Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 264: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (14)


Nhìn cô bé đang giãy giụa trong tay tà vật, Hoa Cương nheo mắt, vẻ mặt trở nên lạnh lẽo.


Nếu là trước kia, sống chết của một con người yếu ớt chẳng liên quan gì tới hắn, hắn cũng sẽ chẳng bận tâm. Nhưng bây giờ thì...


"Cậu đưa em ấy đi, ta sẽ cứu nó." Hoa Cương trầm giọng nói với Kim Tử Ngâm.


Kim Tử Ngâm sững người một giây, theo phản xạ nhìn sang Vân An. Vân An cau mày, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn Hoa Cương: "Anh định cứu nó thế nào?"


Giờ sinh mạng con bé nằm trong tay tên hòa thượng kia, chỉ cần gã muốn, gã có thể giết con bé bất cứ lúc nào. Hoa Cương làm sao cứu được? Mà dù có thể cứu thì phải trả cái giá lớn đến mức nào?


Nghĩ tới đây, tim Vân An không khỏi thắt lại.


Chưa kịp để Hoa Cương trả lời, hòa thượng đang siết cổ cô bé bỗng cong môi cười, đồng tử đen kịt, đôi mắt không còn lòng trắng, chỉ có một màu đen đặc quánh như mực: "Con bé này, ta tặng cho các ngươi, khỏi cần cảm ơn."


Nói xong, gã ném cô bé về phía Vân An và Kim Tử Ngâm.


Hai người cuống quýt đỡ lấy. Cô bé sợ đến tái mét, toàn thân run rẩy, ngay cả khóc cũng chỉ dám thút thít như mèo con, không dám khóc lớn.


Vân An và Kim Tử Ngâm đều không dám tin, tên hòa thượng kia lại dễ dàng trả lại con bé như vậy?


Chỉ có sắc mặt Hoa Cương đột ngột thay đổi, u ám như mây giông kéo tới.


Hòa thượng giơ tay lên, người mẹ vừa mừng rỡ vì con gái thoát chết lập tức bị hút thẳng vào lòng bàn tay gã: "Cái đó thì ta trả lại cho các ngươi, nhưng còn nhiều thứ khác nữa mà."


Mắt Kim Tử Ngâm đỏ rực, cậu ta trừng mắt nhìn gương mặt tà vật đang bốc khói đen kia. Cậu ta cảm nhận rất rõ, đối phương đang không ngừng hấp thu quỷ khí từ Hoa Cương, khí tức trong cơ thể gã ngày càng mạnh. Không bao lâu nữa, dù Vân An và cậu ta có liều mạng đồng quy vu tận cũng không làm gì được đối phương.


"Phì! Đồ khốn!" Người phụ nữ bị siết cổ vẫn không hề sợ hãi. Con gái đã an toàn, bà như không còn gì để mất, lập tức chửi mắng tà vật không thương tiếc.



Bà không chỉ chửi tà vật, mà còn cố ngoái đầu nhìn về phía trưởng làng và đám tay chân của ông ta đang trốn trong đám đông. Tà vật dĩ nhiên đáng hận, nhưng nếu không có trưởng làng tiếp tay, nó đã không thể mạnh đến mức này. Giờ thì cả làng đều đã thành cá nằm trên thớt, mặc người ta chém giết!


"Ngươi là người thông minh đấy." Tà vật nhếch mày cười, quay sang nhìn Kim Tử Ngâm và Vân An đang âm thầm bảo vệ dân làng rút lui: "Vô ích thôi, các ngươi không cứu được đám ngu xuẩn này đâu."


Gã khẽ búng tay.


Ngay giây sau, dân làng như bị một bàn tay vô hình bóp chặt cổ. Trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ đau đớn, chỉ vài giây sau đã đỏ bừng, ngay cả cô bé đang được Vân An và Kim Tử Ngâm đỡ cũng không ngoại lệ.


Trên cổ mảnh khảnh của cô bé mơ hồ hiện lên một cục đen nhô ra, trông như một con trùng.


Không chỉ riêng cô bé, tất cả dân làng đều như vậy.


"Ngươi hạ cổ lên họ." Vân An nói bằng giọng khẳng định.


Trên đầu ngón tay tên hòa thượng hiện ra một luồng khí đen hình con trùng dài, vừa tà ác vừa rợn người.


"Đúng thế."


"Trong buổi hiến tế này, tất cả bọn họ đều là vật hiến tế cho ta."


Nếu Vân An bọn họ không đến, đám người này đã sớm chết hết. Công lực của gã sắp thành công, chỉ thiếu bước cuối cùng. Có thể trở thành bậc thang cho gã bước lên, là vinh hạnh của bọn họ.


Tên hòa thượng không chỉ hấp thu được quỷ khí của Hoa Cương, mà còn nắm trong tay sinh mạng toàn bộ dân làng. Gã muốn giết tất cả, chỉ cần một ý nghĩ. Sắc mặt Vân An và Kim Tử Ngâm càng lúc càng khó coi, con bài trong tay gã càng nhiều, bọn họ càng bất lực.


Nếu những người này đều giống trưởng làng, vừa ngu muội vừa tàn nhẫn, Vân An sẵn lòng cứu thì cứu, cứu không được cũng đành chịu. Nhưng trong đám người này có dân lành vô tội, còn có cả trẻ con. Vân An không thể làm ngơ.


"Hoa Cương, tôi không thể đi." Vân An hít sâu, nhìn hắn: "Bất kể anh có thân phận gì, một mình anh không thể đối phó với gã."


Kết cục cá chết lưới rách là điều Vân An không thể chịu đựng. Dân làng và Hoa Cương, cậu đều muốn cứu.



Em... muốn bảo vệ ta sao?


Mặt Vân An bỗng đỏ bừng như bị lửa đốt. Trong tình cảnh hoàn toàn không thích hợp này, tim cậu lại đập loạn xạ. Ngay khoảnh khắc ấy, cậu như chợt hiểu ra tình cảm sâu kín nhất trong lòng mình.


Dù thấy thật khó tin, Vân An vẫn không thể phủ nhận rằng cậu đã rung động trước một tà vật mạnh mẽ có được thân xác con người.


Thứ tình cảm ấy dường như đã ẩn giấu trong người cậu rất lâu, giờ bỗng vỡ òa, tràn ngập toàn thân.


"Ừm." Vân An vừa xấu hổ vừa kiên định gật đầu: "Em sẽ không để anh một mình đối mặt."


Nghe câu trả lời ấy, ánh mắt Hoa Cương dần trở nên sâu thẳm như một hồ nước không đáy. Hắn không biết mình rốt cuộc là may mắn hay bất hạnh.


Vân An đến giờ vẫn chưa nhớ lại hắn, vậy mà sau khi mất trí nhớ lại yêu hắn thêm lần nữa.


"Đi đi." Hoa Cương dù không nỡ, vẫn cứng rắn hạ quyết tâm. Hắn nói với Kim Tử Ngâm: "Ta có thể cứu tất cả bọn họ. Bây giờ, cậu đưa Vân An đi. Bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được quay lại. Ta giải quyết xong mọi chuyện sẽ đi tìm hai người."


Kim Tử Ngâm nhìn sâu vào mắt Hoa Cương. Dù trong lòng rối bời, cậu ta vẫn gật mạnh đầu, kéo lấy Vân An, trầm giọng nói: "Dân làng vô tội. Nếu có thể cứu thì hãy cố hết sức cứu. Nếu không thể... thì trước tiên ngài phải bảo toàn chính mình."


Kim Tử Ngâm không phải thánh nhân. Cậu ta cũng có lựa chọn của riêng mình. Có những người dân vô tội, nhưng nếu phải dùng Hoa Cương để đổi lấy họ, cậu ta không chấp nhận.


Là thiên sư, bảo vệ người thường là trách nhiệm và sứ mệnh của họ.


Nhưng Hoa Cương thì không. Hắn được sinh ra từ oán khí và tà khí giữa trời đất, bắt hắn hy sinh bản thân để bảo vệ người thường, đó là sự ép buộc vô lý.


Đối với lời của Kim Tử Ngâm, Hoa Cương cũng có phần bất ngờ. Hắn nhướn mày, khẽ gật đầu với Kim Tử Ngâm: "Ta tự biết chừng mực."


Vân An vốn không muốn đi, nhưng chẳng biết Kim Tử Ngâm đã dùng cách gì, đột nhiên toàn thân cậu không thể cử động, bị Kim Tử Ngâm vác thẳng lên vai.


Thấy Vân An sắp bị mang đi, sắc mặt tên hòa thượng lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Gã muốn ngăn cản nhưng lại bị Hoa Cương kìm chân, không thể động đậy.



"Ngươi dám đi!" Tên hòa thượng gầm lên: "Ta sẽ giết sạch bọn chúng! Vân An! Tất cả bọn họ sẽ chết vì ngươi!"


Giọng gã thê lương như lệ quỷ, chỉ sợ Vân An và Kim Tử Ngâm thật sự rời đi.


Kim Tử Ngâm đang vác Vân An bước chân khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn không dừng. Cậu ta nghiến răng, chọn cách tin tưởng Hoa Cương.


"Ngươi..." Thấy Vân An và Kim Tử Ngâm thật sự mặc kệ sống chết của dân làng, trong mắt tà vật lóe lên sát ý lạnh lẽo. Giết gà dọa khỉ, kẻ đầu tiên gã muốn giết chính là người phụ nữ đang bị gã khống chế, không biết sống chết còn dám mắng chửi ầm ĩ kia.


Ngay khi gã định ra tay, toàn thân bỗng cứng đờ như bị băng giá ngàn năm đông cứng. Làn quỷ lực mạnh mẽ mà gã vừa hấp thu từ Hoa Cương đang cuộn trào khắp cơ thể, âm khí lạnh lẽo đến rợn người, ngược lại giam hãm chính gã.


Lần này, tên hòa thượng thật sự hoảng sợ. Mọi vẻ đắc ý và kiêu căng lúc trước đều tan biến.


Hoa Cương rũ mắt, vẻ thờ ơ như không, giọng nói lạnh lẽo đầy sát khí. Nếu không phải muốn cho tên ngu xuẩn kia hấp thu thêm chút nữa, hắn đã sớm ra tay rồi.


"Có mạng để hút sức mạnh của ta, cũng phải xem ngươi có đủ bản lĩnh để khống chế hay không." Khóe môi Hoa Cương cong lên, nhưng không hề mang theo ý cười: "Ngươi quên rồi sao, thân xác này của ngươi vẫn chỉ là một lớp vỏ con người."


Quỷ khí và âm khí quá nhiều, thân thể con người căn bản không thể chịu đựng. Máu sẽ đông lại, tứ chi sẽ cứng đờ. Nếu kéo dài, thân xác này coi như hoàn toàn phế bỏ.


"Hừ." Hòa thượng sau một thoáng hoảng loạn lập tức tỉnh táo: "Chỉ là một cái xác mà thôi, ta bỏ là được."


Thân thể này tuy hòa hợp với gã, nhưng đợi khi hấp thu hết sức mạnh của Hoa Cương, gã sớm muộn cũng tìm được Vân An. Đến lúc đó ch**m l** th*n th* của Vân An, tốt hơn cái xác hòa thượng này không biết bao nhiêu lần.


Để thoát khỏi sự khống chế của Hoa Cương, hòa thượng lập tức quyết đoán, bỏ rơi thân xác này.


Một luồng tà khí kinh người bốc thẳng lên trời. Giữa mây gió biến sắc, tà khí dần ngưng tụ thành một hình người không có ngũ quan. Trước ngực mơ hồ hiện lên một khối đỏ như máu, giống một trái tim chưa hoàn toàn thành hình.


Kim Tử Ngâm đang mang Vân An chạy đi không nhịn được quay đầu lại. Nhìn thấy bộ dạng kinh khủng của tà vật, tim cậu ta như rơi xuống vực sâu. Con tà vật này đã gần tu luyện ra trái tim. Nếu Hoa Cương thua...


Cậu ta không dám tưởng tượng hậu quả, đó sẽ là tai họa diệt vong cho cả nhân loại.



Không còn bị thân xác con người hạn chế, tà vật hấp thu sức mạnh của Hoa Cương càng thêm điên cuồng, cười đắc ý: "May mà ngươi nhắc ta, rất nhanh thôi ta sẽ..."


Gã chưa kịp nói hết, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, gã cảm nhận được mối liên kết giữa mình và Vân An đã bị cắt đứt.


Khóe môi Hoa Cương chảy xuống một dòng máu đỏ tươi. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nửa cười nửa không. Hắn nghiêng đầu, cử động cổ và vai, một lần nữa chém đứt huyết khế giữa mình và tà vật, đồng thời thông qua huyết khế, chuyển thứ mà tà vật để lại trong cơ thể Vân An sang chính mình.


"Hôm nay, cho dù trời đất có dung tha ngươi, ta cũng không." Giọng hắn khẽ như lời thì thầm của tình nhân, nhưng tràn ngập sát ý.


Tà vật kinh hãi. Chưa kịp phản ứng, Hoa Cương đã đơn phương chặt đứt toàn bộ liên kết. Từ nay về sau, gã không thể hấp thu thêm một tia sức mạnh nào từ Hoa Cương nữa.


"Hôm nay rốt cuộc ai chết ai sống còn chưa biết đâu!" Sau khi khiếp sợ, tà vật nhanh chóng bình tĩnh. Gã đã hút được đủ quỷ lực từ Hoa Cương. Đối đầu với Hoa Cương đang trong trạng thái trọng thương, gã không phải không có cơ hội thắng.


Giữa cảm giác đè nén như mây đen che trời, hai luồng quỷ khí đủ sức chấn động đất trời bao phủ khắp không trung. Như thể cảm nhận được tà vật tác oai tác quái nơi nhân gian, trong mây đen vang lên tiếng sấm cuồn cuộn như một lời cảnh cáo.


Trên đỉnh núi tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, hai bóng người đứng đối diện từ xa, sát khí bùng phát, chỉ chờ bùng nổ.


.


Kim Tử Ngâm vác Vân An chạy như điên về phía trước. Cậu ta cảm nhận rõ tà khí phía sau ngày càng nặng nề, nhưng không dám dừng lại. Ngay khi thấy cửa làng đã ở trước mắt, Vân An trên vai bỗng rên lên đau đớn, không hề giả vờ khiến Kim Tử Ngâm hoảng hốt khựng lại.


Cậu ta đành tạm dừng, đỡ Vân An tựa vào gốc cây, luống cuống nhìn người đang ôm chặt ngực. Gương mặt Vân An trắng bệch, đầy vẻ đau đớn.


"Vân An, cậu khó chịu chỗ nào? Tim sao?"


Kim Tử Ngâm vội móc mấy lá bùa trong túi ra, lại lôi từ túi hành trang viên thuốc cứu mạng định đút cho Vân An uống, nhưng bị Vân An từ chối.


Vân An cúi đầu, bàn tay ôm ngực dần buông lỏng. Khi cậu ngẩng lên nhìn Kim Tử Ngâm, ánh mắt thoáng hiện vẻ mờ mịt rồi nhanh chóng trở nên tỉnh táo, ánh nhìn phức tạp đến lạ.


Kim Tử Ngâm sững người. Cậu ta chợt nhận ra người trước mặt dường như đã có chút khác.


"Vân An... cậu, cậu nhớ lại rồi sao?"


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 264: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (14)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...