Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 265: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (15)


Vân An khẽ gật đầu.


Những ngày sau khi rời khỏi phó bản giống như một giấc mộng lớn, vô số mảnh ký ức hiện lên trong đầu cậu như đèn kéo quân. Cậu nhớ lại gương mặt nghiêm nghị của cha trước khi bị truyền tống rời đi, cùng những lời ông đã nói.


Phong ấn khóa ký ức vốn nên tự động giải trừ khi cậu gặp lại Hoa Cương. Không biết vì sao phong ấn ấy xảy ra vấn đề, không thể mở đúng thời điểm, nhưng bây giờ thì đã không còn muộn nữa.


Vân An ôm lấy ngực, nhắm mắt lại cảm nhận thật kỹ. Nơi lồng ngực từng mang đến cho cậu cảm giác an toàn vô hạn - khế ước ấm áp kia, nay đã hoàn toàn biến mất. Cậu mím môi, nhìn Kim Tử Ngâm, chưa đợi cậu ta mở miệng đã nói trước: "Tôi không thể để anh ấy lại một mình. Kim Tử Ngâm, tôi phải quay về."


Nhìn Vân An đã khôi phục ký ức, trong mắt Kim Tử Ngâm lần lượt lóe lên sự kích động, vui mừng, nhẹ nhõm... cuối cùng tất cả hóa thành một sự khẳng định chắc chắn: "Tôi hiểu."


Nếu Vân An chưa nhớ lại thì còn có thể giữ được, nhưng khi đã nhớ rồi thì không ai có thể ngăn cậu chạy về phía người mình yêu.


"Tôi đi cùng cậu." Kim Tử Ngâm nói: "Hoa Cương cũng là bạn của tôi."


Vân An gật đầu, cả hai lập tức quay lại, lao nhanh lên núi.


.


Trên đỉnh núi, Hoa Cương đứng thẳng người như một thanh đao vừa tuốt vỏ, lạnh lẽo sắc bén đến mức như chỉ cần giây tiếp theo là máu sẽ đổ. Ngay cả gió dường như cũng sợ hắn, từng cơn cuồng phong thổi tới đều né tránh quanh thân hắn.


Hắn hờ hững ngẩng mắt, nhìn khối tà khí đen đang lơ lửng trên không trung. So với lúc vừa rời khỏi thân xác hòa thượng, luồng tà khí ấy đã nhạt đi rất nhiều.


Tà vật không ngờ Hoa Cương lại có thể vì một con người mà làm đến mức này, thà gánh chịu sự phản phệ của khế ước cùng cái giá đau đớn cũng phải đưa người đi. Nhưng hiện tại, dù bản thân gã không dễ chịu, Hoa Cương cũng chẳng khá hơn là bao.


Phản phệ của huyết khế không phải vết thương nhẹ vài ngày là khỏi, mà là trọng thương tổn hại đến năng lượng nguyên thuỷ của quỷ. Trong tình trạng đó mà Hoa Cương vẫn cố gắng đối đầu với gã, e rằng đã là cung cứng tên gãy.


Tà vật nghiến răng, trong trận chiến sống chết này, ai trụ đến cuối cùng thì người đó thắng.


Nhìn Hoa Cương đã mọc ra trái tim, máu đỏ đang chảy, trong mắt tà vật tràn ngập ác ý và đố kỵ. Nếu gã cũng có được thân thể như vậy, sao lại bị Hoa Cương áp chế đến không ngóc đầu nổi.


Không đoạt được thân thể nửa người nửa quỷ kia, gã chỉ đành miễn cưỡng quay lại dùng thân xác hòa thượng.


Tà vật đánh nhau với Hoa Cương trên không trung. Hai luồng tà khí dẫn tới vô số âm khí tụ về khiến đất trời rung chuyển, mây gió đảo lộn. Đột nhiên, tà vật bắt được cơ hội, lao thẳng xuống thân xác hòa thượng đang mềm nhũn bất tỉnh trên mặt đất.



Khóe môi Hoa Cương ép thành một đường thẳng, trong ánh mắt sắc bén lóe lên cơn giận. Hắn vươn tay tóm lấy thân xác hòa thượng, nhưng lại bị một luồng sức mạnh quen thuộc từ phía sau cản lại.


Luồng lực kia rõ ràng chỉ muốn ngăn hắn, không hề có ý làm tổn thương, mềm mại như nước quấn quanh cổ tay hắn.


Hoa c**ng c*ng người, không dám tin, quay đầu nhìn về phía phát ra sức mạnh ấy.


Vân An và Kim Tử Ngâm chạy tới thở hổn hển. Gương mặt trắng trẻo xinh đẹp của Vân An ửng hồng vì chạy nhanh, đôi mắt nâu nhạt sáng rực như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm, trong đó cuộn trào vô vàn cảm xúc.


Bốn mắt nhìn nhau, Hoa Cương đến một khắc cũng không nỡ dời ánh nhìn, chỉ muốn khắc thật sâu hình ảnh trước mặt vào lòng. Hắn không dám tin, điều tốt đẹp mà hắn do dự, bất an, khát khao bấy lâu nay lại đột nhiên giáng xuống đời hắn như thế này.


Vân An có thể điều khiển quỷ khí. Cậu đã nhớ lại tất cả.


Vân An lúng túng quay đi, hốc mắt đỏ lên, cổ họng như nghẹn lại. Nhưng lúc này không phải lúc ôn chuyện, trước mắt họ vẫn còn một con tà vật chờ được giải quyết.


Vân An và Kim Tử Ngâm chạy đến bên Hoa Cương. Dù hai người cùng đứng đó, ánh mắt Hoa Cương lại không rời khỏi Vân An dù chỉ nửa phân.


"Đừng cứng đối cứng với gã." Vân An nói khẽ: "Hai người giúp em kìm chân gã, em có cách đối phó."


Kim Tử Ngâm hiểu ý, gật đầu. Nhưng Hoa Cương bên cạnh vẫn im lặng.


Vân An quay sang nhìn hắn, trong ánh mắt mềm mại là sự lo lắng và xót xa: "Anh... anh có phải bị thương rất nặng không? Lát nữa em với Kim Tử Ngâm đối phó tà vật, anh đứng bên quan sát là được."


Sợ Hoa Cương không tin, Vân An dè dặt bổ sung: "Bây giờ em không giống như khi ở trong phó bản nữa... em, em mạnh hơn rất nhiều rồi."


Nói chữ "mạnh" trước mặt Hoa Cương, Vân An cảm thấy mình như múa rìu qua mắt thợ, mặt hơi đỏ lên.


"Ta biết." Hoa Giáng khẽ nói: "Đêm mưa hôm đó ta đã biết rồi."


Sắc mặt Vân An lập tức tái đi. Kim Tử Ngâm không hiểu họ đang nói gì, nhưng lúc này buộc phải cứng da ngắt lời, bởi tà vật đã quay lại chiếm thân xác hòa thượng và đứng dậy.


Dù không rõ ai đã giúp mình, tà vật vẫn chớp lấy cơ hội chui vào thân thể hòa thượng. Thân xác này tuy đã rách nát không chịu nổi, nhưng vì đã dung hợp với gã đủ lâu nên lần nhập thể này cũng không tốn nhiều sức.


Tà vật trong thân xác hòa thượng cười ngông cuồng, âm u nhìn Vân An: "Nhờ ngươi cản hắn lại, ta mới có thể thuận lợi tiếp tục ch**m l** th*n th* tốt như thế này."


"Bây giờ các ngươi làm gì được ta?"



"Đừng trách ta không nhắc trước, tên hòa thượng này vẫn chưa chết đâu. Nếu các ngươi giết ta - kẻ nhập vào hắn ta, thì hắn ta cũng sẽ chết theo."


"Thiên sư trừ tà giết người, cũng phải chịu luật pháp nhân gian trừng phạt chứ?"


"Xảo trá!" Kim Tử Ngâm hừ lạnh: "Chúng ta có cách đối phó loại tà vật như ngươi!"


Kim Tử Ngâm từng thấy vô số người bị quỷ nhập. Cậu ta rút bùa ra, cắn vỡ đầu lưỡi, phun máu chứa dương khí lên tấm phù vàng lơ lửng. Sau khi phun xong, sắc mặt cậu ta tái đi.


"Đi!"


Tiếng quát vang lên. Lá phù viết bằng chu sa, hòa cùng dương khí thuần khiết như mũi tên rời dây bắn thẳng vào mặt hòa thượng.


Hòa thượng quỷ dị cười một tiếng. Lá phù như bị bức tường vô hình chặn lại, dừng trước mặt gã một mét.


Kim Tử Ngâm nghiến răng thúc đẩy phù tiến lên, mồ hôi đổ ra ở thái dương, nhưng hiệu quả rất ít, bùa trừ tà bị chặn đứng.


"Trò vặt." Hòa thượng vung tay, lá phù tự bốc cháy không gió, hóa thành từng mảng tro tàn rơi xuống đất.


"Ngoài hắn ra, các ngươi không ai là đối thủ của ta."


Hòa thượng chỉ về phía Hoa Cương.


Vân An bước lên một bước, lấy nửa thân che trước Hoa Cương, ánh mắt vững vàng: "Muốn đánh với anh ấy, trước hết phải đánh bại ta."


Hòa thượng khựng lại trong giây lát. Người trước mặt vẫn là vị thiên sư mang thể chất nửa người nửa quỷ khiến gã thèm khát khi nãy, nhưng giờ nhìn lại, vì sao cảm giác lại khác hẳn lúc trước?


"Cầu còn không được."


Nhưng tên hòa thượng lập tức gạt bỏ cảm giác bất thường ấy sang một bên. Trong đôi mắt đen lóe lên sự phấn khích. Nếu không phải bị Hoa Cương ngăn lại, gã đã sớm đoạt lấy thân xác này rồi. Nay đối phương tự quay lại dâng tới cửa, đúng là trời cũng giúp gã.


Vân An liếc sang Kim Tử Ngâm một cái. Kim Tử Ngâm hiểu ý, gật đầu, lại móc ra mấy lá bùa, tất cả đều là bùa trừ tà, vây chặt lấy hòa thượng.


"Ngay cả lá bùa lợi hại nhất của ngươi còn chẳng làm gì được ta, huống hồ mấy thứ này? Đừng phí công vô ích nữa." Hòa thượng cười khinh miệt, phất tay đánh rơi toàn bộ bùa. Từ lòng bàn tay đen sì, một luồng tà khí ập thẳng về phía Vân An, chiêu cũ được lặp lại.


Dù Hoa Cương vẫn chưa có động tĩnh, nhưng hòa thượng cũng không dám dễ dàng lại gần Vân An. Để tà khí xâm nhập, khống chế Vân An vẫn là cách an toàn nhất.



Vân An nở nụ cười tinh ranh. Đối mặt với luồng tà khí đang lao tới, cậu không tránh không né, trái lại còn dang tay như muốn ôm trọn lấy nó. Hành động khác thường này khiến hòa thượng giật mình cảnh giác. Gã cẩn thận cảm nhận luồng sức mạnh đã xâm nhập vào cơ thể Vân An, thấy không có gì bất ổn mới tạm yên tâm.


Giờ chỉ cần gã muốn, gã có thể hút cạn sinh khí của Vân An, chiếm lấy thân xác này.


Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, gã bỗng cảm nhận trong cơ thể Vân An có một nguồn sức mạnh đang đối kháng với mình, hơn nữa còn mạnh mẽ không kém, thậm chí... thậm chí... còn mang theo cảm giác quen thuộc.


"Nhận ra rồi sao?" Vân An cong môi cười, nụ cười rực rỡ phóng khoáng như ánh nắng sau cơn mưa, tràn đầy sinh khí.


"Đừng nghi ngờ nữa, chính là quỷ lực của ngươi."


"Trên đời này không phải chỉ có ngươi mới biết hấp thụ sức mạnh của kẻ khác. Ta cũng biết."


Nói xong, lá bùa của Vân An đã sớm kích hoạt cuối cùng cũng lộ diện thật sự.


Kỹ năng này từng được cậu vô tình mở ra trong phó bản "Thôn sói xám".


Lần đó, lá bùa trở thành vật trung gian giúp cậu hấp thụ quỷ lực, suýt chút nữa đã hút sạch oán khí của Lý Linh.


Lần này, khi đã khôi phục toàn bộ ký ức, Vân An đem năng lực ấy nhắm thẳng vào hòa thượng.


Lấy chính mũi giáo của ngươi, đánh lại tấm khiên của ngươi. 


Vân An định mượn lực đánh lực, còn ngược dòng mà hấp thụ tà lực của đối phương để phản công.


"Sao có thể như vậy được!" Hòa thượng kinh hãi. Quỷ khí và sức mạnh trong cơ thể gã tuôn ra như thủy triều, bị Vân An hút sạch. Giây phút này, gã cũng nếm trải nỗi đau khi sinh lực và cội nguồn sinh mệnh bị rút cạn. Gương mặt trở nên méo mó, toàn thân bị hắc khí bao trùm, vừa giãy giụa vừa gào lên: "Ngươi giết ta, thân thể của tên hòa thượng này cũng sẽ chết! Ngươi đang giết người đó!"


Thân thể hòa thượng chính là con bài giữ mạng cuối cùng của tà vật. Hòa thượng vẫn chưa tắt thở. Gã biết đám thiên sư này vô cùng coi trọng mạng sống của những người bình thường bé nhỏ như kiến.


"Ngươi đã nhắc ta rồi." Vân An thản nhiên nhìn gã: "Ta nên... trừ tà trước đã."


Một lá bùa từ trong ngực Vân An bay ra. Cậu làm y hệt như Kim Tử Ngâm, phun máu đầu lưỡi lên lá bùa đã vẽ bằng chu sa. Lá bùa thấm đẫm tà khí và quỷ lực lập tức tỏa sáng rực rỡ, lao thẳng về phía hòa thượng.


Quỷ khí trên bùa vốn thuộc về chính cậu nên hòa thượng không thể cản được như khi đối phó Kim Tử Ngâm. Lá bùa dán chặt lên trán khiến gã lập tức bất động. Ánh mắt Vân An kiên định, toàn thân tà khí và quỷ lực biến mất sạch, thay vào đó là chính khí hạo nhiên.


*chính khí hạo nhiên: nguồn năng lượng chính nghĩa vô cùng mạnh mẽ, dồi dào, bao trùm cả thân thể



Cậu đọc lên câu chú trừ tà đã thuộc nằm lòng, ngón tay chỉ thẳng về phía hòa thượng.


Giống như bị một chiếc xe tải khổng lồ đâm trúng, tà vật phát ra tiếng gào thảm thiết. Linh hồn gã bị lá bùa cưỡng ép tách khỏi thân xác. Nỗi đau trực tiếp xé toạc năng lượng nguyên thuỷ khiến gã có cảm giác mình bị xé làm đôi.


Một luồng tà khí đã hóa thành hình người bị bật ra khỏi cơ thể hòa thượng. Không cần Vân An nhắc nhở, Kim Tử Ngâm đã sớm chuẩn bị sẵn, tung ra một loạt bùa dán tới. Bị hút gần cạn sức mạnh, tà vật như quả bóng xì hơi, muốn trốn cũng không còn sức. Gã chỉ có thể nhìn Vân An đầy oán hận, phát ra tiếng tru không cam lòng.


"Cẩn thận!" Nhận ra đối phương liều mạng dồn toàn bộ sức mạnh còn sót lại đánh về phía Vân An, Kim Tử Ngâm hét lên, nhưng đã quá muộn.


Gã thất bại rồi. Nhưng gã thề Vân An cũng đừng hòng sống!


Một bóng người cao lớn vững vàng chắn trước mặt Vân An. Vân An sững người. Hoa Cương, người nãy giờ vẫn im lặng, đưa tay tóm lấy khối quỷ khí mang đầy tà lực kia, lạnh lùng nhìn nó đang thoi thóp rồi không chớp mắt bóp nát khối quỷ khí ấy, xóa sạch ý thức của tà vật, khiến nó tan rã thành năng lượng nguyên thủy, hòa vào trời đất, trải qua quá trình tịnh hóa trong vòng vận hành của tự nhiên.


"Không!" Thấy chiêu cuối cùng bị phá, tà vật gào lên trong tuyệt vọng. Ngay giây sau, gã bị Kim Tử Ngâm đang giận dữ đánh cho hồn phi phách tán.


"Quay về với trời đất mới là kết cục cuối cùng của ngươi! Muốn làm người à? Kiếp sau đi!"


Tà vật hình người bị lá bùa xé thành từng mảnh quỷ khí và âm khí không còn ý thức, như những quả khinh khí cầu chầm chậm bay lên, chạm vào tầng mây rồi hòa vào bầu trời cao rộng.


Mây đen bao phủ cả ngôi làng cũng dần tan đi. Mây trắng trôi đến, ánh nắng vàng rực xuyên qua tầng mây chiếu xuống đỉnh núi. Ánh sáng lan tỏa, xua tan hoàn toàn bầu không khí u ám lạnh lẽo, chỉ còn lại sự ấm áp.


"Anh là đại anh hùng!" Cô bé từng bị tà vật bắt giữ mở to mắt, đột nhiên hét lên đầy phấn khích: "Đại anh hùng!"


Người dân trong làng như bị ấn nút tạm dừng, giờ mới bừng tỉnh trong tiếng reo vui của cô bé. Họ lần lượt quỳ xuống trước ba người, cảm tạ ân cứu mạng.


Nếu hôm nay không có họ, tất cả đã trở thành tế phẩm của tà vật.


Ánh nắng chiếu lên mặt mang theo hơi ấm. Vân An chớp mắt, trong lòng vẫn còn cảm giác không chân thực. Tà vật... thật sự đã bị họ đánh bại rồi sao?


Cậu đã làm được chuyện lớn như vậy, cứu được từng ấy mạng người?


Nhìn dân làng quỳ trước mặt, Vân An và Kim Tử Ngâm vội đỡ họ dậy. Trong ánh mắt họ chan chứa biết ơn và sợ hãi còn sót lại, khiến tâm trạng Vân An vô cùng phức tạp, nhưng cũng dâng lên một cảm giác thỏa mãn sâu sắc, hóa ra được tự tay giúp đỡ người khác lại tốt đẹp đến vậy.


Có lẽ vì gương mặt Vân An trông hiền lành nhất nên phần lớn dân làng vây quanh cậu, một số khác đứng bên Kim Tử Ngâm. Riêng bên Hoa Cương thì chẳng mấy ai dám tới gần. Chỉ có cô bé được cứu kia lấy hết can đảm, rón rén bước tới, nín thở rồi dũng cảm ôm lấy chân Hoa Cương.


"Chú ơi, cảm ơn chú. Trong lòng con, chú cũng là đại anh hùng!"


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 265: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (15)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...