Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 260: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (10)


Nơi này rõ ràng có dấu vết của người sinh sống: Đồ đạc đầy đủ, nhưng tất cả đều được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng. Chỉ có điều, Vân An và Hoa Cương đều nhìn thấy trên chiếc sofa nhỏ ở phòng khách có đặt một bộ quần áo.


Hai người liếc nhìn nhau, đó là một bộ áo cà sa màu vàng.


Hòa thượng? 


Vậy người trông coi miếu tà thần kia lại là một hòa thượng sao?


Như để xác nhận suy đoán đó, Vân An khẽ hít mũi, từ cửa sổ lùa vào một mùi đàn hương rất đậm.


Nhưng... vừa nhớ đến hai pho tượng tà thần trong hai ngôi miếu kia, trông bề ngoài cao lớn uy nghi nhưng bên trong lại tràn ngập tà khí, trong lòng Vân An đã dâng lên cảm giác khó chịu. Vị hòa thượng trông miếu này có biết mình đang trông coi thứ gì không?


Gã bị lừa, hay là... cùng một giuộc?


Tạm thời Vân An chưa thể phán đoán. Cậu khẽ cắn môi, tiếp tục quan sát kỹ mọi vật trong phòng, muốn tìm ra chút dấu vết chứng tỏ từng có phụ nữ ở đây.


Nếu trong làng không thấy bóng dáng của mẹ Kim Tử Ngâm, vậy có khi nào bà đang bị giấu trong phòng của hòa thượng này?


Vân An cảm thấy khả năng này rất lớn. Nhưng căn nhà không rộng lắm, chỉ cần liếc qua vài lần là đã nhìn rõ toàn bộ. Chỉ có điều, cánh cửa thông vào phòng trong đang đóng, bên trong lại có tiếng bước chân, hòa thượng hẳn đang ở trong đó.


Khi Vân An còn đang do dự có nên ghé vào cửa sổ phòng trong nhìn thử hay không thì cánh cửa bỗng nhiên mở ra.


Một hòa thượng đầu trọc bước ra khỏi phòng. Trên người gã mặc áo cà sa, trên da đầu có sáu vết sẹo thụ giới. Dáng người tầm thường, không cao không thấp, không mập không gầy, kiểu người quăng vào đám đông là lập tức biến mất không ai nhận ra.


Khí chất hòa thượng rất ôn hòa. Vân An nhìn gã đi vào phòng khách, chỉnh lại bộ quần áo cũ trên sofa, ngồi xuống ghế rồi chậm rãi uống nước, không hề có gì khác thường.


Nhân lúc gã ở phòng khách, Vân An lén chạy đến cửa sổ phòng trong nhìn vào. Bên trong cũng sạch sẽ gọn gàng như phòng khách, trông không giống nơi đang giấu người.


Căn nhà này quá nhỏ. Vân An quét mắt hết lượt này đến lượt khác, vẫn không tìm được chỗ nào có thể giấu người.


Vậy rốt cuộc mẹ của Kim Tử Ngâm đang bị giấu ở đâu? Chẳng lẽ thật sự bị giấu trong nhà một người dân nào đó trong làng? Nếu đúng vậy, họ sẽ phải lục soát từng nhà một. Mà ngày hiến tế đã gần kề, e rằng không còn kịp nữa.


Vân An lại lén quay về cửa sổ phòng khách, không cam lòng nhìn quanh thêm lần nữa, sợ bỏ sót bất kỳ chi tiết hay manh mối nào.


Đúng lúc lòng đang rối bời thì điện thoại của cậu bỗng rung lên.


Khi lên núi, Vân An đã để điện thoại ở chế độ im lặng, nhưng dù vậy vẫn rung khi có cuộc gọi đến. Trong khung cảnh yên tĩnh trên núi, từng nhịp rung khẽ cũng trở nên rõ ràng.


Hòa thượng trong phòng khẽ nhíu mày, đột nhiên đứng dậy nghiêng tai lắng nghe. Vân An thì hoảng hốt tắt máy, là Kim Tử Ngâm gọi.



"Trốn đi." Hoa Cương khẽ nói với Vân An.


Trước khi hòa thượng kịp bước ra ngoài, Hoa Cương đã kéo Vân An chạy về phía bụi cây, ngồi xổm xuống.


Đỉnh núi trống trải, chỉ có hai ngôi miếu, một căn nhà và một cái đình. Nhìn đâu cũng thấy hết, gần như không có chỗ ẩn nấp.


Hoa Cương nắm chặt tay Vân An. Như sợ cậu hoảng, hắn nửa ôm nửa che chở cậu trong ngực. Lưng mỏng của Vân An áp sát lồng ngực rộng của Hoa Cương. Hơi thở và thân nhiệt nóng rực của Hoa Cương bao trùm lấy cậu. Trong khoảnh khắc, Vân An nghe rõ nhịp tim mình đập thình thịch, không biết là vì suýt bị hòa thượng phát hiện, hay vì tư thế thân mật lúc này.


Vân An khẽ cắn môi. Cậu cảm thấy... là vì lý do sau.


Cố gắng phớt lờ nguồn nhiệt phía sau lưng, Vân An ép mình nhìn về phía căn phòng nơi hòa thượng đang ở.


Hòa thượng đã đi ra ngoài. Gã nhìn quanh bốn phía một lượt, vẻ mặt hết sức nghiêm trọng, còn nhăn mũi ngửi ngửi không khí. Tim Vân An như bị nhấc lên tận cổ, sợ rằng gã thật sự phát hiện ra điều gì đó.


Cậu không nhịn được ghé sát Hoa Cương thì thầm than thở: "Không lẽ mũi của gã như mũi chó, thật sự có thể ngửi ra mùi của chúng ta sao?"


Hoa Cương không trả lời câu hỏi này. Hắn nheo mắt, không biết đang suy nghĩ gì, sắc mặt vô cùng nghiêm túc: "Hắn phát hiện có người đã từng tới đây."


Từ chỗ tối, Vân An nhìn thấy hòa thượng không chỉ quan sát xung quanh mà còn bắt đầu tìm kiếm trong phạm vi nhỏ quanh căn nhà. Cậu khẽ thở ra một hơi, may mà phản ứng của Hoa Cương rất nhanh, kịp thời kéo cậu trốn vào bụi cây. Nếu không, trên ngọn núi trống trải này, dù trốn ở đâu cũng sẽ bị phát hiện.


Hòa thượng tìm quanh một vòng không thấy bóng người, lập tức đi xa hơn để tiếp tục tìm kiếm. Mà nơi đầu tiên gã nhắm đến chính là bụi cây, chỗ duy nhất có thể giấu người.


Trong khoảnh khắc ấy, tim Vân An căng thẳng đến mức sắp ngừng đập. Cậu nắm chặt tay Hoa Cương, sắc mặt nghiêm nghị, toàn thân căng cứng, như sẵn sàng bùng nổ lao ra bất cứ lúc nào.


Tiếng bước chân hòa thượng càng lúc càng gần. Tay Vân An siết càng chặt. Ngay khi khoảng cách chỉ còn trong gang tấc, cậu đã sẵn sàng hành động, lá bùa trong lòng bàn tay chỉ chờ ném ra thì bỗng từ phía sau họ vang lên một giọng nữ ôn hòa: "Chào đại sư."


Một người phụ nữ trung niên mặc trang phục thôn quê, tay xách giỏ tre, từ phía sau bụi cây đi ra, tiến về phía hòa thượng.


Chính sự xuất hiện đột ngột này khiến hòa thượng dừng bước, nghi hoặc nhìn bà.


Vân An theo bản năng nín thở, nhìn người phụ nữ kia. Bà từ phía sau bụi cây đi ra, chắc chắn đã nhìn thấy Vân An và Hoa Cương đang trốn ở đó. Vậy tại sao bà không vạch trần họ, mà lại giúp họ che giấu?


Vân An không hiểu, nhưng người phụ nữ đã tiến đến trước mặt hòa thượng.


Hòa thượng lạnh lùng nhìn bà, giọng không chút khách khí: "Sao bà lại lên đây? Bà không có tư cách lên núi này."


"Đây là nơi cử hành hiến tế. Không có sự cho phép của tôi, không ai được tự tiện quấy nhiễu."


Giọng điệu hung hăng của hòa thượng càng xác nhận suy đoán của Vân An, có hòa thượng đứng đắn nào mà lệ khí nặng đến vậy? Có vết sẹo thụ giới cũng không có nghĩa là người tốt. Con người có người tốt kẻ xấu, hòa thượng cũng có hòa thượng tốt và hòa thượng xấu. Mà Vân An tin rằng đây là loại hòa thượng xấu, thậm chí là loại đã sa đọa.


"Tôi biết." Người phụ nữ hiền hòa đáp, giơ chiếc giỏ lên cười nói: "Tôi chỉ mang chút đồ ăn lên cho đại sư."



Ở nông thôn không như thành phố, ăn uống chủ yếu tự cung tự cấp nên đồ ăn của hòa thượng đều do dân làng mang lên.


Nghe nói đến đồ ăn, hòa thượng không tiện nói thêm, chỉ cúi đầu nhìn mớ dưa leo, cà chua, cải xanh trong giỏ rồi nói khẽ: "Đi theo tôi."


Như sợ Vân An và Hoa Cương hiểu lầm mà hành động thiếu suy nghĩ, trước khi theo hòa thượng đi, người phụ nữ còn khẽ lắc đầu về phía họ, ra hiệu chờ một lát.


Nhìn hai người vào nhà, Vân An biết rõ đây là thời cơ tốt nhất để rời đi. Nhưng không hiểu vì sao, trong đầu cậu cứ hiện lên gương mặt người phụ nữ lúc nãy.


Bị ma xui quỷ khiến, Vân An không đi. Hoa Cương cũng thuận theo cậu. Hai người tiếp tục nấp trong bụi cây. Chẳng bao lâu sau, người phụ nữ đi ra, trong giỏ đã không còn rau quả.


Bà tiến đến gần bụi cây, nhìn thấy Vân An thì mỉm cười: "Ra đi, gã đã vào bếp rồi, sẽ không phát hiện đâu."


Vân An liếc nhìn căn nhà, quả nhiên không thấy bóng dáng hòa thượng. Lúc này cậu mới thận trọng cùng Hoa Cương bước ra, theo người phụ nữ xuống núi.


"Gan các cậu thật lớn. Ngọn núi này là cấm địa của làng. Không có sự đồng ý của trưởng làng và đại sư thì không ai được lên." Giọng bà dịu dàng, dù lời nói nghiêm trọng nhưng thần sắc không hề gay gắt.


"Vậy sao dì lại có thể lên?" Vân An hỏi khẽ. Vì bà đã giúp nên thái độ cậu rất lễ phép.


Dù không còn trẻ, nhưng làn da bà trắng, ánh mắt sáng, tinh thần rất tốt, giữa mày còn có một nốt ruồi nâu nhạt, càng làm bà trông dịu dàng như gió xuân.


Bà giơ giỏ trong tay: "Tôi đúng là mang đồ ăn cho đại sư."


"Vậy tại sao dì lại giúp tụi cháu?" Vân An nghiêng đầu, nhìn bà nghiêm túc. Dân làng không hề thân thiện với người ngoài, bà là ngoại lệ.


"Tôi biết các cậu. Các cậu là sinh viên từ nơi khác tới."


Khi nói đến chữ "sinh viên", bà khựng lại một giây, ánh mắt hơi mơ hồ rồi nhanh chóng trở lại bình thường: "Các cậu không phải người trong làng, không hiểu cấm kỵ ở đây cũng là bình thường. Người không biết thì vô tội. Tôi không muốn các cậu vì vậy mà bị nguyền rủa hay trừng phạt."


"Nguyền rủa?" Vân An đã đến chân núi, ngẩng đầu nhìn lên. Sương mù dường như lại dâng lên. Trong biển sương trắng xóa, cậu chỉ thấy lờ mờ mái của hai ngôi miếu trên đỉnh: "Nó sẽ nguyền rủa mọi người sao?"


"Có thể." Người phụ nữ khẽ nhíu mày, giọng vẫn có chút không chắc: "Tôi chưa từng gặp, nhưng nghe người khác nói vậy."


Không nghe theo "thần", sẽ bị "thần" trừng phạt.


"Xàm." Vân An lẩm bẩm bực bội.


"Thần minh chân chính sẽ không làm mấy chuyện thất đức như vậy."


Biết rõ "thần" trong miếu chỉ là tà vật không rõ từ đâu tới, Vân An không có chút thiện cảm nào. Cái gọi là hiến tế và tế phẩm kia, không biết đã hại bao nhiêu người vô tội.


"Dì giúp tụi cháu như vậy, không sợ thần minh trừng phạt sao?" Vân An tò mò hỏi.



Đến chân núi, đi thêm chút nữa là vào trong làng. Người phụ nữ vẫy tay chào họ, đến đây thì nên tách ra mỗi người một hướng. Sợ họ không biết đường về, trước khi đi bà còn tận tình chỉ đường rồi mới xoay người rời khỏi.


Nhìn theo bóng lưng bà, Vân An mím môi, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc. Vị này là người đầu tiên trong làng chủ động tỏ ra thân thiện với họ. Bà thật sự chỉ muốn giúp họ, hay còn có mục đích khác?


Trực giác nói với Vân An là vế thứ nhất. Nhưng trong cái làng quái dị này, cậu cũng không dám dễ dàng tin ai.


Như cảm nhận được sự băn khoăn của cậu, Hoa Cương nhẹ nhàng xoa mái tóc đen mềm của Vân An. Ánh mắt hắn rất dịu dàng, mang theo cảm giác an ổn, như thể chỉ cần hắn ở đây thì không có chuyện gì là không vượt qua được.


"Đi thôi, phải về nhanh. Kim Tử Ngâm bọn họ chắc chờ sốt ruột rồi." Hoa Cương nói.


Vân An ngẩng đầu nhìn trời, lúc này mới nhận ra bất giác họ đã ở trên núi mấy tiếng đồng hồ. Ánh hoàng hôn đỏ rực như cánh phượng giang rộng, ánh vàng chói lọi phủ ngang chân trời. Mặt trời dần lặn, trên con đường trong làng, bóng của Vân An và Hoa Cương bị kéo dài vô tận.


Về đến nhà trưởng làng, vừa lúc gặp vợ của trưởng làng. Bà ta thấy hai người đi ra ngoài thì vô cùng ngạc nhiên, nghi hoặc nhìn họ, không hiểu họ rời đi lúc nào.


Vân An bình thản chào bà ta rồi kéo Hoa Cương về phòng của Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển.


Trong phòng, hai người kia sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Nếu không phải Vân An đã nhắn tin báo họ rằng mình và Hoa Cương đều an toàn, e rằng Kim Tử Ngâm đã xông thẳng lên núi từ lâu.


Thấy hai người bình an trở về, Hạ Uyển đóng cửa lại. Cả hai nhìn chằm chằm Vân An, ánh mắt sáng rực, chờ nghe những gì họ đã phát hiện trên núi.


Vân An cau mày, kể lại tất cả những gì mình nhìn thấy.


Nghe nói trong phòng của hòa thượng không hề có người bị giấu, ánh mắt Kim Tử Ngâm lập tức tối sầm. Hạ Uyển nhìn thấy mà xót xa, nhưng vẫn chưa cam lòng hỏi: "Thật sự không có sao? Có khi nào các cậu bỏ sót chỗ nào không? Hay là..."


Kim Tử Ngâm nhẹ nhàng bóp tay cô, lắc đầu: "Vân An đã kiểm tra rất kỹ rồi. Nếu cậu ấy nói không có, thì chắc chắn là không có."


Nếu mẹ cậu ta không ở trên núi, vậy bà đang ở đâu?


Chẳng lẽ thật sự bị giấu trong nhà của một người dân nào đó?


Nếu đúng như vậy, việc tìm kiếm sẽ càng khó hơn rất nhiều.


"Vậy tà thần trong ngôi miếu trên núi rốt cuộc là chuyện gì?" Kim Tử Ngâm cố lấy lại tinh thần, thấy Vân An và Hạ Uyển đều lo lắng cho mình, ngược lại còn an ủi họ: "Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông. Nếu mẹ tôi bị đưa tới đây có liên quan đến lễ hiến tế này, thì chỉ cần giải quyết được tà thần kia, mẹ tôi tự nhiên sẽ không sao."


Vân An và Hạ Uyển gật đầu. Nhưng khi nhắc đến "tà thần", Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm vẫn không nhịn được liếc nhìn Hoa Cương.


Hoa Cương nhướng mày, cười như không cười nhìn họ. Hai người lập tức lúng túng thu hồi ánh mắt.


Vân An không để ý đến bầu không khí ngầm giữa ba người, vẫn đang suy nghĩ phải dùng cách gì để đối phó thứ tà ác chuyên hấp thụ sức mạnh tín ngưỡng kia.


Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không có phương án nào thật sự chắc chắn. Cậu cũng không biết bùa chú có tác dụng với đối phương hay không, vì thứ đó không phải quỷ.



Ngoài ra, Vân An còn một nghi vấn: Vì sao thứ tà ác đó lại tìm tới mẹ của Kim Tử Ngâm, người ở tận ngàn dặm xa? Nhưng câu hỏi này ngay cả Kim Tử Ngâm cũng không có câu trả lời.


Dù Kim Tử Ngâm cố gắng trấn an Vân An và Hạ Uyển, họ vẫn nhìn ra được cậu ta đang giấu nỗi lo trong lòng. Bữa tối cậu ta ăn rất ít, nói đã no rồi, còn tìm cách dò hỏi dân làng về tung tích của mẹ, nhưng tất cả đều kín như bưng, thái độ lạnh nhạt khiến cậu ta bất lực quay về.


Trái ngược với Kim Tử Ngâm, Hạ Uyển lại ăn rất nhiều. Tối nay vợ của trưởng làng vẫn nấu canh. Mọi người đều nếm thử, mùi vị giống hệt hôm qua, không hề thay đổi. Vân An chỉ uống nửa bát, thấy bình thường, nhưng Hạ Uyển thì rất thích, giống như hôm qua, uống rất nhiều.


Ăn tối xong, Vân An và những người khác lấy cớ đi dạo tiêu cơm, thực chất là đi vòng quanh làng, ghé qua từng nhà, muốn xem có động tĩnh gì khác thường không.


Nhưng giống ban ngày, trưởng làng lại cử người đi theo họ, gọi là "bảo vệ", kỳ thực là giám sát.


Đi khắp cả làng, Vân An và mọi người cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. Nếu nói có điểm kỳ quái duy nhất thì chính là sau khi trời tối rất ít thấy dân làng ra ngoài. Mọi người đều ở yên trong nhà, hầu như không có bất kỳ hoạt động giải trí nào, rất nhiều người ăn cơm tối xong chưa bao lâu đã đi ngủ.


Trở về phòng, tuy ngoài miệng không ai nói ra nhưng trong lòng mọi người đều có chút thất vọng. Bí ẩn trước mắt càng lúc càng lớn, bọn họ giống như đang lạc vào khu rừng sương mù, phía trước hiểm nguy chồng chất nhưng lại không có biện pháp nào thật sự hiệu quả.


Hiện tại, điều duy nhất có thể tạm thời trấn an tinh thần mọi người là những dân làng có lẽ sẽ không làm hại mẹ Kim. Tệ nhất cũng chỉ là đến ngày hiến tế, Kim Tử Ngâm mới có thể gặp lại bà.


Đêm dài đường xa, tiếng ve không ngừng vang bên tai, chỉ có ánh trăng sáng trong chiếu xuống nhân gian.


Cả làng chìm vào giấc ngủ say.


Sáng sớm hôm sau, khi Vân An tỉnh dậy thì Hoa Cương đã xuống giường, đứng trước tủ đựng hành lý của bọn họ, nhướng mày, biểu cảm có chút khó diễn tả.


"Có chuyện gì vậy?" Vân An dụi mắt bước xuống giường. Theo lý mà nói, ở trong ngôi làng quỷ dị này, dù có ngủ thì cậu cũng phải luôn giữ cảnh giác, hễ có động tĩnh nhỏ cũng sẽ tỉnh. Thế nhưng đêm qua lại ngủ say đến mức trời đất tối sầm, cảm giác như vừa nhắm mắt đã mở ra, mấy tiếng đồng hồ trôi qua như nước chảy.


Dù vậy, ngủ đủ giấc khiến tinh thần Vân An tốt hơn hẳn. Cậu đi tới bên Hoa Cương, hỏi: "Bị mất đồ sao?"


Hành lý cậu mang theo không nhiều, những vật quan trọng như bùa chú đều để bên người, trong tủ chủ yếu là quần áo và vài thứ không quá quan trọng, nên dù có mất đồ cậu cũng không quá để tâm.


Hoa Cương lắc đầu, hất cằm ra hiệu cho Vân An nhìn.


Thoạt nhìn qua, Vân An cũng không phát hiện điều gì bất thường. Quần áo và đồ đạc vẫn nằm y nguyên trong tủ. Nhưng khi cậu nhìn kỹ, cả người lập tức nổi da gà.


Quần áo cậu để trong tủ có rất nhiều vết rách li ti. Nếu chỉ liếc sơ qua thì hoàn toàn không phát hiện được, nhưng có Hoa Cương nhắc nhở, Vân An nhìn kỹ từng chút một mới thấy rõ sự khác thường.


Cậu theo phản xạ đưa tay định lấy ra, lại bị Hoa Cương nắm lấy cổ tay, giọng trầm thấp: "Để ta."


Hoa Cương đưa những ngón tay thon dài chạm vào quần áo của Vân An thì bộ quần áo đó đột nhiên vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ li ti, biến thành một đống rác vụn.


Vân An trợn to mắt kinh ngạc, nói lắp: "Cái... cái gì vậy?"


Hoa Cương dùng đầu ngón tay nhặt một mảnh nhỏ. Những mảnh vải ấy cực kỳ bé, mảnh lớn nhất cũng chỉ bằng một đốt ngón tay của hắn. Hắn nhìn mép mảnh vải, trầm ngâm hai giây rồi kết luận: "Có lẽ là bị sâu cắn."


 


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 260: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (10)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...