Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 18: Gặp nhau tại Trung học Phong Đàm.
Trịnh Diệu Gia nửa hiểu nửa không, nhưng cũng cố vắt óc suy nghĩ rồi lần lượt khoanh tròn từng con số ra: nếu số đầu tiên A1 bằng 6, số thứ hai A2 bằng 26, vậy số thứ ba A3 sẽ là A1+A2 = 6+26 = 32, số thứ tư là A2+A3 = 26+32 = 58… cứ như vậy, A5 là 90; A10 là 1010; A15 là 11200; A20 là 124210; mỗi hạng đều có số cuối là 0. Mà 10; 15; 20 lại đều là bội số của 5…
Vậy nên, thông điệp mà Du Meo Meo gửi cho Kiều Kiều có phải là: chu kỳ năm số thì quay về số 0?
Lương Mai lập tức mở điện thoại tìm tuyến xe buýt số 58, dần bắt kịp dòng suy nghĩ: “Nhưng tuyến xe buýt 58 có tất cả mười bốn trạm, trạm đầu là chợ nông sản, trạm cuối là Tiểu Họa Thành, gần như đi hết toàn bộ huyện Phong Đàm. Khu vực quá lớn như vậy, làm sao xác định được nó đang bị giữ ở trạm nào?”
Lý Ánh Kiều cũng đang suy nghĩ, kẹp bút lên chóp mũi, lại chìm vào trầm tư, lẩm bẩm: “Đúng vậy, làm sao biết được Meo Meo đang bị giữ gần trạm nào…”
Cô không nhịn được bắt đầu cắn môi, cây bút rơi khỏi tay xuống bàn rồi lăn lóc xuống đất. Lý Ánh Kiều cũng không buồn nhặt, mắt vẫn dán chặt vào bản nháp đầy ắp những con số, bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ.
Thầy Chu từng nói, thật ra trong cuộc sống có rất nhiều thứ được sắp xếp theo định lý toán học, ví dụ như đèn giao thông thật ra chính là một bài toán phương trình, chỉ cần tìm ra lời giải tối ưu thì có thể tránh được mọi đèn đỏ; khi xếp hàng cứ cảm thấy hàng bên cạnh nhanh hơn, cũng là một vấn đề toán học, nhưng lúc đó thầy nói thế nào cô lại quên mất rồi.
Không khí bắt đầu ngưng đọng, Lương Mai buộc phải gõ bàn nhắc nhở: “Dù gì đi nữa, mười một giờ hai đứa bắt buộc phải đi ngủ, mấy chuyện còn lại thầy Chu sẽ tiếp tục nghĩ cách.”
Trịnh Diệu Gia ngoan ngoãn gật đầu, Lý Ánh Kiều thì không đáp lại, ánh mắt chăm chú nhìn bản nháp, hiển nhiên là hoàn toàn không nghe vào tai.
Lương Mai vừa định tiếp tục răn dạy thì Chu Tiểu Lượng đột ngột lên tiếng cắt ngang, giọng nghiêm túc: “Thầy vừa tra lại hệ thống xe buýt ở Phong Đàm, hiện không phải có mỗi tuyến 58 chạy năm chuyến mỗi ngày. Nếu dãy số thứ hai khóa vào tuyến 58, vậy có khả năng con số 58 nằm ở vị trí thứ tư, chỉ tuyến dừng thứ tư trên tuyến xe buýt này — Trung tâm thương mại Phong Đàm?”
Cùng lúc đó, phía cảnh sát cũng rút ra kết luận tương tự, tập trung sự chú ý về khu vực gần trung tâm thương mại Phong Đàm nằm trên tuyến xe buýt 58, nhưng rất nhanh, họ cũng giống như Chu Tiểu Lượng loại bỏ khả năng này, chỉ cử một hai cảnh sát mặc thường phục theo dõi ở gần đó, nếu có động tĩnh bất thường sẽ lập tức báo cáo.
Hơn nữa, khu trung tâm thương mại Phong Đàm vào ban ngày đông người chen chúc, lại là khu thương mại sầm uất, đừng nói bắt cóc người, đến cúi xuống buộc dây giày còn chẳng cúi nổi, rõ ràng không phải nơi lý tưởng để giam giữ con tin.
Chu Tiểu Lượng cũng bổ sung: “Trạm tiếp theo là sở công an, nếu bọn bắt cóc giữ con tin ở đó thì chẳng phải quá lộ liễu sao? Mấy ngày nay chẳng lẽ cảnh sát không phát hiện ra tí dấu vết nào…”
“Nếu thật sự là gặp 5 về 0…” Lý Ánh Kiều lẩm bẩm, “Có xe buýt nào khởi hành lúc 5 giờ không ạ?”
Chu Tiểu Lượng: “Ga tàu lửa? Thầy nhớ ở ga tàu lửa có tuyến đặc biệt là xe đêm và xe sớm.”
Vừa dứt lời, cả hai gần như đồng thời nhìn thấy lịch trình một chuyến xe buýt đặc biệt: “Cô Lương! Mau! Gọi điện cho chú Du, bọn em biết Meo Meo đang ở đâu rồi!”
Chu Tiểu Lượng gần như cùng lúc hét lên với con bé: “Là nhà ga xe lửa!”
Có khi nào là cái xưởng đồ chơi gỗ bỏ hoang đó không ta! Trịnh Diệu Gia cũng vỗ tay một cái nói, “Hồi trước chú Du có mở một cái xưởng đồ chơi gỗ gần ga xe lửa, sau bị người ta tố cáo ô nhiễm bụi nên bị đóng cửa rồi.”
Hô hấp Lương Mai cứng lại, chưa kịp nghĩ ngợi gì, tay như bị lên dây cót, theo phản xạ với lấy điện thoại trên bàn. Tay cô bấm số không hiểu sao lại run lên, như thể một luồng điện chạy từ lòng bàn chân phóng thẳng l*n đ*nh đầu, đau buốt như kim châm. Vốn dĩ cô cũng không kỳ vọng quá nhiều, nếu thật sự bị tụi nhỏ này đoán trúng, chuyện này chắc lại lên báo mất.
Lý Ánh Kiều thì không nghĩ nhiều đến vậy, càng lúc càng bình tĩnh, từng bước gạch bỏ những đáp án không liên quan, dứt khoát nói: “Đúng thế! Chuyến xe đi ngang ga xe lửa đó có giờ xuất phát là 5 giờ 06 phút, chuyến xe cuối cùng là 23 giờ 26 phút, trùng khớp hoàn toàn với hai số đầu tiên trong dãy Fibonacci mà Meo Meo gửi cho tụi mình. Còn 3364 là bình phương của 58, mà 58 lại là số thứ tư trong dãy Fibonacci đó, chắc là chỉ tới xưởng số 4 hoặc là tầng 4 gì đó trong nhà xưởng của ba nó. Cũng có thể là thùng rác số 4, nói chung là mọi ngóc ngách đều phải lục hết. Sợ nó đói quá phát khùng rồi ra ngoài bới rác ăn.”
……
Nếu có kiếp sau——
Du Tân Dương nghĩ.
Nếu có kiếp sau, cậu không bao giờ làm con trai của mấy người tên Nhân Kiệt, Tuấn Kiệt gì đó — không chỉ áp lực nặng nề mà còn dễ bị người ta căm ghét. Nhất là người vừa họ Du vừa tên Nhân Kiệt kia. Đã mấy ngày rồi, xưởng đồ chơi của nhà mình mà ông ấy cứ như chưa từng thành lập ra nó vậy, chẳng nhớ nổi mà ghé nhìn một cái.
Hồi nhỏ kí ức của Du Tân Dương về nơi này không quá sâu đậm, nhưng ngày đầu tiên bị bắt cóc đưa tới đây, cậu đã dựa vào chút ký ức mơ hồ thời thơ ấu để đoán được vị trí đại khái của mình.
Chủ yếu là tiếng còi gần ga xe lửa quá mức chói tai, nhất là vào mùa này ban đêm còn nghe được tiếng “cạch cạch” do thanh đường ray nở ra vì nhiệt, cộng thêm tiếng công nhân sửa chữa đường ray mỗi ngày, cho thấy nơi này chắc chắn không cách đường ray xe lửa quá 500 mét.
Hồi nhỏ mẹ cậu vừa dẫn cậu đến tìm ba. Khi đó ba sợ mẹ không nói không rằng lại dắt con chạy về Hải Nam nên dứt khoát xem cậu như con tin, mang theo bên người sát rạt không rời. Ba phải đi làm, nên trong văn phòng giám đốc nhà máy lót cho cậu cái giường xếp, bảo cậu ngoan ngoãn nằm trên đó đọc sách ngủ nghỉ, nhưng rất ít khi nói chuyện với cậu.
Vì lúc đó hai người chẳng quen thân, cũng không muốn tìm hiểu sở thích và hứng thú của nhau. Giữa một người đàn ông và một thằng nhóc con thì đâu có đề tài chung gì để nói, nhất là khi người đàn ông đó còn cố tỏ ra trẻ con.
Vào giờ ăn, ba cậu cực kỳ thích hỏi cậu: có ăn được cay cay không? Có ăn được ngò ngò với hành hành không? Nghe cứ như đang gọi tên bạn mẫu giáo cũ của cậu vậy, sao cậu nuốt trôi nổi chứ.
Với lại, từ lâu cậu đã không xài từ lặp nữa, nhưng Du Nhân Kiệt hơn bốn mươi tuổi rồi mà cái miệng rộng ngoác kia vẫn còn dùng mấy từ như vậy không chán.
Hồi đó Du Tân Dương thích nghe tiếng còi tàu lửa nhất. Sau này nghe nhiều rồi, cậu có thể phân biệt được tiếng còi nào là tàu vào ga, tiếng nào là còi báo lỗi. Cho nên ngay đêm đầu tiên bị bắt cóc, cậu nghe được tiếng còi tàu rất rõ, còn có cả tiếng công nhân sửa đường ray lúc rạng sáng.
Nếu cậu không nhớ nhầm, thì vào khoảng bốn giờ sáng công nhân ở ga tàu sẽ theo lịch cố định mà tiến hành kiểm tra đường ray.
Dù không thể xác định được mình đang bị nhốt trong phòng nào của nhà máy bỏ hoang, nhưng cậu có thể chắc chắn một điều: âm thanh kiểm tra đường ray mà cậu đang nghe gần như giống hệt với những gì cậu từng nghe khi còn nhỏ, lúc ngồi trong văn phòng của ba mình.
Cho nên, giờ này có khả năng cậu đang ở trong văn phòng của ba hoặc khu ký túc xá công nhân. Chỉ có hai nơi này là hướng về phía nhà ga, có thể nghe rõ tiếng va chạm của đường ray nhất. Thế là cậu cố gắng giữ bình tĩnh, suy nghĩ cách lấy được điện thoại, rồi gửi tín hiệu ra ngoài. Dù việc này rất mạo hiểm, nhưng cậu nghĩ mình đã vào thế lành ít dữ nhiều, không bằng liều một phen.
Cũng chính lúc đó, cậu bỗng nhớ đến mấy hôm trước lúc đứng cùng Lý Ánh Kiều dưới bảng trạm xe buýt. Cô đang loay hoay lục tung balo cậu để tìm tiền, cậu lười tranh cãi với cô, cũng đã quen với mấy chuyện kiểu vậy nên quay đi chỗ khác, rảnh rỗi nhìn thời gian các chuyến xe trên bảng lịch trình.
Thế rồi cậu nhận ra, chuyến xe buýt đi ngang qua nhà ga có giờ xuất phát đầu tiên và cuối cùng khác với các tuyến khác. Các tuyến kia đều khởi hành vào giờ tròn hoặc giờ rưỡi, duy chỉ tuyến này có chuyến đầu là 5 giờ 06 phút, chuyến cuối là 23 giờ 26 phút.
Đáp án thật ra rất đơn giản ——
626 chính là ám chỉ chuyến xe buýt có khung giờ từ 5:06 đến 23:26. Cậu không dám nói thẳng số tuyến xe, sợ Lý Ánh Kiều còn chưa hiểu ra thì bọn bắt cóc đã nhận ra trước rồi. Vậy nên chỉ ám chỉ tuyến đi qua nhà ga với hai con số phút khá đặc biệt nằm ở chuyến đầu và chuyến cuối lịch trình. Cậu cũng không dám đưa toàn bộ thời gian quá rõ ràng, sợ bọn bắt cóc tra Baidu ra luôn.
Mặc dù hơi mù mịt, nhưng Lý Ánh Kiều ngày nào cũng phải đứng ở trạm xe buýt đó chờ xe, chắc chắn sẽ dễ dàng nhận ra điều bất thường.
Còn về 3364 đúng là bình phương của 58.
… Không có gì khác cả— chính là 58, ba tôi; 58 bình phương, baba tôi.(*)
Vậy mà cũng khó đoán sao!
Ga xe lửa! Ba tôi! Xưởng đồ chơi gỗ! Rất khó nghĩ ra sao!
Lý Ánh Kiều! Cậu đang làm gì vậy! Kết hôn với dãy Fibonacci rồi hả!
Cậu thấy bọn bắt cóc đầu như cái mõ cá kia sắp nghĩ ra được rồi, chỉ nghe gã xăm tay đập đùi cái đét rồi nói linh tinh loạn xạ: “Mày nói 3364 là bình phương của 58, vậy 58 là gì? Tao hiểu rồi — là 58 Đồng Thành!”
“Đồng cha mày đấy!” Thằng áo khoác chửi: “Gọi điện cho anh Đào, hủy giao dịch.”
Thằng xăm ngớ người: “Tại sao!”
Thằng áo khoác nói đầy đủ lý lẽ: “Thằng ngu! Tao đã nói rồi đừng có ừ hử gì với nó! Mày cứ không nghe… Tỉnh lộ bên cạnh chỗ mình đây là tỉnh lộ số 58 đó!”
Du Tân Dương: “…”
Ê! Cái đó thì cậu không biết thật nha! Với lại đại ca ơi, tỉnh lộ dài vậy, ai lại dựa vào tỉnh lộ để định vị chứ! Cậu đâu phải con rắn dài trăm cây số đâu mà nằm dọc trên cả cái tỉnh lộ!
Gã xăm tay quả nhiên cũng nghĩ giống vậy: “Trùng hợp thôi chứ gì, với lại tỉnh lộ dài thế, cảnh sát có tìm nổi không? Khi đó là tại tao sợ nó chơi chữ với tao nên mới cho phép nó dùng số thay thế.”
Du Tân Dương nghe mà gật đầu lia lịa trong lòng.
Thằng áo khoác chỉ vào hai đứa: “Tụi bây có phải cùng phe không đấy? Tao nghi người bị bắt cóc là tao đó!”
Thằng xăm tay cũng hết chịu nổi: “Mày bị điên à, nghi thần nghi quỷ, không bằng gọi thử cho anh mày coi, khi nào thì giao dịch.”
Nhưng gọi mãi, điện thoại của “anh Đào” kia đều không liên lạc được, toàn trong trạng thái tắt máy. Thằng áo khoác quăng điện thoại, nổi nóng đá thằng xăm tay một cái rồi hùng hổ đeo cái tay máy của hắn vào, nghiến răng ken két: “Có gì đó sai sai, tao nghĩ anh tao bị tóm rồi. Tránh ra, để tao xử chết nó.”
Chết tiệt. Lại nữa rồi.
Đeo cái tay máy vào là tưởng mình là cảnh sát người máy thiệt hả?
Du Tân Dương cảm thấy bản thân như một cây lạp xưởng phơi khô, vết máu với mồ hôi dính lại từng mảng sậm màu, nứt nẻ khắp người. Toàn thân khô khốc, cứng đơ, chỉ cần cử động một chút là vừa đau vừa ngứa, dù có ra ngoài được thì cũng chẳng thể đi thi được nữa.
Cậu tuyệt vọng, nằm vật ra cứng đờ như một cây lạp xưởng thà chết chứ không chịu khuất phục.
Thể xác lẫn tinh thần đều rã rời, Du Tân Dương ngả người dựa vào ghế, mắt bị bịt kín, khóe miệng lấm máu khẽ giật giật, giọng lạnh lẽo: “Nếu mấy chú còn chút tính người, thì một dao giải quyết tôi đi, thêm một dao nữa tôi làm ma cũng không tha cho chú.”
“……”
“Bốp!”
Tên áo khoác không nói không rằng, bất ngờ đá một cú, đạp cả người lẫn ghế ngã sầm xuống đất.
Du Tân Dương bị quăng xuống đất, má ép sát mặt sàn, ho sặc một tiếng, ngón tay bấu lấy nền đất, mặc cho máu từ miệng tuôn ra, cậu chỉ lặng lẽ lấy má quệt đi, ngoài ra không phát ra một tiếng nào.
Bởi vì cậu đã chắc chắn đây chính là văn phòng ba cậu, nơi ông từng để giường xếp lại ngủ trưa khi đi làm. Ngày trước cậu có giường không chịu nằm đấy ngủ, cứ thích bò dưới sàn chơi bi, làm nền nhà bị xước trầy trụa. Ban đầu ba cậu còn hay tét mông vì vụ đó, nhưng mỗi lần trước mặt mẹ là ông lại đổi sắc mặt: Ông nói sàn nhà trầy thì có thể thay được, chứ hạnh phúc tuổi thơ con trai thì không đổi lại được.
Rất biết làm người. Khiến cậu về sau cũng không dám quậy phá ba nữa. Thật ra lúc đầu mối quan hệ hai cha con căng thẳng, giương cung bạt kiếm lắm. Cho nên mới nói trẻ con sinh ra tốt nhất cứ ở nhà, đừng chạy lung tung. Giữa hai cha con, nếu như bỏ lỡ khoảng thời gian trước khi bi bô tập nói, thằng nhóc đuổi theo gọi “ba ba”, thì thật sự rất khó tha thứ cho cái bộ dạng hai mặt ba lòng của ông già sau này.
Nhưng mà, bỗng nhiên lại thấy không đau nữa.
Lần này, chắc là cậu có thể chơi bi rồi nhỉ? Dù sao thì cũng chẳng cần thi nữa.
Tên áo khoác lại giơ chân lên ——
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa lớn bị người ta đá tung ra. Du Tân Dương cuối cùng cũng nghe thấy một tràng bước chân ầm ầm như vó sắt, kèm theo giọng nói dễ nghe vô cùng của các chú công an: “Giơ tay lên!” ào ạt xông vào.
Lúc đó là đúng 11 giờ rưỡi đêm, cách kỳ thi vào cấp ba vào lúc 9 giờ sáng ngày hôm sau chín tiếng rưỡi nữa.
**
Sáng sớm bảy giờ rưỡi. Mặt đường còn đọng một lớp ẩm mỏng, cả thành phố như vừa được trận mưa đêm rửa trôi bụi bặm, ướt át xen chút lành lạnh. Lá cây còn đọng giọt nước long lanh. Lương Mai đang chuyển hết đám hoa trên ban công vào nhà.
Thấy Trịnh Diệu Gia và Lý Ánh Kiều rửa mặt xong bước ra khỏi phòng để ăn sáng, cô cổ vũ một câu: “Nhớ nha! Đừng có căng thẳng, đến nước này rồi thì thi được hay không, chỉ trông chờ vào Bồ Tát phù hộ thôi.”
Hai người cùng gật đầu mạnh như gà mổ thóc. Miễn không phải pizza là được. Hai đứa đã ăn ngán đến mức nghe hai tiếng đó là muốn nôn.
“Du Meo Meo còn đang hôn mê sao?” Lý Ánh Kiều vừa uống sữa đậu nành vừa hỏi, rồi nghi hoặc cúi xuống nhìn: sao mùi sữa đậu này…
“Sao vậy?”
“Không sao ạ.” Lý Ánh Kiều lắc đầu, “Hôm nay cậu ấy còn thi nổi không?”
“Giờ chắc vẫn còn nằm trong phòng cấp cứu, bị mất nước. Bọn bắt cóc ba ngày không cho nó ăn uống gì, tối qua truyền nước biển cả đêm.” Lương Mai nhìn đồng hồ, nói: “Nghe nói nó thi cùng trường với tụi em, cũng ở Tam Trung. Nếu được thì ra cổng trường chờ, nếu chờ không thấy thì đến giờ hai đứa cứ tự vào đi.”
“Em sẽ chờ, coi thử nó bị đánh ra cái dạng gì.” Lý Ánh Kiều tu ực một hơi hết sữa đậu, kéo Trịnh Diệu Gia đã ăn xong ra ngoài, lớn tiếng nói: “Chị Mai, chờ tụi em thắng trận trở về nha!”
Lý Ánh Kiều thi ở phòng 16, Trịnh Diệu Gia ở phòng 3, không biết Du Tân Dương được sắp ở phòng thi số mấy. Trước cổng trường ngày đầu thi tuyển sinh cấp ba, người chen chúc như lũ cuốn. Trang phục của các phụ huynh thì đồng bộ vô cùng. Lần nào đến dịp này Lý Ánh Kiều cũng muốn đi buôn sườn xám, doanh số chắc chắn tăng vọt. Còn có cả băng-rôn, cờ quạt, đến tiệm bán đồ ăn sáng bên đường cũng tăng giá thêm năm hào, một đồng so với ngày thường.
“Đến chưa?” Trịnh Diệu Gia cũng nhìn quanh đám đông tìm tung tích người bệnh kia. Cô cúi đầu xem điện thoại, “Cao Điển vào phòng thi rồi, thi ở Nhị Trung.”
“Không nói sớm.” Lý Ánh Kiều thất thần ậm ừ.
“Cậu cần lấy thứ gì à?”
“Không có,” Lý Ánh Kiều đáp, “Kêu nó thi xong tiện thể ghé phòng giáo viên chủ nhiệm lớp mình, cứ nói nó là ba mình tới lấy lại mấy quyển truyện tranh của mình bị cô giáo tịch thu.”
“……”
Trịnh Diệu Gia không biết từ đâu ngửi thấy mùi thuốc lá, liếc mắt nhìn xung quanh một vòng mới thấy trong con hẻm nhỏ đối diện cổng trường, dưới tấm bảng hiệu “Massage cho người mù” có mấy nam sinh mặc đồng phục trường Tam Trung đang tụ lại bên góc tường, vừa nói chuyện vừa hút thuốc, khói trắng lượn lờ, ánh mắt thi thoảng còn liếc về phía tụi cô.
Trịnh Diệu Gia kéo tay Lý Ánh Kiều, “Bên trường Tam Trung này loạn thiệt đó, mấy thằng đó sao dám ngang nhiên hút thuốc ngay trước cổng vậy, toàn học sinh cấp hai không hà? Ghê quá trời.”
Lý Ánh Kiều quay đầu nhìn một cái, nhận ra trong số đó có thằng cao cao mặc áo hoodie đen là bạn trai cũ của chị đại bên trường Nhị Trung, người từng chơi cá cược giúp cô kiếm nhẹ được hai ngàn. Tụi này chắc đang bàn chuyện làm sao để níu kéo chị đại kia. Có lẽ nhận ra cô cũng là học sinh Nhị Trung, ánh mắt tụi nó cứ lia tới lui trên người cô mấy lần, riêng thằng mặc áo đen thì không hề kiêng dè, còn cố ý ra tên cô nói với mấy đứa bên cạnh, giọng còn cố tình trầm xuống: “Đó là Lý Ánh Kiều.”
Trịnh Diệu Gia sửng sốt một lúc, siết chặt tay cô, “Kiều Kiều, cậu có từng đánh nhau với tụi nó không đó? Sao nó nói chuyện như hà mã vậy, cố ép giọng trầm xuống làm gì, ồm ồm ồm——”
“Đừng để ý tới nó, thằng đó đầu có vấn đề,” Lý Ánh Kiều không thèm quay đầu, “Thôi kệ, tụi mình vô đi. Không chờ nữa.”
Vừa định quay người bước vào, sau lưng vang lên một giọng quen thuộc, trong trẻo như ngọc: “Lý Ánh Kiều! Trịnh Diệu Gia!”
Cả hai theo phản xạ nhìn nhau, tự nhiên thấy tai bỗng dưng được sạch sẽ, có điều nghe hơi khàn hơn trước, nhưng vẫn là chất giọng trong trẻo như ánh sáng rọi qua tầng mây của thiếu niên.
Hai đứa đồng loạt quay đầu lại, vừa định lớn tiếng chào hỏi —— hoan nghênh đồng chí Du Meo Meo vượt năm quan chém sáu tướng, bình an trở về thi chuyển cấp!
Vừa quay lại thì thấy gió thổi bay mái tóc vừa gội sạch của cậu thiếu niên. Gương mặt thường ngày góc cạnh rõ ràng giờ đây như tờ giấy bị người ta vò nhàu rồi vứt xuống đất đạp dẫm lên mấy lần, không những đầy vết trầy xước xanh xanh tím tím mà khóe môi còn đóng một lớp vảy máu sậm màu. Mặt vừa sưng vừa méo, Lý Ánh Kiều chưa từng thấy Du Tân Dương thảm hại đến như vậy.
“…Hay là hai tụi mình giả bộ không quen nó đi.” Cô nhỏ giọng nói với Trịnh Diệu Gia.
Du Tân Dương truyền dịch nguyên một đêm, giờ cũng không quan tâm mình trông như tiểu quỷ chui từ tầng địa ngục thứ mười tám lên, hai mắt sưng như hai cái bóng đèn, ít nhất thì bác sĩ nói không mù, kiểm tra thị lực vẫn bình thường, đầu óc bây giờ cũng tỉnh táo lắm.
Người ta hỏi cậu có nhìn thấy thân cây ngoài cửa sổ không, cậu nói không sao, nhìn thấy đề bài là được.
Vậy là cậu tự rút ống truyền, hớn hở nhảy xuống giường đòi tới trường thi. Hiện giờ chân còn đang bó bột, vừa xuống xe là nhảy lò cò bước tới, vừa đứng vững liền gọi to tên hai đứa bạn. Còn Du Nhân Kiệt với Đường Tương đi sát phía sau cổ vũ tinh thần cho cậu.
Khung cảnh đó, Lý Ánh Kiều cảm thấy mình cả đời sẽ không quên nổi —
Đồng chí trúc mã của cô, trong sự dìu dắt của ba mẹ già, hai tay khoác lên cổ hai người họ, nhảy lò cò tiến thẳng về cổng trường thi chuyển cấp, còn không quên quay đầu nhắc nhở hai đứa cô —
“Lý Ánh Kiều! Trịnh Diệu Gia!”
“Tác giả ‘Thép đã tôi thế đấy’ là Ostrovsky, đừng viết tên đầy đủ đó nhé!”
Lý Ánh Kiều đột nhiên cảm thấy bản thân bị ý chí kiên cường kiểu chó hoang của cậu làm cho chấn động dữ dội, vậy nên hôm đó trước cổng trường Tam Trung xuất hiện một cảnh tượng, suýt nữa khiến mấy thằng hút thuốc bên cạnh càng thêm tin tưởng rằng: không thể học hành quá nhiều.
“Du Meo Meo! Lưu Vũ Tích——”
“Tự là Mộng Đắc! Ông cùng với Liễu Tông Nguyên gọi là Lưu – Liễu, cuối đời ông cùng Bạch Cư Dị gọi là Lưu – Bạch.”
“Lý Ánh Kiều! Câu mượn vật tỏ chí trong bài ‘Lậu Thất Minh’ là câu nào!”
“Tư thị lậu thất, duy ngô đức hinh!”(*)
“Trịnh Diệu Gia, trong bài Xích Bích, câu mượn cổ vật để gửi gắm tâm tình là gì?”
“Chiết kích trầm sa thiết vị tiêu, tự tương ma tẩy nhận tiền triều!”(*)
“Lý Ánh Kiều!”
“Ơi! Cậu hỏi đi.”
“Gặp nhau tại Trung học Phong Đàm.”
“Gặp nhau tại Trung học Phong Đàm!”
“Gặp nhau tại Trung học Phong Đàm!!!”
“Đám nít quỷ! Gặp nhau tại Trung học Phong Đàm!!!” Du Nhân Kiệt cũng hét theo một tiếng.
“Đúng là mấy đứa không thi thì la to nhất.” Đường Tương nói.
“Ha ha ha ha ha, dì Đường ơi, lúc chơi bài chú Du còn la to hơn nữa đó, con ngồi trong nhà coi tivi cũng nghe chú ấy gào lên ‘Một chọi ba, chơi không nổi!’”
Du Nhân Kiệt: “… Nít quỷ, muốn chú cho ăn đòn nữa đúng không.”
Lý Ánh Kiều: “…Lêu lêu lêu!”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 18: Gặp nhau tại Trung học Phong Đàm.
10.0/10 từ 45 lượt.
