường—— Trước khi đâm phải băng thì tuyệt đối không quay đầu, kể cả khi thật sự đâm vào rồi, cô vẫn muốn thử xem liệu có thể đâm thủng được không.


Dù bên ngoài có khổ sở, gian truân thế nào, khi quay về cũng tuyệt đối không hé môi, chỉ toàn kể về những cuộc phiêu lưu kỳ diệu trong đời mình. Cô sẽ say sưa kể với người ta về những bãi cát hồng, ánh mây lạ lùng rực rỡ, hoặc ánh trăng sâu thẳm ở rãnh biển Tonga, chứ tuyệt nhiên sẽ không kể rằng mình từng bị tảng băng đánh lật, thuyền nhỏ chìm dưới đáy biển, mái chèo đã tan thành từng mảnh, cô không tìm được đường về nhà.


Cô sẽ hùng hồn trở về và bảo với anh: “Du Meo Meo à, thế giới bên ngoài tuyệt lắm đó!”


Lý Ánh Kiều uống cạn ly rượu, đang định tìm cách nói với hai người họ rằng thật ra lần này cô về là vì cô đã nhận việc ở Phong Đàm rồi.


Cô nhớ hết tất cả, còn nhớ lúc nhận được giấy báo trúng tuyển, họ đã photocopy một bản để đốt cho Đàm Tú Quân, mà Du Tân Dương lúc đó lại là vì một câu của cô —— “Cậu đừng lộn xộn nữa, cứ ở lại Thượng Hải mà hưởng hết mọi thứ gia đình ban tặng đi.”


Anh cũng có đôi phần tức giận nên mới nói muốn tự bản thân làm nên chuyện rồi mới trở lại Phong Đàm.


Nhưng bao nhiêu năm qua, Lý Ánh Kiều nào có khác gì. Thật ra cô luôn muốn trở về, bởi vì thế giới bên ngoài chẳng có gì hay cả. Phong Đàm vẫn tốt hơn, Phong Đàm có Xu Lị, có rất nhiều bạn bè cũ của cô. Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện Du Tân Dương ở Thượng Hải có nhà, với năng lực và ngoại hình của cậu ta, chắc chắn sự nghiệp cũng phất lên như diều gặp gió. Đàn ông vốn đã dễ rồi, huống chi cậu ta lại có xuất phát điểm cao như thế. Thế là cô lại không cam tâm, quyết tâm phải mua được nhà ở Bắc Kinh rồi mới chịu quay về.


Chỉ không ngờ là, cậu ta lại về trước.


Rõ ràng là một khởi đầu tốt như vậy, sao cậu ta lại trở về được chứ?


Lý Ánh Kiều nghiêng mặt nhìn Du Tân Dương, phát hiện cậu ta cũng đang nghiêng mặt nhìn mình, dường như cũng đang nghĩ đến những lời hùng hồn của thuở nhỏ, ánh mắt như đang hỏi cô: Sao cậu lại quay về rồi?


Hai người nhìn thẳng nhau, như đang ganh đua, lại như đang suy tính xem nên bịa chuyện gì để khiến đối phương tin rằng mình thật sự đã có thành tựu.


Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ là vì quá hiểu nhau, nên trong lúc ánh mắt giao nhau, cả hai đều đoán được đối phương đang ôm ấp ý đồ xấu gì đó.


Không khí ngưng đọng nửa giây, hai người gần như cùng lúc cúi đầu cười bật thành tiếng.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 26: Trẻ người non dạ
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...