Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng

Chương 3

Phần 3

Chưa yên ổn được mấy ngày, lão thái giám mặt trắng kia lại đến.

“Ồ, chốn lao ngục này thật náo nhiệt nha!”

Hỷ công công vẫy tay gọi người mở cửa ngục, không còn cái dáng vẻ lần trước dùng khăn che mũi làm cao nữa, thân thể béo ục ịch chầm chậm bước vào, từng tấm màn vải treo trong phòng chúng tôi bị lão lần lượt vén lên ngó qua một lượt.

Lão ta cười đến nỗi thịt mỡ toàn thân rung lên bần bật.

“Thế tử gia vốn là người sinh ra nơi ổ vàng, lần trước gặp ngài vẫn còn phong thái như xưa, gia ta còn lo ngài nghĩ quẩn mà tự cứa cổ mình —— sao mới không gặp một tháng mà ngài đã sa sút thành thế này rồi?”

“Các ngươi lui ra! Gia ta có chuyện trọng yếu cần thương nghị với Thế tử gia.”

Đám cai ngục lui ra mấy chục bước, vài tên đại thái giám cường tráng đứng nghiêm chỉnh canh giữ nơi cửa.

Hỷ công công hướng về phía Bắc chắp tay: “Hoàng thượng của chúng ta anh minh thần thánh, điều tra ra trong kinh thành có một đám gian đảng, lén mang một phong mật chiếu của tiên đế xuất cung —— Thế tử gia có biết danh tính của đám gian đảng ấy không?”

“Gian đảng?” Hựu Niên cười nhạt: “Là chiếu thư truyền ngôi của tiên đế chứ gì? Thế nào, để thất lạc trong cung rồi ư?”

“Chủ nhân ngươi giết vua cướp ngôi, lại còn sợ không thể ngăn được miệng lưỡi người trong thiên hạ hay sao?”

“Thế tử gia nên thận trọng lời nói!”

Hỷ công công rít lên, giọng bén nhọn, một đôi mắt trợn trắng lườm ra ngoài cửa nhìn đám thái giám. Ngay cả kẻ theo mình, lão ta cũng không dám tin.

Vài tên thái giám quỳ rạp trên đất, chỉ hận sinh ra đã không có tai.

“Danh tính đám gian đảng ấy, ngoài tiền Thái tử thì Thế tử gia hẳn là người rõ ràng nhất —— Hoàng thượng nói, nếu ngài ngoan ngoãn ghi những cái tên ấy ra giấy, Hoàng thượng tâm tình tốt, có khi còn để lại cho ngài một mạng đấy.”

Hựu Niên xoa đầu gối.

Ánh nến leo lét chiếu vào một mảnh thê lương trong mắt hắn.

“Cha ta bị ngũ mã phanh thây, mẹ ta treo cổ trước phủ cũng không thể cầu được cữu phụ mang binh tiến cung hộ giá.”

“Vài đệ đệ bị chém đầu bêu xác, vài muội muội bị vứt vào quan kỹ quán, chỉ e chẳng còn ai sống sót.”

“Hắn giết sạch nhà ta, để lại cho ta một mạng, ân điển lớn quá ha.”

“Muốn giết muốn chém, cứ việc —— còn cái gọi là ‘gian đảng’, đó là người trung nghĩa bảo vệ giang sơn xã tắc của triều Thịnh ta!”

Hắn quát một tiếng như sấm, ánh mắt rực lửa.

Một tiếng ấy chấn động lồng ngực tôi, suýt chút nữa bật thốt thành lời khen.

Thập Ngũ quỳ sụp trước hắn, dập đầu từng cái nặng nề.

“Chủ nhân, ngài khai đi, khai một người cũng được… danh sách kia chỉ có Thái tử và ngài biết, tân đế không dám tra hỏi Thái tử nhưng tra tấn ngài thì chẳng có gì phải kiêng dè cả!”

Ánh mắt Hựu Niên dừng trên hắn ta rất lâu.


Tôi không thấy rõ thần sắc hắn, chỉ thấy ánh nến mờ nhạt chiếu lên lưng in thành một đường cong nhẹ.

Trước đây dù chân phải đau đến mấy, mỗi lần hắn ngồi dậy, sống lưng vẫn thẳng như tùng. Phong thái công tử thế gia đã ăn vào xương tủy, dù sa cơ cũng không mất.

Hiện nay, hắn đau đến mức đã khom lưng rồi.

Cựu bộc đến chiêu hàng, khuyên hắn làm phản đồ…

Hỷ công công tặc lưỡi hai tiếng: “Gia ta phụng mệnh Hoàng thượng đến đây, chẳng phải Thế tử gia đang làm khó gia ta sao? Vậy phải làm sao mới được đây?”

Lão già này nheo mắt quan sát hai chân bị thương của Hựu Niên, cười hì hì.

“Gia ta không đọc được bao nhiêu sách, chỉ nghe người ta nói, đánh rắn thì đánh vào bảy tấc, bắt người thì nắm lấy nhược điểm —— Nhược điểm này của Thế tử gia cũng dễ tìm thật.”

Lão ta quay đầu, đôi mắt trợn trắng xấu xí khóa chặt vào tôi.

“Người đâu, mang con đ* lưu giống kia vào hình phòng.”

Tôi ngẩn ra.

Mẹ nó!

Tôi là bảy tấc chắc? Tôi là nhược điểm chắc?

Tôi với hắn chẳng qua chỉ là khách qua đường trò chuyện vài câu, hắn là Thế tử, là con ruột của Vương gia kia mà? Chẳng lẽ hắn còn để tâm đến sự sống chết của tôi?

Xương bả vai hai bên bị móng vuốt sắt như móc chim kẹp lấy, tôi không kìm được mà run lên.

Sắc mặt bình tĩnh của Hựu Niên vỡ vụn, gò má hắn căng chặt, nặn từng chữ từng chữ.

“Dương Hỷ, ngươi dám.”

“Ngươi từ một kẻ quét giày nhỏ bé leo lên đến chức vị ngày nay, chẳng qua chỉ muốn sỉ nhục ta —— ngươi cứ nhằm vào ta là được.”

Hỷ công công cười lớn: “Thế tử gia có trí nhớ tốt thật đấy! Còn nhớ năm xưa nô tài ở ngoài điện Thái Hòa quét giày hai năm! Thế thì Thế tử gia quỳ xuống, dập đầu với tên quét giày này một cái, thế nào?”

“Ta quỳ, ngươi thả nàng ra.”

Hựu Niên quỳ xuống, không hề do dự chút nào.

Hỷ công công liếc mắt nhìn xuống, thu hết dáng vẻ chật vật của Hựu Niên vào mắt, cười khinh bỉ đến cực điểm.

“Ngài là một tử tù, đầu đã cột bên hông, một cái quỳ này có gì đáng quý đâu —— thật sự tưởng mình còn như ngày xưa, đầu gối nặng hai lượng vàng chắc?”

Hựu Niên ngẩng đầu nhìn lão.

“Ngươi muốn gì? Cứ nhằm vào ta.”

Lão già đó vê vê ngón tay hoa lan, lấy khăn lau khóe mắt.

“Gia ta mệnh khổ từ bé, bảy tuổi đã tịnh thân nhập cung. Bao năm nay thu nhận vài thằng con nuôi, cũng toàn là lũ bẩn thỉu.”

“Duy chỉ năm nay, vận mệnh ta khởi sắc, một đám con cháu thế gia bị tịch biên tài sản quỳ dưới chân ta, thè lưỡi l**m giày ta như chó, tranh nhau làm cháu trai ta! Ha ha ha ha!”

Lão cười ngặt nghẽo, vén áo nhấc chân lên.

“Thế tử gia, mời chứ?”

Khoảnh khắc một phút ấy như quay chậm, tôi trơ mắt nhìn Hựu Niên nhắm mắt lại, quỳ gối bò tới mấy bước, chậm rãi cúi đầu xuống. Trong đầu tôi ong một tiếng, lập tức phát điên.

“Cút mẹ ngươi đi đồ không nam không nữ khốn kiếp!”

“Đáng kiếp mệnh khổ không có chim!”

Tôi lao tới, đâu thèm quan tâm sau lưng còn người đang kẹp lấy bả vai tôi? Tôi vùng thoát khỏi tất cả. Hai tay tôi siết cổ Hỷ công công quật xuống đất, vung nắm đấm lên mà giáng thẳng vào mặt lão.

“Nhìn ngươi cũng ngoài bốn mươi, năm mươi rồi! Quét giày hai năm mà cả đời chỉ biết nhìn chân người khác!”

“Ngươi là đồ b**n th** đó chó chết!”

Từng quyền từng quyền nối nhau, đánh đến sảng khoái.

Bà đây dạo này ngày nào cũng ăn cá ăn thịt, luyện quyền rèn thân, lại còn sợ một tên hoạn quan sống sung sướng như lão ta chắc!

*

Một đám cai ngục cùng thái giám đều bị dọa đến ngây ngốc, đồng loạt hít vào một hơi lạnh.

Hỷ công công vung vẩy hai cánh tay, gào thét như quỷ khóc sói tru.

“Tạo phản rồi! Tạo phản rồi trời ơi!”

“Người đâu! g**t ch*t ả cho ta!”

“Mù hết rồi sao! Mau bắt lấy ả!”

Lão ta gào thét mấy tiếng mới có một tên thái giám lanh lợi nhào lên bắt lấy ta để Hỷ công công thoát ra.

Tên thái giám già này bị cào rách da đầu, mặt mũi chằng chịt vết máu, hai chiếc răng dưới cũng bị đánh rụng.

Tôi bị đè úp sấp xuống đất, chỉ có cái đầu là ngẩng cao kiêu ngạo.

“Hựu Niên, huynh đứng dậy! Chúng ta không cầu xin lão ta!”

“Nếu huynh dám quỳ trước tên thái giám khốn kiếp này, coi chừng ta trở về đánh chết huynh!”

Hỷ công công gào lên: “Gia ta cũng muốn xem, là xương ngươi cứng hay bàn chải sắt trong hình phòng cứng!”

“Từ Hỷ, ngươi dám!”

Tôi chưa từng nghe thấy Hựu Niên phát ra giọng như vậy.

Dù là nối xương khoét thịt, dùng rượu mạnh sát trùng, hắn cũng chỉ cắn răng chịu đựng, giữ vững phong cốt và thể diện của bậc quân tử.

Lúc này lẽ ra hắn nên nhắm mắt tĩnh tọa, mặt mày kiên định, tĩnh tâm trong chốn ô uế nhơ nhớp này, không để một hạt bụi dính thân, chỉ chăm chú rèn luyện tâm chí.

“Ngươi buông nàng ra! Từ Hỷ! Có giỏi thì nhắm vào ta đây!”

Nhìn hắn bị đè trên đất, gắng sức giãy giụa, tiếng gào thét trong ngực bị ép đến biến dạng méo mó.

Không biết sao, tôi đột nhiên không còn chút sợ hãi nào.

Muốn cất giọng hát vang một khúc, há miệng lại chẳng nhớ nổi câu nào hợp cảnh, bèn cười lớn mà gào lên:

“Ta tự vung đao cười hướng trời, sống chết một lòng tấm gan trời đất!”

(Thơ tuyệt mệnh của Thảm Tự Đồng tiên sinh, ý rằng không sợ chết, một lòng trung nghĩa với non sông.)

Nhưng khi thấy vết máu trên giá hình, thấy trong lò lửa cắm đầy hình cụ nung đỏ, nước mắt tôi vẫn không ngừng rơi.

Tôi nghĩ, đời này e là tôi chẳng thể làm anh hùng.

Chỉ có thể an ủi bản thân rằng, Hựu Niên chưa từng nói với tôi điều gì, bọn thái giám này dù có cạy miệng tôi thì cũng không thể khiến tôi thành kẻ phản bội.

Ấy mới là điều đáng mừng lớn nhất.

Tôi ngẩng đầu nhắm mắt, nước mắt tuôn như suối.

“Người đâu, hành hình cho ta! Dùng thứ lợi hại nhất dạy cho ả một bài học!”

“Vâng!”

Chưởng sự hình phòng mặt dài má hóp, bình thường chơi đùa với chúng tôi cười mỉm cũng không thấy gì, lúc này trong hình phòng đẫm mùi máu, diện mạo hắn tựa như quỷ dữ đòi mạng.

Hắn đi ra sau lưng tôi, quất mạnh một roi, vù vù như xé gió.

Hửm?

Hửm hửm hửm?

Tôi mở to mắt.

Sao chẳng thấy đau gì cả?

Cảm nhận kỹ lại, rõ ràng là hắn đánh lên cột hình sau lưng tôi.

Một roi, hai roi, ba bốn năm sáu roi.

Hắn buông lời hung ác: “Hừ, xương cứng nhỉ. Để xem ba mươi roi có đủ cho ngươi cầu xin tha thứ không!”

Đầu roi nhẹ nhàng quất lên lưng tôi.

Tôi lập tức hiểu ý, vội vàng gào to một tiếng.

“A! Đau quá!”

“Trời ơi, đau chết mất thôi!”

“Hỷ công công, xin ngài tha cho ta, a!”

“Từ Hỷ, ngươi chết không được tử tế!”

Tôi vừa giãy vừa chửi, diễn như thật, nhập vai sâu đến tận xương.

Cảm xúc từng tầng từng lớp dâng cao!

Hỷ công công súc sạch máu trong miệng, lão b**n th** này nuốt cục tức xuống, nhấc ngón tay cái tôi lên nhìn kỹ, cười lạnh như rắn độc.

“Mười đầu ngón tay xanh non thế này, nếu bị kẹp nát, e là sẽ khiến vị gia kia đau lòng không thôi nhỉ?”

“Người đâu, lên kẹp!”

Tiểu Bát và một tên cai ngục khác một trái một phải đặt kẹp lên tay tôi, hai người nổi gân xanh đầy cổ, ra vẻ dùng hết sức lực và thủ đoạn.

Thật ra bên trong kẹp đã có cơ quan nhỏ, lỏng chặt đã được điều chỉnh từ sớm.

Tôi: “A a a ~ a a a a!”

Tôi lúc thì cong người như tôm, lúc thì ngửa đầu than trời như Cô Vân, lúc lại vươn lưng như Kim Cang, khi thì duỗi mình như mèo lớn, chỉ thiếu mang cả các tư thế yoga ra thi thố.

Toàn bộ ngục thất đều cùng tôi diễn trò, tôi cảm động đến nước mắt nước mũi chan hòa, lại càng dốc hết sức gào thét.

Cho đến khi một tiếng gọi vang lên.

Quản ngục vội vã chạy tới: “Công công, Thế tử gia khai rồi, Thế tử gia khai rồi!”

“Khai rồi sao?” Hỷ công công kinh ngạc nhìn tôi: “Quả nhiên đàn bà là tai họa, Hoàng thượng còn nói vị gia kia là sắt đá gan vàng, mười ngày tra tấn không moi ra được nửa lời — con đàn bà này mới gào vài tiếng mà hắn đã khai rồi?”

Tôi sững sờ tại chỗ.

Xong rồi, diễn quá đà rồi.

Chỉ lo diễn sao cho giống, quên mất hình phòng với phòng giam của chúng tôi chỉ cách một vách tường.

Chắc chắn là Hựu Niên nghe thấy tiếng thét thảm của tôi, sợ rằng những khổ hình hắn từng chịu lại lặp lại trên thân tôi.

Hu hu hu mẹ ơi, con gặp được người tốt rồi!

*

Khi tôi bị giải trở về ngục giam thì đã là ngày hôm sau.

Hựu Niên hấp tấp nhào tới, ngã nhào vào người tôi. Một đêm này không biết hắn đã ngồi thừ ra bao lâu, trong ngục không còn lấy một cây nến, hắn không thấy rõ ta, hai tay quờ quạng s* s**ng gương mặt tôi.

Sờ đến lớp lụa trơn nhẵn trên y phục của tôi, hai tay hắn liền run rẩy.

“Tiểu Ngư, vì sao lại đổi y phục rồi? Có phải bọn chúng đã…”

Tôi vội đáp không có không có: “Lão thái giám kia ném ta vào bể nước nóng, gọi mấy tỳ nữ đến kỳ cọ sạch sẽ cho ta.”

Còn nói để ta về hầu hạ huynh cho tốt.

Lời ấy có thể nói ra sao? Tôi đâu có ngốc.

Hựu Niên ôm chặt lấy tôi, vòng tay ấy siết đến mức tôi suýt nữa không thở nổi.

Thật lâu sau hắn mới dần dần ngừng run, không ngừng lẩm bẩm: “Tiểu Ngư đừng sợ, đừng sợ…”

Trái tim tôi như bị vò đến nát bét.

Thật ra người sợ không phải là tôi.

Mà là hắn.

Toàn thân tôi không chút xây xát, đối diện với nỗi lo lắng thành khẩn nơi hắn, tôi chỉ cảm thấy mình thật đáng chết, khóc lóc cái nỗi gì, chịu đánh hai ngày thì có sao!

Nếu Hựu Niên là kẻ đa nghi thì hẳn đã tra xét tôi đến tám lần. Màn chịu hình hôm qua rõ ràng giống như tôi và lão Hỷ công công kia hợp diễn một vở kịch để lừa hắn, lợi dụng lòng che chở của hắn đối với tôi, nhằm moi lời từ miệng hắn.

Tôi vội vàng kể lại tình hình hôm qua trong hình phòng không thiếu một chữ.

Hắn không trách tôi nửa câu, trái lại còn thở phào nhẹ nhõm.

“Nàng có thể bình an trở về, ta không biết nên vui mừng thế nào cho phải.”

“Những hình lại đó vốn đều là người tim sắt gan đá. Có thể khiến bọn họ bao che cho nàng là Tiểu Ngư lợi hại.”

Mà tôi lại muốn khóc.

“Xin lỗi... bọn họ nói huynh đã khai rồi…”

Tôi từng đọc qua chuyện “Y Đới chiếu” trong sử sách, một mật chiếu viết bằng máu của thiên tử lén rời kinh thành, khiến Tào Tháo giận dữ chém năm vị đại thần cùng hơn bảy trăm người nhà, bất luận già trẻ phụ nữ, tàn sát cả tộc.

Mà bức “di chiếu của tiên đế” này, e là còn nghiêm trọng hơn thế.

Cục diện chính trị và thế lực thời này xưa nay không có chuyện “ai làm người đó chịu”.

Chỉ cần Hựu Niên khai ra một cái tên thì một nhà, một họ, thậm chí một tộc...

Hắn là người thông minh như thế, một tiếng “xin lỗi” kia, hắn dường như đã hiểu hết.

“Hôm qua người ta khai là một vị đại hiền, Sơn trưởng tiền nhiệm của thư viện Nhạc Lộc, là người đứng đầu giới nho sĩ thiên hạ. Dù Từ Hỷ có tìm được ông ấy thì cũng chưa chắc dám động vào.”

Sự hối hận trong lòng tôi vơi đi đôi phần.

Lời nói sắc bén của nho sĩ như lưỡi đao, kẻ thống trị chẳng dám khinh thường. Nho sĩ bị giết càng là lưỡi đao đã mài sắc, người khai mở dân trí, xoay chuyển vận mệnh quốc gia vốn là những người như vậy.

Ngoài ngục có tiểu thái giám đang lén nghe trộm chúng tôi nói chuyện.

Hựu Niên nhắm mắt, dáng vẻ mệt mỏi, môi khẽ mím lại, lạnh nhạt mà cứng rắn.

“Trong danh sách có ba mươi bảy người, Thái tử còn chẳng rõ bằng ta — tiểu muội này của ta nếu vui một ngày, ta sẽ khai một người. Nếu nàng không vui, vậy ta sẽ mang bí mật này xuống mồ.”

“Gửi lời đến Hoàng thượng của các ngươi.”

Giọng nói của hắn không lớn, tiểu thái giám bên ngoài ngục giam vội vàng áp lỗ tai vào lưới sắt.

“Từ tặc làm tổn thương tiểu muội của ta. Muốn ta mở miệng thì để lão ta chết trước đi.”

Ta khóc thút thít một tiếng, nước mắt suýt nữa rơi xuống.

Hu hu hu mẹ ơi, con tìm thấy anh trai ruột khác cha khác mẹ rồi!

Con cũng là người có chỗ dựa rồi!

Anh trai con bày mưu nghĩ kế, gặp nguy không loạn, giống như thần tiên sống kim quang lóng lánh vậy!

*

Hôm ấy, thủ cấp của Từ Hỷ bị bỏ vào hộp gấm, do ngự tiền thị vệ trình lên, đưa qua trước mặt chúng tôi một vòng.

Tôi muốn nhìn một cái, còn chưa kịp ghé tới gần thì đã bị Hựu Niên dùng tay che mắt.

“Đừng nhìn nữa, ta kể cho nàng nghe. Gương mặt lão trắng bệch bầm tím, chết rồi còn xấu xí hơn lúc sống.”

Trẻ tuổi vốn chẳng nghe khuyên can, tôi gạt ngón tay hắn ra, cố chấp liếc một cái.

“Ọe.” Tôi nôn khan.

Hựu Niên bất đắc dĩ, bóc một múi quýt chua nhét vào miệng tôi.

Tôi thầm nghĩ tân đế soán vị quả thực nhẫn tâm. Hỷ công công này tuy đúng là kẻ ác nhưng dù sao cũng là con chó trung thành được tân đế nuôi nấng bao năm, nói chém là chém chỉ để dỗ dành Hựu Niên một chút.

Hựu Niên mỗi ngày khai một người chưa chắc đã có thể khiến hắn ta nguôi ngoai.

Tân đế tinh tường lòng người, chỉ trong hai ngày, phòng giam của chúng tôi đã thay đổi lớn. Hôm qua thêm giường bốn trụ, bàn ghế gỗ trắc cùng đôn thêu thấp, hôm nay lại có bình phong tranh chữ, bút mực giấy nghiên đều đầy đủ.

Người trong cung tới tới lui lui, từng đạo thánh chỉ ban xuống, mở đầu đều là “Hoàng thượng có thưởng”.

Ngay cả bô vệ sinh cũng được đưa tới hơn chục cái, mỗi ngày thay một cái. Vỏ ngoài chạm trổ mạ vàng, vàng sáng lóa khiến người ta hoa mắt.

Thị vệ đưa thưởng đập vỡ tường, thông sang phòng giam bên cạnh mới miễn cưỡng kê hết được.

Còn như rượu ngon thịt tốt, cơm canh đầy đủ thì càng chẳng cần phải nói.

Độ của rượu không cao, phần lớn vào bụng tôi. Thời nay chưa có kỹ thuật chưng cất, thứ gọi là rượu mạnh nếm vào chừng ba mươi độ, không khiến người ta say, chỉ thấy từ dạ dày tới tay chân đều ấm lên.

Kinh nguyệt của tôi hai tháng mới trở lại, có thịt có trứng có sữa cũng bù đắp được được sự hao tổn trong hai tháng trước đó.

Thế nhưng ôm chăn vẫn thấy lạnh.

Đây không phải là điềm lành.

Chứng tỏ trời sắp vào thu, ngày xử trảm cũng càng gần đến với chúng tôi.

Rượu nhạt chẳng khiến người ta say, càng uống càng sầu.

Tôi càng lúc càng trở thành kẻ nhiều lời, túm lấy Hựu Niên mà nói chuyện vu vơ, kể hắn nghe về sách vở, điện ảnh thời đại của tôi, kể mấy bài văn mạng sướt mướt tôi từng viết.

Kể đến khô cả miệng lưỡi, kể đến đầu óc trống rỗng, nỗi buồn mới dần dần dâng lên.

Tôi nhớ mẹ tôi, nhớ cha tôi, tôi đếm từng ngày xem mình còn sống được bao lâu. Mơ tưởng đây chỉ là một giấc mộng, mơ rằng tỉnh mộng rồi, mẹ tôi sẽ lớn tiếng gọi: “Bé cưng, mẹ hầm sườn rồi, mau tới ăn đi.”

Tôi há miệng cắn một cái, sườn lại bay mất, một lưỡi dao chém đầy máu bổ xuống trán tôi.

“A a a --!”

Trong mộng, tôi vừa gào vừa gọi, vừa đạp vừa đá, luôn tỉnh lại trong tiếng gọi không ngừng của Hựu Niên, trong vòng tay ấm áp của hắn.

“Tiểu Ngư, nàng lại gặp ác mộng rồi.”

Tôi thật đáng trách, sao cứ nhất quyết phải xem đầu của Hỷ công công chứ! Ác mộng kéo dài mấy đêm liền.

Thập Ngũ mang cho tôi hương an thần, lải nhải nói rất nhiều chuyện.

Cẩu Hoàng đế giám sát hắn ta rất chặt, sợ Thập Ngũ đưa tin cho chủ cũ, sai hai tiểu thái giám theo dõi.

Hắn lo quá rồi, Thập Ngũ toàn nói chuyện vụn vặt.

“Tân hoàng nuôi cả một vườn hạc, mỗi ngày dắt mấy con hạc lên điện Kim Loan, giết hết các ngôn quan dám đối nghịch, giết người nào thì lấy tên người ấy đặt cho hạc, còn may áo quan ban bổng lộc cho bầy hạc đó.”

“Người nhà ngôn quan bị giết, con cháu từng nhà phải khiêng kiệu vào cung, không dám khóc cha gọi mẹ, phải cung kính mời hạc lên kiệu, khiêng về nhà, thờ như phụ thân còn sống.”

Một câu “Đồ thất đức” mắc nơi cổ tôi, không dám nói ra, sợ thái giám ngoài kia đưa tôi ra chém.

Chỉ đành cười gượng: “A ha ha.”

Thập Ngũ lại nói:

“Sủng thiếp của Thái tử không chịu nổi khổ sở giam cầm, nhảy sông, được người ta cứu lên.”

“Một lần nhảy ấy như phát điên, la hét rằng: “Bà đây vào công viên chủ đề Harry Potter, các ngươi đây là treo đầu dê bán thịt chó!”

“Nàng ta còn không ngừng niệm chú “Avada cắn dưa hấu”, bị ngự tiền thị vệ một đao chém chết.”

… Tôi vỡ òa.

Triều đại này đã phát điên rồi.

Nghe bên Đông bên Tây, chẳng nghe được gì hữu dụng.

Từ lúc tôi vào ngục, tổng cộng mới gặp Thập Ngũ ba lần.

Trông thiếu niên mặt búng ra sữa này nhanh chóng lột xác thành thanh niên, trầm ổn mà uể oải, má hóp lại, dưới mắt là một mảng xanh xám.

Hắn ta chạy vạy ở bên ngoài, hẳn là rất khổ.

Tôi múc một bát nước ô mai đưa cho hắn: “Khát rồi chứ? Uống chút đi.”

Thập Ngũ bưng lên uống hai ngụm hết nửa bát, tới đáy bát thì nhấp từng ngụm nhỏ, uống một ngụm là bớt một ngụm, mắt trông mong nhìn chủ nhân trong lao.

Hựu Niên nằm quay mặt vào tường, gối lên tay, không đáp lời hắn ta.

Tôi biết hắn đang thức, Thập Ngũ cũng biết. Cho nên thiếu niên ấy vẫn cứ lắm lời, kể một lượt chuyện lớn nhỏ trong kinh thành, mong chủ nhân nhà mình vui lên đôi chút.

Đến cuối cùng, lời nói cũng cạn, hắn ta thì thào qua song sắt:

“Còn nửa tháng nữa là đến Trung thu rồi…”

Phải rồi, sắp tới Trung thu rồi.

Trung thu năm ngoái tôi còn ở trên mạng, ngồi trước các loại bánh dừa, dứa, hương trà, thịt tươi, trứng muối mà lầm bầm chửi rủa; nếm thử một miếng bánh ngũ nhân cũng mặt nhăn mày nhó.

Mẹ tôi cắt hai cái bánh thành tám phần, cả nhà không ai thích ăn, mỗi người một miếng lấy lệ xem như lấy chút may mắn.

Năm nay nhớ lại hương vị thuở ấy thì chỉ còn hoài niệm.

Lúc ấy lại nghe tiếng của Hựu Niên cất lên.

“Thập Ngũ à ngươi đi đi, đừng đến nữa.”

“Ngươi với ta từng là chủ tớ, tan thì là tan, đi đường của ngươi đi thôi.”

Hai câu ấy…

Một thiếu niên vừa mới lột xác thành dáng dấp trầm ổn chững chạc, nước mắt bất chợt tuôn như mưa. Thập Ngũ hung hăng lau nước mắt.

“Mạng của nô tài là do chủ nhân nhặt về, nào có đạo lý tan rã?”

Hắn ta nghẹn ngào, chẳng thốt nên lời, lại dập đầu ba cái: “Đại ân đại đức của chủ nhân, kiếp sau nô tài nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp.”

Sau đó quay đầu lao ra khỏi ngục thất.

Bầu không khí nặng nề đến nỗi ngực tôi tức nghẹn khó thở.

Tôi chọc chọc lưng Hựu Niên:

“Huynh đừng nói người ta như thế… Hắn cũng không dễ gì.”

“Có khi nào Thập Ngũ vẫn luôn ở ngoài dò xét tin tức, chờ ngày sau hợp mưu trong ngoài với huynh không? Trông hắn không giống kẻ phản bội đâu.”

Hựu Niên gối đầu lên cánh tay, ánh sáng trong mắt dần tối tăm đến gần như chẳng thể nhìn thấy nữa.

“Dù có phản bội cũng chẳng sao. Đã đến bước này rồi, sống được người nào thì hay người nấy.”

“Tiên đế đột tử, Hoàng hậu Hứa thị bị một dải lụa trắng tiễn đường, phụ thân, tổ phụ, huynh trưởng của bà ấy đều bị xử trảm.”

“Thần Cơ Doanh phản bội, quân Hổ Bí tử trận ba phần, bảy phần còn lại đầu hàng.”

“Vài vị Các thần đều bị giam giữ. Tổ phụ ta mắng tân đế như mắng con ở điện Kim Loa, bị phạt ba mươi trượng. Kẻ thi hành là người của tân đế, đánh một gậy vào sau đầu ông ấy, may được cứu kịp thời, giữ lại được mạng, song tỉnh lại thì chẳng khác gì đứa trẻ ngây ngô.”

“Mấy vị lão Vương gia sợ hãi không dám hé miệng, họ không mở lời, triều đình chẳng còn ai dám nói năng chi nữa.”

“Thái tử muốn khởi thế lại còn phải xem ý trời. Chỉ có trời ban thần vận mới cứu nổi cục diện này.”

Đây là lần đầu tiên Hựu Niên nói với tôi về tình thế triều chính.

Tôi mất trọn một canh giờ để gỡ rối quan hệ các nhân vật, chỉ cảm thấy tiền đồ u ám như không có đường thoát.

Tôi gượng gạo an ủi hắn:

“Dù sao cũng đừng quá chán nản. Huynh là Thế tử gia, thân tín của huynh còn đang chờ đến cứu huynh mà.”

“Ta không còn thân tín nào nữa… đều chết cả rồi.”

Hắn nhìn đăm đăm nóc ngục, lặng lẽ đếm tên từng người.

“Ám vệ dưới trướng ta là Sơ Nhất, Sơ Nhị, Sơ Tam, Sơ Ngũ, Sơ Lục, Sơ Thất, Sơ Cửu, Sơ Thập, Thập Nhất, Thập Nhị, Thập Tam… đều chết cả rồi.”

“Vài người chết trong cung biến, bị nỏ mạnh xuyên tim, bị ngựa loạn giẫm chết, may mà còn có người toàn thây.”

“Những kẻ chết muộn hơn thì bị bắt. Lăng trì, chém ngang lưng, cắt tai, chặt đầu gối… đều tự vẫn trong hình phòng.”

“Năm xưa ta thu nhận họ, lười đặt tên nên gọi như vậy... Họ theo ta mười năm có lẻ, sớm tối hầu hạ, không ai không tận tâm tận lực.”

“Đến nay lại thành ra cục diện này.”

Tôi nhìn hắn, trái tim trong lồng ngực như đau thắt lại không chịu nổi.

Không kìm được, tôi vòng tay ôm lấy đầu hắn vào lòng.

Hắn là đường đệ của Thái tử, cũng là cánh tay trái đắc lực của Thái tử. Nay chịu hình vào ngục, cả nhà bị diệt, thuộc hạ dùng được thì chết sạch…

Hựu Niên gối đầu lên đầu gối tôi chẳng nói gì. Mãi đến khi tôi cảm thấy đầu gối ươn ướt mới biết người này đã rơi lệ.

Tôi chẳng có bản lĩnh an ủi ai, chỉ biết bông đùa pha trò. Gặp cảnh khổ thực sự, tôi cứng miệng vụng lời, chẳng thốt nổi câu gì.

Chỉ đành hát hết tất cả những khúc ca dịu dàng nhất mà tôi biết cho hắn nghe.

Hát “Thế gian tươi đẹp”, hát “Nổi gió rồi”, hát “Chú cá nhỏ này rất quan tâm”.

“Nhưng bảo bối à, đời người há chỉ là như vậy?
Chúng ta sống nơi thế gian là để cảm nhận ánh dương.
Ngắm hoàng hôn triều dâng, nghe gió chiều ngâm nga mọi điều.
Lá cây sẽ úa vàng, vạn vật vẫn như thường.
Ta thấu hiểu chàng, chàng đã đủ kiên cường rồi…”

Hát đến câu cuối, tôi đã mệt lả muốn nhắm mắt.

“Cá nhỏ cũng có đại dương thuộc về mình…”

Người trong lòng tôi khẽ hỏi:

“Đây là ca khúc nàng tự viết à?”

Cá nhỏ, cá nhỏ…

Tôi cong khóe mắt, dùng năm ngón tay làm lược, chải mượt phần đuôi tóc rối của hắn từng chút từng chút một.

“Ta đâu biết viết ca khúc?”

“Nếu huynh thích thì xem như đây là khúc nhạc riêng của ta đi.”

*

Tôi và Hựu Niên đã chẳng còn hà tiện nến sáp và đèn dầu, đèn trên bàn suốt đêm không tắt, mỗi ngày Hựu Niên đều phải tĩnh tọa rất lâu.

Mỗi ngày hắn phải khai một cái tên thì mới có thể kéo dài mệnh số của chúng tôi thêm một ngày.

Mà hôm nay, hắn cân nhắc giữa hai cái tên trên giấy cả nửa ngày. Nến đỏ nối đuôi nhau mà cháy, đọng lại thành một vũng lệ đỏ xấu xí.

Cuối cùng, Hựu Niên nghiến răng ken két, giơ tay tự tát mình một bạt tai.

Tôi cả kinh thất sắc.

Trông thấy hắn gạch đi cả hai cái tên kia, lại chậm rãi viết một cái tên khác.

Những người này có người từng là cánh tay đắc lực của tiên đế, có trung thần nghĩa sĩ, lại có đại hiền và Tướng quân. Những kẻ được Hoàng thượng tín nhiệm trong cơn lốc đổi triều thay ngôi đều là phái bảo hoàng danh xứng với thực, sau lưng ai nấy đều liên lụy đến tính mệnh cả tộc

Mỗi một nét bút Hựu Niên hạ xuống đều là đang đau đớn cân nhắc xem sẽ đưa nhà ai vào chỗ chết.

Tôi ôm chăn mà xích lại gần.

“Nếu như, ta nói là nếu như: chúng ta bịa ra một nhóm người, viết vài cái tên giả, huynh nói xem có được không?”

Hắn khàn giọng lắc đầu: “Không lừa được đâu. Thế cục đã định, trong cung ngoài kinh đâu đâu cũng có tai mắt tân đế.”

Tôi tự mình suy tính hồi lâu, càng nghĩ càng thấy có đường.

“Ta hỏi huynh, trong cung có bao nhiêu người?”

E rằng chưa từng ai hỏi như vậy, Hựu Niên im lặng một hồi.

“Hậu phi năm mươi, Hoàng tử Công chúa ba mươi… Hai mươi bốn nha môn có bốn ngàn thái giám, hơn chục ngàn cung nữ, thị vệ trực luân phiên trong cung khoảng chừng hai ngàn người.”

Về sau chỉ có thể đưa con số đại khái.

Tôi vỗ đùi kêu lên: “Gần hai mươi ngàn người đó! Hai mươi ngàn người đó Hựu Niên!”

“Trong hoàng cung mỗi ngày nhiều người ra ra vào vào như vậy, các huynh lại chẳng có cái gì gọi là hệ thống nhận diện khuôn mặt, tuyệt đối không thể đối chiếu hết thảy người và mặt được.”

“Một hồi cung biến đã g**t ch*t bao nhiêu người, chính là lúc thích hợp để "đục nước thả câu".”

Vẻ mặt Hựu Niên ban đầu do dự, nghe xong lời tôi nói thì mới hạ bút, dần dần bừng tỉnh ngộ.

Chúng tôi bịa ra cái gọi là “gian đảng” đầu tiên.

— Cha của nguyên Tổng quản Tây Xưởng Lý Kim Bảo, tên là Lý Nhị Cẩu.

Tổng quản Tây Xưởng Lý Kim Bảo là người của Thái tử, đã bị giết từ một tháng trước. Vào cung từ khi sáu bảy tuổi, ai biết cha y là ai, còn sống hay không?

Thế nhưng Tổng quản Tây Xưởng lại là nhân vật quan trọng, là người chủ lực lén mang di chiếu của tiên đế rời cung.

Xảy ra chuyện lớn, giấu tín vật quan trọng bên mình mang ra khỏi cung giao cho cha già có hợp lý không?

Quá hợp lý!

Vài ngày sau, Hựu Niên tựa như đã khai thông hai mạch Nhâm Đốc, bày đủ mọi mưu mẹo, nửa thật nửa giả, hư hư thực thực, đặc biệt dụng tâm vào thân phận và vị trí nhân vật.

— Tổng đốc Tứ Xuyên đạo Thiết Hành, trung thành không đổi, là phái bảo hoàng đích thực, chỉ chờ di chiếu nhập kinh cần vương.

Hoàng đế chó kia dám phái người đi xác minh không? Hắn dám cái con khỉ! Từ Kinh thành đến Tứ Xuyên xa biết bao, tin tức hắn giết vua đoạt ngôi lúc này chưa chắc đã đến được Tứ Xuyên, chẳng lẽ hắn lại sai sứ giả đem theo tin tức đi tự dâng nhược điểm cho người ta sao?

— Khang Thân Vương, lão Vương thúc của tiên đế, đất phong ở Cam Túc, là một vị Vương gia nhàn tản, nuôi dưỡng hai mươi ngàn môn khách và tư binh.

...

Cứ như vậy, Hựu Niên từ hư không bịa ra bốn tuyến đường có khả năng truyền đạt di chiếu.

Đã là mật chiếu của tiên đế, ắt sẽ giao cho người mà tiên đế tin tưởng nhất.

Hoàng đế chó chỉ có thể sai người len lén điều tra dọc đường, điều tra xem di chiếu thực sự nằm trong tay ai, đã đi theo lộ tuyến nào.

Tiên đế là người khôn ngoan đến mức nào chứ.

Tám trăm ngàn binh mã khắp thiên hạ đều ở ngoài, trong Kinh đại doanh chỉ lưu lại thân vệ của Hoàng đế. Tiên đế đưa trọng binh đi đóng quân ở Thiên Tân, điều mấy vị thúc bá huynh đệ có năng lực xuất chúng trấn bốn phương, lại sai các lão tướng đức cao vọng trọng trấn giữ Tứ Xuyên, Đông Bắc, Cam Túc, Tây Nam.

Mà ba đại doanh ở Kinh Sư chưa đến năm mươi ngàn binh, trong ba doanh đều có Đề đốc nội quan để bọn thái giám Đông Xưởng nhúng tay vào.

Cả một đời khôn khéo của tiên đế, cuối cùng cũng chết vì rơi thuyền trong mương cạn.

Ông cho rằng Đông Xưởng là chó săn bên chân mình, cho một khúc xương là cả đời trung thành với chủ, vừa có thể dùng làm tai mắt, vừa có thể chế ngự bá quan.

Lão Hoàng đế chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ mê say rượu tắm nước nóng, lại bị lão thái giám bên mình dùng khăn tắm siết cổ, lấy mạng ông ấy.

Tiên đế khi tráng niên sợ binh họa, bèn đẩy quân đội xa khỏi kinh. Đến nay loạn phát trong kinh, Thái tử cầm hổ phù chạy khắp ba đại doanh lại chẳng điều được nổi một binh.

Giang sơn đổi chủ, dễ như một trò cười.

Đó là cái hố mà tiên đế tự đào cho chính mình.

Nhưng một cái hố đó,m đủ để chôn hai vị Hoàng đế.

Nay Hoàng đế chó kia mặc long bào giả làm chân long, phong kín mười hai cổng thành kinh sư, không dám để lọt một chút tin tức nào. Hắn ta gấp rút lôi kéo các công khanh đại thần trong kinh, e sợ kiếm bén bên ngoài nhân lúc thời cục chưa định mà giết ngược trở vào, chém đầu hắn ta.

Chỉ cần chiếu thư của tiên đế lọt khỏi kinh thành, tin tức giết vua truyền đi, thiên hạ ai nấy đều dám giương cao đại kỳ phạt tặc tru nghịch, giết về nơi này.

“Tiểu Ngư, nàng nghe hiểu chưa?”

Hựu Niên liệt kê hơn tám mươi cái tên lên giấy, vẽ ra biểu đồ quan hệ nhân vật.

“Có nhớ được những nhân vật then chốt nào không?”

Hắn thực sự muốn giảng rõ thế cục cho tôi.

Mặt tôi mang biểu cảm đau khổ.

“Viên Long Bình, Elon Musk, Lôi Quân, Mã Vân, Schwarzenegger, Taylor Swift, Zuckerberg, Lưu Tường, Michael Jordan, Messi, Lưu Đức Hoa, Crayon Shin-chan, Ultraman Tiga... Ta đọc một lần như vậy, huynh nhớ được mấy người?”

Hựu Niên bị tôi làm nghẹn lời.

Hắn đặt mấy tờ giấy trên ngọn nến, nhìn ngọn lửa l**m lên đầu ngón tay.

Tôi vỗ tay đánh lên mu bàn tay hắn: “Ôi chao, mau buông tay ra!”

Một cái vỗ ấy đã đánh tan sự sầu muộn giữa chân mày hắn.

Nhìn tôi, hắn tựa hồ đã đưa ra quyết định gì đó.


Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng Truyện Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng Story Chương 3
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...