Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Chương 257: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (7)
Vân An rất khó dùng ngôn ngữ để diễn tả cảm xúc của mình lúc này. Từ cổng làng chậm rãi đi vào sâu trong làng, mỗi một căn nhà sàn đều có người chui ra, đủ mọi thành phần già trẻ lớn bé. Họ chẳng nói chẳng rằng, cứ thế trưng ra khuôn mặt vô cảm mà nhìn chằm chằm những người lạ mặt vừa vào làng.
Tình cảnh này rất giống với những cảnh phim kinh dị mà Vân An từng xem, khiến người ta không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Bước chân của Vân An và Hạ Uyển càng lúc càng chậm, cuối cùng dừng hẳn lại khi đi đến giữa làng. Bởi vì có người đang tiến về phía họ.
Đó là một người đàn ông khá lớn tuổi, râu quai nón lởm chởm bạc, phía sau là một nhóm thanh niên trai tráng. Họ mặc những bộ trang phục hoàn toàn khác biệt với nhóm của Vân An, kiểu trang phục mà cậu chưa từng thấy bao giờ, trông như sự pha trộn của nhiều dân tộc thiểu số khác nhau.
Họ kéo đến hung hổ, người đàn ông dẫn đầu mắt lộ vẻ hung dữ. Hai bên còn chưa kịp lên tiếng, nhóm Vân An đã bị ép cho phải lùi lại từng bước.
"Cút đi!" Người đàn ông dẫn đầu tuy già nhưng vẫn còn rất khỏe mạnh, ông ta gằn giọng bằng thứ tiếng phổ thông pha chút khẩu âm địa phương. Ông ta giơ tay chỉ thẳng về phía cổng làng: "Nơi này không chào đón các người."
"Mọi người có thấy..." Hạ Uyển sốt sắng định hỏi thăm xem họ có gặp Kim Tử Ngâm không, nhưng Vân An đã nhanh chóng ngắt lời: "Xin lỗi, chúng tôi không cố ý xâm phạm. Chúng tôi là sinh viên đang đi thực tế xã hội. Chúng tôi còn một người bạn nữa nhưng cậu ấy bị lạc đường, vì quá lo lắng nên chúng tôi mới mạo muội vào làng để hỏi xem mọi người có thấy cậu ấy không."
Vân An giơ tay bắt đầu ra bộ mô tả chiều cao, vóc dáng và một vài đặc điểm nhận dạng của Kim Tử Ngâm. Thế nhưng cậu mới chỉ kịp khoa tay múa chân được vài cái, người đàn ông dẫn đầu đã mất kiên nhẫn vung tay định đẩy Vân An rồi không chút khách khí xua đuổi: "Không thấy, chúng tôi không thấy ai cả. Bây giờ các người biến khỏi làng ngay lập tức!"
Hạ Uyển và Vân An liếc nhìn nhau. Họ không ngờ ngôi làng này lại bài ngoại đến thế. Dưới sự giám sát đầy thù địch của dân làng, Vân An cũng không muốn xảy ra xung đột trực tiếp với họ. Dù sao cả làng đông người như vậy, nếu thực sự đánh nhau thì nhóm của cậu chắc chắn sẽ chịu thiệt nên chỉ đành theo yêu cầu của họ mà rời khỏi làng.
Ba người chậm rãi đi ra ngoài. Tranh thủ lúc này, Vân An âm thầm quan sát xung quanh để xem trong đám người kia có bóng dáng của Kim Tử Ngâm hay không. Nếu Kim Tử Ngâm thực sự ở đây, thì khả năng cao cậu ta mất liên lạc là do điện thoại không có sóng.
Vân An cũng không quá lo lắng cho sự an toàn của cậu ta. Hạ Uyển vì quan tâm quá nên mới rối trí, chứ cậu thừa hiểu tính cách cẩn thận và năng lực của Kim Tử Ngâm. Cậu suy đoán có lẽ lúc này cậu ta đang trốn ở một góc tối nào đó, hy vọng những tiếng động mà họ gây ra có thể giúp Kim Tử Ngâm biết rằng bạn bè đã đến.
Dân làng cứ thế xua đuổi nhóm Vân An cho đến tận khi họ ra khỏi hẳn địa phận làng mới chịu thôi.
Hạ Uyển lo lắng nói: "Họ không cho chúng ta vào, giờ phải làm sao đây?"
Không vào được thì không cách nào thám thính được tình hình bên trong, cũng chẳng rõ Kim Tử Ngâm và mẹ cậu ta có ở trong làng hay không. Hạ Uyển sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.
Vân An cau mày trầm ngâm một lát. Trường hợp xấu nhất là họ phải đợi đến khi trời tối, sau đó bí mật lẻn vào làng để tìm hiểu chân tướng. Nhưng dù thế nào đi nữa, ngôi làng này chắc chắn có vấn đề, cứ nhìn thái độ của họ đối với người lạ là đủ hiểu. Tâm lý phòng bị cực cao, lại vô cùng lạnh nhạt.
Hơn nữa, ngay từ lúc vào làng, Vân An đã cảm thấy toàn thân rét run. Dù mặt trời có đang đậu trên đỉnh đầu cũng chẳng ích gì, cảm giác luồng quỷ khí thâm nhập vào cơ thể này cậu đã quá quen thuộc rồi. Thật ra không phải Vân An cố ý hấp thụ quỷ khí, mà là do huyết khí trong làng này quá nặng, sinh ra oán khí và quỷ khí lởn vởn quanh đây mãi không tan.
Tấn công bất ngờ vào buổi tối cũng là một cách, Hạ Uyển gật đầu đồng tình.
Ba người vừa định bàn bạc kế hoạch cho đêm nay thì đột nhiên từ bụi rậm bên lề con đường mòn vang lên tiếng động. Hoa Cương mắt sáng như đuốc, nhanh chóng quét nhìn về phía rừng cây, trầm giọng quát: "Ai?"
Một bóng người chậm rãi bước ra từ trong rừng, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Người này không ai khác chính là Kim Tử Ngâm, người mà Hạ Uyển và Vân An đang khổ công tìm kiếm.
Nhìn thấy Vân An, Hạ Uyển và Hoa Cương, Kim Tử Ngâm cũng ngơ ngác không kém, cảm giác cứ như đang nằm mơ. Đúng là đi mòn gót giày tìm không thấy, lúc đạt được lại chẳng tốn chút công lao.
Trong bầu không khí ngỡ ngàng, Hạ Uyển không dám tin mà chậm rãi tiến lên một bước. Sau khi nhìn rõ khuôn mặt Kim Tử Ngâm, cô oà lên một tiếng rồi lao tới, nhào vào lòng cậu ta mà ôm chặt lấy: "Đúng là cậu rồi!"
Kim Tử Ngâm theo bản năng ôm lấy Hạ Uyển. Hai người ghì chặt lấy nhau, ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên cơ thể thiếu nữ, lúc này Kim Tử Ngâm mới như từ cõi mộng bừng tỉnh, nhận ra mình không nằm mơ. Đây là thật, Hạ Uyển, Vân An và Hoa Cương đều đã tới.
Sau phút kích động ban đầu, thấy Kim Tử Ngâm vẫn bình an vô sự, trái tim treo lơ lửng của Hạ Uyển rốt cuộc cũng được đặt xuống, đồng thời cô cũng hậu tri hậu giác nhận ra hành động của hai người lúc này quá đỗi ái muội.
Cô lập tức rời khỏi vòng tay Kim Tử Ngâm, nhưng cánh tay cậu ta vẫn đang ôm chặt lấy eo cô, mãi đến khi thấy Hạ Uyển vùng vẫy, cậu ta mới hơi chút luyến tiếc mà nới lỏng tay ra.
Cả hai vẫn còn chìm trong sự ngượng ngùng của cái ôm vừa rồi. Hốc mắt Hạ Uyển vẫn còn hơi đỏ, cô cúi đầu nhanh chóng lau nước mắt, cố tỏ ra như không có chuyện gì, lắp bắp nói: "Cậu... cậu không sao là tốt rồi."
"Ừ." Kim Tử Ngâm nhìn chằm chằm Hạ Uyển, trong ánh mắt cậu ta dường như không còn chỗ cho bất kỳ ai khác, còn Hạ Uyển thì quay mặt sang một bên như không chịu nổi ánh nhìn rực lửa ấy.
Vân An đứng bên cạnh thu hết tâm tư của hai người vào mắt, nút thắt trong lòng cũng nhẹ nhõm một chút.
"Sao mọi người lại tìm được đến tận đây?" Kim Tử Ngâm hỏi, đồng thời thu hẹp khoảng cách với Hạ Uyển, hai người đứng vai kề vai, cô cũng không tránh né.
Vân An có ý muốn giúp họ một tay, bèn cười tủm tỉm nói: "Hôm qua có người mắt đỏ hoe đến tìm tôi, bảo là cậu mất tích, còn đi tìm cả bạn bè của cậu để hỏi cho ra địa điểm này, thế nên hôm nay chúng tôi lập tức lên đường ngay."
Ánh mắt Kim Tử Ngâm nháy mắt trở nên mềm mỏng, cậu ta nhìn Hạ Uyển rồi khẽ thở dài: "Nơi này rất nguy hiểm, nguy hiểm hơn chúng ta tưởng tượng nhiều, mọi người..."
Lời nói dở dang của Kim Tử Ngâm ai cũng hiểu ý.
Hạ Uyển hơi giận dỗi ngẩng đầu: "Chẳng lẽ lại là lỗi của chúng tôi? Chúng tôi không nên đến sao?"
"Tôi không có ý đó." Kim Tử Ngâm không tranh cãi với Hạ Uyển. Có lẽ việc Hạ Uyển không quản hiểm nguy tìm đến, cùng với sự chân tình hiếm hoi mà cô vừa bộc lộ đã giúp cậu ta xác định rõ tình cảm của cô dành cho mình, khiến cả người cũng trở nên ôn hòa hơn hẳn. Cậu ta lặp lại một lần nữa: "Uyển Uyển, nhìn thấy cậu và Vân An, tôi thật sự rất vui."
Nhưng sau niềm vui là nỗi lo âu. Nơi này rất tà môn và nguy hiểm, Kim Tử Ngâm vừa mừng vì bạn bè xuất hiện, vừa lo vì chính mình đã kéo họ vào vòng nguy hiểm.
Nghe cách xưng hô "Uyển Uyển" đã lâu không nghe, Hạ Uyển sững sờ trong giây lát, đôi gò má trắng ngần không tự chủ được mà ửng hồng. Hai chữ này cô đã lâu lắm rồi không được nghe thấy.
"Cậu đã đến đây được mấy ngày rồi?" Vân An hỏi.
Bốn người đứng trên con đường mòn lo sợ bị dân làng phát hiện, thế là dứt khoát xuyên qua rừng cây, đi ra phía lề của con đường lớn.
Lúc mới đến Vân An chưa cảm thấy gì, nhưng giờ đây mặt trời đã ngả về tây, ánh hoàng hôn vàng vọt rải trên mặt đường đất bùn, nhìn ra xa chỉ thấy núi non trùng điệp một màu đen kịt. Một cơn gió thổi qua làm rừng cây xào xạc, bốn bề hoang vắng không một bóng người, nếu chỉ có một mình ở đây, chắc chắn sẽ cảm thấy nỗi cô độc bủa vây.
"Tôi chỉ đến sớm hơn các cậu vài tiếng thôi." Kim Tử Ngâm nói: "Nơi này rất khó tìm, tôi đã phải tìm kiếm rất lâu, hỏi bao nhiêu dân bản địa, cuối cùng bỏ ra một khoản tiền lớn mới có người chịu dẫn đến đây. Nhưng họ cũng chỉ dẫn đến đoạn đường cái này thôi, người dẫn đường nhất quyết không chịu đi vào thêm nữa. Họ bảo ngôi làng này ngăn cách với thế gian, người bên trong ai nấy đều kỳ quái, còn nói họ biết thuật bùa ngải vu cổ nên dân bản địa rất ít khi dám lại gần."
Kim Tử Ngâm kể lại những gì đã xảy ra sau khi đặt chân đến đây. Sau khi có được manh mối về việc mẹ mất tích, cậu ta lập tức chạy tới đây. Ban đầu cậu ta cũng giống nhóm Vân An, đi thẳng vào làng nhưng cũng nhận được sự đối xử tương tự. Dân làng cực kỳ bài ngoại, tuy đều là con người nhưng trên người họ cứ toát ra một luồng tà khí khó tả. Để tránh xung đột trực tiếp, Kim Tử Ngâm đành phải rời làng, ẩn nấp trong rừng chờ đợi thời cơ. Cậu ta vốn định buổi tối sẽ lẻn vào làng, không ngờ đến lúc chạng vạng lại tình cờ gặp được Vân An và Hạ Uyển tìm đến.
"Nơi này tà môn lại nguy hiểm, tôi sợ liên lụy đến mọi người." Kim Tử Ngâm nói.
"Chúng tôi đã đến tận đây rồi thì không sợ liên lụy, chẳng lẽ làm bạn bè chỉ để trưng cho đẹp sao?" Hạ Uyển nghiêm túc nói, đôi mắt phản chiếu gương mặt Kim Tử Ngâm.
"Hạ Uyển nói đúng đấy, cậu gặp chuyện lớn thế này thì chúng tôi không thể khoanh tay đứng nhìn." Vân An vỗ vai Kim Tử Ngâm, cười nói: "Chúng ta cũng coi như có giao tình đồng sinh cộng tử rồi, đừng nói những lời khách sáo đó nữa."
Kim Tử Ngâm gật đầu, không nói thêm gì nữa, nhưng hốc mắt đỏ hoe đã chứng minh lòng cậu ta đang xúc động thế nào. Có được những người bạn và... người thương không ngại hiểm nguy đến giúp đỡ, cậu ta đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
"Đúng rồi, tôi vẫn chưa hiểu rõ nhân quả trong chuyện này, tại sao mẹ cậu lại đột ngột mất tích? Bà ấy không phải đang ở Kim gia sao? Hơn nữa sau khi bà mất tích, sao cậu không nói với Kim gia để xin trợ giúp mà lại tự mình mạo hiểm thế này?" Vân An có quá nhiều thắc mắc trong lòng.
Kim Tử Ngâm nghe vậy thì khựng lại, liếc nhìn Hạ Uyển một cái. Hạ Uyển lên tiếng: "Tôi chưa nói gì cả, nếu cậu muốn thì tự mình nói đi."
"À, nếu không tiện thì cũng không sao, tôi chỉ là..." Vân An gãi đầu, cảm thấy mình như đang chạm vào chuyện riêng tư và chuyện gia đình của Kim Tử Ngâm.
"Chúng ta có giao tình đồng sinh cộng tử, cũng chẳng có gì là không thể nói." Kim Tử Ngâm nở một nụ cười chua chát, đây là lần đầu tiên Vân An nhìn thấy biểu cảm như vậy trên gương mặt cậu ta.
Trong ấn tượng của cậu, Kim Tử Ngâm tuy đôi khi rất cao ngạo nhưng bản chất không tồi, là kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Dù đối mặt với bất cứ chuyện gì, cậu ta đều tỏ ra rất thạo đời, dù trong lòng có hoảng loạn cũng sẽ không bao giờ để lộ ra ngoài. Cứ như thể trên đời này không có việc gì có thể đánh gục được cậu ta vậy.
"Địa vị của tôi ở Kim gia rất khó xử. Cha mẹ tôi đến với nhau vì tình yêu, nhưng cuộc hôn nhân đó không nhận được lời chúc phúc của gia tộc." Kim Tử Ngâm kể.
Câu chuyện của cha mẹ Kim Tử Ngâm có nét tương đồng với cha mẹ của Vân An. Cha cậu ta từng là một thiên sư trẻ đầy triển vọng được Kim gia coi trọng. Gia tộc hy vọng ông sẽ kết hôn với Hạ gia để "cường cường liên thủ", giúp thiên phú thiên sư được truyền thừa bền vững. Nếu cả cha và mẹ đều có thiên phú, đứa trẻ sinh ra sẽ nhạy cảm với quỷ khí và âm khí hơn người thường, cực kỳ thích hợp để đi theo con đường này.
Nhưng cha cậu ta lại phải lòng một cô gái bình thường. Ông mượn danh nghĩa ra ngoài rèn luyện để bí mật kết hôn và sinh con. Đến khi Kim gia phát hiện ra thì Kim Tử Ngâm đã lên ba tuổi.
Người cha không tuân theo sự sắp đặt tất nhiên bị gia tộc ruồng bỏ, cắt đứt mọi nguồn tiếp tế. Nhưng ông chẳng hề bận tâm, ông chưa từng ảo tưởng mình sẽ trở thành đại anh hùng gì cả, huống hồ cùng thời đại đó còn có một ngôi sao rực rỡ mang tên Vân Trinh.
Rời khỏi Kim gia, ông sống một cuộc đời bình phàm. Gia đình ba người đã có một năm hạnh phúc nhất bên nhau. Thế nhưng bản lĩnh thiên sư của cha cậu ta vẫn còn đó, nếu gặp lệ quỷ hại người hay yêu tà quấy phá, ông không thể khoanh tay đứng nhìn. Chính vì vậy, trong một lần vật lộn với yêu tà, ông đã ngã xuống từ lầu cao và tử vong tại chỗ.
Từ khoảnh khắc đó, bầu trời của Kim Tử Ngâm sụp đổ. Mẹ vốn yếu đuối, sức khỏe lại không tốt, khi nghe tin dữ đã ngất lịm đi. Sau khi tỉnh lại, bà trở nên ngây ngô, nửa tỉnh nửa mê. Có lẽ vì cú sốc tinh thần quá lớn, bà luôn đắm chìm trong ảo tưởng rằng người chồng vẫn còn sống.
Cậu bé Kim Tử Ngâm nhỏ tuổi bị buộc phải trưởng thành từ giây phút cha qua đời. Dù cha có để lại một số tiền, nhưng khoản đó không đủ để trang trải cuộc sống của hai mẹ con, viện phí cho mẹ và học phí của cậu ta. Hơn nữa, mẹ cần người chăm sóc kề cận không rời. Lúc này, một người bạn của cha cậu ta đã tìm đến và đưa ra một lựa chọn khác: Trở về Kim gia.
Dù không phải là đứa trẻ do hai thiên sư sinh ra, nhưng thiên phú của Kim Tử Ngâm không hề thua kém bất cứ ai. Cha cậu ta là người đầu tiên nhận ra điều đó, nhưng vì không muốn con mình dấn thân vào con đường này, nhất là khi bản thân ông đã rời bỏ gia tộc nên ông đã giấu kín bí mật đó. Tuy nhiên, người bạn thân thiết của ông thì biết rõ.
Kim gia suy cho cùng là một gia tộc lớn, không thiếu tiền nuôi thêm hai miệng ăn. Trở về đó, tuy mất đi tự do và phải bước lên một con đường chông gai, nhưng cuộc sống vật chất sẽ tốt hơn nhiều. Vì thiên phú của Kim Tử Ngâm, Kim gia chắc chắn sẽ không bạc đãi hai mẹ con.
Dù biết Kim Tử Ngâm còn quá nhỏ, nhưng tình trạng của người mẹ hiện giờ quá tệ, bà không thể đưa ra quyết định thay con. Người bạn kia chỉ còn cách giao quyền lựa chọn vào tay Kim Tử Ngâm.
Ròng rã ba ngày trời, nhìn người mẹ gầy mòn thường xuyên nói năng lảm nhảm trong căn nhà trống trải, nước mắt Kim Tử Ngâm dường như đã cạn khô trong những ngày đó, không thể rơi thêm được nữa. Cuối cùng, cậu ta hạ quyết tâm. Bất kể thế nào, trước mắt phải sống đã.
Cậu ta đồng ý trở về Kim gia. Qua lời giới thiệu của người bạn kia, cậu ta được diện kiến gia chủ đương nhiệm. Thiên phú của cậu ta quả thực rất xuất sắc. Dù vị gia chủ này đã mắng nhiếc người cha quá cố một trận đầy mỉa mai ngay trước mặt nhưng Kim Tử Ngâm vẫn nhẫn nhịn. Cuối cùng gia chủ cũng đồng ý cho cậu ta quay lại, nhưng yêu cầu cậu ta phải đưa cả mẹ vào sống trong Kim gia.
Gia tộc có khu nhà rất lớn, giống như một thành phố thu nhỏ được chia thành nhiều khu vực. Những đứa trẻ có thiên phú được trọng điểm bồi dưỡng như Kim Tử Ngâm đều được ở chung trong một tòa nhà. Tại đó có chuyên gia dạy văn hóa lẫn các kỹ năng bắt quỷ, vẽ bùa. Mẹ không thể ở cùng cậu ta mà được sắp xếp tại "khu người nhà". Theo yêu cầu khẩn thiết của Kim Tử Ngâm, gia tộc đã thuê bảo mẫu chăm sóc bà. Chỉ cần có chút thời gian rảnh, cậu ta lại chạy sang thăm mẹ.
Cuộc sống tưởng chừng ổn thỏa nhưng thực chất lại đầy rẫy sự gò bó và tủi nhục. Kim Tử Ngâm đã phải chịu không ít khổ cực vì là một đứa trẻ không có người che chở. Cách quản lý của Kim gia giống như "nuôi cổ", nhốt lũ trẻ lại với nhau để chúng chém giết, tranh giành vị trí đứng đầu trong mồ hôi và máu.
Lũ trẻ cùng lứa với Kim Tử Ngâm hầu hết đều có cha mẹ là thiên sư, hoặc ít nhất một trong hai người là thiên sư. Còn Kim Tử Ngâm, cha đã chết, mẹ thì tâm thần bất ổn, chẳng khác gì trẻ mồ côi. Bản tính con người vốn có phần ác, mà cái ác của trẻ con đôi khi là thứ gây tổn thương sâu sắc nhất.
Chúng đố kỵ với một Kim Tử Ngâm luôn dẫn đầu, tìm cách bắt nạt, cô lập cậu ta. Ngay cả khi cậu ta phản kháng, những đứa trẻ đó cũng chỉ nhận được vài câu quở trách hời hợt từ cha mẹ chúng rồi đâu lại hoàn đấy. Sau vài lần như vậy, cậu bé Kim Tử Ngâm hiểu ra một đạo lý: Chỉ kẻ nào có nắm đấm cứng hơn mới có tư cách lên tiếng.
Dù thiên phú tốt nhưng tương lai đạt được thành tựu gì thì không ai nói trước được. So với những đứa trẻ có cha mẹ bên cạnh, Kim Tử Ngâm đơn độc chẳng thể chờ đợi được sự "chính nghĩa" nào. Sau này cậu ta học cách đánh nhau, học những tiểu xảo. Kẻ nào dám chọc vào, cậu ta không còn sợ hãi lùi bước mà xông lên đánh trả. Dù sao cậu ta cũng không có cha, mẹ thì chẳng quản được, cha mẹ của những đứa trẻ bị cậu ta đánh cũng chẳng biết nói lý với ai, và họ cũng không thể đuổi cậu ta ra khỏi Kim gia.
Dần dần, khi phong cách hành sự của Kim Tử Ngâm ngày càng dứt khoát, lũ trẻ cũng trưởng thành nhanh chóng và biết điều hơn, chúng thu lại cái ác trong lòng và không còn nhắm vào cậu ta nữa. Mọi người duy trì mối quan hệ xã giao, ngoài mặt không có gì xích mích là được.
Cuộc sống của Kim Tử Ngâm không dễ dàng, và mẹ cậu ta cũng vậy. Bà đắm chìm trong thế giới của người chồng quá cố, nhưng ảo giác đó dần sụp đổ theo quá trình điều trị của bác sĩ. Bà bắt đầu phải đối mặt với thực tại. Đồng thời, vì quá yếu ớt, bà trở thành mục tiêu tiêu khiển và bàn tán của một số người ở "khu người nhà". Kim Tử Ngâm đã bắt gặp vài lần khi đến thăm mẹ, lần nào cậu ta cũng quyết liệt mắng đuổi những kẻ dám đến bắt nạt bà. Nhưng khi họ đi rồi, nhìn người mẹ nhắm nghiền mắt ngủ trên giường mà không hề hay biết gì, nơi đáy mắt cậu ta không khỏi hiện lên nỗi đau đớn và một tia oán hận.
Nếu mẹ không yếu đuối như vậy, có lẽ họ đã chẳng cần phải quay lại nơi này, cậu ta cũng không phải gánh vác những trách nhiệm quá sức ở cái tuổi lẽ ra phải được bao bọc.
Nhưng tất cả những cảm xúc đó đều bị Kim Tử Ngâm đè nén tận đáy lòng. Cậu ta vẫn dịu dàng chải tóc cho mẹ, tự tay chăm lo từng chút một cho sinh hoạt thường ngày của bà. Đồng thời, cậu ta không quên dặn dò người bảo mẫu rằng nếu có chuyện gì tương tự xảy ra, phải gọi điện thông báo cho mình ngay lập tức.
Đó là quãng thời gian đầy gian truân, khi ấy Kim Tử Ngâm cảm thấy mỗi ngày trôi qua dài tựa thiên thu. Mãi cho đến khi trưởng thành, bộc lộ tài năng thiên bẩm và nhận được sự tán thưởng của gia chủ Kim gia, trở thành người kế thừa được kỳ vọng nhất trong thế hệ sau, cuộc sống của cậu ta mới khởi sắc hơn, và mẹ cũng nhờ thế mà được hưởng lây.
Thế nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Thiên phú của Kim Tử Ngâm tuy khá nhưng không phải là tuyệt đỉnh. Kim gia nhanh chóng xuất hiện những thiên tài mới, ánh hào quang của cậu ta dần mờ nhạt đi. Dù vẫn được coi trọng, nhưng so với thời kỳ hăng hái, đắc ý nhất thì đã có sự khác biệt rõ rệt.
Trải qua một giai đoạn thất ý ngắn ngủi, cậu ta nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý. Chẳng sao cả, chỉ cần cậu ta và mẹ vẫn sống tốt, việc có trở thành người kế thừa sáng giá nhất hay không cũng không còn quá quan trọng. Miễn là cậu ta vẫn có vị thế trong gia tộc, họ vẫn sẽ có một cuộc sống ổn định.
Và bà Kim cũng dần chuyển biến tốt hơn sau mười mấy năm trị liệu. Bà đã nhận diện được thực tại, chấp nhận việc chồng mình đã qua đời và nhìn thấy đứa con trai dường như đã trưởng thành chỉ sau một đêm.
Mối quan hệ giữa hai mẹ con có chút gượng gạo. Bà Kim cảm thấy có lỗi với con, còn Kim Tử Ngâm vốn dĩ có thể chăm sóc mẹ tận tình khi bà đau ốm, nhưng khi bà tỉnh táo lại, cậu ta lại không biết phải đối xử với bà thế nào. Hai mẹ con rõ ràng yêu thương nhau, nhưng lại không biết cách diễn đạt, cũng không biết làm sao để xóa bỏ khoảng cách trong lòng.
Vì thế, Kim Tử Ngâm đến thăm mẹ thường xuyên hơn nhưng thời gian ở lại rất ngắn. Hai mẹ con ngồi đối diện trò chuyện chỉ cần quá nửa giờ là sẽ cảm thấy bứt rứt, sau đó Kim Tử Ngâm sẽ tìm cớ rời đi.
Họ cứ duy trì cách chung sống như vậy suốt một thời gian dài, chẳng ai phá vỡ bức tường ngăn cách đó, cho đến một ngày, Kim Tử Ngâm phát hiện mẹ mình đã biến mất.
Ban đầu cậu ta tưởng mẹ tự ý rời đi, nhưng bà không để lại bất kỳ lời nhắn nào. Kim Tử Ngâm cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng. Cậu ta đi kiểm tra camera giám sát thì thấy đúng là mẹ mình đã tự đi ra khỏi Kim gia. Thần sắc bà nhìn qua có vẻ bình thường như chủ động rời đi, nhưng Kim Tử Ngâm lại phát hiện màu tất trên chân bà không đúng.
Hai chiếc tất không cùng một đôi. Bà nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng thực chất ánh mắt vô thần, giống như đang bị ai đó điều khiển.
Kim Tử Ngâm không thể ngồi yên dù chỉ một khắc. Cậu ta dốc hết mọi mối quan hệ, kiểm tra không biết bao nhiêu camera, cuối cùng cũng tra ra được nơi mẹ mình hướng tới.
"Điểm cuối cùng mà dấu vết biến mất là ở thị trấn này." Kim Tử Ngâm nói: "Tôi đã nhờ bạn bè ở địa phương dò hỏi và cuối cùng tìm được đến ngôi làng này."
Vân An trầm ngâm một lát, nhìn về phía Kim Tử Ngâm với ánh mắt đầy thận trọng, khẽ hỏi: "Tử Ngâm, cậu có bao giờ nghĩ đến một khả năng là bác gái đã..."
Đã qua lâu như vậy, hai người họ lại lần lượt vào làng "làm loạn" một trận, nếu bà Kim thực sự ở đó thì không thể nào không có phản ứng gì. Hơn nữa ngôi làng này nhìn qua đã thấy rất tà môn, huyết khí lại nặng, biết đâu...
"Sẽ không đâu." Kim Tử Ngâm khẳng định chắc nịch, thần sắc có chút không tự nhiên: "Tôi đã dùng một vài thủ pháp, nếu bà ấy bị thương nặng hoặc qua đời, tôi sẽ biết ngay."
Loại liên kết này... Vân An chớp chớp mắt, không hỏi thêm nữa vì khả năng cao đó là một loại cấm thuật. Hạ Uyển lần đầu nghe chuyện nên rất kinh ngạc nhìn Kim Tử Ngâm, cô định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ có nơi đáy mắt thoáng qua một tia xót xa.
Trong những năm tháng bước đi đầy gian khó, Kim Tử Ngâm chỉ có thể thông qua cách này để cảm nhận sự an toàn của mẹ.
"Hơn nữa tôi có cảm giác chắc chắn bà ấy đang ở trong làng, có thể bị ai đó bắt giữ nên không thể cầu cứu chúng ta." Kim Tử Ngâm nói: "Đêm nay tôi nhất định phải vào thám thính cho rõ ràng."
Vân An gật đầu, cậu thở dài một tiếng. Cậu không ngờ Kim Tử Ngâm lại có một quá khứ như vậy. Chẳng trách mỗi lần đi cùng đội ngũ của Kim gia, Vân An luôn thấy không khí có chút kỳ quặc. Cậu ta là người Kim gia nhưng lại luôn như kẻ đứng ngoài, bằng mặt không bằng lòng với người trong tộc.
Hóa ra đó không phải là ảo giác của cậu.
Hai mẹ con họ khó khăn lắm mới vượt qua được những khổ cực đó, Vân An không thể khoanh tay đứng nhìn. Chỉ cần còn một tia hy vọng, họ đều phải nỗ lực cứu bà Kim ra ngoài.
"Vậy thì đợi trời tối rồi hành động." Vân An gật đầu. Mặt trời đã khuất sau núi, chỉ còn sót lại chút ánh hoàng hôn trên bầu trời. Những vì sao lấp lánh không biết đã hiện lên từ lúc nào, nhưng vẫn bị ánh chiều tà che lấp nên chưa rõ rệt.
Bốn người lặng lẽ chờ đợi bóng đêm buông xuống, thứ sẽ trở thành lớp màn che chắn có lợi nhất cho họ.
Tranh thủ lúc bóng đêm chưa hoàn toàn bao trùm, bốn người thảo luận lại những gì đã trải qua trong làng hôm nay, phác thảo sơ bộ một bản đồ địa hình để tránh việc buổi tối vào làng bị mất phương hướng hoặc dễ bãi lộ hành tung.
Nhóm Vân An đã đi sâu vào trong làng hơn, còn Kim Tử Ngâm vừa vào không bao xa đã bị dân làng phát hiện và xua đuổi. Hiện tại họ chỉ có thể ghép lại được bản đồ khu vực trung tâm làng, những nơi sâu hơn thì không chắc chắn, nhưng thế này cũng đã đủ tốt hơn là không biết gì. Vào đến nơi rồi từ từ dò dẫm cũng không phải chuyện quá khó.
Bốn người tiếp tục trò chuyện về quá khứ của Kim Tử Ngâm. Hạ Uyển vẫn luôn giữ im lặng, có thể thấy rằng một số chuyện Kim Tử Ngâm kể hôm nay ngay cả cô cũng chưa từng được biết.
Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Story
Chương 257: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (7)
10.0/10 từ 43 lượt.
