Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 259: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (9)


Hạ Uyển nghẹn họng, nhưng vẫn cứng đầu nói: "Tôi cũng đâu có tiểu thư yếu đuối như vậy."


Nhưng Kim Tử Ngâm đã xem lời cô như gió thoảng qua tai, lập tức ôm hết số quần áo bị bẩn rời khỏi phòng, ra sân múc nước ngâm trước rồi lại đi hỏi mượn vợ của trưởng làng một bộ quần áo sạch đưa cho Hạ Uyển thay tạm.


Cuối cùng, toàn bộ số quần áo bẩn của Hạ Uyển đều do chính tay Kim Tử Ngâm giặt sạch, phơi thành một hàng trên dây trong sân, sắc màu rực rỡ như ánh hoàng hôn.


Trưởng làng thấy Kim Tử Ngâm giặt đồ cho Hạ Uyển còn khen hai người tình cảm tốt, nói Kim Tử Ngâm chiều bạn gái quá mức.


Hạ Uyển mở miệng định giải thích, nhưng cuối cùng lại ngại ngùng không nói gì, chỉ thấy vành tai đỏ ửng.


Sau khi thay sang trang phục bản địa, Hạ Uyển khiến Kim Tử Ngâm và Vân An đều sáng mắt. Thiếu nữ tay chân thon dài, mắt đen như nước, trang sức bạc lấp lánh trên người, bộ đồ sặc sỡ mà không hề chói mắt, trái lại còn rất hài hòa.


Vợ của trưởng làng còn tết tóc dài của Hạ Uyển thành từng bím nhỏ, cài thêm đồ trang sức truyền thống lên tóc, thoạt nhìn như thể cô vốn sinh ra và lớn lên ở nơi này.


"Đẹp không?" Hạ Uyển xoay một vòng, rất hài lòng với tạo hình mới, cười hỏi mọi người.


Tuy hỏi tất cả, nhưng ánh mắt thiếu nữ lại chỉ chăm chăm nhìn người mình yêu.


"Đẹp." Kim Tử Ngâm trả lời rất nghiêm túc: "Rất đẹp."


Bị khen đột ngột như vậy, Hạ Uyển ngượng ngùng, ho nhẹ một tiếng rồi nhanh chóng quay mặt đi.


Lúc ăn sáng, trưởng làng cũng liên tục khen Hạ Uyển hợp với bộ đồ này. Ban đầu cô chỉ nghĩ là lời xã giao, nhưng nghe mãi, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một luồng lạnh lẽo mơ hồ.


Ăn xong, Vân An và mọi người lấy cớ muốn khảo sát địa hình, xin đi dạo quanh làng. Trưởng làng vui vẻ đồng ý, nhưng ngay sau đó lại gọi một thôn dân đi theo dẫn đường.


Người được gọi tới là một gã đàn ông cao to, thô kệch. Vân An có chút ấn tượng với gã, nhớ ra gã là một trong những người thuộc "đội bảo tiêu" hôm qua đi theo trưởng làng.


Xem ra trưởng làng không hoàn toàn tin họ. Bề ngoài là dẫn đường tiếp khách, thực chất là giám sát.


Dù có người đi kèm không tiện và thiếu tự do, nhưng ít nhất còn được đi lại trong làng, tốt hơn là bị nhốt trong nhà.


Mấy người đi dọc con đường trong làng. Nhà cửa ở đây xây sát nhau, dân làng gặp người dẫn đường thì chào hỏi, nhưng với nhóm người lạ như họ lại vô cùng thờ ơ.


Không hẳn là lạnh nhạt, mà giống như... phớt lờ.


Dân làng hoàn toàn không để ý tới họ.


Điều này không giống phản ứng bình thường. Trong một ngôi làng xuất hiện người lạ, dù đã biết trước thì ít nhiều cũng sẽ tò mò, nhưng sự dửng dưng ấy khiến người ta bất an.


Thái độ ấy khiến cả nhóm cảnh giác. Theo người dẫn đường đi khắp làng, mỗi căn nhà đều có người ở, không hề có nhà bỏ hoang, ai nấy đều đang lao động.


Nếu không phải Kim Tử Ngâm rất chắc chắn mẹ mình đang ở đây, chỉ nhìn bề ngoài thì đây đúng là một ngôi làng bình thường mang đậm bản sắc dân tộc.


Đi suốt cả buổi sáng, họ gần như không thu được gì.


Trong làng không thấy điều gì bất thường. Kim Tử Ngâm còn cố tình gây chút động tĩnh, hy vọng nếu mẹ mình ở trong làng thì sẽ nhận ra sự có mặt của họ.


Sắp đến trưa, người dẫn đường định đưa họ trở về nhà trưởng làng. Kim Tử Ngâm nhịn suốt đường, lúc này không nhịn được nữa, hỏi: "Hôm qua trưởng làng mời chúng tôi vào làng có nhắc đến chuyện hiến tế. Chúng tôi rất tò mò, không biết hiến tế là hiến thứ gì, quy trình ra sao, tế phẩm chọn như thế nào?"


Cậu ta nhìn chằm chằm người dẫn đường, mong từ biểu cảm hay lời nói tìm ra chút manh mối.


Nhưng rất tiếc, thất bại.


Người kia mặt không biểu tình: "Đó là chuyện trong làng, không thể nói cho người ngoài."


Thấy Kim Tử Ngâm còn muốn hỏi tiếp, gã cau mày không kiên nhẫn: "Hai ngày nữa là đến lễ hiến tế, các người muốn xem thì đến lúc đó tự xem."



"Nhưng chúng tôi đợi không kịp." Vân An cố tình tỏ ra ngang ngạnh, nhìn quanh một vòng: "Chẳng lẽ hiến tế không cần chuẩn bị gì trước sao? Tôi thấy trong làng yên ắng thế này, không phải các người đang lừa chúng tôi đấy chứ?"


"Hay là cái chuyện hiến tế này thực ra chẳng thần bí, long trọng như các người nói, chỉ là một buổi lễ nhỏ..."


Vân An còn chưa kịp nói hết câu, bởi vì ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt của gã dẫn đường bỗng thay đổi hẳn.


Đôi đồng tử âm u lạnh lẽo cuộn lên cơn giận dữ ngút trời, nhìn cậu như hận không thể lập tức nhào tới xé xác, đáng sợ đến cực điểm.


Không ai ngờ phản ứng của dân làng lại lớn đến vậy, chính Vân An cũng bị dọa sợ.


"Tai họa từ miệng mà ra, các người nên tích chút đức đi." Dân làng lạnh lùng nói: "Chúng tôi không giống các người. Các người không có tín ngưỡng, nhưng chúng tôi thì có."


Kim Tử Ngâm chú ý khi nói câu này, ánh mắt của gã theo bản năng liếc về phía dãy núi phía sau làng, trong đó tràn đầy vẻ thành kính.


Cậu ta nhíu mày nhìn theo hướng ấy: "Địa điểm hiến tế ở trong núi sao?"


Gã lập tức trừng mắt nhìn cậu ta: "Sao cậu biết?"


"Đoán." Kim Tử Ngâm đáp thản nhiên, chẳng hề sợ hãi, trái lại càng gặng hỏi: "Trên núi có gì? Vì sao hiến tế phải cử hành trong núi?"


"Người ngoài các người đúng là nhiều chuyện!" Dân làng tức giận: "Đừng hỏi nữa, tôi sẽ không trả lời bất kỳ vấn đề nào liên quan đến hiến tế. Nếu các người tò mò, đợi đến ngày hiến tế, tự khắc sẽ hiểu!"


Nói xong, gã sải bước đi nhanh về phía trước, rõ ràng không muốn tiếp tục nói chuyện với bọn họ.


Vân An và mọi người đứng lại, nhìn nhau.


"Thái độ của họ thật kỳ lạ." Hạ Uyển lẩm bẩm: "Chỉ cần nhắc đến hiến tế là phản ứng lớn như vậy, đối với chúng ta cũng không thân thiện. Rốt cuộc họ muốn chúng ta ở lại hay muốn chúng ta rời đi?"


"Lễ hiến tế này chắc chắn không đơn giản." Vân An nói, ánh mắt hướng về ngọn núi kia.


So với gọi là núi, nơi đó giống một dãy đồi kéo dài, không quá cao. Từ trong làng cũng có thể nhìn thấy rõ trên đỉnh có vài căn nhà, chỉ là vì khoảng cách và độ cao nên trông khá mờ.


"Trên núi đó... là miếu sao?" Vân An khẽ nói.


Cậu biết có những ngôi làng tự dựng miếu thờ. Con người đôi khi rất kỳ lạ, dù ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, vẫn sẵn lòng chắt chiu tiền bạc để xây miếu, thắp hương, bởi thần linh có lẽ là chỗ dựa và hy vọng cuối cùng của những người sống trong khổ cực.


Thế nhưng ngôi làng này âm khí dày đặc, khắp nơi phảng phất mùi máu. Chỉ nhìn cũng biết nơi đây từng xảy ra không ít chuyện đẫm máu. Vì vậy, Vân An không dám chắc mấy căn nhà trên núi kia có thực sự là miếu không.


Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển cũng ngẩng đầu nhìn. Gân xanh trên thái dương Kim Tử Ngâm nổi lên: "Có thể mẹ tôi bị họ giấu ở đó."


Trong làng không có nơi nào thích hợp để giấu người, trừ phi nhốt trong nhà một dân làng. Nhưng nếu vậy, họ không thể đi lục soát từng nhà. Giống như có linh cảm giữa mẹ và con, Kim Tử Ngâm rất chắc chắn rằng trong ngôi miếu kia nhất định có thứ gì đó.


"Chúng ta nhất định phải lên đó xem." Hạ Uyển trấn an, nắm chặt tay cậu ta, nghiêm túc nói: "Nhưng không phải bây giờ."


Kim Tử Ngâm dần bình tĩnh lại. Cậu ta nhìn quanh. Sau khi người dẫn đường rời đi, bốn người họ đứng giữa làng quá nổi bật. Những dân làng trước đó làm ngơ họ, giờ đây đều lặng lẽ quan sát, mà ánh mắt phần lớn dồn vào Hạ Uyển, người mặc trang phục giống hệt họ.


"Bây giờ họ đang theo dõi chúng ta. Lúc này không thể lên núi." Vân An hạ giọng: "Về nhà trưởng làng trước, bàn bạc kỹ rồi tính tiếp."


Dù lòng nóng như lửa đốt, Kim Tử Ngâm cũng hiểu đó là sự thật. Cậu ta cắn răng gật đầu. Bốn người trở về nhà trưởng làng, vừa kịp giờ ăn trưa.


Gia đình trưởng làng vẫn tiếp đãi họ rất nồng hậu, hoàn toàn không thấy dáng vẻ hung ác khi xua đuổi họ hôm qua.


Ăn xong, Vân An và Kim Tử Ngâm trao đổi ánh mắt rồi nói với trưởng làng rằng họ muốn ngủ trưa, sau đó ai về phòng nấy.


Trưởng làng nghe vậy không tỏ vẻ gì khác thường, nhưng Vân An nhận ra ánh mắt gã thường xuyên lướt qua Hoa Cương, bề ngoài như không để ý nhưng thực chất lại mang theo cảnh giác và dò xét.


Vì sao trưởng làng lại có thái độ khác với Hoa Cương?


Vân An suy nghĩ hồi lâu vẫn không tìm được đáp án, đành chôn nghi vấn trong lòng, trở về phòng liên lạc với Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển.



Kim Tử Ngâm muốn tự mình đi, nhưng Hạ Uyển và Vân An đều phản đối. Quá nguy hiểm.


"Hay là bốn người cùng đi?" Hạ Uyển nhíu mày.


Vân An lắc đầu: "Bốn người đi cùng quá dễ bị phát hiện. Phải để lại ít nhất hai người. Nếu trưởng làng tới, còn có người ứng phó."


Bốn chọn hai, ai đi ai ở lại trở thành vấn đề.


Kim Tử Ngâm nhất quyết phải đi. Hạ Uyển muốn theo. Nhưng Vân An không yên tâm, trên núi có thể đầy nguy hiểm. Ngược lại, nếu để Vân An và Kim Tử Ngâm đi, Hạ Uyển cũng không yên tâm.


Cuối cùng, Vân An thuyết phục được Hạ Uyển. Khi hai người chuẩn bị xuất phát, Hoa Cương chậm rãi rút điện thoại, gửi một tin nhắn vào nhóm bốn người: "Ta đi cùng Vân An."


Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển đều không trả lời, nhưng Vân An thì sửng sốt.


"Anh đi làm gì!" Vân An trợn tròn mắt nhìn Hoa Cương, trong ánh mắt đầy lo lắng: "Rất nguy hiểm."


Trong suy nghĩ của Vân An, Hoa Cương tuy có tiền nhưng gặp chuyện tâm linh thì gần như không có năng lực tự vệ, hoàn toàn là người thường.


Hoa Cương gật đầu: "Ta biết."


"Yên tâm, ta sẽ không kéo chân em. Ta đi còn thích hợp hơn Kim Tử Ngâm." Hoa Cương nói.


Vân An không biết sự tự tin của Hoa Cương đến từ đâu, nhưng cậu không khỏi nhớ đến ánh mắt kiêng dè của trưởng làng dành cho Hoa Cương. Chẳng lẽ trên người Hoa Cương còn có bí mật gì mà mình không biết?


Trong khi Vân An đang suy nghĩ miên man, phòng bên cạnh cũng rơi vào sự im lặng nặng nề.


"Tôi cứ tưởng lần này Hoa Cương sẽ chịu buông tay." Kim Tử Ngâm bực bội vò tóc.


"Nhưng xét mọi mặt, Hoa Cương đi là lựa chọn tốt nhất." Hạ Uyển an ủi: "Nếu dì thật sự ở trên núi, vì Vân An, Hoa Cương chắc chắn sẽ cứu dì."


"Tôi biết..." Kim Tử Ngâm trầm mặc rất lâu rồi thở dài: "Chỉ là... chỉ là..."


Chỉ là không muốn, vào thời khắc quan trọng thế này, mình lại bị bỏ lại phía sau.


Chờ đợi, là điều khó chịu nhất.


Cậu ta không nói gì, nhưng Hạ Uyển hiểu được. Cô khẽ vỗ vai Kim Tử Ngâm, dịu dàng nói: "Nhưng sự an toàn của dì mới là quan trọng nhất, không phải sao?"


Kim Tử Ngâm gật đầu. Dù trong lòng vẫn đầy lo lắng, cậu ta vẫn lấy điện thoại ra, gửi vào nhóm: "Được, tôi đồng ý."


Ngay sau đó là tin nhắn của Hạ Uyển, cô cũng đồng ý.


Nhìn những tin nhắn trong nhóm, lần này Vân An thật sự ngơ ngác. Vì sao Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển lại đồng ý? Họ hẳn phải rất rõ, trên người Hoa Cương vẫn còn mang lời nguyền.


"Không thể chậm trễ nữa, xuất phát thôi." Hoa Cương nắm lấy cổ tay Vân An. Có lẽ do mấy ngày nay mệt mỏi đường xa, Vân An lại gầy hơn. Những ngón tay Hoa Cương gần như ôm trọn cổ tay cậu. Hắn khẽ nhíu mày, trong lòng nghĩ rằng sau khi trở về, nhất định phải tìm vài chuyên gia dinh dưỡng, lập hẳn thực đơn cho Vân An bồi bổ lại khí huyết.


Gầy quá không được.


Thấy sắc mặt Hoa Cương nghiêm túc, Vân An còn tưởng xảy ra chuyện lớn, hô hấp cũng căng thẳng theo, nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì sao?"


Hoa Cương hoàn hồn, lắc đầu: "Không có gì."


Áo ngắn mùa hè mặc trên người Vân An hơi rộng. Đôi lúc Hoa Cương cảm thấy cậu giống một con diều, gió vừa thổi qua là có thể bay khỏi tay hắn.


Hắn siết chặt cổ tay Vân An, không kìm được mà nghĩ: Cho dù Vân An là diều thì sao? Dây diều vĩnh viễn nằm trong tay hắn. Hắn sẽ không bao giờ cho Vân An tự do. Hắn muốn mỗi giây phút trong cuộc đời Vân An đều có sự tồn tại của mình, cho dù Vân An còn chưa nhớ ra hắn.


Thấy Vân An còn định tranh luận về người được chọn để lén lên núi, Hoa Cương đã kéo cậu ra ngoài, thấp giọng nói: "Chỉ có ta và em thôi. Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển đều đã đồng ý."


Hắn xoa xoa mái tóc đen mềm của Vân An, giọng trầm thấp: "Ngoan, đi thôi."



Con đường lên núi vô cùng thuận lợi. Có lẽ đúng vào giờ trưa, cả làng đều ngủ, không có ai qua lại. Lúc quay về, bọn họ còn cố ý quan sát lối mòn nên hai người men theo lối đó lên núi, không gặp một dân làng nào, suôn sẻ đến mức Vân An bắt đầu nghi ngờ có gì đó không ổn.


"Giặc đến thì đánh, nước lên thì bắc cầu, chẳng có gì phải sợ." Hoa Cương mỉm cười, còn rảnh rang đùa cợt: "Có khi là ta mang theo vận may đó? Đi cùng ta không tệ chút nào đâu."


Vân An bất đắc dĩ nhìn hắn, hai người tiếp tục lên núi.


Ở chân núi vẫn bình thường, nắng gắt, nóng nhưng mọi thứ ổn. Nhưng chưa đi được bao lâu, một làn sương mù đột ngột lan ra, trong chớp mắt bao trùm cả hai người.


Trong màn sương trắng đặc quánh, mọi thứ đều biến mất. Cây cối, đường đi, cả người vừa đi bên cạnh cũng không thấy nữa. Vân An hoảng hốt. Cậu không sợ bản thân gặp nguy hiểm, chỉ sợ Hoa Cương xảy ra chuyện.


"Đừng sợ." Trong sương mù, một bàn tay to với khớp xương rõ ràng siết chặt cổ tay cậu: "Ta ở đây."


Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Vân An không do dự, tay còn lại cũng nắm chặt lấy tay Hoa Cương. Trong màn sương dày, Hoa Cương tiến về phía cậu, nét mặt nghiêm túc.


Không bị lạc nhau. Vân An thở phào. Lực siết trên cổ tay rất rõ ràng, khiến cậu không thể bỏ qua. Cậu cố gắng trấn tĩnh, phân tích làn sương mù đột ngột này.


"Sương này rất kỳ lạ. Lúc ở chân núi hoàn toàn không có. Mà môi trường tự nhiên của ngọn núi này cũng không thể sinh ra màn sương dày như vậy." Vân An cau mày.


Ngọn núi này không cao cũng không thấp, cây không dày, đa số chỉ cao hơn hai mét. Một triền núi như thế sao có thể xuất hiện sương mù đặc đến vậy?


"Lễ hiến tế rất có thể diễn ra ngay trên ngọn núi này." Vân An mím môi. Hướng đi của họ không sai. Ngọn núi này đang che giấu bí mật.


"Vậy tiếp tục đi lên." Hoa Cương nói.


"Khoan đã." Vân An kéo hắn lại. Có lẽ vì rất thích động tác nắm chặt ấy, trên mặt Hoa Cương còn thấp thoáng ý cười.


"Hay là quay xuống trước. Sương mù quá dày." Vân An nói.


Nếu chỉ có một mình, cậu chắc chắn sẽ tiếp tục. Nhưng lần này khác. Bên cạnh cậu còn có Hoa Cương. Cậu phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của hắn.


"Nếu lần nào lên núi cũng có sương thế này thì sao?" Hoa Cương kéo Vân An đi tiếp: "Chúng ta không thể mãi bị kẹt ở đây."


"Vân An, tin ta. Ta sẽ không kéo chân em. Ta có thể tự bảo vệ mình."


Hoa Cương rất kiên quyết. Vân An đành theo hắn tiếp tục đi.


Càng lên cao, màn sương càng dày. Hai người buộc phải nắm tay nhau, nếu không sẽ lập tức lạc. Dù vậy, đôi lúc Vân An cũng chỉ nhìn thấy bàn tay đang đan chặt mười ngón với mình, còn người cách một bước lại mờ hẳn.


Trong núi yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân của hai người. Hơi nước lạnh ẩm phả vào mặt và thân thể. Giữa trời đất dường như chỉ còn họ.


Ban đầu là Vân An dẫn đường, về sau chính cậu cũng không rõ khi nào Hoa Cương đã đi trước, kéo cậu theo.


Không biết đi bao lâu, giống hệt trong Đào hoa nguyên ký: Lối hẹp ban đầu, đi thêm vài chục bước, bỗng nhiên mở ra.


*Đào hoa nguyên ký (): một trong những sáng tác nổi tiếng của Đào Tiềm, một danh sĩ trong lịch sử văn học cổ điển của Trung Quốc. Văn chương miêu tả một xã hội không có chiến loạn, không có áp bách, tự cấp tự túc, mỗi người tự đắc, đối lập hẳn với tình hình xã hội lúc bấy giờ của nhà Tấn. Ý tưởng của tác giả muốn vẽ nên một khung cảnh xã hội lý tưởng, cũng lấy ý phản kháng hiện thực xã hội


Vân An theo Hoa Cương bước thêm mấy bước, như thể vừa bước ra khỏi sương mù. Trước mắt cậu là đỉnh núi quang đãng, sương mù tan biến trong nháy mắt.


Làn sương như một màn ảo thuật, chặn những kẻ tò mò dưới chân núi, nhưng lại không thể ngăn Hoa Cương và Vân An.


Trên đỉnh núi có ba căn nhà. Hai căn là miếu, trước nhỏ, sau lớn. Bên phải hai ngôi miếu là một căn nhà dài, trông như có người đang sinh sống.


Mẹ của Kim Tử Ngâm có khi nào đang ở trong căn nhà dài kia không?


Vân An thầm phỏng đoán, nhưng lại không tiện trực tiếp tiếp cận.


Trên đỉnh núi gần như không có cây cối, chỉ có ba căn nhà và bên cạnh căn nhà ở còn dựng thêm một cái đình nhỏ, cạnh đình là một bụi cây rậm rạp.


Vì không xác định trong miếu và trong những căn phòng kia có người hay không, để tránh bị phát hiện, Vân An kéo Hoa Cương ngồi xổm trốn trong bụi rậm. Sợ Hoa Cương cao to dễ lộ thân hình, Vân An còn cẩn thận bẻ mấy cành cây đưa cho hắn cầm che người.



Khiến mặt Vân An đỏ bừng, cậu dứt khoát gom hết mấy cành cây phủ lên đầu mình.


Ngồi rình trong bụi cây một lúc, Vân An nghe thấy bên trong căn nhà có động tĩnh. Cậu liếc nhìn Hoa Cương, xem ra trong đó đúng là có người ở.


Đầu bên kia của bụi rậm chính là phía căn nhà. Vân An thử tính men theo bụi rậm để lén tiến lại, nhưng mới đi được vài bước thì phát hiện giữa chỗ giao nhau của bụi cây và rừng cây có một ngôi miếu rất rất nhỏ giấu ở đó.


Đó là cái gì?


Vân An liếc về phía căn nhà kia một cái rồi lặng lẽ bước ra khỏi bụi rậm, cùng Hoa Cương vòng qua và đứng trước ngôi miếu vừa phát hiện.


Ngôi miếu này thật sự rất nhỏ, chiều cao chỉ tới đùi Vân An, trông vô cùng nhỏ bé. Thân miếu sơn trắng nhưng đã dơ bẩn, phía trước cũng không đặt đồ cúng. Vân An ngồi xổm nhìn vào trong, thấy một pho tượng đã phai màu đến mức không nhận ra là vị thần nào.


Nhưng xét theo toàn bộ kích thước ngôi miếu và cách bố trí bên trong, Vân An gần như đoán ra được.


"Đây là miếu Thổ Địa." Vân An nhíu mày: "Thổ Địa là vị thần trông coi một phương, sao miếu lại bị bỏ hoang thành ra thế này?"


Trong dân gian có rất nhiều vị thần được thờ phụng như Quan Âm, Như Lai... cũng có những vị thần địa phương như Táo Quân, Thổ Địa, Thần Tài, mỗi vị phụ trách một lĩnh vực.


Thông thường, thôn làng dù không quá cung kính với miếu Thổ Địa, nhưng lễ Tết hương khói tuyệt đối không thể thiếu. Không ngờ nơi này lại vứt bỏ miếu Thổ Địa như vậy, thậm chí còn dựng hẳn một ngôi miếu mới ngay cạnh đó.


Không biết trong miếu mới kia đang thờ thứ gì.


Vân An càng nhíu chặt mày. Những nghi thức hiến tế thần bí và luồng sát khí bao trùm cả làng kia, hẳn đều có liên quan đến thứ được thờ trong miếu.


Vân An quỳ xuống trước miếu Thổ Địa, cung kính thắp một nén hương. May mà cậu là thiên sư, mấy thứ này luôn mang theo người. Cậu cầu Thổ Địa phù hộ cho Hoa Cương bình an trong hành động sắp tới, tuyệt đối không được xảy ra chuyện.


Sau khi bái xong, Vân An đứng dậy, kéo Hoa Cương chuẩn bị thừa lúc người trong căn nhà kia không chú ý, lẻn sang miếu bên kia xem thử, xem rốt cuộc đang thờ thần gì.


Hai người lao nhanh từ bụi rậm tới sát tường miếu, đứng đúng vào góc khuất tầm nhìn của căn nhà rồi chậm rãi dịch người tới cửa miếu. Vân An thận trọng nhìn vào trong. Bên trong không có người, chỉ có một cái loa nhỏ đang phát một khúc nhạc mà cậu chưa từng nghe.


Giai điệu bi ai, kéo dài. Chỉ cần tập trung nghe một lát sẽ thấy tâm trạng u ám, như thể sự tồn tại của chính mình cũng trở nên vô nghĩa.


Vân An lắc đầu cảnh giác, nói với Hoa Cương: "Bịt tai lại, đừng nghe."


Hoa Cương ngoan ngoãn đưa tay bịt tai, cùng Vân An bước vào trong miếu.


Phía trước miếu thờ một "vị thần". Thần minh được thế gian thừa nhận đều phải có số danh, tức là được ghi vào danh sách chính thống. Nhưng pho tượng này thân hình cao lớn, để ngực trần, quanh người quấn những dải lụa kỳ dị, gương mặt anh tuấn nhưng nửa cười nửa không, toát ra tà khí khó nói thành lời.


Đây không phải thần minh chính thống, mà là tà vật dã thần.


Trong lòng Vân An đã rõ. Khó trách miếu Thổ Địa bị hủy hoại, chắc chắn là cố ý.


Những nghi thức hiến tế kia cũng hẳn do tà thần này gây ra. Không biết là yêu quái nơi núi rừng hay quỷ vật tà ám phương nào, lại dám giả mạo thần linh để hưởng sự cúng bái của con người.


Vân An dẫn Hoa Cương tới ngôi miếu lớn phía sau. So sánh kỹ, tượng trong hai ngôi miếu giống hệt nhau. Hai miếu thờ cùng một tà thần, chỉ khác là trong miếu lớn còn vẽ bích họa, màu sắc rực rỡ miêu tả cảnh tà thần giáng thế, mang "hi vọng" tới cho dân làng.


Câu chuyện trong bích họa không phức tạp, nhưng ý đồ thể hiện thì vô cùng rõ ràng.


Hai người rời miếu, quay lại bụi rậm. Chuyến lên núi lần này thu hoạch rất lớn. Tà thần trong miếu chắc chắn có liên quan đến mẹ Kim. Nhưng mẹ Kim luôn ở Kim gia, cách tà thần ngàn dặm, vì sao nó phải bắt bà ấy từ xa như vậy?


Vì sao trưởng làng lại đột nhiên thay đổi thái độ, nhiệt tình mời họ vào làng?


"Tôi muốn vào căn nhà kia xem thử." Vân An nói nhỏ với Hoa Cương: "Biết đâu mẹ của Kim Tử Ngâm đang ở trong đó."


Hoa Cương gật đầu: "Ta đi cùng em."


Ánh mắt hắn nghiêm túc, giọng nói mang theo sự kiên quyết không cho phản đối. Vân An vốn định bảo hắn ở ngoài chờ, để mình lén vào một mình, nhưng khi Hoa Cương nói vậy, cậu lại hồ đồ đáp: "Được."


Đến lúc kịp phản ứng, Hoa Cương đã kéo cậu tới bên cửa sổ của căn nhà.


Cửa sổ không có rèm. Nhìn vào trong, toàn bộ đồ đạc trong phòng hiện ra rõ ràng không sót thứ gì.


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 259: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (9)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...