Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng

Chương 42

Hồng Kông chẳng có chuyện gì mới mẻ, chút chuyện vặt vãnh của nhà danh tiếng cũng đủ thành bài báo. Trần Kim Sinh nửa đêm ngất xỉu, vừa mới đưa vào bệnh viện, đã có tin đồn nhỏ lẻ xuất hiện trên báo, “Trần Kim Sinh tái phát xuất huyết não.” Không cần bất kỳ tiêu đề nào để làm màu, chỉ ba chữ tên ông ta cũng đủ để trở thành tin tức.

Tử Dạ đã rời đi từ rất sớm. Khoảng nửa đêm, trời còn chưa sáng anh đã thức dậy ra ngoài, đắp chăn cẩn thận cho cô, rồi kéo rèm cửa lại. Trần Túng tưởng anh đi vệ sinh, quay đầu lại ngủ rất say.

Trần Túng tỉnh dậy, nhìn thấy tin nhắn ngắn đó. Tử Dạ chỉ nhắn lại là đi bệnh viện, không nói rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc. Cô cầm điện thoại cho đến sáng, cho đến khi người giúp việc đến nấu cơm.

Ngồi trên bàn ăn, cuối cùng cũng có một tin nhắn đến.

Đàm Thiên Minh: [Tử Dạ ở bệnh viện chăm sóc, trưa tự em ăn cơm đi.]

Trần Túng: [Tình hình thế nào ạ, đã cấp cứu được chưa?]

Đàm Thiên Minh: [Xuất huyết nhẹ, đã tỉnh từ sáng rồi.]

Trần Túng nhắn tin cho Đàm Thiên Minh: [Em cũng có thể đến thăm không?]

Đàm Thiên Minh: [Được chứ, anh đến đón em.]

Sợ rằng Trần Kim Sinh sẽ chết, Trần Túng cũng cảm thấy như mình vừa thoát chết cùng ông ta, cúi đầu, nước mắt rơi vào bát canh. Cơm nuốt không trôi, ăn chẳng thấy mùi vị gì, cô dứt khoát không ăn nữa. Rửa mặt qua loa xuống lầu, ngồi vào xe của Đàm Thiên Minh, mắt có hơi sưng.

Đàm Thiên Minh ngạc nhiên:

– Sao em lại khóc vì ông ta?

– Em không khóc vì ông ta, em sợ ông ta chết không đúng lúc. –  Trần Túng nói.

Câu nói này khá thú vị. Đàm Thiên Minh ngẫm nghĩ một lúc, hiểu ra sự thú vị trong đó, quyết định kể một câu chuyện cười để cô vui vẻ:

– Có muốn nghe tin nội bộ của anh không?

– Tin gì ạ?

– Sáng sớm nay, sáng sớm ở bờ Tây nước Mỹ, chú Trần bị điện thoại của Trần Hộ Quân gọi dậy, bị mắng té tát một trận.

– Tại sao lại mắng ông ta ạ?

– Tính tình bà ta vốn như vậy, cục súc lắm, thường đổ những chuyện không như ý lên đầu người khác. Lần này còn không màng thứ bậc trên dưới, phần lớn là vì quá tức giận… Em đoán xem là chuyện gì?

Trần Túng nghĩ một chút:

– Liên quan đến Tử Dạ?

Đàm Thiên Minh lái xe đi một đoạn, rồi tiếp tục nói:

– Những năm trước, mấy cuốn sách của Trần Hộ Quân từng rất được giới phụ nữ thành thị trung niên yêu thích. Về sau, mấy chục năm bà ấy cặm cụi viết lách, cũng ra được mấy chục quyển, cộng lại cũng phải cả triệu chữ. Nhưng những năm gần đây chỉ lo chăm sóc chồng con, chẳng có mấy trải nghiệm sống hay giao thiệp xã hội, văn chương nhạt nhẽo, tình tiết cũng tầm thường. Trong khi ấy lứa nữ tác giả trẻ thì lớp lớp xuất hiện, cách xây dựng nhân vật của bà ấy cũng không còn mới lạ, phần lớn là ăn mày quá khứ để bán sách. Lần tái bản đầu tiên, vì danh tiếng của bà ấy mà ký hợp đồng in mấy vạn bản, nhưng doanh số tiêu thụ lúc đó vốn không tốt. Có mười mấy cuốn sách trong bộ sách đó bây giờ nhà xuất bản muốn tái bản để vớt vát một khoản để hòa vốn, họ không nhắm vào sự nổi tiếng của bà ấy, mà là sự nổi tiếng của Tử Dạ. Ban đầu vui vẻ hẹn bà ấy ký hợp đồng, khi nói đến số lượng in, mới hỏi liệu có thể mời người cháu trai nổi tiếng của bà ấy viết lời giới thiệu sách và chia sẻ trên Weibo không.

Trần Túng bật cười.

Đàm Thiên Minh theo sát bận rộn chạy đôn chạy đáo, ống kính paparazzi bám riết không rời, mặc dù trong lòng cảm thấy hài hước, nhưng không dám cười rõ ràng, sợ bị mang danh bất hiếu. Lúc này cuối cùng cũng không nhịn được mà cười lớn cùng cô.

Rồi lại nói:

– Nghe nói bà ấy tức đến phát điên, trong điện thoại còn nói mấy câu kiểu – ‘tôi đây mười bảy tuổi viết văn đã nổi tiếng, lúc đó nó còn chưa được sinh ra’ – những lời vô nghĩa như vậy, đúng là chó cùng dứt giậu. Cũng trách Tử Dạ, thần long thấy đầu không thấy đuôi, ông già muốn mắng người cũng không tìm thấy nó đâu, chỉ đành phải gọi điện hỏi người quen trong công ty xuất bản xem chuyện này có thật không. Bên kia mở miệng ngậm miệng đều gọi Tử Dạ là thầy Trần, lại chỉ ra rằng sách của Trần Hộ Quân phần lớn là ‘kinh nghiệm phụ nữ đô thị’, đối tượng độc giả là loại văn nghệ sĩ có tư tưởng sắp độc lập nhưng chưa thực sự độc lập. Mấy năm gần đây, đối tượng độc giả của sách giấy là những người trẻ tuổi hai mươi, nhắm vào thế hệ văn nghệ sĩ mới này, nhắc đến “thầy Trần” rất hiệu quả, gần như có thể lập tức mở rộng thị trường, doanh số có thể tăng gấp đôi, gấp ba, còn nói đây là kết quả sau khi họ đã hội họp bàn bạc. Nghe ra thì ý tứ rõ ràng, thế hệ mới thay thế thế hệ cũ, thời đại của Trần Hộ Quân đã qua, thời đại của thế hệ trẻ đã đến.

Trần Túng hỏi:

– Chỉ thế mà đã chọc giận ông ta á? Ông già đúng là không chịu được tức giận.

– Đằng sau còn nữa, – Đàm Thiên Minh nói, – Ông già ấy còn bảo với ông chủ nhà xuất bản rằng, nó chỉ là một người không quan trọng, sách của nó còn không bán chạy, mà còn giúp người khác viết lời giới thiệu sách à? Rồi nói, một số người nổi tiếng xung quanh ông cũng có thể giúp viết lời giới thiệu, chỉ là đừng nói cho Trần Hộ Quân biết, kẻo bà ta giận dỗi.

Trần Túng bất bình:

– Mặt mũi ông ta to lắm chắc?

Đàm Thiên Minh cười:

– Em biết bên kia nói gì không? Bên đó bảo, thế hệ văn sĩ như cụ Trần đã trải qua thử thách của thời đại, nền tảng sâu sắc, tác phẩm bền vững, danh tiếng vang xa, nhà nhà đều biết. Nhưng mà trong thời đại video ngắn này, con người nông nổi lắm. Ý họ là, sách của cụ bán rất chạy, nhưng người trẻ đọc hết trọn vẹn thì thật ra không nhiều. Dù vậy, lời họ nói rất khéo, bảo rằng lời bình sách của cụ ‘quý’ mà ‘nặng’. Hai chữ này đặt cùng nhau là khen ngợi, tách ra thì ý vị lại chẳng mấy hay. Đối phương sợ làm mất lòng cụ, cuối cùng còn tâng bốc thêm vài câu, nói ‘Mượn Trăng’ chỉ trong một tuần đã bán được tám vạn bản, nâng cả một nhà xuất bản lên tầm cao mới, bản quyền của mấy cuốn tạp văn ít người biết khác đã hết hạn, giờ hơn mười công ty xuất bản nổi tiếng đang tranh nhau tái bản từng cuốn một. Còn bảo nhà họ Trần hổ phụ sinh hổ tử, thực sự là xin chúc mừng. Kết quả là vừa cúp điện thoại, chú Trần còn chưa đi lên lầu, đã ngất xỉu ngay tại chỗ.

Trần Túng khẽ cười:

– Vậy ông ta phải dưỡng bệnh thật tốt, sau này còn có nhiều chuyện để chúc mừng.

Đàm Thiên Minh gặp đồng nghiệp ở bệnh viện Dưỡng Hòa, bảo người ta dẫn Trần Túng đến cửa phòng bệnh rồi đi.

Ngoài phòng bệnh có khu vực nghỉ ngơi bằng ghế sofa, đã có một cô gái ngồi trên một chiếc ghế sofa gần phòng bệnh. Cô ấy trạc tuổi cô, là loại gương mặt người châu Á rám nắng đều màu, đang ôm một chiếc máy tính bảng lớn để vẽ. Hẳn là cũng phải túc trực bên người bệnh lâu dài, vì máy tính bảng đang cắm sạc, bên cạnh là một chồng đồ ăn đã ăn quá nửa, đặt cạnh hai chiếc cốc cà phê uống cạn. Khi Trần Túng đi tới, cô gái ngước mắt lên nhìn, ánh mắt dừng lại một chút rồi lại dời đi, trên mặt lộ ra một chút bối rối.

Trần Túng ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cô ấy, để có thể ở gần phòng bệnh hơn.

Cả tầng đều rất yên tĩnh, y tá nhẹ nhàng đi lại trên hành lang, số người dường như còn nhiều hơn cả bệnh nhân. Trần Túng vừa ngồi xuống, lập tức có một người đi tới hỏi cô điều gì đó. Nói tiếng Quảng Đông, đại khái hỏi cô muốn ăn gì. Trần Túng nghe hiểu một chút, cố gắng trả lời:

– Mình vừa ăn sáng xong, no lắm rồi, không cần đâu.

Y tá khó khăn lắng nghe, đoán mò, nói tiếng phổ thông:

– Nếu có cần gì thì cứ tìm tôi.

Hai người ông nói gà bà nói vịt, chuyện vô lý mà lại có thể đối thoại, thực sự là hiếm có.

Sau khi y tá đi, cô gái bên cạnh cười run rẩy, làm lệch mấy đường kẻ trên màn hình.

Trần Túng biết cô ấy đang cười mình, nhưng vẫn mặt không đổi sắc, ngồi thẳng đợi Tử Dạ.

Cửa phòng bệnh mở ra để thông khí, giọng Tử Dạ gọi điện ở bên trong lờ mờ vọng ra. Anh khéo léo xin lỗi, bây giờ lưu lượng lên ngôi, mọi ngành nghề đều kiếm tiền nhanh, công ty xuất bản cũng không ngoại lệ. Thẩm mỹ tiêu dùng đang đi xuống, những gì thịnh hành mấy năm nay, hai năm nữa sẽ biến mất. Cái thẩm mỹ này không tính là gì, không cần phải tức giận vì nó.

Nói chung là phải tự hạ thấp bản thân một cách chi tiết, có bằng chứng rõ ràng để tự hạ thấp, mới có thể thành công đưa ra bậc thang cho đối phương.

Bên kia la hét mấy câu, Tử Dạ liên tục xin lỗi, dần dần an ủi người phụ nữ trong điện thoại, từng chữ từng câu, uốn lượn, kết nối trên dưới, khéo léo đến mức khiến người ta đau lòng. Đồng thời, cũng thành công an ủi ông già trên giường bệnh. Một lúc lâu sau, ông ta mới khẽ ho một tiếng, để mở đầu cho cuộc nói chuyện và tỏ vẻ đã thông cảm với anh, rồi quan tâm đến ăn uống sinh hoạt của anh.

– Nghe nói mày đang hẹn hò.

Tử Dạ không phủ nhận.

– Hot girl mạng ở Đại lục? – Ông già đoán bừa dựa trên những gì nhìn thấy.

Vừa dứt lời, cô gái trước đó chẳng thèm bận tâm đến mọi chuyện trong phòng bệnh bỗng ngẩng đầu, liếc nhìn Trần Túng một cái.

Trần Túng hoàn toàn để tâm tới việc khác, mặc kệ cô ấy nhìn.

Ông già mỉa mai:

– Một đứa hẹn hò với nữ minh tinh, một đứa hẹn hò với hot girl mạng. Không biết là thời đại thay đổi, hay là thế hệ trẻ càng ngày càng kém.

Cô gái khẽ cười, dùng giọng vừa đủ để Trần Túng nghe thấy:

– Là thời đại thay đổi rồi.

Giọng nói hơi lạ, nhưng không phải kiểu Hồng Kông, là kiểu đời thứ hai của Mỹ.

Trần Túng cũng khẽ cười, nhưng không vội đáp lời.

– Đừng để mẹ mày biết. – Ông già nói tiếp, – Mẹ mày ghét người nổi tiếng trên mạng nhất, lại rất đánh giá cao mày, đợi mấy ngày nữa về ăn Tết, nghe thấy chuyện này, coi chừng mẹ mày lại phát điên lên cho mà xem.

Tử Dạ không nói gì, chỉ hỏi:

– Bố, bố thấy khỏe hơn chưa?

Ông già hừ một tiếng:

– Tao không đến mức bị chuyện nhỏ này làm tức giận.

Rồi nghe thấy anh nói tiếp:

– Tết này con về Đại lục.

– Làm cái gì?

 – Đi cùng bạn gái.

– Biết nhau mấy ngày? Lại còn về nhà người ta?  Xuất thân có sạch sẽ không? Phát triển bằng cái gì? Tìm hiểu kỹ chưa? Cẩn thận kẻo bị người ta lừa bán nội tạng đấy!

Trần Kim Sinh ho sặc sụa.

Tử Dạ rung chuông, lập tức có bốn năm y tá vội vã chạy đến. Cô gái cũng bỏ máy tính bảng xuống, đứng ở cửa quan tâm hỏi han.

Y tá đưa nước, đưa thuốc, vỗ nhẹ lưng, làm dịu cảm xúc của bệnh nhân; cũng có người giám sát huyết áp, hướng dẫn ông ta nhẹ nhàng hít thở, còn có bác sĩ trưởng khoa người nước ngoài ân cần hỏi thăm. Cả phòng xoay vòng, bận rộn vì một bệnh nhân.

Chỉ có Tử Dạ lạnh lùng nhìn, vẫn nói:

– Con đã nói chuyện với người ta, không thể thất hứa, nhất định phải đi.

Cô gái lên tiếng cầu xin:

– Anh à, anh bớt nói vài câu đi được không.

Trần Kim Sinh mặt đỏ bừng, run rẩy chỉ tay vào anh, gào lên với người xung quanh:

– Kiếp trước của tôi chắc hẳn đã mắc nợ thằng ranh này chuyện lớn sâu nặng gì đó. – Rồi quay mặt lại, hỏi anh, – Tao và mày có ân oán sâu nặng gì?

Cả phòng xì xào, dường như đều đang than phiền về Tử Dạ cùng với bệnh nhân.

Tử Dạ mặt không đổi sắc, trả lời một câu:

– Bố sinh con ra, có phải vì con và bố có ân oán sâu nặng gì không?

Cả phòng bệnh im lặng một khoảnh khắc.

Ông già ho đến khản cả giọng.

Cả phòng bệnh lập tức trở nên hỗn loạn.

Tử Dạ đặt một bó hoa mang ý nghĩa tốt đẹp xuống, rồi lặng lẽ quay người rời đi.

Ngoài phòng bệnh là một thế giới yên tĩnh kỳ lạ, anh nhìn thấy ngay Trần Túng với khuôn mặt trắng bệch.

– Sao em lại đến đây? – Tử Dạ khẽ hỏi.

– Nhìn thấy tin tức, nói ông ta  bị bệnh nhập viện, – Trần Túng lười giải thích, mà cũng chẳng giải thích nổi, giọng nhỏ đến mức chỉ còn tiếng thở phập phồng, -… Sợ ông ta chết.

– Tại sao lại sợ.

Má Trần Túng khẽ run, đáp một cách mơ hồ:

– Vì ông ta là bố của anh.

 Tử Dạ ngồi xổm xuống, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của cô, ngước nhìn cô, giọng nói vô cùng dịu dàng:

– Vậy thì sao?

Trần Túng cắn chặt răng, vô cùng căm phẫn, đến mức giọng nói cũng hơi khàn:

– Em muốn ông ta cầu xin tha thứ. Em muốn tận mắt nhìn thấy ông ta cầu xin tha thứ.

Tử Dạ mỉm cười:

– Tại sao nhất định phải tuân theo bộ lý thuyết và tiêu chuẩn của ông ấy mới gọi là thành công?

Hóa ra anh đã đoán được tất cả, hóa ra anh đã biết tất cả.

Trần Túng cúi xuống nhìn Tử Dạ, gần như rơi nước mắt:

– Vì ông ta là bố của anh.

– Đừng khóc, – Tử Dạ mỉm cười nhìn cô, như đang an ủi bằng ánh mắt, – Ông ấy chưa chết, anh cũng sống rất tốt.

Câu đầu tiên là trình bày sự thật, câu sau lại như một lời hứa hẹn long trọng của anh.

Trần Túng càng muốn khóc hơn.

Hơn nữa, câu tiếp theo anh lại nói:

– Anh không muốn em cả đời… chỉ mãi canh giữ một ngôi mộ. Anh sẽ không chết đâu.

Trần Túng nắm chặt tay thành quyền, nhịn đến nỗi hai má khẽ giật, gần như mất bình tĩnh giữa thanh thiên bạch nhật.

Kẻ gây ra tất cả trước mặt cô, khuôn mặt lại bình tĩnh bất thường.

Tiếp theo còn có tâm trạng kể chuyện cười để chế giễu cô,

– … Hơn nữa, phóng viên sắp đến rồi, camera mà nhìn thấy dung nhan của em như thế này, sẽ viết: Trần Kim Sinh đã ra đi trong nuối tiếc.

Trần Túng thành công bị chuyển hướng sự chú ý:

– Tiếc nuối? Bây giờ ông ta có gì để tiếc nuối?

Tử Dạ đáp lại, nhắc lại lời trước đó:

– Tiếc nuối vì trước khi chết vẫn chưa cầu xin anh tha thứ.

Trần Túng ngẩn người một chút, đấm anh hai cái, cười mắng:

– Anh có bệnh không!

– Có bệnh, và anh đang cố gắng bình phục sớm, – Tử Dạ nhẹ nhàng nắm tay cô, – Vừa khóc vừa cười, bộ dạng này càng không nên bị phóng viên chụp được, đỡ sau này em nổi tiếng, lại bị làm thành bài viết để chế giễu. Thế nên, trước khi họ đến… chúng ta đi thôi.


Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Story Chương 42
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...