Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 21: Mình sẽ viết thư tình cho cậu


“Hả? Thiếu năm điểm à?” Lý Xu Lị nghe ra ý của Chu Tiểu Lượng là, vẫn còn cơ hội xin suất học dự thính ở Trung học Phong Đàm, chỉ cần bỏ chút tiền là được. Nhưng học phí dự thính ở Trung học Phong Đàm tính đồng giá cho tất cả, mà đắt quá đáng. Thiếu một điểm cũng 40 triệu, thiếu năm chục điểm cũng 40 triệu, tức nhất là còn phải rút thăm nữa, không trúng thì là do xui, có ôm cả núi vàng núi bạc cũng vô không được.


“Thôi kệ đi, đâu nhất thiết phải vô Trung học Phong Đàm làm gì, chúng tôi học trường Khê Minh gần nhà cũng tốt mà.” Lý Xu Lị đang trong bếp, chăm chú cạo vảy cá bằng dao, không thèm quay đầu lại nói.


“……”


Chu Tiểu Lượng nghe mà muốn hộc ra máu. Cho dù Lý Ánh Kiều không đậu vào trường Trung học Phong Đàm, nhưng con bé chỉ thiếu có năm điểm. Ở cái huyện Phong Đàm này, với điểm số của nó trừ Trung học Phong Đàm ra thì chỉ có trường Trung học Thụy Giang là còn miễn cưỡng vào được. Mà Thụy Giang là trường quốc tế tư thục mới mở hai năm nay ở huyện Phong Đàm, giáo viên không thua trường Trung học Phong Đàm nhưng học phí rất mắc, chuyên dành cho mấy đứa con của đám nhà giàu kiểu như Du Nhân Kiệt.


Tài nguyên giáo dục ở cái huyện nhỏ này bị cách trở dữ lắm, Trung học Phong Đàm là con đường duy nhất mà học sinh bình thường có thể nhìn thấy và với tới được.


Thi đậu vô trường Trung học Phong Đàm thì khỏi nó rồi; nhưng nếu không đậu, nhất là mấy đứa như Lý Ánh Kiều sát điểm như vậy, ba mẹ tụi nó hoặc là phải đập nồi bán sắt cho tụi nó vô Thụy Giang học, hoặc là cắn răng cho nó học nội trú trường phổ thông trên thành phố.


Sao mà hướng con cái đi học trường Khê Minh ở nông thôn được chứ? Chẳng khác nào hủy cả tương lai, vậy thì mấy nỗ lực trước giờ coi như đổ sông đổ biển hết.


Lý Xu Lị là không biết học hành quan trọng cỡ nào, hay là giả bộ không biết? Ban đầu Chu Tiểu Lượng tưởng là bà ấy thật sự không biết. Lương Mai đã nói với thầy rằng Lý Xu Lị là người làm cha mẹ phản nhân loại nhất mà cô ấy từng gặp, bà từng nói miễn Lý Ánh Kiều vui vẻ khỏe mạnh là được rồi, học tới đâu thì học, bà không ép.


Chu Tiểu Lượng nghĩ, nếu Lý Ánh Kiều sinh ra trong gia đình khác, lúc này đã là học sinh của Trung học Phong Đàm rồi. Khổ cái nó lại là con của Lý Xu Lị, phải nói rằng, tình thương của Lý Xu Lị đã nuôi lớn cái tính ỷ lại, trì trệ của con bé.


Một cây non tốt như vậy, trong thời gian ngắn ngủi đó thôi mà thầy đã thấy ngạc nhiên — vụ bắt cóc tống tiền lần trước, trong thời gian ngắn con bé có thể nghĩ ra nhiều cách như vậy, sau khi loại trừ từng cái, lại còn có thể nghĩ tới lịch trình xe buýt, những phản ứng đó cho thấy con bé thông minh cỡ nào.


Chu Tiểu Lượng tin chắc, chỉ cần cho nó thêm chút thời gian, đừng nói là Trung học Phong Đàm, trường trung học hàng đầu ở Khánh Nghi lân cận con bé cũng có cơ hội. Càng nghĩ càng thấy không cam lòng, Chu Tiểu Lượng đứng tựa cửa bếp, trai đơn gái chiếc thầy cũng không tiện vô, nhưng sợ Lý Xu Lị không nghe rõ nên đành đứng ngoài cửa ra sức giảng giải từng cái ưu khuyết điểm của mấy trường ở huyện Phong Đàm.


“Giáo viên trường Khê Minh toàn là mấy đứa học dở nhất lớp tôi hồi xưa bị phân về đó dạy. Chị Lý à, chị nghĩ coi, chị đang sốt cao mà phải đi viện, mở cửa ra thấy thằng Hai Cẩu ngu nhất thôn đang ngồi viết toa thuốc cho chị, chị nói coi chị dám uống không?”


Lý Xu Lị giả bộ không nghe thấy, quay qua bật máy hút khói.


Chu Tiểu Lượng cũng nói lớn hơn: “Còn có một giáo viên dạy Văn tên là Vương Lận, bồ cũ của Lương Mai, là một gã đàn ông cặn bã chính hiệu. Ngồi viết giáo án với hắn mà cứ như ngồi cạnh cái ống khói vậy, đầu thì cứ xì xì bốc khói, răng thì đen thui đóng bựa dày hơn cả mấy vết bám trong máy hút khói nữa. Trời ơi, Lý Ánh Kiều mà học lớp của hắn chắc vui lắm luôn.”


“Bốp——” Lý Xu Lị quăng con cá ngược vô bồn rửa, quay đầu trừng mắt nhìn thầy, như muốn nói: bộ cậu không có quá khứ đen tối ư?


“……” Chu Tiểu Lượng ho khụ một tiếng, ánh mắt kia khiến thầy nhớ lại quãng thời gian mình giả khùng ở Cảng Điên. Đúng vậy, Lý Ánh Kiều đã học Toán từ một người từng ngấu nghiến cá vàng như thầy, thì với một người như Vương Lận, nghe cũng chẳng đáng sợ bằng thầy.


“Sao hả, đỉnh không, vừa thi xong là mẹ mua cho mình liền đấy. Phiên bản màu vàng kim sang chảnh hot nhất năm nay đó!” Vừa bước vô cửa, chưa kịp ngồi xuống, Lý Ánh Kiều đã chờ không nổi mà khoe với Du Tân Dương chiếc điện thoại mới, còn lướt màn hình cho cậu xem, “Mẹ mình còn nạp hội viên cho mình nữa, hè này mình quyết định không đi đâu hết, chỉ ở nhà đọc tiểu thuyết thôi.”


“……” Rõ ràng là cậu chẳng nghe vào, hờ hững đáp: “Ờ, cũng được.”


Đây là lần đầu Du Tân Dương đến nhà cô. Lúc Chu Tiểu Lượng gọi, cậu vừa ra khỏi phòng tập nhảy, mồ hôi đẫm người, áo thun dính sát vào da, nhìn đồng hồ thì không kịp về nhà tắm, cậu nghĩ chen chúc trên xe buýt một đoạn dài, mồ hôi trên người cũng bị hấp hơi gần khô hết.


Chỉ là cậu cứ cảm thấy trên người còn mùi tanh tưởi của đám gà vịt ngỗng trên xe. Lúc nói chuyện với cô, cậu không nhịn được cứ kéo áo thun trước ngực lên ngửi tới ngửi lui, giống như một con mèo thấy mình đang dơ mà không thể l**m lông trước mặt người khác.



Lý Ánh Kiều thấy cậu cứ hồn vía để đâu đâu bèn ngồi phịch xuống bàn trà, cố ý kéo dài giọng, liếc lên liếc xuống đánh giá cậu rồi nói: “Hay là cậu đi tắm cái đi, thiếu gia Meo Meo—”


Lúc này Du Tân Dương mới ngừng ngửi, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế sô pha, từ lúc bước vào là cậu không hề nhúc nhích, dù gì đây cũng là nhà của hai mẹ con đơn thân. Chu Tiểu Lượng không dám bước vô bếp. Cậu cũng không dám để mắt nhìn lung tung, ánh mắt cậu hoặc là nhìn vào mắt cô hoặc là dán lên bức tường đối diện. Một lúc sau, cậu cố nhịn cơn nghiện ngửi, nhìn cô hỏi: “Vậy trường Trung học Phong Đàm cậu tính sao đây?”


“Đừng làm mất hứng được không?” Lý Ánh Kiều tự lo chơi điện thoại, “Nói hai trăm lần rồi, đậu thì học, không đậu thì mình biết làm sao.”


“Trịnh Diệu Gia với Cao Điển cũng đậu rồi, cậu chỉ thiếu có năm điểm.”


“Meo Meo, tụi mình chỉ là bạn bè chứ không phải cặp sinh đôi dính liền, đâu thể lúc nào cũng dính vào nhau được. Các cậu học trường Phong Đàm thì học đi, mình học chỗ khác cũng như nhau thôi mà. Tại sao nhất định tất cả mọi người phải cùng nhau học trường Phong Đàm chứ.” Lý Ánh Kiều vỗ vai cậu, tỏ vẻ an ủi: “Hơn nữa sau này thi đại học rồi thì mỗi người cũng phải đi một ngả thôi. Ngoan nào, cậu nên tập quen với cuộc sống không có mình đi là vừa.”


“……Mình với Cao Điển đã bàn với nhau rồi.”


“Gì cơ?” Lý Ánh Kiều tò mò liếc nhìn cậu.


“Cậu từng cứu bọn mình, lên cấp ba—” Du Tân Dương ho khẽ một tiếng, cậu không muốn nói lắm nhưng Cao Điển bảo rằng nếu cậu nói thế thì Lý Ánh Kiều chắc chắn sẽ đồng ý.


“Rồi sao nữa?”


“……Mình với Cao Điển bàn rồi, lên cấp ba, hai đứa mình làm chó cho cậu. Nếu cậu không học ở trường Phong Đàm thì hai đứa mình không tiện cho lắm.”


Ngay giây sau Lý Ánh Kiều liền bò lên bàn trà bật cười ngặt nghẽo.


Du Tân Dương không vui, thấy cả cái đầu cô vùi vào bàn cười như con lật đật lúc nghiêng lúc lắc, ngã xuống rồi lại bật dậy, mới vừa ngồi thẳng dậy được một chút là lại cong người cười khúc khích.


“……”


“Lý Ánh Kiều, cô Đàm mất rồi.”


Du Tân Dương ngồi trên ghế salon, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, sống lưng căng thành một đường cong thẳng tắp. Cậu cúi đầu nhìn Lý Ánh Kiều đang ngồi dưới đất, đầu tựa lên bàn trà, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô, không để cô có chút cơ hội né tránh nào. Một thiếu niên còn chưa hết vẻ trẻ con, vậy mà lại khiến Lý Ánh Kiều cảm thấy áp lực không hợp với lứa tuổi của cậu——


“Ngay ngày tụi mình có điểm. Cho nên hôm nay chỉ có thầy Chu tới. Cô Lương không phải thất vọng về cậu đâu. Cô ấy không tới là vì đang lo hậu sự cho cô giáo của cô ấy.”


Lý Ánh Kiều biết Đàm Tú Quân, cũng biết vụ cá cược giữa hai người, càng biết rõ bản thân chính là con cờ trong đó. Lúc đầu vô tình nghe Chu Tiểu Lượng lỡ miệng, thật lòng mà nói cô không vui chút nào, bị đem ra đánh cược, ai mà vui chứ. Nhưng rồi Chu Tiểu Lượng cũng kể cho cô nghe không ít chuyện về cô Đàm, làm cô thấy tò mò về bà la sát mặt đen dạy học hơn bốn chục năm đó. Lương Mai từng hứa với cô, sau kỳ thi sẽ dẫn cô tới gặp Đàm Tú Quân.


Lý Ánh Kiều không phải kiểu người không biết điều, những gì Lương Mai làm cho cô, cô đều thấy hết. Nhưng từ sau khi có điểm, Lương Mai chưa từng gọi một cú điện thoại nào, không nhắn lấy một câu. Từ góc nhìn của Lý Ánh Kiều – chỉ là con cờ đánh cược của Lương Mai – điều đó có nghĩa là cô đã không còn giá trị lợi dụng nữa, cô ấy thật sự thất vọng về cô.


“Mình không quan tâm cô ấy có thất vọng về mình hay không.” Cô ngẩng cổ nói.


Du Tân Dương khẽ hừ một tiếng từ mũi, tiện tay lượm quả óc chó chỗ miệng túi vừa hé mở trên bàn trà rồi đưa sát tới miệng cô, lần đầu nói bằng cái giọng cứng đầu không chịu nhường nửa bước: “Lý Ánh Kiều, miệng cứng dữ vậy rồi hả. Đây, há miệng ra, đi qua kia đập quả óc chó đi, được không?”


Lý Ánh Kiều không nhịn được đạp cậu một phát.



Ai ngờ Lý Ánh Kiều được đà làm tới, liên tục đạp thêm mấy cái, hai bên xương cẳng chân cậu cũng dính chưởng.


“Đừng có đạp nữa, nói suy nghĩ của cậu đi.” Cậu không chút biểu cảm đá nhẹ chân cô qua một bên, “Muốn vô trường Trung học Phong Đàm không?”


Cô ngồi dậy, ngồi xuống kế bên cậu, lúc này mới thẳng thắn thừa nhận: “Dĩ nhiên là muốn rồi! Nhưng hồi nãy cậu cũng nghe thầy Chu nói rồi đó, cần 40 triệu. Nhà mình đâu có nhiều tiền vậy, mình không muốn làm khó mẹ mình.”


Du Tân Dương dựa vào sofa nghiêng đầu nhìn cô rồi đột nhiên đưa hai tay ra trước mặt cô, cổ tay ngửa lên như bị trói: “Vậy còn cách khác nè, cậu bắt cóc mình đi. Mà cậu cũng đừng đòi nhiều, chỉ cần bốn chục triệu. Ba mình chắc chắn sẽ đưa.”


Lý Ánh Kiều liếc cậu: “… Vậy khác gì bảo ba cậu cầm nguyên bộ Conan đến chuộc chứ?”


“…Vậy giờ sao. Nhưng mà mình còn dư chút tiền lì xì năm nay, tiêu lặt vặt còn lại cỡ ba chục triệu, mình cho cậu mượn. Ban đầu mình tính mua cái loa cho bà cố nghe, nhưng thôi, cậu mượn trước đi.” Du Tân Dương mặt đau khổ nói.


Lý Ánh Kiều xoay người, chống cùi chỏ lên thành ghế, bàn tay nắm lại đỡ thái dương, nheo mắt nhìn cậu, vẻ mặt đầy ý gian: “… Meo Meo, hửm?”


Du Tân Dương cảm thấy vẻ mặt đó của cô thật đầy ẩn ý.


“Cậu muốn nói gì?”


“Mình có nói gì đâu mà.” Cô lại cười cợt một cái, tỏ vẻ không sao cả.


“Vậy cậu có muốn lấy tiền lì xì của mình không?” Cậu lại hỏi.


“Không cần.”


“Tại sao?”


“Du Tân Dương, mình hứa với cậu, dù học ở trường Trung học Khê Minh thì mình cũng sẽ cố gắng thi đậu một trường đại học tốt, vậy được chưa.”


“Chỉ có 40 triệu thôi mà, Lý Ánh Kiều, cậu không cần phải như vậy……”


Lý Ánh Kiều vừa định nói: Thiếu gia à, 40 triệu là tiền lì xì một năm của cậu, nhưng lại là mồ hôi nước mắt mà mẹ mình thức khuya dậy sớm dành dụm ba năm vẫn không nổi——


Phòng bếp, Lý Xu Lị bưng đồ ăn ra gọi: “Hai đứa, lại ăn cơm.”


Cô lắc đầu, kéo Du Tân Dương đứng dậy khỏi sofa: “Đi thôi, ăn cơm đi, nếm thử tay nghề của mẹ mình.” Kéo cậu đi được hai bước, cô lại ghé sát tai cậu hạ giọng nói, “Cậu mà dám nhắc tới tiền nữa là coi chừng cái gáy quý giá của cậu đấy.”


Chu Tiểu Lượng có cái óc nóng nảy, chẳng cân nhắc đến giờ ăn cơm. Lý Xu Lị tuy không hỏi gì, nhưng thấy giờ này rồi thì cũng chủ động nấu luôn phần cơm cho hai người họ.


Bữa cơm này ăn trong không khí nặng nề, trên bàn chỉ có mỗi Lý Ánh Kiều là đang cố hết sức khuấy động không khí. Cô chớp mắt với Chu Tiểu Lượng và Du Tân Dương, dưới sự phối hợp của hai người đó, cả bàn ăn món nào cũng được khen lấy khen để. Đến cả món dưa muối mà bình thường cô chẳng thích lắm cũng được tâng lên tận mây. Lý Xu Lị thì chẳng nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm. Chu Tiểu Lượng bắt đầu tự trách bản thân đã quá tuỳ tiện.


Có điều, Lý Xu Lị chỉ là lâu rồi không ăn cơm chung với đàn ông, thấy hơi phiền, chỉ muốn nhanh nhanh ăn xong rồi đi rửa chén. Chu Tiểu Lượng cũng nhận ra sự khó xử của bà, vội vàng ăn nhanh rồi kéo Du Tân Dương đứng dậy cáo từ.



Lý Xu Lị đang rửa chén, tiếng nước ào ào trong bồn, bà quay đầu nhìn ra khỏi cửa bếp thấy Lý Ánh Kiều đang đứng ở cửa tiễn hai người, hỏi: “Con có muốn học ở trường Phong Đàm không?”


Lý Ánh Kiều sững người, vừa định trả lời.


Du Tân Dương vừa thay giày xong, lập tức ngẩng đầu nói thật to trước: “Bạn ấy muốn!”


Lý Ánh Kiều lúc này mới gật đầu nói: “Mẹ ơi, con thật sự muốn.”


Lý Xu Lị quay lại tiếp tục rửa chén. Một hồi lâu sau, tiếng nước trong bếp dừng lại, tới lúc cái chén cuối cùng được úp xuống rổ ráo nước, trong nhà bỗng chốc im lặng.


“Vậy thì chúng ta mua.”


***


Năm đó ngày khai giảng ở Trung học Phong Đàm cực kỳ náo nhiệt, ngoài cổng trường còn treo một cái băng rôn dài ngoằng — “Chào mừng học sinh mới khóa 2013 nhập học trường Trung học Phong Đàm”.


Lý Ánh Kiều thức dậy, thu xếp đồ đạc gọn gàng, đeo chiếc cặp mới mà Lý Xu Lị vừa mua cho, ngậm một cái bánh quẩy, mới sớm tinh mơ đã xuống lầu chờ xe buýt ở chợ nông sản.


Lúc ra cửa, Lý Xu Lị còn nhét thêm hai quả trứng gà với hai chục đồng vô cặp cho cô, vỗ vỗ cái cặp căng phồng, tiễn con gái ra cửa, còn cố ý ngẩng cổ nhìn đồng hồ tay nói: “Xem thử bữa nay con tan học mấy giờ về nhà, nếu vẫn giống hồi tiểu học, số tiền của mẹ coi như ném qua sông rồi.”


“Giờ con chạy còn không nhanh bằng hồi xưa nữa, già rồi già rồi.” Lý Ánh Kiều vừa nói xong đã vụt như mũi tên biến mất nơi hành lang, chỉ còn nghe tiếng bước chân rầm rầm liên hồi, chắc chưa được mấy bước là tiếng bước chân đã mất hẳn.


Lý Xu Lị: “……”


Bà đẻ ra quả bóng đàn hồi hay gì, cứ thế mà tưng tưng tưng bay đi luôn.


Trịnh Diệu Gia lên cấp ba chọn ở nội trú, cô ấy đứng ngay cổng trường đợi ba đứa kia. Cao Điển với Du Tân Dương ngồi chiếc xe second-hand mà Du Nhân Kiệt mới mua, màu vàng, kiểu dáng nhìn như con ong vàng khổng lồ. Lý Ánh Kiều với Trịnh Diệu Gia từ xa đã thấy cái xe từ từ lăn tới, tốc độ chậm tới mức có thể đọ với mấy chiếc xe đạp kế bên. Vì chạy chậm quá nên đám xe đạp phải ráng đạp vượt mặt, không thèm chung đường với nó nữa.


Hai đứa ngồi ở băng ghế sau, cửa sổ mở toang hoác, cảm giác cứ như mấy linh vật ngồi trên xe tham quan ở Disney vậy. Hễ học sinh nào đi ngang qua cũng phải liếc nhìn hai đứa một cái.


Cao Điển: “…… Anh Ngày Cá nghĩ gì vậy trời?”


Du Tân Dương: “…… Mình đâu biết, mình chỉ kêu ba là đừng chạy cái xe Maybach kia thôi mà.”


Du Nhân Kiệt gấp muốn chết, trán đổ mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh quay đầu nói với hai đứa sau lưng: “Con trai, nhanh. Giờ ba mở cửa xe, tụi con nhảy xuống, với cái tốc độ này cùng lắm thì trầy tí da, không sao đâu, tin ba đi. Mẹ nó chứ, ba đã nói rồi là không nên mua xe second hand mà, má phanh nó hư rồi.”


Du Tân Dương với Cao Điển: “…………”


Thế là, chiếc xe ong vàng cứ thế mà chạy vòng vòng trước mặt Lý Ánh Kiều với Trịnh Diệu Gia.


Mỗi lần chạy ngang, Cao Điển lại thò đầu ra cửa sổ hét: “Thần tượng, cứu mạng với!!!”



Cái này cứu sao đây, cô đâu phải siêu nhân.


May mà mấy chú cảnh sát giao thông tới giải cứu hai đứa khỏi biển lửa. Cao Điển vừa xuống xe là tự kiểm tra mình từ đầu tới chân, cúi đầu chào các chú cảnh sát lia lịa, đi được mấy bước rồi vẫn còn quay đầu lại cúi thêm vài cái. Cậu đi được một đoạn dài mà hồn vía vẫn chưa quay về, thề không bao giờ leo lên xe của “ông anh Ngày Cá” đó nữa.


Lý Ánh Kiều cũng nhân cơ hội nói: “Từ nay đừng gọi mình là thần tượng nữa, tụi mình vô cấp ba rồi đó Cao Điển. Mấy chú cảnh sát mới là thần tượng của cậu.”


“Thôi lẹ đi, sắp vô học rồi. Bị ba cậu làm trễ giờ, bốn đứa mình giờ chắc đi trễ cả đám!”


“Nhanh, bốn chục triệu, chạy đi!”


“Này, Du Tân Dương, đưa cái gáy đây.”


“Mình cảnh cáo cậu. Cô Lương nói rồi, ba năm cấp ba cậu mà đụng vô gáy mình một lần, phạt viết bản kiểm điểm bằng dãy Fibonacci. Lần đầu tha, lần hai 50 chữ, lần ba cũng 50 chữ, lần bốn là 100 chữ, cứ vậy mà nhân lên…”


“Có phải cô Lương thiên vị cậu không, sao chỉ phạt mình mình chứ.”


“Tay mình có vụng về như tay ai đó đâu.”


“Được lắm, kiểm điểm phải không. Du Meo Meo, chờ đó, mình viết thư tình cho cậu.”


“……Lý Ánh Kiều!”


“Gọi gì mà gọi, về lớp chọn của cậu đi, đi lẹ đi! Hôm nay tan học phải đi thăm cô Đàm đó, đừng quên.”


***


Đàm Tú Quân trẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của họ, nhìn cũng không giống bà la sát mặt đen, ít nhất thì trong tấm ảnh trên bia mộ trông lại rất dịu dàng. Nhìn kỹ, ngũ quan của bà ấy như một mặt hồ phẳng lặng, lúc bà ấy cười, mặt hồ ấy gợn lên những gợn sóng lăn tăn, mang theo hơi ấm của gió xuân. Lý Ánh Kiều cũng có thể tưởng tượng ra lúc bà ấy nổi nóng sẽ giống như Lương Mai, cau chặt mày lại, như xoáy nước cuộn trào trong mặt hồ tĩnh lặng kia.


Lý Ánh Kiều luôn cảm thấy những người phụ nữ lớn tuổi giống như dòng sông, phần lớn thời gian họ bình lặng không gợn sóng, nhưng cũng có lúc dậy sóng cuồn cuộn. Họ như những dòng nước chảy xiết cuồn cuộn tiến về phía đại dương bao la rộng lớn, nhưng cũng có khi lặng lẽ len qua giữa những rặng núi hùng vĩ. Lý Xu Lị là như vậy, Đàm Tú Quân nghe đâu cũng là người như thế.


Cô lặng lẽ đối diện với bà ấy——


“Cô Đàm ơi, chào cô ạ. Cuối cùng cũng gặp mặt rồi, sau này chắc sẽ gặp thường xuyên.”


“Em tên là Lý Ánh Kiều.”


“Là học sinh mà cô Lương Mai thấy phiền nhất.”


“Nhưng em sẽ thi đậu vào trường đại học mơ ước, rồi sẽ mang thật nhiều thật nhiều thật nhiều trái cây đến cho cô, nhiều đến nỗi cô ăn không xuể. Nghe nói cô thích ăn trái cây nhất mà.”


———Hết quyển 1———


Lời tác giả: Quyển 1 kết thúc ở đây nha. Vì tôi đã viết rất nhiều truyện học đường rồi nên không viết về thời cấp 3 nữa mà sẽ trực tiếp viết về phần trưởng thành, nếu cần thì sẽ kể đan xen.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 21: Mình sẽ viết thư tình cho cậu
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...