Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 14: Cô giống như một tay già đời trong chuyện tình trường
Tụi nhỏ ước hẹn xong thì mới chịu yên tĩnh, cắm đầu cắm cổ làm đề thi.
Trong phòng im phăng phắc, Lý Ánh Kiều dán mắt vào đề toán nhưng đầu bút thì vô thức vẽ vòng tròn trên giấy nháp, suy nghĩ lại bay xa—— ba mươi tuổi hả, tuổi ba mươi xa lắc của cô chắc là một quý bà giàu nứt vách đổ tường rồi nhỉ.
He he. Lý Ánh Kiều càng nghĩ càng thấy sướng, khóe miệng cũng không nhịn được mà nhếch lên.
Du Tân Dương ngẩng đầu lên khỏi tờ đề, liếc mắt một cái liền biết cô bạn đang mơ cái gì, tàn nhẫn kéo cô trở về hiện thực trống trơn. Cậu nhìn bài toán đang trong giai đoạn chững điểm trên tay cô mà nói: “Lo đậu vào Trung học Phong Đàm trước đi đã, so với điểm chuẩn năm ngoái của trường thì cậu còn thiếu ít nhất sáu mươi, bảy mươi điểm đấy.”
“Sáu mươi điểm dễ ợt á mà.” Cô bắt chước câu cửa miệng của Cao Điển.
Cao Điển lập tức ưỡn ngực kiêu ngạo tuyên bố, “Đúng vậy, Tiểu Phương nhà tụi mình không có vấn đề gì hết!”
Tiểu Phương là tên giả của người hùng mà cô dùng trong bài báo đưa tin về bắt cóc bọn buôn người lúc trước. Lý Ánh Kiều suýt nữa quên luôn vụ đó, giờ bị khơi lại, cả bài vè cũng ùa về theo, cô thở phì phò cầm cuốn sách quăng qua Cao Điển.
Đúng là nói toàn chuyện dở hơi.
Trịnh Diệu Gia lại bỗng nhớ ra chuyện gì, thẳng thừng hỏi: “Kiều Kiều, giờ cậu ở đâu vậy? Hồi dọn nhà sao không nói gì với tụi mình hết. Nếu không nhờ cô Lương thì có phải cậu định cắt liên lạc với bọn mình luôn không?”
“Không có,” Lý Ánh Kiều lại ỉu xìu, thở dài nói, “Mẹ mình không cho nói.”
“Giờ cũng không cho nói hả?” Diệu Gia tò mò hỏi.
Lý Ánh Kiều bất đắc dĩ gật đầu, “Đợi thi xong rồi mình hỏi mẹ thử.”
Trịnh Diệu Gia vội nói: “Không sao đâu, dì chắc là lo cho sự an toàn của cậu thôi. Dù gì cậu cũng là anh hùng của Tiểu Họa Thành tụi mình mà, anh hùng thì phải có chút thần bí chớ.”
“Haizz.”
Ba người đều đồng thanh thở dài một tiếng, mỗi người ôm một tâm sự, chỉ có Du Tân Dương là im ru, đầu bút vẫn viết xoèn xoẹt trên giấy.
“Bốp—” một cái, Lý Ánh Kiều lại tặng cho cậu một “đòn yêu thương” vào sau đầu: “Sao cậu không đồng bộ với tụi này vậy.”
Du Tân Dương: “……”
Cú này thật ra nhẹ hơn hồi trước nhiều, không tới một phần năm lực, nhưng Du Tân Dương rõ ràng cũng bắt đầu làm bộ làm tịch, có cô Lương trừ một trăm đồng chống lưng cho, giờ chỉ cần Lý Ánh Kiều đụng tới cậu là cậu nhất quyết đòi trừ cô một trăm, chính là muốn sửa cái tật này của cô.
Lý Ánh Kiều vẫn cố chấp bám lấy sự ăn ý giữa bọn họ: “Thở dài đi mà.”
Du Tân Dương siết chặt cây bút, liếc lạnh cô một cái: “Chín ngàn chín.”
Lý Ánh Kiều nhìn quanh một vòng, cười hí hí: “Cô Lương không có đây đâu, cô mới xuống lầu rồi.”
Du Tân Dương quay đầu nhìn hai nhân chứng còn lại——
Cảm nhận được ánh mắt sắc bén ‘nhất định phải khiến thế lực đen tối lộ nguyên hình’ của thiếu gia hôm nay, hỏi hai người kia có chịu ra tòa làm chứng không. Nhưng cả hai chẳng ai muốn dính vào, không hẹn mà cúi đầu thật nhanh.
Cao Điển: “Câu này chọn mấy nhỉ?”
Trịnh Diệu Gia: “… Chắc là B.”
Cao Điển vung tay quơ trước mặt cô bạn: “Cậu không bị mù thiệt đó chớ, đây là câu điền vào chỗ trống mà!”
“…”
Lý Ánh Kiều cười ha ha, ngửa người ra sau ghế như thể bị rút hết xương sống, lúc này mới quay sang nhìn Du Tân Dương đang tức đến mức muốn bốc khói. Cô giơ ba ngón tay thề mà chẳng có trời đất chứng giám: “Được rồi được rồi, đừng giận nữa Meo Meo. Mình thề, sau này sẽ không động vào sau gáy cậu nữa. Mình hứa sẽ nâng niu trân trọng cậu, thiệt đó, sau này trước khi làm bài thi mình sẽ thắp ba cây nhang trước gáy cậu, chịu không?”
Cô giống như một tay già đời trong chuyện tình trường dỗ dành người yêu, để được tha thứ thì chuyện gì cũng nói được, nói xong quay đi là quên sạch sành sanh, y như một kẻ tái phạm ngoan cố không hối cải.
Nếu tất cả những lời Lý Ánh Kiều thề với cậu mà ứng nghiệm, chắc Châu Kiệt Luân cũng không viết nổi bài hát “Trời nắng”.
Du Tân Dương mặt không biểu cảm quay đầu đi, chẳng thèm nói thêm một câu: “Tuyệt giao đi, Lý Ánh Kiều.”
Lý Ánh Kiều từ nhỏ là kiểu “ăn mềm không ăn cứng”, đã dỗ vậy rồi mà Du Tân Dương còn làm cao, cô lập tức giật phắt bài của mình lại, dịch ra khoảng cách bằng hai cánh tay, giọng cũng nghiêm túc hẳn: “Du Meo Meo, là cậu nói đó nha.”
Lúc này Lương Mai vừa xuống lầu mua cơm tối cho tụi nhỏ, vừa bước xuống bậc thang đã phải dừng chân—— Trước cổng tòa nhà có hai người đàn ông mặc đồ đen đứng sừng sững, kính râm, vest đen, trông như hai thần giữ cửa, ngay cả tư thế đứng cũng giống nhau như đúc.
“Cô Lương, ông Du muốn nói chuyện với cô.” Một trong hai ông thần giữ cửa nói.
Lương Mai cảm thấy Du Nhân Kiệt là người có đặc điểm kỳ lạ. Chỉ cần ông không đi một mình, nhất là khi đi cùng với vợ con, thì trông ông y như một con husky khổng lồ thành tinh, ngây ngô vụng về, chẳng giống với hình tượng ông chủ có tài sản trăm triệu chút nào. Nhưng mỗi khi ông xuất hiện một mình, phong thái lão luyện đã lăn lộn nhiều năm trong chốn danh lợi lại hiện ra.
Điều này hồi ở Tiểu Họa Thành cô đã cảm nhận được, hiện giờ sự nghiệp ông ấy càng mở rộng, khí chất ấy càng lúc càng rõ rệt.
Dù là người mặc vest hay mặc đồ chắp vá, Lương Mai lúc nào cũng giữ thái độ công bằng với phụ huynh học sinh: “Ba Du, có chuyện gì sao?”
Du Nhân Kiệt bước xuống xe, đứng trước mặt Lương Mai, ông không thân thiện cũng không lạnh nhạt mà đi thẳng vào vấn đề: “Xin lỗi cô Lương, làm phiền cô rồi, tôi đến đón thằng Dương, từ hôm nay trở đi tạm thời nó sẽ không đến học thêm chỗ cô nữa.”
Lương Mai dạy học mấy năm, cũng gặp qua đủ kiểu phụ huynh. Kiểu phụ huynh như Du Nhân Kiệt thật ra không nhiều—— là một ông chủ có tiếng nhưng không có kiểu cao ngạo khiến người khác sợ hãi; mà trong vai trò phụ huynh, ông cũng không hề lấy lòng giáo viên quá mức.
Thật ra Lương Mai cũng chẳng nói ra được lời nào để giữ lại, vì Du Nhân Kiệt đã cho cô đủ thể diện rồi, miệng nói là con mình đến đây học thêm, nhưng thực tế thì vợ chồng họ chắc gì đã không biết phần lớn thời gian Du Tân Dương ở đây là để giúp mấy đứa khác học. Hơn nữa nghe giọng điệu của ông ấy, chữ “tạm thời” chỉ là lý do giữ thể diện, hơn phân nửa là ông không muốn để Du Tân Dương tới đây lãng phí thời gian thêm nữa.
Lương Mai hoàn toàn hiểu. Cô thẳng thắn thừa nhận, trong chuyện này mình đã ích kỷ. Cô đã xem nhẹ công sức và thời gian của Du Tân Dương, khoảng thời gian đó thằng bé ở nhà ôn bài một mình còn hiệu quả hơn nhiều.
“…Được.” Sắc mặt Lương Mai dịu lại, lần đầu tiên cô ấy thấy hơi ngượng ngùng, gật đầu nói: “Hay là giờ anh đi với tôi lên trên, chắc bọn nhỏ còn đang làm bài.”
“Cô Lương,” lúc này Du Nhân Kiệt mới lên tiếng giải thích, “Có thể cô hiểu lầm rồi, tôi và Đường Tương đều không có ý kiến gì với cô cả. Thằng Dương được học thêm chỗ cô, lúc đầu chúng tôi cũng rất vui. Chắc cô không biết, hai năm nay thằng bé gần như không có bạn. Từ nhỏ tính tình thằng Dương đã tốt, bị bắt nạt ở trường cũng chẳng nói với tụi tôi. Cho dù tôi có làm ăn giỏi cỡ nào thì cũng không chen tay vào trường học được, chuyện này chắc cô cũng hiểu, ở Phong Đàm, tiền có nhiều cũng không bằng cái dấu đỏ trong tay. Huống chi thằng Dương cũng rất để ý chuyện người ba là tôi đây xen vào chuyện trường lớp của nó. Cho nên thời gian qua nhờ có lớp học thêm của cô, nó mới có thể tụ họp lại với mấy người bạn ở Tiểu Họa Thành, tôi và Đường Tương thật sự rất vui.”
Lương Mai sửng sốt, hỏi: “Vậy thì tại sao?”
Du Nhân Kiệt ngước lên liếc nhìn, ánh mắt chính xác lướt qua khung cửa sổ căn phòng sáng đèn trên lầu nơi cô Lương Mai dạy học, một mảng ánh sáng vàng dịu dàng khiến ông bất giác thấy ấm lòng, như màu caramel trong buổi đêm giá lạnh, là chiếc lọ thủy tinh thuộc về riêng con trai ông và những người bạn của nó.
Ông nghiêm giọng nói: “Từ nhỏ thằng Dương ít khi làm chúng tôi phải lo lắng, nên có nhiều việc tôi để nó tự quyết. Nhưng chuyện này là do thằng Dương xử lý không ổn. Vì muốn tiếp tục đến chỗ cô học thêm, gần đây nó ở trường nhận được hai lá thư đe dọa liên quan đến công việc của tôi mà không nói với tôi hay Đường Tương. Chúng tôi mới biết chuyện thôi, hôm nay mẹ nó sợ đến mức suýt phải nhập viện. Nó không để tâm đến cảm xúc của ba mẹ như vậy, chúng tôi cũng không thể cứ tiếp tục chiều theo nó được.”
Du Tân Dương đi theo ba mình dứt khoát đến lạ, dứt khoát đến mức khiến Lương Mai cũng nhận ra có gì đó không ổn, mãi đến khi thấy Cao Điển và Trịnh Diệu Gia nháy mắt ra hiệu, cô mới tức thì hiểu ra: tụi nhỏ cãi nhau rồi.
Cô hỏi Lý Ánh Kiều: “Có muốn chạy ra nói với nó vài câu không?”
Lý Ánh Kiều không buồn ngẩng đầu, im lặng dán chặt mắt vào đề thi, kiên quyết lắc đầu.
Lương Mai cũng lười khuyên, cái tuổi này, chuyện nhỏ như tép tỏi mà làm như trái sầu riêng, dù sao thì mùi của cái nào cũng vừa hắc vừa nồng. Cô ngồi phịch xuống, chuẩn bị trông chừng ba đứa còn lại làm bài, nhưng trong lòng vẫn còn chút hoảng hồn chưa lắng hết. Tay cô ấn chặt l*n đ*nh đầu như sợ hồn vía mình bay mất.
Nói đi cũng phải nói lại, lá gan Du Tân Dương cũng to thật, lỡ xảy ra chuyện gì thì cô biết ăn nói sao với ba mẹ nó? Rõ ràng là đứa trông hiểu chuyện nhất, vậy mà lại làm ra chuyện khác người nhất.
Thế nhưng, người mới đi chưa được năm phút mà giống như bị rút mất trụ cột chính vậy. Ngoại trừ cái đứa còn đang giận dỗi, ngang nhiên chạy ra ban công lôi con bọ ngựa bắt được mấy hôm trước ra chơi thì hai đứa còn lại thì rũ như tàu lá héo, làm bài chẳng có hồn vía gì cả — đứa thì cắn đầu bút, đứa thì moi móng tay.
Lương Mai vỗ bàn cái “bộp” khiến con bọ ngựa bay lên rồi rớt xuống, cô trừng mắt gầm lên: “Gì đấy, không ai học nữa hả?!”
Ba cái đầu lập tức ngẩng lên, rồi cùng nhau xoè tay ra: “… Không biết làm mà cô.”
Lương Mai giật phắt bài của Cao Điển: “Câu nào?”
Cao Điển lấy đầu bút chọc chọc vào tờ đề thi.
Lương Mai liếc qua bài, toàn công thức chi chít, thế là cô ấn ấn vào huyệt thái dương của nó: “Không biết mà nói tỉnh bơ vậy đó hả! Tự mở sách ra đi!”
Cao Điển lặng lẽ kéo đề toán về: “…Cô cũng đâu có biết.”
Lương Mai: “Cô dạy Ngữ văn, cần đưa bằng chứng nhận giáo viên cho em coi không?”
Cao Điển cắm đầu vào tờ đề, lầm bầm: “Môn văn thì thầy thể dục của tụi em cũng dạy được.”
Lương Mai bẻ tay “răng rắc”, nheo mắt nói: “… Thật ra cô cũng biết tí võ đấy.”
“Á! Nghĩ ra rồi!” Cao Điển lập tức chúi đầu vào làm bài lia lịa.
Lương Mai quay sang nhìn người tiếp theo, thấy Trịnh Diệu Gia vẫn đang chăm chú cắn móng tay: “Trịnh Diệu Gia, em làm móng xong chưa? Mấy điểm trọng tâm trong bài ‘Thép đã tôi thế đấy’ em đã phân tích xong rồi hả? Nào, không được lật sách, bây giờ nói cho cô tên đầy đủ của tác giả cuốn này.”
Trịnh Diệu Gia “á” một tiếng: “Chẳng phải cô bảo nhớ tên Ostrovsky là được rồi sao?”
“Đúng, giờ cô cố tình bắt bẻ đấy! Bây giờ cô hỏi tên đầy đủ!” Lương Mai đang nổi cáu, quay sang nhìn đứa đang chơi bọ ngựa thì thấy nó cũng đang ngơ ngác nhìn cô, “Chơi bọ ngựa vui không? Tên đầy đủ là gì, biết không?”
“Trung Hoa Đại Đao Đường!” Lý Ánh Kiều đáp cực nhanh, giọng còn đầy tự hào.
“……”
Lý Ánh Kiều rụt cổ lại, vội nói: “Nikolai Alexeyevich Ostrovsky!”
Giây tiếp theo, hai bạn nhỏ còn lại lập tức vỗ tay kiểu hải cẩu.
Lương Mai cũng hơi bất ngờ, quả nhiên tiến bộ nhanh thật, nhưng cô chỉ lạnh lùng cười: “Tốt lắm, nhưng đây không phải trọng điểm, đừng có rảnh rỗi mà viết tên đầy đủ vào bài, viết đúng thì không cộng điểm, viết sai còn bị trừ đấy.”
“Biết rồi mà,” Lý Ánh Kiều dựa lưng vào ghế, uể oải nói, “Cô nói hai trăm lần rồi.”
Lương Mai: “Một trăm năm mươi lần là Du Tân Dương nói với em, đừng tính cho cô.”
Trịnh Diệu Gia buông bút xuống, nhìn Lương Mai hỏi: “Vậy sau này Du Tân Dương còn tới không cô? Nếu cậu ấy không đến nữa, bài toán của bọn em ai giảng cho ạ?”
“Thằng nhóc mới từ Thâm Quyến chuyển về…” Lương Mai liếc mắt ra hiệu cho Cao Điển, “Nào, phát biểu chút đi.”
“Em chắc chắn không được đâu cô,” Cao Điển quýnh lên, gãi đầu: “Có vài bài em làm được nhưng không biết giảng.”
Trịnh Diệu Gia vội nói: “Em làm chứng, mấy lần cậu ấy giảng bài cho em, em chưa vội mà cậu ấy đã tự vội rồi, tự nhiên đấm bản thân một cú. Em sợ quá không dám hỏi nữa.”
Du Tân Dương thì không như vậy, cậu ấy còn biết tùy tài năng của mỗi người mà dạy. Lý Ánh Kiều thích hình học nên cậu ấy sẽ chuyển các bài toán thành công thức hoặc định lý hình học để giảng cho cô, cùng một bài toán, chỉ cần cậu ấy phân tích một lần, Lý Ánh Kiều lĩnh hội rất nhanh, lần sau không bao giờ sai nữa.
Trịnh Diệu Gia và Cao Điển cũng vậy, mấy bài toán khiến họ vò đầu bứt tai qua cậu ấy giảng xong là đâu ra đấy. Du Tân Dương còn để lại cho mỗi người một cuốn ghi lỗi sai riêng, đều là cậu ấy dành thời gian tìm các đề thi và đề mô phỏng toán tuyển sinh vào lớp 10 của những năm gần đây, chọn lựa theo điểm mạnh điểm yếu của từng người.
In ra hẳn ba cuốn bài tập dày cộp.
Có thể thấy Du Tân Dương thật lòng muốn họ thi đậu vào Trung học Phong Đàm cùng mình. Mà lý do sau chuyện này, Lương Mai không khỏi nhớ lại lời Du Nhân Kiệt vừa nói —— hai năm nay thằng Dương gần như không có bạn bè.
Lương Mai vắt tréo chân, hỏi Cao Điển: “Lớp các em còn ai toán giỏi hơn Du Tân Dương không? Để cô xem có thể lừa đến đây được không.”
Cao Điển nghĩ nghĩ rồi trả lời thật: “Lớp em đúng là còn một bạn thần toán. Môn toán ngoài Meo Meo ra thì người giỏi nhất là bạn ấy. Nhưng bạn ấy không biết giảng, cũng không biết dạy, đến cả bước giải bài cũng lược đi hết. Bọn em chép đáp án của bạn ấy cũng chả hiểu gì. Meo Meo tuy không giỏi toán nhất lớp em nhưng chắc chắn là người dạy hay nhất. Cậu ấy biết nói sao cho bọn em hiểu, biết vẽ đường phụ nào là đơn giản nhất, bài khó đến đâu cũng biến thành công thức dễ làm nhất. Cô Lương à, kiểu học sinh giỏi kiên nhẫn như Meo Meo nếu không có tình bạn gắn bó từ nhỏ thì khó tìm lắm.”
Lương Mai thở dài: “Đừng nói nữa, thần tượng của tụi em đang đào lỗ chuẩn bị chui vào rồi kìa.”
Lý Ánh Kiều đang ngồi xổm bắt con bọ ngựa đang bò loạn, đứng dậy cũng không được, ngồi tiếp cũng không xong: “……”
Lời tác giả: Diệu Gia và Cao Điển không phải couple, mỗi người đều có cặp riêng. Tiểu Họa Thành của chúng ta vẫn cần thu hút nhân tài.
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 14: Cô giống như một tay già đời trong chuyện tình trường
10.0/10 từ 45 lượt.
