Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng

Chương 4

Phần 4

Chúng tôi bịa đặt loạn lên một phen, người dính dáng quá nhiều, thế lực rối rắm phức tạp, tên Hoàng đế chó kia không đến hai tháng thì chẳng điều tra ra được ngọn ngành.

Trong lòng tôi vơi nhẹ phần áy náy, lại thấy Hựu Niên cũng đã ăn cơm ngon trở lại, gối đầu an ổn.

Ban ngày tôi nằm dài trên giường bát bộ, vắt chân ngâm nga tiểu khúc, trưa đến dùng lẩu thịt dê, buổi chiều tụ hội chơi trò ma sói, đến tối thì ăn cá hấp mềm thơm dai ngọt, sung sướng tựa thần tiên.

… À không, là sung sướng như Diêm Vương.

Haizzz, chữ trên vách đã chằng chịt mấy hàng. Tôi và Hựu Niên sống dưới lòng đất này đã ba tháng chưa thấy mặt trời.

Ngày nào tôi cũng bắt Hựu Niên làm mấy lượt thao tác bảo vệ mắt, sợ lỡ đâu thị lực hai chúng tôi thoái hóa, ngày nào đó sẽ mù.

Tắm nước cánh hoa trước khi ngủ, bốn tỳ nữ hầu hạ. Một người giúp tôi xoa bóp da đầu, một người nâng lò sưởi hong tóc cho tôi, một người dùng hương cao xoa tròn trên tay chân tôi.

Còn có một muội muội cười ngọt như mía lùi, tay cầm chiếc tăm bạc, khéo léo bóc nho không làm nát một tí nào.

Bóc xong một quả, nàng ấy sẽ cười tươi như hoa gọi: “Cô nương, há miệng nào.”

Nước chua ngọt tràn đầy miệng khiến lòng người thổn thức: Thời phong kiến, đám quý nhân này thật đáng chết, bắt một bầy các cô gái nhỏ mười bốn mười lăm tuổi hầu hạ bên mình.

Nhưng mà tôi cũng sắp chết đến nơi rồi, hưởng chút chăm sóc lúc lâm chung thì sao chứ?

Nghĩ vậy, trong lòng lại yên tâm thoải mái.

Chỉ tiếc một điều là chẳng thể cắt tóc. Tóc tôi đã dài gần tới sau gối, mỗi đêm phải tết thành hai đuôi ngựa rồi cuộn lại đặt ngoài gối.

Nếu không trở mình một cái là đè đứt không ít sợi, đau đến nhe răng trợn mắt.

Mỗi ngày có người ra vào giúp chúng tôi rửa mặt chải tóc nhưng không ai cắt tóc cho tôi, cũng chẳng ai cạo râu cho Hựu Niên.

Ấy là quy củ thiên lao: Trừ cai ngục, không ai được mang vật sắc nhọn vào, phòng có kẻ cướp dao giết người khiến trong ngục bạo loạn.

Chờ tóc khô, tôi chui lại vào trong chăn. Giơ cánh tay lên, ngửi thử nách và tay mình.

“Hì hì hì, ta thơm quá chừng.”

Rồi lại ghé vào cổ Hựu Niên hít một hơi thật sâu.

“Hì hì hì, người huynh đệ, huynh cũng thơm lắm nha.”

Tôi nhe răng cười khặc khặc.

Hựu Niên cứng đờ như khúc thịt khô treo mười năm, cả người chẳng dám động, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.

Một hồi lâu, hắn mới lấy tay đẩy trán tôi một cái, yếu ớt vô lực: “Tiểu Ngư, đừng nghịch ngợm nữa. Nàng còn muốn giữ danh tiết không?”

“Ta chết đến nơi rồi, còn danh tiết cái gì! Sung sướng được ngày nào hay ngày ấy.”

“Nàng muốn... sung sướng?”

“Nàng muốn... sung sướng thế nào?”

Ánh mắt hắn lộ ra một phần kinh ngạc, hai phần vui mừng, rồi lại thêm ba phần buông xuôi, bốn phần…

Thôi bỏ đi, vốn từ của tôi nghèo nàn.

Dù sao thì, hắn chậm rãi buông tay khỏi trán tôi, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, nằm thẳng người chẳng động đậy.

“Nàng nói đúng. Cần chi câu nệ danh tiếng lễ nghi? Đến cuối cùng, đời người chỉ có hai chữ sung sướng mà thôi.”

“Tiểu Ngư, tùy tâm nàng mà làm đi.”

Ừm… tuy tôi chẳng hiểu lắm…

Nhưng mà tôi sắp cười chết rồi!

Tôi chỉ muốn chọc hắn, khiến hắn thể hiện ra chút phản ứng sống động. Muốn thấy biểu cảm như mặt nước hồ thu kia của hắn nứt ra một cái khe. Muốn nhìn hắn nhíu mày cười bất đắc dĩ. Muốn thấy hắn nổi giận trừng tôi một cái.

Tóm lại là, đừng cứ mãi ngồi đờ ra, trầm tư suy nghĩ.

Con người, mỗi một ngày còn sống dù sao cũng phải có chút tinh thần, đừng để nỗi đau kéo chìm vào vũng bùn chủ nghĩa hư vô.

Tôi bám lấy hắn líu lo không ngớt.

“Huynh nói xem, người trong cung thật chẳng biết đạo lý, chỉ cho ta với huynh một cái giường, keo kiệt thật. Màn giường thì treo tận ba lớp, kín mít tới mức ngủ còn ngột ngạt.”

Hựu Niên: “… Ừ.”

“Cái giường này chắc mắc tiền lắm nhỉ? Gỗ đen ánh lên sắc đỏ, nhìn sang trọng lắm.”

Hựu Niên: “… Ừ.”

Tôi bò dậy, ghé sát gối hắn nhìn: “Sao huynh cứ hững hờ thế? Có tâm sự gì à? Nói ra đi, ta suy nghĩ giúp huynh một phen.”

Hựu Niên thở dài một tiếng thật sâu: “Tiểu tổ tông, ngủ đi thôi.”

Tiếng “tiểu tổ tông” kia khiến tôi cười không ngậm miệng được.

“Hựu Niên, huynh đáng yêu quá.”

Hắn lại im bặt, mắt nhắm chặt, hơi thở nhẹ nhàng như thể đã ngủ.

Toàn thân tôi đầy mùi hoa, thơm quá nên không ngủ được. May mà còn đèn sáng, tôi bèn quay vào tường chơi bóng tay, lúc thì giả con rùa, lúc lại bắt chước chó sói.

Ngoảnh đầu lại thì bị hắn dọa cho giật bắn người, tay nhanh hơn não, vung một bạt tai trúng ngay sống mũi hắn.

“Huynh không ngủ à! Ngồi sau lưng ta nhìn chằm chằm làm gì vậy? Hù chết người ta rồi.”

Hựu Niên nghẹn cả buổi.

Hắn ấm ức bất lực quay người lại, chỉ chịu đưa lưng về phía tôi.

Hầy, đầu óc đàn ông, thật sự chẳng biết đang nghĩ những gì nữa.

*

Như chúng tôi đã đoán, khi cả bốn tuyến đường đều được viết ra, Hoàng đế chó hớn hở vô cùng, trong ngày lại sai người mang đến ngục hai rương châu báu vàng bạc.

Đại thái giám được phái tới truyền lời mang hai vẻ mặt, lúc tuyên khẩu dụ thì kiêu căng tự mãn.

— Thế tử gia biết cất nhắc, Hoàng thượng rất là vui mừng, vân vân...

Tuyên khẩu dụ xong, mấy ngự tiền thị vệ bèn lui đi.

Đại thái giám lập tức khom lưng cúi đầu, thái độ cung kính, giọng nói cũng trở nên nhỏ nhẹ dịu dàng, hoàn toàn chẳng giống bộ dạng chua ngoa của Hỷ công công lúc trước, nét mặt hiền từ như cha già từ ái.

“Đi ngang tiệm bánh sữa, có mua ít đường mạch nha cùng bánh sữa trâu, Thế tử gia mang cho tiểu muội nếm cho ngọt miệng.”

Tôi chẳng đưa tay đón, sợ có độc.

Lão thái giám cười rạng rỡ.

“Lão nô Phùng Triệu Lan, nguyên là thái giám quản sự trong cung tiên Thái phi. Trước kia Từ Hỷ đắc thế, đuổi hết đám người già bọn ta tới chùa Hưng Long cuốc đất trồng rau – nay Thế tử gia mưu kế khéo léo, lấy đầu lão ta, cũng xem như là ban phúc cho bọn ta vậy.”

Ồ, có nhân có quả, hợp lẽ.

Tôi thò tay qua khe chấn song sắt, nhận lấy gói giấy dầu, bốc một miếng đường mạch nha bỏ vào miệng.

Ngọt thấu tận tim, tôi cười hì hì.

Đường trong thời đại này là vật tư chiến lược, hẳn là giá bán không rẻ, đám nha dịch đến đây chơi đều chẳng nỡ mua, hai cây hồ lô ngào đường tôi từng ăn được cũng chỉ bọc lớp vỏ mỏng giòn.

Không rõ đường này dùng phương pháp gì mà dính răng muốn chết, lại còn đặc biệt kéo sợi, tôi nhai đến mỏi cả quai hàm.

Đột nhiên hoàn hồn, chỉ thấy Hựu Niên đang dịu dàng nhìn tôi.

Lan công công cũng nhìn tôi bằng ánh mắt từ ái đầy hiền hậu.

Đám tiểu thái giám ông ấy dẫn theo cũng trợn tròn mắt dõi theo tôi.

… Cảm giác bản thân chẳng khác gì con khỉ trong vườn bách thú.

Tôi lẳng lặng quay vào trong súc miệng.

Lan công công ôn hòa nói: “Đại Lý Tự còn chưa phán án, xin Thế tử gia yên tâm, bên ngoài vẫn còn nhiều người lo lắng cho ngài lắm.”

Hựu Niên chỉ khẽ “ừ” một tiếng, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

Kẻ chúng tôi dám tin chẳng nhiều, nhất là hiện nay, thái độ Hoàng đế chó mập mờ, không ít cai ngục trong ngục đều nhìn ra Hựu Niên vẫn còn khả năng được trọng dụng, tìm đến nịnh bợ cũng không ít.

“Ngài đó, coi như là vào ngục tu tâm dưỡng tánh một phen, có gì cần thì cứ việc giao cho lão nô.”

Hựu Niên xưa nay lạnh lùng, nhất là với hạng người lai lịch bất minh mà còn ra vẻ thân thiện.

“Ta chẳng mong cầu điều chi.”

Hắn chỉ nhìn sang tôi: “Tiểu Ngư, nàng nói đi, có ước muốn gì không?”

Tim tôi đập thình thịch: “Cầu gì cũng được sao?”

Đuôi mắt Lan công công cười hằn cả nếp nhăn: “Đó là đương nhiên.”

Bên ngoài phòng ngục, hơn chục ánh mắt đổ dồn vào tôi như đang trông mong tôi thốt ra điều chi kinh thiên động địa.

Tôi bỗng đứng bật dậy, dạo bước vòng quanh phòng ngục.

“Ta muốn ở chỗ gần mặt đất hơn một chút, tốt nhất là mỗi ngày đều có thể thấy mặt trời.”

“Ta muốn được ra ngoài hóng gió, muốn ngắm trăng ngắm sao.”

Thấy khóe miệng Lan công công khẽ co giật, đám cai ngục và quản ngục cũng nhìn tôi như thể nhìn một đứa ngốc, mặt tôi nóng ran, gãi đầu nói: “Ước nguyện này có phải nhỏ quá không?”

Song tôi thật lòng chỉ muốn hít một ngụm không khí ngoài kia.

Hựu Niên chẳng chê cười tôi, hắn hẳn là kiểu người mà hậu thế thường bảo “ngay cả nhìn chó cũng đầy thâm tình”.

Mắt khẽ cong lên, nụ cười kia cứ như trong đáy ngục này cũng sắp nở ra một đóa hoa dịu dàng.

“Không nhỏ, Tiểu Ngư muốn làm gì cũng được cả.”

Mặt càng thêm nóng, tôi vội xoa mặt một phen, giũ sạch mớ suy nghĩ tạp loạn trong đầu.

Hắn tóc tai rối bời, đến diện mạo thật của hắn tôi cũng chưa từng thấy rõ.

Chỉ dựa vào hai mắt kia mà tôi đã hoa tâm phơi phới là sao?

Nguyện vọng đổi phòng giam bị Đề Lao Ti bác bỏ.

Thiên lao này canh phòng tầng tầng lớp lớp, ba tầng chỗ chúng tôi ở tựa như vạc sắt khép kín, cai ngục nửa tháng mới đổi phiên một lần, nhân số định mức, ra vào đều bị khám xét, không ai có thể mang vật gì ra ngoài.

Tầng trên lao ngục thì người ra kẻ vào đông đúc, họ lo Hựu Niên thần thông quảng đại, trao đổi thông tin với phế Thái tử.

Lan công công chạy đôn chạy đáo hai ngày mới xoay sở xong.

“Trên địa lao là một bãi đất trống, ban ngày cai ngục luyện võ ở đó, đến tối thì chẳng còn ai. Thế tử gia có thể đưa tiểu muội lên trên đi dạo.”

Kế hoạch tắm nắng tan thành mây khói, nhưng chúng tôi có thể ra ngoài hóng gió ngắm trăng rồi!

Ha! Ha! Ha!

Hai mươi mấy năm ngắn ngủi đời tôi chưa bao giờ mong ngóng đến một đêm nào như đêm nay.

Suốt ngày canh giờ, đi qua đi lại trong ngục, lòng nóng như lửa đốt.

Chờ mãi rồi cũng thấy ti giám dẫn theo vài cai ngục tới, trời tối đen như mực, họ xách theo một chùm chìa khóa đồng vàng, loay hoay mãi vẫn không tìm ra chìa khóa mở cửa là cái nào.

Tôi bám lấy chấn song soi đèn cho họ.

Ti giám dở khóc dở cười: “Nha đầu xách đèn lồng ra xa một chút, sắp chọc vào mặt ta rồi này. Gấp gì chứ? Trăng sao ngoài kia có chạy mất đâu.”

Khoảnh khắc cửa mở, tôi lập tức kéo Hựu Niên dậy.

“Hựu Niên! Cửa mở rồi! Mau dậy đi, chúng ta ra ngoài chơi!”

Hựu Niên đáp một tiếng, chẳng có lấy chút hớn hở, vẫn mang vẻ đoan chính vững vàng ấy.

Bậc thềm của thiên lao rất dài, quanh co khúc khuỷu, đèn dầu trong hốc tường nối liền nhau từng ô từng ô, chẳng chiếu sáng nổi lối đi dưới chân.

Tôi đỡ hắn đi lên bậc thang.

“Không sao, để ta tự đi.”

Tôi bèn buông tay.

Thế là hai chúng tôi, một tung tăng nhảy nhót, một bước thấp bước cao, chẳng khác trẻ nhỏ học đi là bao.

Thiên lao rộng vậy, thế mà cửa ra lại nhỏ hẹp đến lạ, chỉ đủ để hai người chúng tôi sóng vai mà qua.

Võ đài quả thật rộng rãi, ánh trăng tĩnh lặng, soi rọi một vùng trời đất.

“Ta ra ngoài rồi -!”

“Hú ú ú ú ú ú ú ú!”

“Trăng lớn thật đó!”

“Minh nguyệt kỷ thời hữu, bả tửu vấn thanh thiên.”

(“”: “Trăng sáng khi nào có, nâng chén hỏi trời xanh” – câu đầu trong bài “Thủy điều ca đầu” của Tô Thức, biểu hiện tâm tình ngưỡng vọng trời cao, băn khoăn về thời gian, vũ trụ.)

“Câu hoài dật hứng tráng tư phi, dục thượng thanh thiên lãm minh nguyệt!”

(“”: “Cùng mang hào hứng, chí lớn bay xa, muốn lên trời xanh mà hái trăng sáng” – trích từ bài “Xuất tái” của Lý Bạch, biểu thị chí khí lãng mạn muốn vượt khỏi thế tục.)

“Hựu Niên, ta tự do quá!”

Tôi dang rộng đôi tay, múa may vung vẩy, tung người chạy điên cuồng, từ đầu Đông võ đài tới đầu Tây, rồi từ đầu Nam chạy qua đầu Bắc.

Giờ tôi mới hiểu vì sao con khỉ nhảy từ tảng đá ra trong Tây Du Ký lại phát điên như thế, chạy nhảy, gào rú, nhào lộn, có khi còn đấm ngực vài cái.

Đó là sự sảng khoái cần cả thân thể để phát tiết.

Sảng khoái, sảng khoái đến cực điểm!

“Sao sáng quá chừng!”

“Tường ngục cao thật đấy!”

Cai ngục xung quanh rõ ràng đã hết ca nhưng chẳng vào nhà ăn, tất cả bưng bát đứng ngoài nhìn tôi làm trò.

Một tràng tiếng cười vui vẻ, có mấy cai ngục còn cười nghiêng ngả.

Chắc họ nghĩ: Con bé này trời sinh diễn hài, diễn khéo ghê.

Song ai biết được tôi là người tái thế tái sinh, đếm từng ngày, chịu đựng bóng tối, sống dưới đất tròn một trăm lẻ ba ngày, đêm nay là lần đầu tiên tôi hít thở được khí trời bên ngoài.

Gió đêm mang theo hương hoa quế, tôi ngửa cổ hít sâu một hơi.

Đẹp đến mức bản thân cũng muốn say mê.

“Hựu Niên!” Tôi nhảy vọt tới trước mặt hắn: “Ta dạy huynh nhảy, được không?”

Yết hầu hắn khẽ động, đường đường là Thế tử gia mà cũng biết căng thẳng: “Thân thể ta chẳng tiện, chỉ sợ làm mất hứng của nàng.”

Tôi khe khẽ ngân nga điệu Waltz số hai của Shostakovich, nắm lấy hai tay hắn.

Thật ra tôi có biết nhảy nhót gì đâu, đến vẫy tay còn không biết vẫy.

Tôi chỉ là không muốn để hắn đứng trơ trọi một mình, mặc gió thu hiu hắt thổi tung áo tù trắng toát, trông chẳng may mắn chút nào.

Tôi nắm tay hắn, trượt từ lòng bàn tay đến cổ tay, còn len lén đo thử vòng eo.

Hắn gầy đi nhiều, tuy chưa đến mức da bọc xương nhưng dưới bộ áo tù này cũng trông lỏng lẻo trống trải.

Tôi đã không nuôi dưỡng hắn thật tốt.

Đêm ấy, tôi không còn ác mộng, giấc ngủ an lành thơm ngọt.

Trong lúc mơ màng, nghe có tiếng thì thầm bên tai.

“Tiểu Ngư, đừng sợ.”

“Chờ ta.”

“Chờ ta tìm một con đường sống cho nàng.”

Má hơi ngứa ngáy.

Tôi vung tay tát một cái, chép miệng lẩm bẩm: “Con gián chết tiệt, cút đi.”

Hề! Hết ngứa rồi.

*

Nhờ có Lan công công bảo đảm, quản ngục mắt nhắm mắt mở, cứ cách một ngày là chúng tôi có thể đi dạo ở võ đài vào buổi tối.

Đếm ngày qua, thế mà đã đến Trung thu rồi.

Nghe nói trong thành vô cùng náo nhiệt, mấy ngày nghỉ này thật hiếm hoi, những cai ngục được nghỉ phép đều đưa gia quyến ra phố vui chơi.

Kẻ không có phép thì thở dài than vãn, trời tối lén ra cửa hông nhìn đèn hoa trên hồ.

Còn chúng tôi chẳng đi đâu được, võ đài là nơi duy nhất có thể tự do hoạt động.

“Hựu Niên mau xem, bên kia đang bắn pháo hoa kìa!”

Hựu Niên nhìn theo phương hướng, đáp: “Đó là chợ Đông, Trung thu và Thượng nguyên hằng năm đều có pháo hoa.”

Đáng tiếc chợ Đông cách quá xa, pháo hoa bị tường cao của thiên lao che khuất hơn phân nửa. Tôi giẫm lên ghế, kiễng chân hết mức cũng chỉ thấy lấp ló vài vòng sắc pháo.

Hồng hồng như hoa hồng, vàng óng như ráng chiều, xanh như ngọc bích, tím như tử đằng…

Thật là đẹp.

Tôi kiễng đến mỏi gân cổ chân mới tiếc nuối nhảy xuống ghế.

“Ôi, chỗ chúng ta không bắn pháo hoa gì à?”

Tiểu Bát dúi cho tôi một túi hạt dẻ rang đường, dạo này hắn thường tìm tới chơi cùng chúng tôi: “Nếu cô nương thật sự muốn xe thì cũng chẳng phải không có cách — ngài cứ dỗ dành Thế tử gia nhiều một chút.”

“Dỗ hắn thì ích gì? Chẳng lẽ hắn mọc cánh bay ra ngoài được à?”

Tiểu Bát chớp mắt, thần sắc cao thâm khó lường:

“Thiên cơ bất khả lộ. Hề hề, chỉ cần cô nương muốn, việc gì cũng có thể thành.”

Thật không vậy?

Tôi chạy tới bên cạnh Hựu Niên, túm lấy tay áo hắn mà lay lay, giọng ngọt như mật, kéo dài thành làn sóng:

“Thế tử đại nhân ~ ta muốn xem pháo hoa, được không?”

Hựu Niên đưa mu bàn tay che môi nín cười, dáng vẻ rất đắc ý.

“Được. Đợi thêm một ngày.”

Nghĩ lại đời trước tôi sống nơi thành thị trực thuộc trung ương, hơn mười năm chưa từng được đốt pháo hoa.

Năm ngoái nới lỏng lệnh cấm một chút, thấy trong nhóm địa phương trên mạng đều rao bán pháo, tôi đánh liều giao dịch riêng hai trăm bạc.

Còn chưa kịp đốt đêm Giao thừa thì đã nghe nói có kẻ cùng khu bị bắt, phạt tiền.

Tôi bèn chùn bước, nhút nhát mang pháo về quê gửi lại.

Nay lại được toại nguyện, sao có thể không vui mừng?

Đêm ấy đúng giờ Tuất, trống báo khắp mười hai phường trong thành vang rền liên tiếp, trăng treo cao vằng vặc.

“Bùm!”

Đoá pháo hoa đầu tiên vút lên trời, rực rỡ bung nở một mảng tím lộng lẫy.

Rồi đoá thứ hai, đóa thứ ba… ngàn vạn đóa nối nhau không dứt.

Chưa từng thấy nhiều pháo hoa dày đặc đến thế, những sợi tua vàng như nhụy nở trăm ngàn lối, đổ xuống như thác, rọi sáng bầu trời phương Nam rực rỡ như ban ngày.

“Hựu Niên, huynh là thần tiên sao? Muốn gì được nấy, ha ha ha.”

Tôi nắm lấy tay hắn, cười nghiêng ngả, cười đến mức hắn sợ tôi ngã, một tay ôm chặt lấy tôi.

Khoảnh khắc nào đó, tôi nhìn vào mắt hắn xuyên qua tầng tầng pháo hoa.

Rõ ràng là đang cười, nhưng trong ánh mắt lại chất chứa nỗi bi thương.

Tôi chẳng thích nhìn.

Chết thì chết, bày vẽ u sầu làm gì.

“Hôm nay có rượu thì cứ say, mai đến rồi hãy lo! Rượu tới thịt tới —”

("": nghĩa là có rượu thì nay say, ngày mai sầu tính sau. Ý chỉ sống hết mình cho hiện tại, mặc kệ tương lai.)

Tiểu Bát vác tới một rương lớn cồng kềnh: “Cô nương uống rượu làm chi, chẳng phải muốn đốt pháo hoa ư?”

Mắt tôi liền sáng lên: “Muốn!”

Hắn mua là một thùng “Kim Hoa trong tay”, nói là thích hợp nhất cho nữ quyến vui chơi. Loại pháo hoa này trông hệt như pháo que cầm tay ở hậu thế, nếu có máy ảnh chụp lại thì chắc chắn là báu vật cho ảnh đẹp.

Hựu Niên tựa vào tường, chăm chú nhìn tôi như thể mỗi lần nhìn là một lần ít đi.

Tôi nghe đám cai ngục tụ lại cười nói: “Chả trách nhà đại phú hay sinh tình si, sắp chém đầu rồi, Thế tử gia còn nhớ đến chuyện dỗ phụ nữ.”

Xì, đúng là phá hỏng tâm tình.

“Xem đại pháo thần uy của ta đây!”

Tôi giơ pháo que ném về phía chân bọn họ, tàn lửa nhỏ bén trúng vạt áo, dọa đám cai ngục vắt chân lên cổ mà chạy.

*

Ngày hai mươi tháng Tám, bọn cai ngục đến chơi ma sói với chúng tôi dần dần thưa vắng.

Chúng tôi không sao gom đủ người được nữa.

Cuối cùng miễn cưỡng ghép được một ván sáu người, lúc chia tay, mỗi người trong bọn họ đều tặng tôi một món quà.

Có người tặng tiền Ngũ Đế, có người tặng bùa bình an, lại có một vị cai ngục đại ca tặng tôi một túi thịt khô, nói rằng: “Mua hương vị cô nương thích ăn nhất đấy.”

Ai nấy đều chắp tay thi lễ với tôi, nói một câu: “Cô nương, bảo trọng.”

Rồi bọn họ cùng rời đi.

Ngày hai mươi lăm tháng Tám, quản ngục dẫn theo mấy vị ti giám xuống kiểm tra, đối chiếu hộ tịch từng người, lệnh cho chúng tôi điểm chỉ.

Trong phán thư có vài chữ phồn thể tôi không nhận ra, nhưng chữ có hình dạng tương tự nhau thì đọc cũng chẳng khó.

Trên đó viết: Thánh thượng hạ chỉ, ba ngày sau, hành quyết hơn tám mươi nghịch đảng tại chợ lớn.

Có lẽ bản án tử hình chắc như đinh đóng cột này kéo dài quá lâu, lâu đến nỗi đầu óc cũng đã rỉ sét.

Ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi vậy mà lại là:

— Hành hình vào chính Ngọ, có thể được thấy mặt trời!

Thành ra tôi không khóc, điểm chỉ cũng rất dứt khoát.

Tôi sờ sờ gò má khô ráp của mình, chắp tay khẩn cầu:

“Chư vị đại nhân ti giám, có thể ban cho ta một lưỡi dao tỉa mày không? Ta còn muốn điểm nhẹ phấn son, dù sao cũng là rơi đầu, ta muốn lên pháp trường thật xinh đẹp.”

Mấy vị ti giám đưa mắt nhìn nhau, đều lộ vẻ khó xử.

Quản ngục lắc đầu, dường như không nỡ:

“Tiểu Ngư à, thôi bỏ ý định ấy đi. Tội nhân trước khi chém đầu đều phải rước qua phố cho dân chúng xem, lệ thường là phải nhếch nhác bẩn thỉu mà ra ngoài.”

Tôi hiểu ý ngay.

Thời buổi này, hình phạt khốc liệt chẳng phải để răn đe phạm nhân mà là để hăm dọa bách tính. Phải giết một để răn trăm; giết gà dọa khỉ.

Phải khiến dân chúng trông thấy: phạm tội rồi vào ngục sẽ đói đến da bọc xương, rận rệp đầy đầu, vết roi khắc sâu, mình đầy thương tích.

Trong lòng thiên hạ, thiên lao phải là nơi địa ngục âm u đáng sợ.

Bách tính mới dám không phạm tội.

Cho nên, tử tù tuyệt đối không thể ra đi một cách thể diện đường hoàng.

Ân xá cuối cùng trước giờ hành hình chỉ có một bữa cơm rơi đầu thịnh soạn mà thôi.

Quản ngục hỏi chúng tôi muốn ăn gì, Hựu Niên chỉ gọi hai cái bánh bao với một bát cháo rau.

Tôi nói: “Thịt kho tàu! Gà giòn! Ngỗng quay! Cá diếc hấp!”

Quản ngục bật cười: “Được rồi, ta móc hầu bao riêng, vì Tiểu Ngư cô nương mà phá lệ một lần. Cô nương đến dưới kia thì nhớ nói tốt cho ta trước mặt Diêm Vương nhé.”

Tôi nhe răng cười: “Ôi chao nói kiểu gì thế? Cứ như thể ta nhất định phải gặp Diêm Vương vậy! Bà cô ta đây cả đời hành thiện tích đức, quang minh lẫm liệt, phải lên trời diện kiến Tam Thanh lão tổ!”

Đám cai ngục nghe vậy thì cũng cười.

Náo nhiệt như tiễn người nhà đi xa vậy.

Chúng tôi thức trắng suốt đêm, trò chuyện không ngừng, nghĩ gì nói nấy, không thấy mặt trời mặt trăng, cũng không phân biệt canh giờ ngày đêm.

Tôi kể cho Hựu Niên nghe về người nhà bạn bè, kể về việc học hành công tác, kể về hai mối tình đã chia tay trong êm đềm của mình.

Bạn nói xem, đời tôi rõ ràng đã sống hai mươi lăm năm, thế mà kể một hồi theo trình tự tuổi thơ, học hành, công việc lại như chỉ mất hai ba ngày là xong.

Tóc tôi đã lâu chưa cắt, mấy tỳ nữ dùng dầu thơm dưỡng tóc bôi mấy lượt, giờ một mái tóc đen nhánh mượt mà, kiến cũng có thể trượt chân mà ngã.

Tôi ngược lại không nỡ cắt nữa.

Hựu Niên đập vỡ một chiếc bát, nhặt một mảnh sứ vỡ lên cạo sạch râu.

Thấy tôi cầm lược hồi lâu không buộc được tóc, hắn bèn đón lấy cây lược trong tay tôi.

“Để ta.”

Hắn dùng một dải lụa đỏ buộc tóc cho tôi. Ngón tay phải của hắn từng gãy rồi nối lại, không linh hoạt lắm, buộc rồi lại tháo, chậm rãi tỉ mỉ bận rộn một hồi lâu.

Tôi đưa tay ra sau đầu sờ thử — là một búi tóc đuôi ngựa cao gọn gàng.

Rất hợp ý tôi.

Tôi cố nén lệ quay lại, nhón chân ôm lấy cổ hắn, vùi mặt vào vai hắn mà dụi nhẹ.

“Hựu Niên, có thể gặp được chàng nơi cuối chặng đời, ta rất vui mừng.”

Chàng đặt cằm l*n đ*nh đầu tôi, lưu luyến dụi dụi.

“Cũng là điều may mắn của ta.”

Ngoài cửa ngục, từng hồi chiêng giục dồn dập như tiếng gọi hồn.

Ti giám lớn tiếng hô: “Nam tù đứng bên trái, nữ tù đứng bên phải! Xác minh thân phận rồi lên xe tù rước qua phố!”

Sao lại còn phải chia nam nữ? Sao chết cũng không thể cùng nhau?

Lòng tôi lại run rẩy, kinh hãi mà nắm lấy tay chàng.

Hựu Niên trở tay nắm chặt lấy tay tôi, siết một cái thật chặt. Chàng ghé vào tai tôi, môi lướt bên tóc mai, giọng hạ thật thấp.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một cặp đôi khổ mệnh kề tai tỏ tình.

Thật ra chàng nói hai câu khiến mồ hôi tôi ướt đẫm cả người.

“Tiểu Ngư, ta không dám dặn dò từng việc, chỉ sợ trời chẳng thuận lòng người.”

“Nàng là cô nương thông minh, hôm nay… tùy cơ ứng biến.”

Tùy, cơ, ứng, biến?

…Là có ý gì vậy!

Còn chưa kịp bắt lấy chàng hỏi cho tường tận thì cai ngục đã kéo chúng tôi ra hai bên.

Anh trai chờ đã! Tùy cơ ứng biến là ứng cái gì, biến ra sao?

Tôi đâu có thông minh gì cho cam, cái vẻ thông minh ngày thường chẳng qua đều là tôi giả vờ mà thôi!

Chuyện chém đầu là việc hệ trọng tới sinh mạng, kế hoạch gì chàng cũng chẳng hé răng nửa lời sao!

Tim tôi đập như trống thúc, huyết mạch bên tai rào rạt tràn lên óc, lại thực sự để tôi bắt được một chút khác thường.

Là Thập Ngũ chạy ra ngoài tất tả, là Tiểu Bát mấy hôm nghỉ phép đổi hẳn tính tình, là quản ngục liên tục biểu hiện thân thiện.

Là Lan công công với thần sắc khó đoán, là pháo hoa cứ giơ tay là b*n r* được…

Những người, những việc ấy như luồng điện chớp giật liên kết lại, giáng mạnh một đòn vào đầu tôi.

Thảo xà hôi tuyến, phục mạch thiên lý.

(: Nghĩa đen là vết cỏ rắn lẩn trong tro, ẩn mạch máu trăm dặm; chỉ sự bố trí, ẩn tàng từ trước, sau phát huy hiệu lực lớn, cũng ví những chi tiết thoạt nhìn mơ hồ nhưng sau mới thấy liên kết chặt chẽ.)

Tôi nhón gót vươn cổ, nhìn chằm chặp sắc mặt của Hựu Niên, muốn nhìn rõ trên mặt chàng có bày mưu nghĩ kế gì không.

Nhưng người bên cạnh đông nghịt, bóng người lấp loáng, tôi rốt cuộc nhìn chẳng ra.

Bên cạnh tôi có rất nhiều người đi qua, kẻ khóc, kẻ gào, lại có người ngửa mặt cười lớn.

Ai nấy đều mang gông xiềng nặng trĩu, mình vận áo tù lấm lem nhơ bẩn.

Có kẻ dắt theo con cái nhỏ tuổi âm thầm rơi lệ;

Có kẻ tập tễnh lê từng bước khập khiễng;

Có người quỳ phục nơi bậc đá, cầu xin cai ngục truyền lời về cho người thân;

Lại có kẻ lưng thẳng tóc bạc, mặt gầy như tiên cốt, bước ra khỏi ngục vẫn tiêu sái vẫy tay chào bá tính.

Hừ, đua nhau diễn kịch đúng không?

Tôi xông ra khỏi bóng tối, ngẩng đầu nghênh đón ánh dương, bước thẳng vào nắng sớm.

“Ngẩng đầu cười lớn mà ra đi, lẽ nào ta là kẻ hèn kém!”

“Hôm nay chỉ có thiếu niên ta, dám hỏi trời đất thử đao phong!”

“Một thân rong ruổi ba nghìn dặm, một kiếm từng địch trăm vạn quân!”

Quanh tôi lặng như tờ, bá tính và những tử tù chưa từng gặp đều trừng lớn mắt, nhìn tôi đang mang thần sắc rực rỡ.

Thôi rồi, tôi diễn chẳng nên hu hu hu...

Tôi co mình trong xe tù, lặng lẽ rơi lệ.

Người ta chỉ muốn diễn một vai anh hùng mà thôi, như trong tuồng kịch trên truyền hình, nhân vật chính chỉ cần giơ tay hô hào là mọi người sẽ hô ứng vang trời.

Thì ra đây chẳng phải là kịch bản mà tôi làm vai chính…

Lên tới pháp đài, sau lưng ai nấy đều cắm một tấm ván gỗ, viết tên họ mỗi người, nghe nói gọi là “Vong mệnh bài”.

Giám quan truyền lệnh quỳ xuống nhưng ít người nghe theo, phần lớn đều đứng thẳng lưng bất động.

Còn hơn nửa canh giờ mới đến chính Ngọ, có một tiểu lại vận áo bào xanh đọc bản tội trạng của chúng tôi, không có loa truyền âm, hắn phải gào thật to, đọc cực kỳ chật vật.

Không khí chẳng hề trang nghiêm bi tráng như trong tuồng kịch.

Bách tính chen chúc đen nghịt dưới đài, người bưng cơm, kẻ bồng con, thi thoảng có mấy nho sinh vận áo dài, mày cau mặt nghiêm nghị.

Còn đa số dân chúng chỉ mang vẻ tò mò mơ hồ như đang tụ tập xem làng mổ heo.

Ôi, thời đại dân trí chưa mở, quả là u mê thảm hại.

Tôi đứng đến tê cả chân, tiểu lại kia vẫn chưa đọc xong, tôi bèn ngồi thẳng xuống đất.

Tầm mắt hạ thấp, ơ? Tôi thấy gì thế kia?

Tù nhân đứng trước mặt tôi lại giấu một con dao nhỏ trong tay áo! Lưỡi dao sắc đang cứa từng chút lên dây thừng trói tay, nhìn chừng sắp cắt đứt đến nơi!

Ấy, đại ca muốn làm gì đó?

Có lẽ tiếng tôi hít sâu bị hắn nghe thấy, tên tù nhân phía trước ngoái đầu lại cười với tôi, nhe ra hàm răng trắng bóng.

Là gương mặt của cai ngục Tiểu Bát!

Tim tôi nhảy thót lên cổ họng, bước nhanh về phía trước áp sát hắn, sợ lưỡi dao ấy bị người khác trông thấy.

Tôi lại liếc sang trái phải, phát hiện trên pháp đài này,m có mấy người cũng đã cắt đứt dây trói.

Không phải chứ các huynh đệ? Sao mỗi mình tôi không có dao để cắt dây vậy?

Tôi sốt ruột đến nhe răng trợn mắt mà chẳng dám cất lời, sợ làm đồng bọn bị lộ, trái im bị nắng thiêu đốt đến khô cháy.

Giám quan nhìn trời, đến chính Ngọ, mặt trời lên đến đỉnh, mười mấy thẻ lệnh chém đầu được ném xuống cùng lúc.

“Giờ đã tới, hành hình -”

Tôi hết đường sống rồi!

Mười mấy đao phủ ngậm rượu phun lên lưỡi đao sáng loáng.

Có người ép tôi quỳ xuống.

Hai chân, hai vai tôi mềm nhũn, chỉ đôi mắt vẫn còn đảo khắp bốn phương.

Người cứu pháp trường đâu rồi? Không mau tới nữa là bà đây phải xuống âm phủ chơi “ma sói” rồi đó!

“Vút —”

Một mũi tên hiệu xé rách không gian!

Hơn mười kẻ áo đen bịt mặt từ quán trà hai bên nhào ra khỏi đám đông, thân pháp linh hoạt, vung đao xông thẳng lên pháp đài.

Kẻ cầm đầu gào lớn:

“Gian nịnh lộng quyền, các ngươi không giúp đỡ xã tắc mà lại hại trung lương!”

“Chư vị nghĩa sĩ, theo ta giết!”

Rốt cuộc tôi cũng thấy cảnh tượng như trong phim truyền hình.

Hơn ngàn bách tính xem hình đại loạn, tiếng đao binh va chạm, tiếng hét giết người, tiếng la thảm thiết, cả khu chợ náo động hỗn loạn.

Một người bịt mặt giơ đao, chém toang gông xiềng của tôi, lẩm bẩm câu gì đó:

“Cô nương mau chạy đi, chạy về phía… phủ Giang!”

Người ấy cầm đao tung mình lên, xông thẳng vào pháp đài.

Khoan đã, quay lại đi!

Tôi nghe không rõ!

Tôi thật sự nghe không rõ mà!!!

Giang gì cơ? Giang nào? Giang hay là Khương, Tướng, Tưởng?

Tôi xuyên tới bốn tháng, lần đầu ra khỏi thiên lao, chẳng biết tên ai trong kinh thành, làm sao biết Jiang XX là chức gì? Chẳng lẽ phải ra đường hỏi từng người một?

Trên đài, dưới đài đều là máu và đao kiếm.

Câu “tùy cơ ứng biến” của Hựu Niên ban sáng như sấm sét đánh tôi tỉnh.

Tôi nghiến răng bò dậy, lao ra chợ rau kéo lấy một con ngựa trông có vẻ dễ bảo nhất, vừa kéo vừa trèo lên lưng.

“Ngựa ơi ngựa, nhìn là biết mày là con ngựa tốt, mạng tao đều gửi cả vào mày đó.”

“Chúng ta rời khỏi kinh thành — đi!”


Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng Truyện Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng Story Chương 4
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...