Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 258: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (8)


Lặng lẽ nghe hết mọi chuyện, màn đêm cũng dần buông xuống. Khi cả bốn người đứng dậy, chuẩn bị tới gần khu vực làng để dò xét thì Hạ Uyển bất ngờ kéo nhẹ vạt áo Kim Tử Ngâm. Phản xạ của Kim Tử Ngâm nhanh hơn suy nghĩ, theo bản năng  bước chậm lại. Hai người tụt lại phía sau một nhịp, còn Vân An và Hoa Cương đi phía trước.


Hạ Uyển vốn hành động nhanh hơn đầu óc. Trong màn đêm mờ mịt, môi đỏ khẽ mở, giọng mang theo chút nghẹn ngào: "Vậy... lúc đó cậu đề nghị chia tay là vì những chuyện này sao?"


Toàn thân Kim Tử Ngâm cứng đờ, rồi lập tức trở lại bình thường. Cậu ta quay đầu lại, như thể không nhìn thấy đôi mắt Hạ Uyển đã đỏ hoe, khẽ nói: "Cậu vừa nói gì? Hơi nhỏ, tôi không nghe rõ."


"Không có gì." Hạ Uyển hít mũi một cái, vội cúi đầu, không muốn để Kim Tử Ngâm nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình. Dù cô biết trong bóng tối có lẽ Kim Tử Ngâm chẳng thấy rõ gì nhưng những lời đó đã tiêu hao toàn bộ dũng khí của cô, cô không thể nói lại lần thứ hai.


"Tôi chỉ bảo cậu chú ý an toàn, khi cần thì ưu tiên an nguy của bản thân." Nói xong, Hạ Uyển vòng qua Kim Tử Ngâm, đuổi theo Vân An và Hoa Cương phía trước.


"Đi thôi."


Kim Tử Ngâm bước nhanh theo, nắm lấy cổ tay Hạ Uyển. Hạ Uyển khựng lại, quay đầu, hai người nhìn nhau, như có ngàn vạn lời muốn nói nhưng cuối cùng Kim Tử Ngâm chỉ khẽ lên tiếng: "Cậu cũng vậy, chú ý an toàn."


Dường như trong thế giới của họ, chỉ có bốn chữ "chú ý an toàn" là thuộc về phạm vi giao tiếp hợp lý. Những suy nghĩ đang muốn trồi lên đều bị vô thức đè nén trở lại ranh giới cũ.


"Ừ." Hạ Uyển gật đầu, rút tay về, xoay người bước tiếp. Kim Tử Ngâm trầm mặc theo sau bóng dáng cô.


Rời khỏi rừng cây, đi đến ngôi làng thì trời đã tối hẳn. Sao lấp lánh và vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm. Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống mặt đất, như chiếc đèn tự nhiên soi sáng con đường phía trước của họ.


Nhìn qua cổng, họ thấy rõ ánh đèn trong đó sáng lên, nhưng không phải ánh đèn điện mà giống ánh nến lập lòe.


Cùng lúc đó, trong làng hầu như không có dấu hiệu khói bếp. Đã tối thế này, lẽ ra mọi người phải nấu cơm ăn tối rồi chứ? Càng nghĩ càng thấy kỳ quái.


Vân An vừa định quay lại dặn Hoa Cương bám sát mình thì đột nhiên nghe thấy một tiếng thở không thuộc về bất kỳ ai trong nhóm vang lên ngay bên cạnh. Cậu giật bắn người, quay đầu nhìn, một người đàn ông cầm đuốc bước ra từ góc tối ngoài làng, phía sau còn theo mấy người đàn ông khác. Rõ ràng họ đã phát hiện sự tồn tại của nhóm Vân An.


Nhờ ánh đuốc, Vân An nhìn rõ mặt đối phương, chính là gã đàn ông râu quai nón đã đuổi họ ra khỏi làng ban ngày.


Chết tiệt! 


Vân An thầm chửi. Cậu không ngờ sau khi trời tối, dân làng này vẫn còn tuần tra bên ngoài.


Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm cũng phát hiện đối phương. Cả ba người lập tức căng thẳng, trao đổi ánh mắt, chuẩn bị tìm cách thoát thân.


Nhưng gã râu quai nón lúc này lại không dữ dằn như ban ngày, trái lại trông khá hòa nhã, thậm chí còn cười với Vân An.


"Cuối cùng tôi cũng tìm được các cậu." Gã nói.


Tìm chúng tôi?


Ba người vốn định rút lui thì nhìn nhau, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời đứng lại. Họ giữ khoảng cách với gã. Vân An nhớ rõ thân phận mình đã khai trước đó, cảnh giác hỏi: "Tại sao lại tìm chúng tôi?"


"Chúng tôi chỉ là sinh viên thôi, không có ác ý với các người." Vân An nói tiếp: "Các người rốt cuộc muốn làm gì?"


"Tôi cũng không có ác ý." Gã râu quai nón đáp, nhưng biểu hiện ban ngày khiến lời nói ấy chẳng mấy thuyết phục.


"Bây giờ trời đã tối, xung quanh đây không có thị trấn, đường về thị trấn lại rất xa. Hay là tối nay các cậu cứ ở lại làng của chúng tôi đi? Chúng tôi không lấy tiền." Gã nói, mấy người phía sau chỉ lặng lẽ gật đầu theo.


Ban ngày còn hung hăng xua đuổi họ, đến tối lại nhiệt tình mời vào làng, thái độ thay đổi quá lớn. Vì sao?


Trong lòng Vân An càng thêm cảnh giác. Cậu giả vờ làm sinh viên ngây thơ chưa hiểu chuyện, hỏi: "Nhưng ban ngày các người đâu có chào đón chúng tôi."


"Vì gần đây đang chuẩn bị cho lễ hiến tế, đây là tập tục của làng, không hoan nghênh người ngoài xâm nhập." Gã giải thích: "Chúng tôi vô lễ với các cậu không phải vì ác ý. Các cậu đều là sinh viên, nếu muốn có thể tham quan nghi lễ hiến tế. Chúng tôi cũng mong các cậu tham gia. Lần hiến tế này, trời cao đã ban điềm báo, nói rằng các cậu là sứ giả mang lại may mắn cho chúng tôi."


"Vì thế, mong các cậu tha thứ cho sự thất lễ ban sáng, và theo chúng tôi về làng, để chúng tôi bù đắp sai lầm." Nói xong, thấy Vân An vẫn không lay chuyển, gã thậm chí còn định quỳ xuống.


Gã vừa quỳ, mấy người phía sau cũng đồng loạt quỳ theo, làm Vân An hoảng hốt.


Làm cái gì vậy chứ?


"Không cần quỳ." Vân An không đưa tay đỡ. Cậu không phải sinh viên ngây thơ thật sự, dĩ nhiên hiểu rõ thái độ trước sau khác thường của gã râu quai nón chắc chắn có vấn đề.


Cậu nhìn sang Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm, hai người khẽ gật đầu. Vân An lập tức hiểu ý.


Kế hoạch ban đầu của họ vốn là nhân lúc đêm xuống lẻn vào làng để điều tra. Nếu bây giờ gã râu quai nón chủ động mời, vậy thì họ cứ đường đường chính chính đi theo gã vào để dò xét.


"Chúng tôi bỏ qua chuyện buổi sáng." Vân An gật đầu nói: "Cũng rất cảm ơn các ông đã cho chúng tôi trú lại."


Nghe vậy, mắt gã râu quai nón sáng lên, dẫn nhóm Vân An đi vào trong.


Nhưng những người đàn ông đi theo phía sau đều dồn ánh mắt về phía Hoa Cương. Thân hình cường tráng của họ lập tức căng cứng, nhìn chằm chằm Hoa Cương như đang đánh giá mức độ nguy hiểm.


Vân An nhạy bén nhận ra điều đó, kéo Hoa Cương đứng phía sau mình, cau mày nói với gã râu quai nón: "Chúng tôi là một nhóm. Nếu các người không hoan nghênh bạn tôi, vậy xin cảm ơn ý tốt, tối nay chúng tôi có thể ngủ ngoài trời."


"Không phải ý đó." Gã râu quai nón quay đầu trừng đám đàn ông theo sau, bọn họ lập tức cúi đầu, không dám lên tiếng.


Từ đây, Vân An nhận ra địa vị của gã râu quai nón còn cao hơn họ tưởng. Không rõ gã giữ vai trò gì trong làng.



Gã nhìn Hoa Cương, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên chút nghi hoặc rồi lại nhìn sang Vân An và Hạ Uyển. Trong ánh nhìn ấy, tham lam lấn át tất cả. Gã ngẫm nghĩ rồi nói: "Chúng tôi thật sự không có ý gì, chỉ là người này trông có vẻ..."


Giữa Hoa Cương với Vân An, Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm có sự chênh lệch tuổi khá rõ. Hoa Cương trông chững chạc ổn định hơn nhiều, không giống Vân An vẫn còn nguyên vẻ thiếu niên.


"Anh ấy là đàn anh của tôi." Vân An lập tức xoay đầu nghĩ ra thân phận cho Hoa Cương: "Chúng tôi là sinh viên, còn anh ấy là nghiên cứu sinh, tuổi chắc chắn lớn hơn."


"À à à." Gã râu quai nón cũng không rõ là tin hay không, có lẽ gã còn chẳng phân biệt được sinh viên với nghiên cứu sinh.


"Được, được, các cậu theo tôi vào đi."


Gã dẫn cả nhóm đi vào làng. Lần này, cảm giác hoàn toàn khác với ban ngày.


Bây giờ, khói bếp từ các nhà bốc lên nghi ngút, không khí vô cùng nhộn nhịp. Thấy gã dẫn người lạ vào, dân trong làng còn nhiệt tình chào hỏi Vân An. Khung cảnh này trái ngược hoàn toàn với thái độ lạnh lùng ban ngày, cứ như thể khi màn đêm buông xuống, cả làng đều sống lại.


"Sao nào?" Gã râu quai nón dường như cố giữ chân họ: "Dân ở đây chất phác, rất nhiệt tình với người ngoài."


Sự nhiệt tình quá mức này khiến Vân An không quen chút nào, chỉ có thể cười gượng gật đầu.


Ban ngày, dân làng lạnh lẽo như những con rối vô hồn. Đến đêm, họ lại quá đỗi niềm nở, trông như những con rối được giật dây trên sân khấu. Nụ cười treo trên môi, nhưng ánh mắt chẳng hề có ý cười, ngay cả độ cong của khóe miệng cũng y hệt nhau, ngàn người một kiểu mặt.


Sự đối lập ấy khiến Vân An rùng mình.


Gã râu quai nón dẫn họ đi sâu vào trong, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà sàn lớn ở giữa làng. Nhờ lần vào làng công khai này, cả nhóm đã tranh thủ ghi nhớ đường đi, tiện cho hành động sau đó.


"Tối nay các cậu ở nhà tôi." Gã nói rồi dẫn họ vào trong.


Những người đàn ông đi theo tản ra, ai về nhà nấy. Vân An nhận ra các nhà đều dựng rất sát nhau, và những người này đều sống quanh nhà gã râu quai nón, lờ mờ tạo thành thế bao bọc canh giữ.


Do trời tối quá, trước đó Vân An không để ý phía sau nhà gã có một ngọn núi. Núi không cao lắm, trên đỉnh lờ mờ như có kiến trúc, nhưng không nhìn rõ, có lẽ phải chờ ban ngày.


Về đến nhà, gã râu quai nón quát một tiếng, lập tức có phụ nữ bưng thức ăn nóng và canh nóng ra đặt lên bàn.


Tâm trạng cả nhóm từ lúc bước vào nhà gã vẫn luôn bất ổn. Ngoài cảnh giác, họ còn kinh ngạc trước mức độ biệt lập của làng này: Hiếm thấy đồ công nghiệp, bàn ăn dường như được chạm khắc thủ công từ gỗ, ánh sáng ban đêm chỉ có nến và đèn dầu, hoàn toàn không thấy bóng dáng của bóng đèn điện hiện đại.


"Ăn đi." Gã mời: "Đây đều là món đặc sản của làng chúng tôi, rời khỏi đây các cậu sẽ không bao giờ được ăn nữa."


Không ai động đũa. Nơi này quá quỷ dị, ai nấy đều đề phòng.


"Sao thế?" Nụ cười trên mặt gã dần tắt: "Các cậu không ăn là chê đồ ăn của chúng tôi, hay là không tin tôi?"


"Không phải vậy." Hạ Uyển lên tiếng, trên gương mặt xinh đẹp nở một nụ cười: "Chúng tôi chỉ hơi tò mò thôi." 


"Tò mò chuyện gì?"


Kim Tử Ngâm tiếp lời: "Tò mò chuyện các người nói đến hiến tế."


"Buổi sáng ông còn tỏ ra rất không thích chúng tôi, vậy mà đến chiều lại vì hiến tế và "ý chỉ của trời cao" mà thay đổi thái độ. Chúng tôi thật sự vừa được sủng ái vừa thấy sợ, nên càng tò mò về buổi hiến tế ấy."


Có lẽ vì càng gần đến mục đích, trong lòng càng hoảng loạn. Sau khi vào làng, Kim Tử Ngâm lại càng thêm bồn chồn. Cậu ta chỉ hận không thể lập tức lật tung cả ngôi làng này, tìm cho được mẹ mình rồi cứu bà ra. Nhưng càng sốt ruột, cậu ta càng tự nhắc mình phải bình tĩnh, không để dân làng nhìn ra bất cứ sơ hở nào.


Tuy không biết vì sao họ lại chủ động mời cả nhóm vào làng, nhưng Kim Tử Ngâm biết chắc chắn họ không có ý tốt. Chỉ là xem ra họ vẫn chưa phát hiện thân phận thiên sư của bọn họ, nếu không đã chẳng tự đưa đầu vào rọ mà mời họ vào.


"Hiến tế à?" Gã râu quai nón cười hề hề: "Nếu các cậu hứng thú thì cứ ở lại vài ngày, xem xong buổi hiến tế rồi hãy đi cũng được."


"Thật sao?" Vân An chớp mắt, giả vờ ngây thơ hỏi: "Nhưng ông chẳng phải đã nói buổi hiến tế này chỉ cho người trong làng tham gia, người ngoài không được sao?"


"Các cậu thì khác." Gã râu quai nón nói: "Thần minh mà chúng tôi thờ phụng thích các cậu, cho phép các cậu tham gia. Nếu không, tôi đâu đến mức trời tối rồi còn phải chạy đi tìm các cậu quay về."


Nghe gã nói vậy, Vân An và những người khác liếc nhau, trong lòng gần như đồng thời nảy ra cùng một suy nghĩ: Sự biến mất kỳ lạ của mẹ Kim Tử Ngâm rất có thể có liên quan mật thiết đến buổi hiến tế này.


"Vậy buổi hiến tế có những nghi thức gì? Cần dùng đến những thứ gì?" Kim Tử Ngâm không kìm được, khẩn trương hỏi tiếp.


Những ngôi làng kém phát triển thường hay tồn tại các nghi lễ hiến tế đẫm máu, đã sinh ra không ít oan hồn. Kim Tử Ngâm từng xử lý qua một vụ tương tự. Dù cậu ta cảm nhận được mẹ mình vẫn chưa chết, nhưng cậu ta sợ, sợ rằng bà đang thoi thóp, hoặc bị hành hạ đến mức nguy hiểm đến tính mạng.


Gã râu quai nón không trả lời câu hỏi, chỉ nhìn cậu ta thật sâu, như thể đang hỏi: Cậu gấp gáp biết mấy chuyện đó làm gì?


Vân An vội vàng giảng hòa: "Cậu ấy chỉ là quá tò mò thôi. Nếu có gì mạo phạm, ông có thể không cần nói."


Gã uống một ngụm rượu, cười lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ đắc ý: "Bây giờ tôi chưa nói cho các cậu đâu. Đến ngày hiến tế, các cậu sẽ biết. Biết cách hiến tế, biết những thứ phải dùng, biết cả vật phẩm cúng tế."


Gã l**m môi, đôi mắt đục ngầu đột nhiên lóe sáng: "À đúng rồi, các cậu báo ngày tháng năm sinh cho tôi đi. Tôi muốn tính toán một chút. Dù thần minh đã giáng điềm báo, nói các cậu có thể mang đến may mắn, nhưng tôi vẫn muốn xem bát tự của các cậu có hợp với buổi hiến tế này không."


Gã nói rất tự nhiên, rất có vẻ đạo mạo. Người bình thường có lẽ đã báo thật, nhưng Vân An và những người kia đều là thiên sư, quá rõ ràng rằng nếu kẻ hiểu tà thuật biết được sinh thần bát tự của người khác, gã có thể làm ra bao nhiêu chuyện kh*ng b*.


Vì vậy cả ba người đều báo ngày sinh giả.


Sợ Hoa Cương không hiểu rõ, Vân An còn ghé tai nhắc nhỏ hắn không được nói thật ngày sinh của mình.


Hoa Cương lập tức báo một ngày giả theo.



Thu thập xong sinh thần bát tự của bốn người, gã râu quai nón cúi xuống nhìn. Khóe miệng gã trĩu xuống, mắt nheo lại, rõ ràng là không mấy vui nhưng khi ngẩng đầu lên lại nở nụ cười, giục họ mau ăn cơm kẻo nguội thì không ăn được nữa.


Vân An còn đang do dự có nên động đũa không thì Hoa Cương đã cầm đũa ăn miếng đầu tiên. Vân An không kịp ngăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn nuốt xuống.


Nhân lúc gã râu quai nón đi cất tờ giấy ghi bát tự, Hoa Cương hạ giọng nói: "Ít nhất chúng ta phải ở đây đến khi hiến tế bắt đầu, còn hai ba ngày nữa. Không thể không ăn không uống được. Yên tâm, chúng ta vẫn còn giá trị với họ."


Hơn nữa để xóa nghi ngờ của họ, gã đàn ông kia đã nếm qua tất cả món ăn. Ngay cả bát canh nấm trắng sữa nhìn rất ngon kia, gã cũng uống một bát.


Nghe Hoa Cương nói vậy, Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển mới yên tâm, bắt đầu ăn ngấu nghiến. Cả ngày hôm nay họ chưa được ăn uống tử tế, cũng chẳng nghỉ ngơi cho ra hồn, bụng đã đói đến sôi lên.


Thấy mọi người đều ăn, Vân An cũng chỉ còn cách chậm rãi cầm đũa. Hoa Cương gắp thức ăn bỏ vào bát cho cậu, trấn an: "Không sao, ăn đi."


Thực ra cậu cũng đói, nhưng có lẽ đói quá nên lại chẳng thấy ngon miệng.


Vân An cúi đầu ăn một miếng. Hương vị không đến mức khó ăn, nhưng cũng tuyệt đối không thể gọi là ngon. Gia vị cho rất ít, phần lớn là vị nguyên bản của nguyên liệu, ăn chỉ vừa đủ chấp nhận.


Cậu ăn chưa hết nửa bát đã đặt đũa xuống.


Gã râu quai nón quay lại, thấy họ đang ăn thì mặt lại tươi tỉnh, còn giục họ ăn nhiều vào, đừng khách sáo.


Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm ăn no xong, Hạ Uyển ngửi mùi canh nấm, không nhịn được múc một bát, uống cạn trong một hơi rồi lại uống thêm bát thứ hai. Nếu không phải Kim Tử Ngâm kịp ngăn, nói bụng cô sắp căng như quả bóng cao su, e là cô còn uống đến bát thứ ba.


Canh ngon đến thế sao?


Vân An không nếm miếng nào, lộ vẻ nghi hoặc. Kim Tử Ngâm cũng nghiêm mặt. Hạ Uyển tuyệt đối không phải người ham ăn, vậy mà lại uống canh không kiêng dè như thế, rất có thể bát canh này có vấn đề.


Đúng lúc đó, gã râu quai nón cũng tự múc một bát, uống xong còn tán thưởng: "Canh này ngon thật, các cậu đều có thể thử."


Vân An múc nửa bát, nếm thử. Quả thực là ngon, nhưng tuyệt đối chưa tới mức có thể uống liên tục ba bát. Trong khi đó, Hạ Uyển lại thấy cực kỳ ngon, ánh mắt vẫn còn lưu luyến nhìn chằm chằm bát canh.


Kim Tử Ngâm uống nửa bát, cảm nhận giống Vân An. Còn cảm nhận của Hạ Uyển thì giống hệt gã râu quai nón, đều thấy canh này ngon vô cùng.


Không tiếp tục suy nghĩ nhiều, sau bữa ăn, vợ của gã râu quai nón thu dọn chỗ ăn, đồng thời sắp xếp phòng ngủ cho họ.


"Đêm nay phân phòng thế nào?" Bà hỏi.


"Hai phòng là đủ rồi." Kim Tử Ngâm vội vàng trả lời.


Bà gật đầu: "Các cậu nghỉ ngơi một lát, lát nữa tôi dẫn các cậu về phòng."


Bà đi rồi, Hạ Uyển lập tức bối rối: "Hai phòng sao đủ?"


Kim Tử Ngâm không nhìn cô, quay sang hỏi Vân An và Hoa Cương: "Hai người ở chung một phòng, được không?"


Đương nhiên là được.


Phòng còn lại đương nhiên chỉ có thể là của Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm.


"Giờ tình hình đã khác, nơi này rất nguy hiểm. Để cậu ở một mình tôi không yên tâm." Kim Tử Ngâm nhìn Hạ Uyển, nói tiếp: "Cậu yên tâm, ban đêm tôi sẽ ngủ dưới đất."


Chưa kịp để Hạ Uyển mở miệng, cậu ta đã quay sang Vân An và Hoa Cương: "Cũng mong hai người đừng nói chuyện mấy ngày nay ra ngoài."


Vân An và Hoa Cương nhìn nhau rồi gật đầu.


Kim Tử Ngâm lại nói với Hạ Uyển: "Như vậy danh tiếng của cậu cũng sẽ không bị ảnh hưởng."


"Tôi lo chuyện đó sao!" Hạ Uyển tức tối, cô phát hiện Kim Tử Ngâm lúc nào cũng có cách làm mình bực mình.


Kim Tử Ngâm giả vờ không hiểu ý cô, trong mắt thoáng hiện nụ cười rồi biến mất. Cậu ta đưa tay xoa đầu cô, dịu giọng: "Ngoan, đừng giận."


Chỉ một câu, "con mèo xù lông" Hạ Uyển lập tức bị dỗ dành, cô vĩnh viễn không thể chống lại sự dịu dàng của Kim Tử Ngâm.


Không lâu sau, vợ của gã râu quai nón quay lại, dẫn bốn người về phòng. Hai căn phòng nằm sát nhau, từ cửa sổ có thể nhìn ra sinh hoạt trong làng, Vân An và mọi người đều khá hài lòng.


Bà không quấy rầy họ nhiều, chỉ chỉ chỗ rửa mặt rồi rời đi.


Vì đã chuẩn bị tinh thần ở lại lâu, Vân An mang theo rất đầy đủ đồ đạc. Cậu và Hoa Cương lần lượt đi tắm, rửa sạch mệt mỏi rồi sang phòng Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển.


Hai người kia cũng vừa tắm xong, một người ngồi trên giường, một người ngồi ở ghế. Trước khi Vân An vào, không khí hơi gượng gạo nhưng thấy họ tới thì cả hai đều thở phào.


"Tối nay có nên hành động không?" Vân An hỏi thẳng: "Đi thăm dò thử?"


"Tôi thấy được." Hạ Uyển gật đầu.


Ngược lại Kim Tử Ngâm không trả lời ngay, suy nghĩ mấy giây rồi nói: "Đêm nay cứ nghỉ trước đã."


"Vì sao?" Hạ Uyển khó hiểu. Đã vào được thôn, cậu ta cũng cảm nhận được mẹ mình đang ở đâu đó trong này, sao còn lãng phí một buổi tối?


"Tôi cảm nhận được mẹ ở trong làng này, hơn nữa hẳn là chưa gặp nguy hiểm đến tính mạng." Kim Tử Ngâm nhắm mắt nói: "Vào căn nhà sàn này cảm giác đó càng rõ rệt."



Cậu ta đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất: Mẹ có liên quan đến buổi hiến tế kia, có thể bị xem là vật tế. Nhưng ít nhất, trước khi hiến tế bắt đầu, dân làng sẽ không giết bà.


"Đã đến rồi thì cũng không gấp một đêm. Chi bằng ngày mai ban ngày ra ngoài dò xét." Cậu ta nói, chọn phương án an toàn nhất. Dù nóng lòng cứu mẹ, cậu ta cũng không muốn bạn bè vì mình mà gặp nguy hiểm.


Vân An gật đầu: "Cũng đúng."


Thế là quyết định hoãn hành động. Vân An và Hoa Cương về phòng, còn Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển lại rơi vào bầu không khí gượng gạo.


"Ngủ sớm đi, ngày mai có thể phải dậy sớm." Kim Tử Ngâm nói khẽ.


Cậu ta xin thêm một chiếc chăn, chia đôi: Một nửa đắp, một nửa lót dưới đất. Nhưng sàn nhà làm bằng gỗ và tre rất cứng, lại hơi lạnh. Ngủ như vậy chắc chắn không thoải mái.


Hạ Uyển gật đầu, lên giường. Giường rất lớn, đệm dày, mở cửa sổ còn có gió đêm mát mẻ mang theo mùi cỏ cây, dễ ngủ vô cùng.


Ngồi trên giường một lúc, thấy Kim Tử Ngâm ôm chăn chuẩn bị trải xuống đất, Hạ Uyển cắn môi, cuối cùng không nhịn được: "Nếu... nếu không... cậu cũng ngủ trên giường đi."


Kim Tử Ngâm sững người nhìn cô. Tai Hạ Uyển đỏ bừng, lắp bắp: "Tôi... tôi không có ý gì khác đâu, cậu đừng hiểu lầm. Chỉ là sàn nhà cứng quá, ngủ không ngon sẽ ảnh hưởng ngày mai."


"Giường này cũng đủ lớn mà." Cô lặng lẽ ôm chăn lùi vào mép trong: "Hai người ngủ cũng không chạm nhau đâu."


Kim Tử Ngâm trầm mặc một lát: "Nhưng mà..."


"Nhưng cái gì mà nhưng!" Hạ Uyển thẹn quá hóa giận, mặt đỏ hồng, ánh mắt long lanh, trong mắt Kim Tử Ngâm đáng yêu vô cùng: "Là tôi mời cậu, tôi còn không ngại, cậu còn lăn tăn cái gì!"


Biết điều là hơn, Kim Tử Ngâm lập tức ném chăn lên giường.


Nhưng mời là một chuyện, lúc thật sự nằm lên giường lại là chuyện khác. Hạ Uyển dán sát tường, đặt gối giữa hai người làm ranh giới. Kim Tử Ngâm nhắm mắt giả ngủ, tim đập thình thịch. Trong đêm yên tĩnh, cả hai dường như đều nghe thấy nhịp tim căng thẳng của đối phương.


Không biết ai khẽ bật cười trước, một sự ăn ý khó nói lan ra giữa hai người.


.


Ở phòng bên kia, Vân An vì quá mệt nên vừa chạm gối đã ngủ say, ngủ ngon lành không chút đề phòng, như một chú cún nhỏ ngủ lật bụng.


Hoa Cương vốn không cần ngủ nhiều, chỉ nhắm mắt dưỡng thần. Khi thấy Vân An ngủ rồi, hắn kéo cậu vào lòng. Vân An như có phản xạ tự nhiên, nhanh chóng tìm được tư thế quen thuộc, hai tay hai chân quấn lấy Hoa Cương như bạch tuộc, cả người nhỏ bé cuộn trong ngực hắn, còn cọ cọ má, chép miệng, ngủ rất say.


Hoa Cương cúi nhìn cậu đầy cưng chiều, khẽ cạo mũi: "Đứa nhỏ này, bây giờ ôm ta quen tay thế này, ngày mai lại giả vờ không nhớ gì."


Vân An ngủ say dĩ nhiên không nghe được, chỉ cảm thấy chóp mũi ngứa, lập tức cọ vào cổ Hoa Cương, ngửi mùi cỏ xanh quen thuộc hòa với hương tuyết núi dịu nhẹ, toàn thân thả lỏng, mềm mại chìm sâu vào giấc ngủ.


Nhưng chẳng bao lâu sau, Hoa Cương nghe thấy bên ngoài cửa sổ vang lên những âm thanh rất nhỏ, sột sạt, không giống tiếng người mà giống như có vô số con côn trùng bò qua.


Nếu lúc này Vân An tỉnh, chắc chắn đã sợ đến dựng hết lông lên. Những sinh vật nhiều chân dày đặc là khắc tinh của cậu. Lần đầu nhìn thấy con gián to đùng biết bay, cậu đã sợ muốn chết khiếp, với mấy thứ này thì ghét đến tận xương tủy.


Chuyện nhỏ.


Hoa Cương khẽ hừ lạnh, vừa định ra tay thì hơi thở ấm áp của Vân An khẽ phả vào cổ hắn. Hoa Cương do dự một chút, và chỉ trong khoảnh khắc do dự ấy, đám côn trùng kia dường như cũng cảm nhận được trong phòng này không dễ chọc, lục tục rút lui.


Xung quanh lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng hô hấp nhẹ và đều của Vân An.


Hoa Cương nhìn gương mặt ngủ say xinh đẹp của Vân An, ánh mắt dần hạ xuống. Chiếc vòng hổ phách mà hắn tặng đang nằm trên cổ cậu. Vân An rất nghe lời, bảo đeo là đeo.


Chiếc vòng này được Hoa Cương chế lại dựa theo chiếc vòng trong phó bản "Lâu đài cổ Mary". Khi đó, Vân An vì cứu hắn mà đã nghiền nát chiếc vòng kia. Vì vậy lần này Hoa Cương lại dùng máu đầu tim của mình, phong ấn vào hổ phách để bảo vệ Vân An.


Nhớ đến đám côn trùng vừa nãy và những ký ức rời rạc về ngôi làng này, Hoa Cương khẽ cau mày. Hắn nhẹ nhàng tách Vân An ra khỏi ngực mình, đặt cậu nằm thẳng trên giường rồi mượn ánh trăng, khẽ cởi cúc áo cổ của cậu.


Làn da trắng mịn hiện ra dưới ánh trăng, sáng bóng như sữa.


Hoa Cương khẽ kìm lại những suy nghĩ không đúng lúc, tiếp tục mở từng chiếc cúc trên ngực Vân An. Nửa thân trên gầy gò của thiếu niên tr*n tr** hiện ra trước mắt. Hoa Cương cúi xuống hôn lên trán cậu, trong mắt thoáng hiện tia xót xa, Vân An gầy đi nhiều quá.


Hắn thầm quyết định, sau khi giải quyết xong chuyện này trở về thành phố, nhất định phải nhìn cậu ăn uống đàng hoàng, bồi bổ cho mập trở lại.


Bàn tay ấm áp đặt lên vị trí trái tim Vân An. Dưới sự dẫn dắt của Hoa Cương, một giọt máu đầu tim từ vòng hổ phách hòa vào ngực cậu. Hắn vẽ lên ngực Vân An một phù văn khế ước cổ xưa rồi nâng tay cậu lên, khẽ cắn vào đầu ngón tay.


Cơn đau khiến Vân An khẽ nhíu mày trong mơ, nhưng rất nhanh lại được Hoa Cương dỗ dành, tiếp tục ngủ say.


Hoa Cương l**m vết thương nhỏ, máu người hòa cùng quỷ khí chảy vào cơ thể hắn. Trên ngực hắn cũng dần hiện lên hình dạng một phù văn khế ước. Khế ước hoàn thành.


Khế ước này từng liên kết họ khi mới quen nhau, nhưng ở phó bản cuối cùng, trước khi tự sát, Vân An đã tự tay giải trừ nó. Sau đó, Hoa Cương liên tục mơ thấy cảnh tượng ấy, mỗi lần đều bừng tỉnh trong mồ hôi lạnh, đó trở thành cơn ác mộng của hắn.


Khi cuối cùng đã thoát được khỏi phó bản, đến được nhân gian, Vân An lại không còn nhớ hắn.


Hoa Cương rất muốn nối lại khế ước, nhưng hắn càng muốn đợi đến khi Vân An khôi phục ký ức, hắn sẽ xin lỗi, xin cậu tha thứ. Nếu cậu không đồng ý, hắn cũng sẵn sàng chờ, chờ đến ngày Vân An nguyện ý tiếp nhận khế ước sống chết cùng nhau, chấp nhận ràng buộc cả đời này với hắn.


Nhưng hiện tại thì không kịp nữa.


Vì sự an toàn của Vân An, Hoa Cương tự mình nối lại khế ước. Từ nay về sau, bất kể Vân An chịu thương tích nặng thế nào, Hoa Cương sẽ gánh giúp hơn một nửa. Chỉ cần Hoa Cương chưa chết, Vân An sẽ không chết.


"Đừng trách ta, An An." Hoa Cương cài lại từng chiếc cúc áo cho cậu, hôn lên giữa hàng mày.



Ánh sáng nhàn nhạt của khế ước lóe lên rồi tan biến.


Đêm đó, Vân An ngủ rất ngon.


Sáng tỉnh dậy, cậu còn không tin nổi mình ngủ say như vậy, y như heo con, không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào.


Khi cậu tỉnh, Hoa Cương đã dậy, chuẩn bị nước rửa mặt, mang quần áo đến, bóp sẵn kem đánh răng, múc sẵn nước, chu đáo đến mức khiến Vân An không quen.


Vân An nhanh chóng thay đồ, rửa mặt xong, gãi đầu ngượng ngùng: "Bình thường tôi không ngủ say thế này... không biết tối qua có chuyện gì không."


Hai người ra khỏi phòng. 


"Có côn trùng." Hoa Cương nói.


Vân An nghi hoặc: "Côn trùng?"


"Rất nhiều."


Vân An vừa tưởng tượng cảnh tượng đó thì thấy hơi buồn nôn. Hoa Cương vội nói tiếp: "Nhưng không vào phòng, chỉ bò ngoài hành lang rồi đi."


Lúc này Vân An mới yên tâm hơn.


Họ đến gõ cửa phòng Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm.


"Mời vào." Hạ Uyển nói.


Trong phòng, Kim Tử Ngâm không có mặt, Hạ Uyển còn mặc đồ ngủ, mắt ngái ngủ. Vân An liếc thấy trên giường có hai tấm chăn, cậu nhìn Hoa Cương, mỉm cười hiểu ý.


Xem ra đêm qua Kim Tử Ngâm không ngủ dưới đất.


"Kim Tử Ngâm đâu?" Vân An hỏi.


"Cậu ta đi rửa mặt rồi."


Gió thổi qua cửa sổ, Hạ Uyển tỉnh hẳn, vừa kéo ba lô lấy quần áo thì chiếc ba lô bỗng vụn ra như tro bụi, toàn bộ đồ rơi xuống đất.


Cô sững người: "Cái... cái gì vậy?"


Sàn nhà ướt sũng, dính một thứ chất lỏng xanh lục, tanh hôi.


"Hôi quá..." Hạ Uyển suýt nôn.


Đúng lúc Kim Tử Ngâm bưng nước vào, cũng sững sờ khi thấy cảnh này, bước nhanh đến bên Hạ Uyển.


Vân An kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra cho mọi người nghe, tại sao chiếc ba lô leo núi đang nguyên vẹn như vậy lại đột nhiên biến thành từng mảnh vụn? Thứ chất lỏng xanh ướt sũng trên sàn kia rốt cuộc là cái gì?


"Đêm qua hai người không đóng cửa sổ à?" Vân An nhìn ô cửa sổ đang hé một khe nhỏ, cau mày hỏi.


Hạ Uyển gật đầu: "Đóng kín thì trong phòng ngột ngạt lắm nên tối qua bọn tôi để hé cửa sổ một chút cho thoáng."


"Vậy thì tôi biết vì sao rồi." Vân An phản ứng rất nhanh, lập tức nhớ tới lời Hoa Cương vừa nói: "Là sâu."


"Sâu?" Hạ Uyển sững sờ.


Vân An gật đầu, kể lại chuyện tối qua Hoa Cương nghe thấy tiếng côn trùng bò qua, sột sột soạt soạt trong đêm.


"Bọn tôi đóng kín cửa sổ, có lẽ vì vậy mà chúng không vào phòng bọn ta, chuyển sang phòng các cậu." Vân An chỉ xuống đống mảnh vụn trên sàn: "Ba lô leo núi hẳn là bị sâu cắn nát, còn chất lỏng màu xanh kia... chắc là dịch của chúng."


Lần này Hạ Uyển thật sự muốn nôn ra.


"Có thể gặm nát một cái ba lô thành thế này... rốt cuộc là bao nhiêu con sâu..." Kim Tử Ngâm lẩm bẩm. Cậu ta đi về phía cửa sổ, quả nhiên từ mép cửa sổ kéo dài đến cái tủ đặt ba lô có một vệt xanh nhạt rất mờ, mắt thường khó thấy nhưng khi dùng giấy trắng lau thử thì dấu vết hiện rõ trên giấy.


Hạ Uyển nhìn thấy thì gần như sụp đổ: "Tối qua... chúng sẽ không bò lên giường đâu nhỉ?"


Kim Tử Ngâm lại dùng giấy lau quanh mép giường một lượt, rất sạch, xem ra đám sâu không bò đến gần giường.


"Quần áo của tôi thì làm sao bây giờ?" Hạ Uyển miễn cưỡng chấp nhận hiện thực, còn dặn Kim Tử Ngâm: "Đêm nay nhất định phải đóng cửa sổ, nếu không sợ ngộ độc CO2 thì tôi còn muốn bịt kín cả cửa sổ luôn, để phòng đêm nay mấy thứ ghê tởm đó lại bò vào."


"Tôi chỉ mang có chừng đó quần áo thôi." Hạ Uyển đau đầu nói: "Giờ cái nào cũng bẩn hết, hôm nay chẳng lẽ phải mặc đồ ngủ ra ngoài?"


Quần áo đều rơi xuống sàn, gần như mỗi món đều dính đầy thứ dịch xanh của sâu. Nếu không vì tình thế bắt buộc, Hạ Uyển thật sự muốn vứt hết, một cái cũng không giữ.


Nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho phép. Cô chỉ có thể đem quần áo đi giặt trước, mà phơi khô thì còn phải chờ thời gian.


"Cậu đừng đụng vào." Kim Tử Ngâm đứng dậy nói: "Cậu đi rửa mặt đánh răng trước đi. Tôi sẽ chuẩn bị nước, bàn chải, nước súc miệng cho cậu. Quần áo tôi sẽ sang mượn mấy bộ của phụ nữ trong làng cho cậu mặc tạm. Đống quần áo bẩn này cậu không cần lo, lát nữa tôi giặt cho."


"Ai... ai bảo cậu giặt chứ, tôi tự giặt được." Hạ Uyển lắp bắp, chút uất ức vì quần áo bẩn lập tức tan biến.


Kim Tử Ngâm bất lực nhìn cô: "Cậu giặt? Cậu định vừa nôn vừa giặt à?"


Hạ Uyển tuy ở phương diện học đạo thiên sư chịu khổ rất được, nhưng sinh hoạt thường ngày thì được nuông chiều từ nhỏ, chuyện kiểu này... cô thật sự chịu không nổi.


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 258: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (8)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...