Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 15: Mua ít vàng để trấn an
Chiếc xe rẽ qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ thứ ba, tự dưng Du Nhân Kiệt bảo dừng lại, căn dặn tài xế: “Tiệm vàng phía đằng kia anh dừng lại một chút rồi tan ca đi, tôi với thằng Dương đi bộ về.”
Hai năm nay phần lớn thời gian Du Nhân Kiệt đều bận xã giao, đi công tác. Mỗi ngày hai cha con gặp nhau vội vàng, hiếm khi ông có dịp thong thả tản bộ cùng con trai.
Du Nhân Kiệt ra khỏi tiệm vàng với nguyên một bộ trang sức vàng, khoác gáy Du Tân Dương rồi cùng chậm rãi bước về nhà, hai vệ sĩ đi theo sau không quá gần cũng không quá xa. Tầng hai của tiệm vàng chính là phòng tập nhảy mà Du Tân Dương thường luyện, Du Nhân Kiệt cúi nhìn cậu con trai đã cao lên thêm chút nữa: “Lâu rồi ba chưa coi con nhảy, nghe mẹ nói dạo này con đang luyện một bài cực ngầu.”
Du Tân Dương liếc sang nhìn ông một cái: “Ba, có chuyện gì thì ba nói thẳng đi.”
Du Nhân Kiệt xách túi trang sức, vì bao bì quá nổi bật, sợ người ta biết mình mua vàng nên không lấy hộp quà mà chỉ xin cái túi nylon đen.
Trông chẳng khác nào vừa từ chợ cá xách một con cá về, Du Nhân Kiệt sánh bước bên con trai, tay kia còn xoa nhẹ sau gáy nó, hiếm khi nói nghiêm túc: “Được, vậy con nói thật với ba đi. Vụ nhận thư đe dọa tại sao lại giấu ba mẹ? Ba nhớ đã dặn con rồi, gặp chuyện kiểu này dù đang học cũng phải lập tức nhờ thầy cô báo cho ba mẹ. Con rất thích chơi với tụi Lý Ánh Kiều hả? Nếu vậy con càng nên nói cho ba mẹ biết, để ba mẹ cùng nghĩ cách. Cùng lắm thì đưa tụi nó về nhà mình học thêm. Hay là trong mắt con, ba mẹ không biết lý lẽ, không quan tâm đến cảm nhận của con, ép buộc con rời xa bạn bè?”
“Không phải vậy.” Vai Du Tân Dương rũ xuống, như thể sức chống đỡ mấy ngày nay rốt cuộc đã sụp đổ. Cậu ngẩng đầu nhìn màn đêm nặng nề và những biển hiệu quảng cáo dày đặc xung quanh, thở dài nói, “Ban đầu con đã tính học xong đợt này thì không đến đó nữa, sắp thi lên lớp 10 rồi, con cũng không muốn phân tâm.”
Du Nhân Kiệt tặc lưỡi, nhướng mày ngạc nhiên: “Ba còn tưởng con rất thích chơi với tụi nó cơ.”
“Cũng không đến mức quá thích.”
Ngày nào cũng bị người ta đập vào gáy, ai mà thích nổi, cũng có phải là người cuồng bị hành hạ đâu.
“Cái thằng Bánh Ngọt không phải chơi với nó rất vui sao? Cao như vậy mà lá gan bé tí. Hôm đó ba bảo nó lên xe để ba chở về nhà, nó nhảy phắt còn nhanh hơn gà, như thể ba rải cơm đầy đường, nó cứ mổ mổ mổ một phát bay đi luôn, y như thấy ma vậy.”(*)
Nghĩ tới cảnh đó, Du Nhân Kiệt bật cười ha hả: “Nó chạy mà ba còn thấy cả cánh gà của nó nữa—”
“Cao Điển không ngồi xe màu đen.”
Nụ cười của Du Nhân Kiệt lập tức đông cứng ở khóe miệng, chợt nhớ ra một chuyện, cậu nhóc này hồi nhỏ từng bị bọn buôn người bắt cóc.
“………………”
Đèn đường vàng mờ rọi xuống con phố thương mại của trung tâm khu phố cũ. Những năm gần đây khu mới phát triển chóng mặt, cao ốc mọc lên như nấm, tiệm net cà phê, phòng gym, rạp chiếu phim đèn neon sáng suốt đêm, thu hút toàn bộ giới trẻ đổ dồn về đó. Khu cũ này thì vắng tanh, ngoài tiệm vàng, tiệm hớt tóc còn khách quen lui tới, mấy cửa tiệm khác cũng lục tục dọn bảng hiệu kéo nhau sang khu mới.
Dù mới ăn tối xong không lâu, cả con phố cũng chẳng có mấy người, lối đi cho người khiếm thị lại bị xe đạp và xe điện dựng ngổn ngang. Trước đây mỗi lần Du Nhân Kiệt tan tiệc xã giao, từ quán ăn quốc doanh về nhà, nếu rảnh thì ông sẽ tự tay dọn từng chiếc xe khỏi lối đi, không rảnh thì vừa đi vừa chửi đổng.
Hôm nay có con trai đi cùng, dĩ nhiên ông sai con trai làm.
Ông nghiêng người dựa vào một cột đèn đường, nhìn bóng lưng trẻ trung nhưng chăm chỉ chịu khó, không than vãn của cậu con trai trẻ. Dưới ánh đèn đường, xương cốt thiếu niên đã rũ bỏ vẻ non nớt, như một phôi sứ men xanh vừa ra lò, dường như còn phảng phất hơi nước chưa cháy hết, màu men chưa cố định, nhưng đã hé lộ chất ngọc sáng trong rực rỡ.
Tân tuyết luôn thắng hàn mai, ai chưa từng là một thiếu niên cao ngạo lạnh lùng chứ?
Du Nhân Kiệt cảm khái con trai mình cuối cùng cũng âm thầm trưởng thành rồi, bắt đầu trở thành đàn ông. Thế là ông khoanh tay, ra vẻ muốn truy hỏi cặn kẽ, tiếp tục trêu chọc nó: “Vậy còn Trịnh Diệu Gia? Trịnh Diệu Gia có chịu ngồi chiếc Maybach đen không?”
Du Tân Dương vừa dọn xong nửa con phố xe đạp, cậu vẫn bình thản xếp ngay ngắn từng chiếc từng chiếc rồi liếc ba một cái, vẫn chiều theo lòng hiếu kỳ của ông: “Không biết, nhưng bạn ấy vẽ rất giỏi, trong sách ngữ văn của bạn ấy Lý Bạch với Đỗ Phủ đều mang giày thể thao.”
“…”
“Ghê đấy,” Du Nhân Kiệt khen rồi nụ cười trở nên vừa hiền từ vừa thâm sâu, “Con trai, con thấy chưa, con nhớ rõ thế kia mà còn bảo không muốn làm bạn với tụi nó, gạt ai vậy?”
“Con đâu nói không muốn làm bạn với tụi nó, con nói là Lý Ánh Kiều,” Du Tân Dương nhún vai, sau đó lưng thẳng như dây cung căng chặt, ánh mắt nhìn ông có vẻ bất đắc dĩ như con chuột bị lộ khi bị cháy nhà, vừa dọn xe vừa cau mày nói, “Nó phiền lắm.”
Du Nhân Kiệt kéo dài giọng “à” một cái, kéo dài mãi đến khi con trai dọn xong hết lối đi, cười hề hề trêu: “Cãi nhau với con nít quỷ đó rồi.”
“……”
“Lại nghỉ chơi nữa rồi.”
“……”
“Con trai ba ra vẻ thiệt.”
“……”
“Tại con hết, hại ba tiêu cả đống tiền, tối nay mẹ con chắc ngủ chẳng ngon, ba còn phải mua thêm vàng để trấn an mẹ con đấy.”
“……”
“… Không được. Cùng lắm thì sau này con đi làm kiếm tiền rồi trả lại cho ba, chứ tiền lì xì năm nay con có việc cần xài rồi.” Du Tân Dương kéo dây đeo vai, giật mạnh cái cặp đeo lên lưng ba như biểu thị kháng nghị.
“Con cần xài làm gì, cua gái à?”
“Ba bị mát à, nói chung là có việc cần mà.”
Du Nhân Kiệt lúc này mới sực để ý, xốc xốc ước lượng cái cặp của con trai, liếc thấy vai nó bị dây đeo cặp hằn đến đỏ ửng: “Tổ cha nó, cặp con đựng bao nhiêu ký vậy, sao nặng thế. Lớn rồi có khác ha, vác cặp nặng vậy mà không nói sớm, lúc dọn xe con không biết rít lên một tiếng hả, nhờ ba một tiếng thì có sao đâu—”
“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt—” Du Tân Dương bước nhanh lên phía trước, không muốn bị ba mình làm phiền.
“Há, ba nuôi một con ve kìa.” Du Nhân Kiệt ở phía sau nói với theo.
“Ve thì phải kêu như vầy chứ: réc réc— rè rè— réc réc— rè rè—”
“Con học ở đâu vậy?”
“Lý Ánh Kiều mới bắt được một con trên cây mấy hôm trước, cô Lương đánh mông nó nở hoa luôn.” Du Tân Dương một tay cầm dây cặp, một tay thọc túi quần, vừa đi lùi vừa kể cho ba nghe, kể tới khúc đó thì bật cười, cười đến mức cổ áo thun bị dây đeo cặp kéo trễ xuống vai, lỏng lẻo hẳn một bên.
“Giỏi đấy.”
***
Mấy ngày gần đây, lớp học phụ đạo của ba đứa bỗng trở nên trống trải, yên tĩnh vô cùng, yên đến mức đứng trên ban công còn nghe rõ tiếng “két két” của bọ hung lăn phân.
“Lạ ghê, bình thường Meo Meo đâu có nói nhiều, sao thiếu nó lại thấy yên ắng dữ vậy.” Cao Điển buột miệng nói, thấy không ai đáp lời bèn gấp bài kiểm tra Ngữ văn thành chiếc máy bay giấy, nhẹ tay phóng lên không, vẽ ra một đường cong vừa đẹp vừa tròn, kết quả bay chuẩn xác sượt qua đầu Lương Mai.
Lương Mai vừa dẫn thầy giáo dạy toán mới vào cửa, đầu chiếc máy bay không lệch chút nào, cắm thẳng vào trán người ta.
“Cao Điển!” Lương Mai quát lớn.
Cao Điển vội vàng bò dậy chạy tới, tay sờ sờ đầu đối phương: “Em xin lỗi em xin lỗi, em thật lòng xin lỗi mà ——”
Đến khi đối phương ngẩng mặt lên, Cao Điển lập tức trợn tròn mắt: “Anh anh anh… Đệt! Là anh! Cái người đó!”
Trịnh Diệu Gia lúc này đang vẽ cơ bắp cho Bạch Cư Dị cũng ngây người, “bộp” một tiếng, cục gôm rơi bịch xuống bàn lăn lông lốc về phía Lý Ánh Kiều. Tiếng động đó mới khiến Lý Ánh Kiều – người gần đây bị ai đó chọc tức nên thề phải học toán cho đàng hoàng – giật mình ngẩng đầu khỏi bài kiểm tra toán đã vật lộn suốt mấy ngày nay, ngơ ngác nhìn về phía cửa rồi cũng chết trân tại chỗ.
Đây đây đây đây — đây chẳng phải là cái gã khùng ở Cảng Điên khu Tiểu Họa Thành sao?
Lương Mai không nói gì thêm, không thể nói rõ ràng với tụi nó được, chỉ giới thiệu ngắn gọn: “Cậu ấy tên là Chu Tiểu Lượng, gọi là thầy Chu là được, trước đây từng dạy toán ở trường thực nghiệm của tụi em.”
Cả phòng lặng ngắt như tờ.
Không ai dám nghi ngờ gì, một thầy dạy toán như thế này, dù thầy có nói số Pi bằng khoai tây xào cà chua, ba đứa này cũng chỉ dám hỏi có cần rắc thêm hành lá không.
Chu Tiểu Lượng đúng là một thầy dạy toán, nhưng mỗi lần Lý Ánh Kiều nghe thầy giảng bài, trong đầu lại hiện lên cảnh thầy đào bới thùng rác trong hẻm nhỏ. Cuối cùng cô không nhịn nổi cơn tò mò bùng nổ, chống cằm hỏi: “Thầy Chu ơi, cá vàng ăn sống được hả thầy? Vị giống cá hồi sống không?”
Đổi lại là một cái bốp vào gáy đến từ Lương Mai.
Lý Ánh Kiều thở dài, đành phải nhìn lại vào đề, miệng lầm bầm: “Tò mò thôi mà.”
Nhưng Chu Tiểu Lượng giảng bài cực tốt, còn thú vị và sinh động hơn cả giáo viên toán trong lớp của Cao Điển. Ví dụ có hôm Lương Mai gọi pizza cho bọn nhóc ăn, Chu Tiểu Lượng sẽ nhe răng cười, với khuôn mặt hiền lành vô hại, chậm rãi cắt bánh pizza thành vài miếng, rồi chọn miếng khó tính diện tích nhất — cho Cao Điển và Trịnh Diệu Gia mỗi người cắn một miếng, Lý Ánh Kiều phải tính diện tích phần còn lại. Nhưng nếu ai đó cắn miếng quá to, làm diện tích còn lại nhỏ hơn quy định của thầy, dù Lý Ánh Kiều tính đúng cũng không được ăn pizza. Cứ thế ba người luân phiên đổi vai.
Chỉ với trò pizza thôi, ngắn ngủi chưa đầy một tuần, ba đứa đã thấy rõ bản chất con người, bắt đầu chia rẽ nội bộ, hễ đến giờ chia pizza là như năm trăm con vịt mở loa, ồn ào không chịu nổi.
Lý Ánh Kiều nghiến răng: “Cao Điển, tụi mình nghỉ chơi luôn đi. Cậu dám bảo phần còn lại là diện tích bằng 0…”
Nói xong cô quay sang nhìn Trịnh Diệu Gia ý bảo cô bạn cũng nên thể hiện thái độ, nhưng Trịnh Diệu Gia không nói gì, chỉ chăm chú vẽ bánh để đỡ đói. Lý Ánh Kiều ngửa mặt than trời, đúng là con người nên có một tay nghề lận lưng.
Đến đây thì tụi nó cũng hiểu tại sao thầy bị đuổi việc rồi. Chu Tiểu Lượng đúng là một gã điên toán học, từ bất kỳ vật gì trong đời sống, thầy cũng có thể nhìn ra công thức và định lý toán học…
Ví dụ có lần Cao Điển mê mẩn Kobe*, cậu ta vo giấy lại rồi dùng một tư thế ném bóng cực kỳ sai để ném cục giấy theo một đường parabol hoàn hảo vào thùng rác. Ngay giây sau, Chu Tiểu Lượng bắt cậu ta phải tính ra phương trình của đường parabol đó, nếu không thì để Lý Ánh Kiều nhét đầu cậu ta vô thùng rác.(*)
Lý Ánh Kiều không chờ nổi một giây: “3—— được rồi thầy Chu, cậu ta không làm được đâu, chịu chết thôi!”
Cao Điển: “……”
Chu Tiểu Lượng chẳng thèm để ý hai đứa nó, quay sang bắt Trịnh Diệu Gia dùng định lý Pythagore tính độ mạnh yếu của tín hiệu wifi.
Còn Lý Ánh Kiều, dưới màn huấn luyện b**n th** của Chu Tiểu Lượng, hiện giờ đã có thể dùng dãy Fibonacci để chào hỏi đồng chí “trúc mã” vừa nghỉ chơi với mình.
Không thể không thừa nhận, dưới những chiêu trò quậy banh và điên rồ của Chu Tiểu Lượng, điểm toán của ba đứa đã tăng rõ rệt, so với lần thi thử cuối cùng thì điểm trung bình đã tăng tận 30 điểm.
***
Còn một tuần nữa là đến kỳ thi vào lớp 10, Lý Ánh Kiều rốt cuộc không nhịn được nữa, cô hỏi xin điện thoại của Lý Xu Lị.
Dạo này Lý Xu Lị rất ít chạy xe tải ra ngoài, ban ngày bán các thực phẩm thiết yếu ở chợ nông sản, cuối tuần thì đến tiệm spa giúp dọn dẹp. Mấy hôm trước vừa được bà chủ tiệm để ý, hỏi bà có muốn học mấy kỹ thuật massage với chăm sóc da mặt không, làm cái đó chắc chắn kiếm được nhiều hơn là đi làm nhân viên vệ sinh. Thế nên lúc này trên mặt Lý Xu Lị đang dán một cái mặt nạ mỏng dính của tiệm spa, vừa dán vừa nghĩ thầm sao cái miếng giấy mỏng như vậy mà bán tới hai chục đồng một cái. Vậy nên khi Lý Ánh Kiều hỏi mượn điện thoại, bà không nghĩ nhiều đã tiện tay đưa điện thoại cho nó.
Lý Ánh Kiều quay người về phòng, lục danh bạ của mẹ tìm số của Diệu Gia, đợi bạn ấy gửi số của Du Tân Dương qua thì lập tức gọi điện.
…Không bắt máy.
…Năm giây sau, cô lại gọi tiếp, vẫn không bắt máy.
Cô chợt nhớ ra Diệu Gia từng nói Du Tân Dương hình như không nghe điện thoại số lạ, chảnh lắm, thế là Lý Ánh Kiều hừ lạnh một tiếng, tay gõ lách cách trên màn hình, bắt đầu oanh tạc tin nhắn—
Tin đầu tiên: để trống. (0)
“Meo” (1)
“Mình” (1)
“Mình nè” (2)
“Lý Ánh Kiều”(3)
“Mình là Lý Ánh Kiều” (5)
“Cậu làm gì mà không nghe máy thế” (8)
“Truyện Conan của mình rốt cuộc bao giờ cậu sẽ trả mình đây” (13)
“Thấy mình trâu bò không, đang dùng dãy Fibonacci để nói chuyện với cậu đó, đừng có mà không biết điều” (21)
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 15: Mua ít vàng để trấn an
10.0/10 từ 45 lượt.
