Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 267: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (17)


Vân An vì được Vân Tùng khen mà đầu cúi xuống, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nụ cười cũng có phần gượng gạo.


"Đến, kể cho bác nghe đi, trong cái... trò chơi kia, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Vì sao con lại mất ký ức về Hoa Cương? Và con đã nhớ lại bằng cách nào?" Vân Tùng cố ý hỏi.


Ông nhận được tin nhắn của Vân Hạo. Vân Hạo nói rằng Vân An đã khôi phục ký ức, đồng thời cũng kể về bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.


Tuy không biết giữa Vân An và Hoa Cương đã xảy ra vấn đề gì, nhưng dù nhìn thế nào thì Vân Tùng cũng không thấy họ giống kiểu sắp chia tay mỗi người một ngả. Nếu đã vậy, chi bằng tạo cơ hội để họ giải quyết mâu thuẫn.


Vân An trả lời ngắn gọn câu hỏi của Vân Tùng. Còn về việc vì sao lại mất ký ức... cậu liếc trộm Hoa Cương một cái, hơi nhíu mày, định nói ra chuyện hôm đó Vân Trinh từng trách "Sao lúc nào cũng là con trai anh phải dỗ nó", nhưng suy nghĩ một chút rồi thôi không nói nữa, đem lời đó giữ lại trong lòng.


Sau khi biết việc Vân An mất trí nhớ là do Vân Trinh gây ra, Vân Hạo và Vân Tùng mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không phải là di chứng mang ra từ phó bản thì họ đều yên tâm, Vân Trinh sẽ không bao giờ hại con mình.


"Được rồi, mấy đứa vất vả mấy ngày liên tục rồi, chắc cũng mệt lắm. Tối nay nghỉ ngơi cho tốt, chuyện còn lại để bác lo, mấy đứa đừng bận tâm." Vân Tùng an ủi Vân An: "Ngủ một giấc cho ngon, sáng mai tỉnh dậy chúng ta về nhà."


Vân An gật đầu. Việc làm việc với chính quyền là sở trường của Vân Tùng, cậu hoàn toàn yên tâm.


Đến khách sạn do chính phủ sắp xếp, họ bao luôn một tầng cho các thiên sư ở. Nhưng Vân An đến muộn nên gần như không còn được lựa chọn phòng.


Vân Tùng phải đi xử lý công việc sau đó, vì thế Vân Hạo đi cùng Vân An và Hoa Cương xuống quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng.


Vân An biết lúc này chú mình chắc chắn cũng rất bận, vốn định bảo chú cứ đi lo việc của mình, không cần quan tâm cậu. Nhưng nếu Vân Hạo đi, chỉ còn lại cậu và Hoa Cương. Vân An do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói ra.


Vân Hạo và Vân Tùng đã xong thủ tục, chỉ còn lại Vân An và Hoa Cương.


"Cho tôi hai phòng đơn."


"Cho một phòng đôi."


Hai người gần như đồng thời mở miệng, không khí lập tức trở nên vô cùng ngượng ngùng.


Cô lễ tân nhìn hai người đàn ông trước mặt, một người lạnh lùng sắc bén như lưỡi dao, một người rực rỡ sáng ngời như vì sao, vẻ mặt cô khó xử, không biết nên nghe theo ai.



Trong khoảnh khắc đó, không ai nói gì. Vân An nín thở, cúi đầu nhìn hình ảnh gương mặt căng thẳng của mình phản chiếu trên nền gạch sáng bóng.


Hít sâu một hơi, thấy Vân Hạo vẫn đang đứng bên cạnh, Vân An không muốn để người lớn lo lắng, đang định nhượng bộ nói phòng đôi cũng được thì Hoa Cương đã lên tiếng trước: "Hai phòng đơn là được."


Vân An đột ngột ngẩng đầu nhìn Hoa Cương, có chút không dám tin. Hoa Cương chịu sao?


Từ sau khi Vân An khôi phục ký ức, Hoa Cương trầm mặc đến đáng sợ, hoàn toàn không giống trước kia. Nhưng Vân An nghĩ lại, trong lòng cười khổ, chẳng lẽ hiện tại mình còn có thể dũng cảm, không sợ hãi như khi ở trong phó bản sao?


Dù trong lòng Vân Hạo đầy thắc mắc, nhưng vẫn nghe theo anh trai, giả vờ như không nhận ra gì. Chú nhận thẻ phòng của Vân An, dẫn cậu vào phòng.


Phòng của Vân An và Hoa Cương ở sát nhau. Hoa Cương mở cửa phòng mình, không nói gì, bước vào.


Nhìn Vân An thất thần ngồi trên giường, Vân Hạo thở dài, muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói thế nào, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cậu: "Nghỉ ngơi cho tốt nhé, An An. Dù xảy ra chuyện gì, con vẫn còn có chúng ta."


Vân An lơ đãng gật đầu.


Sau khi Vân Hạo rời đi, Vân An tắm rửa, gội đầu, nằm lên giường. Màn đêm đã buông xuống, giường cậu kê sát cửa sổ, ngước lên là thấy đầy sao trời lấp lánh. Có vẻ ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp.


Vân An tưởng mình sẽ khó ngủ, nhưng cậu quá mệt. Gắng nhìn sao thêm một lúc rồi lại nghĩ đến Hoa Cương ở sau bức tường bên kia một hồi, cuối cùng không chống lại nổi cơn buồn ngủ, chìm vào giấc ngủ sâu.


Đêm khuya, hành lang khách sạn yên tĩnh đến lạ thường, bỗng vang lên một tiếng "két" khe khẽ. Cánh cửa phòng nặng nề mở ra, Hoa Cương - người hoàn toàn không buồn ngủ bước ra ngoài, dừng trước cửa phòng của Vân An.


Bàn tay với khớp xương rõ ràng siết chặt tay nắm cửa. Chỉ cần hắn muốn, giây tiếp theo có thể phá vỡ phòng ngự của cánh cửa và bước vào trong.


Nhưng Hoa Cương không làm vậy.


Hắn khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt không còn bình tĩnh tự chủ như ban ngày, trong mắt dâng lên đủ loại cảm xúc phức tạp. Hắn nghĩ rất nhiều, vì sao sau khi Vân An khôi phục ký ức lại né tránh hắn? Chẳng lẽ...


Hoa Cương không muốn, cũng không thể chấp nhận khả năng ấy.


Hắn biết trong thế giới loài người có một học thuyết gọi là "Hiệu ứng cầu treo": Khi một người ở trong một môi trường đặc biệt khiến tim đập nhanh, lại đúng lúc gặp một người khác, sẽ lầm tưởng rằng nhịp tim đó là vì đối phương mà sinh ra, cho rằng mình đã yêu người kia.


*Hiệu ứng cầu treo (Suspension Bridge Effect): Trong những tình huống căng thẳng hoặc k*ch th*ch, con người có thể dễ dàng nhầm lẫn giữa các loại cảm xúc khác nhau



Trong hành lang yên tĩnh, Hoa Cương giống như một hiệp sĩ trầm lặng và mạnh mẽ, đứng gác trước cửa phòng Vân An. Hắn không vào quấy rầy cậu, cũng không cho bất kỳ ai quấy rầy cậu.


Hắn đứng rất lâu, rất lâu, cho đến khi phía chân trời lộ ra ánh sáng nhợt nhạt, mặt trời từ từ hiện lên cùng với mặt trăng sắp lặn giao nhau.


Vân An ngủ suốt mười hai tiếng, khi tỉnh dậy vẫn còn hơi mơ màng. Ngồi dậy ngẩn ra một lúc mới nhớ ra tà vật đã bị tiêu diệt, hiện tại họ đã an toàn.


Sau khi rửa mặt thay đồ xong, Vân An ra khỏi phòng. Hành lang yên ắng như không một bóng người, chỉ có mình cậu.


Vân An đứng trước cửa phòng Hoa Cương, do dự giơ tay lên. Đang phân vân có nên gõ cửa hay không thì nhận được tin nhắn của Vân Hạo, bảo cậu sau khi tỉnh dậy thu dọn đồ rồi xuống quầy lễ tân, mọi người chuẩn bị về nhà.


Sợ Vân An lo lắng, Vân Hạo còn đặc biệt nhắn thêm: Hoa Cương đã dậy và đang đợi ở quầy lễ tân.


Vân An mím môi, thu dọn đồ đơn giản rồi xuống lầu. Quả nhiên mọi người đều đã dậy, chỉ đợi Vân An là có thể trở về thành phố.


Vân gia, Hạ gia và Kim gia đều có máy bay riêng. Ba người bạn là Vân An, Hạ Uyển, Kim Tử Ngâm sắp phải chia tay, trong lòng đều có chút không nỡ. Nhưng nghĩ đến về thành phố lại có thể gặp nhau, nỗi buồn ấy lập tức vơi đi nhiều.


Máy bay của Vân gia cất cánh trước. Người của Kim gia và Hạ gia đi xe đến một sân bay khác. Kim Tử Ngâm đẩy xe lăn của mẹ mình xuống xe chuẩn bị lên máy bay, Hạ Uyển thấy cậu ta chỉ có một mình, nghĩ một chút rồi bước tới giúp cậu ta đẩy.


Nhìn Hạ Uyển, trong mắt Kim Tử Ngâm như có ánh sao lóe lên. Cậu ta mở miệng muốn nói gì đó, nhưng Hạ Uyển cúi mắt, dường như toàn bộ tâm trí đều đặt trên người bà Kim. Kim Tử Ngâm lại nuốt lời xuống.


"Dì vẫn ổn chứ?" Hạ Uyển lo lắng hỏi.


"Không sao, chỉ là bị hoảng sợ thôi." Kim Tử Ngâm hạ thấp giọng: "Bà... mấy năm nay sống khá đơn giản, hầu như không rời khỏi Kim gia. Lần này..."


Sức khỏe của bà Kim vốn không tốt, sau chuyến này lại bị kinh hãi, còn bị quỷ khí va chạm, cơ thể ít nhiều cũng suy yếu nhưng không có vấn đề nghiêm trọng.


"Vậy thì tốt." Hạ Uyển gật đầu. Cô tiễn hai mẹ con họ đến trước máy bay, nhìn thật sâu Kim Tử Ngâm một lần nữa.


Sau sự việc lần này, mối quan hệ vốn đã đủ phức tạp giữa họ lại phát sinh biến hóa không thể kiểm soát. Biến hóa ấy tốt hay xấu, không ai nói rõ được. Điều Hạ Uyển có thể làm chỉ là rời xa: "Chăm sóc dì cho tốt nhé. Tạm biệt."


Cô không nói "hẹn gặp lại", bởi chính cô cũng không biết mình có thực sự mong gặp lại Kim Tử Ngâm hay không.


Cô vừa quay người thì cổ tay bị bà Kim đang ngồi trên xe lăn với ánh mắt đờ đẫn, đột ngột nắm chặt.



"Mẹ!" Kim Tử Ngâm giật mình, không ngờ mẹ lại giữ Hạ Uyển, giọng nói gấp gáp mang theo chút căng thẳng khó giấu.


Hạ Uyển cũng sững sờ, quay đầu nhìn bà. Bà Kim ngồi trên xe lăn, ngẩng đầu nhìn cô ngơ ngác, đôi mắt đục ngầu bỗng trào ra hai dòng nước mắt.


Bà Kim tuy đã có tuổi, nhưng khí chất vẫn dịu dàng ôn hòa. Chỉ nhìn Kim Tử Ngâm cũng có thể đoán, khi còn trẻ bà hẳn là một mỹ nhân tuyệt sắc.


"Dì ơi, đừng khóc." Thấy bà Kim rơi nước mắt, Hạ Uyển luống cuống không biết làm sao, chỉ có thể vụng về dùng tay áo của mình lau nhẹ nước mắt cho bà.


Suốt từ trên xe cho đến khi xuống xe, bà Kim đều ngơ ngác, hầu như không có phản ứng gì với xung quanh. Vậy mà đột nhiên bà lại nắm chặt tay Hạ Uyển rồi bật khóc, khiến Hạ Uyển hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


"Cháu là Hạ Uyển." Bà Kim lên tiếng, nói chậm rãi nhưng rất rõ ràng.


Hạ Uyển gật đầu, quay sang nhìn Kim Tử Ngâm cầu cứu, nhưng Kim Tử Ngâm chỉ sững người nhìn mẹ, không hề chú ý đến ánh mắt của cô, thậm chí trông còn căng thẳng hơn cô.


Cậu ta như đã đoán được mẹ sắp nói gì, vội vàng ngắt lời: "Mẹ, cô ấy phải đi rồi, con đưa mẹ về nhà."


"Không." Người phụ nữ vốn tính tình hiền hòa này lần này lại kiên quyết không chịu buông tay, bà nắm chặt cổ tay Hạ Uyển, vừa khóc vừa nói: "Xin lỗi cháu."


"Dì ơi, dì không cần xin lỗi đâu." Hạ Uyển bối rối, còn tưởng bà áy náy vì đã liên lụy mình trong chuyện ở ngôi làng: "Cháu tự nguyện đến giúp dì mà, dì không cần..."


"Không chỉ là chuyện đó." Bà Kim nghẹn ngào: "Chuyện Tử Ngâm chia tay cháu... là do dì ép nó. Xin lỗi cháu, Hạ Uyển, là dì đã làm lỡ dở hai đứa."


Bí mật bị phơi bày, Kim Tử Ngâm khẽ nhắm mắt lại, không nói gì. Hạ Uyển theo phản xạ nhìn cậu ta một cái. Trong khoảnh khắc ấy, cả không gian như lặng đi.


Không biết đã qua bao lâu, Hạ Uyển nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập, nhưng giọng nói của chính cô lại bình thản đến lạ: "Không sao đâu dì, mọi chuyện đã qua rồi."


Tình yêu của họ đã qua rồi, như một cơn gió, không để lại gì.


"Không, là lỗi của dì, dì đã làm lỡ dở hai đứa." Bà Kim xúc động, run rẩy kể ra rất nhiều chuyện.


Sau khi cha của Kim Tử Ngâm qua đời, mẹ con bà không nơi nương tựa, buộc phải đến nương nhờ Kim gia. Ở đó, họ chỉ có được quyền sinh tồn, đủ ăn đủ mặc, không hơn.


Hai mẹ con đơn độc trong một gia tộc lớn, mãi mãi là kẻ yếu thế. Kim Tử Ngâm từ nhỏ đã bị những đứa trẻ lớn hơn bắt nạt. Mãi đến khi lớn lên, bộc lộ được thiên phú trong giới thiên sư, tình trạng đó mới dịu bớt, mẹ cậu ta cũng có được một quãng thời gian sống dễ chịu hơn.



Khoảng thời gian đó là những ngày đẹp nhất trong hơn mười năm cuộc đời cậu ta. 


Cậu ta được trưởng bối trong gia tộc công nhận, có bạn bè đồng chí hướng, và gặp được người mình yêu nhất đời.


Cậu ta nắm tay Hạ Uyển, khí phách ngời ngời, được bạn bè trêu đùa gọi là "thần điêu hiệp lữ" của giới thiên sư.


Chuyện yêu đương chẳng mấy chốc truyền đến tai mẹ. Kim Tử Ngâm cũng không hề giấu giếm, thậm chí còn muốn đưa Hạ Uyển về gặp mẹ mình, nên khi mẹ hỏi, cậu ta thẳng thắn thừa nhận.


Mẹ Kim im lặng rất lâu. Trong sự im lặng ngột ngạt đó, Kim Tử Ngâm cuối cùng cũng nhận ra: Có lẽ mẹ không đồng ý với mối tình này.


"Cô ấy là một cô gái rất tốt, chân thành, lương thiện, dũng cảm. Con rất yêu cô ấy." Kim Tử Ngâm nói với mẹ như vậy.


Nhưng mẹ cậu ta chỉ thở dài.


Hạ Uyển là niềm kỳ vọng và bảo bối của Hạ gia, còn Kim Tử Ngâm thì là gì?


Hơn nữa, trên vai cậu ta còn có những trách nhiệm quan trọng hơn đang chờ đợi.


Tình yêu của tuổi trẻ không sai, nhưng trong khoảnh khắc đó, trách nhiệm trên vai lại nặng hơn tình yêu.


Ngày đề nghị chia tay, Kim Tử Ngâm đưa ra một lý do khiến Hạ Uyển thấy vô cùng nực cười. Cả hai đều biết đó không phải nguyên nhân thật sự. Kim Tử Ngâm chỉ cúi đầu, giống như một cái cây đã trải qua bao gió mưa bão táp, không thể ngẩng mặt nhìn cô.


"Vậy tại sao bây giờ dì lại nói những chuyện này?" Sau một hồi im lặng, Hạ Uyển nhìn người phụ nữ ngồi trên xe lăn, mắt hơi đỏ: "Vì cháu đã cứu dì sao?"


"Không." Bà Kim rơi nước mắt, dường như lúc này mới ý thức được mình đã phạm một sai lầm lớn đến nhường nào: "Vì dì đã xem nhẹ tình cảm của hai đứa. Dì không nên thay hai đứa quyết định."


Dù đã chia tay, dù mỗi lần gặp nhau đều như đối đầu gay gắt, nhưng giữa Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển dường như vẫn luôn có một sợi dây vô hình kéo chặt họ lại. Có những thứ dù không nói ra thì vẫn hiện rõ trong ánh mắt, thể hiện trong từng hành động.


"Dì nói thật không?" Hạ Uyển nhìn Kim Tử Ngâm. Mắt cô đỏ hoe, nhưng gương mặt lại lạnh lùng.


Cô như trong khoảnh khắc ấy mà trưởng thành.


Dưới ánh nhìn của cô, Kim Tử Ngâm giống như một người lính chưa đánh đã thua, cậu ta gật đầu.


Hạ Uyển thu lại ánh mắt, ngồi xổm xuống bên cạnh bà Kim, nhẹ nhàng nắm tay bà, dịu dàng nói: "Dì ơi, dì không cần xin lỗi đâu. Người sai... không phải là dì."


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 267: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (17)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...