Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Chương 263: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (13)
Hoa Cương và tà vật kia có thể coi là "cố nhân gặp lại".
Tà vật không giống con người, chúng có thể thay đổi dung mạo, giới tính, thậm chí cả hình thái, vì thế khi xác nhận thân phận người ta không dựa vào ngoại hình mà dựa vào khí tức và sức mạnh.
Khí tức của Hoa Cương vừa mạnh mẽ vừa đầy sức mê hoặc, hòa thượng nhìn chằm chằm hắn, trong đầu hiện lên cảnh tượng lần đầu tiên gặp Hoa Cương khi còn ở thời kỳ ấu thơ.
Khi ấy gã còn rất yếu, ẩn mình trong rừng sâu núi thẳm, dựa vào chút hương khói cúng bái lẻ tẻ của vài người trong làng mà tu luyện dần dần. Gã cũng không biết mình đã mơ mơ hồ hồ tồn tại bao lâu, chỉ là đột nhiên có một ngày cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp cuồn cuộn ập tới, áp lực nặng nề đến mức muốn trốn cũng không trốn được.
Khoảnh khắc đó giống như trời đất sơ khai, hỗn độn được khai mở, gã bỗng có linh trí, biết mình là ai, cũng nhận ra bên ngoài làng có một tồn tại vô cùng nguy hiểm.
Gã rất chắc chắn, đối phương cũng đã phát hiện ra mình.
Lúc đó gã quá yếu, nếu Hoa Cương muốn giết gã thì dễ như trở bàn tay. Gã biết tà vật vốn sẽ nuốt chửng lẫn nhau để đoạt lấy sức mạnh.
Gã sợ đến phát run, nhưng không ngờ Hoa Cương lại cứ thế bỏ qua cho mình, thậm chí không hề đặt chân vào ngôi làng này, hoàn toàn làm ngơ rồi rời đi như thể chỉ vô tình đi ngang qua.
"Là ta." Hoa Cương cong môi, thản nhiên thừa nhận, trong mắt không có chút ý cười nào, chỉ mang theo sát khí nhàn nhạt.
Từ lúc vào làng, việc hắn che giấu khí tức và sức mạnh chính là để chờ giây phút này. Hoa Cương nghiêng nửa vai che chắn trước mặt Vân An, da thịt hai người cách lớp vải chạm vào nhau, Vân An vẫn cảm nhận rõ hơi ấm trên người hắn. Cảnh tượng trước mắt khiến Vân An sững sờ.
Từng chữ họ nói cậu đều nghe hiểu, nhưng ghép lại thì... hoàn toàn không hiểu nổi.
Con tà vật gây ác khắp nơi này... lại quen biết Hoa Cương?
"Loài người các ngươi có câu: 30 năm ở bờ Đông sông, 30 năm ở bờ Tây sông." Trong mắt tà vật lộ ra hung quang, nhìn chằm chằm Vân An và Hoa Cương: "Ta bây giờ không còn như xưa nữa, ngươi chưa chắc đã là đối thủ của ta. Hôm nay, hai người các ngươi, một kẻ cũng đừng hòng chạy!"
*30 năm ở bờ Đông sông, 30 năm ở bờ Tây sông ( ): Thời thế thay đổi, vận mệnh con người lên xuống không cố định
Hòa thượng quát lớn một tiếng, hắc khí quanh thân bùng phát dữ dội. Dân làng sợ đến run lẩy bẩy, giẫm đạp lên nhau, co rúm trong rừng trên núi nhưng không một ai dám xuống núi.
Vân An không kịp nghĩ nhiều, xác nhận Kim Tử Ngâm đã dẫn người rời đi đúng kế hoạch, ánh mắt cậu lạnh lại, lao thẳng về phía hòa thượng.
Nhưng ngay sau đó đã bị Hoa Cương ngăn lại.
Hắn quay đầu nhìn Vân An, trong mắt là vẻ ấm áp quen thuộc, rõ ràng đang ở trong tình thế sinh tử, giọng điệu lại giống như đang trò chuyện thường ngày: "Có ta ở đây, sao đến lượt em phải xông pha."
Vân An bị Hoa Cương chắn phía sau, vô thức nắm chặt lấy vai hắn, cảnh tượng này giống như một giấc mơ.
"Muốn sức mạnh của ta?" Hoa Cương khẽ cười: "Cứ đến mà thử."
Hắn xoay tay nhẹ nhàng đẩy Vân An ra, bảo đảm cậu rời khỏi phạm vi giao chiến. Ngay khoảnh khắc hắn quay người lại, một luồng quỷ khí khủng khiếp đến mức khiến trời đất biến sắc phóng thẳng lên tận trời cao, làm rung chuyển cả không gian.
Giữa cuồng phong dữ dội, Hoa Cương đứng một mình, ánh mắt khinh miệt, nhìn hòa thượng như nhìn một con chó nhà có tang.
Chưa cần ra tay, chỉ đối diện với luồng sức mạnh ấy thôi, hòa thượng - kẻ tự cho rằng mình đã tu luyện đến cực hạn, chỉ còn một bước là từ quỷ hóa thần đã bắt đầu sợ hãi.
Nhận ra sự sợ hãi của chính mình, gã gầm lên, hắc khí quanh thân càng bùng phát dữ dội, nhìn chằm chằm Hoa Cương.
Hôm nay, không phải gã chết thì chính là Hoa Cương chết. Gã không còn đường lui, Hoa Cương chắc chắn sẽ giết gã.
Quỷ khí của hai người va chạm vào nhau, khuấy động mây đen che kín bầu trời. Khi họ đánh nhau, tự nhiên hình thành một kết giới. Vân An muốn tiến lại gần nhưng bị quỷ khí cuồng loạn xung quanh họ ép cho không sao đến gần nổi, chỉ có thể đứng ngoài lo lắng.
Hoa Cương là quỷ.
Vân An lại nhớ đến làn da ấm nóng khi chạm vào cậu, trong lòng vẫn không sao hết kinh ngạc và bối rối. Hắn không chỉ là quỷ, mà còn là một con quỷ ngàn năm hiếm có đã tu luyện thành bán nhân.
Dù sức mạnh của hắn vẫn cực kỳ đáng sợ, nhưng hắn không còn bất tử như thời còn là quỷ thuần túy nữa, hắn có nhịp tim, có thể chảy máu, và vì thế... cũng có điểm yếu.
Vân An không kịp nghĩ sâu, dù Hoa Cương là quỷ, nhưng là quỷ đứng về phía cậu. Cậu quyết định trước tiên giải quyết mâu thuẫn chính, còn chuyện vì sao Hoa Cương che giấu thân phận ở bên cạnh mình, để sau hãy tính.
Sức mạnh của Hoa Cương khiến hòa thượng kinh hãi. Hai người nhìn thì có vẻ ngang sức, nhưng gã rất rõ, mình không thể chống đỡ lâu. Sức mạnh của Hoa Cương vượt xa tưởng tượng của gã.
Không thể tiếp tục đối đầu trực diện như vậy nữa.
Hòa thượng gắng gượng tách ra một tia thần niệm, liếc về phía Vân An đang lo lắng muốn xông vào chiến cuộc. Vân An là thể chất nửa người nửa quỷ bẩm sinh, bọn tà vật như gã phải khổ tu vô số năm, còn cần vận khí cực lớn mới có thể tu luyện ra thân người, nhưng Vân An thì sinh ra đã có. Nếu có thể đoạt xác cậu, gã sẽ chẳng cần tiếp tục khổ tu nữa.
Hoa Cương hẳn cũng đã tính như vậy nên mới luôn ở bên cạnh bảo vệ con người yếu ớt này.
Hừ, tiếc là sẽ không thể toại nguyện. Con người này, gã nhất định phải có được.
Chịu đựng áp lực khủng khiếp như sấm sét giáng xuống từ Hoa Cương, hòa thượng nghiến chặt răng, lén điều động một luồng quỷ khí, dưới sự che chắn của hai luồng khí thế giao chiến, lặng lẽ lao về phía Vân An.
Vân An không ngờ trong tình cảnh sắp bị Hoa Cương đánh gục mà gã vẫn còn tâm trí tấn công mình.
Đến khi quỷ khí ập tới trước mặt, Vân An mới kịp nhận ra có chuyện không ổn. Cậu theo bản năng lấy bùa hộ thân, nhưng luồng quỷ khí đó chính là lực lượng nguyên thuỷ của hòa thượng, bùa chỉ có thể làm suy yếu chứ không thể tiêu diệt hoàn toàn.
Quỷ khí nhập thể, Vân An run lên, một luồng lạnh thấu xương quét khắp toàn thân, như thể cơ thể đang tr*n tr**ng mà bị ném vào sông băng, rét run không đứng nổi, khuỵu nửa người xuống đất.
Thành công rồi! Dây dẫn đã vào cơ thể Vân An, tiếp theo gã chỉ cần...
Thấy Vân An bị tập kích, ánh mắt Hoa Cương tối sầm, sát khí bùng lên, hận không thể chém chết hòa thượng ngay tại chỗ. Nhưng ngay giây sau, hắn khựng lại.
Khoảnh khắc quỷ khí của hòa thượng tiến vào cơ thể Vân An, trước ngực Vân An và Hoa Cương đồng thời lóe lên một vệt sáng mờ.
Vân An bị thương, khế ước lập tức kích hoạt, chia đều thương tổn sang người còn lại trong khế ước.
Cái lạnh thấu xương tan biến, chỉ còn cảm giác nóng rực nơi lồng ngực. Vân An sững người, chậm rãi đứng dậy, ôm ngực, khó tin mà nhìn Hoa Cương.
Hòa thượng cũng sững sờ. Gã vốn định dùng luồng quỷ khí này để bắt giữ Vân An, nhưng lúc này lại cảm nhận được một nguồn lực cuồn cuộn đổ về.
Nếu lực lượng của gã vốn như một con sông lớn thì qua cơ thể Vân An, gã đang chạm tới một đại dương vô biên vô tận.
Không cạn, không cùng.
Sắc mặt Hoa Cương bỗng trở nên khó coi, ánh sáng yếu ớt nơi ngực hắn càng khiến hòa thượng hiểu ra, gã vô tình giúp mình đạt được cơ hội ngàn năm có một.
"Ngươi... lại ký huyết khế với một con người?" Hòa thượng cười như điên: "Ông trời đúng là giúp ta! Cảm ơn ngươi!"
Lấy quỷ khí làm dây dẫn, hòa thượng điên cuồng hút lực lượng của Hoa Cương thông qua khế ước trên người Vân An, cục diện lập tức đảo ngược.
Cảm nhận quỷ lực quen thuộc bị hút khỏi cơ thể mình, Vân An nghiến răng, rút bùa ra, không thể để gã tiếp tục hấp thu, càng hút nhiều gã càng mạnh, Hoa Cương... sẽ càng suy yếu.
Hoa Cương lùi lại, túm lấy cổ tay mảnh khảnh của Vân An.
"Vô ích thôi."
Huyết khế là khế ước cao nhất của tà vật, bùa không thể cắt đứt.
Muốn giải khế ước, chỉ có Vân An và Hoa Cương làm được. Nhưng Vân An đã mất trí nhớ, quên cách giải khế ước, còn Hoa Cương thì tuyệt đối không thể giải, vì nếu giải, hòa thượng sẽ lập tức hút toàn bộ quỷ lực trong người Vân An, khiến cậu trọng thương.
Hoa Cương lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
May mà hòa thượng tu hành chưa đủ cao, dù hút sức mạnh của hắn cũng chưa thể lập tức trở nên vô địch.
Họ vẫn còn thời gian.
Đúng lúc Hoa Cương đang do dự, một giọng nói quen thuộc từ xa vọng tới.
"Hoa Cương! Vân An! Tôi đến giúp hai người!"
Là Kim Tử Ngâm quay lại.
Vân An trừng mắt: "Không phải bảo cậu đi rồi sao! Sao lại quay lại! Mau đi!"
"Nếu tôi bỏ hai người mà đi thì còn là con người không?" Kim Tử Ngâm chạy tới, đỡ Vân An, rút ra mấy lá bùa: "Đây là bùa giữ mạng của tôi, tôi không tin nó vô dụng với gã!"
Hòa thượng thấy bùa xuất hiện, sắc mặt hơi trầm xuống nhưng vẫn không sợ, hắn càng hút được nhiều lực của Hoa Cương, bùa kia càng kém tác dụng.
Kim Tử Ngâm nói: "Yên tâm, tôi bảo Hạ Uyển đưa mẹ tôi đi rồi. Cô ấy sẽ liên lạc ba nhà Vân - Kim - Hạ ngay. Không tin chúng ta không diệt nổi con quỷ này!"
"Không đơn giản như vậy." Vân An nói nhanh tình hình.
Kim Tử Ngâm ngây người, nhìn sang Hoa Cương, lá bài tẩy cuối cùng, nhưng vẻ mặt nặng nề của Hoa Cương khiến tim cậu ta chìm xuống.
"Đưa em ấy đi." Hoa Cương hạ quyết tâm, quay sang Kim Tử Ngâm.
"Tôi không đi!" Vân An siết chặt tay Hoa Cương: "Tôi đi rồi anh phải làm sao?"
Chỉ khi Vân An ở lại mới còn cách phá cục.
Vân An rời đi, thế lực giữa Hoa Cương và hòa thượng sẽ nghiêng hẳn, Hoa Cương sẽ không còn đường sống.
"Kim Tử Ngâm!" Hoa Cương gằn giọng: "Đừng quên cậu đã hứa với ta."
Do dự nhìn hai người, cuối cùng Kim Tử Ngâm đưa mấy lá bùa cho Hoa Cương: "Tôi đưa cậu ấy đi."
Hoa Cương mới dịu sắc mặt.
Vân An nhìn Kim Tử Ngâm phản bội mình, suýt nữa lao vào cãi nhau.
"Vân An, đi đi!" Kim Tử Ngâm cầu xin.
Ngay lúc cậu ta định cưỡng ép kéo Vân An, hòa thượng đột nhiên quay ngoắt lại, vươn tay tóm lấy đám dân làng.
Một bé gái mặc áo xám, mặt dính bùn bị bóp cổ, khóc thét rồi nghẹn thở, mặt đỏ bừng.
"Ngươi không được đi." Hòa thượng cười âm tà nhìn Vân An: "Ngươi đi, ta sẽ giết chúng."
"Ngươi không phải thiên sư sao? Không phải lấy cứu người làm sứ mệnh sao? Sao? Sợ rồi muốn bỏ chạy?"
Một phụ nữ trung niên gào khóc, định lao lên cứu con nhưng bị những người khác kéo lại, tránh cho bà đi tìm chết.
Bất lực, bà quỳ sụp trước Vân An, liên tục dập đầu: "Xin cậu, cứu con tôi... đừng đi... đừng đi..."
"Tôi không đi!" Vân An nhìn đứa bé bị bóp cổ: "Ngươi đừng làm hại nó!"
Kim Tử Ngâm tức đến run người. Nhìn người mẹ sắp dập đầu đến rướm máu, tay cậu ta nới lỏng.
Nếu Vân An rời đi... con quỷ này thực sự sẽ giết đứa bé.
Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Story
Chương 263: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (13)
10.0/10 từ 43 lượt.
