Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Chương 266: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (16)
Ngay khoảnh khắc bị cô bé ôm lấy, cơ thể Hoa Cương bỗng cứng đờ. Hắn chớp mắt, gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ nhưng lại từ từ ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn cô bé. Dưới vẻ ngoài lạnh lẽo ấy là sự lúng túng vụng về mà hiếm ai biết tới.
"Không cần cảm ơn." Như sợ làm cô bé sợ hãi, Hoa Cương chậm rãi đưa tay, thử khẽ xoa đầu cô bé. Thấy trên gương mặt non nớt kia không hề lộ ra chút sợ hãi hay khó chịu nào, hắn mới lặng lẽ thở phào một hơi.
"Ta sẵn lòng giúp các ngươi."
Bởi vì những con người này... cũng là một phần của nhân gian mà Vân An muốn bảo vệ.
Nói vậy, ánh mắt Hoa Cương không kìm được mà nhìn về phía Vân An đang bị dân làng vây quanh ở cách đó không xa. Giữa họ chỉ cách nhau vài mét, vậy mà hắn chưa bao giờ cảm thấy căng thẳng như lúc này.
Vân An... đã lấy lại ký ức.
Ánh nhìn của Hoa Cương sâu thẳm và cố chấp, tựa như một chiếc khóa vô hình, chỉ hận không thể trói chặt Vân An bên cạnh mình. Thế nhưng, vẻ bình tĩnh bên ngoài ấy lại hoàn toàn không phản ánh được cơn sóng ngầm trong lòng hắn.
"An An." Hoa Cương gọi khẽ. Hắn đứng sau lưng Vân An, chỉ cần Vân An quay đầu là có thể nhìn thấy.
Giọng hắn không lớn, nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy. Bóng lưng Vân An khựng lại trong khoảnh khắc. Hàng mi dài dày rung lên như cánh bướm, khóe mắt lập tức đỏ hoe, nhưng cậu không quay đầu.
Kim Tử Ngâm xoay đầu nhìn Hoa Cương rồi lại nhìn Vân An, cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ giữa hai người. Mọi thứ hoàn toàn khác với những gì cậu ta tưởng tượng...
Cậu ta còn nghĩ sau khi Vân An khôi phục ký ức, dù không ôm nhau khóc lóc thì cũng không thể bình thản như thế này chứ?
Bình thản như mặt biển trước cơn bão...
Kim Tử Ngâm hắng giọng, định phá vỡ sự gượng gạo, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Vân An đã lên tiếng trước: "Tà vật tuy đã bị tiêu diệt, nhưng nhiều dân làng bị thương. Cậu liên lạc với Hạ Uyển, bảo cô ấy nhanh chóng kết nối với chính quyền địa phương và đội y tế tới xử lý hậu quả."
Nhìn những người dân bị thương r*n r* đau đớn, Kim Tử Ngâm lập tức nghiêm túc gật đầu: "Được, tôi đi ngay."
Vân An đỡ mẹ của cô bé. Người phụ nữ này trong lúc đối đầu với tà vật đã bị thương ở cổ họng và chân, đi lại khó khăn. Vân An và cô bé mỗi người đỡ một bên, chậm rãi xuống núi.
Hoa Cương đi phía sau, nhìn bóng lưng Vân An, khẽ mím môi. Trong đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên vô vàn cảm xúc phức tạp, cuối cùng tất cả đều bị hắn giấu đi. Hắn lặng lẽ đi đến trước mặt một cụ già chân yếu, ngồi xuống, cõng cụ trên lưng, nhận được vô số lời cảm ơn từ người nhà của cụ.
Dân làng nối đuôi nhau xuống núi.
Cùng lúc đó, Hạ Uyển - người đã rời làng sớm nhất - vừa ra khỏi làng đã lập tức gọi điện cầu cứu chính quyền địa phương. Khi bà con vừa được sắp xếp ổn thỏa, đội y tế cũng nhanh chóng đến nơi.
Có chuyên gia tiếp quản, Vân An và mọi người lập tức lui về phía sau.
Biết Vân An đã khôi phục ký ức, Hạ Uyển xúc động đến rưng rưng nước mắt, lao tới ôm chầm lấy cậu: "Nhớ lại được là tốt rồi. Cậu mà còn không nhớ ra nữa, Hoa Cương chắc hành hạ bọn tôi tới chết mất. Cậu không biết ngài ta..."
"À..." Vân An ho khẽ, cố gắng phớt lờ ánh nhìn nóng rực từ phía sau, vội cắt lời Hạ Uyển: "Dì thế nào rồi? Không sao chứ?"
Hạ Uyển nghi hoặc nhìn Vân An, rồi lại nhìn Hoa Cương, nhướn mày ra hiệu bằng ánh mắt: Hai người giận nhau à?
Hoa Cương lắc đầu.
Chuyện nhà người ta, người ngoài khó xen vào. Hạ Uyển cũng chẳng phải quan tòa, không rõ giữa họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đành giả vờ ngốc: "Dì không sao, chỉ bị dọa sợ một chút, giờ đã nằm viện rồi."
Vân An gật đầu, thế là yên tâm.
Bốn người đứng với nhau, nhìn nhau không nói lời nào, bầu không khí có chút cứng đờ.
Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm trao đổi ánh mắt. Nếu nói Vân An vừa khôi phục ký ức, tâm trạng chưa kịp ổn định thì thôi, vậy còn Hoa Cương là sao? Vân An không chủ động, chẳng lẽ hắn cũng đứng im luôn?
Kim Tử Ngâm nhìn hai người, gãi đầu suy nghĩ mấy giây rồi chậm rãi bước đến bên Hoa Cương. Chưa kịp mở miệng thì đã bị ánh mắt Hoa Cương giữ chặt: "Ta tự có tính toán." Hoa Cương trầm giọng.
Im lặng một lúc, Kim Tử Ngâm thở dài, quay sang Hạ Uyển nhún vai. Họ muốn giúp, nhưng xem ra Hoa Cương không cần.
Chưa để bầu không khí đóng băng quá lâu, người của các gia tộc thiên sư như Vân gia, Kim gia, Hạ gia... đã lần lượt tới nơi.
"Sao lại nhanh thế?" Kim Tử Ngâm kinh ngạc.
Hạ Uyển cũng ngẩn ra. Dù cô vừa rời làng đã báo tin cho cả ba nhà, nhưng dù có xuất phát ngay thì cũng không thể nhanh tới mức này.
"Mấy đứa nhỏ các con có biết mình đối mặt với tà vật nguy hiểm cỡ nào không!" Trưởng bối của Hạ gia nghiêm khắc gõ mạnh lên trán Hạ Uyển, đau đến mức cô ôm đầu kêu oai oái. Kim Tử Ngâm thấy mà xót, vội kéo Hạ Uyển về phía mình, muốn giúp cô thoát thân, nào ngờ giây sau đã bị trưởng bối nhà mình túm tai.
"Gan thật! Biết có vấn đề mà không lập tức báo cho chúng ta, lại còn dám trực tiếp đối đầu với tà vật! Hôm nay nếu không có..." Người đó liếc nhìn Hoa Cương ở không xa, hừ lạnh một tiếng, nuốt lại lời chưa nói, lòng còn sợ hãi: "Các con đã chết không toàn thây, trở thành thức ăn cho con tà vật kia rồi!"
"Nhưng bọn con vẫn khỏe re đây này, không những sống mà còn tiêu diệt được con tà vật đó nữa."
Hạ Uyển làm bộ đáng thương, nũng nịu nói: "Không có công thì cũng có khổ lao chứ đúng không? Vậy nên có thể đừng chọc trán, đừng kéo tai nữa được không? Nhìn chú Vân đối xử với Vân An dịu dàng thế kia kìa..."
Nghe vậy, trưởng bối của Hạ gia và Kim gia lại càng chọc trán, kéo tai hăng hơn.
Vân gia là chú của Vân An - Vân Hạo đến. Thấy Vân An bình an vô sự, Vân Hạo thở phào một hơi thật mạnh, gương mặt vốn cứng rắn hiếm khi lộ ra vẻ sợ hãi: "An An, may mà con không sao... nếu không thì chú thật sự..."
Trên máy bay, khi nghe tin Vân An đang ở trong ngôi làng đó, Vân Hạo suýt thì nghẹt thở, lúc ấy chỉ hận không thể nhảy dù xuống thẳng ngôi làng. Anh hai của chú chỉ còn mỗi một đứa con này, nếu Vân An xảy ra chuyện gì, đừng nói anh cả Vân Tùng không tha cho, ngay cả chính chú cũng không thể tha cho mình.
"Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ." Thần kinh căng cứng của Vân Hạo cuối cùng cũng thả lỏng. Chú nhìn sang Hoa Cương đứng phía sau Vân An, vừa định mở miệng thì bị quả bom mà Vân An thả ra làm đứng sững.
Vân An nói rằng... toàn bộ ký ức của cậu đã trở lại.
Sắc mặt Vân Hạo lập tức trở nên vô cùng phức tạp. Trước đó không lâu, Hoa Cương đã được chú và anh cả công nhận, nhưng khi ấy Vân An còn chưa khôi phục ký ức, với Vân An mà nói, Hoa Cương chỉ là một khách hàng, nhiều lắm thì là bạn bè.
Còn bây giờ, ký ức vừa trở lại, hai người lập tức trở thành mối quan hệ thân mật đã được trưởng bối cho phép. Dù Vân An là con trai, nhưng trong lòng Vân Hạo vẫn không kìm được cảm giác đau buồn như... cải trắng nhà mình đã bị con heo kia ủi mất.
Cho dù Hoa Cương có đẹp trai, có mạnh mẽ đến đâu, trong mắt Vân Hạo, hắn cũng chỉ miễn cưỡng xứng đôi với Vân An mà thôi.
"Khôi phục ký ức là tốt rồi." Vân Hạo thở dài, nhẹ nhàng vỗ vai Vân An. Dù trong lòng không muốn thấy Vân An và Hoa Cương nối lại tình xưa sớm như vậy, nhưng chú cũng phải thừa nhận là với Vân An, việc có được ký ức trọn vẹn mới là điều tốt nhất.
"À đúng rồi, khoảng nửa tiếng nữa bác cả con cũng sẽ tới." Vân Hạo chợt nhớ ra, nói với Vân An.
Vân An ngạc nhiên, sao bác cả cũng tới?
Vân Hạo bèn kể rõ đầu đuôi. Thiên sư ở nhân gian cũng chia làm nhiều phái: Có người giỏi trừ tà bắt quỷ như Vân Trinh, cũng có người chuyên bói toán, xem quẻ, phong thủy. Vài ngày trước, một vị thiên sư cực kỳ có thiên phú trong bói toán đã tính ra, nhân gian sắp xảy ra một tai họa lớn.
Sẽ có tà vật sinh ra giữa trời đất, gây thương vong cho hàng trăm người.
Khi ấy chỉ có thể tính được đại khái nơi tà vật xuất hiện, không thể xác định chính xác, nhưng may là tính được thời gian, chính là mấy ngày gần đây. Vì thế, các gia tộc thiên sư lớn đều phái người đến khu vực này, Vân gia cử người chính là Vân Hạo.
Vừa lên máy bay riêng của Vân gia, Vân Hạo đã nhận được tin của Hạ Uyển, suýt nữa thì nghẹn thở. Vị trí tà vật cũng không cần tính nữa, chú lập tức bảo phi công bay thẳng đến ngôi làng. Nhưng dù gấp rút thế nào cũng vẫn chậm một bước. May mắn thay, tà vật cuối cùng vẫn bị tiêu diệt.
"Sau này thiên hạ là của lớp trẻ các con rồi." Vân Hạo tuy vẫn còn sợ, nhưng ánh mắt nhìn Vân An tràn đầy tán thưởng.
Bình tĩnh, quả quyết, gặp nguy không loạn, biểu hiện của Vân An cực kỳ xuất sắc.
Vân An được khen đến đỏ mặt, theo phản xạ quay đầu lén nhìn Hoa Cương một cái, nhưng trước khi Hoa Cương kịp nhìn lại, cậu đã vội vã dời ánh mắt. Nếu không có Hoa Cương, họ chưa chắc đã có thể tiêu diệt hoàn toàn con tà vật kia.
"Không phải công lao của riêng con." Vân An nói khẽ: "Mọi người đều rất dũng cảm. Đặc biệt là Hoa Cương, chính anh ấy đã giữ chân tà vật, bọn con mới có cơ hội phản công."
Vân Hạo nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của hai người, khẽ cau mày, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ bước tới, vỗ mạnh lên vai Hoa Cương: "Lần này làm tốt lắm."
Hoa Cương khẽ gật đầu coi như đáp lời, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên người Vân An.
Hắn giống như một con đại bàng tung hoành trên bầu trời, còn Vân An là con mồi chạy trên thảo nguyên. Dù khoảng cách có xa đến đâu, Hoa Cương cũng không để Vân An rời khỏi tầm mắt mình.
Vân Hạo nghĩ ngợi, quyết định ném chuyện tình cảm của cháu mình cho anh cả xử lý, chờ anh cả tới rồi tính tiếp.
Đội y tế địa phương đưa các dân làng bị thương tới bệnh viện kiểm tra. Các thiên sư của những gia tộc lớn ở lại xử lý hậu sự cho ngôi làng, thanh trừ tà khí còn sót lại, còn chính quyền sẽ chuyển tên trưởng làng và những người từng làm chuyện sai trái lên tòa án, giao cho pháp luật xử lý.
Nhóm Vân An được sắp xếp nghỉ ngơi tạm tại khách sạn địa phương. Vân Tùng vừa hạ cánh chưa kịp gặp Vân An đã phải đến gặp chính quyền bàn giao hậu sự, vì loại sự kiện đặc biệt này, càng ít người biết càng tốt.
Do tà vật bị tiêu diệt kịp thời nên không có ai chết, chỉ có dân làng bị thương, ngoài ra gần như không ai hay biết trong làng từng xảy ra chuyện lớn như vậy nên việc trao đổi diễn ra khá thuận lợi. Không lâu sau, Vân Tùng vội vàng chạy tới khách sạn, lúc đó Vân An và Kim Tử Ngâm đang ăn uống no nê.
Họ đã ở trong làng mấy ngày liên tục, vì lo đồ ăn trong làng có vấn đề nên không dám ăn nhiều, ai nấy đều gầy rộc đi. Bây giờ nhìn thấy đồ ngon, mắt người nào người nấy đều sáng rực.
"An An, con làm rất tốt." Thấy Vân An, Vân Tùng mỉm cười. Ngay trên máy bay, ông đã nhận được tin từ Vân Hạo rằng Vân An đã khôi phục ký ức: "Con là công thần lớn nhất."
Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Story
Chương 266: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (16)
10.0/10 từ 43 lượt.
