Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 20: Cậu muốn mình ôm cậu khóc à


Đàm Tú Quân cả đời không con không cái, sống một mình trong khu tập thể cũ kỹ xám xịt sát bên trại trẻ mồ côi ở Phong Đàm. Năm 1997, Lương Mai dùng cục đá “rầm” một tiếng đập bể cửa sổ bếp nhà bà, rồi sau đó quăng vài quả trứng thối vào trong, mảnh kính vỡ văng đầy đất. Đến giờ Đàm Tú Quân cũng không thèm gắn lại cái cửa sổ đó.


Có mấy lần Lương Mai chủ động ngỏ ý sửa giúp bà nhưng bà đều từ chối, có gắn lại cũng bị đập bể, Lương Mai không phải người đầu tiên, cũng sẽ không phải người cuối cùng.


Đàm Tú Quân là người rất mâu thuẫn. Bà là giáo viên về hưu, tình nguyện dạy học trong trại trẻ mồ côi. Dù có trường cấp hai ở địa phương muốn mời bà quay lại giảng dạy song bà cũng không chịu. Nhưng bà lại không giống mấy giáo viên tình nguyện khác, bởi bà chẳng dịu dàng và kiên nhẫn với tụi nhỏ.


Đàm Tú Quân dạy học rất nóng tính, hở tí là phạt học sinh nên tụi nhỏ cực kỳ ghét bà, suốt ngày lén lút tới nhà đập bể cửa sổ. Lương Mai từng đập, Chu Tiểu Lượng từng đập, người báo tin Đàm Tú Quân mất cho Lương Mai là Hồ Chính cũng từng đập…


Lần Lương Mai bị bắt, thật ra Chu Tiểu Lượng và Hồ Chính cũng có mặt. Đàm Tú Quân nấu cho mỗi đứa một tô mì, Chu Tiểu Lượng với Hồ Chính không có trứng, chỉ mỗi Lương Mai có một quả trứng thối. Lương Mai không cam lòng, gắp trứng ra. Đàm Tú Quân lại nghiêm mặt ép cô ăn hết, còn nói nếu ăn không vào thì để bà báo với viện trưởng, đuổi cả đám ra khỏi cô nhi viện.


Lương Mai vừa nghe nói sẽ báo với viện trưởng liền cuống quýt cầm đũa nuốt chửng quả trứng. Chu Tiểu Lượng và Hồ Chính thấy tô của cô thúi vậy mà còn ăn thì chẳng nói gì, vội cầm đũa ăn theo.


Vừa ăn vào miệng, Lương Mai mới phát hiện trứng cũng không thúi như trong tưởng tượng. Nhưng Đàm Tú Quân đúng là không có lòng tốt, vì bà bỏ cả đống ớt vào mì. Ba đứa ăn đến nỗi đỏ mặt tía tai, sặc như ba con chó Pug, lè lưỡi liên tục xin nước uống.


Đàm Tú Quân là người có thù tất báo, chẳng bao giờ đối xử tử tế với ai, nói chuyện cũng cực kỳ chua cay. Theo lời Lương Mai, Đàm Tú Quân chướng mắt tất cả mọi người. Bà có thể vì cước điện thoại mà hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhân viên tổng đài, nhưng cũng sẵn sàng bỏ tiền túi ra nạp một hai trăm ngàn cho ông bà ở quê của mấy đứa học trò cũ hồi còn dạy ở thị trấn, chỉ để biết vì sao tụi nhỏ gần đây không đi học nữa.


Vì tô mì năm đó, ba đứa Lương Mai luôn ôm hận trong lòng, mong có ngày trả đũa Đàm Tú Quân. Nhưng mấy đứa nhóc mười mấy tuổi đầu sao đấu lại bà giáo già có gần bốn mươi năm kinh nghiệm giảng dạy? Còn loại học trò ngỗ nghịch nào mà Đàm Tú Quân chưa gặp đâu?


Trộm gà không thành mà còn mất thêm nắm gạo, tụi nhỏ ngược lại thường xuyên bị Đàm Tú Quân lôi vào trong viện bắt học bài, không thuộc thì đánh tay, phạt đứng, nhảy ếch vòng quanh sân… đủ kiểu hành hạ khiến tụi nó phải ngoan ngoãn nghe lời. Nhờ những lần ăn roi, đứng úp mặt vào tường mà đầu gỗ của tụi nó dần dần sáng ra. Nhất là Chu Tiểu Lượng, từ đó mê tít môn Toán không dứt ra được.


Từng ấy năm, Lương Mai và Đàm Tú Quân hiếm khi ngồi xuống nói chuyện tử tế hoà bình, mỗi lần gặp là cãi lộn. Gần đây nhất là vì Lý Ánh Kiều. Lương Mai chọn Lý Ánh Kiều làm “cá nhỏ” để đánh cược với Đàm Tú Quân, muốn chứng minh mình xứng đáng làm giáo viên hơn bà ấy. Đàm Tú Quân xem điểm từng môn của Lý Ánh Kiều xong, đập bàn mắng Lương Mai xối xả——


“Lương Mai, đầu cô có hố hả?! Cô là cái thá gì, dạy được mấy năm mà đã tưởng mình là cứu tinh thiên hạ? Con nít bây giờ có giống tụi cô ngày xưa không? Ba mẹ người ta còn chưa gấp, cô ở đây giả vờ làm gì? Cô có nghĩ, nếu thi đậu rồi thì sau đó còn kỳ thi đại học nữa, ba mẹ người ta ăn vạ cô thì sao đây? Còn nếu thi rớt thì lại đổ tại cô làm hư con người ta! Rốt cuộc cô có não không vậy? Đừng có hại đời tụi nhỏ!”


“Đàm Tú Quân.” Xưa giờ Lương Mai đều gọi thẳng họ tên như vậy, cười lạnh nói, “Đây là bà dạy tôi đó. Hồi đó chính bà nói phụ nữ phải nhờ học hành mới đổi được số phận, chứ không phải nhờ gả chồng. Giờ lại bảo tôi là hại đời tụi nhỏ?”



Đàm Tú Quân bị cô chọc cho nổi giận đùng đùng, giọng nói càng thêm cay nghiệt: “Đó là vì cô là trẻ mồ côi, không lo học thì còn làm được gì nữa! Cô có gia đình làm chỗ dựa không? Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần? Học hành chưa bao giờ là con đường duy nhất, nhưng với tụi vừa lười biếng vừa ngu dốt như các cô thì đó là cơ hội duy nhất để cạnh tranh công bằng với người ta! Người thông minh đi đâu cũng không lo cơm ăn áo mặc, loại ngu ngốc như cô mới cần học! Nếu đến thứ sách giáo khoa cứng nhắc như vậy mà cũng học không nổi thì cô còn mong làm được gì cho xã hội!”


“Tôi là đồ ngu. Đúng. Lý Ánh Kiều không phải, tôi bắt nó học, ngược lại còn hại nó! Chỉ bà mới xứng để gọi một tiếng cô Đàm đúng không?”


“Nó có học cũng không nên đi theo cô học, cái học vấn nửa vời của cô thì vẫn nên thôi đi, cô dạy ra hạt giống gì tốt lành được chứ. Lương Mai, hồi đó tôi ép cô học là vì cô chẳng có gì cả, chỉ được cái hơi thông minh chút thôi. Học là chỗ dựa duy nhất của cô, tôi chưa từng hy vọng cô quay về làm giáo viên, mà cô cũng chưa bao giờ nghĩ tại sao. Đàm Tú Quân tôi chưa bao giờ mong cầu mấy cô trở nên thành danh nổi bật!”


Lúc đó Lương Mai không lên tiếng, cô cảm thấy từ khi Đàm Tú Quân già càng ngày càng giả tạo, sống càng ra vẻ, còn làm ra vẻ đạo mạo. Rõ ràng cũng mê tiền, rõ ràng cũng thích chút hư danh, ít ra trước kia bà còn không trơ trẽn mà nói: tôi là muốn tốt cho các em. Cho dù vì cái tính nóng nảy mà bị học sinh chê suốt cả đời, dù bị hiểu lầm, bị đồn thổi, bị vu khống, bà cũng chưa từng giải thích nửa câu.


Nhưng hiện tại bà cứ luôn cao cao tại thượng mà giở cái giọng giáo viên, ra vẻ “tôi chẳng mưu cầu điều gì cả, chỉ mong lòng cảm thấy bình an thanh sạch”. Trái lại, cái bộ mặt cay độc, thù dai ngày xưa của bà làm người ta thấy thích hơn nhiều.


“Vậy bà nói đi, bà muốn gì.” Lương Mai chẳng buồn quan tâm sắc mặt cứng ngắc của Chu Tiểu Lượng và Hồ Chính lúc đó, lòng cô đã như đá, nhất quyết phải dứt khoát với Đàm Tú Quân cho xong: “Tôi là đứa mồ côi, không cha không mẹ, cả đời chỉ sống bằng mấy đồng lương quèn, sống thẳng lưng không thẹn với ai. Ăn một tô mì của bà, nhận mấy năm tình nghĩa thầy trò, tôi đều trả hết rồi. Bà nói đi, bà muốn gì.”


Thấy Đàm Tú Quân nghe xong mấy lời này thì sắc mặt trắng bệch, sau trận cãi vã dữ dội người bà mềm nhũn nằm trên xuống giường bệnh, môi run lên không nói nổi một chữ, Đàm Tú Quân xưa nay độc miệng, rất hiếm khi bị người ta chặn họng đến mức cứng họng thế này.


Chu Tiểu Lượng tất nhiên là không đành lòng, đắp chăn lại cho bà, nhẹ giọng an ủi: “Cô Đàm, chị Mai miệng cứng lòng mềm, cô biết mà, đừng để trong lòng. Em gặp học sinh đó rồi, cũng được lắm. Em đã nói với chị Mai rồi, nếu Lý Ánh Kiều thật sự đậu được vào trung học Phong Đàm, ba năm cấp ba sau này tụi em cũng không lơ là đâu, em với chị Mai nhất định sẽ đưa nó vô trường đại học danh tiếng.”


“Tại… sao?” Đàm Tú Quân hơi bất ngờ, há miệng hỏi.


Chu Tiểu Lượng nói: “Cô còn nhớ ba câu hỏi cô từng hỏi em không? Là ba câu hỏi trong cuốn ‘Con người sống nhờ cái gì’ của Tolstoy, ba câu mà Chúa hỏi thiên thần: Trong lòng con người có gì?, Con người bất lực trước điều gì?, Con người sống nhờ vào cái gì? Thiên sứ đã tìm ra câu trả lời là tình yêu. Tụi em cũng biết, cô luôn thực hành câu hỏi thứ ba với tụi em, cô chưa từng trông mong tụi em thành danh, cô chỉ hy vọng tụi em có thể sống sót, dù là vì lý do gì.”


Hồi xưa sống sót đã là điều rất khó. Đàm Tú Quân cả đời này vẫn không hiểu nổi, một người cay nghiệt và gàn dở như bà, ngay cả khi đọc cuốn sách của Tolstoy thì trong lòng vẫn đầy khinh thường và bất mãn, yêu à? Cái thứ tình yêu hư vô mơ hồ đó, ai mà sống nổi dựa vào nó chứ. Ngược lại bà thấy “hận” mới là chân thật nhất. Hận những kẻ đáng chết, thấy chúng nó thật sự có kết cục đáng đời, đó mới là động lực khiến bà tiếp tục sống. Cho nên bà cảm thấy, so với yêu, chi bằng nói hận mới là thứ giúp con người sống tiếp được.


Nếu không nhờ tô mì của Đàm Tú Quân năm đó, cái tánh cứng đầu khó trị của Lương Mai, Chu Tiểu Lượng và Hồ Chính sớm muộn gì cũng thành mấy đứa dự bị vào Trung Tâm Cải Tạo Thiếu Niên. Bọn nó làm gì biết đúng sai là gì, mới mười tuổi đầu đã dám cầm đá đập cửa kính nhà thầy cô, lớn thêm chút nữa có đâm thủng trời cũng chẳng ai thấy lạ. Không ai sẽ thương hại tụi nó, nhưng Đàm Tú Quân từng thấy quá nhiều kiểu con nít quậy phá như vậy, so ra thì Lương Mai, Chu Tiểu Lượng, Hồ Chính cũng chưa phải loại cứng đầu nhất. Bà hoàn toàn có khả năng kéo bọn nó về đúng đường.


Nhưng trong bụng Lương Mai có bao nhiêu gan ruột, bà biết rất rõ. Con nhỏ có thể đi tới ngày hôm nay, tất cả đều dựa vào một hơi gồng chống đỡ. Được rồi, gồng thì cứ gồng đi, bà không muốn cãi với nó nữa.


Đàm Tú Quân từ từ nhắm mắt lại, nước mắt từ hai bên khóe mắt chảy ra, nhưng môi bà run còn dữ dội hơn. Bà không ngờ, những lời này lại được nói ra từ miệng một đứa đần Toán như Chu Tiểu Lượng, ngay cả nó cũng hiểu. Vậy thì Lương Mai rốt cuộc hận bà đến cỡ nào, đến phút cuối rồi vẫn không chịu nói với bà một lời nhẹ nhàng dễ nghe.



“Mấy đứa đi đi, cô mệt rồi. Lần sau đừng mang nhiều trái cây vậy nữa, một mình cô ăn không hết.”


Đó là lần cuối cùng họ nói chuyện với nhau.


Lương Mai không quay lại nữa. Tuần trước Hồ Chính hỏi cô có muốn đi thăm cô Đàm không, Lương Mai nghĩ điểm thi chuyển cấp vẫn chưa có, giờ đi cũng chỉ cãi nhau, cô không muốn làm bà tức nữa nên nhắn lại với Hồ Chính đợi Lý Ánh Kiều có điểm rồi mới đi thăm bà.


Cô còn cố tình ghé tiệm trái cây dưới lầu đặt trước một đống trái cây theo mùa, toàn là loại đắt tiền mà cô chẳng thích ăn. Cô cố ý muốn xách một đống trái cây đẹp mắt tới, muốn bưng cả tiệm trái cây vào phòng bệnh, bày kín hết chỗ——


Cô sẽ ngồi bên giường bệnh của bà, ăn trái cây rốp rốp, đến khi ăn đủ rồi thì sẽ hút nước ép rột rột, hút đến mức bà tức điên chửi ầm lên, rồi cô cũng sẽ không giận bà, tuyệt đối không cãi lại. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt cái điện thoại mở sẵn hệ thống tra điểm lên đầu giường bà, thản nhiên nói với bà: “Đàm Tú Quân, đây là học trò tôi.”


Cô thích nhất là nhìn cái vẻ mặt tức mà không thốt nên lời của Đàm Tú Quân.


Đàm Tú Quân nhất định sẽ nói: “Đồ không có não, một kỳ thi chuyển cấp thì chứng minh được gì? Cô lo được cho nó cả đời chắc?”


Bà nói đi chứ!


Đàm Tú Quân, sao bà không nói gì hết vậy.


***


Ngày công bố kết quả, Phong Đàm nóng hầm hập như cái lò nung, như thể muốn nướng người ta thành đồ sứ. Lý Xu Lị vừa từ ngân hàng về, ghé chợ nông sản dưới lầu mua ít rau, tối nay định làm vài món ngon cho Kiều Kiều ăn mừng, không cần biết có đậu hay không, dẫu sao khoảng thời gian này con bé đã cố gắng ra sao bà đều thấy rõ.


Lý Xu Lị xách con cá chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa thì dì Liễu hàng xóm cũng vừa bước ra, vừa trông thấy Lý Xu Lị liền không chờ nổi mà nói: “Xu Lị à, đi cạo gió không? Dưới lầu mới mở tiệm cạo gió, đang khuyến mãi khai trương, nạp 500 tặng hai cái bàn cạo.”


Lừa đảo. 500 có thể mua được năm trăm cái bàn cạo đấy chứ.


Lý Xu Lị mặt không đổi sắc mà mở khóa: “Thôi, lát nữa Kiều Kiều có điểm rồi, cháu phải ở nhà nấu cơm cho nó, mấy người đi đi.”



Lý Xu Lị một mình nuôi con trong cái tổ chim đầy lối mòn phong kiến như Phong Đàm, thật ra từ lúc Lý Ánh Kiều mới năm tuổi, những lời như vậy bà đã nghe hoài rồi. Hồi đó bà mở tiệm tạp hóa ở Tiểu Hoạ Thành, hàng xóm vì thấy thương Kiều ngủ chen giữa mấy cái kệ hàng, trở mình cũng khó khăn, nên khuyên bà tìm người tái hôn, hai người cùng cố gắng thì biết đâu mua được căn nhà ở Phong Đàm, ít ra cũng tìm cho Kiều Kiều một người ba.


Kết quả làm Lý Ánh Kiều quýnh lên, tối đó chui vô chăn nằm nói: “Mẹ, mẹ đừng nghe người ta nói bậy, con không cần ba. Người lớn đúng là chẳng hiểu con nít tụi con vui vẻ thế nào, con ngủ trong mấy cái kệ hàng vui ơi là vui! Con trở mình là có đồ ăn vặt rớt xuống, cứ trở mình là có, mẹ nghe không, con thích cái giường nhỏ trong tiệm này lắm, ngày nào con cũng có đồ ăn vặt ăn hoài không hết, con không muốn dọn đi chỗ khác đâu, con muốn ngủ ở đây cả đời.”


Lý Xu Lị tất nhiên biết, bà biết khi đó Kiều Kiều hạnh phúc đến mức nào.


Dì Liễu bình thường hay làm mai, cứ chê Lý Xu Lị đổ hết lòng dạ cho con gái, đồng nào cũng không chịu xài cho bản thân, bà ta không moi móc được lợi gì trên người bà nên thỉnh thoảng gặp nhau nói vài câu, Lý Xu Lị vẫn xem như gió thoảng bên tai, dĩ nhiên không thèm để tâm. Nhưng hôm nay tâm trạng của bà rất tốt, vì cuối cùng bà cũng đã tiết kiệm đủ ba mươi ngàn cho Kiều Kiều. Khi nãy bà vừa mới gửi sổ tiết kiệm kỳ hạn ở ngân hàng, đợi Kiều Kiều tốt nghiệp đại học, chắc cũng tích được hai trăm ngàn, như vậy dù sau này Kiều Kiều thế nào, ít nhất cũng có hai trăm ngàn để tự buôn bán nhỏ lẻ.


Thế là thái độ của bà cũng hiếm khi khác thường mà nói với dì Liễu: “Lần sau đi, hôm nay phải ăn mừng với Kiều đã.”


Dì Liễu mắt sáng rỡ: “Kiều Kiều đậu trường Phong Đàm thật đấy chứ? Vậy thì giỏi quá, nhưng mà chính cô nói đó nha, lần sau đi chung. Tôi thấy cô mấy năm nay không dám mua cho mình một bộ đồ mới, tiết kiệm quá trời, phụ nữ phải biết thương mình một chút chứ. À đúng rồi, Xu Lị nếu cô dư dả thì có thể—”


“Không thể!”


Lý Xu Lị đổi sắc mặt, lập tức đóng sầm cửa lại.


Tiền mở tiệm cho Kiều Kiều, một xu bà cũng không đời nào đem ra cho mượn.


Ở một cái lò nung khác của Phong Đàm cũng nóng hừng hực không kém, chỉ là bầu không khí hơi im lặng.


Chu Tiểu Lượng nhìn cánh cửa phòng đóng chặt sau phòng khách, rồi lại nhìn cái đầu nhỏ cụp xuống đang ôm gối trên ghế sofa.


“Căn cứ vào điểm chuẩn dự đoán năm nay, có thể Lý Ánh Kiều chỉ thiếu đúng năm điểm, nhưng điểm chuẩn chính thức của trường Phong Đàm vẫn chưa có, hiện giờ cũng chưa rõ năm nay tỷ lệ tuyển sinh của trường là bao nhiêu. Chẳng qua theo điểm số thường niên mà đoán thì thứ hạng của em ấy trong trường trung học thực nghiệm chắc là hơi thiếu chút nữa. Nhưng tiến bộ của em ấy rất lớn rồi, trong ba tháng có thể từ mức điểm ban đầu nâng lên hơn sáu trăm, đã được xem như kỳ tích.”


Chu Tiểu Lượng đang báo cáo kết quả lần này với Hồ Chính, tuy Hồ Chính chưa từng gặp mấy đứa nhỏ đó nhưng cũng biết Lương Mai cố chấp với chuyện này cỡ nào, đầu dây bên kia cũng chỉ biết thở dài: “Vậy cậu phải khuyên nhủ Lương Mai cho tốt vào, giờ là cú sốc kép đối với chị ấy. Còn ba đứa kia thì sao?”


Chu Tiểu Lượng nói: “Có một đứa cũng sát điểm, hai đứa còn lại chắc là ổn.”



Quả nhiên, một tuần sau, Trường Trung học Phong Đàm công bố điểm chuẩn năm nay. Chu Tiểu Lượng dự đoán không lệch một điểm nào. Lý Ánh Kiều thiếu năm điểm, Cao Điển vừa đúng mức điểm đậu, Trịnh Diệu Gia và Du Tân Dương thì điểm gần như ngang nhau, vượt xa điểm chuẩn năm nay của trường Phong Đàm, hai người này có khi còn được vào lớp trọng điểm.


Hôm công bố điểm chuẩn, Chu Tiểu Lượng quyết định đến nhà Lý Ánh Kiều một chuyến. Hỏi Trịnh Diệu Gia và Cao Điển thì không ai biết địa chỉ, chỉ có Lương Mai biết, mà Lương Mai thì đang bận lo hậu sự cho Đàm Tú Quân.


Nghĩ một lúc, thầy gọi cho Du Tân Dương: “Em biết nhà Lý Ánh Kiều ở đâu không? Thầy muốn nói chuyện với mẹ con bé, hoặc là hai chúng ta cùng đến nhà Lý Ánh Kiều một chuyến.”


Lý Ánh Kiều đã đưa địa chỉ cho Du Tân Dương, nhưng nhà cô không phải dạng khu chung cư tiêu chuẩn có toà A số nhà B, mà nó rất khó tìm. Cô ở đó mấy năm rồi mà còn không phân biệt nổi nhà mình là số mấy, nên bảo hai người họ đi xe buýt đến trạm chợ nông sản, cô sẽ đến đón.


Lần đầu tiên trong đời Du Tân Dương đi xe buýt, cậu ngồi trên đùi Chu Tiểu Lượng.


Trạm chợ nông sản cực kỳ đông người, còn chưa tới trạm mà đã có một đám người xách đồ lũ lượt chen xuống, như dòng nước lũ sắp tràn đê, chen chúc cả đám về phía cửa xe. Du Tân Dương vốn lịch sự định nhường đường cho mấy bác trai bác gái đang xách gà vịt ngan ngỗng, kết quả là mấy bác đó chẳng cần cậu nhường, chỉ dùng khuỷu tay là đã đẩy cậu ngồi luôn lên đùi Chu Tiểu Lượng.


Chu Tiểu Lượng thì quá quen rồi, trạm chợ nông sản này, xuống xe mà còn giữ được đôi giày trên chân thì đã xem như người ta khách sáo lắm rồi đấy.


Nhưng Du Tân Dương thì chưa từng thấy cảnh tượng này, còn chưa kịp kêu thành tiếng, mấy con gà vịt trong xe kêu còn thảm hơn cậu. Xe vừa dừng lại, lúc cậu đang định vịn ghế đứng dậy thì thấy đầu Lý Ánh Kiều ló ngoài cửa sổ, đầu cô gần như cao bằng cửa kính, còn thò đầu vào trong: “Du Meo Meo! Cậu coi mình cao chưa nè, đầu mình chui vô được luôn đó! Wow, cậu ngồi lên đùi thầy Chu luôn hả!”


Du Tân Dương sợ tới mức vội vàng nhét đầu cô ra lại: “…Cậu bị điên à, lát nữa xe chạy, đầu cậu rớt vô trong thì sao! Mình bị người ta đẩy đó!”


“Ai, ai đẩy cậu.” Ánh mắt Lý Ánh Kiều lập tức sáng rực như đèn pha, lia một vòng trong xe như máy quét laser, “Mình chôm hai quả trứng của ổng thì ổng cũng chẳng nói gì đâu nhỉ?”


“…”


Đến khi Du Tân Dương cuối cùng cũng theo dòng người bước xuống xe, từ tốn đi sau lưng Chu Tiểu Lượng, vừa đi vừa cúi đầu nhìn vào mắt cô, nhìn rồi lại nhìn: “Còn nói giỡn với mình được, coi bộ cậu trượt trường Phong Đàm cũng không sao hả?”


“Chứ không thì sao? Mình phải ôm cậu khóc ư?” Lý Ánh Kiều vừa nói vừa lấy đầu cọ cọ vào cùi chỏ cậu, rồi đột nhiên giả bộ khóc lóc nghe rất phim kịch, vừa lấy tay áo cậu giả vờ lau nước mắt vừa hức hức: “Du Meo Meo—— mình thảm quá hà, chỉ thiếu có năm điểm! Năm điểm đó, mình tiêu rồi, tiêu đời luôn rồi. Nhảy một điệu cho mình xem đi, mình cần tí niềm vui——”


Du Tân Dương nói: “Bảo Chu Tiểu Lượng nhảy đi.”


“…Đừng chọc nó nữa.” Chu Tiểu Lượng kéo hai đứa nhỏ lại, “Đi thôi, thầy có chút chuyện muốn nói với mẹ em.”


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 20: Cậu muốn mình ôm cậu khóc à
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...