Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 16: Là số của Du Tân Dương, không sai
……
Nhưng nửa tiếng đã trôi qua, Lý Ánh Kiều vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào từ Du Tân Dương.
Vậy nên cô kết luận: hoặc là Du Tân Dương bị bắt cóc, hoặc là bị tóm vô tù rồi.
Chứ nếu không, cho cậu ta một trăm lá gan cũng chẳng dám không trả lời tin nhắn của cô.
Hồi trước bọn họ ở Tiểu Họa Thành, dưới sự dẫn dắt của Lý Ánh Kiều, cả nhóm thường xuyên leo cây tìm tổ chim, xuống ruộng bắt tôm hùm đất. Du Meo Meo rất ra vẻ, chê cái này dơ, chê cái kia có đỉa, Lý Ánh Kiều không chiều cậu ta, không đi thì khỏi mang cậu ta theo.
Kết quả là khi phát hiện bị Lý Ánh Kiều bỏ lại, cậu ta bắt đầu giận dỗi. Lý Ánh Kiều cũng không thèm dỗ, tự dẫn Cao Điển với Diệu Gia hì hụp lội đồng bắt một giỏ tôm hùm đất mang về Tiểu Họa Thành, còn cố tình khiêng cái bếp than ra đầu đường Xuyên Minh nướng ngoài trời.
Vì chuyện đó mà Du Tân Dương tức đến độ mấy lần đòi tuyệt giao nhưng cũng chẳng thành công, cậu ta giận dỗi mấy bữa rồi lại tự tìm cớ xuống nước, thường chỉ có thằng “bánh ngọt” hiền lành mới chịu để ý tới cậu ta, chủ động nói đỡ cho cậu ta, dỗ dành vài câu.
Lý Ánh Kiều rất hiếm khi chủ động, nhưng lần này vì bộ truyện Conan nên phá lệ làm lành trước, vậy mà Du Meo Meo lại khoác lên vẻ thiếu gia, đúng là nuông chiều thành thói.
Lý Ánh Kiều thành thạo xóa toàn bộ lịch sử tin nhắn và cuộc gọi rồi trả điện thoại lại cho Lý Xu Lị.
Suốt một tuần, dưới sự tận tâm chỉ bảo của Lương Mai và chế độ “đề thi điên loạn” của Chu Tiểu Lượng, mấy đứa nhỏ bị tra tấn đến nỗi ốm o rạc người. Hai con mắt lúc nào cũng lơ lửng đầy công thức toán học, thấy miếng pizza bị cắn vài miếng cũng bắt đầu tính diện tích, thấy người ta đánh cầu lông thì không nhịn được mà muốn tính phương trình đường parabol, thấy một dãy số dài thì tự hỏi có phải bẫy số học không.
1, 3, 5, 9, 11, 15, 17, 2…
Lý Ánh Kiều nhìn chằm chằm vào bài sai trên đề của Trịnh Diệu Gia, cắn đầu bút nhíu mày, càng lúc càng chặt: “Diệu Gia, cái dãy số này có chép thiếu không vậy?”
Trịnh Diệu Gia vừa rảnh rỗi, đang chăm chú vẽ cơ bắp cho Bạch Cư Dị trên sách Ngữ Văn, sau một tuần toàn tâm toàn ý sáng tác, bắp tay của vị “ma thơ” này đã nổi lên sống động như thật, như thể giây tiếp theo sẽ chui ra khỏi sách đấm Chu Tiểu Lượng dính vô tường.
Cô bạn chầm chậm quay đầu lại: “Đó là số điện thoại của bà ngoại mình á, cậu đang tính cái gì vậy.”
“……”
Chỉ có Chu Tiểu Lượng là cảm thấy mãn nguyện, vẫn giữ nụ cười nho nhã, đẩy đẩy kính mắt, dùng giọng điệu đầy phong thái “người thầy năm xưa” nói với cô: “Lý Ánh Kiều, em có chút thiên phú đó, tiếp tục cố gắng nhé.”
Cho dù là người luôn tự tin như Lý Ánh Kiều, lần đầu tiên được khen là có thiên phú cũng phải nghi ngờ nhân sinh, cô cười gượng hai tiếng: “Cảm ơn ạ.”
“Không có chi, cái khó nhất của toán vĩnh viễn không nằm trên bài kiểm tra, nếu tụi em hiểu được toán học trong cuộc sống, thì toán trên đề thi chỉ là con cọp giấy mà thôi.”
Đôi khi Chu Tiểu Lượng đơn thuần như một tờ giấy trắng, trong thế giới của thầy ấy chỉ có toán học. Có lẽ Lý Ánh Kiều và tụi nhỏ mãi mãi sẽ không biết, lúc đầu Lương Mai tìm Chu Tiểu Lượng đã nói dối rằng — tụi nhỏ này cực kỳ yêu môn toán, mỗi ngày vì toán mà đâm đầu vô tường ầm ầm, chỉ tiếc là không có một giáo viên tốt.
Lúc đó Chu Tiểu Lượng còn đang sống ở cảng Điên, nghe xong không nói hai lời liền khăn gói tới ngay. Nhưng sau hơn một tháng ở chung, Chu Tiểu Lượng chưa chắc là không nhận ra tụi nhỏ căn bản không yêu toán học, mà chỉ vì tụi nó muốn thi vào Trung học Phong Đàm, vì muốn đổi số phận mà thôi.
Chu Tiểu Lượng cũng không vạch trần điều này với Lương Mai, vì lúc ấy Lương Mai sợ thầy biết sự thật rồi sẽ bỏ mặc đám nhỏ. Sau này Lương Mai hỏi vì sao, Chu Tiểu Lượng nói thật ra ngay khoảnh khắc bước vô cửa, bị chiếc máy bay giấy đập trúng trán là thầy đã biết bọn nhỏ này chẳng yêu toán chút nào rồi.
Vậy nên thầy cố ý thiết kế ra trò chơi pizza để nhìn tụi nó gà bay chó sủa, trai cò đánh nhau, tranh giành đấu đá, trả đũa nhau.
Toán học kỳ quái nhất chính là chỗ đó, nhìn như định lý cứng nhắc và công bằng nhất, song chỉ cần hơi động não chút xíu là có thể dễ dàng khơi ra những mặt yếu ớt và mờ tối nhất trong bản tính con người.
Dù gì thì con người vốn không sợ chia ít, chỉ sợ chia không đều.
Dùng toán học để giải cấu bản tính con người chính là quả báo đời này của Chu Tiểu Lượng, giống như định lý ổ chim bồ câu mà thầy còn chưa kịp dạy cho tụi nhỏ: mâu thuẫn và xung đột bùng phát từ sự hữu hạn của tài nguyên mới là đề bài vĩnh viễn của thế giới này.
Còn vì sao thầy chọn ở lại, có lẽ là vì khi trò chơi pizza kết thúc, ba đứa nhỏ kia đều ngầm hiểu — cho dù hôm đó có người thua be bét, một miếng pizza cũng không được ăn, đói đến nỗi mắt xanh lè lên cũng không hề đụng tới miếng pizza cuối cùng, mà lại hỏi thầy: “Thầy Chu, sao thầy còn chưa ăn?”
Trong mấy năm đi dạy của thầy chuyện này rất hiếm gặp. Thầy đam mê dùng toán học để thử thách lòng người, mà về mặt bản tính con người thì ba đứa nhỏ này thắng rất đẹp, làm thầy có chút vui mừng tuy không đáng giá lắm. Nhưng về mặt toán học, tụi nó thua hoàn toàn.
Bọn họ sẽ tính ra diện tích nhỏ nhất nằm trong phạm vi cho phép, rồi bảo hai người còn lại cắn miếng pizza to nhất có thể. Như vậy ba người thay phiên đều có thể ăn được miếng pizza có diện tích lớn nhất. Còn ba đứa này, đến cả cách đơn giản như vậy cũng không nghĩ ra, ngày nào ăn pizza cũng vô cùng vui vẻ, bản thân chẳng được ăn mà lại còn lo thầy đã ăn chưa.
Chu Tiểu Lượng cảm động thì cảm động, nhưng cuối cùng đành giả vờ tháo kính, lau lau mắt nói: “Mấy đứa ngoan quá.”
Nhưng thật ngốc nghếch.
……
Sát kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, lòng quyết tâm và ý chí chiến đấu của Lý Ánh cao chưa từng thấy. Cô như thể tự còng tay mình dính chặt vào bàn học, lôi những bài toán sai tới sai lui trên đề ra cải tạo lao động, moi ruột xẻ xương, nghiêm hình tra khảo, cho tới khi tụi nó không dám làm loạn trên bài thi của cô nữa mới thôi.
Đêm trước trận chiến, Lý Ánh Kiều “xoạt” một tiếng bung ra tờ đề toán gần đây làm khá ưng ý. Dưới ánh đèn dây tóc, hai tay cô giơ cao bài kiểm tra, hài lòng mà dứt khoát dùng ngón trỏ phủi mạnh một cái, không ngoài dự đoán, bài thi rách toạc ra.
Trên mặt giấy, tám chữ “Du Tân Dương! Cậu chờ đó cho tôi!” lộ rõ qua ánh đèn, thủng lỗ chằng chịt rất dữ tợn.
***
……
Đã ba ngày Du Tân Dương không về nhà, Du Nhân Kiệt và Đường Tương gần như ba ngày ba đêm không chợp mắt. Từ sau khi nhận được bức thư đe dọa đó, Du Nhân Kiệt và Đường Tương liền cho vệ sĩ bám sát thằng nhỏ, đi đâu cũng có người theo, hơn nữa sắp thi vào cấp ba rồi, gần đây phòng tập múa cũng không cho nó tới nữa.
Tối hôm đó, hai cha con đi dạo bộ về nhà như thường lệ, hôm sau Du Tân Dương vẫn đến lớp, tan học rồi thì không thấy trở về nữa.
Dạo đó nhà họ sợ bóng sợ gió, tinh thần Đường Tương căng thẳng. Bình thường sau tiết tự học buổi tối, trước mười giờ là Du Tân Dương đã về đến nhà rồi. Nhưng hôm đó đến mười giờ rưỡi mà vẫn chưa thấy bóng dáng, Đường Tương lập tức gọi điện cho Du Nhân Kiệt, đêm hôm đó hai người lập tức báo công an.
Thế nhưng ba ngày trôi qua vẫn bặt vô âm tín. Đường Tương mấy lần vì tim đập nhanh mà ngất xỉu, giờ đang cấp cứu thở oxy, tóc tai rối bời như cái tổ chim bị diều hâu tấn công, không chỉ mất tiêu quả trứng mà cả tổ cũng bị bứng đi luôn.
Thân hình mảnh mai của bà nằm trên giường cấp cứu, ven máu bị cắm rồi rút ra liên tục, ga giường dính đầy vết máu phải thay đến mấy lần. Vì thần kinh căng quá mức, chỉ cần hành lang vang tiếng chân nhẹ là bà lập tức rút kim ngồi bật dậy khỏi giường, chuẩn bị lao ra đón con. Bất kể là ai tới, vừa mở miệng đã khản giọng hỏi: “…Tân Dương có tin gì chưa?”
Du Nhân Kiệt cũng ba ngày không ngủ, trên người vẫn là cái áo sơ mi mặc hôm đón con về, nhăn nhúm đến mức không nhìn ra hình thù, cổ họng như bị đốt bằng cục than hồng, nuốt không trôi mà nhổ cũng chẳng ra, chỉ còn biết thiêu đốt ông không chút thương tiếc.
Du Nhân Kiệt chỉ ước gì có thể lập tức đổi chỗ với con, mấy tia máu trong tròng mắt đỏ đến mức có thể xào một đĩa đông trùng hạ thảo, nhưng ông chỉ có thể ngồi bên giường kiên nhẫn trấn an Đường Tương đang gần như sụp đổ: “Đừng lo, đừng lo mà… nếu Tân Dương thật sự bị bắt cóc, đối phương nhất định sẽ đòi tiền, bao nhiêu tiền chúng ta cũng có, tốn bao nhiêu tiền anh đều sẽ giao để Tân Dương bình an trở về, tin anh nhé, được không?”
Ông chưa từng thấy Đường Tương ra nông nỗi này. Đường Tương xưa nay tính cách thẳng thắn phóng khoáng, luôn tin rằng con cháu có phúc của con cháu, mấy người lớn trong nhà còn chê bà là người “lòng dạ rộng tới mức xoay được voi”, đối với con trai thì kiểu nuôi thả là chính, nhìn sơ qua cứ tưởng bà chẳng thương gì Tân Dương.
Nhưng Du Nhân Kiệt hiểu, ba mẹ của Đường Tương là kiểu gia đình Trung Quốc truyền thống, mà ba mẹ kiểu đó thì giống như bình giữ nhiệt thời xưa, trong lòng có nóng tới đâu, khi nói ra đến miệng cũng là lạnh ngắt.
Cho nên trong chuyện thể hiện “tình yêu”, Đường Tương luôn có sự xấu hổ ngượng ngùng, không chỉ với ông mà cả với con trai. Đây là lần duy nhất bà bộc lộ sự mềm yếu thuộc về một người mẹ.
***
“Kiều Kiều, con ăn chưa đó?”
Lý Xu Lị vừa từ tiệm spa về, dạo này theo sư phụ học tay nghề, lúc tan làm cũng đã khuya. Bà về tới nhà liền thấy con gái chỉ búi đại một cục lỏng lẻo trên đầu, đang nằm bò trên bàn viết sột soạt làm đề thi.
“Ăn rồi ạ!” Lý Ánh Kiều thẳng lưng dậy, dựa người vào lưng ghế phía sau, lật mặt sau bài kiểm tra hôm qua vừa thi xong, ánh mắt như duyệt binh mà lướt chậm tuần tra trên tờ giấy, vừa hút sữa vừa nói với Lý Xu Lị, “À đúng rồi mẹ ơi, tối mai con dọn qua chỗ cô Lương. Con với Diệu Gia đều thi ở trường Tam Trung, ngay đối diện nhà cô Lương luôn. Cô nói mấy ngày thi tụi con cứ ở chỗ cô, khỏi phải tốn thời gian đi lại.”
“Ừ,” Lý Xu Lị tiện tay quăng cái túi ở cửa ra vào, đi thẳng vào bếp kiểm tra cơm trong tủ lạnh, thấy con gái ăn rồi mới quay người vào phòng ngủ của con, giúp con buộc lại búi tóc đang lỏng lẻo trên đầu, “Sao nào Kiều Kiều, tự tin không?”
“Nhìn nè mẹ!”
Lý Ánh Kiều đặt sữa chua xuống, xoè bài kiểm tra ra như khoe báu vật, giơ lên trước mặt bà: “Ghê không?”
Lý Xu Lị đang cột tóc giúp con bé, ngẩng đầu liếc mắt nhìn, chân thành cảm thán: “Ghê thiệt. Ba chữ số, còn hơn cả cân nặng của mẹ một số lận.”
Lý Xu Lị ở tuổi này cũng không phải cố giữ dáng gì, hồi trẻ bà bị rối loạn lưỡng cực, ăn uống vô độ khiến dạ dày có vấn đề, ăn gì cũng bị tiêu chảy, cũng có thể gọi là rối loạn tiêu hóa do lo âu, sau này mệt mỏi nên ốm xuống.
Cô lại đổi tay ra hiệu, nhanh chóng làm động tác ba con số khiến Lý Xu Lị không học hành gì mà cũng bị con gái dụ cho sửng sốt. Ánh mắt bà chăm chú nhìn con, nghe con thao thao bất tuyệt giảng giải: “Thầy Chu nói nha, 70% là câu cơ bản, 20% là câu khó, còn 10% thầy bảo bọn con đừng phí thời gian, mấy câu đó để lọc mấy đứa thiên tài Toán học. Thầy nói con bây giờ đã vững mấy câu cơ bản rồi, nếu phát huy tốt 20% kia, nếu đúng được hai phần ba thì chắc kèo đậu vào Trung học Phong Đàm.”
Lý Xu Lị nghe con nói mạch lạc, gật đầu liên tục như đang suy nghĩ sâu xa, dặn con đừng quá mệt, nhớ nghỉ ngơi.
Lý Ánh Kiều nóng lòng muốn ôn bài, đẩy mẹ ra: “Thôi không nói nữa, con phải ôn bài đây.”
Trời đã khuya, chỉ còn vài nhà có con em chuẩn bị thi cấp 3 và đại học là còn sáng đèn cày đêm học bài. Dù là học ngày học đêm hay nước đến chân mới nhảy, bất kể có ích hay không, trước tiên cứ lạch cạch nạp đạn vô súng cái đã, bắn trúng được đứa nào thì hay đứa đó.
Lý Xu Lị lại thầm cảm thán thời đại khác nhau, mỗi thế hệ có nỗi khổ riêng. Hồi xưa là ăn không đủ no bụng, bây giờ thì chỉ cần ăn mực ăn chữ cũng no, ai khổ hơn đây? Bà không biết, bà chỉ biết Kiều Kiều rất cố gắng, vậy thì tất nhiên bà cũng không thể trì hoãn con bé được.
Lý Xu Lị vừa quay người định ra ngoài, chợt như nhớ ra gì đó, móc điện thoại ở túi quần ra đưa cho con: “À đúng rồi Kiều Kiều, mấy bữa nay mẹ bận quá không có thời gian coi điện thoại, hôm nay điện thoại báo đầy bộ nhớ, lúc xóa tin rác thì thấy một tin nhắn lạ lạ, này có phải là bạn con không?”
Ban đầu Lý Xu Lị tính mua cho con cái điện thoại, Lý Ánh Kiều nói trước kỳ thi không muốn bị phân tâm, thi xong rồi hẵng mua. Vậy nên điện thoại của bà toàn lưu mấy số của tụi nhỏ như Diệu Gia, Bánh Ngọt. Thỉnh thoảng Diệu Gia còn nhắn bà: “Dì Lý ơi con muốn ăn cơm lập hạ.” Lý Xu Lị mới biết là cô ả Lương Mai này dụ con gái bà đi mà không biết nấu ăn.
“Dạo này tụi con ở nhà cô Lương ăn gì vậy? Không lẽ còn chơi cái trò pizza đó?” bà hỏi.
“Có chơi chứ, vui lắm.” Lý Ánh Kiều nhìn điện thoại thất thần, đáp: “Mỗi lần thấy nét mặt ngán ngẩm của thầy Chu là vui nhất. Thầy nói chỉ cần tụi con nghĩ ra cách giải tối ưu thì sẽ đổi trò mới, mà trò mới chắc chắn sẽ hành tụi con dữ hơn. Tụi con đâu có ngu, thầy Chu ngây thơ lắm, tụi con nói gì thầy cũng tin. Tâm trí thầy còn giống học sinh cấp hai hơn cả Cao Điển nữa. Xu Lị ơi, mẹ nói xem mấy người có học đều vậy hả?”
“Xu Lị không biết đâu, kiếp này Xu Lị không đi học, con tự nghiên cứu đi.”
Lý Xu Lị thoải mái đưa điện thoại cho con, xoay người lặng lẽ rời khỏi.
Lúc này Lý Ánh Kiều mới chú ý tới điện thoại, đúng là dãy số của Du Tân Dương, chỉ là tin nhắn gửi cách đây hai ba ngày rồi.
Cái thằng này cuối cùng cũng chịu trả lời tin nhắn của cô, hừ hừ. Lý Ánh Kiều nheo mắt nhìn kỹ: Ủa? Cái gì thế?
——“3364”
——“626”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 16: Là số của Du Tân Dương, không sai
10.0/10 từ 45 lượt.
