Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 262: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (12)


Vân An nói nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng cả hai người đều hiểu rõ mức độ nguy hiểm của ngày mai. Kim Tử Ngâm cố gắng nặn ra một nụ cười: "Vân An, cậu không cần phải như vậy... tôi..."


Vân An chớp mắt, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Kim Tử Ngâm. Có những điều giữa bạn bè không cần nói thành lời. Vân An tin rằng nếu hôm nay người gặp chuyện là mình thì Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển cũng sẽ không chút do dự mà ở lại giúp cậu.


"Biết đâu ngày mai mọi chuyện sẽ không đến mức tệ nhất đâu. Đừng quá lo lắng." Vân An cười nhạt, rồi nghiêm giọng hơn: "Nhưng nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, cậu nhất định, nhất định phải nhớ lời đã hứa với tôi."


Kim Tử Ngâm nhìn Vân An, tâm trạng vô cùng phức tạp. Vài giây sau mới khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ: Lần này e rằng mình phải nuốt lời rồi...


Nếu ngày mai thật sự gặp nguy hiểm, Hoa Cương chắc chắn sẽ ở lại.


Thấy Kim Tử Ngâm gật đầu, Vân An mới thật sự yên tâm. Cậu biết Kim Tử Ngâm coi trọng lời hứa, đã hứa thì nhất định sẽ làm. Mà trên thực tế, đây cũng là phương án tốt nhất để giảm thiểu thương vong.


Tất cả giống như sự bình yên trước cơn bão. Ngày trước lễ hiến tế, ngoài mảnh giấy thần bí không rõ do ai để lại, ba người họ không thu hoạch được manh mối nào khác.


Dân làng vẫn sinh hoạt như thường lệ, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Dù Kim Tử Ngâm và Vân An có lo lắng đến đâu, cũng chỉ có thể chờ ngày hiến tế đến.


Thành bại, nằm ở ngày này.


Có Hoa Cương ở bên, Kim Tử Ngâm cũng yên tâm hơn đôi chút. Nhưng tà vật trong ngôi làng này hung ác hiếm thấy trên đời, không biết đến lúc đó là Hoa Cương mạnh hơn, hay...


Kim Tử Ngâm không dám nghĩ tiếp. Đêm đó, cậu ta gần như không thể chợp mắt.


Ngược lại, Vân An ngủ một giấc rất ngon để dưỡng sức. Trời vừa hửng sáng, cậu đã bị tiếng gà gáy vang dội bên ngoài đánh thức. Gà gáy, chó sủa vang lên liên tiếp như một điềm báo chẳng lành.


Khi tỉnh dậy, cả người Vân An vẫn đang cuộn trong lòng Hoa Cương. Cậu vừa cựa mình, Hoa Cương đã giống như dỗ trẻ con, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, dỗ dành.


Mặt Vân An lập tức đỏ lên. Cậu lúng túng rời khỏi vòng tay Hoa Cương, nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch như trống. Cổ họng khô khốc, tay chân luống cuống, lúc xuống giường còn suýt ngã, may được Hoa Cương đỡ lại.


"Tôi..." Vân An gãi đầu, muốn nói rằng mình không cố ý lăn vào lòng Hoa Cương, nhưng nghĩ sao cũng thấy xấu hổ, cuối cùng chỉ nói một câu: "Tôi đi rửa mặt trước." Rồi vội vàng chạy ra ngoài, dáng vẻ chẳng khác gì bỏ chạy trong hoảng hốt.


Hoa Cương ngồi trên giường, chống một chân, khóe môi hắn cong lên, trong đôi mắt sắc bén ánh lên ý cười nhàn nhạt.


Kim Tử Ngâm nghe thấy động tĩnh từ phòng bên cũng dậy theo. Ba người rửa mặt xong thì đi tìm Hạ Uyển, đúng như dự đoán, không thấy cô đâu.



Bên ngoài ồn ào náo nhiệt. Trời mới tờ mờ sáng mà cả ngôi làng đã náo nhiệt như Tết.


Gia đình trưởng làng đã biến mất không thấy đâu. Ba người bước ra khỏi sân, dân làng vội vã đi qua đi lại, ai cũng như được phân công việc quan trọng, giống từng con ốc vít c*m v** những vị trí khác nhau, bận rộn quay cuồng.


Ba người họ đứng giữa ngã đường, trông như ba cột đá lạc lõng.


"Họ đều đang lên núi." Vân An cau mày.


Lần trước khi cậu và Hoa Cương lên núi, trên núi sương mù dày đặc, hai ngôi miếu phía trước và phía sau đều bị che khuất không nhìn rõ.


Giờ đây từng tốp dân làng mang theo lễ vật, bàn thờ và đủ loại đồ dùng tế lễ kéo nhau lên núi, nhưng màn sương bí ẩn kia lại biến mất.


"Quả nhiên lễ hiến tế được tổ chức trên núi." Vân An trầm ngâm, điều này khá khớp với phỏng đoán của cậu.


"Đi, lên núi." Hoa Cương nheo mắt, ánh nhìn hướng về hai ngôi miếu trên đỉnh núi trở nên sắc lạnh.


"Mẹ tôi và Hạ Uyển..." Kim Tử Ngâm vẫn còn do dự.


Nhưng Vân An nói tiếp: "Nếu họ đã bị chọn làm tế phẩm, lát nữa chắc chắn sẽ xuất hiện tại nơi cử hành nghi lễ."


Kim Tử Ngâm do dự hai giây, theo phản xạ nhìn sang Hoa Cương. Thấy hắn gật đầu, cậu ta mới miễn cưỡng yên tâm. Thế là ba người thản nhiên lên núi.


Người lên núi xuống núi tấp nập, ai cũng đang chuẩn bị cho buổi hiến tế. Không một ai để ý đến ba người ngoại lai như thể họ hoàn toàn không tồn tại.


.


Họ lên tới đỉnh núi. 


Trên đó có hai ngôi miếu, một lớn một nhỏ. Trước ngôi miếu chính đặt một chiếc bàn dài phủ vải đỏ, trên bàn bày đầy đồ cúng nghi ngút khói, bên cạnh là hai cây nến đỏ.


Sau nến là một bài vị bằng gỗ, trên đó dùng chu sa vẽ những đường nét kỳ lạ, trông giống chữ nhưng Vân An nhìn kỹ lại không giống bất kỳ hệ thống văn tự nào cậu từng biết.


Trời đã sáng, nhưng khác hẳn với những ngày nắng rực rỡ trước đó, hôm nay bầu trời u ám nặng nề, mây đen phủ kín, mang theo mùi đất tanh của mưa gió sắp kéo đến. Tầng mây thấp như đè sát xuống đầu người, đưa tay ra như có thể chạm tới, tạo cảm giác áp bức vô cùng.


Ánh sáng bị chặn lại sau tầng mây dày, thỉnh thoảng có một tia nắng lọt qua đúng lúc chiếu lên bài vị, làm những đường chu sa đỏ lòm ấy trông như máu tươi, vô cùng quái gở, chỉ nhìn một lần đã khiến lòng người lạnh toát.



Nghĩ đến người mẹ sống chết chưa rõ của Kim Tử Ngâm, Hạ Uyển đang mất trí nhớ và những mảnh giấy cầu cứu do dân làng lén ném ra, máu trong người Vân An như sôi lên, hàng mày cậu càng nhíu chặt, sắc mặt nghiêm trọng dần.


Không rõ dân làng bắt đầu chuẩn bị đồ tế từ khi nào. Vân An liếc nhìn điện thoại, lúc này là chín giờ sáng nhưng bầu trời tối như năm sáu giờ sớm.


Mọi thứ cho buổi tế lễ đã sẵn sàng. Dân làng xếp hàng đi lên núi. Đi đầu là trưởng làng và những người đàn ông lực lưỡng, tiếp đến là những người đàn ông già yếu, phía sau họ là phụ nữ trung niên, họ dẫn theo con cái, cuối cùng là những bà lão yếu ớt.


Tất cả đều mặc trang phục đặc trưng của làng. Vân An thấy trong đoàn người có mấy đứa trẻ bị bầu không khí căng thẳng làm cho sợ hãi, vừa mếu khóc đã bị mẹ bịt chặt miệng. Trong mắt người phụ nữ tràn ngập hoảng loạn, nỗi sợ ấy thậm chí còn vượt qua cả sự xót con.


Chị ta cứng lòng đến khi đứa trẻ nín khóc mới run rẩy buông tay. Đứa bé thở hổn hển, mặt tím tái.


Vân An lặng lẽ nhìn tất cả, còn dân làng thì như không hề nhìn thấy ba người họ, tự đi đến trước tế đàn đứng nghiêm chỉnh.


Theo một tiếng hô của trưởng làng, tất cả mọi người đều quỳ xuống, cúi đầu cung kính.


Trưởng làng lẩm nhẩm đọc lời khấn như đang niệm chú. Kim Tử Ngâm lắng tai nghe một lúc mới đại khái hiểu: Cầu cho mưa thuận gió hòa, đàn ông không bệnh tật, trẻ con lớn lên khỏe mạnh, làng xóm hưng thịnh.


"Chỉ cầu cho đàn ông và trẻ con." Kim Tử Ngâm cười lạnh, ánh mắt băng giá: "Ngay cả giả vờ cũng không thèm làm."


Sau khi vào làng, họ đã phát hiện địa vị phụ nữ ở đây cực kỳ thấp, hầu như phụ thuộc hoàn toàn vào đàn ông. Ngay cả vợ của trưởng làng cũng vậy, họ không giống thành viên gia đình mà giống người hầu lo cơm nước cho cả nhà.


Con gái lúc nhỏ còn được đối xử gần như con trai, nhưng khi lớn lên, đến tuổi sinh con, họ sẽ bước lại con đường của mẹ mình.


Trưởng làng đọc xong một tràng cầu khấn, chậm rãi đứng dậy. Mấy người đàn ông theo sau mang tới vài con gà con vịt còn sống và một con dao phay sắc bén giao cho ông ta.


Tiếng kêu the thé của gà vịt vang lên. Trưởng làng vung dao chém đứt cổ chúng. Máu nóng bắn lên bài vị, thân xác gia cầm co giật không ngừng rồi nhanh chóng bất động.


Máu từ cổ nhỏ xuống từng giọt như mưa, chảy vào bát cơm trắng đặt ngay ngắn trước bài vị. Dân làng cúi đầu, mặt ai cũng tái nhợt.


"Đưa lên." Trưởng làng nói, quay đầu nhìn ra sau.


Mấy gã đàn ông to lớn từ trong đám đông quỳ kín như bưng chính xác túm lấy hai người phụ nữ, không nói không rằng kéo họ lên, xô đẩy đến trước tế đàn.


"Hạ Uyển!" Ánh mắt Vân An sắc lạnh.


Hai người bị đẩy lên. Một là Hạ Uyển, người kia chính là người phụ nữ trung niên hôm đó trên núi đã từng giúp họ che giấu.



Dù đã tự trấn an vô số lần rằng mẹ mình chắc không sao, nhưng khi thật sự nhìn thấy bà đứng an toàn trước mặt, cậu ta vẫn không kìm được xúc động.


"Đó là dì sao?" Vân An kinh ngạc. Hóa ra họ từng gặp nhau rồi. Chỉ là lúc ấy mẹ của Kim Tử Ngâm mặc đồ làng, hành vi cử chỉ chẳng khác gì phụ nữ địa phương nên Vân An không nhận ra.


Hành vi cử chỉ...


Vân An chợt nhận ra điều gì đó. Cậu kéo Kim Tử Ngâm đang kích động lại, nhìn Hạ Uyển và mẹ cậu ta.


Khác hẳn với họ, hai người phụ nữ vô cùng bình thản, thậm chí như không hề nhìn thấy họ, điều này quá bất thường.


"Họ đã quên chúng ta rồi." Vân An cắn môi. Điều đó có nghĩa là trong cuộc giải cứu lát nữa, Hạ Uyển và mẹ Kim Tử Ngâm chưa chắc sẽ phối hợp.


"Kim Tử Ngâm, nhớ lời cậu hứa với tôi hôm qua." Vân An nghiêm giọng: "Tình hình thay đổi, hành động sớm."


Không cho Kim Tử Ngâm kịp phản ứng, Vân An túm lấy cánh tay Hoa Cương đẩy về phía Kim Tử Ngâm, hét lên: "Theo sát Kim Tử Ngâm, cậu ấy sẽ bảo vệ anh!"


Nói xong, cậu quay lưng lao về phía Hạ Uyển và mẹ Kim Tử Ngâm. Cậu không dám ngoái đầu lại, vì sợ mình mềm lòng, sợ thấy vẻ đau đớn trên mặt Hoa Cương mà không chịu nổi.


Chỉ trong chớp mắt, Vân An đã đến trước hai người phụ nữ. Cậu không trực tiếp chạm vào họ, mà rút từ túi ra hai lá bùa, dùng quỷ khí của bản thân kích hoạt. Bùa lập tức bộc phát sức mạnh khủng khiếp, dẫn động thiên lôi. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên như trời cao đang nổi giận.


Trưởng làng vốn bình thản lúc này mới biến sắc, nhận ra mấy kẻ mình chứa chấp đều không phải hạng thường.


Tà vật kia đã hấp thụ không biết bao nhiêu máu thịt và sức mạnh tín ngưỡng. Vân An không dám khinh địch, vừa ra tay đã tung chiêu lớn. Thiên lôi có tác dụng trấn tà, dưới tiếng sét, ánh mắt mê mờ của Hạ Uyển và mẹ Kim Tử Ngâm thoáng chốc sáng lên.


Vân An chớp thời cơ, lại ném ra hai lá bùa, dán lên trán họ.


Lá bùa này đã chuẩn bị từ trước.


"Thức tỉnh!" Theo tiếng quát của Vân An, thần trí hai người lập tức tỉnh táo. Không kịp nói chuyện, Vân An đẩy họ về phía Kim Tử Ngâm.


Kim Tử Ngâm lập tức tiếp ứng.


Biến cố xảy ra trong mấy giây ngắn ngủi, nhưng đã đủ. Thấy ba người tụ lại, Vân An vừa kịp thở phào thì phía sau vang lên một tràng cười khàn khàn.


Sắc mặt Kim Tử Ngâm và hai người còn lại lập tức biến đổi.



Nhưng mùi máu tanh và tà khí quanh gã đậm đến mức gần như hóa thành thực thể, xông thẳng lên trời.


"Giả thần giả quỷ!" Vân An hừ lạnh, liên tục ném bùa về phía gã: "Cho dù ngươi chiếm thân xác con người, ngươi vẫn không phải người! Cút cho ta!"


Hào thượng nghiêng người tránh, nhưng lá bùa như có mắt, vòng trên không rồi tiếp tục đuổi theo. Gã khẽ "chậc" một tiếng, giơ ngón tay lên. Bùa dừng ngay trước đầu ngón tay, run rẩy như gặp lực cản khủng khiếp rồi tự bốc cháy thành tro.


Hàm răng Vân An siết chặt. Tà vật này mạnh hơn cậu tưởng.


"Mau đi!" Cậu trầm giọng nói với phía sau. Thứ này Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển căn bản không thể đối phó, ở lại chỉ uổng mạng.


Đối diện vẻ căng thẳng của Vân An, hoà thượng bật cười, ánh mắt lạnh lẽo rơi trên người cậu, giọng dịu dàng: "Ngươi nói đúng, ta không phải người... nhưng rất nhanh ta sẽ trở thành người."


"Thân xác của ngươi, cho ta mượn dùng được chứ?"


Gã nói như hỏi, nhưng hiển nhiên không cho Vân An quyền từ chối.


Như bị rắn độc nhìn chằm chằm, toàn thân Vân An nổi da gà, sắc mặt trắng bệch. Chẳng lẽ ngay từ đầu mục tiêu của gã là mình?


Sau lưng, Kim Tử Ngâm nghiến răng, nhìn Vân An đang gắng gượng chống đỡ và Hoa Cương mặt trầm như nước rồi kéo Hạ Uyển và mẹ quay người chạy đi.


Rời khỏi ngôi làng này, họ mới có thể cầu cứu bên ngoài.


Hoà thượng chẳng mảy may để ý họ rời đi. Đôi mắt âm u của gã khóa chặt Vân An, đã coi cậu như vật trong tay.


Đột nhiên, toàn thân cậu bị hắc khí bao phủ, gió mây đổi sắc. Một sức mạnh khủng khiếp, xa lạ như bàn tay vô hình siết chặt cổ Vân An khiến cậu không thở nổi, không cử động được, đến việc kết ấn gọi bùa cũng trở nên vô cùng khó khăn.


"Cút!"


Một lực đẩy dịu dàng nhưng mạnh mẽ như thủy triều bao bọc lấy Vân An, hóa thành mũi tên lao về phía hoà thượng.


Một bàn tay vững vàng đỡ lấy eo Vân An. Hoa Cương ôm cậu vào lòng. Vân An sững người ngẩng đầu, chỉ thấy đường nét cằm sắc bén của Hoa Cương, gương mặt hắn trầm xuống, khí thế uy nghi không cần nổi giận.


Hoa Cương... sao hắn chưa đi?


Vân An chưa kịp nghĩ thì đã thấy hoà thượng đối diện lùi lại liên tiếp, vẻ tự tin biến mất, ánh mắt trở nên nghiêm nghị. Gã nheo mắt nhìn Hoa Cương, mang theo sự kiêng dè: "Là ngươi?"


 


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 262: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (12)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...