Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 41
Nói một cách nghiêm túc, hầu hết khách mời của chương trình đều là nhân viên văn phòng, cuối tuần phải làm thêm giờ. Nhưng trong quá trình quay, đội ngũ chương trình đã thương lượng với công ty của mỗi khách mời để sắp xếp thời gian tham gia chương trình. Điều đó không có nghĩa là những công việc phải làm sẽ không làm nữa. Thêm vào đó, mấy ngày trước Trần Túng đã tăng ca để lướt Weibo trong ba ngày để bán hàng, vài deadline đã cận kề.
Vừa ra khỏi cửa khẩu, Trần Túng đã tìm một sợi dây sạc trong xe để c*m v**, bật máy lên và mở Thiên Tế Thông, các cuộc gọi thoại trên WeChat liên tục đổ về—
– …Đúng vậy, vừa ra khỏi đài truyền hình, đang trên đường về nhà… Mấy ngày nay dư luận trên mạng ổn không? Cảm ơn, cảm ơn chị đã luôn quan tâm đến tình trạng tinh thần của em… Cảm ơn sếp sau hôm họp đó vẫn giúp em nói chuyện với tổng biên tập Hoàng.
Sếp nhắc đến tổng biên tập Hoàng, phần nhiều là muốn làm người hòa giải giúp cô trong vụ bà ta đăng công khai đoạn chat của cô lên mạng. Nhưng nghĩ kỹ cũng hiểu được, sếp từng thay cô thương lượng nội dung kịch bản với tổng biên tập Hoàng, thì giờ cũng sẽ vì tổng biên tập Hoàng mà đến tìm cô.
Còn về việc tổng biên tập Hoàng vì sao muốn tìm cô, thì cần phải suy nghĩ thêm một chút. Khả năng lớn nhất, cô không ngại đoán là tổng biên tập Hoàng có thể muốn tham gia vào đội ngũ biên kịch của “Tuyết trên núi”, tìm kiếm các mối quan hệ một hồi, cuối cùng lại vòng về tìm đến Trần Túng. Thế là bà ta nhờ sếp làm người thuyết khách.
– Tổng biên tập Hoàng đúng là rất chuyên nghiệp, nhưng em không thể chấp nhận được phong cách làm việc của chị ấy… Em tất nhiên sẽ không so đo với chị ấy, dù sao sau này cũng cùng một ngành, chị ấy vẫn là tiền bối của em… Trừ khi đội ngũ thực sự rơi vào bước đường cùng, cần dùng chuyện xấu này để làm nóng, – Trần Túng ngừng một chút, lập tức nói tiếp: – Nhưng sau này có thể tránh được, em sẽ cố gắng hết sức để tránh hợp tác với chị ấy.
Nói đến đây rồi, sếp quả nhiên không nhắc đến tổng biên tập Hoàng nữa. Chỉ nói, kịch bản đã gửi cho bên A xem rồi, họ đã đưa ra một vài ý kiến nhỏ, bảo Trần Túng tăng ca tối nay, sửa lại rồi gửi cho chị ấy. Còn tại sao lại cần gấp như vậy, vì đội ngũ biên kịch của Tuyết Trên Núi đang thúc tiến độ, sếp bên đó là bạn của chị ấy, mấy hôm nay cứ hỏi bên này đã xong việc chưa, bao giờ mới bàn giao Trần Túng cho tổ của họ, bảo Trần Túng khi nào rảnh thì nhắn tin lại cho vị sếp kia, nói rõ tình hình một chút.
Cúp điện thoại, cô bèn gọi ngay cho một vị sếp khác của tổ biên kịch. Vị sếp này xuất thân từ tác giả mạng, bây giờ đã phất lên, trong giới gọi chị ấy bằng bút danh.
– Em chào cô Dữ Khê, em là Đông Tây Vi Hoành. Đúng vậy ạ, vừa mới xong chương trình… Sau đó một tháng chắc sẽ không có việc gì.
Tử Dạ lái xe vào Học Phủ Các, dẫn cô đi qua bãi đỗ xe, lên thang máy, và chứng kiến cô khúm núm, vô cùng xu nịnh.
Hàng xóm là một cô gái làm văn phòng, về nhà sau khi chạy bộ và dắt chó đi dạo, gặp họ trong thang máy, có lẽ lần đầu tiên thấy anh đưa bạn gái về nhà, hơi ngạc nhiên, không nhịn được mà đánh giá cô thêm vài lần.
Trần Túng lúc này cuối cùng cũng mất tập trung, nhìn cô gái, tò mò không biết Tử Dạ sẽ giới thiệu mình như thế nào.
– Em gái. – Tử Dạ hiểu ánh mắt của cô, nói một cách rất tự nhiên, chuyển sang tiếng phổ thông, – Đây là cô Lục.
Hai người gật đầu với nhau.
Cùng đi thang máy, Trần Túng đi theo sau Tử Dạ vào nhà, tiếp tục cuộc gọi.
– Vừa rồi trong thang máy sóng không tốt, chị có thể nói lại một lần nữa không? Tối mai bắt đầu làm, gấp vậy sao ạ?
Cô nhìn Tử Dạ:
– Có thể nghỉ một ngày không ạ?
Giọng gầm lên của người phụ nữ đối diện vô tình bị phát ra loa ngoài:
– Chúng tôi thường bắt đầu đọc kịch bản lúc bảy tám giờ tối, đôi khi phải đến mười hai giờ đêm. Cô nói là tháng ba phải về Mỹ để ra tòa, tôi đã kiểm tra rồi, mười sáu tiếng chênh lệch múi giờ. Cô đừng nói với tôi là cô có thể thức dậy lúc bốn giờ sáng Chủ nhật để làm việc đến tám giờ sáng. Chúng tôi tôn trọng nguyên tác, mời tác giả gốc chưa có bao nhiêu kinh nghiệm vào nhóm biên kịch để đào tạo cùng sáng tác, vì thế tất cả mọi người đều phải chiều theo cô à?
Trần Túng cầm điện thoại ra xa một chút, cắn răng:
– Mai em không vấn đề gì ạ.
Cô mượn một chiếc máy tính của Tử Dạ để gọi video với tổ biên kịch mới trong phòng khách, đồng thời phải tải các bản thảo từ email xuống để chỉnh sửa theo ý kiến mới của bên A. Trong khoảng thời gian này, Tử Dạ đã tắm xong, ngồi trên ghế sofa gần cô đọc một cuốn sách giải trí, rồi in ra bài luận của sinh viên mới gửi vào email của anh, đeo kính ngồi đối diện Trần Túng đọc từng trang một. Trần Túng đã mất tập trung vào lúc đó. Cô nhìn chiếc kính đó, rồi lại nhìn tiêu đề của bìa luận văn trên tay vịn ghế sofa của anh – “Tìm kiếm sử thi khai thiên lập địa trong tiểu thuyết huyền huyễn: Sơn Hải Kinh“. Trong phần tóm tắt có nhắc đến một trong số những cuốn tiên hiệp mạng nổi tiếng, chính là cuốn mà Tử Dạ vừa đọc.
Sinh viên này e là cũng không ngờ thầy thật sự sẽ đọc tiểu thuyết mạng, nên những câu chữ bịa đặt cho hợp đề tài phần lớn lại trở nên nực cười. Bản thân Trần Túng cũng từng là sinh viên. Tử Dạ viết phê bình dài dòng trên giấy, Trần Túng cũng thót tim thay cho sinh viên xui xẻo đó.
Tổng biên tập đột nhiên nhắc đến Trần Túng:
– Vi Hoành, nếu bên cạnh em có người mới đáng tin cậy, cũng có thể nhờ người ta phụ một tập hay nửa tập để san bớt công việc. Nếu phù hợp, chị có thể nói với chị Khê một tiếng, chị ấy sẽ rất sẵn lòng trả lương bình thường cho người mới.
Trần Túng cảm ơn rối rít:
– Em sẽ hỏi ngay bây giờ luôn ạ.
Những phần bàn bạc dàn ý sau đó cũng không liên quan nhiều đến cô. Trần Túng nghe tai này lọt tai kia, một mặt mở WeChat để kêu gọi người, lập tức thấy tin nhắn xin lỗi của Tiểu Diệp.
[Em xin lỗi, với tư cách là một người mới, em rất muốn có quyền tác giả, nên chỉ có thể thuận theo tổng biên tập Hoàng.]
[Em xin lỗi, em rất xin lỗi chị.]
Trần Túng đang định trả lời, lại có một đoạn tin nhắn dài khác gửi đến.
[Trước đây em chưa từng nghe chị nói chị là tác giả của ‘Tuyết Trên Núi’. Em rất thích sách của chị khi còn học đại học…]
Trần Túng nhìn câu đầu tiên, liền thoát khỏi hộp thoại.
Tiếp tục kéo xuống danh sách bạn bè trên WeChat, tìm một người chị mới tốt nghiệp vào cuối năm nhưng vẫn chưa tìm được công việc ưng ý. Vì tình hình kinh tế eo hẹp, bây giờ cô ấy đang ở nhờ nhà Trần Túng ở Mỹ, giúp cô trông nom mèo chó, và hàng ngày kiểm tra thư từ trong hộp thư điện tử cho cô.
Trần Túng hỏi cô ấy:
– Chị có muốn viết kịch bản từ xa không? Có thể chỉ có một chút lương cơ bản thôi.
Cô ấy lập tức trả lời bằng mười mấy dấu chấm than, kèm theo một câu:
– Tất nhiên rồi, cảm ơn em.
Cuộc họp cuối cùng cũng gần kết thúc.
Nghe thấy cô nói lời tạm biệt, Tử Dạ cuối cùng cũng có thể xen vào:
– Em dường như không có nhiều tiếng nói về cuốn sách của mình nhỉ.
– Dù sao em cũng chỉ cung cấp ý tưởng, không có nhiều kinh nghiệm chuyên môn, vẫn là một sinh viên. Dù có thiên phú đến mấy, hiện tại em cũng không thể đưa ra kết quả tốt, nên em đành phải chấp nhận…
Trần Túng lướt ngón tay như bay, chỉnh sửa xong video bài tập ánh sáng và bóng tối của Bolanlun quay Amber nhảy múa một tháng trước, gửi đến email của thầy giáo, một mặt vẫn có thời gian trả lời anh, nói vài lời đừng khinh thường thiếu niên nghèo:
– Bây giờ em chỉ là luyện tay, đừng đợi đến khi em làm nên chuyện, có tiếng nói, mua kịch bản tốt nhất, quay bộ phim hay nhất, để khiến từng người một đều phải há hốc mồm kinh ngạc.
Tử Dạ lại viết thêm một dòng chú thích trên giấy, không ngẩng đầu lên nói:
– Em lấy sách của mình để luyện tay?
Trần Túng trả lời:
– Một cuốn sách dở tệ như vậy cũng có thể bán được hơn chục vạn bản, điều đó nói lên điều gì nào. Gà năm mắt gáy ở núi Kỳ, mèo ba chân bay trên sông Vị… Thị trường gì mà tệ hại thế này.
Tử Dạ sửa lại lời nói của cô:
– Nói như vậy có phải là không tôn trọng bản thân và độc giả không.
Trần Túng lập tức nói:
– Anh thấy không, không phải ai cũng bao dung như anh. Em cũng chỉ là một người tầm thường thôi.
Tử Dạ nói:
– Từ bỏ đạo đức của bản thân là một chuyện rất dễ dàng.
Trần Túng ngụy biện:
– Em chính là đạo đức bại hoại, chất lượng kém, còn ham tiền, đi khắp nơi bằng ba chữ mặt dày.
Cô gõ lách tách một hồi, enter, gửi email, gấp máy tính xách tay của anh lại, nhìn chằm chằm anh, rồi nói thêm một câu:
– Em tham gia chương trình để lộ mặt, mặt dày đến chọc ghẹo anh, chẳng phải cũng là vì thích mạng lưới quan hệ của anh đó sao. Mấy năm nay em đếm đi đếm lại mấy ông độc thân mà em quen biết, cũng không tìm ra người thứ hai tốt hơn anh. Thế nên những lời nói trên xe, không phải là kiểu công chúa ước hẹn với hoàng tử, ‘anh có sẵn lòng vì em mà từ bỏ mạng sống không?’ mà là em thực sự đã sợ nghèo rồi. Cái thẻ mà anh đưa cho bố em, những năm này anh vẫn luôn bơm tiền vào đó đúng không? Em thèm nhỏ dãi nó bao năm rồi, nhưng bố em không cho em động vào một xu nào. Em ngày nào cũng suy nghĩ về cái thẻ đó, cuối cùng đã nâng cao tư tưởng của mình. Thế là em quyết định, thay vì tính toán đến tài sản cố định, không bằng nhắm vào cổ phiếu tiềm năng đó.
Tử Dạ nghe một lúc, rồi cười lên.
Một lát sau, cô nói tiếp:
– Trần Tử Dạ, anh có cho em lợi dụng không?
– Có, – Anh hỏi một cách khiêm tốn, – Muốn lợi dụng thế nào?
– Em phải học điện ảnh đúng không nào, phim nghệ thuật phải quay, phim thương mại cũng phải quay. Nhưng là một đạo diễn mới, kêu gọi đầu tư rất khó. Tự em cũng thấy mình cũng có chút tài, nhưng cái tài đó, ngoài quán cà phê trước cổng Beverly Hills cũng đầy rẫy người như em, nào đến mức phải giống người ta, trước hết đi quay mấy năm phim cấp ba kiểu Mỹ để gom vốn chứ.
Trần Túng ngồi trên ghế sofa đối diện anh, nói một cách nghiêm túc:
– Lần trước đến quay Plog, em đã khảo sát rồi. Sau khi tốt nghiệp, bộ phim đầu tiên của em chỉ có thể là một câu chuyện va chạm Đông – Tây, lấy gia đình làm hạt nhân, để có thể hoàn thành trong một bối cảnh nhỏ, đơn giản trong nhà. Em sẽ tìm một công ty sản xuất phim độc lập ở Mỹ để giúp em lên kế hoạch chi phí quay thấp nhất. Sau đó thuê một căn nhà độc lập làm bối cảnh quay chính, đồ nội thất chỉ có thể mượn của bạn bè. Nhưng dẫu sao, nhân vật chính trong loại phim này đều có một mức tích lũy tài sản nhất định, nên điều khó nhất là đồ trang trí thể hiện trình độ nghệ thuật của nhân vật chính, đến lúc đó cũng chỉ có thể mượn vài bức tranh từ bạn bè anh để làm đầy chỗ trống cho em. Tranh của bạn bè anh, tranh của anh, chữ viết của anh, em đều đã chấm rồi, nhớ để lại vài bức cho em.
– Ừ được. – Tử Dạ trả lời từng cái, – Muốn gì cũng được.
Cô ngồi gần Tử Dạ:
– Nếu ngân sách không đủ, vốn sau không theo kịp, anh cũng phải giúp em.
Anh nói: – Được.
Không có một chút do dự.
Trần Túng nhanh chóng lên kế hoạch, cô sẽ quay xong bộ phim của công ty sản xuất độc lập kinh phí thấp này để tích lũy chút tiếng tăm, nếu phản ứng tốt, thu hồi vốn, cô sẽ thừa thắng xông lên quay “Mượn Trăng”. Nếu không thành, cô phải viết kịch bản tiếp theo, gây quỹ tiếp theo, cho đến khi có thể trải đường tốt cho “Mượn Trăng “, rồi sau đó quay cuốn tiếp theo của anh. Trần Kim Sinh còn mấy năm nữa? Thời gian của cô thực sự không còn nhiều. Vài năm tới, cô sẽ phải chạy đôn chạy đáo.
Trần Túng mệt mỏi nằm trên ghế sofa, như một vũng bùn. Tử Dạ nhìn cô một lúc, sắp xếp lại luận văn, đặt lên bàn trà bên cạnh, rồi bảo cô nằm lên chân mình.
Anh còn chưa nói gì, vừa nằm xuống, cô lại bắt đầu lải nhải:
– Ban ngày em đi quay phim, anh ở nhà đọc sách, xem bài tập của sinh viên, đến giờ thì gọi người giúp việc nấu cơm. Tối em tan ca về, anh đã đợi sẵn ở cửa nhà. Em nhìn thấy anh, sẽ nghĩ, cuộc đời như thế này, còn gì để cầu mong nữa? Nếu anh phát bệnh, em sẽ không nói chuyện với anh. Nếu anh muốn chết, em cũng sẽ để anh một mình. Dù sao em lợi dụng anh xong, anh đi rồi, em sẽ mang theo tất cả của cải và di sản của anh để tìm người khác.
Vừa dứt lời, cả hai đều nhận ra đã chạm vào một điều gì đó, nhưng vẻ mặt vẫn bình thường, chỉ là không biết phải nói gì tiếp theo.
Tử Dạ nhìn cô không chớp mắt, trái tim nhảy hụt theo lời nói, đồng tử hơi mở rộng, ngay lập tức để lộ sự căng thẳng của anh.
Im lặng một lúc, Tử Dạ lên tiếng phá vỡ sự im lặng, hỏi:
– Sao em biết?
Trần Túng trả lời:
– Khó đoán lắm sao? Em đã nghĩ anh bị bệnh, hôm đó ở nhà thầy Đàm, mới biết hóa ra anh muốn chết.
Tử Dạ thừa nhận:
– Đúng vậy. Trước đây thường xuyên như vậy, cũng không dám đảm bảo tương lai sẽ tốt hơn.
Trần Túng nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của anh, một lần nữa đọc được sự phòng bị mà cô đã thấy lần đầu gặp anh, lúc chia tay, và vô số lần gặp anh. Giữa hai người luôn có một lỗ đen, không thể nói, không thể nhắc, không dám lại gần, luôn có một sự ngăn cách. Có một khoảnh khắc cô rất căng thẳng, sợ anh lại rút lui về hang tối đen ấy.
Bản năng con người thôi thúc cô muốn nắm chặt anh, nhưng cô lại không thể nắm chặt anh. Đối phó với người như Tử Dạ, ép buộc từng bước chỉ sẽ khiến anh trở về điểm xuất phát.
Cô dùng sức nhẹ mà đẩy sức nặng ngàn cân, nói một cách đáng yêu:
– Xem ra em phải có nhiều bạn trai cùng lúc. Để phòng khi anh không có h*m m**n, không thỏa mãn được em, thì em còn tiện đi tìm người khác.
Tử Dạ cười. Ngoài việc cười sự ấu trĩ của cô, anh còn cười chính mình, trong lúc vô tri vô giác, đã bị cô dùng cách lùi để tiến mà siết chặt, thế mà lại thực sự tức giận, đưa tay cào vào đoạn eo lộ ra của cô:
– Em nói lại lần nữa xem.
Cơ thể Trần Túng vốn đã nhạy cảm, toàn thân nổi da gà, cười đến mức đá văng mấy chiếc gối ôm. Hai người náo loạn một hồi, suýt nữa cùng nhau lăn xuống đất.
– Còn nói lời đó nữa không? – Càng muốn uy h**p, giọng nói của Tử Dạ lại càng dịu dàng.
– Dù sao anh cũng không quan tâm, dù sao em cũng chỉ là em gái anh, – Trần Túng cười đến ch** n**c mắt, nhưng vẫn không chịu nhượng bộ. Cô rất ghi thù, nhớ lại cảnh tượng trong thang máy hôm nay là lại tức giận, cứ phải mỉa mai anh, – … Hay đây vốn là sở thích t*nh d*c không ai biết của anh, hả? Anh trai?
Hai chữ cuối cùng mê hoặc đến mức như muốn bay lên trời.
Vừa dứt lời, động tác của anh chậm lại, Trần Túng lập tức cảm thấy cơ thể anh căng cứng.
– Bây giờ anh lại có h*m m**n rồi à?
Trần Túng cong đầu gối cọ cọ, hơi nhổm người dậy để dễ ra tay.
– …Trần Túng! – Tử Dạ hoàn toàn không đề phòng, bị động tác đột ngột của cô k*ch th*ch đến thở hổn hển. Cổ họng khẽ cuộn lên, dù có kiềm chế đến đâu, cũng bị cô bắt lấy khi đang ở rất gần.
Trần Túng nhìn chằm chằm anh không chớp mắt. Anh nhíu mày thật chặt, kéo theo thái dương, những gân xanh dưới làn da gần như trong suốt khẽ nhảy lên, không biết là đau đớn hay thú vị.
Tử Dạ khẽ nhắm mắt, trong sự van xin có chút th* d*c hỗn loạn:
– Đừng…
– Đừng cái gì?
– …Đừng nhìn anh.
– Bây giờ anh cũng biết sợ rồi à?
Tay cô hơi mỏi, nhẹ nhàng thả lỏng, muốn đổi tay, lập tức bị anh kìm chặt hai tay, nhét cả người vào lòng, không thể cử động.
– Có mấy người bạn trai rồi mà kỹ thuật còn kém thế, – Anh mỉa mai xong, tiếp tục trả lời, – Có.
Trần Túng chìm vào suy tư, bỏ qua nửa câu đầu, nghĩ một lúc, tò mò hỏi:
– Nhưng tại sao mỗi lần ở nhà đều có thể thành công?
Tử Dạ không trả lời, chỉ khẽ thở dài một cách không thể nhận ra.
– Thật sự không cần nữa à? Sẽ không khó chịu hả, – Trần Túng cảm nhận được cảm giác của anh, nói một cách đáng tiếc, – Vốn liếng dồi dào như vậy của anh, thật đáng tiếc. Bao nhiêu năm nay sống một mình, cũng thật đáng tiếc.
Tử Dạ cạn lời:
– Sao em nói nhiều thế.
Trần Túng vùi đầu vào vai anh, hơi khó thở, nói một cách ấm ức:
– Chê em rồi à?
Điều chỉnh lại tư thế, gối đầu lên cánh tay anh, nhẹ nhàng phác họa khuôn mặt anh:
– Trần Tử Dạ, đừng có mà mơ tưởng. Em sẽ tạo ra một đống lộn xộn để anh phải thu dọn, khiến anh chạy đôn chạy đáo, khiến anh không có thời gian để suy nghĩ kỹ xem cái thế giới chết tiệt này tệ đến mức nào.
Tử Dạ im lặng nằm một lúc, như thể đã ngủ.
Trần Túng nhổm người dậy, gọi anh:
– Này, này, giấc ngủ của anh nông đến thế, giả vờ ngủ gì.
– Anh không ngủ, anh chỉ đang suy nghĩ.
– Nghĩ gì?
Tử Dạ nói:
– Nghĩ lời nói của em mâu thuẫn.
Trần Túng nghiêng đầu:
– Em nói nhiều như vậy, thế nào cũng sẽ có vài câu mâu thuẫn, chẳng lẽ anh nhớ hết?
Tử Dạ nói:
– Đúng vậy. Nhớ hết.
Trần Túng ngẩn người một lúc.
Không biết tại sao, cô lại nhớ đến mấy năm trước, cô vô tình tìm được một truyện ngắn được đăng trên báo. Tiêu đề là “Không đề“, tác giả là Trần Tử Dạ, viết vào năm mười hai tuổi. Đó là một câu chuyện giống như “Giấc mộng hoàng lương”, một thư sinh lên kinh ứng thí, khi ghé vào quán trọ thì mệt mỏi quá mà thiếp đi. Đúng lúc chủ quán đang nấu một nồi hoàng lương, còn chàng nho sinh trong mơ lại thấy trọn cả cuộc đời mình. Tỉnh dậy, hoàng lương vẫn chưa chín. Thư sinh tỉnh dậy, lập tức quay về nhà cày ruộng.
Đọc xong câu chuyện đó, cô đã có một giấc mơ vào ban đêm.
Là đám cưới của cô và bạn trai hiện tại. Người đó từ ngày đầu tiên yêu nhau đã nói sẽ cưới cô, vì vậy mà đêm mơ thấy điều đó, mơ thấy đám cưới lộng lẫy như anh ta đã nói.
Cô mặc một chiếc váy cưới trễ vai hở lưng, nói nói cười cười với những vị khách đông như mây.
Tiệc cưới bắt đầu, nhưng lại thiếu một người.
Cô tìm kiếm khắp nơi, gặp ai cũng hỏi:
– Tử Dạ đâu rồi?
Họ nói:
– Tử Dạ đang ở trong vườn.
Cô đi tìm, tìm đến bên bờ sông nhỏ, nhưng không thấy bóng dáng Tử Dạ đâu.
Đột nhiên nghe thấy tiếng trẻ con khóc, Trần Túng quay đầu lại, thấy chồng đang ôm một đứa bé, nói:
– Trần Túng, em mau bế con đi.
– Ai là mẹ cơ, con của ai vậy?
– Là của chính em đấy.
Trần Túng ngạc nhiên tột độ, cúi đầu nhìn, thấy một gương mặt rạng rỡ tràn đầy sức sống, bất giác khẽ mỉm cười:
– Chào con.
Nhưng đứa bé lại không nhận ra cô, khóc không ngừng, đành để bố bế nó đi.
Cô vẫn đang chờ Tử Dạ xuất hiện.
Một cặp đôi mới cưới đi đến, dâng trà cho cô, gọi cô:
– Mẹ ạ.
Cô bối rối:
– Con là ai? Còn con là ai?
Con gái nói:
– Mẹ ơi, hôm nay là đám cưới của con, đây là con rể của mẹ, mẹ quên rồi ạ?
Con cái chỉ sau một đêm đã lớn, cô đã làm bậc trưởng bối, nhưng Tử Dạ ở đâu?
Chồng nói:
– Em đang đợi ai, em đang tìm ai vậy?
Cô đau đầu không ngừng.
Rẽ đám đông ra, cứ thế tìm kiếm khắp nơi, bị lạc đường, tìm thấy một toa tàu cũ bị bỏ hoang. Trong toa tàu có những tấm bưu thiếp bay lả tả, cô tiện tay bắt lấy một tấm, đó là hình một hòn đảo ở Hồng Kông, trên đó có mấy chữ nhỏ theo lối viết của Mễ Phất, nét bút rồng bay phượng múa ba chữ Trần Tử Dạ.
– Tử Dạ, rốt cuộc anh ở đâu.
Cô hơi tức giận, theo dấu vết của bưu thiếp, đi đến một thung lũng đầy hoa.
Trong thung lũng có một người phụ nữ hát những bài ca ai oán, một nhóm người mặc tang phục trắng, khiêng một chiếc quan tài đưa tiễn linh hồn.
Đám tang của ai vậy? Cô thấy người cầm đầu đang ôm một bức ảnh đen trắng, trên bức ảnh chính là cô.
Cô đã sống trọn một cuộc đời. Trong mơ cô vẫn đang nghĩ, Tử Dạ ở đâu?
Ngày hôm sau, cô và bạn trai chia tay.
Trần Túng nghiêng đầu, lúc này mới nhớ ra để hỏi Tử Dạ:
– Hôm nay anh gọi em đến, là có chuyện muốn nói đúng không?
– Không còn nữa rồi. – Tử Dạ nói rất dịu dàng, – Đã nói hết rồi.
Ánh trăng dịu dàng, giọng nói dịu dàng, mọi thứ đều dịu dàng. Sự dịu dàng là sát chiêu chí mạng của anh, gần như có thể xuyên đá tan vàng.
Khi vỡ tan, cũng càng khiến người ta đau lòng tuyệt vọng.
Trần Tử Dạ, sao anh nỡ. Sao anh nỡ.
Trần Túng co ro trong vòng tay anh, nước mắt lặng lẽ rơi, làm ướt cả ghế sofa.
Khi nói chuyện vẫn mang theo giọng nửa đùa nửa thật, hỏi anh:
– Anh đã thử nuôi mèo chưa. Khi nó muốn gần gũi thì để anh v**t v*, xoa bụng, khi nó không muốn thì tự chơi trên ghế sofa. Mỗi ngày trước khi ra ngoài cho nó một chút đồ ăn và chải lông, buổi tối về nó sẽ nhảy tưng tưng ở cửa đợi anh, mười giờ còn giục anh lên giường, sưởi ấm chăn cho anh.
Tử Dạ nghĩ đến hình ảnh đó, cười nói:
– Được rồi, anh nuôi.
Trần Túng khẽ thở dài:
– Năm nay về nhà ăn Tết đi.
Tử Dạ “ừ” một tiếng.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
