Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 19: Lấy oán trả ân
Nếu như Lý Ánh Kiều có thể đoán trước được hôm nay, rằng mình sẽ phải đọc lại nguyên xi mấy cái tin nhắn nửa đêm nổi hứng gửi cho Du Meo Meo trước mặt các chú cảnh sát…
Cô nghĩ, đáng lẽ lúc đó nên ngoan ngoãn nói: Chào cậu, mình là Lý Ánh Kiều, cho mình hỏi bao giờ truyện Conan của mình mới được trả lại thế.
Chứ không phải như bây giờ —
Cô cúi gằm mặt, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Meo! Vo ve vo ve vo ve Fibonacci vo ve vo ve không biết điều…”
Một đám ruồi bay qua mắng ru ru.
“Bạn Lý Ánh Kiều à.” Chú cảnh sát nhẹ nhàng trấn an, “Đừng sợ. Bọn chú chỉ muốn phục dựng lại quá trình vụ việc, làm một bản tường trình. Hiện tại bọn bắt cóc vẫn chưa bị bắt hết, nghi phạm Đổng Đào còn đang lẩn trốn. Bọn chú cần các manh mối để tập trung điều tra lại vụ án. Thông tin của con rất quan trọng.”
Khỉ á. Lý Ánh Kiều nhìn cái khóe miệng cố nín cười mà nín không nổi của chú ấy, bực mình nói: “Vậy sao chú Tiêu Ba lại cười con.”
Chú này là người quen cũ, là điều tra viên chính của vụ bắt cóc Du Meo Meo lần này, cũng từng là người phụ trách vụ Bánh Ngọt suýt bị bán đi lần trước. Lực lượng cảnh sát tại Phong Đàm có hạn, chưa có đội chuyên chống buôn người, mấy vụ kiểu này đều do đội trọng án đảm nhận. Vụ Tiểu Họa Thành lần trước cũng do chú ấy xử lý. Đây là lần thứ hai chú ấy và Lý Ánh Kiều gặp nhau.
Tên chú là Tiêu Ba, ngũ quan đoan chính, nhìn từ đâu cũng giống chữ “chính” được viết bằng nét bút ngay ngắn, có điều giọng điệu nói chuyện thì không hợp chút nào, tính lại hay đùa.
“Không có, ai cười?” Hai cảnh sát liếc nhau, nhìn nhau cùng nhếch miệng, nhưng Tiêu Ba nhanh miệng nói trước: “Con nói tiếp đi, chú trông giúp cho, cái chú này mà cười thêm lần nữa thì trừ một trăm tệ lương tháng này.”
Cảnh sát bên cạnh lập tức nín cười: “……”
Lý Ánh Kiều được nước làm tới, lập tức lớn tiếng: “Con nói lại lần cuối, con thật sự không biết lúc đó cậu ấy bị bắt cóc. Con chỉ mới vừa học được dãy số Fibonacci, muốn khoe chút xíu thôi! Sự thật chứng minh, đầu óc cậu ấy không bằng con. Cậu ấy nói 58 bình phương là ‘baba tôi’, chú nói xem có hợp lý không? Học sinh giỏi nào lại nghĩ ra cái mật mã cỡ này?”
“Vụ này còn khó hơn cả vụ Bánh Ngọt lần trước.” Tiêu Ba gật đầu cảm thán.
“Đúng không ạ!” Lý Ánh Kiều thở dài, giọng điệu như thương xót cho bản thân mình: “Con thật sự khổ quá mà.”
“……”
Lấy lời khai xong, Lý Ánh Kiều rời đi, đồng nghiệp bên cạnh rốt cuộc mới được thả lỏng, nín cười cả buổi, thở ra một hơi rồi hỏi Tiêu Ba: “Hay là cân nhắc thu nhận cô nhóc này đi? Sau này đào tạo theo hướng học viên dự bị*, vào ngành cảnh sát tụi mình vẫn có hy vọng đấy. Con bé này tiền đồ sáng lắm.”(*)
Tiêu Ba tựa vào lưng ghế, hơi trầm ngâm lắc đầu: “Mẹ con bé sẽ không đồng ý đâu. Vụ lần này bà ấy còn dặn kỹ, không được để báo chí nhắc đến con gái mình một chữ nào. Nếu lại xảy ra chuyện như lần trước nữa, Lý Ánh Kiều có thể sẽ… Hơn nữa bây giờ cả thành phố đều biết con trai của công ty đầu ngành Thành phố đồ chơi gỗ bị bắt cóc, nhưng tin thằng bé được cứu thì vẫn chưa đăng, mọi người vẫn chưa biết nên viết sao cho phải.”
“Tại sao chứ?” Đồng nghiệp rõ ràng không hiểu nổi, nếp nhăn trên trán nhăn lại thành cả khuông nhạc nhưng chẳng nhận ra nổi nốt nào, “Nếu chuyện đó xảy ra với tôi, mẹ tôi chắc tiến hóa từ cua ghẹ thành cua hoàng đế ngay tại chỗ đấy. Đừng nói là đi ngang trong nhà tôi, cả khu Phong Đàm này ai dám cản đường bà ấy thì bà ấy hô to chết luôn.”
Tiêu Ba đứng dậy gom đống tài liệu ghi chép lại, nhướng mày nói: “Mẹ tôi cũng đâu có đi dọc trong cục cảnh sát đâu, cục trưởng Tôn thấy bà ấy còn phải nhường đường kìa, dù sao mẹ tôi cũng là công an mà. Mẹ của Lý Ánh Kiều làm gì?”
Tiêu Ba chỉ vào bản ghi chép, “Mẹ người ta chỉ làm thuê trong tiệm làm đẹp, học hành cũng không bao nhiêu, làm sao bắt bà ấy suy nghĩ giống mẹ bọn mình được? Bà ấy có thể hiểu được mấy chuyện lợi hại trong đó không, có cái tinh thần hy sinh kiểu đó không? Đừng có chờ chực cơ hội là khoe mẹ cấp trưởng của cậu nữa, mẹ tôi sắp được lên chức rồi.”
“Giờ vẫn còn là phó thôi mà.”
Tiêu Ba lại gom đống tài liệu lại dộng dộng lên bàn ba cái, nói: “Nếu vụ án lần này có liên quan đến Lý Ánh Kiều bị lộ chi tiết ra ngoài, chắc chắn sẽ có người lôi lại vụ Tiểu Hoạ Thành năm đó ra, hai vụ án từng gây chấn động cả Phong Đàm đều liên quan đến con bé, mà nó chỉ là một đứa sắp vào cấp ba thôi. Cậu nghĩ kỹ coi, mẹ nó lo lắng có lý không?”
Nói “gây chấn động cả thành phố” thì cũng hơi quá, hai vụ án đó thật ra không phức tạp lắm, chỉ là chúng đều có tính chất đặc biệt — một là vụ bắt cóc buôn người bị người người căm ghét, sau khi cảnh sát phát thông báo hợp tác điều tra, vào những năm nạn buôn người hoành hành nhất ai cũng thấy bất an, khiến phụ huynh cảnh giác cao độ, vụ Tiểu Hoạ Thành được truyền đi rất rộng, cũng coi như là gây chấn động cả thành phố.
Còn vụ bắt cóc lần này gây sóng gió ở Phong Đàm chẳng qua là vì Du Nhân Kiệt là người đứng đầu ngành đồ chơi gỗ ở địa phương, từ khi con ngựa gỗ nhỏ năm 1982 ra đời đã mở ra nền kinh tế đồ chơi gỗ ở Phong Đàm.
Năm 2013, ngành công nghiệp đồ chơi gỗ ở Phong Đàm còn bước vào thời kỳ hoàng kim rực rỡ nhất. Khi đó, đồ chơi gỗ của Phong Đàm không chỉ thống lĩnh thị trường trong nước mà đơn hàng từ nước ngoài cũng kéo đến dồn dập. Mấy năm đó giá trị tài sản của Du Nhân Kiệt năm nào cũng đều tăng, danh tiếng trong và ngoài nước đều vang dội, từ một doanh nghiệp địa phương bình thường mà vươn lên thành đầu ngành. Thậm chí một thành phố hạng ba ít ai biết đến như Phong Đàm cũng nhờ những món đồ chơi gỗ ghép khối mộng vào khe mộng đó mà dần dần có tên có tuổi. Du Nhân Kiệt cũng vì thế mà được mọi người đồng lòng gán cho danh hiệu “Vua Gỗ”, bị vợ con cười suốt mấy năm.(*)
Có điều chuyện con trai độc nhất của Vua Gỗ bị bắt cóc, năm đó đúng là đã gây ra chấn động không hề nhỏ. Vậy nên dù hai vụ án này không quá phức tạp, nhưng ở Phong Đàm đúng là không ai không biết.
Trước khi cảnh sát ra thông báo, Du Nhân Kiệt đã cho Đường Tương và Lương Mai dắt Tân Dương, Lý Ánh Kiều, Trịnh Diệu Gia, Bánh Ngọt kéo nhau cả đám đi nghỉ mát ở Hải Nam. Ồ còn có Chu Tiểu Lượng nữa, mặt mày như thằng “khờ” nhưng mở miệng ra là chọc người ta muốn chém cho một phát, ai biểu cả đời này ông ghét nhất thể loại mọt sách cổ lổ sĩ.
Du Nhân Kiệt thì ở lại Phong Đàm giải quyết hậu quả —— chủ mưu sau lưng vụ bắt cóc lần này vẫn chưa bắt được. Bên phía cảnh sát cũng nói vụ này còn nhiều điểm nghi vấn cần làm rõ, hơn nữa ông còn phải đề phòng mấy tay phóng viên chỉ chờ cơ hội chọc ngoáy, bám theo vụ của Lý Ánh Kiều mà làm rùm beng lên, tới lúc đó Lý Xu Lị chắc chắn không ngần ngại vả ông mấy cái rồi đem trộn tỏi ăn luôn.
Ông nội nó chứ, lần này nợ tình lớn như vậy, trả kiểu gì cho được?
Hay là ông bắt cóc Lý Vũ Thanh rồi thả ra, rồi lại bắt, rồi lại thả… đánh cho nửa sống nửa chết rồi lại cứu sống?
–
“Đừng nghịch nữa, nghịch nữa là nó chết đó.” Du Tân Dương nói.
Lý Ánh Kiều chẳng mảy may để tâm, hai ngón tay kẹp cái vỏ cua, tung qua tung lại, ngồi trên tảng đá ven biển đón gió và sóng biển, mặt mày rất hưởng thụ: “Chết rồi thì vừa khéo đem hấp ăn luôn.”
Tiếng sóng biển quá lớn, Du Tân Dương phải gào lên bên tai cô: “Cua phải hấp lúc còn sống!”
Lý Ánh Kiều nghe thấy nhưng giả vờ không nghe, chơi càng hăng: “Cái gì cái gì? Nói lại lần nữa, nghe không rõ.”
Cậu mặt lạnh nhìn cô, biết thừa là cô cố tình.
Cậu thật sự chẳng muốn cãi nhau với cô về chuyện “tại sao cua chết rồi hấp ăn thì dễ đau bụng”, vì chắc chắn sẽ bị Lý Ánh Kiều trợn mắt mắng là bệnh công tử bột. Mà vốn dĩ cậu đã không thích ra biển, lại còn biết đây là “biển tình yêu” của ba mẹ thì càng không muốn tới. Bờ biển thì vừa bẩn vừa hôi, cứ như cái đĩa nuôi vi khuẩn.
Mà cậu ghét nhất chính là Lý Ánh Kiều, hở ra là vốc nước biển tạt vào người cậu, không làm cậu ướt từ đầu tới chân thì chưa chịu thôi, còn cười nhạo cậu ốm quắt như cây tăm, nói có thể dùng làm ván lướt sóng.
“Thế nào, bắp tay mình ngon lành đấy chứ?” Cao Điển ở phía sau trên bãi cát khoe khoang với Trịnh Diệu Gia.
Trịnh Diệu Gia chậc một tiếng, “Cũng thường thôi, nhưng tốt hơn bắp tay Du Tân Dương một chút.”
“……”
Khó khăn lắm mới thoát khỏi tay bọn bắt cóc, ba mẹ lúc nào cũng cưng chiều cậu, cậu muốn gì cũng cho. Ai dè vừa đặt chân tới Hải Nam là cậu lại tụt xuống đáy chuỗi thức ăn.
Du Tân Dương quay đầu nhìn một cái, thấy mẹ mình đang cười toe toét tán dóc với Lương Mai, cười đến mức chỉ thấy răng không thấy mắt. Còn thầy giáo toán tên Chu Tiểu Lượng kia thì đang từ tốn lau mắt kính, trong đầu chắc vẫn còn đang tính phương trình dao động sóng biển. Mới nãy thầy bắt tụi nhỏ làm, ai nấy sợ hết vía chạy tán loạn nên mới chạy ra đây bắt cua.
Cậu định quay trở về, chi bằng đi bàn về bờ biển hình phân dạng với thầy Chu Tiểu Lượng còn hơn.
“Diệu Gia ơi.” Lý Ánh Kiều đột nhiên hết hứng với con cua trong tay, quay đầu như phát hiện lục địa mới, hào hứng gọi Trịnh Diệu Gia, còn hạ giọng một cách kỳ bí, “Xuy xuy xuy xuy, Diệu Gia, có trai đẹp kìa.”
Chỉ thấy một gã đàn ông với bắp tay bự như nhét hai trái dừa phát triển bị lỗi, lưng cháy nắng loang lổ như mã QR, đang vác ván lướt sóng nghênh ngang đi ngang qua trước mặt họ.
Anh ta còn kẹp cái ván lướt sóng dưới nách.
Không hợp vệ sinh.
“Đẹp trai quá đi.” Lý Ánh Kiều chân thành khen, “Ảnh vác theo một Du Tân Dương đi ngang qua kìa—”
Du Tân Dương lạnh lùng trừng mắt nhìn cô: “……”
Lý Ánh Kiều tất nhiên không quan tâm, mắt dán chặt vào cái lưng kia, quay sang Trịnh Diệu Gia nói: “Hình như anh ấy đang test kem chống nắng đó, kẻ từng ô một chuẩn y chang. Diệu Gia ơi cậu nhớ ghi lại nha, năm nay tụi mình nhập học phải đi học quân sự đó, nhìn là biết chỗ trắng nhất là cái ô chính giữa. Mấy cậu ai qua hỏi anh ấy coi chỗ đó bôi kem chống nắng gì đi.”
Cao Điển xung phong đi hỏi, chưa đầy hai phút đã thở hổn hển quay về: “—— Lá cây.”
“Nhãn hiệu gì vậy?”
“Không có hiệu, chỗ ở giữa anh ấy lấy lá cây đắp lên, hiệu quả tốt nhất luôn.”
Lý Ánh Kiều: “……”
Trịnh Diệu Gia cười đến mức tự lăn lên cát như đang lăn qua lớp bột chiên xù.
Lý Ánh Kiều tặc lưỡi hai tiếng, nhìn anh trai đằng kia đang được ánh nắng trên bãi biển chiếu rọi đến mức viền cả người như phủ một lớp mạ vàng, muốn xem anh ta lướt sóng ra sao. Anh trai đó chắc cũng nhận ra mình là tiêu điểm của mấy đứa sắp lên cấp ba này nên chuẩn bị giở tuyệt chiêu ra cho tụi nhỏ mở mang tầm mắt.
Chỉ thấy anh ta khẽ đạp mũi chân, tấm ván lướt sóng nhẹ tênh như một chiếc lá trôi trên mặt nước, uyển chuyển lướt về phía đầu sóng. Bọt biển bắn tung lên như bậc thang cho anh ta biểu diễn, từng tầng từng tầng dường như không tốn chút sức nào mà bước lên. Con sóng nâng anh ta lên cao như vị vua nhìn xuống vạn vật, khiến bãi biển vang lên từng đợt la hét phấn khích.
Màn trượt sóng ngắn ngủi ấy quả thật thu hút không ít ánh nhìn, chỉ là ngay giây sau đó, phía trước cuộn lên một bức tường sóng cao cả trượng, anh ta xoay người điêu luyện rồi bất ngờ dừng lại một cách rất ra vẻ, lắc ván một cú. “Bùm”, cả người lẫn ván bị sóng nuốt chửng, chỉ để lộ ra cái mông nổi lập lờ trên mặt nước.
“Ha ha ha ha.” Tiếng la hét trên bãi biển biến thành tràng cười vang dội.
Anh trai đó rất kiên cường bò lên khỏi bờ, dù chật vật, dù xấu hổ, anh ta xoa đầu, kiểu như chọc cười được mọi người cũng hay, rồi cuối cùng xách tấm ván lướt sóng bước đi dõng dạc.
“Đẹp trai đó chớ!” Lý Ánh Kiều vẫn vỗ tay tán thưởng rất nhiệt tình.
Anh ta quay đầu nhìn lại, nghiêm chỉnh giơ tay chỉ từ thái dương mình rồi hất ra ngoài để cảm ơn.
Lý Ánh Kiều cười ha ha rồi quay đầu nhìn về phía mái che nắng, thấy Lương Mai xưa nay nóng tính nhưng hiện giờ ở dưới gió biển cũng dịu dàng hẳn đi.
Người lớn dù có cứng rắn tới đâu, hình như ra tới biển là thành miếng bọt biển hết, thú vị ghê.
Cô lại liếc Du Tân Dương một cái, sao Meo Meo ra tới biển lại thành Mèo công tử khó chiều vậy, chậc chậc.
Kệ, biển vui quá trời, cô còn muốn chơi nữa.
Tối đến ở nhà hàng buffet khách sạn thì lại gặp anh trai đó, lần này thì anh ta mặc đồ rồi, mặc đồ vào là ra vẻ nghiêm túc, giả bộ như chưa từng gặp họ, chưa bị từng xấu mặt gì cả. Lý Ánh Kiều lâu lâu lại liếc nhìn anh ta, cảm thấy anh ta thật thú vị, người này sao mà mắc cười dữ vậy trời.
Ăn xong, lúc về hành lang khách sạn, Cao Điển còn không quên an ủi Du Tân Dương: “Không sao, hai tụi nó còn nhỏ, gu thẩm mỹ còn hơi kỳ kỳ. Kiểu như nhóc Dương của chúng ta mới là cổ phiếu tiềm năng đấy. Sau này nhất định vừa cao vừa đẹp trai, lại còn có cả tám múi cơ bụng vả cả tiền của ba cậu nữa. Nhóc Dương à, mình kệ tụi nó đi, Cậu đại nhân không chấp tiểu nhân, tới lúc đó nhớ nâng đỡ người anh em là mình đấy nhá.”
Chất giọng Quảng Đông của Cao Điển đã ngấm vào xương tuỷ rồi, cứ vô duyên vô cớ gọi cậu là “nhóc Dương”.
Du Tân Dương giật giật khoé miệng, nhìn Cao Điển: “Cậu không hiểu đâu. Thôi, nói với cậu cũng chẳng rõ được.”
Cao Điển rất nhanh nhạy, khoác vai cậu chậm bước lại, ghé sát tai nói nhỏ: “Meo Meo, cậu sẽ không…”
Du Tân Dương đỏ bừng tai: “Không phải! Cậu nghĩ gì thế hả!”
Trời đất ơi, cậu chỉ đang nghĩ là, nếu Lý Ánh Kiều mà biết cậu đã gửi tin nhắn cầu cứu từ tay bọn bắt cóc kiểu gì, nhất định sẽ vò cậu thành một cục rồi đấm cho một trận đến mẹ ruột cũng nhận không ra. Sau đó lúc ghi lời khai, mặt cậu cũng đỏ như gấc, ba cậu biết chuyện cũng trợn mắt há hốc mồm, về nhà làm công tác tư tưởng cho cậu suốt ba ngày liền.
Nói cậu không thông suốt thì thật ra cậu cũng mơ hồ lắm. Nhưng nói cậu đã thông suốt hoàn toàn, cậu lại càng mơ hồ hơn.
Cao Điển kéo cậu về phòng mình, Du Tân Dương hơi mất kiên nhẫn, cau mày rướn cổ chẳng muốn vô chút nào. Cậu không muốn nói chuyện đó với nó, ngay cả ba mẹ cũng không cho cậu được câu trả lời rõ ràng. Cao Điển – một đứa sắp vào cấp ba như cậu thì hiểu gì chứ.
Nhưng Cao Điển lại thần bí mà khóa cửa phòng lại, ấn cậu ngồi xuống ghế trước cái máy tính trong phòng, vừa mở máy vừa ghé sát hạ giọng nói: “Cậu coi phim chưa? Nghe nói coi xong cái này là hiểu liền à.”
Được lắm, Du Tân Dương đỏ cả cổ luôn rồi. Cậu bất ngờ bật dậy, chân ghế ma sát mạnh với sàn nhà phát ra tiếng kêu ken két chói tai. Cậu gần như bật thẳng đến bên cửa sổ: “Không phải, Bánh Ngọt à, trong đầu cậu toàn chứa cái gì vậy hả?”
Cao Điển cũng sững người, vẻ mặt đang háo hức giờ cứng lại, ngượng ngùng gập laptop vào: “Vậy ba mẹ cậu dạy cậu cái gì?”
Du Tân Dương đứng bên cửa sổ, không nỡ nhìn thẳng mà kéo mạnh rèm xuống, không muốn nhìn đối diện vào Cao Điển. Ai dè kéo rèm rồi thì vẫn thấy ánh mắt tò mò kia đang nhìn chằm chằm, hai người mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, cậu đành bất lực liếc ra ngoài phòng. Lúc này mới bất chấp mà nói với cậu ta: “Dạy mình làm sao để biết rằng mình thích một người, dạy mình cách yêu một người như thế nào, dạy mình phải đối xử tốt với con gái. Không được sao?”
“Thế làm sao biết được?” Về phương diện này, Cao Điển cực kỳ ham học hỏi, cậu ta vào trạng thái học tập ngay: “Ba của cậu nói sao?”
“Ba mình nói, nếu thích ai thì đầu tiên là phải cam lòng chết vì người đó, giống như ba mình, vì mẹ mình mà từng nhảy xuống biển.”
“…… Anh Ngày Cá dữ dằn vậy sao?” Cao Điển khiếp sợ.
“Khăn lụa của mẹ mình bị gió biển thổi bay, ba tưởng mẹ mình rớt xuống biển nên ngay lập tức nhảy theo, may mà lúc đó đông người, kéo được ba mình lên.”
Cao Điển: “…… Mình thì không chết được, mình mà chết thì ông bà, ba mẹ mình phải làm sao đây.”
Du Tân Dương dựa vào cửa sổ, suy nghĩ gì đó, giọng chậm lại: “Cao Điển, mình coi Lý Ánh Kiều là anh em. Trong mắt mình, cậu ấy giống cậu, giống Trịnh Diệu Gia——”
Cao Điển đột nhiên nằm bò ra ghế cười ha ha: “Nhóc Dương à, mình biết cậu đang nghĩ gì rồi.”
“Nghĩ gì?”
“Có phải người lớn trong nhà định bắt cậu lấy thân báo đáp không?” Cao Điển nói.
Du Tân Dương nhíu mày “hả” một tiếng, ngơ ngác: “Ý là sao?”
Cao Điển hạ giọng nói: “Nói thật nha, hồi đó ông bà nội mình cũng từng nói với ba mẹ mình y như vậy, kêu ba mẹ mình đến nhà dì Lý cầu hôn, báo đáp ơn cứu mạng của Lý Ánh Kiều. Dì Lý cầm dao phay ra, đuổi theo la nhà mình lấy oán báo ơn. Thế là ba mẹ mình dắt mình trốn lên Thâm Quyến luôn.”
*****
Hôm công bố điểm thi vào cấp ba, mấy đứa nhỏ vừa hay bay từ Hải Nam về, ngủ một giấc trên máy bay rồi từ sân bay bắt xe về Phong Đàm. Du Tân Dương đeo tai nghe suốt dọc đường, mấy đứa còn lại thì đội nón, ai nấy cũng bày vẻ mặt lạnh lùng, không ai nói chuyện với ai, cả bọn trông nổi bật một cách kỳ lạ trên chuyến xe về nhà.
Rõ ràng là sắp tra điểm rồi, ai cũng căng thẳng thấy rõ.
Sắc mặt của Lương Mai và Chu Tiểu Lượng cũng không khá hơn, hai người ngồi trên xe trung chuyển ở sân bay, Chu Tiểu Lượng hiếm hoi an ủi cô: “Chị Mai, chị phải giữ tâm thái bình ổn, cô giáo Đàm cũng biết là chị đang giận cô ấy thôi. Với lại, thành tích ban đầu của Lý Ánh Kiều kiểu đó mà vô được trường cấp ba bình thường đã là kỳ tích rồi. Nếu mà nó thi vô được trường Trung học Phong Đàm, vậy thì hai tụi mình đừng làm giáo viên nữa, mở trung tâm luyện thi luôn, chứng tỏ phương pháp dạy của tụi mình là quá OK rồi.”
Lương Mai nhìn ra ngoài cửa sổ: “Chị từng nói Lý Ánh Kiều là học sinh cuối cùng của chị. Chị sẽ không dạy học nữa.”
Chu Tiểu Lượng: “…… Chị với cô Đàm đúng là cứng đầu như nhau, không ai chịu nhường ai à?”
Lương Mai nói: “Chu Tiểu Lượng, cậu cũng đừng quên vụ cá cược của tụi mình. Nếu Lý Ánh Kiều thi đậu thật, cậu đã nói rồi đó, cậu phải quay về tiếp tục làm giáo viên.”
Vừa dứt lời, bên trong xe trung chuyển, điện thoại của Lương Mai vừa mới bật máy lập tức rung lên dữ dội, một loạt tin nhắn bị chặn trong lúc bay bây giờ chen nhau nhảy vào. Điện thoại rung như chim bồ câu đưa thư bị đánh nên đang giãy giụa hấp hối, cố mang những tin tức cuối cùng truyền qua màn hình:
—— Hồ: Đâu rồi?
—— Hồ: Thấy tin nhắn thì gọi lại ngay.
—— Hồ: Lương Mai, cô Đàm muốn gặp chị lần cuối.
—— Hồ: Nén đau buồn, cô Đàm vừa mới đi rồi. Cô ấy nói căn nhà cạnh trại trẻ mồ côi để lại cho chị, hậu sự giao hết cho chị lo.
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 19: Lấy oán trả ân
10.0/10 từ 45 lượt.
