Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 17: Nó nói bạn gái nó tên Thiện Thiện, Thiện trong từ ‘con lươn’
“Tao vừa hỏi thằng cháu đang học cấp ba, nó nói số 6 nghĩa là ‘đỉnh’, nếu trong game khen ai chơi giỏi thì dùng ‘666’, giờ đang là xu hướng đấy.”
Trong căn phòng chưa tới bốn mươi mét vuông khói thuốc mù mịt, một gã đàn ông xăm trổ đầy tay ngả người trên cái ghế sofa tróc da, dí tàn thuốc mới hút xong xuống sàn rồi giơ cánh tay xăm hình rồng xanh lên phẩy phẩy vài cái giữa làn khói mờ, nói với gã đầu đinh mặc áo khoác đen bên cạnh: “Nó nói bạn gái nó tên ở nhà là Thiện Thiện, là chữ Thiện trong con lươn. Câu đó nghĩa là: đỉnh ơi là đỉnh, Thiện Thiện đỉnh muốn chết luôn, tức là khen con bé giỏi toán lắm.”(*)
Gã đầu đinh có một tay áo rỗng, đang dùng răng bật nắp chai bia, nghe vậy thì quay sang khiến ống tay áo rỗng lủng lẳng đong đưa, nửa tin nửa ngờ nói: “Tốt nhất là vậy, chờ anh Đào về rồi, chuyện này mày tự nói với ổng, ai biết thằng nhóc đó đang giở trò gì.”
“Một thằng cấp hai thì giở trò gì được chứ. Với lại, chỉ mấy con số đó thôi, mày nhìn ra được cái gì?” Gã xăm trổ cười khẩy, lại châm điếu thuốc, khói vừa tan lại tiếp tục dày đặc. Gã ngậm điếu thuốc lá, khi nói chuyện cũng không thèm gỡ ra, đầu thuốc theo nhịp nói mà nhấp nhô. Gã quàng tay qua vai tên đầu đinh, giọng cợt nhả: “Không phải mày tự xưng là lúc đi học toàn đứng nhất nhì môn toán trong lớp à? Một thằng học cấp hai mà mày cũng sợ cái khỉ gì thế?”
“Cẩn thận vẫn hơn.”
Gã xăm trổ chẳng mấy kiên nhẫn: “Mày bớt giảng đạo lý với tao đi! Không thì ông đây biết làm sao? Nó nói bạn gái nó còn khó đối phó hơn cả ba nó, không liên lạc được thì chắc chắn sẽ báo công an. Ba nó thì có khi còn lo lắng cho sự an toàn của nó mà không báo, chứ con nhỏ bạn gái đó thì kệ nó sống chết, bắt cóc không quan trọng, chỉ sợ nó ra ngoài cặp với đứa khác. Vậy nên tao mới đồng ý cho nó cơ hội chứng minh lòng trung thành, miễn sao đừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
“Sao mày biết Du Nhân Kiệt chưa báo công an? Anh Đào đi lâu thế chưa về, nói không chừng bị công an bắt rồi.”
“Mày cầu chút điều lành cho anh mày đi,” Gã xăm trổ hít sâu một hơi, đốm thuốc đỏ gần sát tới môi, chỉ nghe gã khinh thường nói, “Bên khách hàng cũng nói rồi, cùng lắm thì g.i.ế.t con tin. Thằng này mà dám giở trò thì thẳng tay xử luôn. Với lại, gửi tin mấy ngày rồi mà không thấy động tĩnh gì, chứng tỏ tụi kia cũng không thèm để ý tới nó. Hơn nữa, thằng cháu tao, cái đứa học giỏi toán đó, nó cũng nói hai dãy số này chẳng có gì đặc biệt. Nghĩa là thằng nhóc này chắc cũng chẳng có trò gì đâu.”
“Thiệt không đó?” Gã đầu đinh nghi ngờ, “Nhà mày cũng có đứa học giỏi hả? Thi được mấy điểm?”
“Bảy tám chục gì đó.”
“…Toán cấp ba tối đa là 150 điểm, bảy tám chục còn chưa tới điểm trung bình.”
“Vậy hả?”
Gã đầu đinh không nói thêm gì, trong lòng vẫn còn nghi hoặc, ngửa cổ uống một ngụm bia rồi móc điện thoại ra kiểm tra mấy con số kia theo kinh độ vĩ độ, phát hiện cách xa đến mấy vạn dặm. Dùng bàn phím kiểu chín ô để gõ thử, vẫn cứ như lọt vào trong mây mù.
“Thấy chưa?” Gã xăm trổ lần này dụi thẳng điếu thuốc vào hộp mì tôm ăn dở, một tiếng “xèo” vang lên: “Cái đồ ngu Du Nhân Kiệt đó thì có thể đẻ ra quả trứng thông minh gì được? Chẳng phải giống hệt ba nó – đầu óc toàn yêu với đương hay sao?”
“Được rồi được rồi, mày mà không để ý tới nó thì cũng đâu có thành đống rắc rối này. Tự dưng đi dây dưa với nó làm gì. Tao không quan tâm cha con tụi nó có đầu óc yêu đương hay không, mà là mày đó – mày đừng nói là còn nhớ chị tao nhá. Tao nói cho mày biết, hai người không thể đâu.”
“Cười chết ông, nghĩ tới thôi cũng phạm pháp hả? Ông đây làm mấy chuyện phạm pháp ít chắc?” Hắn nhổ một bãi nước bọt thật mạnh, “Còn nữa, mày ngăn tao với chị mày thì mày nghĩ mày là thứ gì? Mày là lần đầu tham gia bắt cóc hả, hay là tiền tham ô mày không có phần? Ông đây vô tù mấy lần có lần nào không để tiền lại cho chị mày chứ?”
Vừa nói, gã xăm hoa túm cánh tay máy trên bàn trà lên, lấy ngón tay của thằng đầu đinh chọt mạnh vào chính hắn: “Hồi đó tiền ông đây liều mạng đổi lấy để mua gắn tay giả cho mày, lúc đó sao không thấy mày phản đối tao với chị mày quen nhau, giờ bày đặt làm người đạo đức. Chị mày giờ leo lên cành cao biến thành phượng hoàng rồi, ngủ với ông đây rồi lại chê bẩn—”
“Rầm!”
Thằng đầu đinh một cước đá lật bàn trà trước mặt, cả nước mì tôm văng tung tóe, hai người ngay lập tức lao vào nhau vật lộn trên ghế sofa như máy xay thịt.
“Cút mẹ mày đi! Mày còn dám lôi chị tao ra nói nữa là tao tiễn mày vô tù ăn đạn liền.”
…
Du Tân Dương bị trói trên ghế đã tròn hai ngày, đối phương sợ cậu giả vờ đi vệ sinh rồi bỏ trốn, hai ngày không cho cậu uống một giọt nước.
Lúc này bao tử cậu như một lon nước ngọt bị người ta dẫm bẹp, âm ỉ đau nhức. Cổ họng thì như một tấm bẫy dính ruồi hết keo dính, khô khốc và tanh nồng mùi máu xác chết.
Cậu cảm thấy nội tạng mình chắc bắt đầu thối rữa rồi, mà da dẻ thì cũng chẳng khá hơn là bao, tuy không nhìn thấy, nhưng dùng ngón chân nghĩ cũng biết bây giờ mà đi đóng vai xác sống chắc đạo diễn cũng sợ bị phụ huynh khởi kiện. Vì cậu không chịu ngồi yên, giãy giụa không ít, dây thừng thô ráp đã mài rách da cậu khắp nơi, chắc trên người chẳng còn bao nhiêu mảng da lành lặn, chỉ còn mấy ngón tay là còn cử động được, giơ ngón giữa chửi tụi khốn nạn này thì không thành vấn đề.
Dĩ nhiên, cậu khinh thường làm mấy trò mất phẩm giá như vậy.
Điều Du Tân Dương lo nhất bây giờ là đôi mắt của mình. Ngay ngày đầu tiên bị bắt, sợ cậu nhìn ra manh mối gì, tụi nó vừa trùm đầu cậu lên xe là có kẻ xịt nước ớt thẳng vào mắt, mí mắt bỏng rát vì cay, đau như thiêu đốt, nóng đến mức không phân biệt nổi nóng lạnh nữa, mắt hoàn toàn mất tác dụng, giống như hai cái lỗ thủng rỉ khí, đau đến mức thở còn không kịp.
Ngay sau đó cậu bị bọn hắn lấy mảnh vải bịt kín mắt, hơi nóng không thoát ra được, bịt chặt bên trong thiêu đốt nhãn cầu, dù vậy cậu cũng ráng nhịn không lên tiếng, chỉ là chưa bao lâu đã đau đến ngất đi. Tỉnh lại thì đã bị trói chặt vào ghế như xác ướp rồi.
Không nhìn thấy thế giới thật đáng sợ, cậu cảm giác võng mạc mình chắc đã bong ra rồi. Điều đáng sợ nhất là, mạng còn chẳng giữ được mà cậu vẫn còn lo tới kỳ thi lên cấp ba. Dù bây giờ có được cứu ra, lập tức đi học chữ nổi cũng không kịp thi. Ớ? Người mù có phòng thi riêng không ta?
Mấy ngày nay, cậu nhờ vào tai mà đoán được quy mô vụ bắt cóc này, có ba gã đàn ông: một gã mặc áo khoác và có một cánh tay bị tật, áo da cứ tạo ra tiếng xoẹt xoẹt, mùa này nghe rất dễ nhận ra, vì bị thằng đồng bọn tháo cánh tay máy ra gãi ngứa nên hai đứa tụi nó thường xuyên đánh nhau vì chuyện đó. Hai gã còn lại, một đứa tên là anh Đào, là anh của thằng áo khoác, còn đứa kia là cái gã đã giúp cậu gửi tin nhắn, đầu óc hơi đần, dễ dụ nhất bọn.
Cậu thường nghe thấy bọn họ thì thầm với nhau, bởi chẳng còn cách nào khác, bộ não con người đúng là kỳ diệu, mắt mù thì tai lại càng thính. Họ tưởng cậu nghe không được, nhưng thật ra câu nào cậu cũng nghe rõ mồn một. Anh Đào đi mua đồ ăn, hai gã kia ở lại không rời cậu nửa bước.
Hai tên đó lúc tán gẫu thì chẳng kiêng dè gì, hoặc nói đúng hơn là hoàn toàn coi cậu như không tồn tại. Tên ngu ngốc hơn thì huênh hoang nói sau khi lấy được tiền sẽ đi xăm thêm cái lưng, còn gã áo khoác thì im lặng rất lâu, mới hờ hững nói một câu: sau vụ này hắn định đi cắt tóc.
Hắn nói ít lắm, phần lớn là gã xăm trổ không chịu nổi bầu không khí yên tĩnh nên phải mở miệng trước. Gã xăm trổ vừa nghe liền can: đừng đi tiệm mới mở, chỗ đó không đàng hoàng, làm mấy dịch vụ “rau răm”.
Du Tân Dương không nhịn được chen vào: “Chú ơi, bắt cóc có đàng hoàng không?”
Gã xăm trổ lập tức rút vớ ra định bịt miệng cậu.
Du Tân Dương nghe tiếng gã cởi giày, vội vàng giở giọng liều chết: “Chú mà nhét vô miệng tôi là tôi chết liền cho chú coi.”
Cậu nghĩ, chắc bọn này nếu không tới bước đường cùng thì cũng không dám g.i.ế.t người thật. Bằng không đã chẳng phải phí công làm mấy trò che mắt cậu như vậy. Quả nhiên, đối phương đập mạnh đôi giày xuống sàn hai cái rồi lại xỏ vào, quay sang gã áo khoác giễu cợt: “Công tử nhà giàu đúng là khó chiều, đứa nào cũng lấy bệnh sạch sẽ ra làm bản cam kết sống chết.”
Gã áo khoác không nói gì.
Gã xăm trổ lại lầm bầm một mình: “Hiểu hiểu hiểu, công tử mà, chắc chắn chê chân của tụi nhà quê này hôi hám rồi.”
Du Tân Dương cũng cạn lời: “Nếu chú không ngại hôi, sao không tự nhét vô miệng mình đi.”
Gã xăm trổ rất dễ bị chọc cho nổi điên, quả nhiên hắn gầm lên: “Câm miệng! Lắm mồm nữa là tao táng mày giờ! Sao công tử nhà giàu khác không đứa nào lắm lời như mày?!”
Căn phòng chật chưa đến bốn mươi mét vuông, tụi nó không dám bật điều hoà, oi nóng và dính nhớp như đáy nồi lẩu cháy khét, bị hầm tới hầm lui.
Du Tân Dương lúc này chẳng khác gì con cá đang chờ nước sôi để làm thịt, biết mình chắc không thoát được, cậu xoay xoay cổ hai bên rồi tựa gáy lên lưng ghế, bịt mắt ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Máu và mồ hôi từ cổ rịn xuống, chảy theo xương quai xanh vào chiếc áo thun mấy ngày chưa giặt, cậu giả vờ như sống chẳng còn luyến tiếc gì: “Bạn ấy… không nhắn lại cho tôi hả?”
“Có chứ, kêu mày đi chết đi.” Gã xăm trổ đáp.
“…” Du Tân Dương khựng lại, quay đầu sang chỗ khác: “Tôi không tin.”
“Không tin thì đừng hỏi!” Gã xăm trổ đạp ngã chai bia trước mặt cậu, mấy cái chai như quân cờ domino đổ loảng xoảng đầy đất, “Không phải mày nói nó là bạn gái mày sao? Tại sao không đặt tên lưu nó vào danh bạ? Thằng nhóc, mày mà dám lừa tụi tao, tao g.i.ế.t mày thật đấy.”
“Cãi nhau không được hả?” Du Tân Dương mặt không đổi sắc, thật ra cũng khó đổi màu, vì hiện giờ đáy nồi xám xịt còn đẹp hơn mặt cậu. Cậu hất cằm về hướng giọng nói của gã xăm trổ, nếu giờ rửa mặt sạch sẽ rồi tháo bịt mắt ra, có khi trông cậu còn ra vẻ “muốn ăn đấm”: “Chú không thấy bạn ấy đang tìm cớ làm hoà với tôi sao?”
Cả đời này gã xăm trổ ghét nhất là năm loại người: một là nhà giàu, hai là đẹp trai, ba là học giỏi, bốn là được con gái mê đắm đuối, năm là cái kiểu mắt mọc trên đỉnh đầu.
Trong mắt gã xăm trổ, Du Tân Dương chính là dạng công tử bột, mọc đúng chỗ nhức nhối của gã.
Mà đương nhiên Du Tân Dương bắt được cơ hội là liên tục công kích gã xăm trổ: “Chú, tiến độ mấy chú làm tới đâu rồi, vẫn chưa gọi cho ba tôi hả? Bàn xong giá chưa, mai tôi thi lên lớp 10 rồi đó!”
Gã xăm trổ lấy cánh tay của thằng áo khoác chỉ vào Du Tân Dương.
Thằng áo khoác giật tay mình lại một cách thô bạo, ánh mắt b*n r* tia hung hãn dữ tợn chưa từng thấy: “Tụi mày câm hết cho tao! Mày mà còn nói với nó một câu nữa, tao coi mày đúng là không có não! Đem điện thoại với thiết bị chắn sóng của nó lại đây! Tao phải xem thử, thằng nhóc này giở trò gì.”
Du Tân Dương im lặng quay đầu lại ngay ngắn, vẻ mặt bình tĩnh như nước nhưng thật ra tim đã nhảy sắp bật ra khỏi lồng ngực, trong lồng ngực trống hoác không điểm tựa, nó đập thình thịch như trống trận. Cậu không dám thở mạnh, sợ hơi thở phập phồng khiến bọn chúng nghi ngờ, chỉ có thể liều mạng đè nén từng hơi thở, đè đến mức cả khung xương sườn bắt đầu đau nhức.
Cậu gồng tới gồng lui, cuối cùng vẫn không nhịn được, cắn chặt răng, mặt cứng đờ, yết hầu không kiềm được mà khẽ trượt một cái.
Nếu cậu thật sự chết ở đây, cậu hy vọng ba mẹ đừng thấy dáng vẻ chật vật méo mó đến vậy của mình.
Cậu cũng hơi hối hận, lẽ ra không nên gửi tin nhắn đó, chỉ tại cậu nhớ tới chuyện cô bạn nhắc đến dãy số Fibonacci, đầu nóng lên mới đi dụ gã xăm trổ. Nếu cô không giải được, cậu thật sự, thật sự sẽ không trách cô.
Nhưng với cái tính thích làm anh hùng của cô, e là đời này cũng sẽ vật lộn với mấy con số đó tới cùng.
***
Bóng đêm trườn khắp các góc phố trong thành thị, đèn neon chớp chớp. Mới gần chín giờ mà thành phố đã rơi vào tĩnh lặng hiếm hoi, đường phố chỉ có tiếng bánh xe thi thoảng lăn qua, cứ như đang nhấn chân ga ở số nhỏ nhất mà chạy chầm chậm ngang qua trung tâm thành phố.
Ngày mai là kỳ thi vào cấp ba hằng năm của huyện Phong Đàm, chính quyền đã phát thông báo cấm bấm còi trong ba ngày gần nhất, thành phố cũng tắt đèn từ sớm, yên lặng chờ đón “cuộc đại duyệt binh” trọng đại của toàn thể học sinh cấp hai. Tối cuối cùng, trạng thái tinh thần đầy đủ là quan trọng nhất, thí sinh ai nấy đều không hẹn mà cùng chui vào chăn từ sớm, tìm gặp Chu Công.(*)
Khu biệt thự nhà Du Nhân Kiệt vẫn còn sáng đèn, cảnh sát đã đặt máy nghe trộm ở từng tầng trong nhà họ. Tám giờ sáng và mười hai giờ trưa, bọn bắt cóc đã gọi điện hai lần, yêu cầu là — 30 triệu, giao tiền mặt, ngày mai đúng giờ sẽ thả con trai ông về thi vào cấp ba.
Du Nhân Kiệt và Đường Tương mấy ngày nay chưa được gặp con, sắc mặt tiều tụy không nhìn ra được thần thái của ngày trước. Trông cả hai như đã già đi cả chục tuổi, giờ khắc này có thể nhìn ra bộ dạng của ông bà Cao Điển năm xưa. Áo quần nhăn nhúm, tóc tai rối như cỏ dại, cứ cách một lúc lại đưa tay lên vò đầu bứt tai, trông chẳng khác gì hai cọng rơm rỗng ruột chỉ chờ gió thổi bay đi mất.
Họ từng nghĩ đối phương có thể đòi năm triệu, mười triệu, nhưng không ngờ vừa mở miệng đã giống sư tử ngoạm một phát ba chục triệu, còn bắt buộc phải là tiền mặt. Quan trọng nhất là, bắt cóc người ta đã mấy ngày, còn cố tình chờ đến sát ngày thi mới gọi điện.
Du Nhân Kiệt cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Cho tôi xác nhận con trai tôi an toàn trước đã, mấy người không bắt nạt hay đánh đập gì nó đúng không? Tôi muốn gọi video, cho tôi gặp nó.”
Tất nhiên, phía bên kia không cho ông được như ý.
“Nếu để tụi tao biết mày báo cảnh sát, thì khỏi mong gặp lại con trai mày. Chuẩn bị sẵn tiền mặt, chờ điện thoại giao dịch tiếp theo.”
Một tên bắt cóc đi theo kịch bản cực kỳ truyền thống, chẳng khác gì trên phim truyền hình đã chiếu cả ngàn lần, đến nỗi Du Nhân Kiệt còn nghi ngờ đoạn vừa rồi có khi là ghi âm sẵn, bên kia căn bản không có ai.
“Rầm——”
Du Nhân Kiệt toàn thân run rẩy, lần đầu mất kiểm soát, ném điện thoại xuống đất mạnh đến nỗi vỡ tan tành.
Đường Tương cũng âm thầm lau nước mắt.
Các chú cảnh sát chỉ có thể lặp lại những lời an ủi như bình thường, đồng thời tiếp tục tranh thủ thời gian phân tích tín hiệu âm thanh và vị trí thu sóng. May mà cuộc điện thoại lần này không vô ích, họ kiểm tra hệ thống camera giao thông trong vùng phát ra cuộc gọi, kết hợp với manh mối vài ngày trước, cuối cùng cũng khoanh vùng được một nghi phạm — Đổng Đào, từng có tiền án, năm năm trước từng vào tù vì tội bắt cóc tống tiền. Nhưng hắn rất có ý thức phản trinh sát, SIM điện thoại đầu tiên đã bị hắn vứt vào xe của ai đó, giờ đang chạy trên đường cao tốc hướng về tỉnh lỵ.
Mà bóng dáng của Đổng Đào thì lần cuối xuất hiện là tại một điểm mù camera ở một tiệm massage trong thành phố, sau đó như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín.
Manh mối lại bị cắt đứt tại đây, cảnh sát chỉ còn cách tiếp tục lần theo lịch sử giao dịch các tài khoản dưới tên Đổng Đào, tra xét khu vực hắn thường lui tới, tìm kiếm nơi có khả năng giam giữ con tin và kiên nhẫn chờ cú điện thoại thứ ba của bọn bắt cóc.
Nhà Lương Mai thì vẫn sáng đèn rực rỡ. Khu này gần như toàn là học sinh trường Tam Trung bên kia đường, theo từng ánh đèn dần tắt đi, đến cả ngọn gió đêm nay cũng im ắng lạ thường, lá cây không phát ra lấy một tiếng xào xạc, như bị đông cứng thành một mảng màu đen. Chỉ riêng nhà Lương Mai là một ốc đảo phát sáng giữa biển chết tịch mịch.
Khi ấy đã chín rưỡi tối, Diệu Gia và Lý Ánh Kiều vẫn còn ngồi quanh bàn ăn ngày thường để xem lại những bài sai, mì ly trên bàn vẫn chưa kịp dọn. Lý Ánh Kiều nhân lúc rảnh tay lau bàn, thấy sắc mặt Lương Mai nặng nề đặt điện thoại xuống, cô lập tức lao tới hỏi: “Sao rồi cô Lương, có phải Meo Meo gặp chuyện gì không ạ?”
“Đợi đã, tụi em im lặng một chút,” Lương Mai liếc nhìn đồng hồ treo tường, lập tức quyết định: “Cô gọi cho thầy Chu một cú, tụi em viết hai dãy số Dư Tân Dương gửi ra giấy, đợi thầy Chu tới thì ba người chúng ta cùng nghĩ cách. Nhưng hai đứa phải hứa với cô, cho dù có giải được hay không thì trước 11 giờ tối nhất định phải đi ngủ.”
Lý Ánh Kiều và Trịnh Diệu Gia liếc nhìn nhau: “Dạ!”
Chu Tiểu Lượng nửa đêm nhận được điện thoại, đến dép cũng không thay, mang nguyên đôi dép lê bắt xe đến vội vội vàng vàng. Vừa vào cửa, Lý Ánh Kiều và Trịnh Diệu Gia đang nhăn nhó gục mặt trên bàn nhìn chằm chằm hai dãy số, Trịnh Diệu Gia tò mò hỏi: “Kiều Kiều, cậu nhìn ra vấn đề ở đâu vậy?”
Lý Ánh Kiều cắm cúi viết lia lịa, đầu bút quét qua giấy nghe soạt soạt: “Không biết nữa, lúc đầu mình cũng không để ý đâu, nếu không phải gần đây bị thầy Chu hành tới mức nhìn thấy số là muốn tính thử, ai dè càng tính càng thấy không đúng…”
“Vậy em có ý tưởng gì chưa?” Chu Tiểu Lượng đi tới, tháo kính xuống, cầm lấy tờ giấy trắng trước mặt Diệu Gia, cẩn thận quan sát: “Nghe cô Lương nói nó đã bị bắt cóc mấy ngày rồi, tin nhắn đó gửi lúc mấy giờ, em còn nhớ không?”
Lý Ánh Kiều nghĩ một lát: “Chắc là gửi cho em vào tối ngày thứ hai sau khi bị bắt. Tin đầu tiên là 626, gửi lúc mười giờ rưỡi tối; tin thứ hai là 3364, cách nhau hai giây. Lúc đầu em còn nghĩ sai rồi, vì tin nhắn nằm trong hộp thư đến của mẹ em, nên tin nhắn đến sau lại nằm phía trên. Em cũng không xem giờ, theo thói quen cứ tưởng 3364 là gửi trước, nên cứ lấy 3364626. Em nghĩ đây là số máy bàn nên bấm gọi thử.”
Lương Mai hỏi: “Bên đó có nghe không?”
“Số trống ạ.”
Chu Tiểu Lượng đại khái hiểu ra, ngồi phịch xuống ghế, tiện tay lấy cây bút trước mặt Trịnh Diệu Gia, đầu bút nhanh chóng viết ra một loạt con số: “Thầy không kịp giải thích nhiều, tụi em hiểu được thì hiểu, không hiểu thì đừng hỏi vội. Giờ chỉ có thể giả định đây là tin cầu cứu. Cũng có khả năng bọn bắt cóc cầm điện thoại thằng bé rồi vô tình gửi đi, nhưng khả năng đó nhỏ, vì thường nếu lấy được điện thoại thì bọn chúng sẽ tháo pin tắt máy ngay để tránh bị cảnh sát truy ra.”
Lương Mai như sực nhớ ra điều gì, hỏi Chu Tiểu Lượng: “Không đúng nha, cảnh sát không định vị được SIM thằng bé sao? Đã có thể gửi tin nhắn rồi mà.”
Chu Tiểu Lượng lắc đầu: “Không chắc đâu, bật máy phải có kết nối mạng ít nhất ba mươi giây mới bị trạm gốc ghi lại. Có mấy băng bắt cóc chuyên nghiệp, phản trinh sát rất mạnh, mỗi lần bật máy nhắn tin hoặc gọi điện đều khống chế trong vòng ba mươi giây, rồi tiếp tục tra tấn nạn nhân. Với lại giờ đạo cao một thước, ma cao một trượng, có nhóm chuyên nghiệp còn dùng lồng Faraday để chặn sóng, thậm chí sao chép thẻ SIM giả rồi vứt vào bãi rác tái chế, mỗi ngày định kỳ bật máy để đánh lạc hướng tuyến truy dấu của cảnh sát. Cách gây án biến hoá khôn lường. Nhưng bàn chuyện này không có ích gì—”
“Thầy ơi, em có ý này!” Lý Ánh Kiều nhìn tờ giấy chi chít trước mặt: “626 bấm bằng bàn phím kiểu chín nút ra chữ ‘mèo’, 3364 bấm ra chữ ‘điên’ trong ‘Cảng Điên’, có khi nào cậu ấy đang bảo em là: mèo ở cảng Điên không?”
Chu Tiểu Lượng – vừa bắt taxi từ Cảng Điên tới đây – im lặng: “……”
Lương Mai: “…… Theo ý kiến cá nhân của cô nha, với chỉ số thông minh của Du Tân Dương, chắc nó sẽ đánh ba từ Cảng Kẻ Điên thành ba tổ hợp số kiểu bàn phím 9 nút.”
Trịnh Diệu Gia nói: “Có khi nào là ‘mèo điên’? Cậu ấy nói mình bị điên, đây là tín hiệu cầu cứu?”
Chu Tiểu Lượng: “…… Vẽ tranh đi Diệu Gia.”
Lý Ánh Kiều khoanh tay tựa vào ghế, cây bút lại kẹp giữa nhân trung, nhìn chằm chằm hai dãy số đó lẩm bẩm: “Để em nghĩ thử… chắc chắn cậu ấy muốn nói gì đó với em, nếu đã chọn gửi cho em thì nhất định là điều em có thể liên tưởng ra.”
Nhưng càng nghĩ như vậy, cô lại phát hiện bản thân và Du Tân Dương có quá nhiều mối liên hệ chung, mà những thứ liên quan đến số thì hầu như không có — Tiểu Hoạ Thành, Cảng Điên, Sử Béo Ú, cây cán bột, tôm hùm đất, bế công chúa, Conan…
“Nó học toán giỏi đúng không?” Phản xạ đầu tiên của Chu Tiểu Lượng là dùng mã dịch Caesar, FBFCCFD — rõ ràng là một chuỗi vô nghĩa như mấy viên kẹo hồ lô.
“Trong đám tụi nó thì chắc nó giỏi toán nhất.” Lương Mai đáp.
Chu Tiểu Lượng gật đầu như hiểu ra gì đó: “Vậy có thể loại trừ một số hướng. Cảm ơn cô nha, cô Lương, câu trả lời của cô rất hữu ích.”
Lương Mai: “…… Không cần cảm ơn, Chu Tiểu Lượng.”
Chu Tiểu Lượng đã tự mình rơi vào trạng thái suy nghĩ: “Lý Ánh Kiều, trước đó hai đứa em nói chuyện gì?”
“Em bảo nó trả lại quyển Conan bị cô Lương tịch thu, em nói em sẽ dùng dãy số Fibonacci để chào hỏi nó, kêu nó đừng không biết điều —” Lý Ánh Kiều chợt nhớ ra: “Thầy ơi, thầy nói hoa hướng dương là ví dụ kinh điển của sắp xếp Fibonacci, có khi nào nơi này có 626 bông hướng dương không?”
“Vậy 3364 là gì?” Chu Tiểu Lượng cũng nhìn chằm chằm tờ nháp trước mặt, lẩm bẩm, “Chẳng lẽ cũng là dãy Fibonacci ——”
Lý Ánh Kiều tựa lưng vào ghế, mắt chăm chú nhìn tờ nháp, trong đầu không chút tạp niệm. Cô thử đủ loại cách chuyển đổi số thành chữ, thậm chí thử cả hệ thập lục phân trong máy tính, kết quả ra là 5F9244, nhìn giống biển số xe mà cũng không phải. Thầy Chu còn nói có một loại mã là ASCII, nhưng khi tính tiếp thì ra một đống dấu chấm than. Chẳng lẽ Du Meo Meo bị bắt cóc rồi mà còn rảnh rỗi trả lời rằng mình bị khiếp sợ vì cô đã học được dãy Fibonacci?
Nhưng cô vẫn có cảm giác hai dãy số kia có liên hệ nào đó — 6, 26, 33, 64……
Ơ! Khoan đã!
Có khi nào thật sự là một chuỗi số không!
Từng phút trôi qua, kim đồng hồ lặng lẽ tiến đến mười giờ rưỡi. Du Nhân Kiệt và phía cảnh sát vẫn chưa nhận được cuộc gọi thứ ba từ bọn bắt cóc, nhưng ít nhất cũng biết được một tin vui từ phía Lương Mai: con trai ông từng nhắn tin cho Lý Ánh Kiều vào ngày thứ hai sau khi bị bắt cóc, chứng tỏ nó vẫn chưa từ bỏ hy vọng, ít nhất vẫn đang cố gắng tìm cách tự cứu bản thân.
Du Nhân Kiệt vẫn canh giữ bên điện thoại, đầu ngón tay gõ nhịp lên đầu gối theo phản xạ. Cửa biệt thự bị đẩy ra, ông bà ngoại từ quê chạy đến, từng bước run rẩy bước vào. Vừa thấy nhà đông nghẹt người, suýt nữa chân mềm nhũn, cả đời nào thấy cảnh nhiều cảnh sát hội họp trong nhà thế này, giọng run như cối xay: “Có tin gì chưa? Bọn bắt cóc chưa gọi lại hả? Bên đám bạn nó thì sao? Hai dãy số kia thật sự là do Tân Dương gửi tới à?”
“Chưa biết nữa.” Đường Tương mệt mỏi đến tột cùng, như đang chìm trong khoảng trống vô hình, toàn thân lạnh toát, “Đám nhỏ đó ngày mai cũng thi cấp ba, giờ này còn ở cạnh thầy giáo dạy Toán giúp điều tra. Mình cứ chờ tin tụi nó là được. Mà cũng chưa chắc là thông tin thật sự có ích đâu, chúng ta đừng nóng vội. Nếu giúp được, chúng ta biết ơn. Không giúp được cũng không sao. Không sao hết.”
Giọng bà như đang an ủi mẹ mình, cũng như đang tự trấn an bản thân.
Bà ngoại ăn chay trường bốn mươi năm, nghe đến đó thì lập tức lần chuỗi Phật châu không rời tay, khấn vái cho bọn họ: “Tụi nhỏ tốt quá, toàn là bọn nhóc có tâm tốt như Bồ Tát. Thằng Dương có bạn bè như vậy là cái phúc của nó đó.”
“Reng reng reng ——”
Toàn bộ mọi người giật nảy mình, gần hai chục người trong biệt thự gần như đồng loạt ngừng tay, kể cả nhóm chuyên gia đang phân tích hai dãy số cũng tức thì im phăng phắc, trong chớp mắt yên lặng như tờ, tất cả cùng chờ người cha của con tin bắt máy cuộc gọi cuối cùng từ bọn bắt cóc.
Du Nhân Kiệt toàn thân nóng ran, thật ra từ hôm qua ông đã bắt đầu lên cơn sốt, trán đầy mồ hôi, không rõ là do căng thẳng hay do phản ứng sinh lý. Ông l**m đôi môi khô khốc, đã không nhớ nổi lần cuối mình uống nước là khi nào. Ông hít sâu, xoa mạnh mặt, nhận được tín hiệu tay “ok” từ cảnh sát, lập tức nhấc máy.
“Alo——”
–
“Là tôi đây, Lý Ánh Kiều nhất định không chịu đi ngủ, còn nửa tiếng nữa thôi, nếu không giải được tôi sẽ đánh ngất rồi nhét vào phòng ngủ luôn, báo trước cho chị một tiếng.” Trong nhà ai nấy đều đang chúi đầu tính toán, Lương Mai – người không hiểu toán – lúc này đang tựa lan can hút thuốc giải tỏa căng thẳng, nói với Lý Xu Lị bên kia điện thoại.
Lý Xu Lị vừa định nói: “Chuyện này có phải tại tôi không, vì tôi không kịp đọc tin nhắn sớm hơn.” Thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng hét vui mừng của con gái: “Thầy Chu! Dãy số Du Tân Dương gửi cho em đúng thật là dãy Fibonacci!”
Ngay sau đó, Chu Tiểu Lượng dùng tốc độ ánh sáng bắt đầu loạt hỏi – đáp nhanh như chớp với cô.
Mãi đến khi Chu Tiểu Lượng trầm giọng hỏi: “Em có biết trong dãy số Fibonacci có một quy luật lặp lại chữ số tận cùng rất kinh điển không?”
“Trước kia em không biết.” Lý Ánh Kiều trải từng tờ giấy nháp ra, mạch suy nghĩ cũng theo kịp rất nhanh, “Thầy từng nói cái này không thi nên em cũng không đào sâu, nhưng nãy em vừa tự tính từng bước ra kết quả như vầy, công thức của dãy Fibonacci là F(n) = F(n-1) + F(n-2), tức là tổng của hai số liền trước đúng không ạ. Nếu mình lấy 6 và 26 làm hai số đầu của dãy, thì công thức biến tấu này của Dư Tân Dương theo cách này suy ra lần lượt là: 6, 26, 32, 58, 90, 148, 238… Em tính đến số thứ hai mươi là 124210, và trong hai mươi con số đầu của dãy này đều khớp với quy luật chữ số tận cùng thầy vừa nói — cứ hễ là số ở vị trí bội số của 5 thì chữ số cuối của nó chắc chắn là 0.”(*)
Lương Mai vừa cúp máy thì cũng nghe được một nửa, nhìn vào các con số được khoanh tròn riêng biệt trên giấy nháp, cô ấy lẩm bẩm lặp lại: “Rồi sao nữa? Ý là số thứ năm là 90, đuôi là 0; số thứ mười là 1010, đuôi cũng là 0; số thứ mười lăm là 11200, đuôi là 0; số thứ hai mươi là 124210, cũng là 0. Cứ năm số thì đuôi số lại về 0, vậy là có ý gì?”
Chu Tiểu Lượng liếc nhìn Lý Ánh Kiều, Lý Ánh Kiều đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Lương Mai nói: “Cô Lương, cô thấy trong cuộc sống có thứ gì là tuần hoàn không?”
Không đợi Lương Mai trả lời, Trịnh Diệu Gia tò mò hỏi trước: “Vậy còn 3364 thì sao? Số đó đâu nằm trong dãy số này.”
“3364 có thể xem là bình phương của 58.” Chu Tiểu Lượng chậm rãi đeo lại kính, khoanh tròn số đứng thứ tư trong dãy trên giấy, nói: “Chính là bình phương của cái số 58 ở vị trí thứ tư mà Du Tân Dương đã đưa ra cho chúng ta. Em cảm thấy trùng hợp đến thế được sao? Thầy từng nói với tụi em rồi, toán học trong đời sống mới là toán học thật sự. Thầy chưa từng gặp bạn học này, nhưng cậu bé thực sự là người từng quan sát toán học trong đời sống.”
“Vậy tại sao thằng bé lại gửi bình phương của 58 làm tin nhắn thứ hai? Cố tình nhấn mạnh điều gì?” Lương Mai hỏi.
Chu Tiểu Lượng liếc nhìn Lý Ánh Kiều đầy ẩn ý: “Em ấy biết.”
“Là vòng tuần hoàn giống như xe buýt.” Lý Ánh Kiều càng lúc càng rõ ràng mạch suy nghĩ, vì cô chợt nhớ ra mấy ngày trước hai người từng rượt đuổi nhau ở trạm xe buýt, “Tuyến xe buýt đó nửa tiếng có một chuyến, nhưng có một loại xe buýt đón khách dọc đường vẫy tay thì sẽ dừng, mỗi ngày chỉ có năm chuyến. 58 bình phương, là cậu ấy đang nói cho em biết, một ngày em phải đi về hai chuyến tuyến 58.”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 17: Nó nói bạn gái nó tên Thiện Thiện, Thiện trong từ ‘con lươn’
10.0/10 từ 45 lượt.
